Chương 10: Ch.6 : Pháp sư của kỳ thi nhập học ①
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~34 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn
"Giờ thì cô đã chịu nói cho tôi biết lý do chưa?"
Đằng sau nụ cười hòa nhã kia, vị Phó đoàn trưởng đang hướng ánh mắt đầy tò mò về phía tôi.
"Ý tôi là, tại sao cô lại đổi ý và quyết định đến Học viện đấy?"
"Chẳng có lý do gì to tát đâu. Dù tôi có từ chối lời đề nghị của Phó đoàn trưởng đi chăng nữa, kiểu gì mấy người khác cũng sẽ tới phiền nhiễu tiếp thôi."
Tôi khẽ thở dài đầy bất lực rồi đáp.
Nếu không phải đi, tôi đã sống chết bám trụ ở nhà rồi.
Nhưng biết làm sao được đây. Khi mà cái cốt truyện gốc chết tiệt này đang đem cả thế giới ra làm con tin để tống tiền tôi.
Nó cứ kiểu: "Ơ kìa~ Mày mà không đi Học viện là tất cả đều hẻo đấy nhé~" ấy.
"Nghĩ đi nghĩ lại thì Học viện vẫn là sự lựa chọn tốt nhất rồi."
Mặc dù việc chỉ có duy nhất một sự lựa chọn là một điều cực kỳ đáng buồn.
"Ha ha, cô nói hoàn toàn chính xác."
Vị Phó đoàn trưởng bật cười sau khi nghe câu trả lời qua loa của tôi.
Tôi chống cằm một tay, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên kia tấm kính, những cánh đồng lấp lánh dưới ánh nắng ấm áp và những ngôi làng thanh bình cứ thế lướt qua.
"Cô Lunaris này, cô biết được bao nhiêu về Học viện Elterion rồi?"
"Tôi cũng chỉ nghe qua cái tên thôi."
Thực ra là tôi biết rõ mười mươi.
Biết quá rõ mới là vấn đề đây này.
"Vậy sao? Hửm, vậy thì không còn cách nào khác rồi. Để tôi giải thích ngắn gọn cho cô Lunaris hiểu Học viện là nơi như thế nào nhé."
Ơ, không, không cần thiết phải làm vậy đâu— Nhưng trước khi tôi kịp mở lời, bài thuyết trình dài dòng văn tự và tràn ngập triết lý của vị Phó đoàn trưởng đã bắt đầu.
"Bệ hạ đời trước muốn những tài năng thiên bẩm có cơ hội tỏa sáng, nên đã trao cơ hội cho cả thường dân..."
Từng câu từng chữ thấm vào tai tôi chẳng khác nào một bài hát ru bài bản.
Tôi khẽ cúi đầu, dùng mu bàn tay che đi cái ngáp dài đang chực trào ra.
Ánh nắng đổ xuống từ cửa sổ bắt đầu hấp cho đầu tôi ấm sực lên.
"... Bao gồm khoa Kinh tế, khoa Ngoại giao, tổng cộng có năm khoa tất cả..."
... À, không trụ nổi nữa rồi.
Toàn thân tôi rã rời, giọng nói của Phó đoàn trưởng cứ thế nhỏ dần rồi xa xăm hẳn.
Mí mắt tự động...
Khép... lại...
"... Ngoại trừ khoa Kiếm thuật ra, các khoa còn lại đều phải trải qua bài thi viết và phỏng vấn... Sau đó bài thi thực hành sẽ..."
Giờ mà được rúc đầu vào gối thì... khò khò...
"Khoan đã, cô Lunaris. Cô có đang nghe tôi nói không đấy?"
... Cơ mà.
"Ơ, dạ... Tôi đâu có ngủ... Vẫn đang nghe mà."
Tôi không ngủ thật nhé.
Chỉ là chợp mắt một lát, một lát ngắn ngủi thôi.
"Thật không? Vậy cô giải thích thử xem tôi vừa nói đến đâu rồi?"
"Thì... đại loại là có năm khoa với cả chuyện thi đầu vào chứ gì."
Đã bảo là tôi biết thừa rồi mà.
Tôi thở dài lẩm bẩm đầy cằn nhằn.
"Nhưng mà, không lẽ tôi cũng phải tham gia kỳ thi đầu vào à?"
"Tất nhiên rồi. Chẳng lẽ cô định vào học mà không cần thi cử gì sao?"
Nhìn vẻ mặt cạn lời của Phó đoàn trưởng hỏi ngược lại, tôi còn thấy cạn lời hơn ông ta nữa.
"Tôi bị ép đi bảo vệ Hoàng nữ hộ cơ mà, bắt thi cử nữa thì hơi..."
"Ép buộc gì chứ? Cô tự dâng xác đến đấy thôi. Với lại nói chính xác ra thì cô Lunaris đâu phải là hộ vệ đâu."
"Cứ coi như là một sự lựa chọn bất khả kháng trước áp lực đi..."
"Không, mà tính ra bài thi đầu vào đối với cô chẳng phải chỉ là trò con nít thôi sao?"
Nói thật là tôi cũng có chút áp lực đấy.
Bởi vì lần cuối cùng tôi đụng vào sách ma pháp là từ bao giờ thì trí nhớ đã mờ mịt lắm rồi.
Kể từ sau khi thuần thục Ma pháp Thao túng Động lực (Telekinesis), mấy cuốn sách ma pháp tử tế tôi đều đem bán tống bán tháo đi hết rồi còn đâu.
Tôi vờ tỏ ra thờ ơ rồi lầm bầm:
"Nếu lỡ tôi trượt kỳ thi đầu vào, tôi có được quay về làng không?"
Bầu không khí lập tức đông cứng lại trong tích tắc.
Phó đoàn trưởng híp mắt, nhìn chằm chằm như muốn đục thủng người tôi.
"Câu vừa rồi, cô nói nghiêm túc đấy à?"
"Tôi đùa tí thôi."
Dù sao thì tôi vẫn sẽ làm bài tử tế. Dù thế nào đi nữa thì cũng phải vào được Học viện Elterion mà.
Nhưng nói thật là tôi không tự tin cho lắm.
Thà rằng chỉ thi mỗi thực hành như khoa Kiếm thuật đi, tôi còn dùng Ma pháp Thao túng Động lực để giở trò bịp bợm được.
... Thôi thì nước đến đâu chèo tới đó vậy.
Có lo lắng thì đề thi cũng chẳng tự đúng được.
* Đoàn người đã đặt chân đến Hoàng đô từ vài ngày trước.
Và nếu có ai hỏi tôi đã làm gì suốt mấy ngày qua ở Hoàng đô...
Thì câu trả lời là ngủ.
Chỉ thuần túy là ngủ thôi.
Tôi đã ngủ một giấc vô cùng ngon lành.
Chao ôi, chất lượng cái giường ở đây phải nói là vượt xa sức tưởng tượng.
Vừa đặt lưng xuống là tôi ngủ say như chết luôn.
Đến khi tôi tỉnh táo lại thì.
"Sau đây, kỳ thi đầu vào xin được phép bắt đầu."
... Từ lúc nào không hay, tôi đã ngồi trước bàn thi trong phòng thi vào đúng ngày diễn ra kỳ thi rồi.
Thời gian trôi qua cứ như một cái chớp mắt vậy.
Tôi liếc mắt nhìn quanh, đập vào mắt là những gương mặt lộ rõ vẻ bi tráng.
Có học sinh thì cắn chặt môi, đứa thì nhắm mắt lẩm bẩm cầu nguyện, thậm chí có đứa hồn bay phách lạc mặt mũi trắng bệch ra như cọng bún.
Ai nấy đều căng thẳng tột độ trong lúc chờ phát đề.
Tôi chống cằm, thả một tiếng ngáp dài thườn thượt.
Áp lực thi cử gì đó tôi chẳng cảm nhận được tí nào, cái vấn đề lớn nhất hiện tại là tôi có ngủ bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn thấy buồn ngủ.
"Bây giờ sẽ tiến hành phát đề thi."
Vị giám khảo nhẹ nhàng giơ tay lên.
Những xấp đề thi nương theo làn gió bay lơ lửng giữa không trung, rồi chuẩn xác đáp xuống bàn của từng thí sinh.
Tôi tò mò quan sát nguyên lý hoạt động của nó thì phát hiện ra một trận pháp ma pháp được khắc ở góc trên bên phải tờ đề.
Dù tôi không hề cố ý, nhưng bộ não của tôi đã tự động phân tích cái ma trận ấy.
Chống trộm, tự động định vị chỗ ngồi, rồi thu hồi đề theo đúng giờ...
Nhìn cái cách người ta khắc ma pháp lên từng tờ giấy thế này, đúng là cái kiểu đốt tiền không ghê tay.
Chỉ cần dùng Ma pháp Thao túng Động lực rải một lượt là xong rồi chứ việc gì phải bày vẽ thế này.
Tôi kìm nén ham muốn phá phách cái ma trận kia lại, rồi bắt đầu tập trung nhìn vào những câu hỏi trên đề.
Tờ giấy da dê màu xám tro tro này hóa ra lại có rất ít chữ.
Điều đó có nghĩa là họ muốn thí sinh tận dụng tối đa những khoảng trống để trình bày lời giải.
Mùi mực xộc lên mũi có chút nồng đậm.
Tôi hít một hơi sâu rồi cúi xuống nhìn câu hỏi đầu tiên.
"... Hửm?"
Ngay khi đọc xong dòng đầu tiên, cơn buồn ngủ trong tôi lập tức bay biến.
Cái câu văn đáng lẽ phải xa lạ này, cái câu hỏi đáng lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy này, không hiểu sao lại mang đến cho tôi một cảm giác vô cùng quen thuộc.
Tại sao...
Đáp án lại cứ tự hiện ra mồn một trước mắt thế này nhỉ?
Ngay sau đó, bộ não của tôi bắt đầu tự động tính nhẩm ra đáp án mà không cần tốn chút sức lực nào.
Đầu bút lông ngỗng trên tay tôi khẽ run lên một cách vô thức.
Đến khi sực nhận ra, tay tôi đã tự động múa may, vạch nên những con số và ký tự trên mặt giấy.
Cảm giác xúc giác khi mực thấm vào thớ giấy, cùng với tiếng sột soạt vang lên.
Một cảm giác đắm chìm kỳ lạ như thể tôi đang bị hút vào trong tờ đề thi vậy.
Tôi nửa tỉnh nửa mơ, cứ thế nhuộm đen những khoảng giấy trắng tinh.
* Sau khi kỳ thi kết thúc.
Phòng giáo vụ trở nên xôn xao hơn bao giờ hết.
"Nghe nói độ khó của bài thi viết năm nay khá cao đúng không?"
Howard, Trưởng giáo sư khoa Chính trị học kiêm tổng công trình sư phụ trách kỳ thi đầu vào lần này, vừa nới lỏng cà vạt vừa lên tiếng.
"Đúng vậy ạ. Các câu hỏi thuộc lĩnh vực đại cương nhìn chung là vừa sức, nhưng các câu hỏi thuộc lĩnh vực ma pháp năm nay đặc biệt được ra đề rất khó."
"Cũng phải, năm ngoái có nhiều lời phàn nàn rằng đề thi thiếu tính phân loại học sinh quá mà."
"Tôi đã cho các trợ lý trong phòng nghiên cứu giải thử các câu hỏi thuộc phần ma pháp, kết quả là không một ai hoàn thành kịp trong thời gian quy định cả."
"Vậy thì... rốt cuộc làm thế nào mà thí sinh này lại giải quyết sạch sẽ đống này trong thời gian quy định được nhỉ?"
Mọi ánh mắt của các giáo sư đều đổ dồn vào xấp giấy dày cộm đặt trên bàn.
Đó chính là tờ đề thi được lấp đầy bởi những dòng chữ nhỏ nhắn nhưng vô cùng ngay ngắn.
"Liệu có khả năng xảy ra gian lận gì không?"
Nghe câu hỏi đó, một giáo sư thuộc khoa Ma công học — người chịu trách nhiệm thiết lập phòng thi — liền bật cười thành tiếng rồi xua tay.
"Không đời nào có chuyện đó đâu. Thiết bị giám sát lắp đặt ở mỗi phòng thi lên tới hàng chục cái. Trên đề thi cũng được yểm ma pháp rồi."
Nếu là một thí sinh có thể qua mặt được tất cả những thứ đó để gian lận, thì ngay từ đầu họ đã chẳng có lý do gì để phải làm vậy rồi.
Bởi vì điều đó chính là minh chứng cho thấy năng lực của họ đã ở cái tầm Thủ khoa rồi còn gì.
"Hơn nữa, các vị nhìn vào đáp án mà thí sinh này viết cho câu số 9 và câu số 10 ở phần ma pháp mà xem. Lời giải này, có đem nộp làm luận văn nghiên cứu cho Ma tháp cũng hoàn toàn xứng đáng."
Các giáo sư thuộc khoa Ma pháp học và khoa Ma công học đã sớm in riêng câu trả lời trên tờ đề thi ra để truyền tay nhau đọc, ai nấy đều không tiếc lời trầm trồ thán phục.
"Đúng thật, cái này không phải là loại đáp án có thể chép từ người khác mà ra được."
Đến cả vị Trưởng giáo sư Howard, người vốn không am hiểu sâu sắc về ma pháp, khi nhìn vào lời giải cũng phải cảm thán rằng nó quá 'đẹp đẽ', thế là đủ hiểu rồi.
"Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là điểm số ở phần đại cương của thí sinh này cũng nằm trong top đầu."
"Cái gì cơ?"
"Chỉ suýt soát ngay dưới nhóm điểm tuyệt đối thôi, thế là đủ hiểu rồi đấy ạ."
"Chà, tôi lại thấy kinh ngạc ở khoản này hơn đấy."
Những kẻ đạt điểm tuyệt đối ở phần ma pháp thường là những thiên tài lập dị, thiếu thốn những kiến thức thường thức căn bản.
Bởi vì ngay từ đầu, việc cắm đầu vào học ma pháp đã ngốn hết sạch thời gian để có thể học thêm bất cứ thứ gì khác rồi.
Thế nhưng, cái điều tưởng chừng như không tưởng ấy lại được thực hiện bởi một người, không ai khác chính là Lunaris Evermoon.
"Nếu không vì làm sai câu số 1 ở phần đại cương, suýt chút nữa chúng ta đã có một thí sinh đạt điểm tuyệt đối ở tất cả các phần trong lịch sử rồi."
"Ơ kìa, lại làm sai câu số 1 á? Đó chẳng phải là câu dễ nhất sao."
"Chính xác mà nói thì là do nước dãi làm nhòe mực, nên không thể dịch nổi rốt cuộc thí sinh ấy đã viết cái gì vào đáp án nữa."
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng giáo vụ bỗng rơi vào im lặng kéo dài.
"... Nước dãi á?"
"Có vẻ như trong lúc làm bài, thí sinh này đã ngủ gật một lát."
"Trời đất ơi, ngủ gật ngay trong kỳ thi đầu vào sao. Chắc hẳn là phải kiệt sức lắm."
"Chắc là lại thức cả đêm để nghiên cứu ma pháp rồi. Đúng là một thiên tài nỗ lực, chao ôi! Thật là..."
Đến nước này thì ngay cả cái vết nước dãi in hằn trên bài thi cũng khiến người ta có cảm giác như nó chứa đựng một triết lý sâu xa nào đó của thí sinh vậy.
"Bỏ qua tài năng ma pháp sang một bên, chỉ nhìn vào những câu trả lời ở phần đại cương thôi cũng đủ thấy đây là một nhân tài đáng để lôi kéo rồi."
"Các vị đã xem câu trả lời cho câu số 7 phần đại cương chưa? Góc nhìn mới lạ đến mức khiến tôi phải giật mình đấy."
"Nếu không có giới hạn về thang điểm tối đa, câu trả lời đó chắc chắn phải được cộng thêm điểm thưởng."
Trưởng giáo sư Howard chép miệng tiếc nuối ra mặt.
"Tầm này thì tôi muốn rước em ấy về phòng nghiên cứu cá nhân của mình quá. Kể cả có phải bắt cóc đi chăng nữa."
"Sẽ khó đấy, Trưởng giáo sư Howard. Bởi vì thí sinh này đã lọt vào tầm ngắm của khoa Ma pháp học từ trước rồi..."
Đúng lúc đó, một tiếng "Rầm" vang lên chói tai kèm theo một giọng nói thánh thót cao vút vọng vào.
"Ồ~ hô hô hô!! Ta nghe nói năm nay trong đám tân sinh viên có một đứa xuất chúng lắm phải không?"
Cánh cửa phòng giáo vụ bị đẩy ra một cách thô bạo, người vừa xuất hiện chính là Trưởng khoa Ma pháp học, Raymond Cloud. [note101671] Sự xuất hiện của một nhân vật tầm cỡ đang được cân nhắc cho vị trí Chủ tịch hội đồng quản trị tiếp theo của Học viện khiến hầu hết các giáo sư trong phòng đều phải cúi đầu cung kính.
Đối với những người vừa mới thoát mác trợ lý và được bổ nhiệm làm phó giáo sư như đám lính mới này, bà ta chính là một tồn tại cao vời vợi ở trên chín tầng mây.
"Hửm hửm~ Đâu nào, cho ta xem thử bài làm của học sinh đó một chút được không?"
Trưởng khoa Raymond giật lấy tờ bài làm gốc của Lunaris từ tay các giáo sư như một mũi tên.
"Ồ~ Ồ quao? Cách giải này đúng là mới mẻ thật... Dù vẫn cần phải kiểm chứng lại, nhưng tốc độ tính toán rõ ràng là được rút ngắn một cách đột phá..."
Khóe môi bà ta cứ thế nhếch lên cao hơn sau mỗi lần lật giấy.
Đến khi kiểm tra xong câu hỏi cuối cùng của phần ma pháp, trên gương mặt của Trưởng khoa Raymond đã rạng rỡ một nụ cười nở hoa.
"Thế này thì, tân sinh viên xuất sắc nhất trong lịch sử khoa Ma pháp học xuất hiện rồi còn gì?"
Cái điệu bộ dùng tay che miệng rồi cười lớn thành tiếng kia trông thật là đáng ghét hết chỗ nói.
"Trưởng khoa Raymond. Việc thí sinh Lunaris Evermoon có vào khoa Ma pháp học hay không vẫn chưa được quyết định chính thức cơ mà."
"Không đâu. Quyết định xong xuôi rồi, Trưởng giáo sư Howard ạ. Ta vừa mới tìm hiểu qua một chút, thí sinh này chính là người được Phó đoàn trưởng Hoàng thất Ma pháp đoàn tài trợ đấy. Thậm chí em ấy hiện tại đã là một Ma pháp sư cấp cao rồi."
Đã sử dụng được ma pháp cấp cao rồi sao? Ở cái tuổi đó á? Không thể nào!
Phòng giáo vụ lại một lần nữa xôn xao bàn tán.
Nếu chuyện là một Ma pháp sư cấp cao là thật, thì xét về mặt năng lực, em ấy đã ngang ngửa với tầm Trưởng giáo sư của Học viện rồi.
"Thế này thì khoa Ma pháp học còn cái gì để mà dạy cho em ấy nữa chứ? Chẳng thà sang các khoa khác học hỏi thêm cái gì đó mới mẻ, có khi lại tốt hơn cho học sinh đó đấy."
Trưởng giáo sư Howard lên tiếng mỉa mai bằng giọng điệu hậm hực đầy nuối tiếc.
Dĩ nhiên, Trưởng khoa Raymond chẳng mảy may bận tâm, đến một cái chớp mắt cũng không có.
"Làm sao mà không có gì để dạy cho được. Ta sẽ bằng mọi giá bớt chút thời gian để đích thân chỉ dạy cho em ấy."
"Hơ! Chẳng phải người lúc nào cũng mở mồm ra là bảo không có thời gian chính là ngài sao?"
"Vì một Đại ma pháp sư trẻ tuổi nhất, có không có thời gian cũng phải rặn ra cho bằng được chứ. Dù có muộn thế nào đi chăng nữa, ta cũng sẽ biến em ấy thành một Đại ma pháp sư ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường trước khi tốt nghiệp cho xem, các người cứ chống mắt lên mà nhìn."
Trước lời khẳng định đanh thép đó, các giáo sư khác không còn ai dám hé răng nửa lời để phản bác nữa.
Nếu là Raymond Cloud — một trong số ít những vị Tối thượng Ma pháp sư trong Đế quốc, đồng thời là Trưởng khoa Ma pháp học, thì chuyện đó hoàn toàn nằm trong tầm tay.
"Vậy thì, hẹn gặp lại vào ngày phỏng vấn tân sinh viên nhé. Ô hô hô hô!!"
Để lại sau lưng một Howard đang ho khan đầy bất mãn và một vị giáo sư khoa Kinh tế học đang thở dài sột soạt, Trưởng khoa Raymond cẩn thận gấp gọn bài làm của Lunaris rồi cất vào trong túi áo ngực.
"Nói trước cho mà biết nhé, cuộc phỏng vấn của 'học sinh' Lunaris sẽ do đích thân ta đứng ra phụ trách. Thế nên bảo cấp trên của ngươi không cần phải tốn công tốn sức đến làm gì đâu, Trưởng giáo sư Howard ạ."
"Khư... Khư hự...!"
Nhìn bóng dáng Trưởng khoa Raymond rời khỏi phòng giáo vụ cùng tiếng cười đầy sảng khoái, Trưởng giáo sư Howard chỉ biết nghiến răng ken két vì tức giận.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn