Chương 7: Ch.3 : Pháp sư trong rừng ③
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 3: Pháp sư trong rừng (3) Một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng đã xảy ra.
Nếu phải đem lên bàn cân để đo đếm mức độ nguy hiểm, nó hoàn toàn có thể xếp ngang hàng với chuyện thế giới này có diệt vong hay không.
Vấn đề là... đã mấy ngày rồi tôi không được một giấc ngủ ra hồn.
Dù có lăn lộn, trằn trọc thế nào trên giường, lòng tôi vẫn chẳng thể nào yên chỉnh.
"Ư ư ư..."
Sau một hồi rên rỉ với khuôn mặt úp chặt vào gối, cuối cùng tôi cũng bực bội đạp bay chiếc chăn bông ra ngoài.
Nhưng dù cho có giãy giụa hay vò đầu bứt tai đến đâu, chuyện cũng đã lỡ rồi, chẳng thể nào quay đầu lại được nữa.
"Mày điên rồi, chắc chắn là điên thật rồi."
Làm quá rồi.
Lần này ra tay quá đà rồi.
Đáng lẽ nếu tôi chỉ dùng ma pháp trung cấp, sức mạnh của nó cũng đã ngang ngửa cấp cao rồi.
Thế nhưng ngay khi nhìn thấy Ria bị thương, đầu óc tôi bỗng nóng lên, rốt cuộc lại đi tung ra một đại chiêu ma pháp cao cấp toàn lực.
Đúng là một màn trình diễn hoành tráng lệ mà.
Khổ nỗi, lại có quá nhiều người trông thấy.
Từ bà cô ở cửa hàng tạp hóa, bác tiều phu, cho đến cả cậu lính gác tân binh vừa mới được điều động đến làng — tất tần tật mọi người đều đã chứng kiến.
Ngay cả vị lãnh chúa đang tới thị sát cùng các hiệp sĩ của ông ta cũng tận mắt nhìn thấy ma pháp của tôi.
Đã thế thì thôi đi, nếu bọn họ đến sớm hơn một chút có phải là đã ngăn chặn được tai họa, để tôi khỏi cần ra tay không? Hay tốt nhất là đừng có đến luôn cho rồi.
Rắc rối chắc chắn đang ùn ùn kéo đến.
Vị lãnh chúa đó đã bắn tiếng rằng sẽ đích thân tới gặp để bày tỏ lòng biết ơn đối với tôi.
Nghĩ thôi cũng thừa biết phản ứng của bọn họ sẽ ra sao rồi.
"Chà~ Ở độ tuổi này mà đã là pháp sư cấp cao rồi sao? Thật là đáng kinh ngạc.
Vậy, cô có thể tiện tay thổi bay ngọn núi đằng kia giùm chúng tôi được không?"
... Chắc chắn bọn họ sẽ coi tôi như một thứ công cụ, một thứ vũ khí bao vây di động chạy bằng cơm cho mà xem.
Biết thế tôi cứ ôm khư khư ba nguyên tắc vàng #1, #2, và #3 của mình: Tuyệt đối không rời khỏi giường.
Một khi đã bước chân ra ngoài, kiểu gì cũng sẽ bị đưa đẩy vào những tình huống buộc phải tiếp tục đi ra ngoài.
Giữa lúc tôi đang thở ngắn than dài, chìm đắm trong bầu không khí u ám, thì một tiếng cười khúc khích đáng ghét vang lên ngay bên cạnh.
"Đừng có ủ rũ như vậy mà~ Nhờ có chị mà dân làng mới được an toàn đấy thôi, đúng không?"
Ria đang chống nạng, nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Và cả em nữa... Nếu không có chị Luna, em cũng chẳng biết giờ mình ra sao rồi."
Ánh mắt tôi dời xuống chân của Ria, nơi đang được băng bó chặt cứng.
Khi con rồng đất (wyvern) tấn công, chân của em ấy đã bị một khúc xà nhà đổ sập đè lên chấn thương nghiêm trọng.
Ở một nơi thôn quê hẻo lánh thế này, chúng tôi chỉ có thể sơ cứu bằng cách dùng nước cốt thảo dược giã nhuyễn rồi nẹp cố định lại, chứ chẳng ai dám chắc bao giờ nó mới lành lặn như xưa.
Nhận ra sự ái ngại của tôi, Ria lại mỉm cười trấn an:
"Em thật sự không sao mà. Chị đừng lo lắng quá nhé."
Tôi không nói gì, chỉ đưa tay ra xoa nhẹ mái tóc đỏ của em ấy.
Phải rồi. Ria bình an vô sự. Đó mới là điều quan trọng nhất.
Nếu lúc đó không cứu được em ấy, có lẽ tôi sẽ phải sống trong ác mộng suốt quãng đời còn lại.
"Mà này, chân cẳng thế kia thì việc học ở học viện tính sao đây?"
Một vệt bóng tối chợt loé lên rồi phủ dài trên gương mặt Ria.
Em ấy cắn môi nhìn chằm chằm xuống sàn nhà trong chốc lát, rồi lại cố rặn ra một nụ cười tươi rói.
"Đến kỳ thi tuyển sinh năm sau thì chắc cũng lành được phần nào rồi đúng không chị? Thực ra em khá tự tin về bài thi, nhưng còn tiền nong thì..."
Giọng Ria nhỏ dần, sắc mặt cũng tối sầm lại.
"Học phí ở học viện đắt đỏ đến thế cơ à?"
"Vâng. Vì vậy nên em mới nhắm đến suất học bổng toàn phần..."
Nhưng với cái chân chấn thương thế này, việc đó sẽ rất khó khăn.
Dù có kịp lành đi chăng nữa, khoảng thời gian phục hồi chức năng và việc thiếu luyện tập sẽ trở thành một rào cản lớn.
Nuốt ngược những lời tiếc nuối vào trong, Ria gượng cười.
"Nhưng mà, được ở lại làng với chị và mọi người em cũng thấy vui rồi."
"... Hay là thôi đừng đi học viện nữa, cứ ở lại làng luôn đi?"
Đôi mắt Ria mở to trước câu hỏi bâng quơ của tôi.
"Hả?"
"Nghĩ mà xem, ở làng mình vẫn sống tốt đấy thôi. Chị tự hỏi có nhất thiết phải lặn lội đến tận nơi đó không nữa."
Tôi bỏ lửng câu nói, chăm chú quan sát biểu cảm của Ria.
Sau một thoáng đắn đo, em ấy khẽ lắc đầu.
"Em vẫn muốn thử một lần. Đó là ước mơ từ thuở nhỏ của em rồi."
Nhìn dáng vẻ kiên định của Ria, tôi không kìm được mà nở một nụ cười dịu dàng.
Phải rồi, làm sao tôi có thể cản được cô nhóc bướng bỉnh này cơ chứ?
Mà nghĩ lại thì, việc vào học viện cũng đâu có nghĩa là chắc chắn sẽ bị cuốn vào mấy vụ rắc rối tai ương.
Cốt truyện gốc biết đâu đã hạ màn từ lâu trong lúc tôi còn đang trốn chui trốn lủi ở cái xó rừng này rồi không biết chừng.
Có khi chỉ là do tôi quá đa nghi mà thôi.
Ngay lúc đó, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc vọng vào từ bên ngoài cửa sổ.
"Ô? Lãnh chúa đến kìa chị."
Cuối cùng thì điều gì cần đến cũng phải đến.
"Chắc chắn ông ấy đến để cảm ơn chị vì đã cứu cả ngôi làng đấy."
"Mong là chỉ có thế thôi..."
*
"Rất vinh hạnh được gặp cô. Ta là Carlos Avril, gia chủ của gia tộc Bá tước Avril, người quản lý vùng đất này."
"Tôi là Lunaris Evermoon."
Tôi nhận lời chào hỏi lịch thiệp của vị lãnh chúa khi đang ngồi ở mép giường.
Tôi đang trong trạng thái "dưỡng bệnh" sau khi kiệt sức vì dùng ma pháp cứu dân làng (đó là cái văn của tôi tự dựng lên). [note101349] Việc tôi chịu ngồi dậy nói chuyện thay vì nằm ườn ra đó đã là biểu hiện của sự thành ý lắm rồi.
Một vị hiệp sĩ lớn tuổi đứng sau nhíu mày, định lên tiếng nhắc nhở thái độ của tôi, nhưng lãnh chúa đã giơ tay ngăn lại.
"Cô ấy là người mà một ngày nào đó sẽ còn tiến xa hơn cả ta. Địa vị hiện tại không quan trọng."
Thái độ tôn trọng quá mức của lãnh chúa khiến tôi cảm thấy bất an.
Bộ ông ta nghĩ tôi không nhận ra đây là bước đệm để lùa tôi vào con đường của một đứa nhân viên tăng ca kiệt quệ chắc?
"Vậy, ngài đến đây có việc gì?"
Khi tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta và hỏi thẳng thừng, vị lãnh chúa khẽ hắng giọng.
Đúng lúc đó, một mùi hương thơm phức từ nhà bếp thoảng qua.
Chắc là Ria đang pha trà và nướng bánh quy rồi.
Đã bảo là không cần thiết rồi mà. Mà nếu có nướng thì làm bánh tart trứng có phải ngon hơn bánh quy không.
"Để tôi vào bê ra cho."
Một vị hiệp sĩ nhanh trí lên tiếng. Có vẻ anh ta đã chú ý đến chiếc chân đau của Ria nên muốn phụ một tay.
Thế nhưng trước khi anh ta kịp nhúc nhích, ngón tay tôi đã khẽ động. Ma pháp có sẵn ở đây tội gì không dùng?
Ấm trà, tách trà và một đĩa bánh quy tự động bay lên không trung, rồi nhẹ nhàng đáp xuống, sắp xếp gọn gàng trên chiếc bàn ở giữa tôi và lãnh chúa.
Tôi thản nhiên búng tay một cái nữa, một chiếc bánh quy bay tọt vào miệng. Chứng kiến cảnh đó, những tiếng trầm trồ kinh ngạc lập tức vang lên.
... Ớ.
Mải mê với đĩa bánh quy của Ria quá nên tôi đã vô thức dùng đến thuật tống vật (telekinesis).
Và đương nhiên, tôi đã làm điều đó ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.
Quả nhiên, vị lãnh chúa và các hiệp sĩ của ông ta đang há hốc mồm ra nhìn.
"Trẻ tuổi như vậy mà đã đạt đến cảnh giới của một Đại pháp sư rồi sao..."
"Chị Luna năm nay mới 16 tuổi thôi ạ."
Ria, không biết đã vào phòng từ lúc nào, lễ phép bồi thêm một câu với nụ cười rạng rỡ.
Sau đó, em ấy còn nháy mắt với tôi bằng vẻ mặt vô cùng tự hào.
Em làm tốt không chị?
Tôi lườm em ấy cháy mắt khi thấy cái khẩu hình miệng đó.
Mày vừa phản lưới nhà với bóp chết đồng đội rồi đấy, Ria à... Làm ơn im lặng giùm cái.
"Tôi cũng chưa hẳn là Đại pháp sư đâu... Hiện tại tôi vẫn chưa dùng được ma pháp tối thượng."
"Nhưng chắc chắn cô đã đặt một chân qua ngưỡng cửa đó rồi. Ta tin rằng một người phải đạt đến trình độ pháp sư cấp cao mới có thể tự do điều khiển thuật tống vật như vậy, có đúng không?"
Đáp lại, tôi chỉ nở một nụ cười đầy mập mờ bí hiểm.
Vị lãnh chúa kéo ghế lại gần tôi hơn.
Ánh mắt ông ta sáng rực như vừa đào được hũ vàng, áp lực kinh khủng khiếp.
"Ta dám khẳng định rằng trên khắp đế quốc này, những pháp sư như cô Lunaris đây chỉ đếm trên đầu ngón tay."
"Làm gì đến mức đó..."
"Cô có nghĩ đến việc phô diễn tài năng của mình trên một sân khấu lớn hơn như Kinh đô, thay vì chôn chân ở ngôi làng nhỏ vùng biên viễn này không?"
Tôi vô thức nuốt nước bọt cái ực.
Đến rồi.
Chính là lời đề nghị mà bấy lâu nay tôi đã vắt óc tìm đủ mọi cách để né tránh và chạy trốn.
"Tôi... không có gì đặc biệt đâu."
"Xin cô đừng khiêm tốn như vậy. Với năng lực của cô, cô không chỉ có thể trở thành Đại pháp sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử đế quốc, mà còn là pháp sư vĩ đại nhất từ trước đến nay."
"Tôi chỉ là một đứa trẻ còn phải học hỏi nhiều điều."
Cổ họng khô khốc, tôi nhấp một ngụm trà, và các hiệp sĩ phía sau lãnh chúa bắt đầu xầm xì bàn tán.
"Bản lĩnh đầy mình mà lại khiêm nhường đến thế..."
"Đúng là phong thái của một bậc chân nhân."
"Ngay cả cách cô ấy uống trà cũng thật tao nhã đúng không?"
"Mỗi lời cô ấy nói ra chắc chắn đều chứa đựng triết lý sâu xa."
"Cô ấy hẳn đang suy ngẫm về những ma pháp vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta."[note101350] Th-thôi đi... làm ơn dừng lại đi... bớt suy diễn giùm tôi cái...
Trong khi tôi còn đang méo mặt trước những lời tâng bốc lên tận mây xanh của đám hiệp sĩ, vị lãnh chúa lại càng ra sức lôi kéo tôi một cách tích cực hơn.
"Ở Kinh đô, cô sẽ có nhiều cơ hội để học tập hơn. Tháp Ma Pháp, Học viện... Nếu cô muốn, việc gia nhập Đoàn Pháp sư Hoàng gia cũng chẳng có gì là khó khăn cả."
Xin lỗi ông nha, nhưng đó chính là lý do vì sao tôi phải trốn chui trốn lủi trong cái rừng này đấy.
Tháp Ma Pháp, Đoàn Pháp sư Hoàng gia...
Tôi xin kiếu, không đời nào tôi tự nguyện đâm đầu vào mấy cái lò bóc lột sức lao động, tăng ca đến kiệt sức đó đâu.
"Hoàng gia chắc chắn sẽ chu cấp cho cô đầy đủ. Không chỉ về mặt tài chính, mà còn cả vinh hoa phú quý..."
"Bá tước Avril."
Tôi đặt tách trà xuống, cắt ngang lời lãnh chúa.
"Ngài có biết vì sao tôi lại học ma pháp không?"
Vị lãnh chúa có vẻ hơi ngớ người trước câu hỏi đột ngột không nằm trong kịch bản.
"Ta... chuyện này..."
"Là để bảo vệ bản thân và những người xung quanh tôi. Khu rừng này, ngôi làng này — tất cả đều là những điều trân quý đối với tôi."
Vẻ mặt của lãnh chúa hiện rõ sự khó xử.
Tôi tiếp tục bồi thêm một vố chí mạng để khẳng định lập trường.
"Đối với tôi, ma pháp chẳng qua chỉ là một công cụ để bảo vệ mảnh đất đã cưu mang tôi khi tôi chẳng có gì để bấu víu vào mà thôi."
"À, ừm...!"
Vị lãnh chúa hắng giọng, chỉnh lại tư thế ngồi.
Ông ta trông có vẻ khá bối rối trước câu trả lời đầy thẳng thắn và dứt khoát của tôi.
Dù vậy, lãnh chúa cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
Ông ta vẫn kiên trì dùng ba tấc lưỡi thuyết phục cho đến khi nước trà trong tách đã nguội ngắt một nửa.
Cảnh tượng đó cứ như một kẻ cố chấp không chịu nhận thua trong một ván cờ đã tàn, cứ ngoan cố đòi đi tiếp vậy.
Thua rồi! Đầu hàng đi ông chú ơi!
Sự kiên trì của vị lãnh chúa này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Nhưng vì tôi là một phù thủy sắt đá không có giọt máu hay nước mắt nào, tôi khẽ thở dài một tiếng rồi thẳng thừng từ chối, đặt một dấu chấm hết cho cuộc trò chuyện.
Cuối cùng, lãnh chúa cũng đứng dậy rời ghế với khuôn mặt tràn ngập sự tiếc nuối và lưu luyến khôn nguôi.
"Ta hiểu rồi. Tuy nhiên... thỉnh thoảng ta sẽ ghé qua để hỏi thăm cô."
"Không cần phải nhọc công lặn lội đường xá xa xôi thế đâu ạ."
"Và đây là một chút tiền thưởng để tỏ lòng biết ơn vì cô đã cứu ngôi làng."
"Chao ôi, ngài chu đáo quá, thật không nên mà."
"Xin hãy nhận lấy, coi như đây là một món quà mọn của cá nhân ta chứ không phải tiền thưởng gì đâu."
Đã nói đến thế rồi thì... hừm.
Từ chối thì khách sáo quá.
Lãnh chúa đặt một túi nặng trịch đầy tiền vàng lên bàn rồi cùng các hiệp sĩ rời đi.
Nhìn chiếc xe ngựa của lãnh chúa khuất dần qua khung cửa sổ, tôi siết chặt nắm đấm.
Tốt lắm. Đã vượt qua được một kiếp nạn.
Sau này cứ ai đến có ý đồ tương tự, tôi cứ áp dụng đúng bài bản ngày hôm nay mà tiễn khách là xong.
Sau khi đấm vài cú đấm chiến thắng vào không trung, tôi háo hức mở túi tiền mà lãnh chúa để lại.
Bên trong là những đồng tiền vàng sáng lấp lánh, một, hai...
... Oa, ông chú này ra tay cũng rộng rãi gớm nhỉ.
Chỗ này thừa sức trang trải chi phí sinh hoạt cho một thời gian dài rồi.
Chưa kể, tôi còn có thêm kinh phí để nghiên cứu các loại thảo dược giúp chân của Ria mau lành hơn.
"Hừm, với số tiền này thì cứ ba năm ra ngoài chịu khổ một lần cũng đáng đấy chứ..."
Đột nhiên, tôi cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Ria đang chống nạng đứng đó, nhìn tôi với biểu cảm kiểu "Hê~ Thú vị ghê ta."
"Gì thế? Muốn nói gì à?"
"Không có gì đâu ạ~ Chỉ là dạo này em được thấy nhiều khía cạnh khác nhau của chị Luna, thấy mới mẻ lắm luôn!"
"...? Khía cạnh gì cơ?"
"Thì đấy~ Nào là băng ma pháp thần sầu này, rồi cả cách chị nói chuyện đầy tự tin trước mặt lãnh chúa nữa... Em thấy chị thật là ngầu bá cháy luôn~"
"Chị lúc nào chẳng thế này hả trời?"
Tôi mà nói ra câu này thì buồn cười thật, nhưng việc đối xử với một pháp sư cấp cao — người được coi là nhân tài quý hiếm ở bất cứ đâu trong đế quốc — một cách suồng sã như thế này thì chính cái làng này mới là nơi bất bình thường đấy.
Mà thôi, đó cũng là lý do vì sao tôi lại yêu quý nơi này.
Khi tôi nhún vai bất lực, Ria bỗng nhiên bật cười khúc khích.
"Cười cái gì mà cười?"
"Tại vì mỗi lần chị bảo chị 'lúc nào chẳng thế này', trong đầu em chỉ hiện lên cảnh chị nằm ườn trên giường ngủ nướng đến mức hở cả bụng ra ngoài thôi~"
"... Ria, lại đây chị bảo cái coi."
"Ủa, chi vậy chị...? Chân em đang đau mà..."
"Tự đi qua đây hay để chị dùng ma pháp lôi qua?"
Ria xị mặt bước lại gần tôi, người tì lên chiếc nạng.
"Lại gần chút nữa."
Tôi tập trung một chút ma lực vào đầu ngón tay.
Rồi cốc một phát rõ đau vào trán em ấy.
"Á đau!! Chị dùng cả ma lực là ăn gian nhé!!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn