Chương 23: Ch.19 : Pháp Sư Vào Một Ngày Cuối Tuần Bình Thường ①
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 19: Pháp Sư Vào Một Ngày Cuối Tuần Bình Thường ① Một rắc rối nhỏ vừa mới phát sinh.
Nó không hẳn là một cuộc khủng hoảng cấp quốc gia như chứng mất ngủ của tôi, hay chuyện mấy cô hầu gái vừa phơi chăn màn mới giặt xong thì trời bỗng đổ mưa rào.
Nhưng rắc rối thì vẫn cứ là rắc rối.
Không ai khác, tiền bối Veronica đã được siêu thoát rồi.
"Hửm... thế này có ổn không nhỉ?"
Tôi đứng suy ngẫm mất khoảng năm giây.
Tôi không thể lường trước được việc xáo trộn cốt truyện gốc sẽ gây ra hiệu ứng bươm bướm đáng sợ thế nào.
Nhìn lại thì, chuyện này có khi cũng chẳng phải đại họa gì cho cam.
"Tính ra, mình vừa giải quyết trước một rắc rối theo đúng tiến độ còn gì?"
Tỷ lệ sống sót của Kyle lại tăng thêm 0, 1%!
... Đại loại thế chăng?
"Ừm, đây rõ ràng là một món hời."
Dù có chút bực mình vì phải tăng ca ngoài giờ mà không có trong kế hoạch, nhưng nếu nghĩ theo hướng tích cực là đang tích lũy thời gian ngủ cho tương lai, thì mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ.
Tôi một tay cầm đèn bão, một tay đẩy cánh cửa của tòa nhà hoang ra. Ngay lập tức, tôi bắt gặp ba bóng người đang lo lắng đi tới đi lui bên ngoài.
"Thả chị ra! Chị phải vào gặp tiền bối Veronica ngay bây giờ... Không được, chúng ta phải cứu Lunaris!"
"Hội trưởng, bình tĩnh lại đi! Chị định đi đâu mà ngay cả đèn cũng không cầm thế kia? Em đã bảo là Lunaris không sao rồi mà!"
Hội trưởng Silvia trông như sắp sửa lao thẳng vào tòa nhà nơi tôi vừa bước ra.
"Hức... hức... tim tớ vẫn chưa ngừng đập liên hồi đây này..."
"Tiền bối Thomas, tim anh không ngừng đập là chuyện bình thường mà. Nó mà ngừng đập là anh tèo luôn đấy."
Phó hội trưởng Thomas thì chỉ biết ôm ngực rên rỉ than vãn.
Claire bị kẹt ở giữa hai người bọn họ, vừa phải ra sức giữ một người lại, vừa phải mở lời an ủi người kia, trông thật sự vô cùng chật vật.
Chính vào lúc đó, Claire vô tình nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy liền trợn tròn lên.
"Lunaris!"
Cả ba người bọn họ đồng loạt lao vội về phía này.
"Em làm chị lo chết đi được! Chị đã nghiêm túc đấu tranh tư tưởng xem có nên lao vào trong đó hay không đấy."
Ờ. May cho chị là chị không vào đấy. Trên đời này không có gì dại dột hơn việc một kẻ không biết bơi lại nhảy xuống nước để cứu người đuối nước cả.
"Th-thế nào rồi? Em đã làm gì ở trong đó vậy? Bọn chị ở ngoài này nghe thấy toàn tiếng ĐOÀNG! rồi tiếng ĐỔ VỠ! không hà! Đã xảy ra chuyện gì thế? Em có một trận quyết chiến ra trò với tiền bối Veronica à?!"
Hội trưởng Silvia đang trong trạng thái phấn khích, hàng tá câu hỏi cứ thế tuôn ra như súng liên thanh từ miệng cô ấy.
Cái tính cách trước sau như một này của cô ấy đôi khi lại khiến tôi thấy có chút đáng yêu.
Tôi nén một cái ngáp dài, khẽ nhún vai đáp:
"Cũng không có gì đặc biệt đâu ạ, em chỉ giúp tiền bối Veronica siêu thoát thôi."
"... Cái gì cơ?!"
Claire giật bắn mình, trố mắt nhìn tôi trân trân.
Vì quá sốc, cô ấy thậm chí còn bắt đầu nấc cụt.
"E-Em không dùng ma pháp để cưỡng chế trục xuất chị ấy đấy chứ?"
"Em chỉ dùng lời lẽ để thuyết phục qua lại vài câu, rồi tiễn chị ấy lên đường thôi ạ."
"N-Nhưng rõ ràng chị nghe thấy có tiếng nổ lớn với tiếng đồ đạc đổ vỡ mà..."
"À, đấy chỉ là chút va chạm nhẹ nhàng thường thấy trong lúc trò chuyện thôi."
Đôi mắt Hội trưởng Silvia sáng rực lên, cô ấy chộp lấy cánh tay tôi:
"Em đỉnh thật đấy, Lunaris! Đúng không hổ danh là át chủ bài của Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma thể bọn mình! Tẹo nữa về phải làm một bữa tiệc ăn mừng mới được. Mau kể chi tiết cho chị nghe đi!"
"Ah, chuyện đó chắc để sau đi ạ."
Tôi sắp mệt chết đến nơi rồi.
Tình trạng hiện tại của tôi á? Chỉ cần cho tôi đặt đầu lên chiếc gối ôm quen thuộc là tôi sẽ lập tức chìm sâu vào giấc ngủ ngay và luôn.
Nếu không vì quyết tâm phải mò về bằng được chiếc giường siêu cấp mềm mại ở ký túc xá Linea Hall, thì giờ này tôi còn chẳng màng đứng vững trên hai chân nữa cơ.
"Ơ kìa~ Dù sao thì bọn mình cũng phải viết báo cáo hoạt động mà!"
"Để lần sau đi, lần sau nhé."
Tôi dúi chiếc đèn bão đang cầm trên tay vào người Hội trưởng Silvia, rồi bước đi liêu xiêu, cơ thể cứ lắc lư qua lại như người say rượu.
Tiếng nói của Hội trưởng Silvia vẫn vọng lại từ phía sau:
"Tuần sau tụi mình lại đổi địa điểm sang chỗ khác chơi nhé!"
Tôi ngoái đầu nhìn lại, uể oải đáp:
"Để em xem xét đã."
* Tôi tỉnh dậy trong một cảm giác vô cùng dễ chịu khi những tia nắng ấm áp chiếu rọi thẳng vào mặt.
"Hôm nay là cuối tuần rồi..."
Một ngày mà tôi không cần phải làm bất cứ việc gì cả.
Sự ấm áp thoải mái bao phủ lấy đôi bờ mi đang nhắm hờ của tôi.
"Oàaaa..."
Làn gió khẽ lùa qua khe cửa sổ mang lại cảm giác nhồn nhột đầy thư thái.
Ánh ban mai của mùa xuân lấp lánh xuyên qua tấm rèm cửa.
Mỗi lần lật người, tôi lại cảm nhận được hơi thở của mùa xuân căng tràn nhựa sống.
Nghĩ lại thì, thời tiết hôm nay thật sự hoàn hảo, cái kiểu thời tiết một năm chỉ xuất hiện có vài lần.
"Một ngày đẹp trời như thế này mà cứ rú rú ở trong nhà thì phí hoài quá."
Vào những ngày như thế này, tôi cần phải ra ngoài trời ngủ một giấc mới được.
Ngủ ở ngoài trời đem lại một cái thú vui vô cùng độc đáo.
Lấy thảm cỏ xanh làm giường, lấy bầu trời trong xanh làm chăn-cảm giác đó phải nói là tuyệt vời ông mặt trời.
Lại còn có thêm tiếng gió rì rào như khúc hát ru và hương hoa xuân thoang thoảng trêu đùa nơi cánh mũi nữa chứ?
Đây chính là sự lãng mạn, đây mới là cuộc sống fantasy đích thực.
Vả lại, tranh thủ lúc tôi ra ngoài, mấy cô hầu gái sẽ đem ga trải giường và chăn màn đi giặt giũ.
Đến khi tôi trở về, tôi lại có thể cuộn mình trong những chiếc chăn thơm tho, mềm mại, mang theo hương thơm dịu nhẹ của nắng mới.
Cột mốc của một chu kỳ tuần hoàn hoàn hảo đến mức không tưởng là đây chứ đâu...!!
Hơn nữa, ký túc xá Linea Hall không bao giờ sử dụng loại ma pháp giặt là qua loa đại khái.
Những cô hầu gia chuyên nghiệp ở đây luôn tự tay giặt giũ một cách vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận.
Đó chính là một điểm cộng cực lớn. Thật sự rất tuyệt nhưng lại khó có thể diễn tả bằng lời-cái sự chăm chút từ đôi bàn tay của những người làm nghề chuyên nghiệp mà ma pháp không bao giờ có thể sao chép được.
"Hi hi-" Chỉ mới tưởng tượng thôi mà một tiếng thở dài đầy mãn nguyện đã bật ra khỏi môi tôi rồi.
* Trong suốt những lúc tỉnh táo trước đây, tôi đã đi thám thính và tăm tia được vài địa điểm lý tưởng để đánh một giấc nồng quanh học viện.
Tất cả sự chuẩn bị này đều là để dành cho những ngày như hôm nay.
Khu Thư viện Cũ bỏ hoang có ánh sáng mờ ảo, rất thích hợp để ngủ một giấc thật sâu mà không lo bị chói mắt.
Điểm trừ duy nhất là có nguy cơ bị các thành viên của Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma thể đến làm phiền. Vì vậy, tôi chấm nơi đó 7 trên 10 điểm.
Xét về mặt này thì sân thượng của Tòa nhà Chính lại là một nơi mà bạn có thể ngủ mà không sợ bất kỳ ai quấy rầy.
Ngay cả mấy cặp đôi yêu đương lén lút cũng chỉ dắt nhau lên sân thượng khu nhà bục chứ chẳng ai bén mảng đến Tòa nhà Chính cả-chẳng có ai đủ gan dạ để leo lên tận đó đâu.
Việc nó nằm ngay gần các phòng học cũng là một điểm cộng, rất tiện lợi cho những giấc ngủ ngắn lấy lại sức giữa giờ.
Tuy nhiên, việc phải hứng chịu ánh nắng mặt trời gay gắt vào ban ngày lại là một điểm hạn chế. Tôi chấm chỗ này 8 trên 10 điểm.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng các điều kiện và dựa vào thời tiết ngày hôm nay, nơi đáng để lui tới nhất chắc chắn phải là công viên rồi.
Bình thường nơi đây chỉ suýt soát được 7 điểm, một vị trí khá ba chấm, nhưng vào một ngày đẹp trời như thế này, nó lập tức biến thành một thánh địa ngủ trưa hoàn hảo xứng đáng nhận điểm 9 tuyệt đối.
Dưới bóng mát của một cây cổ thụ lớn, tôi nằm dài trên bãi cỏ, dùng hai tay làm gối kê đầu.
Lớp cỏ mềm mại dưới lưng và làn gió mát rượi mơn trớn mái tóc mang lại cảm giác vô cùng sảng khoái.
Xung quanh có khá nhiều học sinh đang đi lại, nhưng đối với tôi, tiếng ồn đó chẳng khác nào thứ âm thanh trắng giúp dễ ngủ.
"Tuyệt cú mèo..."
Ngay khi một tiếng thở dài lười biếng thoát ra, ý thức của tôi cũng dần chìm vào hư vô.
May mà mình đã chịu ra ngoài...
Khò...
...
...
... Ư bực mình ghê, ồn ào quá đi mất.
Tôi đang thiu thiu ngủ thì không gian xung quanh bỗng trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Tiếng người bàn tán xôn xao, cười nói rôm rả át cả tiếng gió rì rào.
Tôi nhíu mày, định xoay người ngủ tiếp trong cơn ngái ngủ thì đột nhiên, một mùi hương vừa thơm ngọt vừa béo ngậy từ đâu bay qua mũi.
Tôi khịt khịt mũi theo bản năng, và mùi hương ấy lại càng trở nên rõ ràng hơn.
Mùi này... chính là mùi bánh mì vừa mới ra lò đây mà.
"Hửm áaaaa-" Tôi bật dậy như tôm tươi, vươn vai duỗi thẳng cả tay lẫn chân ra.
Nhìn quanh một lượt, tôi thấy những chiếc lều bạt rực rỡ sắc màu đang được dựng thành một hàng dài ở một bên góc công viên.
Nheo mắt nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra các học sinh đang bày bán đủ thứ mặt hàng khác nhau.
Sách cũ, phụ kiện làm bằng tay, các thiết bị ma pháp lấp lánh, và đủ loại đồ ăn thức uống.
Chỉ cần liếc sơ qua cũng có thể thấy được một lượng lớn các loại hàng hóa đa dạng.
"... Hội chợ sao?"
Có chút tò mò, tôi chậm rãi bước về phía đó.
Những học sinh trông có vẻ như đến từ Khoa Kinh tế đang rôm rả mặc cả giá cả với khách hàng.
Những người có vẻ thuộc Khoa Ma kỹ thì đang ra sức chào mời các món đạo cụ ma pháp do chính tay họ chế tạo ra.
Đôi chân tôi cứ thế tự động bước về phía nơi phát ra mùi bánh mì nướng thơm phức.
Những chiếc bánh mì xốp mềm, mới ra lò nóng hổi được bày biện vô cùng bắt mắt ở ngay phía trước gian hàng.
Phía sau là một chiếc lò nướng mini chạy bằng năng lượng ma pháp, nhìn qua trông cực kỳ chuyên nghiệp.
"Nhóc con ơi! Có muốn ăn thử một chút không nào?"
Thấy tôi cứ đứng đực mặt ra nhìn, một nam sinh đang đứng trông quầy liền vẫy vẫy tay gọi tôi lại.
"Em không phải nhóc con, nhưng mà..."
Tôi tiến lại gần với khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ, giống như đang bị một thứ bùa mê thuốc lú nào đó dẫn lối vậy.
Cơ mà, cái mùi hương này dù có đứng từ xa ngửi cũng thấy không tệ chút nào.
Ngoại hình của chiếc bánh nhìn cũng khá là vừa mắt.
Đối với một món đồ được làm ra từ một chiếc lò nướng di động thì thế này là xuất sắc rồi.
Trong lúc tôi đang nhìn qua nhìn lại giữa đống bánh mì được bày ra và chiếc lò nướng, người nam sinh kia bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích với vẻ mặt vô cùng tự hào:
"Thấy sao hả? Ấn tượng lắm đúng không? Đây chính là đề tài nghiên cứu tốt nghiệp của anh đấy, 'Lò nướng di động tích hợp công nghệ Ma kỹ có thể điều chỉnh công suất', so với mấy loại lò nướng thông thường ngoài thị trường thì công suất của nó-" Chưa kịp để anh ta nói hết câu, nữ sinh đứng cạnh đã thẳng tay tặng cho anh ta một cú chặt chuẩn xác vào gáy.
"Anh giải thích dông dài văn tự quá rồi đấy. Chẳng ai rỗi hơi mà đứng nghe mấy thứ đó đâu, biết chưa?"
Sau khi thực thi công lý xong, chị ấy liền thị phạm cho anh ta thấy thế nào mới là đỉnh cao của nghệ thuật quảng bá sản phẩm.
"Nào, em có muốn ăn thử cái này không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mẩu bánh mì lúa mạch đang được chìa ra trước mặt, rồi khẽ dời tầm mắt xuống phía dưới một chút.
"Nếu là đồ ăn thử, em có thể ăn thử cái bánh tart[note101475] trứng ở đằng kia được không ạ?"
"Hửm? Á ha ha! Được chứ, của em đây."
Tôi dùng cả hai tay đón lấy chiếc bánh tart trứng từ tay chị nữ sinh.
Cảm giác ấm áp từ chiếc bánh truyền qua lòng bàn tay.
Hít một hơi thật sâu-mùi hương của va-ni hòa quyện cùng vị béo của trứng khẽ trêu đùa nơi cánh mũi.
Tôi khẽ há miệng, cắn một miếng nhỏ.
... Ừm. Vị ngậy béo đặc trưng có chút hơi thiếu sót nhỉ? Lại còn có cả một chút vị hơi khét nữa chứ.
Nhưng cái vị giòn rụm, ngọt ngào này... ăn vào lại thấy cuốn một cách kỳ lạ...
"Chăm hăm... Em chấm cái này... khoảng 0, 5 thang điểm Ria nhé? Ngoàm..."
"Lời đánh giá này không phải là quá khắt khe rồi sao?"
"Cái này thực ra là khá ngon rồi đấy ạ. Điểm mấu chốt là nó có mùi vị hơi giống với bánh tart trứng do Ria làm."
"Ria? Đó là ai thế em?"
"Một người quen thôi ạ. Một người nấu ăn rất ngon."
Ria lúc nào cũng nấu đồ ăn cho tôi cả. Măm măm.
Trong lúc tôi đang nhét nốt phần bánh tart còn lại vào miệng, hai má phúng phính phồng lên vì mải nhai [note101478], thì bỗng nhiên có một bàn tay chìa một đồng bạc ra trước mặt tôi.
"Mấy món bánh này có bán không ạ? Cho tôi mua một cái với."
Khi tôi quay đầu lại nhìn, không biết từ lúc nào đã có một đám đông vây kín trước gian hàng.
... Từ bao giờ thế nhỉ?
"Này, cái đứa nhỏ kia ăn nhìn trông cưng xỉu luôn á?"
"Giống hệt như một con sóc nhỏ vậy...!"
"Chao ôi-Nhìn em ấy ăn thôi mà tớ cũng thấy đói bụng theo luôn rồi này."
"Dù tớ vừa mới ăn cơm xong, nhưng tự dưng lại thấy thèm ăn cái gì đó quá."
"Anh chị ơi! Cho em đặt hàng với ạ!"
"Cho tôi một cái nữa!"
Chứng kiến lượng khách hàng tăng lên một cách đột ngột, cả hai bạn nam sinh và nữ sinh đều ngơ ngác nhìn nhau đầy hoang mang.
"Cái quái gì đang xảy ra thế này..."
"Sao lại thành ra như thế này được nhỉ...?"
Trong lúc hai người họ đang bận rộn rối rít, vừa phải nướng thêm bánh mới trong lò di động vừa phải thu tiền của khách, ánh mắt của bọn họ bỗng đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
"... À. Té ra vấn đề không nằm ở công nghệ hay hương vị."
"Yếu tố cốt lõi ở đây chính là có một người mẫu quảng cáo chất lượng..."
Sau một hồi nhai tóp tép nhiệt tình, miếng bánh tart trứng cuối cùng cũng tan chảy hoàn toàn trong miệng tôi.
Cảm giác ăn một cái thế này còn chẳng bõ dính răng nữa là.
"Em có thể ăn thêm một cái nữa được không ạ?"
"Ơ, đ-được chứ."
Chị nữ sinh vội vã đưa thêm cho tôi một chiếc bánh tart trứng khác.
"Hết bao nhiêu tiền thế ạ?"
"... Cái này chị tặng em luôn đó."
"Ồ-" Tôi không bao giờ từ chối lòng tốt của người khác đâu.
Mấy người này, giờ nhìn kỹ lại thì, toàn là những người tốt bụng cả thôi. [note101476]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn