Chương 19: Ch.15 : Đại pháp sư đối đầu Ma pháp sư ③
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 15: Đại pháp sư đối đầu Ma pháp sư ③ Ngay vào khoảnh khắc Hiệu trưởng Raymond đang gào thét trong lòng, thật may mắn cho bà, ngọn lửa trên tay Lunaris bỗng "bụp" một tiếng rồi tắt ngóm.
Đồng thời, cô bé cũng kiệt sức mà ngã khuỵu xuống sàn.
Thực tế, Lunaris là một ma pháp sư cực kỳ kém hiệu quả trong việc quản lý tài nguyên.
Không thể kiểm soát lượng ma lực tiêu hao cho mỗi phép thuật, cô giống như một bộ định tuyến kém chất lượng, phát hỏa thì nhanh mà tịt ngòi thì cũng chớp nhoáng.
"Hơ hơ, xem ra ta thắng rồi nhé! Ô hô hô hô!!"
Sắc mặt Hiệu trưởng Raymond cuối cùng cũng rạng rỡ trở lại.
Nhìn cái dáng vẻ đắc ý như trẻ con khi đánh bại một học sinh của bà, Lunaris kiệt sức lầm bầm với khuôn mặt tràn đầy oán hận.
"Không... khụ! Ai lại đi triệu hồi tinh linh để đấu với học sinh cơ chứ... thế là ăn gian... khụ, khụ!"
"Chẳng phải chính em là người nói chúng ta không nên kén chọn phương pháp sao?"
"Ư..."
Lunaris phát ra một tiếng rên rỉ đầy đau khổ với biểu cảm uất ức nhất thế gian.
Giáo sư Raymond nhìn cô với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
"Dù sao thì em cũng rất ấn tượng đấy. Dạy dỗ em xem ra sẽ thú vị lắm đây."
Nói thì nói thế, chứ trong lòng bà đang thở phào nhẹ nhõm.
Nếu vừa rồi mà thua thật...
... Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy là một thảm họa rồi.
Càng nghĩ, đầu bà lại càng nóng lên.
Nhưng đồng thời, tim bà cũng đập thình thịch liên hồi.
Bà bắt đầu cảm thấy ngày càng yêu mến cô bé đang nằm bẹp dưới sàn kia.
Đứa trẻ này đúng là một viên ngọc thô thực sự.
Có thể tạo ra ma pháp tầm cỡ này mà thậm chí còn chưa lập khế ước với tinh linh.
Giáo sự Raymond chắc chắn rằng nếu được hướng dẫn đúng cách, tài năng của cô bé sẽ hoàn toàn nở rộ.
"Khụ khụ-" Đúng lúc đó, một tiếng hắng giọng đầy uy lực vang lên khắp hội trường đã tan hoang.
Một người phụ nữ trong bộ đồng phục hầu gái chỉnh tề tiến lại gần, vừa đi vừa dọn dẹp đống đổ nát.
"Chào buổi sáng, Hiệu trưởng Raymond. Tiểu thư Lunaris."
Ánh mắt lạnh lùng đi kèm một nụ cười chuẩn mực nghề nghiệp.
Đó là Odette, Trưởng hầu gái của Tòa nhà Linea.
"Là một hầu gái, tôi thực sự rất vui mừng khi thấy cả hai người tận tụy với việc học hành từ sáng sớm thế này."
Giọng nói lịch sự của cô ấy như thể được bọc trong một lớp băng tuyết.
Raymond bất giác rùng mình trước bầu không khí áp đảo này.
Còn Lunaris, người thừa biết tính khí của cô nàng Trưởng hầu gái, thì chỉ biết nằm ườn ra sàn, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà với vẻ mặt "ta đây không biết gì hết".
"Tuy nhiên, tôi hơi thắc mắc là tại sao hai người lại thấy việc đấu tay đôi ở ký túc xá cần thiết hơn là ở Sân tập bắn ma pháp?"
"Không, chuyện này là có lý do..."
Ngay khi Hiệu trưởng Raymond vội vàng mở miệng giải thích, Lunaris đã nhanh nhảu cắt lời một cách mượt mà.
"Hiệu trưởng nói bà ấy sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, bảo em cứ tung hoành thoải mái đi ạ."
Dù có hơi thêm mắm dặm muối, nhưng về cơ bản thì đúng là thế thật.
Hiệu trưởng Raymond nhìn Lunaris với vẻ mặt uất ức tột cùng, nhưng...
"Ư ư ư..."
Cô nàng đã nhắm nghiền mắt, vờ như ngất đi và phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
"Hiệu trưởng, bà có phiền thảo luận riêng với tôi về công tác phục hồi không?"
Hiệu trưởng Raymond đờ đẫn gật đầu, sau đó đưa tay lên bóp trán.
Nghĩ đến việc phải đối mặt với những hóa đơn có con số dài dằng dặc đến chóng mặt đã là một chuyện.
Nhưng ở độ tuổi và vị trí của bà, việc phải viết báo cáo giải trình gửi lên hội đồng quản trị, Tháp Ma Pháp và Hoàng cung mới là thứ khiến bà muốn nổ tung đầu.
* Ở kiếp trước, người ta tranh luận rất nhiều về tuần làm việc 4 ngày hoặc 4 ngày rưỡi.
Nội dung cuộc thảo luận là về việc làm việc từ thứ Hai đến thứ Năm, và được nghỉ cách tuần vào thứ Sáu hoặc nghỉ hẳn toàn bộ ngày thứ Sáu.
Tất nhiên, chẳng có điều nào trong số đó áp dụng cho tôi cả.
Làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần - hệ thống "996" khét tiếng của các công ty bóc lột - tôi chỉ có thể nằm mơ mới thấy những điều xa xỉ ấy.
Nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mình lại có thể tận hưởng cái hệ thống 4 ngày tiên tiến này ở một thế giới giả tưởng trung cổ, nơi nền văn minh còn lạc hậu hơn rất nhiều.
"Ư hự... Oáp~!!!"
Đó không phải là âm thanh của một người đang hấp hối.
Đó là âm thanh của một kẻ đang vươn vai một cách đầy sảng khoái.
"Ngủ... ngon quá đi mất...!"
Tôi thong thả ngồi dậy giường, tận hưởng ánh nắng ban mai ấm áp.
Đã bao lâu rồi tôi mới được ngủ nướng đến tận giờ trưa thế này nhỉ.
"A~ Thoải mái quá!"
Hôm nay là thứ Sáu.
Một ngày không có bất kỳ tiết học nào ở Học viện.
* Tôi băng qua sảnh chính của ký túc xá, nơi công việc phục hồi vẫn đang diễn ra rầm rộ, hướng thẳng đến nhà ăn để lấp đầy cái bụng rỗng.
Thời gian hiện tại: 2 giờ chiều.
Vào tầm này thì chẳng thể gọi là ăn sáng muộn (brunch) được nữa rồi. Chính xác là ăn trưa muộn.
Nhà ăn cực kỳ yên tĩnh.
Ngoại trừ đầu bếp và các hầu gái, về cơ bản chỉ có mình tôi cô đơn một mình.
"Chà, đúng là mình có dậy hơi muộn thật."
Mấy người khác ai cũng chăm chỉ ghê. Ngày nghỉ thế này mà cũng ra ngoài được. Đúng là thừa năng lượng.
"Tiểu thư Lunaris, cô đến dùng bữa ạ?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Odette, người nãy giờ đang dọn dẹp ở một góc nhà ăn, tiến lại gần tôi.
"Ừm, ta hơi muộn một chút."
Tôi gãi gãi mái tóc rối bù xù của mình rồi ngáp một cái rõ dài.
"Cô muốn chuẩn bị món gì ạ?"
"Cái gì đó nhiều một chút. Một bữa ăn cân bằng lấy thịt làm trung tâm. Đừng cho rau nhé."
"Không có rau thì sao gọi là cân bằng được ạ?"
"Con người sao có thể ăn cỏ được cơ chứ?"
Dù tôi có nói thế đi chăng nữa, kiểu gì rau xanh cũng sẽ bằng cách nào đó xuất hiện trên đĩa của tôi thôi.
Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm lắm. Miễn là thịt ngon, tôi có thể nhắm mắt làm ngơ trước vài cọng rau kèm theo.
"Được rồi. Tôi sẽ chuẩn bị ngay."
Odette đi vào bếp và đưa cho đầu bếp một danh sách dài dằng dặc các yêu cầu cho bữa ăn của tôi.
Quả thực không dễ dàng gì để vừa thỏa mãn cái miệng kén ăn của một chuyên gia như tôi, vừa đảm bảo cân bằng dinh dưỡng.
Sau khi gọi món xong, Odette quay lại, đứng phía sau tôi với hai tay đan lại lịch sự, rồi đột nhiên chuyển sang một chủ đề khác.
"Tiểu thư Lunaris, cô vẫn chưa tham gia câu lạc bộ nào đúng không?"
"Câu lạc bộ? Đó là cái gì?"
"Là các nhóm do học sinh có cùng sở thích tự tổ chức. Học viện khuyến khích tất cả học sinh nên tham gia ít nhất một câu lạc bộ."
Nếu chỉ là khuyến khích, có nghĩa là không bắt buộc.
"Thế thì ta không cần tham gia đâu."
Hoàn hảo. Sau khi ăn xong, tôi có thể dành phần còn lại của ngày để nằm trên giường đọc sách rồi ngủ thiếp đi.
Nhưng kế hoạch đầy hy vọng của tôi lập tức bị đập tan tành.
"Thật trùng hợp, ký túc xá có chạy một chương trình đặc biệt dành cho những học sinh không tham gia câu lạc bộ nào."
"???"
Tôi vô thức nuốt nước bọt trước lời nói của Odette.
Chương trình đặc biệt.
Nghe cái cụm từ này mới ám ảnh làm sao.
"Cũng không có gì to tát đâu ạ, chỉ là 'hoạt động nội trợ' cùng với các hầu gái chúng tôi ở ký túc xá thôi."
"Và... việc đó bao gồm những gì?"
Giọng tôi run lên một chút.
Odette bổ sung với một biểu cảm vô cùng bình thản:
"Cứ dùng bữa trước đi đã, thưa Tiểu thư. Sau khi cô ăn xong và thay sang bộ đồng phục hầu gái, tôi sẽ thông báo lịch trình ngày hôm nay."[note101468]
"Hả??"
Tôi kín đáo lấm lét nhìn xung quanh.
Đến lúc này, tôi mới chú ý đến biểu cảm của các hầu gái đang túc trực khắp nhà ăn.
... Ai nấy đều đang nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Cuối cùng thì Tiểu thư cũng sắp được trải nghiệm sự vất vả của chúng ta rồi."
"Cậu có nghĩ Lunaris mặc váy hầu gái trông sẽ dễ thương lắm không?"
Tiếng cười khúc khích vang lên sau đó khiến tôi nổi hết cả da gà.
Tôi lặng lẽ kéo ghế ra rồi đứng bật dậy.
Odette nhìn tôi với vẻ dò hỏi.
"Tiểu thư Lunaris?"
" À, ta mới nhớ ra là mình có hẹn ăn trưa với các thành viên trong câu lạc bộ mà ta vừa tham gia rồi."
"Nhưng cô vừa bảo là chưa tham gia câu lạc bộ nào cơ mà..."
"Xin lỗi vì đã làm phiền cô chuẩn bị nhé. Ta đi đây."
Ngay khi dứt lời, tôi quay người bỏ chạy - không, phải nói là bay đi bằng ma pháp thao túng động năng (Telekinesis).
Mùi thơm ngào ngạt của thức ăn như muốn níu chân tôi lại, nhưng tôi đã kiên cường cưỡng lại sự cám dỗ đó.
Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi quyết không để mình rơi vào kiếp làm nô lệ hầu gái đâu.
* Sau khi trốn thoát khỏi Tòa nhà Linea, tôi dừng lại trước bảng thông báo tuyển thành viên câu lạc bộ ở giữa quảng trường.
Để giết thời gian, tôi săm soi từng tờ thông báo tuyển dụng một.
[Câu lạc bộ Kiếm thuật] - Mỗi thứ Sáu, đặc huấn cả ngày từ lúc thức dậy cho đến khi gục ngã vì kiệt sức.
- Chào đón những người đam mê luyện tập thêm vào cuối tuần!
[Câu lạc bộ Tình nguyện] - Hoạt động trải nghiệm 3 ngày 2 đêm tại các trại trẻ mồ côi và tu viện.
- Yêu cầu đóng thêm phí quyên góp.
[Câu lạc bộ Trà đạo] - Bắt đầu từ việc tự trồng lá trà...
Chao ôi, chẳng có lấy một lựa chọn nào ra hồn cả.
Sao cái câu lạc bộ nào trông cũng giống như một cái trại khổ hạnh thế này?
Tôi kiểm tra các thông báo khác với hy vọng tìm thấy thứ gì đó khá khẩm hơn, nhưng chẳng có cái nào lọt vào mắt xanh của tôi cả.
"Không có câu lạc bộ nào chỉ cần điền tên vào rồi không cần đến à..."
Đến mức này, tôi đang cân nhắc việc tự lập ra một câu lạc bộ cho riêng mình dù có hơi phiền phức.
Chẳng hạn như "Câu lạc bộ càn quét món tráng miệng sau giờ học" vốn rất nổi tiếng ở kiếp trước của tôi.
Hoặc có thể là một câu lạc bộ nghiên cứu giấc ngủ - không, "Câu lạc bộ nghiên cứu giấc mơ tỉnh táo" (Lucid Dream).
Nhưng việc lập một câu lạc bộ chắc chắn sẽ kéo theo một đống việc phiền toái như tuyển thành viên rồi viết báo cáo hoạt động..." Ồ? Lunaris, bồ làm gì ở đây thế?"
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Đó là Claire.
Cô bạn ngồi cạnh tôi trong tiết học đầu tiên.
"Chỉ là đang xem thử có câu lạc bộ nào đáng để tham gia không ấy mà."
"Bây giờ bồ mới tìm câu lạc bộ á? Tuần trước lúc các tiền bối đi quảng bá rầm rộ thì bồ làm cái gì... à."
Tuần trước tôi bận bật chế độ ngủ toàn thời gian mất rồi.
Claire dường như cũng nhớ ra sự thật này nên chỉ biết gật đầu với một nụ cười khổ.
"Nói thật là ta chẳng muốn tham gia câu lạc bộ nào cả..."
Nhưng nếu không tham gia, tôi sẽ bị mấy cô nàng hầu gái kia hành hạ cho ra bã mất.
"Thế nên? Bồ đang tìm một câu lạc bộ ma nào đó để chỉ việc treo tên thôi đúng không?"
"Chính xác là vậy đấy."
Ngay khoảnh khắc đó, mắt Claire bỗng sáng lên lấp lánh.
"Vậy thì sao bồ không tham gia câu lạc bộ của mình đi?"
Bất ngờ trước lời đề nghị ngoài dự kiến, tôi chớp chớp mắt đầy ngơ ngác.
"Hả? Câu lạc bộ của bồ là kiểu gì thế?"
"Chỉ là một câu lạc bộ tụ tập trong một căn phòng yên tĩnh, buôn chuyện rồi ăn bánh kẹo ngon thôi."
" Ồồồ...!"
Quả nhiên, cái truyền thống lâu đời mang tên "câu lạc bộ tụ tập chẳng làm gì cả" thì ở đâu cũng tồn tại.
"Thế? Tên của câu lạc bộ này là gì?"
"Hội Nghiên cứu Chuyện ma quỷ."
"... Cái gì cơ?"
Đầu óc tôi trống rỗng trong một khoảnh khắc.
"Bồ vừa bảo đây chỉ là nơi mọi người tụ tập tán gẫu thôi mà..."
"Đúng rồi. Chúng ta sẽ tán gẫu về ma quỷ."
Tôi thì đang tìm kiếm một câu lạc bộ ma (câu lạc bộ chỉ tồn tại trên danh nghĩa).
Nhưng xem ra, tôi lại sắp sửa tham gia vào một câu lạc bộ bàn về ma thật rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn