Chương 64: Ch.60 : Pháp Sư Kỳ Nghỉ Hè ④
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ngày thứ tư trong công cuộc chế tạo điều hòa.
Chẳng biết có phải nhờ sự chăm sóc tận tình của Odette và Công chúa hay không mà chỉ sau một ngày, trận cảm lạnh của tôi đã biến mất không tăm hơi.
Thế nhưng, vấn đề là ngay khi vừa dứt sốt, thực tế tàn khốc về cái nóng ngày hè mà tôi lỡ quên mất lại ập đến ngay tức thì.
"Hộc..."
Căn phòng lúc này không khác gì một phòng xông hơi đúng nghĩa.
Dù chỉ ngồi im một chỗ, mồ hôi vẫn chảy ròng ròng dọc sống lưng, còn tấm ga trải giường thì dính chặt vào da thịt.
Mỗi hơi thở hít vào toàn là không khí ngột ngạt, khiến lồng ngực tôi bức bối đến lộn nhào.
"Thà rằng... thà rằng mình..."
Tôi lầm bầm, cả người nhũn ra như một con slime trên giường.
"Thà cứ bị cảm lạnh như trước còn hơn..."
Đến nước này thì việc chế tạo điều hòa không còn là một lựa chọn nữa, mà nó đã trở thành nhu cầu sống còn rồi.
"Nhưng mà... làm bằng cách nào bây giờ?"
Việc dùng niệm lực để nén không khí quá nguy hiểm. Tôi đã rút ra bài học rằng phương pháp này sẽ khiến mana tự nhiên trong môi trường bị bạo phát.
"Mình cần một nguồn năng lượng ổn định..."
Tốt nhất là loại không tốn một xu nào.
Trong lúc đang thẫn thờ nhìn lên trần nhà, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu tôi.
Golem ma pháp cổ đại. Ma pháp trận được khắc trên lõi của nó.
"Nó chắc chắn đã hấp thụ mana tự nhiên xung quanh để làm nguồn năng lượng..."
Một tia cảm hứng xẹt qua.
Nếu mình có thể chuyển hóa nguồn mana tự nhiên dồi dào kia thành hàn khí...
Thì mình sẽ không cần phải dùng đến những viên ma thạch đắt đỏ để làm nhiên liệu nữa.
Nằm trên giường, tôi dùng mana thay mực, ngón tay làm bút, bắt đầu vạch ra các phương trình cấu trúc ngay giữa không trung.
Tóm tắt kế hoạch sẽ như thế này: Đầu tiên là thiết kế ma pháp trận.
Khắc một ma pháp trận lên tường để hút lượng mana tự nhiên đang hòa tan trong không khí.
Đồng thời, vẽ thêm một trận pháp chuyển đổi nhằm biến đổi đặc tính của lượng mana đó thành hàn khí.
Tiếp theo là tạo ra lõi làm mát.
Chế tạo một hạt nhân có nhiệm vụ lưu trữ và điều khiển mana hệ băng.
Vì nó chỉ đảm nhận việc tích tụ và giải phóng nên tôi có thể sử dụng các chất xúc tác tương đối rẻ tiền.
Tôi cũng cần thiết kế một mạch ma pháp riêng biệt để định hình hệ thống tuần hoàn.
Không khí lạnh sau khi được tạo ra không thể chỉ quanh quẩn quanh ma pháp trận, nó cần phải được lưu thông khắp phòng.
Song song với đó, luồng khí nóng cũng phải được thu hồi ngược trở lại lõi.
Việc điều hướng luồng khí đơn giản này xem ra không quá phức tạp.
Vấn đề nan giải lại nằm ở thiết bị tản nhiệt.
Tôi phải xả lượng nhiệt dư thừa sinh ra trong quá trình tạo lạnh đi đâu đó...
"Ừm, nên uốn lượn đường ống thế nào để tản nhiệt hiệu quả nhất đây nhỉ..."
Chuyện này nghe giống bài toán thiết kế kỹ thuật hơn là lý thuyết ma pháp.
Tôi vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn chưa tìm được giải pháp nào khả quan.
Tôi chống cằm, tiện tay phác họa bất cứ ý tưởng nào vừa nảy ra vào khoảng không trước mặt.
Chẳng mấy chốc, khắp căn phòng đã dày đặc những phương trình, ma pháp trận và các đường mạch do tôi vẽ ra.
* Ngày thứ năm trong công cuộc chế tạo điều hòa.
Tôi đã vắt kiệt bã đậu đến tận đêm muộn, nhưng vẫn chẳng nghĩ ra được gì.
Thế là tôi đành bỏ mặc đống ma pháp trận và phương trình lơ lửng giữa phòng rồi lăn ra ngủ.
Thôi thì cứ tin tưởng rằng bản thân ngày mai sẽ tự tìm ra cách giải quyết vậy.
Cơ mà ngay cả khi đã tỉnh giấc, đầu óc tôi vẫn trống rỗng, chẳng có lấy một ý tưởng thiên tài nào xuất hiện.
"Gừ rừ..."
Tôi nằm bò ra giường, thẫn thờ nhìn những "bản thiết kế" đang giăng kín căn phòng.
Cảm giác như não tôi sắp nổ tung đến nơi, cả về mặt thể xác lẫn tinh thần.
"... Hay là mình cứ tống hết nhiệt lượng với mana thừa ra ngoài cửa sổ cho rảnh nợ nhỉ?"
Một ý nghĩ xấu xa thoáng qua trong đầu, nhưng tôi đã kịp kìm lại.
Đây không hẳn là vấn đề lương tâm.
Bởi nếu tôi vô tội vạ xả luồng khí nóng ra ngoài, khung cửa sổ có thể sẽ bị nung chảy, hoặc tệ hơn là nhiệt lượng tràn ngược trở lại sẽ biến phòng tôi thành một cái lò nướng bánh.
—Cộc, cộc... cộc.
Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.
Đó là tiếng gõ cửa rụt rè nhất mà tôi từng được nghe trong đời. Nói hơi quá một chút thì cứ như thể có con kiến nào đó vô tình cụng đầu vào cánh cửa vậy.
Vì quá lười để ngồi dậy, tôi uể oải lên tiếng đáp lại.
"Vào đi."
"Ừm, xin lỗi... Lu-Lunaris?"
Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ.
Vừa đủ để một người thò đầu vào nhìn trộm.
Mái tóc bù xù cùng cặp kính tròn xoe.
Người đến chính là Trưởng khoa Liliana Gearheart.
"C-cậu không sao chứ? Tôi nghe nói hôm kia cậu bị vướng vào một vụ nổ... Có bị thương ở đâu không...?"
"Như cô thấy đấy, tôi vẫn ổn. Nhưng cô đến hỏi thăm có hơi muộn rồi đấy."
"Á! T-Tôi xin lỗi! Tại tôi phải tham gia buổi hội thảo đến tận đêm qua mới về...!"
Trưởng khoa Liliana khép nép bước vào phòng.
"Dù sao thì cậu không bị thương nặng là tốt rồi. Thật sự... thậ..."
Giọng Liliana nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Ánh mắt cô bị hút chặt vào đống mạch ma pháp và phương trình đang giăng đầy phòng.
"Ơ... hửm?"
Đôi mắt phía sau cặp kính tròn trợn ngược lên đầy ngạc nhiên.
"Cái đó... Lunaris?"
Ban đầu là hoang mang.
Tiếp đó là tò mò.
Và cuối cùng là kinh ngạc tột độ.
"Không lẽ... cậu đang chế tạo một thiết bị ma pháp để làm mát không gian trong nhà sao?!"
"Ồ, đúng vậy đấy."
Quả không hổ danh là Trưởng khoa Công nghệ Ma pháp.
Chỉ cần lướt qua các ma pháp trận và mạch năng lượng trong phòng, cô ấy đã lập tức nhìn thấu ý đồ của tôi.
"Hấp thụ mana tự nhiên để chuyển hóa thành hệ làm mát... một hệ thống tự vận hành không cần ma thạch... Những đường mạch này đẹp quá... hộc, hộc...!!"
Vẻ rụt rè, nhút nhát lúc trước hoàn toàn biến mất.
Giờ đây, vị Trưởng khoa đã biến hình thành một đứa cuồng công nghệ ma pháp chính hiệu, cô chăm chú săm soi từng phương trình của tôi với đôi mắt sáng rực như đèn pha.
"Trời đất ơi... Đây là lõi cải tiến từ Golem ma pháp cổ đại đúng không?! Tôi chưa từng nghĩ tới việc xếp chồng các ma pháp trận lên nhau thế này để tăng độ ổn định đấy... Kyaaa! Nhìn những phương trình này đi! Vừa đẹp đẽ lại vừa hiệu quả làm sao...!!"
Nhìn cái bản mặt phấn khích thở phì phò bằng mũi của cô ấy, ừm, trông có hơi biến thái thật.
"Đây... đây chính là một cuộc cách mạng! Nó còn ấn tượng hơn bất kỳ món đạo cụ ma pháp nào tôi thấy ở buổi triển lãm ngày hôm qua nữa!!"
"But cô thấy đấy, tôi đang bị kẹt ở khâu triển khai thực tế."
Tôi cố tình thở dài, chỉ tay vào đống mạch đỏ lòm đang rối rắm như tơ vò.
"Tôi không biết làm cách nào để xả lượng nhiệt dư ra ngoài. Nói cách khác là đang bí ở phần thiết kế đường ống..."
"Không phải! Cậu bị tắc nghẽn là do cậu đang cố giải quyết nó như một bài toán về cấu trúc đường ống đấy!"
... Trời ạ!
Trưởng khoa Liliana bỗng dưng cao giọng lên hẳn một quãng tám, khiến tôi giật bắn mình theo bản năng.
"Cậu đang tự tạo ra nút thắt cổ chai khi cố dùng mấy loại kim loại rẻ tiền có độ dẫn mana thấp đấy!"
"À... hả?"
"Ở đây, ngay giao lộ này, cậu nên sử dụng hợp kim gồm mithril, bạc, sắt và đồng theo tỷ lệ 4: 2: 3: 1, rồi thiết kế mạch theo dạng xoắn ốc kép... Ôi! Khi chế tạo hợp kim này, dựa trên nguyên lý Hòn đá Phù thủy trong giả kim thuật..."
Trưởng khoa Liliana vừa chỉ trỏ vào không trung vừa bắn chữ liên thanh như súng máy.
Ừm, tôi hiểu đại khái rồi.
Tóm lại là cô ấy đang bảo tôi đừng có tiếc tiền mua nguyên liệu tốt.
"Ồ gia—" Tôi hơi nhỏm người dậy, gật đầu lia lịa cho có lệ.
Bản năng mách bảo rằng nếu cắt lời cô ấy lúc này thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.
"Nghĩ lại thì, trong phòng thí nghiệm của tôi vẫn còn thừa vài thỏi mithril... Đ-Đợi một chút! Tôi đi lấy qua đây ngay!"
Trưởng khoa Liliana ba chân bốn cẳng lao ra khỏi phòng, bóng dáng nhanh chóng biến mất nơi cuối hành lang.
* Tôi nhìn theo cái bóng chạy trốn của cô ấy, vẫy vẫy tay một cách vô thức.
Dù có chút hoang mang, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà mỉm cười.
Không ngờ vấn đề khiến mình đau đầu bấy lâu nay lại được giải quyết dễ dàng đến thế.
Đúng là gia nhập khoa Công nghệ Ma pháp là quyết định sáng suốt nhất đời mình mà.
* Ngày thứ bảy kể từ khi tôi bắt tay vào chế tạo chiếc điều hòa.
Cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành xong nó rồi.
—U u u.
Tiếng ma pháp trận khởi động o o bên tai.
Luồng hàn khí trắng xóa bắt đầu phả ra từ khe gió mà tôi lắp vào chủ yếu để cho đẹp mã.
Tôi ngã uỵch xuống giường, tận hưởng làn gió mát rượi.
"Aaaa..."
Căn phòng giờ đã mát lạnh đến mức khiến tôi khẽ rùng mình, tôi liền kéo tấm chăn trùm kín tận mũi.
Cảm giác lớp chăn cọ xát vào da thịt ấm áp đến lạ kỳ.
"Chính là nó... đây mới là cuộc sống mình hằng mơ ước chứ..."
Một cảm giác hạnh phúc ngập tràn làm cơ thể tôi lười nhác hẳn đi.
Đầu óc trống rỗng, toàn thân thả lỏng hoàn toàn.
Ôi... ước gì thời gian có thể dừng lại ngay khoảnh khắc này...
Đang lăn lộn trên giường trong kén chăn, tôi chợt để ý đến một khối kim loại nằm chỏng chơ trên bàn làm việc.
—C-Cảm ơn cậu rất nhiều... Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời lắm!
—Nên là... x-xin cậu hãy dùng nốt chỗ nguyên liệu còn lại nhé, Lunaris!
—B-Bất cứ khi nào cần thêm nguyên liệu... cứ đến văn phòng Trưởng khoa tìm tôi!
—Nhưng đổi lại, cậu phải cho tôi xem thêm nhiều bản thiết kế thú vị thế này nữa đấy! Rõ chưa?!
Đó chính là thỏi hợp kim mithril mà Trưởng khoa Liliana đã để lại.
Tôi ngoắc ngoắc ngón tay, dùng niệm lực hút khối hợp kim mithril bay về phía mình.
"Còn thừa nhiều phết nhỉ."
Chỗ này chắc là đủ để làm thêm đúng một chiếc điều hòa nữa...
*
"Đây là thiên đường sao...?"
"Sống lại rồi...!"
Tại phòng nghỉ dưới tầng hầm của sảnh Linea.
Các cô hầu gái đang tụ tập thành một cụm sát vách tường.
Ngay trên đầu họ, một chiếc hộp kim loại thô kệch có vẽ ma pháp trận cỡ lớn đang phát ra những tiếng kêu u u liên tục.
Vài người nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự sung sướng tột cùng.
Có người lại xúc động lấy tay che miệng, nước mắt rưng rưng.
Tôi đứng lùi lại một bước quan sát cảnh tượng đó, ái ngại gãi gãi đầu.
Nhìn họ vui mừng đến phát khóc thế này, tự dưng tôi cũng thấy có chút ngượng ngùng.
"Cảm ơn Tiểu thư Lunaris."
Đúng lúc đó, Odette tiến lại gần tôi.
Tư thế của cô ấy vẫn hoàn hảo không một vết xước như mọi khi, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt đã thả lỏng hơn hẳn ngày thường.
"Nhờ có sự quan tâm của Tiểu thư, những hầu gái chúng tôi từ giờ đã có thể làm việc trong một môi trường dễ chịu hơn nhiều rồi."
Một lời cảm ơn ngắn gọn, trang trọng và không chút rườm rà.
"Có gì đâu. Ta còn thừa chút nguyên liệu, bỏ đi thì phí nên tiện tay làm một cái thôi."
Tôi nhún vai, giả vờ như đó chỉ là chuyện vặt vãnh.
"Với lại, nhìn bộ đồng phục của các cô thôi là ta đã thấy nóng giùm rồi."
Nhỡ đâu lại lăn ra ngất vì sốc nhiệt thì sao?
Chẳng có gì đáng thương hơn việc bị đổ bệnh khi đang làm lụng vất vả cả.
Điều đó thì tôi là người hiểu rõ nhất.
"Mà này, nếu thực sự biết ơn thì học kỳ tới cô bớt hành hạ ta lại một chút đi."
"Phù phù. Chuyện đó thì hơi khó rồi, thưa Tiểu thư. Trái lại, tôi nghĩ mình cần phải chăm sóc Tiểu thư kỹ lưỡng hơn nữa để tỏ lòng thành kính đây."
... Xì. Đúng là đồ máu lạnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn