Chương 96: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (9)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~41 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Thế nên con ma giả mạo mẹ tớ lúc bấy giờ ấy. Tớ đã dồn ép việc nhập vai của nó vào một tình huống cực đoan đến mức nó không thể tiếp tục bắt chước một cách nửa mùa được nữa, và thế là tiêu diệt được nó."
"……Đúng là vậy thật."
Kyeong-won gật gù như thể đầy cảm thán:
"Giờ nghĩ lại tớ vẫn thấy đó là một ý tưởng cực kỳ độc đáo."
"Đúng vậy. Tuy hoàn cảnh có chút khác biệt, nhưng chẳng phải mọi người thấy nó có nét gì đó tương đồng với hiện tại sao?"
Tôi mở rộng hai lòng bàn tay:
"Trò truyện ma hiện tại, nhìn nhận theo một góc độ nào đó, cũng đang ở thế liên tục đóng giả làm bạn của chúng ta. Vậy thì chẳng phải chúng ta có thể thử áp dụng cùng một phương thức đó hay sao."
Tất nhiên, quá trình thì có hơi khác một chút.
Con ma đóng giả mẹ tôi hồi đó xuất hiện với một thực thể rõ ràng và trực tiếp diễn trò trước mặt.
Còn truyện ma lần này lại theo phương thức thao túng thực tại chỗ này một chút, chỗ kia một tẹo để để lại những dấu vết.
Nhưng xét về kết quả, việc nó giả mạo thành một người khác hoàn toàn không phải là chính mình thì đều như nhau.
Giống như con ma đó không phải mẹ tớ, Kim Eun-jung cũng chẳng phải là bạn của tớ.
Bởi vậy kết luận của tớ là: chúng ta hoàn toàn có thể thử dùng chung một biện pháp giải quyết.
"Đối với các cậu thì là giả mạo, nhưng đối với tớ thì cậu ấy thật sự từng là bạn mà."
"Là bạn của 'cậu'."
Tôi đính chính lại:
"Đâu phải là bạn của tớ."
"Hừm!"
Kyeong-won khoanh tay trước ngực rồi gật đầu:
"Dù cách diễn đạt nghe có hơi rác rưởi một chút, nhưng tớ thấy hoàn toàn chính xác. Chắc chắn cậu ta không phải bạn của chúng ta rồi."
"……Thế rồi sao? Cậu tính làm thế nào?"
"Tớ sẽ dồn ép nó. Dồn ép đến mức việc tự xưng là bạn của chúng ta trở thành một nỗi thống khổ tột cùng."
Các thành viên lộ rõ vẻ hứng thú và đồng loạt gật đầu.
"Cụ thể là cậu đang muốn nói đến cái gì cơ……?"
Trước câu hỏi đầy vẻ tò mò của Seon-ah, tôi dõng dạc trả lời:
"Ví dụ như, nếu ngay bây giờ tớ lột sạch quần áo rồi chạy nhông nhông khắp sân trường thì sao nhỉ."
Để xem liệu lúc đó Kim Eun-jung có còn dám mặt dày tự xưng là bạn của tôi nữa hay không.
Tôi vừa dùng cây bút dạ vẽ một hình người que khỏa thân lên bảng trắng, vừa thong thả giải thích từng bước một:
"Kiểu như đội quần lót lên đầu thế này này…"
"Tất nhiên, những gì Chủ tịch đang giải thích là để tự mình thực hiện đúng không?"
"Không. Deok-hoon sẽ làm."
"KUSOKURAE (Ăn phân đi)!!!!!!!!!"
Deok-hoon bật đứng phắt dậy gào lên đầy giận dữ:
"Ai lại muốn làm cái trò đấy hả cái cậu này nha!"
Tôi đưa ngón trỏ lên chĩa thẳng về phía cậu ấy rồi gật đầu:
"Phản biện tốt lắm."
"……"
"Joon ơi……"
Seon-ah nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ ái ngại.
Tôi khựng lại một chút, rồi nhanh chóng xóa sạch hình vẽ trên bảng:
"Chắc chắn là còn nhiều phương pháp tốt hơn mà. Cả đám cùng suy nghĩ xem nào."
"Ừm…"
"Dù sao thì mọi người đều đã hiểu tớ muốn nói cái gì rồi đúng không?"
Kyeong-won gật đầu với vẻ mặt không cảm xúc:
"Hiểu rõ mồn một rồi."
"Cốt lõi là đẩy tình huống vào thế khiến nó không còn muốn làm bạn nữa, hoặc là không thể làm bạn được nữa."
"Này, nhưng mà."
Jin-hee bỗng nhiên khoanh tay trước ngực và hậm hực hỏi:
"Lỡ như Eun-jung vẫn đang sống sờ sờ ra đó thì sao? Nếu chúng ta cứ tùy tiện dùng mấy cái phương pháp quái dị này, rồi gây ảnh hưởng đến Eun-jung ở một nơi xa xôi nào đó thì……………"
"Không sao đâu. Giống như việc tớ tiêu diệt con ma giả mạo mẹ tớ đâu có làm cho mẹ ruột của tớ biến mất, chuyện này chắc chắn sẽ không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đến Kim Eun-jung ngoài đời thực cả."
"Thế nếu cậu ấy không còn sống thì sao? Nếu đây thực sự là hồn ma của chính cậu ấy hiện về thì sao?"
"…Thế thì càng nguy hiểm hơn chứ sao. Chẳng phải cậu bảo cậu ta là một kẻ biến thái giết người hàng loạt chạy nhông nhông ngoài đường đó à."
Bị nói trúng tim đen khiến bản thân không thể cãi lại, Jin-hee bĩu môi ra chiều ấm ức:
"…Tớ cũng chỉ mới nghi ngờ như vậy thôi mà. Đã bảo là không có bằng chứng rồi. Ngoại trừ mấy cái điểm kỳ quái liên quan đến động vật ra, thì đối với tớ cậu ấy vẫn là một người vô cùng tốt bụng và dịu dàng."
"Hôm qua rõ ràng là bầu không khí cả đám thẳng thừng quy chụp cậu ta chính là kẻ sát nhân còn gì."
"Đúng vậy đúng vậy. Chẳng phải cậu bảo cậu ta cắt dây thừng của chung cư để người ta ngã xuống chết đó à nha."
"Cái thằng này, chuyện đó chỉ là………………"
Trước lời bắt bẻ của Deok-hoon, Jin-hee khẽ thở dài thườn thượt:
"Tớ chỉ kể chuyện rùng rợn cho vui thế thôi mà. Một đứa con gái tiểu học thì làm sao có đủ sức cắt đứt ba sợi dây thừng chuyên dụng cùng một lúc được chứ."
"……Nhưng dù sao thì tất cả những chuyện đó đều là sự thật đã từng xảy ra đúng không?"
Lộ ra vẻ mặt đầy khó chịu, nhưng cuối cùng Jin-hee vẫn phải gật đầu thừa nhận.
Chuyện con thằn lằn chết, bầy thỏ bị tàn sát hàng loạt và ba người bị ngã từ trên cao xuống đều là những sự việc có thật đã từng diễn ra ngoài đời.
"…Mà thôi, cứ cho là như vậy đi. Lúc nãy ở trên lớp chúng ta cũng đã đi dò la hỏi thăm thông tin khắp nơi để điều tra rồi còn gì. Kim Eun-jung thời thơ ấu trong ký ức của Jin-hee cậu và Kim Eun-jung đang tung hoành ngang dọc ở cái nơi này hoàn toàn khác biệt nhau cả về bối cảnh trưởng thành lẫn tính cách. Tớ không nghĩ hai người đó là cùng một người đâu."
"Thì đúng là vậy nhưng mà…"
"Thế nên là cứ dẹp bớt mấy cái nỗi lo lắng về người bạn đó qua một bên đi, trước mắt cứ tập trung tiêu diệt nó cái đã. Ok chứ?"
"……"
Một lúc sau, như thể không còn cách nào khác, Jin-hee gật đầu lầm bầm:
"Trước mắt thì cứ Ok đi."
"Tốt lắm. Thế thì tớ cũng vừa mới nảy ra một ý này."
Ánh mắt của cả đám lập tức đổ dồn về phía tôi một lần nữa.
"Việc tự hạ thấp thể diện của bản thân để khiến nó không muốn làm bạn nữa xem chừng có rủi ro khá lớn. Tớ vừa nghĩ ra một phương pháp an toàn hơn nhiều."
Nghe đến đây, cô Jang Hwa-eun bèn hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng:
"Các em không định bắt nạt con bé đấy chứ? Kiểu như ép người ta đến mức không dám đi học nữa………………"
"Tụi em sẽ không làm mấy cái trò quá đáng như vậy đâu ạ."
Tôi nói bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị:
"Tụi em chỉ biến cậu ta thành một người đã chết thôi."
Thứ Tư, ngày 1 tháng 5 năm 2019, 13: 07 Lee Joon – Lượt chơi thứ 2 Điểm Truyện ma: 66 Tính Nhân quả: 14%
"……Ai chết cơ?"
Cô giáo dạy môn chữ Hán lớn tuổi bước vào lớp để lên tiết năm.
Vừa nhìn thấy chiếc bàn ở dãy cuối cùng đang đặt một bình hoa lên trên, cô bèn giật mình hốt hoảng hỏi:
"Chỗ ngồi của ai kia?"
"Của bạn Eun-jung ạ."
Lớp phó lên tiếng trả lời thay.
"Chết rồi sao?"
"Dạ không ạ."
"Thế thì sao?"
"Bạn ấy chỉ bị ốm nên xin phép về sớm từ trước rồi ạ, chắc là có ai đó nghịch ngợm bày trò trêu chọc thôi."
Cô nàng lớp phó Chae-rin có đôi mắt mèo sắc sảo trả lời bằng một chất giọng vô cùng đanh thép và rõ ràng.
"……Ra là vậy. Làm cô giật cả mình."
Cô giáo dạy chữ Hán vừa vuốt ngực thở phào vừa lật mở cuốn sách giáo khoa:
"Được rồi. Kiểm tra bài tập về nhà trước rồi chúng ta bắt đầu bài học nào."
'…Quả nhiên mấy cái trò vặt vãnh này không ăn thua sao.'
Đặt bình hoa lên bàn học vốn là hành động chỉ dùng khi có người qua đời.
Để đối phó với trò truyện ma chuyên để lại dấu vết lung tung khắp nơi khiến người ta loạn thần trí, lần này phe chúng tôi đã chủ động tạo ra dấu vết ngược lại, nhưng có vẻ như đã bị màn xin về sớm do bị ốm lấp liếm qua chuyện mất rồi.
'Tự dưng lại cúng không mất 1 điểm trong cửa hàng rồi.'
"Lee Joon! Giơ thẳng tay lên!"
Tôi đang phải quỳ gối chịu phạt ở cuối lớp và giơ hai tay lên cao vì tội không làm bài tập về nhà môn chữ Hán.
Tôi khẽ nghiêng đầu qua một bên, thì thầm vào tai Seon-ah đang đứng đổ mồ hôi hột ngay bên cạnh:
"Giờ ra chơi tiếp theo, chúng ta hãy viết thêm mấy dòng chữ kiểu như 'Tớ nhớ cậu lắm' lên mặt bàn đi. Phải làm sao cho giống như có người chết thật sự ấy."
"Ừm……"
Seon-ah vừa chịu phạt vừa trả lời với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.
Ngay khi tiếng chuông báo giờ ra chơi tiếp theo vang lên.
Các thành viên phe chúng tôi lập tức cầm bút dạ và bút dạ quang đổ xô đến viết bậy lên mặt bàn của Kim Eun-jung.
"Eun-jung ơi, tớ nhớ cậu lắm."
"Chúc cậu ở nơi đó nhất định phải hạnh phúc nhé."
"Kim Eun-jung. Cậu biết là tớ từng thích cậu mà đúng không?"
"Eun-jung ơi…"
Seon-ah đang cặm cụi viết từng nét chữ nguệch ngoạc đầy ngay ngắn.
Deok-hoon thì hí hửng cười ra tiếng 'buhit' đầy khoái chí, tha hồ viết ra những lời nhảm nhí mà mình muốn.
Kyeong-won thì cẩn trọng lựa chọn từng từ ngữ dễ gây hiểu lầm là đã qua đời để nắn nót viết từng chữ, từng chữ một………………
"Eun-jung ơi phải hạnh phúc nhé."
"Mới đó mà tớ đã thấy nhớ cậu rồi, phải làm sao đây Eun-jung ơi."
"Cậu bỏ đi như thế rồi bỏ lại tụi tớ biết phải làm sao đây… Thật là quá đáng quá đi mà. Tớ sẽ ghét cậu mất thôi…"
Cả đám chúng tôi đang cắm cúi viết vô cùng hăng say.
Bất thình lình, ngay trước khi giờ ra chơi khép lại, thầy chủ nhiệm bỗng đẩy cửa hớt hải lao vào lớp và thông báo một tin động trời:
"Các em có còn nhớ bạn Eun-jung lớp mình bảo là đi du học nước ngoài không?"
Ngay lập tức, ánh mắt của cả lớp đồng loạt đổ dồn về phía thầy chủ nhiệm.
"Vì một vài lý do đặc biệt nên chuyến du học đã bị hủy bỏ, bạn ấy đã quay trở về nước và hiện đang trên đường đến trường chúng ta đấy. Dự kiến là khoảng tầm giờ sinh hoạt cuối tuần sẽ tới nơi, cả lớp hãy chuẩn bị tinh thần chào đón bạn ấy thật nồng nhiệt nhé!"
Nghe thấy vậy, đám học sinh trong lớp bèn rộ lên tiếng vỗ tay đầy vui mừng:
"Oàaaa~!"
Bộp bộp bộp.
Thầy chủ nhiệm khẽ gật đầu đầy mãn nguyện, rồi bỗng phát hiện ra đám chúng tôi đang tụ tập đông đúc quanh bàn của Eun-jung liền rảo bước tiến lại gần đưa mắt nhìn lướt qua một lượt.
"Mấy đứa này thật là. Biết bạn mình sắp đi xa nên mới viết mấy dòng này đúng không……"
Thầy chủ nhiệm bỗng rơm rớm nước mắt:
"Eun-jung mà đến nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ cảm động lắm đây."
Mà ngẫm lại thì, mấy dòng chữ tụi tôi viết về cơ bản đúng là dựa trên giả định người ta đã chết thật, nhưng bản chất của nó vẫn là những thông điệp bày tỏ niềm nhung nhớ một ai đó đã đi xa.
Nếu chỉ xét riêng trên câu chữ bề mặt, thì bảo là viết cho một người chuẩn bị lên đường đi du học nước ngoài cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý và không có gì quá gượng ép.
"Ngoan lắm. Lát nữa Eun-jung đến nơi các em nhất định phải cho con bé xem nhé."
Thầy chủ nhiệm nở một nụ cười đầy mãn nguyện rồi quay lưng bước đi.
'Đừng có đến, mẹ kiếp.'
"G-Giờ sinh hoạt cuối tuần……"
Các thành viên quay sang nhìn tôi với gương mặt vô cùng căng thẳng.
"……Sẽ đến sao? Vào lúc đó á?"
Nếu cái từ "đến" này mang ý nghĩa là xuất hiện một thực thể bằng xương bằng thịt thật sự chứ không chỉ dừng lại ở việc để lại dấu vết như từ trước đến nay, thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ tồi tệ.
Ngay cả khi nó mới chỉ để lại dấu vết thôi mà tinh thần của chúng tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy thao túng rồi, nếu giờ còn nhìn thấy tận mắt thực thể đó nữa thì không biết sẽ ra sao.
Chúng tôi lại bắt đầu tiến hành thảo luận một lần nữa với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"…Phải làm sao bây giờ? Nhưng mà dù có muốn viết văn tưởng niệm đi chăng nữa, chúng ta cũng đâu thể phang thẳng vào mặt bàn nội dung kiểu như cậu ta bị phanh thây xé xác rồi đem chôn dưới mồ được đâu."
"Làm thế thì tụi mình sẽ biến thành mấy bãi rác xã hội mất."
Tiếng chuông báo hiệu tiết sáu vang lên, tôi không còn cách nào khác đành phải ban bố mệnh lệnh khẩn cấp cho các thành viên:
"Xem ra không ăn thua rồi. Bắt buộc phải giở chút trò xấu xa ra thôi."
"…Trò gì cơ?"
Tôi đặt tay lên vai của Deok-hoon rồi gật đầu:
"Ý tưởng này tớ nảy ra từ ý kiến lúc nãy của cô Jang Hwa-eun đấy. Chúng ta sẽ khiến cho Kim Eun-jung không dám bén mảng đến trường nữa."
Tiết sáu tiếp theo là giờ tự quản.
Oh Deok-hoon ♡ Kim Eun-jung D-100
"Các cậu biết gì chưa? Lý do Eun-jung vừa đi du học đã phải quay xe về nước ngay lập tức ấy. Là vì cậu ấy đang hẹn hò với Deok-hoon, xa nhau một cái là nhớ nhung da diết không chịu nổi nên mới phải tức tốc mò về đấy."
"Nghe bảo hôm nay chính xác là tròn kỷ niệm 100 ngày yêu nhau của hai người họ luôn đó?"
Lúc đầu, đám học sinh trong lớp đều đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy bảo làm gì có chuyện vô lý đùng đùng như thế, nhưng dưới tài mồm mép tép nhảy đầy điêu luyện của tôi kết hợp với màn tổng tấn công tung tin số lượng lớn của các thành viên, cả đám bắt đầu lung lay và dần sập bẫy.
"Thôi đi~ Làm gì có chuyện hoang đường thế được……………"
"Thật mà lại. Vì tụi tớ ở chung một câu lạc bộ nên mới biết rõ đấy chứ. Eun-jung cũng ở trong Câu lạc bộ Truyện ma còn gì."
"Chuyện đó thì đúng thật nhưng mà……"
Jin-hee cũng chủ động dùng chân đá đá vào mông của cậu nam sinh ngồi ở bàn phía trước để bắt đầu phát tán tin tức rác:
"Biết tin gì chưa hả bưởi? Vụ Oh Deok-hoon với Kim Eun-jung đang cặp kè với nhau ấy."
"……Xời, xạo điêu."
"Xạo điêu?"
Jin-hee thẳng chân dùng mũi giày ngoáy mạnh vào mông của cậu nam sinh bàn trước.
"Mẹ kiếp, mày vừa bảo ai xạo điêu cơ?"
"X-Xin lỗi… Á hự. Tớ tin, tớ tin mà……………"
Ban đầu, đám học sinh trong lớp còn cằn nhằn tự dưng ở đâu ra lại đi tung mấy cái tin đồn nhảm nhí không đâu vào đâu.
Nhưng khi chúng tôi liên tục đẩy mạnh chiến dịch găm tin, chẳng mấy chốc lũ học sinh đã bị đồng hóa bởi năng lực truyện ma, tụi nó bắt đầu mặc định coi việc Deok-hoon và Kim Eun-jung là một cặp đôi đang yêu nhau là chuyện hiển nhiên tự bao giờ.
Ngay sau đó, Seon-ah và Ha-yoon tiến lên bảng bôi phấn viết những dòng chữ thật to: Oh Deok-hoon ♡ Kim Eun-jung D-100 Tập thể lớp: Chúc mừng kỷ niệm 100 ngày yêu nhau
"Rõ rồi nhé? Lát nữa đến giờ sinh hoạt cuối tuần Eun-jung vừa bước vào lớp một cái là Deok-hoon sẽ lên tặng hoa liền, lúc đó tất cả mọi người cùng đồng loạt vỗ tay rần rần lên đấy nhé."
"Ok luôn~"
"Lãng mạn thế nhờ."
Một hai đứa bắt đầu tin sái cổ, và giờ thì cả cái lớp này đều tin sái cổ rằng hai người họ vốn dĩ đã yêu nhau từ trước mà không có một chút mảy may nghi ngờ nào.
Vốn dĩ giờ tự quản là khoảng thời gian tụi nó chỉ cắm mặt vào chơi điện thoại là giỏi, nên khi có một chủ đề yêu đương của người khác để buôn chuyện là bầu không khí trong lớp lập tức trở nên vô cùng rôm rả và phấn khích.
'Đám học sinh cấp ba đúng là dễ dắt mũi thật.'
Bừ bừ bừ– Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Deok-hoon bỗng đổ chuông tin nhắn bần bật.
"……Kim Eun-jung vừa gửi tin nhắn tới này."
"Cái gì? Đâu đâu, đưa xem nào!"
Cả đám chúng tôi nháo nhào bu lại quanh Deok-hoon để kiểm tra nội dung.
Kim Eun-jung 010-4444-4444 – Deok-hoon à. Tớ xin lỗi nhưng chúng ta chia tay đi. Lát nữa tớ vào lớp thì cậu cũng đừng có làm bộ làm tịch quen biết tớ làm gì nhé.
"……Bị đá rồi."
Deok-hoon thẫn thờ lầm bầm với gương mặt hoàn toàn trống rỗng.
Tôi cũng gật đầu với vẻ mặt vô cùng ngơ ngác:
"Đúng thật. Chỉ cần thông báo một câu chia tay là mọi chuyện coi như chấm hết sạch sành sanh luôn……………"
"……Phải làm sao đây Chủ tịch?"
Kyeong-won khẽ đẩy gọng kính lên rồi kiểm tra mốc thời gian:
"Tiết sáu sắp sửa kết thúc rồi. Chưa đầy 30 phút nữa là đến giờ sinh hoạt cuối tuần rồi đấy……………"
Nó đang đến. Kim Eun-jung đang đến rồi…………….
"Nhưng mà, mọi người ơi……………."
Seon-ah ngập ngừng rụt rè đưa ra ý kiến:
"Dù cậu ấy có đến thật thì cũng đâu có sao đâu đúng không? Cho đến tận bây giờ cậu ấy cũng đã gây ra thiệt hại gì cho chúng ta đâu chứ……"
"Cho đến tận bây giờ thì đúng là chưa. Thế nhưng."
Tôi bày ra một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng rồi giải thích cho cậu ấy hiểu lý do tại sao phe chúng ta lại phải nhanh chóng ra tay đối phó một cách triệt để như vậy:
"Đến một khoảnh khắc nào đó bản thân chúng ta cũng sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn, rồi giống như đám bạn trong lớp bây giờ, chúng ta sẽ tự động mặc định coi Kim Eun-jung là thành viên chính thức trong câu lạc bộ của mình và cùng chung sống với nhau. Cậu có nghĩ xem cuộc sống học đường sau này của chúng ta sẽ biến thành cái dạng gì không?"
"Ai biết được chứ?"
Seon-ah khẽ nghiêng đầu qua một bên, có vẻ như vẫn chưa thể hình dung nổi chuyện đó sẽ dẫn đến cái kết quả kinh hoàng như thế nào.
Tôi nhấn mạnh từng chữ để giải thích rõ ràng:
"Đừng quên mất một điều: Kim Eun-jung không phải là con người, cậu ta là một trò truyện ma. Lại còn là thứ do đích thân Ma Vương phái đến nữa."
"…Ừm."
"Thao túng tinh thần của chúng ta để trà trộn vào một cách tự nhiên? Bản chất của việc này chẳng khác nào chúng ta đang rước một tên gián điệp sừng sỏ vào nhà cả."
"Ra, ra là như vậy sao……………!"
Đến lúc này Seon-ah mới như choàng tỉnh ngộ, gật đầu lia lịa vì nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
"Nó sẽ đóng giả làm bạn tốt để thọc sâu vào nội bộ của chúng ta, kích động gây ra nội chiến nhằm mục đích khiến cho câu lạc bộ này bị chia rẽ sâu sắc rồi tan rã hoàn toàn, mà đến lúc đó chúng ta thậm chí còn chẳng có cách nào để phát hiện ra nữa cơ. Bởi vì trong nhận thức của chúng ta lúc bấy giờ, Kim Eun-jung đã là một thành viên thân thiết cùng vào sinh ra tử với cả đám suốt hai tháng trời rồi."
"T-Toang thật rồi " Seon-ah luống cuống rút chiếc dao rọc giấy ra cầm trên tay:
"Sắp đến giờ sinh hoạt rồi… Phải làm sao bây giờ hả cậu……………?"
Kẻ thù của chúng ta, Ma Vương, hoàn toàn không đơn thuần chỉ muốn tiêu diệt thể xác của phe này.
Hắn ta đang dùng đủ mọi mưu hèn kế bẩn từ trong ra ngoài hòng triệt hạ và đánh sập chúng tôi bằng được mới thôi.
"Deok-hoon, trước mắt cậu cứ nhắn tin lại cho Kim Eun-jung xem sao. Bảo cậu ấy là ngày mai hãy đến trường có được không, vừa mới chia tay xong tim cậu đang đau nhói như thắt lại đây này."
"Liệu, liệu cái trò này có ăn thua không đấy?"
"Nếu không ăn thua thì phe này cứ tự ý thông báo thẳng cho cả cái lớp này biết luôn. Bảo là hôm nay cậu ta bận việc đột xuất nên không đến nữa là xong."
"T-Trước mắt thì tớ cứ biết thế đã nha……………"
Deok-hoon lập tức di chuyển những ngón tay to béo thô kệch chắc phải gấp đôi người bình thường của mình lên phím ảo, cạch cạch gõ phím liên hồi: Ch… Chotto matte kudasai (Xin hãy chờ một chút)!! Eun-jung san! Tớ thật sự xin lỗi nhưng ngày mai cậu hãy đến trường có được không thế hả nha? Hôm nay vừa nghe tin chia tay một cái là lồng ngực tớ đau nhói đến mức không thở nổi nữa rồi… Toàn bộ những ngày tháng sau này của tớ đều đã bị nhuốm một màu 『u sầu』 mất rồi.
Thế gian này đối với tớ chỉ còn lại một màu xanh hy vọng (blue) mà thôi.
Ngay sau đó, như thể một cỗ máy đã lập trình sẵn câu trả lời tự động, tin nhắn phản hồi lập tức được gửi ngược trở lại ngay trong tích tắc.
Tíng ting– Kim Eun-jung 010-4444-4444 – Nếu cậu không dùng cái giọng điệu quái đản đó thì chúng ta đã có thể tiếp tục hẹn hò với nhau rồi đấy. Đúng là chứng nào tật nấy, chẳng thay đổi được chút nào. Được rồi, tớ biết rồi. Đằng nào tớ cũng tan học bên này rồi, tự dưng cất công mò sang đó chỉ để nhận màn chào đón thì cũng chẳng để làm gì, nên thôi cứ để ngày mai tớ đi học bình thường vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn