Chương 121: Truyện ma thứ mười ba: Ngoằn ngoèo (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~37 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Ngày 5 tháng 5 năm 2019 (Chủ Nhật), 21: 14 Lee Joon - Lượt thứ 2 Điểm truyện ma: 195 Luật nhân quả: 19% Tin bão táp. Tại một ruộng tỏi ở quận Gangseo, thành phố Busan, người ta vừa phát hiện một lượng lớn các cọc tiền mặt trị giá hơn 2 tỷ won được chôn giấu. Một tài xế xe múc trong lúc đang tiến hành công tác khắc phục, đào xới đất đá phục vụ sửa chữa tuyến đường lân cận đã tình cờ đào trúng. Câu chuyện ly kỳ ngỡ như phim này sẽ được phóng viên Kim Hyun-ji truyền tải chi tiết sau đây.
Khi chiếc máy xúc lật tung nền đất ruộng tỏi, những bao nilon màu đen dần lộ diện.
"Ơ, rách kìa, cẩn thận! Nhấc lên cẩn thận vào! Bên trong có tiền không, có không?"
Bên trong bao tải là 200 cọc tiền mệnh giá 50. 000 won. Giá trị lên tới 1 tỷ won. Nhận được tin báo vào khoảng 6 giờ tối, lực lượng cảnh sát đã lập tức xuất quân rà soát khu ruộng tỏi rộng 1. 000 mét vuông. Số tiền mặt tìm thấy tính đến thời điểm hiện tại đã lên tới 2, 7 tỷ won.
Tối ngày hôm đó, đúng ngày Tết Thiếu nhi.
Sau khi cùng gia đình ăn tối bên ngoài về, tôi chỉ ngồi lì trong nhà bám lấy màn hình tivi để theo dõi tin tức.
Không nằm ngoài dự đoán, sau một hồi mỏi mòn chờ đợi thì đến chập tối, bản tin thời sự trên tivi đã phát sóng tin bão táp về việc phát hiện số tiền mặt chôn giấu ngoài ruộng tỏi.
'Ký ức của mình hoàn toàn chính xác.'
Vốn dĩ chẳng có ai sống mà lại tính trước đến chuyện mình sẽ quay ngược thời gian, thế nên mấy cái vị trí tọa độ chính xác thì tôi đã quên bén từ lâu. Nhưng nhờ nó trùng vào một dịp đặc biệt như ngày Tết Thiếu nhi nên tôi mới nhớ như in ngày hôm nay chính là thời điểm vụ việc phát giác.
Đó là số kho báu do một tên tội phạm lừa đảo, điều hành trang web cá cược bất hợp pháp bằng cách gian lận tỷ lệ cược đã chôn giấu dưới lòng đất.
Một khoản tiền khổng lồ hoàn toàn bí mật, dẫu có nhanh tay nẫng mất trước thì cũng chẳng để lại bất kỳ vết tích nào trên phương diện xã hội, không có hậu họa và cũng chẳng có ai bị tổn hại.
'Gọi là người bị hại chứ thực chất bọn họ cũng chỉ là những tên tội phạm tham gia đánh bạc bất hợp pháp mà thôi. Thậm chí chúng còn chẳng nhận thức được là mình bị cướp tiền, mà chỉ đinh ninh là mình đen đủi bị thua sạch trong game thôi.'
Đối với vụ trúng xổ số, dẫu có nhờ chú cảnh sát hay cô Hwa-eun nhận hộ đi chăng nữa, thì chung quy một số tiền lớn như vậy vẫn nằm dưới danh nghĩa của người khác. Mỗi lần cần dùng đến lại phải thông qua một cầu nối trung gian, điều đó làm tôi thấy không thoải mái chút nào.
Nhưng với số tiền chôn giấu ngoài ruộng tỏi này thì có thể hoàn toàn yên tâm.
Theo ký ức của tôi, cho đến ngày mai, phía cảnh sát sẽ tiếp tục lục soát khu ruộng tỏi đó và đào lên tổng cộng một lượng tiền mặt khổng lồ lên đến 110 tỷ won.
'Và rồi toàn bộ số tiền đó sẽ bị tịch thu để sung vào công quỹ nhà nước.'
♫ Cùng nhau Po! Rin! Se! Seu!
Ahn Kyeong-won Đột nhiên điện thoại đổ chuông, tôi liếc nhìn màn hình thì thấy là Kyeong-won gọi đến. Tạch.
"Alo?"
Chủ nhiệm! Cậu xem thời sự chưa? Đó chính là món tiền vô chủ mà cậu nói lần trước đúng không?
Giọng điệu của cậu chàng có phần kích động ra mặt.
Thế nào rồi? Cậu đã lấy nó về an toàn rồi chứ?
Tôi im lặng không đáp.
Bởi vì ngay từ đầu, kế hoạch của tôi là phải chăm chú xem hết bản tin để xác định chuẩn xác vị trí, rồi mới tiến hành quay ngược thời gian để đi lấy cơ mà.
Chủ nhiệm! Chủ nhiệm ơi?
Thấy tôi không trả lời, cậu bạn ở đầu dây bên kia dường như đã đánh hơi được điều gì đó nên bỗng khựng lại một nhịp.
…Ra là bây giờ cậu mới chuẩn bị đi lấy. Vì vừa mới xác nhận xong vị trí mà.
Tôi nhắm nghiền hai mắt, khẽ đáp:
"Đúng vậy."
……
Chính vì sợ cái tình cảnh này nên tôi mới không dám nói rõ ràng cho tụi nó biết trước.
Tôi chỉ úp úp mở mở như thể mình đã nắm rõ mọi chuyện trong tay mà thôi.
Bởi vì nếu thông báo trước cho tụi nó biết rằng mình chuẩn bị quay ngược thời gian, thì chẳng khác nào trực tiếp đóng đinh vào đầu tụi nó một bản án rằng: hai ngày tiếp theo mà tụi nó chuẩn bị trải qua sẽ vĩnh viễn bị xóa sạch khỏi ký ức, trở thành những khoảnh khắc hoàn toàn vô nghĩa.
Một lời tuyên án tử cho những ký ức đang sống.
Hiện tại Kyeong-won đang đối diện với cảm giác thế nào nhỉ.
Chỉ trong vòng 20 phút nữa thôi, chính bản thân cậu ấy ở thời điểm hiện tại sẽ hoàn toàn bị lãng quên.
…Đi đứng cẩn thận nhé, chủ nhiệm.
"Ừ."
Một giọng nói có chút ngập ngừng, tông giọng bỗng chốc trầm xuống thấy rõ.
Thế nhưng, sự lo lắng và quan tâm dành cho tôi là hoàn toàn chân thành.
Sau này nhớ phải kể lại cho tớ nghe đấy nhé.
"……Cậu chắc là ổn chứ?"
Đó là câu hỏi của tôi, liệu có thực sự ổn không nếu sau này tôi kể lại cho cậu ấy nghe chuyện thời gian từng bị quay ngược mà cậu ấy không hề hay biết.
Cứ liên tục giải thích và nhồi nhét mấy chuyện đó vào đầu tụi nó thì chỉ càng khiến bản thân tụi nó thêm phần hoang mang, khủng hoảng về sự tồn tại của chính mình mà thôi.
Tâm nguyện của tôi là muốn các thành viên câu lạc bộ không phải bận tâm quá sâu sắc về mảng tối đó, cứ thế mà vô tư tận hưởng cuộc sống thường nhật là tốt nhất.
Giống như việc con người ta ai rồi cũng biết khoảng 70 năm nữa mình chắc chắn sẽ già nua rồi chết đi, nhưng không ai lại đi tự nhắc nhở bản thân điều đó trong từng giây từng phút sống trên đời cả. Trong cuộc sống, có những chủ đề mà con người ta tốt nhất là nên ngó lơ đi thì tâm hồn mới được thanh thản.
…Không sao đâu. Cứ nói cho tớ biết đi. Rồi cũng phải dần làm quen với nó thôi chứ.
Trước giọng điệu cố tỏ ra thản nhiên của Kyeong-won, tôi chỉ biết lặng lẽ gật đầu như một lời đáp từ.
Tất cả chúng ta đều phải thích nghi mà.
"Cảm ơn cậu."
Ừm……
Sau một hồi ngập ngừng tìm lời để nói, Kyeong-won lập tức tuôn ra một tràng thông tin: Trọng lượng của một tờ tiền mệnh giá 50. 000 won là khoảng 1g. Tính toán theo mức đó… dù tớ không biết sức khỏe của chủ nhiệm trâu bò đến mức nào, nhưng số tiền tối đa cậu có thể nhét vừa một chiếc balo và vác đi lại trong một lần sẽ rơi vào khoảng 1 tỷ won.
1 tỷ won tương đương với 20. 000 tờ 50. 000 won, nặng khoảng 20kg.
Tất nhiên, nếu đầu tư một chiếc balo cỡ đại rồi ra sức nhồi nhét thêm vào thì vẫn có thể mang được nhiều hơn.
Nhưng xét đến việc tôi phải di chuyển xuyên suốt từ đầu này đến đầu kia của đất nước Hàn Quốc, thì việc làm rùm bén gây chú ý như vậy là hoàn toàn không cần thiết.
Một chiếc balo chứa khoảng 20kg tiền mệnh giá 50. 000 won, trị giá 1 tỷ won là đã quá dư dả cho đám học sinh tụi tôi nướng vào các hoạt động câu lạc bộ trong suốt 3 năm trời rồi.
Tất nhiên, đó chỉ là số lượng có thể mang đi trong một lần thôi. Còn tại hiện trường ruộng tỏi, chủ nhiệm hoàn toàn có thể đem giấu số tiền còn lại sang một khu đất khác mà đến cả cảnh sát cũng không thể tìm ra, rồi sau này có dịp lại ghé qua Busan lấy thêm đem về.
"Tớ sẽ không làm trò đó đâu."
Quá nguy hiểm.
Dù sao thì đây cũng là khoản tiền đen có dính dáng đến các tổ chức tội phạm đứng sau.
…Quả đúng như tớ nghĩ nhỉ?
"Ừ."
Tôi gật đầu đồng ý:
"1 tỷ won là quá đủ để tụi mình chi tiêu xả láng và sinh hoạt thoải mái suốt 3 năm trời rồi."
Quỹ câu lạc bộ lên tới tận 1 tỷ won.
Sau này dẫu có đi đến đâu, tham gia hoạt động gì, cứ việc vung tiền ra mà giải quyết là xong.
"Không cần thiết và cũng không nên tham lam lấy thêm làm gì. Chẳng biết được sẽ có biến số nào thình lình nhảy vào giữa chừng đâu."
Ngay tại thời điểm này, việc tôi đang làm đã là một canh bạc liều lĩnh chấp nhận rủi ro lớn rồi.
Tình hình cư dân xung quanh khu ruộng tỏi đó ra sao, vị trí đó có thực sự an toàn để lén lút cuỗm tiền đi hay không, tất cả đều phải đợi tôi trực tiếp đặt chân đến đó rà soát thì mới biết được.
…Cậu có tự tin là mình sẽ không bị phát hiện không?
"Khu vực quanh đó là một vùng quê hẻo lánh chính hiệu, đến cả xe buýt làng cũng phải nửa tiếng mới có một chuyến. Còn gã chủ nhân thực sự của số tiền mặt chôn dưới ruộng tỏi thì hiện tại đang bóc lịch trong tù vì một vụ án khác rồi."
Ở tương lai, vụ này nổi tiếng đến mức được đem làm chất liệu cho hàng loạt bộ phim truyền hình lẫn webtoon nên tôi cũng biết sơ sơ.
"Tớ đã kiểm tra mọi thứ kỹ lưỡng rồi. Tự tin là sẽ trót lọt, không bị phát hiện đâu."
Được rồi… Nếu chủ nhiệm đã xem xét kỹ thì chắc là không có vấn đề gì rồi. Thế số tiền mang về cậu tính cất giấu ở đâu?
"Bí mật."
Thật là……
Kyeong-won khẽ bật cười: Dù sao thì bây giờ tớ có nghe xong thì lát nữa cũng quên sạch sành sanh thôi mà.
"……Dẫu vậy thì vẫn không nói được. Đó là một nơi mà cậu cũng biết, nhưng để giải thích mớ bòng bong lý do tại sao lại giấu ở đó thì phức tạp lắm."
Được rồi, tớ hiểu rồi.
Giọng nói của Kyeong-won lộ rõ vẻ tò mò nhưng đành phải cam chịu gác lại.
Tớ chỉ hy vọng chủ nhiệm đã vạch sẵn một phương án thực sự an toàn.
"Ừ."
Nhất định phải đi đứng cẩn thận đấy nhé. Có chuyện gì xảy ra thì cứ việc liên lạc ngay cho tớ. Hôm qua tớ ở nhà suốt cả ngày trời, cậu mà gọi là tớ bắt máy được liền đấy.
"Tớ biết rồi, cần thiết tớ sẽ liên lạc."
Được, chúc cậu thượng lộ bình an, mã đáo thành công.
"Thank you."
Cúp máy, tôi lập tức lên mạng tra cứu bài báo thời sự để một lần nữa rà soát lại bản đồ và vị trí cụ thể.
"Quận Gangseo, thành phố Busan……"
Tuy trên giấy tờ ghi thuộc địa phận thành phố Busan, nhưng nó lại nằm ở vùng rìa ngoài cùng, xét theo vị trí địa lý thì gọi là thuộc Gimhae nghe chừng còn hợp lý hơn.
Tuyến đường nơi đang diễn ra công tác sửa chữa, khắc phục là đường Nakdongnam-ro, chạy dọc theo con sông Nakdong.
"Gần đó có Trường Trung học Cơ sở Noksan, Trường Tiểu học Nokmyeong……"
Nhìn qua hình ảnh thì nơi đây đúng chuẩn là một vùng đồng không mông quạnh, hoang vu hẻo lánh. Việc có trường học xuất hiện ở một nơi đồng quê như thế này khiến tôi cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mắt chăm chú nhìn vào bản đồ, tôi chậm rãi nghiền ngẫm những cái tên địa danh xa lạ như quận Gangseo nằm kẹp giữa Busan và Gimhae, cùng với những tên đường lần đầu tiên nghe thấy trong đời, nhằm tìm ra một lộ trình di chuyển tối ưu nhất.
Tiếp đó, tôi đối chiếu lại video bản tin và hình ảnh thực tế để xác nhận địa hình khu ruộng tỏi cùng vị trí chính xác nơi tiền được chôn giấu.'Ủa, không ngờ ở đây cũng có chế độ xem đường phố (Street View) luôn nè.'
Nghĩ lại mới thấy Hàn Quốc đỉnh thật, đến cả mấy xó xỉnh hẻo lánh thế này mà cũng phủ sóng chế độ xem đường phố đến tận nơi.
Tôi sử dụng tính năng xem đường phố trên bản đồ để ngó nghiêng toàn cảnh xung quanh.
Một bên là con sông lớn, bên còn lại là những cánh đồng hoang vắng, trải dài mênh mông không một bóng người. Thế nhưng, tôi vẫn có thể lờ mờ đoán ra khu ruộng tỏi mục tiêu đang nằm ở khoảng nào.'Chắc là quanh khúc kia rồi.'
Gần đó có xuất hiện vài căn nhà tạm. Nhìn ánh đèn điện thắp sáng bên trong ảnh, chứng tỏ đây không phải là những công trình bỏ hoang.'Mà suy cho cùng, trên cái dải đất Hàn Quốc chật hẹp này thì làm gì có nơi nào mà không có dấu chân người sinh sống cơ chứ.'
Dẫu vậy, trông chúng giống mấy căn nhà kho hay công xưởng tạm bợ hơn là nhà dân.
Thứ duy nhất khiến tôi phải để tâm lưu ý chính là một căn nhà mái ngói cũ nát, rách nát nằm chình ình ngay sát cạnh khu ruộng tỏi.
Liệu căn nhà mái ngói đó có người ở hay không thì chỉ có nước trực tiếp đến tận nơi kiểm tra mới rõ được.
"Phùùù."
Tôi tắt máy tính rồi quơ lấy chiếc áo khoác đơn giản mặc vào người.
Xét đến việc gã tài xế xe múc tiến hành báo án vào khoảng 6 giờ tối hôm nay, ngày mùng 5 tháng 5 thì…….'Điểm lưu trạng thái (Checkpoint) thiết lập vào ngày hôm qua, hoặc ngày hôm kia là chuẩn bài nhất rồi.'
Cứ phải chết thử một phát cái đã thì mới biết mình sẽ hồi sinh ở mốc thời gian nào.
Tôi bước băng qua phòng khách, đi thẳng ra phía cửa chính để xỏ giày.
"Đi đâu đấy hả Joon?"
Bố tôi đang mặc chiếc áo ba lỗ nằm khểnh trên ghế sofa phòng khách, nghển cổ ngó đầu ra hỏi.
"Con ra ngoài đi dạo một lát ạ. Lúc trưa ăn buffet no quá, giờ bụng vẫn đang ấm ách."
"Ờ đi đi. Không phải vì bố không mua quà Tết Thiếu nhi cho mà dỗi bỏ nhà đi bụi đấy chứ?"
"Dạ đâu có, không phải chuyện đó đâu ạ………………"
Bỏ nhà đi bụi thì không phải, chẳng qua là con chỉ đi tự tử một phát nhẹ nhàng thôi.
"Con đi đây ạ."
"Ừ đi đi, nếu thực sự muốn quà gì thì cứ bảo bố nhé."
Tôi khẽ mỉm cười khi mở cánh cửa căn hộ bước ra ngoài.'Mình bao nhiêu tuổi đầu rồi chứ.'
Quà Tết Thiếu nhi thì phải tự tay mình chuẩn bị lấy thôi.
Thể loại: tiền mặt tươi rói. Định mức: khoảng tầm 1 tỷ won.
[Thang máy đang đi lên.] Cứ thế, tôi đi thang máy lên tầng cao nhất của tòa nhà, đẩy cánh cửa thoát hiểm bước ra khu vực sân thượng.
Băng qua khoảng sân thượng tối tăm, nghe tiếng máy móc vô danh nào đó đang chạy ù ù vang vọng bên tai, tôi tiến đến sát mép lan can bảo vệ và đứng lại.
Toàn cảnh khu chung cư của chúng tôi vào buổi tối hiện ra mồn một ngay trước mắt.
Giữa màn đêm bao phủ, có thể nhìn thấy những ánh đèn hắt ra từ cửa sổ của các hộ gia đình đang quây quần kết thúc một ngày. Có nhà thì cả gia đình đang ngồi tụ họp quanh tivi, có nhà lại thấy bóng dáng một cậu học sinh đang lầm lũi ngồi chơi game một mình.
Phóng tầm mắt nhìn xuống dưới sân chung cư, vài người dân đang thong thả tản bộ và bóng dáng các bác bảo vệ đang đi tuần tra quanh quẩn quanh các lối đi.
"Phùùù."
Tự dưng tâm trạng lại thấy có chút sến sẩm, đa sầu đa cảm thế không biết.
Trước khi lao mình xuống, tôi đảo mắt lướt qua một lượt quanh khu sân thượng.'Nhớ hồi trước, ngay tại vị trí kia chính là nơi Ha-yoon từng đứng.'
Trong cái đêm diễn ra bài kiểm tra trắc nghiệm tâm lý kẻ sát nhân (psychopath), hình ảnh Ha-yoon đứng dưới ánh trăng, mái tóc đen nhánh bay bay trước gió. Một vẻ đẹp ma mị, huyền ảo ngỡ như không đời nào có thật ở thế gian hiện lên sống động, rõ mồn một trong tâm trí tôi.
Con bé đó rốt cuộc là loại người phương nào vậy nhỉ.
'Dù sao thì lát nữa cũng quay ngược thời gian rồi, thử xem phản ứng của nó ra sao vậy.'
Tôi rút điện thoại ra, gửi cho Ha-yoon một tin nhắn KakaoTalk: <Lee Joon: Tớ bị chuẩn gian ngược quay thời tử tự đây. để> Ting ting~ <In Ha-yoon: Ừ>
"……"
Đúng là trước sau như một, không lẫn đi đâu được.'Mà thôi, ít ra nó không đọc xong rồi bơ đi là tốt lắm rồi.'
Tôi nhét điện thoại vào túi quần, hít một hơi thật sâu, rồi ra sức đấm thùm thụp vào lồng ngực để lấy can đảm.
"Mày làm được! Mình chắc chắn làm được!"
Có chí thì nên! Có chí thì nên!
Nghĩ đoạn, tôi nhắm nghiền hai mắt, lấy đà chạy huỳnh huỳnh rồi vọt một cái, leo qua lan can nhảy thẳng ra ngoài không trung.
"……"
"Ư… Ưg… Ựcc!"
Vúúúúúúúúúút— Cơ thể mất đi điểm tựa, lơ lửng giữa khoảng không vô định, nỗi sợ hãi tột độ ập đến khiến tôi co quắp cả chân tay lại.
Cảm giác toàn thân đang rơi tự do xuống vực sâu hun hút bên dưới.
"Aaaaa… Aaaaaaa…!"Vúúúúúúúúúút— Tiếng gió rít lên bôm bốp bên tai đến đau điếng, cảm giác lồng ngực thắt lại, tim gan lộn nhào như rơi xuống hố sâu không đáy bóp nghẹt lấy dưỡng khí.
Bao giờ mới xong, bao giờ mới chịu kết thúc đây.
Nghe bảo có những người chưa kịp chạm đất chết vì ngã đã bị lên cơn đau tim mà chết trước vì quá sợ hãi rồi. Mẹ kiếp, cái cảm giác trong lúc rơi tự do này đúng là điên rồ, muốn nổ tung cái đầu luôn.
Cứ thế, tôi cắn răng chịu đựng, khẩn thiết cầu mong cho khoảnh khắc này mau chóng qua đi, và rồi một cú va đập long trời lở đất giáng xuống, thị giác của tôi lập tức tối sầm lại, đứt đoạn hoàn toàn.
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ Điểm lưu trạng thái (Checkpoint).] [Đang tải dữ liệu………………]
"Joon ơi~ Ra phụ bố mẹ một tay chút nào?"
Trong lúc tôi đang nằm ườn trên giường trong phòng, dùng điện thoại đọc mấy thứ truyện ma thì mẹ lên tiếng gọi.
Tôi lập tức bật dậy như lò xo rồi hét lớn khẩu lệnh trạng thái để gọi bảng trạng thái.
"Bảng trạng thái."
Xoẹt— [Ngày 4 tháng 5 năm 2019 (thứ Bảy), 11: 23] [Lee Joon - Lượt thứ 2] [Điểm truyện ma: 195] [Luật nhân quả: 19%]
'11 giờ 23 phút trưa thứ Bảy. Mình đã thực sự quay trở lại một ngày trước.'
Thời điểm gã tài xế xe múc đào trúng số tiền mặt ngoài ruộng tỏi là vào tầm chiều tối ngày mai.
Nếu bây giờ chuẩn bị đồ đạc rồi ra ga bắt tàu hỏa ngay, thì muộn nhất là đến tối ngày hôm nay tôi đã có thể đặt chân đến Busan. Sau đó tiến hành đào số tiền mặt lên rồi bắt tàu quay trở lại ngay trong đêm là hoàn toàn thư thả thời gian.
"Joon ơi~ Mẹ bảo ra phụ một tay cơ mà~" Mẹ tôi từ phòng bên cạnh lại cất tiếng gọi vọng vào khi đang dọn dẹp.
Tôi nhanh chóng thay một bộ quần áo phù hợp để đi ra ngoài rồi bước ra khỏi nhà.
"Mẹ ơi, con xin lỗi ạ, đột nhiên tụi bạn lại gọi con có việc gấp nên con phải đi ngay."
"Hầy, cái thằng này, thôi được rồi đi đi."
Vì gia đình vừa mới trải qua một phen hú vía do vụ cướp tàn phá nhà cửa hôm qua nên bố mẹ cũng không nỡ trách mắng tôi quá nặng lời.
Tôi rảo bước thật nhanh ra khỏi khu chung cư, đi bộ thẳng tiến đến ga Sillim để bắt chuyến tàu điện ngầm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn