Chương 135: Truyện ma thứ mười lăm: Oẳn tù tì (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~35 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Sáu, ngày 10 tháng 5 năm 2019, 11: 51] [Lee Joon – Lần hồi quy thứ 2] [Điểm truyện ma: 79] [Nhân quả luật: 21%]
"Thế nên thầy mới thấy tiếc khi tờ năm mươi nghìn won lại in hình Shin Saimdang đấy. Thầy nghĩ in hình anh hùng Shin Saimdang hay liệt sĩ Yu Gwan-sun thì sẽ có ý nghĩa hơn nhiều, chuyện này lại có liên quan đến việc Chính phủ Hàn Quốc hồi mới thành lập vẫn chưa giải quyết triệt để phần tử thân Nhật……"
Và rồi thứ Sáu cũng đã đến.
Sau khi hoàn thành bài giảng đầy nhiệt huyết của thầy giáo dạy Quốc sử vào tiết 4, chúng tôi gọi gà rán về phòng câu lạc bộ ăn trưa.
Trong lúc cả nhóm đang bàn luận sôi nổi xem nên vác thêm giường hay lắp thêm máy tính vào không gian vừa mới được mở rộng thêm này, cô Jang Hwa-eun bước vào phòng câu lạc bộ để hướng dẫn giờ sinh hoạt câu lạc bộ (CA).
"Hế lô~! Cả đám đang làm gì đấy?"
"Lắp máy tính vào thì cái thằng wibu thối này ngày nào cũng mò vào đây xem phim đồi trụy mất, thế mà cũng đòi?"
"Kono yarou—! Chẳng phải chính cô mới là người khăng khăng đòi kê giường để nằm ngủ ư……………."
"Thôi thôi, dừng tay không đánh nhau nữa!"
Cô giáo bước vào đầy năng lượng, tách Jin-hee và Deok-hoon ra hai bên.
"Cô đã điều tra xong phạm vi ghi hình của CCTV theo đúng như mấy đứa nhờ rồi nhé. Tất nhiên là hoàn toàn không bị phát hiện đâu."
"Em cảm ơn cô ạ."
Giữa không gian hỗn loạn, cô cầm lấy chiếc bút dạ rồi vẽ lên bảng trắng.
"Góc quay của CCTV bao trùm từ khung cửa lối vào sảnh trung tâm cho đến tận chiếc gương ở tòa nhà chính. Cửa sau cũng nhìn thấy thoáng qua nữa, tính ra phạm vi ghi hình rộng phết đấy."
"Tầm này thì………………"
Từng người một vây lại đứng trước bảng trắng.
"Tự mình tiến lại gần thì vô lý quá, chắc phải đứng từ bên ngoài ném thứ gì đó vào để đập vỡ thôi nhỉ?"
"Thế à? Vậy thì đứng ngay mép khung cửa này, ném đá đập vỡ gương rồi chạy thục mạng sang lối vào phía bên kia là được chứ gì?"
Nghe học sinh bàn chuyện đập vỡ gương trường học mà cô Jang Hwa-eun vẫn nhiệt tình giúp đỡ không chút ngần ngại.
Nghe xong phần giải thích, tôi gật đầu đồng tình:
"Vâng, làm thế là hợp lý nhất ạ. Vì những chỗ khác làm gì có CCTV đâu."
Lối ra vào tòa nhà chính tổng cộng có bốn cửa ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.
Và cũng giống như hầu hết các trường học khác, tòa nhà chính trường tôi có dáng hình chữ nhật trải dài.
Nói có bốn cửa ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc nghe thì tưởng tòa nhà hình vuông, nhưng mô tả chính xác hơn thì gồm hai cửa ở hai bên hành lang và hai cửa trước, sau ở sảnh trung tâm – tổng cộng là bốn cửa xuất nhập.
Trong đó, một chiếc CCTV ở sảnh trung tâm tòa nhà chính có góc quay bao quát cả hướng Nam lẫn hướng Bắc, tức là quay được cả cửa trước và cửa sau cùng một lúc.
"Chỉ cần đứng từ mép khung cửa lối vào chính ném vào rồi chạy ngay sang lối vào phía Đông hoặc phía Tây thì sẽ không bị dính vào góc quay đâu."
Cô giáo dùng bút dạ màu đỏ quệt một đường dài vẽ nên tuyến đường đào tẩu.
"Vấn đề không phải là CCTV, mà là con người cơ."
"Em cũng cấn chỗ đó đấy, Chủ tịch. Ngoài sân vận động đội bóng đá đang đá bóng chần chần ra đấy, làm sao mà không bị phát hiện cho được?"
"Mấy đứa nhìn xuống đây xem."
Tôi chỉ tay xuống dưới cửa sổ như muốn bảo mọi người ngó xuống:
"Khán đài với đoạn cầu thang đi xuống này có độ cao chênh lệch khá lớn. Tôi nghĩ là ổn đấy."
Tòa nhà chính và sân vận động không nằm trên một mặt phẳng liền kề mà chênh lệch nhau khoảng năm bậc thang.
Đó là những bậc thang dày dặn, mỗi khi có hội thao là học sinh lại ùa ra ngồi kín làm khán đài cổ vũ.
Sự chênh lệch độ cao đó cùng với bức tường rào của khán đài nơi hiệu trưởng đứng vào mỗi buổi chào cờ sẽ che chắn cho chúng tôi.
"Với lại bọn nó vừa đá bóng vừa gào hò ầm ĩ thế kia thì chắc cũng chẳng nghe thấy tiếng gương vỡ đâu……………."
"Thế thì từ đây sẽ như thế này………………"
.
.
Một lúc sau, tiếng chuông báo hiệu tiết 5 vang lên.
Chúng tôi đợi toàn thể học sinh di chuyển về địa điểm hoạt động câu lạc bộ của mình rồi mới kiểm tra lại kế hoạch một lần nữa.
"Chúng ta có 7 người đúng không. Sẽ chia ra làm 3 người, 3 người, và 1 người."
3 người ở lối vào phía Tây, 3 người ở lối vào phía Đông.
Tản ra các hướng để quan sát xem có giáo viên hay nhân viên nào đi qua không, đồng thời canh chừng xem tuyến đường nào là an toàn nhất.
Và người thua cuộc trong trò oẳn tù tì sẽ đóng vai 'Người bắt' – chịu trách nhiệm đứng ở giữa đập vỡ gương.
Ngay khi ném đá làm vỡ gương, 'Người bắt' sẽ nhận ám hiệu tay từ đội phía Đông hoặc phía Tây để chọn ra lối đi an toàn nhất.
Sau đó tất cả sẽ cùng rút lui về phòng câu lạc bộ ở tầng 5.
"Đơn giản đúng không?"
"Phụt, buồn cười vãi."
Jin-hee cười khẩy khoái chí:
"Lâu lắm rồi mới lại chơi trò đập vỡ gương trường rồi bỏ chạy đấy."
"Xem thử xung quanh đã yên tĩnh chưa. Chuẩn bị thôi."
"Để xem nào~" Kyeong-won ghé mắt ra cửa sổ ngó xuống sân vận động, còn Seon-ah hé cửa phòng nhìn ra ngoài hành lang.
"Im ắng rồi."
"Mọi người vào lớp hết rồi đúng không?"
Sau khi dáo dác nhìn quanh, tôi gọi các thành viên lại:
"Được rồi. Giờ chọn 'Người bắt' thôi."
"Oẳn tù tì! Oẳn tù tì!"
Seon-ah bị dính.
Chúng tôi nhét vào tay Seon-ah một viên đá rồi chia làm hai đội tản ra hai hướng.
"Làm tốt nhé, cố lên."
"Ừm…"
Từ tầng 5, chúng tôi chia sẵn thành hai nhóm đi xuống bằng cầu thang phía Đông và cầu thang phía Tây.
Khi xuống đến tầng 1, Seon-ah – người đi xuống cùng nhóm phía Đông của tôi – cầm chặt viên đá trong tay rồi bước ra khỏi cửa.
"Cố lên."
Thay cho lời đáp, Seon-ah chỉ căng thẳng gật đầu một cái.
Cậu ấy bước ra ngoài, lò dò từng bước tiến về phía trung tâm.
Học sinh có vẻ như đang hăng hái hoạt động câu lạc bộ trong lớp học nên hành lang rất yên tĩnh.
Dưới ánh nắng chói chang, chỉ thi thoảng mới nghe thấy tiếng hét của đội bóng đá từ ngoài sân vận động vọng lại.
Chẳng mấy chốc đã đến trước sảnh trung tâm, Seon-ah đứng sát mép cửa để tránh góc quay của CCTV, cẩn thận liếc nhìn xung quanh.
<Lee Joon: Không ai bất chạy có cả. cứ gì phía thì thường về Đông. > <An Kyeong-won: Phía Tây an bên cũng này toàn. > Sau khi kiểm tra điện thoại, Seon-ah gật đầu về phía tôi từ đằng xa rồi dồn hết sức kéo căng cánh tay ra sau.
Cậu ấy ném mạnh viên đá đi một cái rồi lập tức quay đầu chạy thục mạng.
"Nhanh lên, nhanh lên!"
"Hộc, hộc."
Seon-ah mặt đỏ gay gõ chạy đến lối vào phía Đông nơi tôi đang đứng.
Cứ thế, cùng với tiếng tim đập liên hồi trong lồng ngực, chúng tôi dồn sức nhảy một lúc hai, ba bậc thang chạy xộc thẳng lên tầng 5.
"Chạy đi, chạy đi……………"
"Hộc, hộc…"
Lao vun vút không một tiếng động qua hành lang tầng 5 rồi trốn tợn vào phòng câu lạc bộ, bên trong các thành viên nhóm phía Tây đã đến từ trước đang hổn hển thở dốc để lấy lại sức.
"Á, không bị phát hiện đấy chứ?"
"Á, không ai thấy đâu. Không sao cả…"
"Vậy là thành công rồi hả, Chủ tịch?"
Á chà.
Tôi nuốt nước bọt ừng ực rồi lắc đầu:
"Không……………… Có vẻ không ổn rồi. Hệ thống chẳng hiện lên bất kỳ thông báo nào cả."
"Ừm…"
Các thành viên đồng thanh rên rẩm.
Có lẽ rơi vào một trong hai trường hợp: Hoặc là gương chưa vỡ, hoặc là gương vỡ rồi nhưng làm cách đó không thể tiêu diệt được truyện ma.
"Tớ đã dùng hết sức bình sinh để ném rồi mà………"
Seon-ah thẫn thờ thì thầm với khuôn mặt tuyệt vọng.
"…Cậu không tận mắt nhìn thấy nó vỡ đúng không?"
"N-Ném xong cái là tớ chạy ngay mà……"
"Hừm."
Tôi đưa bàn tay lịch thiệp lơ lửng trên không trung vỗ nhẹ vai vỗ về Seon-ah:
"Vất vả rồi, vất vả rồi. Đến giờ nghỉ giải lao xuống kiểm tra là biết ngay ấy mà."
"Ừ-Ừm…"
"Thời gian còn lại nghỉ ngơi chút đi."
"Phùu."
Thế là sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết 5 vang lên.
Chúng tôi lại kéo nhau ùa xuống tầng 1.
"…Cái gì đây. Đến một vết nứt cũng không có nữa."
Hòa vào dòng học sinh qua lại, chúng tôi lén nhìn vào chiếc gương.
Đúng là chỉ có một vết hằn mờ mờ, chiếc gương vẫn hoàn toàn lành lặn.
"Cái quái gì thế này, kính cường lực đấy à?"
Jin-hee như không thể tin nổi, cộc cộc gõ tay vào mặt gương.
Tôi giật bắn mình vội vã ngăn lại:
"Hiện tại đang bị camera quay đấy. Đừng có hành động kỳ quặc."
"Ờ, xin lỗi."
"Tất cả lại đây nào."
Chúng tôi túm tụm lại một góc hành lang tầng 1.
Cô Jang Hwa-eun cũng dáo dác nhìn quanh rồi khuỵu gối xuống bên cạnh tôi:
"Giờ tính sao đây?"
"Ừm……………… Theo em nghĩ thì."
Tôi giả vờ ngập ngừng rồi đưa ra ý kiến:
"Có lẽ chúng ta phải đập phá một cách quyết liệt hơn nữa. Như dùng búa đập vỡ chẳng hạn……"
"Camera quay mồn một thế kia thì làm sao mà làm kiểu đó được………………"
"Dù sao thì mọi người cũng mặc chung đồng phục, chỉ cần che mặt đi là được mà… Mấy chuyện đó tính sau, giờ cứ chọn 'Người bắt' tiếp theo đã rồi bàn tiếp. Oẳn tù tì, oẳn tù tì."
Cô Jang Hwa-eun bị dính.
"T-Tôi………………"
Cô giáo giơ bàn tay ra cái kéo lên, mặt hốt hoảng:
"Ch-Chờ chút đã mấy đứa. Mấy đứa mặc đồng phục giống nhau che mặt đi thì còn không biết ai vào ai, chứ cô mặc đồ thường mà. Bị lộ ngay lập tức đấy!"
"Cũng đúng nhỉ."
Cả nhóm nhìn nhau.
"Hay là đổi trang phục ạ?"
"Thay bằng đồng phục học sinh là được mà nhỉ."
"V-Với ai cơ?"
Cô giáo hoang mang dảo mắt nhìn quanh các thành viên nữ.
Đến lúc này tôi mới nhận ra:
'À, chắc hơi chật đây.'
Cô giáo sở hữu một vóc dáng với những đường cong cực kỳ nảy nở, e là chẳng có bộ đồng phục nào của các bạn nữ trong nhóm mặc vừa.
'Seon-ah thì vóc dáng vốn nhỏ nhắn, Ha-yoon thì lại quá gầy.'
Cùng lắm thì Jin-hee có chiều cao trung bình nhất, nhưng là dân chị đại nên đã bóp sửa đồng phục hết mức có thể.
Cô mà chui vào thì chắc nổ chỉ ngay lập tức.
"Mà để cô mặc đồng phục nam thì……"
"Tại ngực của cô mà bị lộ hết cho xem."
Jin-hee khúc khắc cười.
"Đ-Đúng không? Hơi quá sức nhỉ?"
Cô giáo cuống quýt tìm cách bào chữa:
"Thế nên là chọn lại đi, dù sao cô cũng là giáo viên, đi đập vỡ gương trường rồi bỏ chạy thì có hơi—"
"Không sao đâu ạ. Trong phòng câu lạc bộ của em vừa hay lại đang thừa một bộ đồ đấy."
Tôi gật đầu với nét mặt nghiêm túc.
"Đồ thừa ư……?"
"Vâng."
Tôi gật đầu rồi dẫn tất cả đi lên cầu thang một lần nữa.
"Thực ra mặc đồng phục cũng không phải cách hay vì vẫn khoanh vùng được người trong trường, nhưng nếu là bộ đồ trong phòng câu lạc bộ thì có thể cải trang thành một kẻ bên ngoài cực kỳ khả nghi đấy ạ."
"Ồ ô, kẻ bên ngoài khả nghi!"
Kyeong-won gật gù cảm thán:
"Đúng là nếu nhìn vào CCTV mà thấy giống người ngoài thì người ta sẽ không tốn công tìm hung thủ ở trong trường đâu. Ý hay đấy, Chủ tịch."
"Đúng không?"
"Nhưng mà bộ đồ thế nào cơ……………."
"Nhìn thấy là cô nhận ra ngay thôi ạ. Một bộ đồ trông hoàn toàn biến thái và khả nghi."
"......?"
Cô giáo bước theo tôi với vẻ mặt ngơ ngác.
Tôi giữ nét mặt ngầu đét, mở cửa phòng câu lạc bộ ra.
[Bộ đồ Latex gợi cảm ôm trọn toàn thân chơi SM tại Fetish House] – 4 Điểm Bộ đồ da bó sát toàn thân dạo trước tôi mua vội để bảo vệ cơ thể thay cho bộ giáp vũ trụ.
Vốn dĩ giấu dưới gầm sofa rồi để xó đó, không ngờ lại có lúc dùng đến một cách hữu dụng thế này.
'Hên thật.'
Thế nhưng cô giáo chỉ biết đứng ngơ ngác, toàn thân run rẩy cầm bộ đồ da lên:
"Th-Thật sự bảo cô mặc cái này ư………………?"
"Vâng."
Lông mày một bên của cô nhướng lên giật giật:
"M-Mấy đứa lấy cái này ở đâu ra thế chứ……………."
Không còn là cạn lời nữa mà là khuôn mặt bàng hoàng đến tột cùng.
Nhưng thua oẳn tù tì là thua.
Đến cả Seon-ah cũng đã chấp nhận lượt của mình và đi ném đá về rồi.
Hơn nữa lại còn là giáo viên, không có chuyện lấy cớ để trốn tránh được. Là thành viên câu lạc bộ thì phải hoàn thành tròn vai của mình.
"Cô mặc cái này vào rồi dùng búa đập nát cái gương ra rồi chạy trốn. Thế thì chắc chắn là gương sẽ vỡ vụn thôi ạ."
"Nhưng mà không còn bộ đồ nào khác sao……………?"
Khóe miệng cô giật giật như muốn dọa sát hại tôi đến nơi, cất giọng hỏi:
"Với năng lực của em… Chẳng phải có thể mua ngay bất kỳ bộ đồ nào lúc này sao………………?"
"......."
Bàn tay cầm bộ đồ da của cô rung lên bần bật.
Cô nói không sai.
Với năng lực của tôi thì có thể đặt ngay một bộ quần áo đàng hoàng trong cửa hàng điểm.
Thế nhưng 'quần áo đàng hoàng' ngay từ đầu đã chẳng có ý nghĩa gì rồi.
Mục đích là để khi dính vào CCTV, trông phải hoàn toàn giống một kẻ biến thái dị hợm từ bên ngoài tràn vào mà.
"…Bộ này trông vô cùng khả nghi còn gì ạ? Rốt cuộc cô còn muốn thế nào nữa chứ………………"
...
"Ít nhất thì… bộ nào bớt bó sát một chút……………… được không nhỉ?"
"Nghe chừng……"
Bộ cô thấy xấu hổ lắm sao?
'Dù sao thì cũng đi rồi về mà chẳng ai nhìn thấy, mình thì mặc vào thấy bình thường mà nhỉ…'
Tôi khoanh tay, mở cửa hàng điểm ra với nét mặt đầy vẻ khó xử:
"Để xem còn bộ đồ nào che kín toàn thân mà trông vẫn hoàn toàn biến thái nữa không nào……"
Trong lúc tôi mệt mỏi lướt tìm trong cửa hàng điểm, còn cô giáo thì bối rối định đặt bộ đồ da xuống, một giọng nói trong trẻo và êm dịu vang lên khắp phòng câu lạc bộ.
"Cô giáo."
"......?"
"Cô quá đáng thật đấy."
Giọng điệu chỉ trích đầy đanh thép.
Trong khoảnh khắc, không gian rơi vào tĩnh lặng.
Tất cả chúng tôi trố mắt ngoảnh lại nhìn Ha-yoon.
Ha-yoon đang khoanh tay, rủ hàng mi xuống:
"Đó là điểm số mà chúng em đã phải trầy da tróc vảy mới kiếm được. Cô thấy việc lãng phí nó buồn cười lắm sao?"
"…C-Cái gì cơ?"
Cô giáo nhìn Ha-yoon với nét mặt hoảng loạn thấy rõ.
Chúng tôi cũng cuống quýt nhắc nhở nhỏ: "Này, sao lại thế………………", nhưng cậu ấy vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, nói hết những gì cần nói:
"Điểm số chỉ được dùng vào những việc thực sự cần đến điểm số thôi. Cô có biết Joon đã phải làm đến mức nào để tránh việc lãng phí nó vào đồ vật thực tế không?"
"......."
Cô giáo đảo mắt đầy bất an, ngập ngừng mấp máy môi:
"L-Làm đến mức nào cơ…. Em đang nói gì thế……"
Thấy bầu không khí căng thẳng, Seon-ah nhỏ nhẹ cất lời trả lời thay:
"Cậu ấy đã dính vào nguồn tiền nguy hiểm đó ạ………………. Nguồn tiền có liên quan đến tổ chức tội phạm……………"
"Đã phải đánh đổi bằng cả tính mạng nữa đấy."
"......!"
Trước sự tấn công dồn dập của hai nữ sinh, cô giáo hoàn toàn lúng túng.
"T-Thế ư……………?"
Ánh mắt cô van lơn tìm kiếm sự giúp đỡ rồi hướng về phía Kyeong-won:
"C-Cô đâu có biết. Do mấy đứa không nói cho cô biết mà……………."
"......."
"L-Là thật sao, Kyeong-won à……………?"
Nhận được câu hỏi, Kyeong-won đẩy gọng kính với nét mặt khó xử:
"……Là thật đấy ạ."
"......."
"Chủ tịch đang rất nghiêm túc đấy, cô giáo."
"......!"
Ngay cả Deok-hoon cũng gật đầu với nét mặt vô cùng trầm ngâm.
Rốt cuộc, không thể chịu nổi những ánh nhìn đè nặng của chúng tôi, cô giáo run rẩy cầm lấy bộ đồ da một lần nữa.
"Th-Thì ra là vậy……………? Cô còn chưa giúp gì được cho mấy đứa nữa mà………………"
'Lại còn chưa dụ dỗ được cô Han A-ri nữa chứ', cô lẩm bẩm gì đó trong miệng rồi trải bộ đồ ra.
"Ch-Chuyện này có gì mà xấu hổ chứ… Không được trốn tránh mới đúng……………? Seon-ah cũng đã làm xong phần việc của mình rồi, cô thì… Cô là giáo viên phải bảo vệ mấy đứa chứ………………"
Nói những lời đó, cô Jang Hwa-eun đang nghiến chặt răng lại.
"Hếtttt cỡ!"
Bất ngờ, cô giơ tung bộ đồ da lên giữa không trung rồi hét lớn:
"Cô sẽ làm!! Cô sẽ lấy hết sự dũng cảm để mặc nó!!"
"Oaaa!"
"Vỗ tay!!"
Trước lời tuyên bố bất ngờ với hai mắt nhắm tịt và khuôn mặt đỏ như gấc chín của cô, tất cả chúng tôi đều tự nhiên vỗ tay bôm bốp.
"Hức hức hức……………."
"Oaaa… Oaaa………………"
Bộp bộp bộp bộp.
Kể từ giờ phút này, cô giáo tiếng Anh 34 tuổi còn độc thân, người có thể một mình xơi tái hai con gà rán, sẽ khoác lên mình bộ đồ da bó sát toàn thân để xuất kích đập vỡ gương sảnh trường học!
"Nhưng mà cái này cậu kiếm ở đâu ra thật đấy?"
Deok-hoon vừa vỗ tay vừa hỏi tôi với khuôn mặt hơi hưng phấn:
"Mấy shop quần áo bình thường làm gì có bán loại này đâu nhỉ……"
"Công nhận………………"
Seon-ah và Kyeong-won nghe thấy thế cũng xán lại gần, soi mói bộ đồ trên tay cô giáo như thể lần đầu tiên nhìn thấy thứ này trên đời.
"Đúng là Joon, tớ biết ngay cậu sẽ thích mấy thứ như này mà."
Ha-yoon khoanh tay, mỉm cười nhẹ rồi đứng cạnh tôi:
"Mấy kiểu này tớ cũng có thể mặc cho cậu xem được đấy."
"…Đ-Đừng có hiểu lầm, mấy đứa."
Tôi cuống quít bào chữa:
"Cái này tớ mua tạm làm đồ bảo hộ khi đi giấu túi tiền ngoài vũ trụ thôi. Mua trong cửa hàng điểm đấy."
"…Đỉnh thật."
Jin-hee há hốc miệng, chậm rãi đưa tay sờ thử chất liệu.
Tôi không muốn mọi người tập trung sự chú ý vào chuyện này thêm nữa nên đành xua tay đẩy lưng từng người một đuổi ra ngoài:
"Rồi rồi, giờ ra ngoài cho cô giáo thay đồ nào."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn