Chương 152: Truyện ma thứ mười bảy: Thuyết tận thế (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Hai, ngày 13 tháng 5 năm 2019, 15: 04] [Lee Joon - Vòng lặp 2] [Điểm Truyện Ma: 301] [Nhân quả: 23%]
"Hà, hà……"
Tạch tạch tạch tạch— Bầu trời đen kịt của Shinlim-dong.
Một vị thần khổng lồ tựa lưng vào vầng trăng từ ngoài không gian vũ trụ bao la đang cúi xuống nhìn chúng tôi.
Những hiểm họa có cánh trút xuống như mưa từ trên bầu trời.
Chúng tôi đang định lao mình vào quang cảnh đó.
"Seon-ah ơi, dừng lại đi!!!"
Tát— Tôi đang chạy đà trên sân thượng liền dứt khoát khựng khựng bước chân, lao ra cản Seon-ah khi cậu ấy sắp sửa nhảy xuống.
Phập—
"Áak!!"
Không chịu nổi lực đà, Seon-ah đâm sầm vào người tôi.
Cứ thế, hai chúng tôi ngã quằn quại, lăn lộn trên nền bê tông sân thượng.
"Hực……………! Nắm lấy tay tớ………………!"
Thấy Seon-ah mất thăng bằng sắp rơi xuống từ mép sân thượng, tôi lấy hết sức nắm chặt tay cậu ấy kéo ngược trở lại.
"Lại đây……………!"
"J-Joon à……………?"
Chói— Seon-ah hoảng hốt перед hành động đột ngột của tôi.
Tôi giữ chặt lấy tay Seon-ah, kéo cậu ấy quay trở lại hướng cửa ra vào sân thượng.
"Áaaaa………………"
"Hà, hà………….."
"J-Joon à……………! Sao thế, đột nhiên lại…………!!"
Seon-ah đuổi theo tôi với khuôn mặt hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra khi tôi bất ngờ quay đầu đi ngược lại đường cũ.
Thế nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích.
"Khốn kiếp, khốn kiếp………………."
Là ai chứ. Cái gì chứ. Tại sao.
Kẻ nào đã làm chuyện đó.
"Hà, hà………………."
T-Tớ đã… rõ ràng đã dặn là phải trông chừng tuyệt đối không cho ai đụng vào cơ mà.
Kẻ nào đã làm thế… hả?
Tớ đã để lại tận bốn người ở đó cơ mà………….'
Không phải đâu, chắc không phải đâu.'
Chắc là… có chút nhầm lẫn gì đó thôi đúng không.
Tôi nghiến chặt môi rồi lao xuống cầu thang.
"Trời ơi, này! Mau lên! Nhìn ra cửa sổ xem! Trên trời đang có cái gì trút xuống kìa!"
"Trời ơi, điên rồi…… Cái gì thế kia chứ……………."
"Nhìn như khinh khí cầu ấy… kéo dài đến tận mây luôn hả? Giống như bóng bay hình người ấy………………"
Mỗi lần đi qua từng bậc cầu thang, tiếng la hét hoảng loạn của học sinh lại vang lên mồn một.
Đùng— Đùng— Ngay sau đó là những âm thanh tàn phá dữ dội như muốn rung chuyển cả trời đất.
Tiếng la hét vang trời của học sinh làm đâm thấu cả màng nhĩ.
"Áaaaaaaa! Áaaaaaaaaaa~!"
"Tòa nhà! Tòa nhà bị làm sao kìa!"
"Hà, hà."
"J-Joon à……………."
Tạch tạch tạch— Cứ thế, chúng tôi đã chạy xuống lại tầng 2.
Ngay khoảnh khắc định rẽ sang hành lang, vừa hay thầy chủ nhiệm từ trong phòng phát thanh hoảng hốt lao ra ngoài.
Rầm rầm-!!
"H-Hơơơk…… Qu-Quái vật kìa~!!"
Thầy chủ nhiệm vừa gào khóc vừa vội vã tháo chạy.
Tôi ngay lập tức đạp cửa lao vào trong phòng phát thanh.
[Gừ ừ ừ ừ ừ ợ------]
"C-Cút đi, mẹ kiếp……………!!"
"Áaaaaaaaaaaa!!!!!"
Nơi đây đã hoàn toàn biến thành một đống hỗn loạn.
Như thể có thứ gì đó vừa tràn vào từ cửa sổ, lớp kính đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi vãi khắp nơi.
Theo chuyển động hỗn loạn của các thành viên, tôi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà thì thấy một người phụ nữ nước ngoài đội khăn trùm đầu màu trắng đang bám chặt trên trần nhà, ngấu nghiến nuốt chửng mô hình cơ thể người mid-air.
"Cút đi! Cút đi! Bảo cút đi cơ mà!!"
Các thành viên ném ghế và đồ đạc để tấn công người phụ nữ đang bám ngược trên trần nhà.
Thế nhưng người phụ nữ đó vẫn nhồm nhàm phát ra tiếng chóp chép, chén sạch toàn bộ mô hình cơ thể người.
Từ trên trần nhà, đủ loại chi tiết nhựa hòa lẫn với đống nội tạng biến thành những khối màu đỏ đen rơi rải rác xuống mặt sàn.
"Thả ma nơ canh xuống! Thả xuống mau!!"
Kyeong-won đỏ gáy vung ghế đập lên, còn Deok-hoon thì cuống cuồng gom sách ném tới tắp.
Ngay sau đó, Ha-yoon mang từ trong phòng thu âm ra một chiếc chân micro dài vót nhọn đưa cho Jin-hee, Jin-hee lập tức lao tới, đâm thẳng chân micro vào giữa thân người phụ nữ nước ngoài trên trần nhà như đâm một ngọn giáo.
[Gyaaaaaaaaaa-----] Người phụ nữ gào lên đau đớn, mái tóc đỏ xõa ra từ chiếc khăn trùm đầu màu trắng lắc lư dữ dội.
Mái tóc đỏ rủ xuống ngược từ trần nhà nhảy múa giữa không trung.
Sau một hồi vùng vẫy, người phụ nữ đột ngột khựng lại rồi nở một nụ cười tươi ró.
[Ai đang đọc Kinh Lạy Cha đấy?] Bám ngược trên trần nhà, người phụ nữ nước ngoài vươn dài chiếc cổ ra quan sát xung quanh phòng rồi cười rạng rỡ.
[Là ai thế?]
"L-Lạy Cha chúng con ở trên trời… C-Chúng con nguyện danh Cha cả sáng…"
Giữa các thành viên đang đứng khựng lại trước cảnh tượng không thể hiểu nổi, tiếng cầu nguyện của cô gái Công giáo sùng đạo Ye-seul vang lên.
"Ý-Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như… tr-trên trời……………."
[Trên trời cũng như---] Bám theo trần nhà bất chấp trọng lực, ả bò đến ngay vị trí của Ye-seul, vươn chiếc cổ dài ra ngược lại và nở nụ cười rạng rỡ ngay trước mặt cô gái đang cầu nguyện.
Cô giáo Han A-ri và lớp phó Chae-rin đứng hai bên kinh hãi giật lùi về phía sau.
"Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ… N-Nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.. ……………."
[Babayetu, yetu uliye Mbinguni yetu, yetu Amina -]
"- N-Nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ……………."
[Utuokoe, na yule Muovue, milele -] Ye-seul vừa khóc vừa cầu nguyện, còn kẻ trên trần nhà thì bám ngược, nở nụ cười rạng rỡ và ngân nga giai điệu.
Kyeong-won đang kinh hãi liền nép sang một bên tiến lại gần tôi, thầm thì:
"H-Hội trưởng… Là Đức Mẹ Maria đấy……"
"....."
"T-Tớ từng nhìn thấy vài lần khi đi qua nhà thờ rồi……"
Một người phụ nữ nước ngoài cổ kính với mái tóc đỏ như phát ra hào quang.
Trang phục bằng vải thêu màu xanh lục mà các linh mục hay mặc cùng chiếc khăn trùm đầu màu trắng.
Đó cũng chính là hình ảnh Đức Mẹ Maria mà tôi thường thấy trên đường.
Ngoại trừ việc ả đang bám ngược trên trần nhà, vươn dài cổ ra, miệng dính đầy máu và nở nụ cười kinh dị.
[Đọc xong Kinh Lạy Cha chưa?]
"L-Lạy Cha, xin hãy cứu giúp con………………."
Joo Ye-seul nắm chặt chiếc thánh giá đeo trên cổ, khóc nức nở.
[Ye-seul à.] Ngay sau đó, con quỷ mang hình dáng Đức Mẹ Maria bám ngược trên trần nhà nở nụ cười nhân từ.
[Đã đến lúc con phải xuống hố phân địa ngục để bị rỉa xé nội tạng cho đến vĩnh hằng rồi đấy.]
"Á, Áaaaaaaaaaa-!! Áaaaaaaaaaa-" Cứ thế, con quỷ há mồm to đến mức xé rách cả hàm, cắn đứt tai của Ye-seul.
Cùng với vành tai của Ye-seul, một mảng tóc lớn bị răng ả cắn đứt lìa, máu bắn tung tóm khắp nơi.
"Áaaaaaaaaaaa!!!!!!! Áaaaaaaaaaa-" Ye-seul giãy giụa gào thét đến rách cả họng, còn Đức Mẹ Maria thì cười nặc nẻ đầy điên dại.
[Lỗ tai của con ranh nhà ngươi rơi ra dễ dàng hệt như tai của Malchus vậy. Hãy nhẫn nại chịu đựng cả điều này nữa nhé.]
"Áaaaaak- Áaaaaaaak-" Ngay sau đó, con quỷ tóm lấy Joo Ye-seul kéo ngược lên trần nhà, ngoạm một cú lớn vào gáy cô rồi lại bắt đầu chóp chép ngấu nghiến như lúc nãy.
"C-Chạy đi!!"
"Áaaaaa-!!"
Đến lúc này mọi người mới điên cuồng la hét rồi lao ra khỏi phòng phát thanh.
Tôi đợi cho đến khi người cuối cùng là cô Han A-ri thoát ra ngoài mới đóng sập cửa phòng phát thanh lại.
"Hộc, hộc, H-Hội trưởng! Sao cậu lại quay lại làm gì chứ!?"
"Các cậu ơi."
Tôi chẳng biết phải giải thích thế nào nên chỉ biết nhìn quanh các thành viên và thở hốt hển.
"... Thứ đó đã ăn thịt cái mô hình cơ thể người sao?"
"Ư, Ừ……………! Đột nhiên nó tràn vào từ cửa sổ……………."
"Th-Thế sao. Tớ hiểu rồi."
Tôi gật đầu.
Các thành viên hoảng hốt nhìn quanh.
Ngay sau đó Jin-hee vỗ nhẹ vào lưng tôi từ phía sau.
"Này, không lẽ cậu……...."
Ngoảnh lại, tôi thấy khuôn mặt kinh hãi của cậu ấy.
Trước khi Jin-hee kịp nói gì, tôi giơ tay ra ngắt lời.
"Không sao, không sao đâu."
"C-Cái gì mà không sao cơ chứ, Hội trưởng……?"
"Ư, ừ? Th-Thì không sao thật mà."
"Sao cậu không đi tự sát nữa thế?"
"Sao cậu lại quay lại đây."
"Được rồi, được rồi."
Tôi tạm thời gật đầu.
Tôi… tạm thời gật đầu.
"Được rồi. Tớ biết rồi."
"Từ nãy đến giờ cậu cứ biết cái gì thế hả! Mau đi đi chứ!"
"Đừng có hối!"
Đột nhiên tôi gắt lên với Deok-hoon.
"……Đ-Đừng có hối nữa………………."
Tôi cuống cuồng đáp lại.
"Tớ biết rồi nên chờ chút đi, một chút thôi……………."
Đ-Để tớ sắp xếp lại suy nghĩ đã. Một chút thôi…………….
"Joon à. Sao thế cậu………………?"
"Cậu trông lạ lắm đấy."
Seon-ah và các thành viên hỏi với khuôn mặt lo lắng.
Thế nhưng trong đầu tôi lúc này đang phải tính đến tình huống tồi tệ nhất nên chẳng còn chút thong thả nào.
Ngay khoảnh khắc đó.
Choảng--!!
"Á, Áaaa!! Cái gì thế này!!"
"Quái vật! Quái vật!!"
Từ bên trong phòng giáo viên nằm sát phòng phát thanh, tiếng kính vỡ hỗn loạn cùng tiếng la hét của các giáo viên vang lên.
Cùng lúc đó là tiếng tụng kinh không rõ tung tích.
[Vô thượng thậm thâm Vi Diệu Pháp. Bá niên vạn kiếp nan tao ngộ. Ngã kim kiến văn đắc thọ trì. Nguyện giải Như lai chơn thiệt nghĩa.] Đùng--!!
"Áaaa-"
"Ươ ơ………………."
Cùng lúc đó, cánh cửa gỗ của phòng giáo viên bị đập nát vụn, các mảnh gỗ văng tung tóe, vài giáo viên ngã lăn lóc ra hành lang.
Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi giật mình lùi lại.
[Thiên thủ thiên nhãn quán tự tại bồ tát quảng đại viên mãn vô ngại đại bi tâm đại đà la ni] Tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch tạch- Cùng với cánh cửa gỗ bị vỡ vụn, một bức tượng Phật màu vàng có tám chân bò ra từ bên trong, tóm lấy đầu ông thầy Hiệu phó đang bị đẩy ra hành lang rồi ghé sát mặt vào.
[Phật. Pháp. Tăng. Ngươi đã hiểu Tam Bảo đó chưa. Con mụ điên Jang Hwa-eun sắp bị đánh roi kia hãy quy y Tam Bảo này đi.]
"Ư ư, ư ơ ơ ơ... ơ ơ ơ ơ………………."
Nói rồi, khuôn mặt của ông thầy Hiệu phó khó tính đang chạm sát mặt bức tượng Phật bắt đầu tan chảy, máu thịt và cơ bắp biến thành chất nhầy chảy tràn ra sàn gỗ.
Xèo- Xèooo-
"Á, Áaaa!"
"Mẹ kiếp, điên rồi……………."
Các giáo viên tháo chạy tràn ra từ phía sau bức tượng Phật, còn bức tượng Phật thì tiếp tục tụng kinh và bò trên tường.
"J-Joon à……………!"
"H-Hội trưởng………………! Giờ phải làm sao đây hả……………!!"
Tôi hối hả đẩy lưng các thành viên đang hoảng loạn.
"T-Tạm thời lên tầng 5 đi! Tạm thời lánh vào phòng câu lạc bộ đã!"
"Ư, Ừ………………!"
"Đ-Đi thôi……………!!"
Các thành viên vốn đang hoàn toàn hoảng loạn, khi có người đẩy lưng liền lập tức hướng về mục tiêu trước mắt mà di chuyển.
Con người khi rơi vào tình huống thế này chỉ có thể tư duy một cách một chiều mà thôi.
Và tôi cũng chẳng phải ngoại lệ.
Dù bề ngoài trông tôi có vẻ tĩnh lặng đưa các thành viên đi sơ tán, nhưng lý trí của tôi đã hoàn toàn tê liệt.
Tôi cũng chỉ đang làm theo quán tính thường ngày trong tình huống này mà thôi.
Dù biết rõ điều đó chẳng có chút tác dụng nào.
Giống như một kẻ không muốn thừa nhận sự thật rằng một sai lầm không thể cứu vãn đã xảy ra.
"Lên đi, lên đi………………."
"Hà, hà………………."
"Hộc, hộc………………."
Trong lúc cùng các thành viên leo lên cầu thang, tiếng la hét vẫn tiếp tục bùng nổ khắp nơi trong trường.
"C-Cứu tôi với! Ứ, Ứaaaa!!"
"ĐCM! Chạy đi! Chạy điiii!!"
Bên trong trường tràn ngập những học sinh đang hoảng sợ chạy tán loạn, còn bên ngoài thì những âm thanh đáng sợ liên tục bùng nổ như thể đang có chiến tranh.
Đùng- Đùnnng- Gầm ầm ầm ầm- Mặt đất rung chuyển, những luồng ánh sáng đủ màu sắc lóe lên liên tục bên ngoài cửa sổ.
"Hà, hà."
Chẳng mấy chốc chúng tôi đã lên đến tầng 5.
Nơi đây hành lang vẫn còn khá vắng vẻ, ngoại trừ vài học sinh chạy đến đây để trốn sự hỗn loạn.
Ngoài chúng tôi ra, các thành viên Câu lạc bộ Ban nhạc ở cuối hành lang phía Đông cũng đang đẩy nhau vào trong phòng và giục tháo chạy nhanh lên, vài học sinh khóa trên thì đang trú ẩn trong phòng tự học và gọi điện thoại đi đâu đó.
"Vào phòng câu lạc bộ đi!"
"Ư, Ừ……………!!"
Cả nhóm chạy ào ào trên hành lang, khi đến nơi thì đã có ai đó đứng sẵn trước phòng câu lạc bộ.
"Cô giáo……………?"
Cô giáo Jang Hwa-eun đang đứng yên lặng trước phòng câu lạc bộ.
Ngay sau đó, cô từ từ quay đầu nhìn chúng tôi, mũi cô đang chảy máu.
"C-Cô ơi. Cô làm gì thế. Vào trong cùng tụi em đi-"
"Nhưng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm."
Cô giáo Jang Hwa-eun để nguyên dòng máu cam chảy ra từ mũi, há mồm to ra rồi giơ tay chỉ về phía chúng tôi.
"Mặt trời sẽ trở nên tối tăm và mặt trăng sẽ biến thành màu máu trước khi ngày lớn và đáng sợ của Chúa đến-" Cùng lúc đó, điện thoại của tôi vang lên.
Em út Porincess Dasom
"……!?"
Tôi đẩy cô giáo đang như mất trí sang một bên, nhanh chóng bước vào phòng câu lạc bộ rồi bắt máy.
"…A lô?"
Các thành viên cũng ào ào đi vào phòng câu lạc bộ ngay sau lưng tôi.
Chẳng mấy chốc, tiếng lẩm nhẩm trầm đục của em út Da-som vang lên qua điện thoại.
[…Thời kỳ mạt pháp của Đức Phật Thích Ca đã đến, Đức Phật Di Lặc ở trên trời sẽ hạ san xuống quốc gia phương Đông………………]
"A lô? A lô!?"
[Bánh xe trút xuống từ địa ngục diệt kiếp trên thượng giới sẽ quay trên mặt đất…………………]
"A lô!? Da-som à!?"
Ngay sau đó là những tiếng rì rầm rồi cuộc gọi đột ngột ngắt kết nối.
Tôi đổ mồ hôi hột hạ điện thoại xuống, các thành viên vội vã lôi kéo tôi.
"H-Hội trưởng! Nhìn cái đó đi kìa……………!!"
"Điên rồi… Cái quái gì thế này………………"
"C-Cái này rốt cuộc là sao………………"
Tôi bị các thành viên kéo lại đứng trước cửa sổ.
Và rồi tôi hoàn toàn chết đứng, không thốt nên lời khi chứng kiến những thảm họa đang diễn ra dưới bầu trời đen kịt của Shinlim-dong.
Đùng- Đùnnng- Gầm ầm ầm… Gầm ầm ầm ầm……………….
Từ trong bầu trời đen kịt, những thiên thần có cánh phát ra ánh sáng trút xuống như mưa, một chiếc xe kéo khổng lồ đang xoay tròn những bánh xe bốc cháy giữa không trung.
Một gã khổng lồ màu tím to bằng tòa nhà vừa mỉm cười vừa bước đi trong thành phố, trên người hắn phủ đầy những trang sức màu vàng kim lộng lẫy.
Cùng lúc đó, những đạo quân không đầu cưỡi bạch mã phát ra hào quang đang bay lượn trên các tòa nhà, tóm lấy đầu người ta lôi đi, thi thoảng những cột sáng chói lọi lại trút xuống từ giữa những đám mây đen, thiêu rụi mặt đất.
Mọi sinh linh vốn được tôn thờ là thiêng liêng và tôn quý không phân biệt tôn giáo đều đã giáng thế xuống mặt đất để đồ sát con người.
Và giám sát tất cả những điều này là một hình người khổng lồ đang ngồi xếp bằng ngoài vũ trụ, tựa lưng vào vầng trăng máu.
Chúa.
Kẻ Tuyệt Đối.
Chẳng thể nào diễn tả bằng từ ngữ nào khác.
Những tồn tại thiêng liêng và uy nghiêm vốn chỉ thấy trong thần thoại.
Bây giờ chúng đã tái sinh bằng ma lực của Ma Vương, xuất hiện để xét xử nhân loại trong thời kỳ mạt thế.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn