Chương 89: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~39 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Số 48A ngõ đường Sillim, tòa nhà Daeseung tầng 3. Tự mà tìm đường đến nhé."
Lee Jin-hee chỉ bỏ lại đúng một câu nói đó rồi nổ máy phóng xe đi mất hút, chở theo cả Yoon Seon-ah và In Ha-yoon trên chiếc xe máy của mình.
"A ha ha."
"Jin-hee à, thế này thì quá……"
Tiếng cười nói vui vẻ ríu rít của mấy cô nàng nữ sinh trung học cứ thế nhỏ dần rồi chìm nghỉm vào không gian xa xăm cùng với tiếng gầm rú của động cơ xe.
Thế là, các nam thanh viên trong câu lạc bộ lại một lần nữa rơi vào cảnh ngộ bị bỏ rơi như những quả trứng vịt lạc lõng trên dòng sông Nakdong.
"……Chúng ta xuất phát thôi."
"Ừ, đi thôi."
Tôi lững thững bước đi dọc theo con ngõ nhỏ, bước chân rệu rã đồng hành bên cạnh một cậu chàng mọt sách đeo kính cận chán ngắt và một gã Otaku đô con béo ú.
"Mà này, Kyeong-won ơi, cậu thì sao? Ngày hôm qua ngay vào cái khoảnh khắc cậu vừa thăng cấp xong thì điện thoại cũng đồng thời đổ chuông luôn mà. Cuộc điện thoại đó là ai gọi thế?"
"À, cái đó hả."
Ahn Kyeong-won vừa dùng tay hất chiếc ba lô đang bị tuột xuống khỏi bờ vai gầy guộc của mình lên, vừa chậm rãi trả lời.
"Điện thoại của bố mẹ tớ đấy. Họ bảo là mới tìm được cho tớ một giáo viên dạy kèm tại gia mới, nhưng vì lịch học ở học viện ôn luyện hiện tại của tớ đã kín mít không còn chút thời gian trống nào nữa, nên bố mẹ gọi điện để bàn với tớ về việc xin nghỉ học ở học viện để chuyển sang học gia sư xem sao."
"Học gia sư á?"
"Ừm. Đối với một đứa như tớ thì ngay cả khi không bị gò bó, ép buộc ở các trung tâm ôn luyện thì bản thân tớ vẫn có thể tự giác học tập tốt được. Thực tế là tớ cũng đã chứng minh được năng lực của mình bằng vị trí thứ 4 toàn trường trong kỳ thi đầu tiên ở cấp ba rồi, thế nên bố mẹ nghĩ rằng thay vì cứ phải nhồi nhét ở mấy lớp học thêm đông đúc tại học viện, thì việc thuê một gia sư riêng để chăm sóc, kèm cặp một mình tớ sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn."
Ahn Kyeong-won bình thản giải thích.
"……Bất ngờ thật đấy nhé. Tớ cứ đinh ninh là cậu phải đang bị quay cuồng, hành hạ bởi áp lực từ vô số các lớp học thêm ở các trung tâm giống như mấy đứa mọt sách nhà giàu trong phim ảnh cơ."
"Xì, làm gì có chuyện đó."
Cậu ta khẽ bật cười thành tiếng.
"Cái kiểu phương pháp học tập kiểu quân đội khắc nghiệt Sparta đó ấy hả? Toàn là những lời nói của mấy người không biết gì thốt ra thôi. Trong quá trình học thì lúc nào cần nghỉ ngơi thì vẫn phải để cho đầu óc được thư giãn, có như vậy thì mới có thể duy trì được sức bền để học tập lâu dài được chứ."
"Cũng đúng."
Tôi chợt nhớ lại bố mẹ của Ahn Kyeong-won mà mình từng tình cờ chạm mặt ở siêu thị trước đây.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về họ là những người vô cùng nghiêm khắc, kỹ tính và có phần cổ hủ. Thêm vào đó, mỗi lần tôi liên lạc với cậu ta vào buổi tối thì cậu ta luôn bảo rằng mình đang ở học viện, điều này từng khiến tôi chắc mẩm rằng bố mẹ cậu ta thuộc tuýp người luôn ép buộc và tạo áp lực nặng nề lên con cái. Thế nhưng hóa ra, họ lại là những người có quan điểm giáo dục vô cùng đúng đắn và tiến bộ.
"Vậy người giáo viên dạy kèm mới đến đó… Liệu người đó có phải là vị 'Cố vấn' mà hệ thống đã nhắc tới không nhỉ?"
"Cái đó thì tớ chịu thôi."
Ahn Kyeong-won khẽ nghiêng đầu ra chiều suy nghĩ.
"Bởi vì bản thân tớ cũng đã được gặp mặt người ta đâu. Thế nhưng nghe nói anh ấy là người từng đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học (Suneung) năm ngoái đấy."
"Điểm tuyệt đối Suneung á?"
"Ừm. Năm nay anh ấy vừa mới nhập học vào khoa Khoa học Xã hội của trường Đại học Quốc gia Seoul (SNU) thuộc khóa 19. Bố tớ đã thông qua các mối quan hệ quen biết của mình để liên lạc và đặt vấn đề với anh ấy. May mắn là vì anh ấy đang sống trong ký túc xá của trường nên khoảng cách di chuyển cũng khá gần, thế là anh ấy đã đồng ý nhận lời."
"Ra là vậy……………."
Khu vực ga Sillim này cách ga Đại học Quốc gia Seoul chỉ vỏn vẹn hai trạm tàu điện ngầm.
Nếu xét đến việc thông thường những cô cậu sinh viên nhận dạy kèm với mức thù lao đắt đỏ như vậy thường sẽ bị lôi kéo, săn đón về khu Gangnam – đặc biệt là khu Daechi-dong, nơi được mệnh danh là thánh địa sầm uất số một của nền giáo dục tư nhân, thì việc anh ta nhận lời dạy ở ngay khu vực ga Sillim này rõ là một khoảng cách vô cùng gần gũi và thuận tiện.
'Cố vấn của Yoon Seon-ah là cô giáo Jang Hwa-eun…… Còn cố vấn của Ahn Kyeong-won lại là một sinh viên nhận gia sư với thù lao đắt đỏ từng đạt điểm tuyệt đối Suneung sao………………'
Tôi đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn chẳng thể nào đoán ra được điều này cuối cùng sẽ dẫn đến kết quả như thế nào.
'Việc nhận được năng lực thông qua việc thăng cấp thì có mối liên hệ gì với những con người đó cơ chứ?'
[Vai trò của bạn trong thời gian này: Hãy ung dung ngồi một chỗ và dõi theo sự khổ cực của các thành viên khác!]
"……Phù."
Tôi khẽ lắc đầu để xua tan đi đống suy nghĩ hỗn độn. Trăn trở mãi thì rốt cuộc cũng chẳng thể thông suốt được điều gì, thế nên tôi quyết định sẽ làm theo lời khuyên của hệ thống, trước mắt cứ tạm thời ung dung kiên nhẫn chờ xem tình hình biến chuyển ra sao.
.
"Tòa nhà Daeseung… Hình như là chỗ này đây."
"Hửm."
Oh Deok-hoon là người tiên phong bước chân vào bên trong trước, còn bọn tôi thì vẫn đứng ở phía ngoài để kiểm tra lại biển tên của tòa nhà chung cư một lần nữa cho chắc chắn.
"Đúng rồi. Chiếc xe máy của Lee Jin-hee cũng đang dựng ở đây này."
"Vào thôi, chủ tịch."
Do xung quanh có vô số phương tiện giao thông đang đậu đỗ bừa bãi trái phép nên con ngõ này trở nên vô cùng chật hẹp, chật đến mức chỉ vừa vặn cho một chiếc ô tô duy nhất lách qua nổi. Đây là một khu ngõ nghằn ngoèo, ngoằn ngoèo với những tòa nhà chung cư san sát nhau, nơi mà ngay cả xe buýt cũng chẳng thể nào lưu thông tới được, chính vì thế mà bọn tôi đã phải đi bộ rã cả chân suốt một quãng đường dài.
Chẳng mấy chốc, sau khi rảo bước leo lên các bậc thềm cầu thang để đi lên tầng 3, đập vào mắt chúng tôi là một cánh cửa căn hộ đang được mở toang hoác như thể đang chào đón khách khứa vào nhà, bọn tôi liền nối đuôi nhau bước thẳng vào trong.
"Ơ~ Đến rồi đấy à. Nhưng mà xin lỗi mấy đứa nhé, không có rồi."
Mẹ kiếp.
"Rõ ràng là tớ đã gom chúng lại rồi để hết ở chỗ này cơ mà? Thế mà bây giờ nhìn lại thì toàn là đồng xu mệnh giá 100 won thôi."
Lee Jin-hee vừa thản nhiên lục lọi, bới tung đống đồ đạc trên bàn học vừa buông lời phân trần.
"Để tớ lục tìm thêm một lát xem sao. Mọi người cứ tự nhiên ngồi nghỉ ngơi đi."
"……Ừ."
Tôi quay người bước ra khu vực phòng khách. Căn nhà của Lee Jin-hee chẳng khác nào một bãi rác công cộng chính hiệu.
Căn hộ này được thiết kế theo kiểu nhà hai phòng với một phòng ngủ lớn đi kèm, thế nhưng ngay tại khu vực bồn rửa chén lại đang chất đống ngập ngụa những bát đĩa bẩn thỉu chưa thèm rửa. Ngay trước khu vực máy giặt, những chiếc quần thể thao Adidas, áo thun, cho đến cả đồ lót thì được vứt ngổn ngang, bừa bãi mỗi nơi một chiếc……………
Yoon Seon-ah với khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng, vội vàng dùng mu bàn chân khẽ gạt gạt chiếc áo lót đang nằm chình ình dưới sàn nhà để đẩy nó gọn vào một góc.
"Cái nhà này vừa mới trải qua một trận chiến tranh bom đạn hay sao thế này……………."
Oh Deok-hoon cũng bày ra một bộ dạng cạn lời, đứng trân trối giữa phòng khách rồi đưa mắt ngó nghiêng xung quanh khắp một lượt.
Trên mặt bàn thì chất đầy rẫy đủ các loại mỹ phẩm, thực phẩm chức năng cho đến bình giữ nhiệt. Ở góc tường thì xếp chồng chất những chiếc túi mua sắm không rõ nguồn gốc, đi kèm với đó là vô số những tàn tích, rác thải từ các hộp đồ ăn giao tận nơi để lại.
In Ha-yoon đưa tay lên bịt chặt lấy mũi của mình rồi lên tiếng hỏi Lee Jin-hee:
"Cậu sống một mình ở đây hả? Không có ai ở cùng để cằn nhằn hay bảo ban gì cậu sao?"
"Tớ sống chung với chị gái."
Lee Jin-hee nãy giờ vẫn đang cặm cụi lục lọi trong phòng liền lớn tiếng vọng ra trả lời.
'Đúng là người ta thường bảo phòng của con gái đôi khi còn bừa bãi và bẩn thỉu hơn cả phòng con trai… Không ngờ hôm nay được tận mắt chứng kiến thì thấy nó đúng là vượt xa cả sức tưởng tượng của mình.'
Nhưng mà nghĩ lại thì căn phòng của Yoon Seon-ah tuy có hơi cũ kỹ, nhuốm màu thời gian một chút nhưng ít ra vẫn vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ cơ mà. Có lẽ chuyện này phần lớn là xuất phát từ cái tính cách vô tâm, cẩu thả của bản thân Lee Jin-hee mà ra thôi.
"Xin lỗi mọi người nhé, tìm không thấy rồi."
Lee Jin-hee thở hổn hển bước ra khỏi phòng ngủ.
"……Chẳng phải lúc nãy cậu vừa khẳng định chắc như đinh đóng cột là có cơ mà?"
"Thì thế tớ mới bảo lạ chứ. Haizzz."
Cô nàng sầm sập bước xuyên qua đống rác rưởi ngổn ngang rồi thả mình nằm ườn ra chiếc ghế sofa ở phòng khách.
"Rõ ràng là tớ từng gom chúng lại một chỗ mà. Lạ thật đấy."
"……Thế cậu gom đống đó từ bao giờ?"
"Là từ cái hồi tớ còn học tiểu học cơ, nên là……………"
Lee Jin-hee bắt đầu giơ các ngón tay lên để lẩm nhẩm tính toán. Ngay lập tức, Ahn Kyeong-won khẽ lắc đầu rồi lên tiếng trả lời thay cho cô nàng:
"Thế thì tính ra cũng đã trôi qua hơn 6 năm trời rồi còn gì."
"Chúa tôi."
Tôi chỉ biết ngậm ngùi nuốt tiếng thở dài vào trong lòng. Đâu phải là mới kiểm tra hay nhìn thấy từ hồi tháng trước, đằng này lại dẫn cả đám tới đây chỉ để chứng kiến một thứ đồ từ tận 6 năm về trước. Với một khoảng thời gian đằng đẵng như vậy thì dù món đồ đó có vô tình bị thất lạc hay biến mất giữa chừng thì cũng chẳng có gì là điều kỳ lạ cả. Nhất là lại ở trong một căn nhà sống vô tổ chức, luộm thuộm chẳng khác nào cái chuồng lợn thế này.
"Làm sao mà lại có cái kiểu chuyện như thế này xảy ra được cơ chứ! Bọn này đã phải cuốc bộ tận 20 phút đồng hồ để đến đây đấy!"
Oh Deok-hoon tức giận đùng đùng, thở hầm hừ lên tiếng trách móc.
"Ái chà, tớ xin lỗi~ Xin lỗi~ Xin lỗi được chưa nào~" Lee Jin-hee vẫn giữ nguyên tư thế nằm ườn trên ghế sofa, hai chân dậm bình bịch xuống ghế. Đúng là một cô nàng đầu gấu Lee Jin-hee với tính cách vô tâm, cẩu thả, làm việc hoàn toàn không có kế hoạch mà chỉ thích hành động theo cảm tính.
[Mức độ thấu hiểu của bạn về nhân vật Lee Jin-hee đã tăng thêm 5 điểm.]
"Phù…… Được rồi. Nếu đã không có thì cũng chịu thôi. Vậy ở đây còn có thứ gì khác không? Kiểu mấy món đồ độc lạ, hay ho nào đó có thể mang ra cho bọn tớ xem thử ấy."
"Đồ độc lạ hay ho á?"
Tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt cái phòng khách chẳng khác nào bãi chiến trường này.
"Biết đâu ở trong cái đống này lại chẳng đang ẩn giấu một món cổ vật nào đó không chừng."
"Hửm……"
Lee Jin-hee đăm chiêu suy nghĩ một hồi, hai chân vẫn đang mang tất đùi khẽ bắt chéo vào nhau trong tư thế nằm.
"Hay là để tớ cho mấy đứa xem cuốn nhật ký của người bạn từng ngồi bàn trước hồi tớ học cấp hai nhé."
Mà tại sao cái thứ đó lại đang nằm trong tay cậu cơ chứ.
"Nếu không thì xem mấy cuốn truyện tranh tớ mượn của đứa ngồi bàn sau vậy."
Nghe đến đây, Oh Deok-hoon lại được dịp nhảy dựng lên, tức tối quát lớn:
"Cái đó mà gọi là mượn cái nỗi gì! Rõ ràng là cậu cậy thế để trấn lột của người ta thì có!"
Bọn tôi đưa mắt nhìn nhau đầy bất lực, khẽ lắc đầu ngao ngán rồi quyết định chủ động chuyển đổi sang một chủ đề khác để hỏi cô nàng.
"Thế thì cậu thử kể cho cả đám nghe một câu chuyện ma nào đó xem nào."
"Chuyện ma á?"
"Ý kiến hay đấy, chủ tịch. Nhìn cái bản mặt của Lee Jin-hee là biết ngay hồi xưa chắc chắn phải đi gây gổ, quậy phá khắp nơi rồi."
Nghe thấy vậy, cô nàng khẽ nhịp nhịp bàn chân một cách tinh nghịch rồi tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
"Hửm… Chuyện ma… Quậy phá……"
"......."
"…Hửm?"
Thế rồi đột nhiên, cô nàng thốt lên một tiếng "À!", rồi bật dậy ngồi thẳng lưng hành xử.
"Mẹ kiếp, nhờ cậu nhắc nên tớ mới chợt nhớ ra đấy."
"Chuyện gì thế?"
Lee Jin-hee lẩm bẩm với một nét mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Hồi nhỏ tớ từng chơi chung với một người bạn, cái đứa đó phải gọi là cực kỳ tồi tệ và xấu xa luôn ấy. Nó suốt ngày đi gây gổ, quậy phá kinh khủng khiếp."
"Còn hơn cả cậu nữa cơ à?"
"Ừ."
Cô nàng nghiêm nghị gật đầu khẳng định.
"Đó là một thằng nhóc biến thái, rồ dại thực sự luôn. Nó toàn vừa cười nham nhở vừa hành hạ, ngược đãi động vật thôi."
"……Ra là vậy."
Nghe Lee Jin-hee miêu tả về một đứa trẻ tồi tệ, tôi ban đầu còn chưa hình dung được mức độ nghiêm trọng của nó đến đâu, nhưng qua lời kể này thì có vẻ như đó là kiểu học sinh có vấn đề về mặt tâm thần, lệch lạc hành vi mà trường học nào cũng có một đứa như vậy.
"Là kiểu người bị mắc chứng tự kỷ hay sao?"
"Không phải đâu. Bình thường nhìn nó hoàn toàn bình thường, không có biểu hiện gì lạ cả. Thậm chí ngày thường nó còn cực kỳ giỏi đóng kịch, giả vờ làm một đứa trẻ ngoan ngoãn cơ."
"Hửm."
Quả thực, tuy rằng Lee Jin-hee cũng thuộc tuýp người có phong cách ngổ ngáo, dữ dằn đáng sợ thật, thế nhưng cái sự đáng sợ của cô nàng cũng chỉ dừng lại ở mức độ bạo lực học đường, bắt nạt bạn bè mà thôi. Tuyệt đối cô nàng không bao giờ đi theo cái hướng lệch lạc, biến thái kiểu như hành hạ động vật dã man như vậy.
"Nhưng mà điều kỳ lạ ở đây là thế này này."
Lee Jin-hee điều chỉnh lại tư thế, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên chiếc ghế sofa.
"Hồi đó bọn tớ có một nhóm hay tụ tập chơi bời với nhau, khoảng tầm năm đứa gì đấy. Ngày nào cả đám cũng rủ nhau cúp học để kéo ra khu vực đường ray tàu hỏa chơi đùa, thế nhưng một điều vô cùng quái dị là cho đến thời điểm hiện tại, hoàn toàn không có một ai còn nhớ đến sự tồn tại của cái thằng nhóc đó nữa."
"... Ồ."
Ahn Kyeong-won khẽ đưa tay lên đẩy gọng kính cận của mình.
"Một người bạn thời thơ ấu mà giờ đây tuyệt đối không một ai còn nhớ rõ sao……………."
"Nghe có vẻ hấp dẫn rồi đấy."
Tất cả mọi người đều bày ra một vẻ mặt vô cùng hứng thú, rủ nhau tiến lại gần vây quanh chiếc ghế sofa.
Bản thân tôi cũng nở một nụ cười đầy tò mò, đang định bụng từ từ ngồi xuống sàn nhà để tập trung lắng nghe câu chuyện, thế nhưng đúng lúc đó……
"……Tớ, tớ nghĩ là mình cứ đứng thế này nghe thôi cũng được. Nhìn cái nhà này tớ cứ có cảm giác con gián sẽ bò ra bất cứ lúc nào ấy."
"Ờ, thế thì tớ cũng đứng."
"Tớ, tớ cũng vậy……………"
Các thành viên khác suýt chút nữa thì cũng đã vô thức ngồi xuống theo tôi, liền vội vàng đứng bật dậy để tiếp tục đứng nghe kể chuyện.
"Để xem nào… Chuyện xảy ra vào hồi tớ còn học lớp 4 tiểu học, tức là cái hồi tớ mới 11 tuổi ấy……………"
Vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế sofa, Lee Jin-hee bắt đầu mở lời kể chuyện với một nét mặt vô cùng nghiêm túc. Ánh mắt cô nàng đờ đẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang cố gắng lục lọi, chắp vá lại những mảnh ký ức vụn vỡ từ thời xa xưa.
③ Sau khi bố mẹ ly hôn, Lee Jin-hee và chị gái đã thu dọn đồ đạc để chuyển đến sống tại một căn hộ chung cư nằm gần khu vực ga Sillim này theo sự sắp xếp của bố.
Câu chuyện này vốn bắt nguồn từ người bạn cùng bàn, người đã đặc biệt đối xử vô cùng tốt bụng và thân thiện với cô nàng ngay từ ngày đầu tiên cô chuyển đến ngôi trường tiểu học mới—
"—Khoan đã. Cậu học trường tiểu học nào thế?"
Tôi đột ngột lên tiếng ngắt lời Lee Jin-hee khi cô nàng vừa mới bắt đầu câu chuyện.
"……Trường tiểu học Undang."
"Trường tiểu học Undang nằm ở phía đường Bongcheon ấy hả?"
"Ừ. Sao thế?"
"Không có gì, tớ chỉ tò mò muốn biết bối cảnh của câu chuyện diễn ra ở đâu thôi mà. Dù sao thì hiện tại cả đám chúng ta đều đang sinh sống ở khu Sillim này."
"Thế hồi xưa cậu học trường nào?"
"Trường tiểu học Nam Seoul."
Câu chuyện bỗng nhiên bị lái sang một hướng hoàn toàn khác ngoài dự kiến.
"Trường Nam Seoul á? Chịu, tớ chẳng biết cái chỗ đó là chỗ nào cả."
"Nó nằm ngay sát vách đây thôi mà… Cậu không biết thật á?"
"Ừ."
"Được rồi. Xin lỗi vì đã ngắt lời cậu nhé. Cậu tiếp tục kể đi."
"Khú khụ."
③ Sau khi bố mẹ ly hôn, Lee Jin-hee và chị gái đã thu dọn đồ đạc để chuyển đến sống tại một căn hộ chung cư nằm gần khu vực ga Sillim này……
"……Mà này, ở đây không có ai học cùng trường tiểu học với tớ thật à? Rõ ràng hiện tại cả đám 6 đứa chúng ta đều đang sống ở khu Sillim này cơ mà."
Có lẽ do khả năng tập trung kém, hoặc cũng có thể là do mạch cảm xúc của câu chuyện vừa rồi đã bị ngắt quãng giữa chừng, Lee Jin-hee liền dừng lại, đưa mắt nhìn lướt qua một lượt các thành viên rồi lên tiếng hỏi.
Thế nhưng, những gì cô nàng nhận lại được chỉ là những cái lắc đầu ngao ngán từ mọi người.
"Không có một ai luôn á? Thế hồi xưa mọi người học ở đâu hết vậy?"
"Tớ thì lên tận hồi cấp hai mới chuyển nhà đến khu này sống nên cũng không rành mấy chuyện hồi tiểu học ở đây lắm."
"Tớ cũng thế."
Ahn Kyeong-won và Oh Deok-hoon lần lượt lên tiếng, giải thích rằng bản thân là dân nửa đường chuyển đến.
"Tớ thì học trường tiểu học Sillim……"
Yoon Seon-ah ngập ngừng rụt rè đưa ra câu trả lời.
"Ha-yoon ơi, còn cậu thì sao?"
Trước câu hỏi bất ngờ của tôi hướng về phía mình, In Ha-yoon nãy giờ vẫn đang đứng khoanh tay trước ngực khẽ giữ im lặng trong chốc lát, rồi mới chậm rãi mở miệng đáp lời.
"Hồi nhỏ tớ theo học tại một trường tiểu học tư thục. Ngôi trường đó nằm ở một nơi khá xa khu này, nên có nói ra thì chắc mọi người cũng không biết đến đâu."
"Cậu không phải là dân từ nơi khác chuyển đến đây sống đấy chứ?"
"Không phải đâu. Từ cái hồi tớ còn đỏ hỏn cho đến tận bây giờ, tớ vẫn luôn sinh sống ở khu này mà."
"Ra là vậy."
[Mức độ thấu hiểu của bạn về nhân vật In Ha-yoon đã tăng thêm 5 điểm.] Ngon lành cành đào, điểm thấu hiểu lại tăng lên rồi.
"Thôi nào, tập trung vào chuyên môn để nghe kể chuyện đi chứ."
"Được rồi, mẹ kiếp từ bây giờ nghiêm cấm tuyệt đối không một ai được phép lên tiếng ngắt lời tớ nữa nhé. Tớ bắt đầu kể đây."
Lee Jin-hee khẽ hắng giọng một tiếng "Khú khụ".
"Nhưng mà tự dưng tớ thấy khát nước quá."
"Trời đất ơi, làm ơn đi mà………………"
"Biết rồi, biết rồi mà."
Nhìn thấy các thành viên trong câu lạc bộ đồng loạt la ó, kêu than inh ỏi, Lee Jin-hee khẽ bật cười khúc khích đầy khoái chí rồi lại bắt đầu tập trung quay trở lại với câu chuyện của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn