Chương 137: Truyện ma thứ mười sáu: Khu vực suy luận tiết 4 (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~40 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Đại ca, cái thằng này nó đang cười kìa?] [Kệ nó. Chắc đang mơ thấy giấc mơ đẹp nào đó thôi.]
"……Bố ơi, vặn nhỏ tiếng tivi giùm con với ạ……………"
Tôi định ngủ nhưng lại phải mở cửa phòng ra, khẽ khàng năn nỉ bố.
Thế là ông thả một quả rắm, hắng giọng "Hừm" một tiếng rồi quay người lại trên chiếc sofa ở phòng khách:
"Đúng là nuôi con chẳng nhờ vả được gì… Bố xem cái tivi thôi mà cũng không được thoải mái nữa."
"Thầy nó này!"
Ngay lập tức, mẹ tôi mặt vẫn còn đang đắp mặt nạ lao vọt ra khỏi phòng lớn:
"Bản thân việc ông xem tivi vào cái giờ này đã là bất bình thường rồi! Ai nhìn vào lại tưởng ngày mai ông được nghỉ đấy!"
Ngày mai là Thứ Hai.
Đó là ngày mà cả gia đình tôi đều phải thức dậy thật sớm để chuẩn bị cho một tuần mới.
"Rồi rồi, tôi biết rồi……………"
Rốt cuộc bố tôi đành cằn nhằn rồi đi vào phòng.
Đến lúc đó tôi mới leo lại lên giường, tìm kiếm một giấc ngủ ngon.
[Thứ Hai, ngày 13 tháng 5 năm 2019, 07: 52] [Lee Joon – Lần hồi quy thứ 2] [Điểm truyện ma: 173] [Nhân quả luật: 22%] Sau khi dành trọn cuối tuần nghỉ ngơi thoải mái ở nhà và đến trường, tôi thấy các học sinh đang tụ tập đông đúc trước bảng tin cạnh văn phòng giáo viên khối 1 ở tầng 1.
"Oa, đỉnh thật đấy………………"
"Chụp ảnh lại đi, chụp ảnh đi."
'……?'
Đang tính đi vào lớp, tôi tò mò không biết có chuyện gì mà tụ tập đông thế nên lén ngó qua, thì thấy một tờ giấy có tiêu đề [Cảnh báo người lạ] được treo ở đó.
[Cảnh báo người lạ] Vào khoảng 14: 30 Thứ sáu, ngày 10 vừa qua, một kẻ đột nhập mặc bộ đồ da bó sát toàn thân đã xông vào trường qua sảnh trung tâm, vung búa đập vỡ gương ở tòa nhà chính rồi bỏ chạy. Do đó, chúng tôi xin đưa ra thông báo cảnh báo kèm theo hình ảnh, những ai nhìn thấy người có biểu hiện khả nghi xin vui lòng báo ngay cho giáo viên, đồng thời hạn chế đi lại trên những tuyến đường vắng người khi đi học và tan học.
Ngoài ra, để ngăn chặn những sự cố tương tự, trước mắt nhà trường đã lắp đặt thêm CCTV ở lối vào phía Đông và phía Tây của tòa nhà chính, đồng thời sẽ tăng cường bảo vệ ngay khi kinh phí được cấp, vì vậy xin các em học sinh hãy yên tâm tập trung vào việc học.
Bên dưới đoạn văn với hàng loạt lời cảnh báo nghiêm trọng là bức ảnh cô Jang Hwa-eun mặc bộ đồ da đang vung búa đập vào chiếc gương.
"Vóc dáng đỉnh thật đấy, có thật không vậy?"
"Một bà chị quyến rũ thế này mà đi cướp thì tớ dâng luôn ví tiền ngay và luôn, hì hì……………"
Mối quan tâm lớn nhất của học sinh không nằm ở việc kẻ lạ mặt xâm nhập, mà lại tập trung vào sức hút quyến rũ đến nghẹt thở của kẻ lạ mặt đó.
Có vẻ như trang phục gợi cảm quá mức này khá kích thích đối với đám học sinh tuổi dậy thì, không chỉ mấy thằng con trai tranh nhau chụp ảnh đòi lưu lại, mà ngay cả mấy đứa con gái cũng rúc rích cười rồi bảo nhau nhìn thử.
Và nhìn qua đám học sinh là sảnh trung tâm.
Nơi đó, chiếc gương vỡ đã được dọn sang một góc và dây băng cấm vào đã được giăng lên.
"……"
Tôi im lặng lướt qua đám học sinh rồi đi vào lớp.
"À á, đến rồi đấy à."
"Deok-hoon hi."
Tôi đặt cặp xuống và cất lời chào nhẹ nhàng.
"Cuối tuần chơi vui không?"
"Tất nhiên nà. Nhờ chiếc PS mà Chủ tịch mua cho đấy nà."
"Cái game Persona gì đó hả?"
Tôi ngồi xuống ghế và lấy điện thoại ra.
"Trò đó hay lắm à?"
Đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ tôi tiện miệng thốt ra mà thậm chí còn chẳng buồn nhìn cậu ta, nhưng có lẽ vì tôi nhắc đến tựa game cậu ta biết nên Deok-hoon tỏ ra vô cùng khoái chí, cười khúc khắc.
"Chưa đâu nà. Nhưng chơi tiếp thì thấy nó cũng chẳng đến mức là siêu phẩm đâu nà."
"…Thế à?"
"Cũng giống như mấy game dạo này, chỉ dồn lực vào giai đoạn đầu và giữa game, còn về sau thì diễn biến sụp đổ hoàn toàn nà……"
Thầy chủ nhiệm lập tức mở cửa bước vào lớp.
"Good morning~ Hốt hốt hốt……………"
"Mấy tác phẩm nổi nổi dạo này toàn thế nà. Như kiểu đã hẹn ước với nhau là sẽ phá nát cái kết thúc ấy… Cứ tung ra một đống manh mối câu tương tác mà chẳng thể thu hồi nổi, đến lúc không gánh nổi nữa thì trốn chạy bằng cái kết tất cả chỉ là một giấc mơ—"
"Ai đang phát đài địa phương đấy nhỉ~?"
Thầy chủ nhiệm đứng ở bục giảng mỉm cười nhân hậu nhìn chúng tôi.
"Mong ước nhỏ ngoi của người thầy đã qua tuổi tứ tuần này. Là mong hai em Deok-hoon và Joon làm ơn hãy ngậm cái miệng lại."
"Mẹ kiếp………………"
Deok-hoon nhăn mặt làm nọng cằm hiện ra rồi quay đi chỗ khác.
Còn tôi thì thấy oan uổng vô cùng vì bản thân đâu có nói chuyện.
"Tháng 5 là Tháng Gia đình. Hàng loạt công văn được gửi xuống, từ chiến dịch chào hỏi tử tế cho đến phong trào không nói tục chửi thề."
Nói rồi, thầy chủ nhiệm gõ bộp bộp sổ điểm danh xuống bục giảng một cách sốt sắng để bắt đầu giờ sinh hoạt đầu giờ.
"Nhà trường cũng đang chuẩn bị một vài sự kiện như buổi hòa nhạc lưu động, và hôm nay rốt cuộc cũng đến ngày phỏng vấn cá nhân với giáo viên chủ nhiệm."
Phỏng vấn cá nhân với chủ nhiệm.
Thường thì việc này hay diễn ra vào đầu học kỳ, và có vẻ bây giờ đang là mùa phỏng vấn.
"Ngày tháng là tùy theo mỗi lớp tự quyết định, nhưng tôi thấy lớp mình làm luôn hôm nay là tốt nhất nên đã tự chọn luôn. Vừa hay hôm nay tôi lại có tiết ở lớp mình. Sáng suốt đúng không?"
Môn học của thầy chủ nhiệm là Ngữ văn.
Vì là tiết học của mình nên thầy có ý định tự do trưng dụng làm thời gian phỏng vấn cá nhân.
"Chúng ta sẽ lần lượt phỏng vấn theo số điểm danh suốt cả ngày hôm nay. Cũng chẳng có gì to tát đâu, chỉ là mấy chuyện liên quan đến việc thích nghi với trường lớp hay định hướng tương lai thôi, nên khi được gọi tên trong giờ học thì các em cứ tự nhiên đi lên nhé. Nào, bắt đầu từ số 1 và số 2 trước."
Sau đó, thầy chủ nhiệm chỉ định số điểm danh 1 và 2 rồi kết thúc giờ sinh hoạt, hai học sinh liền đứng dậy đi theo thầy out khỏi lớp.
Có vẻ như cả ngày hôm nay sẽ cứ ra ra vào vào giữa giờ học như thế này.
'Phỏng vấn riêng với thầy chủ nhiệm sao… Hừm……'
Một cuộc phỏng vấn cá nhân, việc mà ở trường cấp 3 nào cũng làm và chẳng có gì lạ kỳ cả.
Nhưng ở đây, tình hình lại hơi khác một chút.
'Thầy chủ nhiệm là người của Giáo đoàn đang dè chừng mình.'
Thậm chí vì vụ vật tổ và một vài chuyện lặt vặt khác, có lẽ bản thân thầy cũng biết tôi đang nghi ngờ thầy.
Chỉ là để diễn tròn vai học sinh và giáo viên bình thường nên cả hai không nói ra miệng, chứ cả hai đều đã nhận ra đối phương không phải là người bình thường.
Một người thầy chủ nhiệm như thế và tôi sẽ có cuộc phỏng vấn một - một sao?
Tôi sẽ phải nói chuyện gì với thầy đây.
'…Mà thầy hỏi chuyện học hành có tốt không thì nghe cũng buồn cười thật.'
Tôi vừa gõ gõ chiếc bút bi vừa suy nghĩ mên man.
Khoảng 10 phút sau, hai học sinh số 1 và 2 đi ra lúc nãy đã quay trở lại.
Cạch—
"Kim Bo-bae với Kim Seon-woo, thầy bảo hai cậu lên văn phòng giáo viên đấy."
Tiếp đó, các học sinh số 3 và 4 nhận được lệnh gọi liền đi ra ngoài.
Tôi nghĩ trước khi tiết 1 bắt đầu, mình cần phải dặn dò các thành viên một lần nên vội vã gọi mấy đứa ra ngoài hành lang tụ tập lại.
"Nếu chẳng may thầy chủ nhiệm có hỏi mấy câu liên quan đến câu lạc bộ thì đừng trả lời nhé. Chỉ nói chuyện bình thường thôi. Biết chưa?"
"Ừm."
"Nếu thấy có gì khả nghi thì nhớ kỹ rồi chia sẻ lại với nhau nhé."
"Tớ biết rồi."
Câu lạc bộ của chúng tôi đặc biệt có rất nhiều người mang họ bắt đầu bằng chữ 'O' (오/안/윤/이/인) nên số điểm danh liền kề nhau.
Bắt đầu từ số 11 An Kyeong-won, tiếp đến số 12 Oh Deok-hoon, số 13 Yoon Seon-ah, số 14 Lee Joon, số 15 Lee Jin-hee……
'Từ đó có thêm số 16 Lớp phó Lee Chae-rin chen vào giữa, rồi lại đến số 17 In Ha-yoon.'
Tôi ngồi vào chỗ và nghĩ rằng chắc khoảng tiết 3 hoặc tiết 4 là đến lượt cả lũ nối đuôi nhau đi phỏng vấn.
"Thế nên hôm nay là tiết học cuối cùng của cô rồi. Thật sự rất tiếc đấy……"
"Ơuuu."
Tiết 2, giờ Âm nhạc.
Trước tuyên bố giải thể vì lý do sức khỏe của cô giáo âm nhạc trung niên – người đã dạy chúng tôi từ trước đến nay, các học sinh đều cất tiếng thở dài tiếc nuối.
"Thầy giáo mới đến còn trẻ và đẹp trai lắm, mọi người nhớ phải hợp tác tốt đấy nhé. Biết chưa?"
"Vâng ạ……………"
Đám học sinh xôn xao tiếc nuối.
Trái lại, các thành viên câu lạc bộ chúng tôi lại quay sang nhìn nhau với ánh mắt đầy nghi ngờ.
'Trông cô đâu có vẻ gì là sức khỏe suy giảm nghiêm trọng đâu nhỉ………………'
Tất nhiên, trong vụ Paulinces, cô đã có hành vi kỳ lạ nên phải nhập viện tâm thần, nhưng đó là chuyện của vòng hồi quy trước.
Còn ở vòng hồi quy hiện tại, ngoại trừ cái tính nhạy cảm đặc trưng của giáo viên âm nhạc ra thì cô hoàn toàn là một người bình thường.
"Cô nghỉ hưu rồi thì cô sẽ đi đâu ạ?"
"Chồng cô làm trang trại ở dưới quê, cô định về đó hái chút hồng, trước mắt cô đang tính thế……"
Trong lúc cả lớp đang gửi lời chia tay tiếc nuối thay cho tiết học, hai học sinh vừa hoàn thành phỏng vấn mở cửa phòng âm nhạc bước vào.
"Số 7 Park Hyo-seung, số 8 Lớp trưởng Ban Hoon lên văn phòng giáo viên kìa."
"Ừ."
Lớp trưởng đứng dậy nhận gậy chuyền phỏng vấn.
Tiết học hôm nay chắc sẽ cứ nháo nhào ra ra vào vào liên tục như thế này mất.
"Số 11 An Kyeong-won với số 12 Oh Deok-hoon, thầy bảo hai cậu lên bây giờ đấy."
Rốt cuộc cũng đến rồi.
Ở giữa tiết 3 môn Toán, các học sinh số trước bước vào và trao lại gậy chuyền cho lượt tiếp theo.
"Aaa— Bắt đầu rồi sao."
Thằng bạn ngồi cùng bàn Deok-hoon vô duyên nở một nụ cười đáng ghét rồi đứng dậy khỏi chỗ.
"Trường học đúng là phiền phức thật đấy nà. Đã muốn ngồi yên rồi mà cứ bắt gọi lên liên tục—"
"Này, cái cậu kia. Làm gì mà ồn ào thế. Lớp học đã nháo nhào vì học sinh ra vào rồi, đừng có lẩm bẩm nữa mà trật tự đi ra ngoài đi. Ảnh hưởng đến giờ học đấy."
"V-Vâng ạ……………"
Deok-hoon bị thầy giáo dạy Toán trẻ tuổi thuộc Giáo đoàn Công Bạch nhắc nhở liền cúi gầm mặt xuống.
Cạch— Cả hai mở cửa bước ra ngoài.
'…Tiếp theo là Seon-ah với mình sao.'
Số điểm danh 13, Yoon Seon-ah.
Và số điểm danh 14 là tôi, Lee Joon.
Vì hai đứa nằm ngay sát nhau nên tôi cảm thấy khá vui vẻ.
'Thà đi cùng Seon-ah thân thiết còn hơn là đi cùng một người không quen biết rồi ngại ngùng.'
Dù sao thì vì chỉ chơi quanh quẩn trong nhóm Câu lạc bộ Truyện ma nên tôi hầu như không có tình bạn với các học sinh khác trong lớp.
Nguyên nhân thì có nhiều, trước hết bản thân các thành viên chúng tôi cũng chẳng phải loại người giỏi giao thiệp xã hội.
Chơi chung một nhóm 6 người đã là quá đủ rồi, chưa kể chúng tôi còn là trường hợp đặc biệt khi toàn bộ thành viên đều thuộc cùng một câu lạc bộ.
Chính vì thế, các học sinh trong lớp đều nghĩ:
'Ồ, mấy đứa đó chỉ chơi với nhau thôi.'
và xem chúng tôi là một nhóm đã hoàn thiện mối quan hệ nên chẳng ai buồn chủ động tiếp cận làm quen.
'Mà thôi, cũng chẳng sai.'
Bản thân tôi vốn cũng thuộc tuýp người kết bạn hẹp, và nhìn quanh các thành viên câu lạc bộ thì cũng chẳng có ai thuộc tuýp 'đại sứ hòa bình' cả.
Seon-ah và Deok-hoon thì khỏi phải nói, Kyeong-won dù học giỏi nhưng lại thuộc tuýp làm bạn thì chẳng có gì thú vị.
Khá khẩm nhất chắc là Ha-yoon và Jin-hee, nhưng Ha-yoon dù có gương mặt xinh đẹp nhưng thái độ lại vạch ra ranh giới một cách kỳ lạ.
Thỉnh thoảng có bạn trong lớp hỏi gì đó thì cậu ấy vẫn nhiệt tình trả lời, nhưng tuyệt đối chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với người khác trước.
Thà đi một mình còn hơn, chứ hễ có học sinh trong lớp tỏ ra quan tâm tiến lại gần là cậu ấy lại thẳng tay lờ đi bất kể nam hay nữ.
Vạch ra ranh giới đến mức đó thì đáng lẽ ra giữa đám học sinh phải xuất hiện tin đồn kiểu
'Xinh mà chảnh chó', nhưng có vẻ mấy chuyện đó chỉ có trên phim ảnh……………
Trái lại, xu hướng của lớp tôi là đám học sinh dường như còn khúm núm trước Ha-yoon, cố gắng nhìn sắc mặt để không làm cậu ấy phật lòng.
'Đúng là cái thế giới này đẹp trai xinh gái là có tất cả.'
Nghĩ vậy, tôi nhìn sang Jin-hee.
'Còn Jin-hee thì……………'
Thực ra trong số chúng tôi, người có tương tác với các bạn trong lớp nhiều nhất có lẽ là Jin-hee.
Dù phần lớn thời gian cậu ấy dùng để ngủ, nhưng mỗi khi thức dậy thì việc trêu chọc mấy đứa dễ bắt nạt hoặc đùa giỡn với mấy thằng con trai ngổ ngáo lại khiến cậu ấy trở thành người duy nhất có sự tương tác với bạn bè trong lớp.
'Mặc dù phần lớn đều là mấy tương tác không mấy lành mạnh………………'
Cạch— Đang suy nghĩ mên man thì Deok-hoon và Kyeong-won sau khi hoàn thành phỏng vấn bước vào bằng cửa trước.
Theo thứ tự số điểm danh, tôi và Seon-ah ở dãy bên cạnh tự giác đứng dậy.
Khi tôi dùng lông mày ra hiệu hỏi Kyeong-won xem tình hình thế nào, cậu ấy liền dùng khẩu hình miệng trả lời tôi: [Kỹ năng Đọc hình miệng được kích hoạt.] ["Chẳng có gì đâu, đúng nghĩa phỏng vấn bình thường thôi. Hỏi học trung tâm nào, mục tiêu vào trường đại học nào các thứ."] Tôi gật đầu rồi cùng Seon-ah bước ra ngoài hành lang.
Cạch—
"…Phù."
"Joon à……………"
Seon-ah nhìn tôi rồi ngập ngừng.
"E-Hả? Sao thế?"
"Tớ gọi thử thôi……………"
"Ừ."
Tôi vươn vai một cái thật sảng khoái giữa hành lang vắng ngắt.
"Ưmmm~" Thấy tôi rên lên một tiếng quá đà, Seon-ah bật cười.
"Ngồi mãi một chỗ muốn chết mất, đau cả lưng."
"Vất vả cho cậu rồi……………"
Seon-ah cẩn trọng nhìn sắc mặt tôi.
"Phải học lại mấy cái đã học rồi……………"
"Thực ra tớ cũng chẳng học lại đâu. Chỉ ngồi thẫn thờ giết thời gian thôi."
Thế là Seon-ah cười một tiếng rồi tỏ vẻ đồng cảm:
"Chỉ ngồi yên giết thời gian chắc là mệt mỏi lắm."
"Thật sự luôn~ Mệt mỏi cực kỳ."
"Vỗ vỗ……………"
Seon-ah lấy hai ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ vào tay áo tôi.
"Nghe bảo hoàn thành nhiệm vụ nâng Mức độ hiểu biết lên 100% thì sẽ can thiệp được vào chính sách của nhà trường, nên tớ phải đặt đó làm mục tiêu tối thượng. An Kyeong-won hiện tại đang là 95% rồi đấy."
"Ương oa."
"Chỉ cần thêm đúng 5% nữa thôi, mà thật sự tớ chịu không biết là cái gì."
"5%……?"
Seon-ah nghiêng đầu thắc mắc:
"Là cái gì nhỉ…? Là phần nào nhỉ………………"
"Thế mới nói chứ."
Tôi và Seon-ah vừa trò chuyện rủ rỉ vừa bước về phía phòng giáo viên.
Giọng nói của Seon-ah vẫn là kiểu giọng nhút nhát, lí nhí như muỗi kêu.
Vì vậy mỗi khi trò chuyện với Seon-ah, tôi luôn không ngắt lời khi cậu ấy đang nói mà luôn tập trung lắng nghe nhiều hơn.
"Chắc sau này tớ phải tự mình mở lời nói thẳng với cậu ấy xem sao. Hỏi xem 5% Mức độ hiểu biết còn lại không tăng lên là cái gì."
"Nhưng nếu là chuyện kỳ lạ thì chắc cậu ấy sẽ không muốn nói đâu………………"
"Đúng không? Tớ cũng hơi bận tâm chuyện đó."
"Ừm."
Suy ngẫm một hồi, Seon-ah ấp úng nói:
"Tớ cũng sẽ giúp cậu. Tớ sẽ thử bắt chuyện với cậu ấy xem sao."
"Cảm ơn cậu nhé, thank you."
"……Này."
Bất chợt Seon-ah tỏ vẻ ngập ngừng.
"Mức độ hiểu biết của tớ là bao nhiêu rồi……………?"
"Hả? Cậu ấy hả?"
Tôi bật bảng trạng thái của Seon-ah lên xem.
'Bảng trạng thái Yoon Seon-ah.'
Tỏa sáng— 《Bảng trạng thái》 Tên: Yoon Seon-ah LV. 2 [0/200] Tuổi: 16 Danh hiệu: Đũa mốc Khuynh hướng: Tự trọng thấp Năng lực đặc biệt: Đang nhận… [Người hướng dẫn: Jang Hwa-eun] Tật xấu: Yandere Mức độ hiểu biết: 85/100
"Seon-ah, Mức độ hiểu biết của cậu là 85. Còn thiếu 15 nữa."
"T-Thế à……………"
Seon-ah sờ má, mặt đỏ bừng lên.
Thấy cậu ấy không nói gì thêm, có vẻ Seon-ah cũng chẳng có ý định ngoan ngoãn khai ra 15% Mức độ hiểu biết còn lại.
'Cũng đúng thôi, chắc đó là bí mật sâu kín nhất của cậu ấy mà.'
Chính tôi cũng chẳng có ý định kể chi tiết xem ngày hôm qua mình đã làm những gì trên mạng internet đâu.
Chẳng phải dạo này mối bận tâm hàng đầu của thế hệ trẻ sau khi chết chính là việc không kịp xóa ổ cứng hay sao.
Trên mạng vẫn lan truyền một câu chuyện kinh dị rằng sau khi chết, cảnh sát và gia đình sẽ lấy danh nghĩa điều tra để đến lục soát mọi tài liệu gom góp trong máy tính, xem xét từ nhật ký cá nhân cho đến cả lịch sử tìm kiếm.
'Mẹ ơi! Một ngày trước khi chết, con trai mẹ đã tìm kiếm XXXXXX trên Google đấy, mẹ có biết không!'
'C-Cái gì!? Anh nói cái gì cơ!? C-Con trai tôi lại làm cái trò thô bỉ đó……'
'Không chỉ vậy đâu, nhìn vào ổ D mà xem, ngoài cuốn nhật ký dạt dào cảm xúc ra thì còn có vài câu văn đầy tâm trạng do cậu ta tự viết ra với vẻ tự hào nữa này… Để xem nào, viết là: Cuộc đời giống như……'
'Dừng lại đi, đm~! Mẹ ơi, đừng xem cái đó~! Không được xem đâu!'
Hình ảnh những người trẻ tuổi hóa thành hồn ma gào khóc thảm thiết.
Thà tự sát còn hơn là để ổ cứng máy tính bị kiểm tra như thế này, huống chi đây lại là bí mật sâu kín nhất nơi góc khuất tâm hồn mà hệ thống dùng làm thước đo Mức độ hiểu biết.
Dù là mang danh nghĩa cứu thế giới đi chăng nữa, thì trên đời này chẳng ai muốn phô bày bộ mặt thật sâu thẳm trong lòng mình cho người khác xem cả.
'Huống chi người đó lại là bạn cùng lớp như mình.'
Rốt cuộc, đây là vấn đề mà tự bản thân tôi phải tìm hiểu.
Và đối tượng có khả năng cao nhất vào lúc này chính là An Kyeong-won – người đã đạt đến cột mốc 95%.
Cộc cộc—
"Mời vào."
Đã đi dọc hành lang đến phòng giáo viên khối 1 ở tầng 1, chúng tôi mở cửa ra và thầy chủ nhiệm quay lại đón chào.
"Số điểm danh của Seon-ah trước đúng không? Joon ngồi chờ ở chiếc ghế dành cho khách đằng kia một chút nhé."
Ngồi trên chiếc ghế dành cho khách kê sát tường, tôi thấy thầy chủ nhiệm và Seon-ah bắt đầu cuộc phỏng vấn với những lời thì xầm.
'Hừm.'
Vì khoảng cách hơi xa nên tôi không nghe thấy tiếng, nhưng thỉnh thoảng khi thầy chủ nhiệm quay mặt lại nói, tôi vẫn có thể đọc được cử động môi của thầy.
[Kỹ năng Đọc hình miệng được kích hoạt.] ["À, em không đi học thêm sao… Vậy bình thường em học tập thế nào? Có đăng ký phòng đọc sách riêng không……"] Điểm tốt của kỹ năng Đọc hình miệng là nó có cả chức năng nghe lén.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn miệng là hệ thống sẽ hiển thị những gì đối phương nói dù ở khoảng cách khá xa.
Lần thử nghiệm trước đó cho thấy nếu quá xa đến mức không nhìn rõ mặt thì không thể sử dụng được.
Tuy nhiên, với thị lực khoảng '1. 0' của tôi thì vẫn có thể nghe lén được ở một khoảng cách nhất định.
'Như lần trước trong vụ việc của Paulinces đã xác nhận, ngay cả với video quay lại, chỉ cần độ phân giải đủ cao là vẫn có thể áp dụng được.'
Ứng dụng điều đó thì có thể làm được rất nhiều thứ.
Như hỗ trợ chú cảnh sát đọc cử động môi của hung thủ qua video CCTV.
Hoặc dùng một chiếc kính thiên văn thật tốt dáo dác nhìn quanh để nghe lén các giáo viên.
["Sáng nào em cũng đi học muộn, nhà em ở ngay phía trước trường mà nhỉ? Tại sao lại………………"] Nhìn bờ môi của thầy chủ nhiệm đang trò chuyện với Seon-ah, tôi thầm nghĩ:
'Và ngay trong tiết học tiếp theo, mình dự định sẽ đưa ứng dụng đó vào thực tế.'
Buổi phỏng vấn giữa In Ha-yoon và thầy chủ nhiệm.
Tôi dự định sẽ nghe lén buổi phỏng vấn đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn