Chương 109: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~55 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Năm, ngày 2 tháng 5, năm 2019, 16: 28] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Nhân quả luật: 17%] Hôm đó, sau khi tan học, cả hội tụi tôi cùng nhau ùa ra khỏi lớp. Đến khu vực sảnh chính của tòa nhà, vừa thay giày dép bọn tôi vừa trò chuyện rôm rả với nhau.
"Về nhà cậu tính làm gì thế?"
"Tất nhiên là phải chơi con máy PlayStation mà chủ tịch mua cho lần trước rồi."
Deok-hoon vừa nói vừa khoa chân múa tay một cách đầy phấn khích.
"Cái kính VR đúng là mở ra một thế giới mới luôn á–"
"Seon-ah, còn cậu thì sao?"
"Tớ thì chỉ……"
Seon-ah có chút ngập ngừng.
"Tớ tính ở nhà thôi………………."
"Nếu chán quá thì cứ nhắn tin cho tớ nhé. Tớ ở nhà cũng chẳng có việc gì làm đâu."
"Ừm."
Seon-ah khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
Jin-hee chắc là sẽ ngủ một giấc rồi đi làm thêm, còn Kyeong-won thì sẽ đến trung tâm học thêm.
"À mà này, Kyeong-won ơi, cậu nghỉ học ở trung tâm để chuyển sang học gia sư rồi phỏng?"
"Ờ. Tớ quyết định chỉ học ở trung tâm nốt tuần này thôi."
Kyeong-won vừa cúi đầu buộc dây giày vừa trả lời. Tên nhóc này trước đây có kể là nhờ phần thưởng từ sự kiện tăng cấp nên đã được giới thiệu cho một giáo viên cố vấn.
"Thế còn vị gia sư từng đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học ấy thì sao? Cậu đã gặp mặt chưa?"
"Chưa nữa. Chắc là vào cuối tuần này bọn tớ sẽ đi ăn một bữa đơn giản rồi trò chuyện thảo luận với nhau xem sao."
"Ra là vậy. Có kết quả thế nào thì nhớ kể cho tớ nghe với nhé."
"Được chứ."
Tôi bỗng nhiên thấy tò mò không biết sự kiện tăng cấp của phía Ha-yoon rốt cuộc đã tiến triển đến đâu rồi. Vì vào lúc tăng cấp, rõ ràng Ha-yoon cũng đã nhận được một cuộc điện thoại.
"Ha-yoon, còn cậu thì sao? Lần trước tớ nhắn tin riêng mà thấy cậu xem xong rồi không thèm trả lời luôn á."
"Tin nhắn riêng?"
Ha-yoon đang ngồi bệt dưới đất xỏ chân vào đôi giày búp bê liền ngước mắt lên liếc nhìn tôi một cái. Lần trước tôi có nhắn tin KakaoTalk hỏi Ha-yoon xem chuyện giáo viên cố vấn của cậu ấy thế nào rồi, nhưng rốt cuộc lại bị cậu ấy thẳng tay 'xem mà không rep'.
"Ừm, thì cái tin nhắn tớ gửi hôm trước ấy……………."
"À à, cái đó hả. Hóa ra cậu cứ mỏi mắt chờ tin nhắn trả lời của tớ đấy à."
"Ừ."
"Xin lỗi cậu nhé. Tại chuyện đó đường đột quá nên tớ có chút hoang mang, thành ra không biết phải trả lời thế nào ngay lúc đó cả. Tớ nghĩ là, tụi mình cứ tiếp tục làm bạn bè như thế này thì sẽ tốt hơn đấy."
Bạn bè?
Cái quái gì đang xảy ra thế này.
Ngay bên cạnh, Seon-ah đang xỏ giày cũng khẽ quay đầu lại nhìn về phía tôi.
"K-Khoan đã nào……………."
Tôi cuống cuồng cả lên.
Cái kiểu bảo cứ làm bạn bè thế này, trông có khác gì cái kịch bản tôi lén lút nhắn tin tỏ tình qua mạng rồi bị người ta thẳng thừng từ chối đâu cơ chứ.
"T-Tại sao tự dưng lại lôi chuyện bạn bè vào đây hả trời. Tớ đang hỏi chuyện gia sư cố vấn, chuyện cố vấn kia!"
"Ơ kìa, hóa ra là vậy hả?"
Cô nàng khẽ khúc khích cười rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Rõ ràng là cậu ấy cố tình nói thế để cho Seon-ah nghe thấy.
"Để tớ suy nghĩ thêm chút đã nhé. Chào cậu~"
"Ơ kìa, khoan đã. Chuyện đó là sao……"
Ha-yoon mái tóc đen ngắn tung bay trước gió bước đi trước.
'Cái đứa đi hỏi như mình đúng là một thằng ngốc.'
"Về cẩn thận nhé~"
"Mai gặp lại nha~" Ngay trước khoảnh khắc cả nhóm giải tán trước cổng trường, tôi đã kịp lên tiếng gọi giật Jin-hee đứng lại một chút.
"Jin-hee ơi."
"Hử?"
Cậu ấy khẽ hạ mi mắt rồi quay ngoắt người lại nhìn tôi. Cậu ấy hơi hếch cằm lên như muốn hỏi tôi đang định nói về chuyện gì.
Tôi liền rụt rè, cẩn trọng mở lời hỏi han về chuyện ngày hôm qua:
"Chuyện ngày hôm qua ấy, kiểu như… đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Cả chuyện của bạn cậu nữa, rồi chuyện về người thầy giáo mà cậu luôn tin tưởng nữa chứ..."
"……"
Jin-hee khẽ cụp mi mắt nhìn tôi chăm chú một hồi, rồi bất chợt cậu ấy phụt cười một tiếng, lấy tay đấm nhẹ vào bụng tôi một cái.
"Không sao đâu, cái thằng nhóc này. Cậu cứ tập trung vào việc của mình đi."
"Được rồi………………"
Tôi gượng gạo gật đầu.
"Nhưng dù sao nếu có chuyện gì xảy ra thì cứ liên lạc với tớ nhé. Biết chưa hả?"
"Ờ, đồ ngốc. Tớ đi trước đây."
"Ừm~ Về cẩn thận nha~" Đồ ngốc chứ!
Hóa ra trong mắt Jin-hee thì tôi là một thằng ngốc đấy à! Uy nghiêm chủ tịch câu lạc bộ của tôi rốt cuộc bay biến đi đâu mất rồi………….
Trên đường đi bộ về nhà, tôi bỗng nhiên nhớ lại cái phương pháp xác nhận trong nhà có ma hay không mà mình đã làm hồi trưa.
'Cái đó rốt cuộc là sao nhỉ.'
Lúc đó, hình ảnh một người đàn bà vô cùng đáng sợ bỗng nhiên hiện lên một cách mồn một ngay trước mắt tôi. Một người đàn bà có cái cổ dài ngoằng.
Theo như cái phương pháp luận mà Deok-hoon gửi, chẳng lẽ cái thực thể mà tôi nhìn thấy chính là con ma đang trú ngụ bên trong ngôi nhà của tôi hay sao.
Nhưng điều đó là hoàn toàn vô lý. Ngôi nhà mà gia đình tôi đang sinh sống hiện tại là một căn hộ chung cư mới được xây dựng cách đây khoảng 7 năm, và nhà tôi chính là những cư dân đầu tiên dọn vào đây ở từ đó đến nay. Trước tụi tôi hoàn toàn không có bất kỳ ai từng sinh sống ở đó cả, và đương nhiên cũng chẳng có ai từng bỏ mạng ở trong căn nhà này. Trước khi tòa chung cư này được xây dựng lên, vị trí ngôi nhà của tôi đơn thuần chỉ là một khoảng không gian trống rỗng giữa bầu trời mà thôi.
'…Nhưng nếu cứ lập luận theo kiểu đó thì con ma giả dạng mẹ lúc trước cũng chẳng có lý do gì để xuất hiện cả.'
Trên thực tế, nếu gọi cái thứ đó là ma thì nghe có vẻ như là do người chết hóa thành, nhưng nếu đặt cho nó mấy cái tên kiểu như 'mẹ quỷ' hay 'quái vật mẹ' thì nghe gu đặt tên có chút kỳ quặc sao sao ấy. Vì thế nên tôi cứ gọi cái sinh vật trong truyện ma đó là con ma giả dạng mẹ cho nó thuận miệng.
Vừa bước chân vào lối vào tòa chung cư, tôi vừa ngước mắt lên nhìn về phía căn hộ của nhà mình ở tít trên cao. Đó là khu vực ban công nhà tôi vào khoảng thời gian mà chắc chắn là sẽ không có một ai ở nhà cả.
'Cổ dài ngoằng…… tóc tai thì rũ rượi, bù xù.'
Một thứ dị hợm như thế mà lại đang lén lút ẩn nấp bên trong nhà vệ sinh thuộc phòng ngủ lớn của bố mẹ tôi ư? Không thể tin nổi.
Ngay từ đầu, cái phương pháp đó chẳng qua cũng chỉ là một câu chuyện ma nhảm nhí trôi nổi trên mạng internet mà thôi, còn tôi thì chẳng qua là do nhắm mắt tưởng tượng rồi vô tình ngủ quên mất nên mới mơ phải một giấc mơ kiểu kiểu như vậy thôi.
'Nhưng dù vậy thì cũng không được phép lơ là cảnh giác.'
Ai mà biết được những chuyện kỳ dị sẽ len lỏi vào các vết nứt của cuộc sống thường nhật lúc nào cơ chứ. Cái thứ gọi là truyện ma này luôn luôn xuất hiện vào cái khoảnh khắc mà ta chỉ cần sẩy chân một cái, hay vừa mới thốt lên câu 'Ơ kìa?' một cái là khi định thần lại, bản thân đã bị kéo tuột vào trong vòng xoáy của nó mất rồi.
Biết đâu ngay chính cái khoảnh khắc mà tôi đang mải mê chìm đắm vào dòng suy nghĩ này, bản thân tôi vốn đã bị cuốn vào một câu chuyện ma mới rồi cũng nên.
Vừa đi vừa suy nghĩ, tôi đã đứng trước cửa lối vào tòa nhà từ bao giờ. Đứng ở vị trí đó, tôi lại một lần nữa ngước mắt lên nhìn về phía ban công vắng lặng không một bóng người của nhà mình rồi rơi vào trầm ngâm.
'Mà nhắc mới nhớ, mình có cách để kiểm tra.'
Một phương pháp vô cùng chắc chắn để có thể biết được liệu bản thân có đang bị vướng vào một câu chuyện ma nào hay không.
Tôi liền mở bảng trạng thái của mình lên.
"Bảng trạng thái. Giải thích kỹ năng đặc biệt: Tái hiện Cliché."
Vụt– << Tái hiện Cliché >> Đẳng cấp: Hạng A Điều kiện: Chủ động Năng lực: Có thể kích hoạt khi đối mặt với một câu chuyện ma, và thực tế sẽ tràn ngập các cliché kinh dị cho đến khi tình huống được giải quyết triệt để.
'Nhờ vào việc năng lực này có kích hoạt được hay không là mình sẽ biết ngay.'
Cái câu "có thể kích hoạt khi đối mặt với một câu chuyện ma" đồng nghĩa với việc, nếu xét theo chiều ngược lại thì trong cuộc sống thường nhật bình thường, kỹ năng này sẽ không thể nào sử dụng được. Nếu tôi sử dụng nó mà trên màn hình hiện lên thông báo kích hoạt thành công, tức là tôi đang bị vướng vào truyện ma. Còn nếu hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào xảy ra thì chứng tỏ đây chỉ là một ngày thường nhật hoàn toàn bình thường thôi.
Có điều cụm từ "cho đến khi tình huống được giải quyết triệt để" khiến tôi có chút đắn đo, vì có vẻ như một khi đã kích hoạt thì tôi sẽ không thể hủy bỏ năng lực giữa chừng cho đến khi giải quyết xong xuôi sự cố…………….
'Nhưng mà dù sao thì mình cũng đã tính thử sử dụng một lần để xem rốt cuộc nó là cái năng lực kiểu gì.'
Tôi nén chút cảm giác hồi hộp, run rẩy rồi bấm chọn vào năng lực.
[Bạn có muốn kích hoạt năng lực đặc biệt 'Tái hiện Cliché' không?]
"... Có."
[Năng lực đặc biệt 'Tái hiện Cliché' bắt đầu hoạt động.] [Chú ý: Kỹ năng thuộc hệ thao túng thực tại nếu bị lạm dụng quá mức có thể gây quá tải cho nhân quả luật, xin vui lòng lưu ý.] Vụt– Cảm giác như có một luồng luân chuyển không khí vừa mới thay đổi khiến tôi bất giác rùng mình một cái. Thế nhưng dù có nhớn nhác nhìn quanh một lượt thì về cơ bản cũng chẳng có cái gì thay đổi cả. Tôi vẫn đang đứng trơ trọi ngay trước lối vào của tòa nhà chung cư thôi. Cảnh vật xung quanh vẫn giữ nguyên như cũ.
'…Thế nhưng cái cảm giác có một thứ gì đó vừa mới 'hoạt động' thì vô cùng rõ ràng.'
Và một khi nó đã hoạt động thì đồng nghĩa với việc…………….
'Hóa ra mình đã bị vướng vào truyện ma từ trước rồi hay sao.'
Tôi thở hắt ra một hơi rồi bước qua cánh cửa tự động để đi vào bên trong sảnh chờ thang máy. Nếu bảo là có câu chuyện ma nào đang bám riết lấy tôi vào lúc này thì khả năng cao chính là trò [CÁCH ĐỂ BIẾT TRONG NHÀ CÓ MA HAY KHÔNG. jpg] mà tôi đã làm thử vào giờ nghỉ trưa, chắc chắn là nó chứ không còn gì khác nữa.
Thế nhưng khi đứng bên trong thang máy và hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Deok-hoon, tôi lại thấy chuyện này có gì đó sai sai. Cái phương pháp đó rõ ràng theo đúng nghĩa đen chỉ là một cách để xác nhận xem trong nhà có ma hay không thôi. Hoàn toàn không có bất kỳ nội dung nào nói về việc hành vi đó sẽ vô tình triệu hồi hay dẫn dụ con ma đến giống như trò trốn tìm một mình lần trước cả.
'…Chẳng lẽ cái thứ dị hợm đó đã âm thầm trú ngụ bên trong nhà mình từ trước rồi hay sao?'
Người đàn bà cổ dài.
Tôi cứ thế âm thầm gặm nhấm hàng loạt nghi vấn ở trong đầu cho đến khi bước chân ra khỏi thang máy, nhấn mật khẩu khóa cửa điện tử rồi đẩy cửa bước vào bên trong căn hộ của mình.
Két– Ngôi nhà vắng lặng. Tĩnh mịch.
Vẫn còn khoảng 2 tiếng đồng hồ nữa thì bố mẹ tôi mới kết thúc giờ làm để trở về nhà. Mặc dù ánh nắng cuối chiều của buổi hoàng hôn vẫn đang rọi vào qua khung cửa, thế nhưng căn nhà khi chưa được bật đèn lên trông vẫn có nét gì đó vô cùng âm u, tăm tối.
Cạch– Sau khi đóng sập cánh cửa ra vào và bước vào phòng khách, việc đầu tiên tôi làm chính là bật hết sạch sành sanh tất cả các bóng đèn trong nhà lên.
Chớp chớp– Sau vài nhịp nhấp nháy liên hồi, bóng đèn huỳnh quang phòng khách cuối cùng cũng sáng rực lên. Ngay sau đó, tôi liền đưa tay bật luôn chiếc tivi lên.
Xè xè– [Cô Ju Bo-ah ơi! Mau xuống đây nếm thử cái này một chút đi nè~] Âm thanh ồn ào náo nhiệt phát ra từ chiếc tivi giúp cho cõi lòng tôi vơi bớt đi phần nào sự căng thẳng. Tôi đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy khu vực nhà bếp vẫn còn tối om nên cũng vội vàng chạy lại bật đèn lên cho yên tâm.
Cửa phòng làm việc của bố và phòng của bố mẹ đang mở hờ ra một nửa, cái cảm giác có thể nhìn thấu vào không gian tối tăm bên trong khiến tôi thấy vô cùng lấn cấn khó chịu, liền nhanh chân chạy lại đóng sập cả hai cánh cửa đó lại.
"Phùu."
Đến tận lúc này tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.
'Không có đâu, không có đâu, nhà mình làm sao mà có ma được cơ chứ.'
Dù có cố tình thêu dệt thì cũng chẳng tìm ra được kẽ hở nào để mà thêu dệt cả.
'Ai mà thèm quan tâm đến cái mớ lý thuyết về người đàn bà cổ dài đó cơ chứ.'
Thế nhưng chẳng hiểu sao nỗi sợ hãi lại cứ âm thầm len lỏi vào trong tâm trí, tôi định bụng sẽ tiến về phía ban công để ngó đầu nhìn ra bên ngoài một chút, nhưng chợt nhớ đến việc hồi trước con ma giả dạng mẹ từng từ trong chiếc máy giặt ở ban công phòng khách nhảy xổ ra vồ mình, thế là tôi liền lập tức quay đầu, chuyển hướng di chuyển sang khu vực ban công phía bên kia nhà bếp.
Đứng ở vị trí đó một lúc, đưa mắt dõi theo bóng dáng của những người đi bộ đang qua lại ở tít dưới lòng đường xa xa, lúc này tâm trạng tôi mới xem như được xoa dịu đi đôi chút.
'Mình không có một mình. Chỉ trong vòng bán kính chưa đầy 100 mét quanh đây thôi là đã có biết bao nhiêu người rồi.'
Chẳng qua là do bị các bức tường bê tông che khuất tầm mắt nên không nhìn thấy nhau thôi, chứ thực tế là đang có tới hàng chục con người đang ở ngay cạnh tôi trong phạm vi bán kính 100 mét này. Tất nhiên, chỉ cần quay lưng bước lại vào trong căn nhà vắng lặng, tĩnh mịch này là cái cảm giác sợ hãi lại dâng lên y rập như cũ thôi, nhưng mà...
Những lúc như thế này mới thấy cái gọi là không gian đúng là một thứ vô cùng kỳ diệu. Một tầng chung cư cao khoảng 2. 4 mét, nghĩa là trong vòng phạm vi 100 mét này đang có vô số hộ gia đình của tòa nhà đang sinh sống nhung nhúc bên cạnh tôi. Nếu đem toàn bộ số lượng con người này ra xếp đứng xếp hàng trên một sân vận động rộng khoảng 100 mét, chắc chắn ai nhìn vào cũng phải thốt lên là 'Oa, người đâu mà đông dữ thần vậy trời'.
Thế nhưng một khi đã được phân chia rạch ròi bằng những bức tường ngăn cách như thế này, cái cảm giác về khoảng cách địa lý đó liền bay biến sạch sành sanh, chẳng thể nào cảm nhận được một chút gì nữa.
Cảm giác không phải là bản thân đang ở nhà một mình nữa, mà giống như thể mình là người duy nhất còn sót lại trên cõi đời này vậy.
'Không ổn rồi. Teo cơ dã tràng quá. Phải mau trốn vào phòng chơi game để giết thời gian chờ bố mẹ về mới được.'
Tôi cố gắng dặn lòng không được đưa mắt nhìn về phía cánh cửa đang đóng kín của phòng bố mẹ, nhanh chân rảo bước đi thẳng về phòng của mình. Vì tôi cứ có cảm giác nếu mình vô tình nhìn về phía đó, cánh cửa sẽ đột nhiên mở ra cái két rồi có một cái đầu của ai đó thò ra dòm mình vậy.
Cạch– Vừa bước chân vào phòng, tôi liền lập tức chốt chặt cửa phòng lại rồi ngồi phịch xuống giường, lúc này cõi lòng mới thực sự cảm thấy được an tâm đôi chút.
Phòng của tôi là nơi an toàn nhất. Có thể hoàn toàn yên tâm ở nơi này. Một thứ cảm giác nhẹ nhõm như thế đang bao lấy toàn bộ cơ thể tôi. Căn phòng chỉ có vỏn vẹn một chiếc giường, một chiếc bàn học cùng với kệ sách và tủ quần áo. Chỉ cần đảo mắt nhìn một lượt là có thể bao quát được hết sạch sành sanh mọi thứ nằm ở đâu rồi.
Nếu như ở ngoài phòng khách luôn ngập tràn cái cảm giác bất an, bồn chồn như thể sẽ có một thứ gì đó đột nhiên lù lù xuất hiện từ một góc khuất nào đó... Thì căn phòng ngủ này của tôi nhờ vào diện tích nhỏ nhắn và sự quen thuộc vốn có, thành ra hoàn toàn không có bất kỳ một khoảng trống nào để cho những suy nghĩ sợ hãi có cơ hội chen chân vào cả.
Thêm vào đó, nếu như phòng làm việc của bố và phòng lớn của bố mẹ đều có hệ thống cửa sổ thông ra phần ban công bên trong nhà, thì khung cửa sổ phòng tôi lại được thiết kế nhìn thẳng ra không gian bên ngoài mà không có ban công chắn giữa. Lối vào duy nhất của căn phòng này chỉ có một cánh cửa phòng ngủ thôi, chính vì thế về mặt tâm lý, nó đem lại một cảm giác an toàn tuyệt đối rằng sẽ không có bất kỳ thứ gì có thể đột nhập vào không gian này được.
'…À chết tiệt, tự dưng lại nhớ đến câu chuyện ma về Bà lão Hồng Kông thế nhỉ.'
Đó là một câu chuyện ma vô cùng nổi tiếng thời xưa của Hàn Quốc mà tôi từng đọc được trong quá trình tự mình nghiên cứu về các truyện ma. Nội dung hình như là về một bà lão bỗng nhiên thò đầu ra nhìn chằm chằm vào người ta từ khung cửa sổ của một căn hộ chung cư ở trên tầng rất cao, nơi mà con người bình thường không tài nào đứng được thôi.
'…Hóa ra của đáng tội, có là cửa sổ nhìn ra bên ngoài thì cũng chẳng bớt đáng sợ đi được chút nào cả.'
Tôi bỗng nhiên bật cười thành tiếng một mình. Trải qua biết bao nhiêu sóng gió bão bùng như thế rồi mà hóa ra bản thân mình vẫn còn sợ mấy cái thứ này dữ vậy sao. Nhưng biết làm sao được bây giờ. Bất kể một người đã từng trải qua một cuộc đời oanh liệt như thế nào đi chăng nữa, thì nỗi sợ hãi vốn dĩ là một thứ cảm xúc hoàn toàn độc lập, tách biệt.
Chẳng nói đâu xa, ngay như mẹ tôi đây, một người đã từng kinh qua cả một thời kỳ công nghiệp hóa đầy biến động của đất nước, để mưu sinh thì từ thuở nhỏ đã phải làm lụng đồng áng, đến độ tuổi đôi mươi thì làm công nhân nhà máy.
Đến độ tuổi băm thì nếm trải nỗi đau sinh nở và nuôi dạy con cái, và thậm chí ngay cả bây giờ khi đã cận kề tuổi 50 thì hằng ngày vẫn đang đầu tắt mặt tối làm việc ở siêu thị để phụ giúp kinh tế gia đình, một người phụ nữ quyền lực đại diện cho hình mẫu các bà thím Hàn Quốc kiên cường, chẳng nề hà bất cứ việc gì trên đời... Thế nhưng ngay cả một người như mẹ mà cứ hễ nhắc đến phim kinh dị là lại hét toáng lên rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy mất dép.
Huống chi bản thân tôi lại là người thường xuyên phải đối mặt trực tiếp với các câu chuyện ma trong đời thực, chưa kể là vừa mới nhìn thấy một thứ dị hợm như thế trong giấc mơ vào giờ nghỉ trưa ngày hôm nay nữa chứ. Căn nhà tối tăm không có một bóng người vốn dĩ đã đủ để khiến người ta thấy rợn tóc gáy rồi, mà đối với tôi thì mối đe dọa đó lại hoàn toàn có thật nên việc bản thân rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ cũng là điều dễ hiểu thôi.
"Phùu."
Tôi thở hắt ra một hơi rồi ngồi ghé vào mép giường, lấy chiếc điện thoại di động ra mở lên xem thử.
'…Có tin nhắn KakaoTalk của Seon-ah gửi tới nè.'
Không phải nhắn trong nhóm chat chung mà là tin nhắn riêng.
< Yoon Seon-ah: Joon ơi, cậu đang làm gì thế? > Thật là biết cách khiến người ta thấy ấm lòng. Chẳng biết bằng cách nào mà cậu ấy lại biết được tôi đang sợ hãi để mà nhắn tin hỏi han đúng lúc thế này nhỉ. Lồng ngực đang thắt chặt lại vì sợ hãi bỗng chốc được giãn ra đôi chút nhờ vào dòng tin nhắn của cô bạn cùng lớp.
< Lee Joon: Tớ đang ở nhà thôi. Còn cậu thì sao? > Tin nhắn phản hồi của Seon-ah lập tức bay đến ngay sau đó.
< Yoon Seon-ah: Tớ cũng đang ở nhà chứ đâu khà khà > < Lee Joon: Ăn tối chưa? khà khà Cậu ăn cơm chưa thế? > < Yoon Seon-ah: Giờ tớ mới chuẩn bị ăn nè hi hi > < Lee Joon: khà khà Ăn cơm với món gì thế?? > < Yoon Seon-ah: Tớ đang chuẩn bị chiên ít trứng để ăn qua bữa thôi hi hi > < Lee Joon: Trứng ốp la á? khà > < Yoon Seon-ah: Ừm hi hi Trứng ốp la hi hi > < Lee Joon: Tự dưng lại thèm món cơm chiên trứng hành phi ghê khà Tớ cũng hay làm món đó ăn mỗi khi phải ăn cơm một mình hi > UỲNH!!!!! UỲNH!!!!! UỲNH!!!!!
UỲNH!!!!!
RẦM-!!!!!!
RANG RẢNG RẢNG RẢNG-!!!!!!!!
ÀO ÀO ÀO.
Tôi giật bắn mình đứng phắt dậy khỏi giường.
…C-Cái quái gì thế chết tiệt. Từ đâu phát ra cái thứ âm thanh quái đản như thế đột ngột vậy trời. Nghe như là phát ra từ phía phòng lớn, phòng ngủ của bố mẹ thì phải.
Tôi đứng dậy, nén chặt nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng để dỏng tai lên chăm chú lắng nghe tình hình.
"……"
Thế nhưng không gian xung quanh lại rơi vào trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. Sau cái tiếng động kinh hoàng vừa rồi thì tuyệt nhiên không còn bất kỳ một âm thanh nào vang lên nữa. Chỉ còn lại thứ tạp âm đầy bất tường đang bao trùm lấy toàn bộ không gian căn nhà vì bầu không khí quá đỗi im ắng thôi.
Tôi liền quay lại kiểm tra xem cửa phòng ngủ của mình đã được chốt chặt hay chưa.
Cạch cạch– Nhìn thấy cái nút bấm khóa ở ngay chính giữa tay nắm cửa dạng tròn đã được nhấn vào một cách vô cùng chắc chắn, tôi mới phần nào yên tâm là cửa đã được khóa chặt. Không một ai có thể đột nhập vào bên trong căn phòng này được. Nơi này hoàn toàn an toàn.
"Phùuuu."
Cái tiếng động chết tiệt vừa rồi rốt cuộc là cái gì thế nhỉ. Tim tôi cứ đập thình thịch liên hồi không ngừng được. C-Có nên tìm cái gì đó để làm vũ khí phòng thân không nhỉ, biết đâu lại là trộm đột nhập vào nhà cũng nên. Mà dù sao thì kẻ địch cũng không thể ngay lập tức xông vào phòng này được. Vì cửa phòng đã được khóa chặt rồi.
Cánh cửa đóng vai trò như một ranh giới bảo vệ kiên cố, đem lại cho tôi một cảm giác an toàn tuyệt đối khi ở trong phòng của mình. Một lằn ranh tâm lý rạch ròi đã được thiết lập lên ở bên trong tâm trí tôi. Tôi cứ thế đứng bất động, rướn cao cổ lên để tiếp tục dỏng tai nghe ngóng tình hình xung quanh, nhưng không gian quả nhiên vẫn im bặt. Không nghe thấy bất cứ một tiếng động nào nữa.
Cái gì thế không biết. Khốn nạn thật.
Hay là mình thử ra ngoài kiểm tra xem sao nhỉ? Ờ, có cái con khỉ ấy. Việc quái gì mình phải một thân một mình mò ra ngoài đó kiểm tra cơ chứ. Xem phim kinh dị thì mấy cái đứa cứ hay tò mò nghiêng đầu đi tìm hiểu nguyên nhân mấy cái tiếng động lạ luôn là những đứa phải nhận lấy cái chết đầu tiên. Tôi sẽ không bao giờ làm cái trò ngu xuẩn đó đâu. Tôi quyết định sẽ cố thủ ở ngay tại chỗ này. Cho đến tận khi bố mẹ đi làm về mới thôi.
"Phùu."
Vừa ngồi bệt lại xuống giường thì tôi bỗng nhiên nhận ra một sự thật phũ phàng. Tôi đang buồn tiểu.
Ây gồ, cái thằng điên này thật chứ. Biết thế lúc vừa mới về đến nhà là mình phải đi vào nhà vệ sinh giải quyết trước có phải tốt hơn không cơ chứ...
"Điên mất thôi."
Tôi bồn chồn giậm chân thon thót. Nhưng giữa tình cảnh dầu sôi lửa bỏng đó, tôi nghĩ mình vẫn nên nhắn tin trả lời Seon-ah một cái nên liền vội vàng lướt ngón tay trên bàn phím điện thoại.
< Lee Joon: Tự dưng lại thèm món cơm chiên trứng hành phi ghê khà Tớ cũng hay làm món đó ăn mỗi khi phải ăn cơm một mình hi > Tin nhắn đến~ ♪ < Yoon Seon-ah: Món đó tớ cũng hay làm lắm á khà khà Ngon cực luôn > < Lee Joon: Hôm nào đó các thành viên câu lạc bộ tụi mình tụ tập lại rồi cùng nhau tổ chức một buổi nấu nướng xem sao, chắc là sẽ vui lắm đấy. > < Yoon Seon-ah: Tớ thấy đó là một ý kiến hay đấy chứ!
> Thực ra thì do cái tiếng động không rõ lai lịch vừa rồi nên tâm trí tôi đã không còn một chút tâm hơi nào dành cho cái món cơm chiên trứng hành phi kia từ lâu rồi, thế nhưng... Được nhắn tin trò chuyện như thế này với Seon-ah giúp tôi cảm thấy dễ thở hơn rất nhiều. Seon-ah hoàn toàn không hề hay biết gì về cái bầu không khí kỳ dị cùng nỗi bất an đang bủa vây lấy tôi ở bên trong căn nhà, cậu ấy vẫn gửi những dòng tin nhắn trả lời với một tâm trạng vô cùng vui vẻ, hào hứng.
Tin nhắn đến~ ♪ Tin nhắn đến.
Cứ thế, tụi tôi tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện được một lúc lâu, cho đến khi không thể chịu đựng nổi cái cơn buồn tiểu đang cuộn trào lên từng hồi được nữa, tôi đành phải cắn răng đứng dậy khỏi giường. Hay là mình cứ giải quyết luôn vào cái thùng rác ở trong phòng ngủ này nhỉ, hay là trèo lên bàn học mở tung cửa sổ ra rồi thò nửa thân dưới ra ngoài để...
Mà không được, làm thế trông dị hợm và mất hình tượng quá. Một khi tình huống đã rơi vào bế tắc thì quả thực là trong đầu người ta sẽ nảy ra đủ thứ suy nghĩ điên rồ trên đời.
Tin nhắn đến~ ♪ Á giật cả mình. Phải chuyển điện thoại sang chế độ rung ngay mới được. Cái tiếng chuông báo tin nhắn chết tiệt cứ vang lên thình thình làm tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn á. Sau khi đã cài đặt điện thoại về chế độ im lặng, tôi đứng thẫn thờ một lúc ở giữa phòng rồi bỗng nhiên tự cảm thấy bản thân sao mà thảm hại quá đỗi.
'Chết tiệt, rốt cuộc thì mình đang làm cái trò trống gì thế này không biết.'
Việc quái gì phải sợ hãi sun vòi lại như thế cơ chứ, đây là nhà của mình. Thôi ngay cái trò này đi thôi, kéo dài mãi thế này phiền phức quá rồi. Cứ dứt khoát nhanh chân bước ra ngoài đi vào nhà vệ sinh giải quyết cho xong nỗi buồn rồi quay lại phòng là được. Chuyện nhỏ nhặt như con thỏ chứ có gì to tát đâu. Khoảng cách từ cửa phòng ngủ của tôi dẫn đến nhà vệ sinh chỉ rơi vào tầm khoảng 4 mét thôi. Cứ đi thật nhanh ra đó xả lũ một cái rồi quay về là xong chuyện. Chắc chắn là làm được, đúng không Joon?
đừng có tự dọa dẫm bản thân nữa. Dù gì mình cũng là học sinh cấp ba rồi. Không phải là một thằng ngốc thì cứ thẳng thắn mà làm thôi chứ việc gì phải xoắn.
'Một khi đã hạ quyết tâm thì phải hành động ngay lập tức mới được.'
Tôi sải bước tiến lại gần cửa phòng, dùng lực vặn mạnh tay nắm cửa.
Tách–!
Tôi khẽ giật mình một cái. Đó chỉ là âm thanh cái chốt khóa tự động mở ra do tôi vặn tay nắm cửa từ phía bên trong thôi.
'Làm mình hú vía.'
Tôi khẽ hé mở cánh cửa phòng ra một chút để hé mắt dòm ngó cái phòng khách tối tăm bên ngoài xem sao. Không có một bóng người.
Thế nhưng ngay khi vừa tính nhấc chân bước qua bậu cửa để ra ngoài, tôi liền lập tức rụt chân lại, nhanh như chớp lao ngược trở vào trong phòng rồi chốt chặt cửa phòng lại y rập như cũ.
Tại sao, tại sao bên ngoài lại tối thui như thế cơ chứ, tại sao…………….
Rõ ràng lúc nãy khi vừa về đến nhà là đích thân tôi đã đi bật hết sạch sành sanh tất cả các bóng đèn lên rồi, tại sao lúc này tất cả lại tắt ngấm đi được cơ chứ...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn