Chương 102: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (15)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~38 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Này, 『Sán』. Chuẩn bị xong chưa?"
[À, dĩ nhiên rồi, 『Cận』.] Lớp học ngay trước thềm tiết 5. Deok-hoon đang gọi điện thoại cho một ai đó.
"Sô."
[Kẹo.] [Bánh!] []
"Tập hợp đông đủ cả rồi hả."
Deok-hoon quẹt mũi một cái rồi nở nụ cười đắc chí:
"Vậy thì cùng nhau khuấy đảo thế giới Internet nào."
Tạch. Tạch tạch. Tạch tạch tạch.
Ngay sau đó là tiết 5, giờ Hán tự. Seon-ah, Jin-hee và tôi đang phải đứng phạt giơ hai tay lên trời ở cuối lớp vì tội không làm bài tập về nhà giống như ở dòng thời gian trước.
'Cậu ta đang làm tốt chứ nhỉ?'
Ngồi một mình ngay cạnh chỗ ngồi trống của tôi là cậu bạn cùng bàn Deok-hoon. Tôi có thể thấy rõ cậu ta đang điên cuồng bấm điện thoại thoăn thoắt ở dưới gầm bàn. Mỗi khi giáo viên lơ là chú ý, Oh Deok-hoon lại vờ nhìn lên bảng đen một cách nghiêm chỉnh, nhưng đôi tay bên dưới gầm bàn vẫn không ngừng gõ bàn phím một cách vô cùng kín kẽ.
'Đỉnh thật đấy.'
Hiện tại, Deok-hoon đang cùng với những người bạn trên mạng của mình ra sức lan truyền các tin đồn thất thiệt về Kim Eun-jung trên các trang mạng xã hội mà học sinh trường tôi thường hay lui tới.
Tiêu đề: Bạn tôi bị tai nạn đang nằm viện hu hu ㅠㅠ Nội dung: Tui là học sinh mới của trường Nakseong nè ㅠ Mọi người đều biết vụ tai nạn liên hoàn 4 xe xảy ra ở Sillim-dong ngày hôm nay rồi đúng không?
Bạn tui mới chuyển trường đến hồi tháng 3 bị thương trong vụ đó rồi nhập viện rồi, nghe bảo chân bị tàn phế luôn á hu hu ㅠㅠ Tiêu đề: Một đứa con gái lớp 10-3 bị thương nặng lắm đđ Nội dung: Học sinh mới chuyển đến lớp 10-3 trường mình bị tai nạn giao thông đứt lìa chân luôn rồi đđ Giữa lúc Deok-hoon đang miệt mài bấm điện thoại, từ phía xa ngoài sân vận động bỗng vang lên tiếng va chạm chói tai vô cùng hỗn loạn của những chiếc ô tô.
Kí_í_ít– Rầm!
Cả lớp đồng loạt dừng việc học, dời sự chú ý rồi nhìn qua ô cửa sổ. Kyeong-won và Ha-yun, những người đang ngồi ngay ngắn tại chỗ vì đã hoàn thành bài tập về nhà một cách chăm chỉ, cũng quay đầu lại nhìn.
Tin đồn mà chúng tôi lan truyền đã đạt đến mức độ nhân quả đủ lớn để thao túng và bẻ cong bối cảnh thực tại của Kim Eun-jung.
Rầm rầm– Cùng lúc đó, có tiếng bước chân ai đó đang vội vã chạy dọc hành lang, rồi cánh cửa trước của lớp học bị đẩy phăng ra một cách đầy hớt hải.
"C-Có ai nhìn thấy Eun-jung không? Em ấy không có trong lớp sao?"
Là giáo viên chủ nhiệm. Cùng lúc đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía dãy bàn cuối cùng.
"Hình như bạn ấy không vào học tiết này đâu ạ."
Khi lớp trưởng lên tiếng trả lời, giáo viên chủ nhiệm liền lấy tay quệt mồ hôi:
"Tiêu rồi, chuyện này………………"
"Có chuyện gì mà thầy lại cuống cuồng lên như thế………………"
Cô giáo dạy Hán tự đang đứng lớp liền gấp sách lại rồi hỏi giáo viên chủ nhiệm.
"Chuyện là thế này ạ. Ngay trước cổng trường vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông liên hoàn 4 xe, nghe đâu có một học sinh trường mình tranh thủ giờ nghỉ trưa để ra ngoài đã bị cuốn vào vụ đó… Trong lớp không còn học sinh nào khác vắng mặt nữa đúng không?"
Sau khi nhanh chóng kiểm tra lại sĩ số chuyên cần, giáo viên chủ nhiệm nói lời xin lỗi vì đã làm gián đoạn tiết học rồi lại vội vã lao ra ngoài hành lang.
"Có chuyện gì thế nhỉ?"
Đúng chất một cô giáo trung niên thích buôn chuyện, cô giáo Hán tự mở to mắt hỏi các học sinh khác.
"Thưa cô đây này, có tin tức rồi……………."
Một nam sinh vội vàng dùng điện thoại tìm kiếm, rồi cho cô xem một bài báo vừa mới được đăng tải xong.
"Trời đất ơi… Ngay trước cổng trường mình luôn kìa. Tai nạn liên hoàn 4 xe… Khổ thân chưa, thật là………………"
Cô giáo Hán tự trưng ra vẻ mặt đầy lo lắng. Thế nhưng, ẩn sau cái vẻ lo âu giả tạo đó lại là một gương mặt như vừa vớ được một đề tài nóng hổi để bàn tán xôn xao.
"…Mấy đứa tuyệt đối đừng có mà băng qua đường bừa bãi đấy nhé. Thôi được rồi, tụi mình tiếp tục học bài nào. Mong là không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra."
Cô nói đoạn rồi lại lật mở cuốn sách ra. Thế nhưng chính bản thân cô trông cũng có vẻ như tâm trí đang treo ngược cành cây.
"Thổ Ức Trị Diện (Bị xe tải đâm) Dị Giới Chuyển Sinh (Xuyên không sang thế giới khác), Ngư Địa Diện (Bị ngã xuống) Thứ Nguyên Di Động (Dịch chuyển không gian)…"
'…Kết thúc rồi sao?'
Nếu chân đã bị tàn phế thì nói thật là cậu ta sẽ không thể nào đến trường được nữa. Bản thân đây là một kết cục có phần chua chát, nhưng tôi không còn phương án nào khác khả dĩ hơn để mà lựa chọn.
[Thế này là được rồi đúng không?] Deok-hoon quay đầu lại, mấp máy môi hỏi tôi. Tôi chậm rãi gật đầu đáp lại.
Ngay sau đó tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học vang lên, giờ nghỉ giải lao bắt đầu. Ngay khoảnh khắc tôi định hạ tay xuống để quay trở về chỗ ngồi, giáo viên chủ nhiệm lại một lần nữa chạy từ ngoài hành lang vào rồi đẩy phăng cánh cửa lớp ra.
"M-May quá, nghe bảo Eun-jung không sao cả!"
"……!"
"Người bị thương là một đứa trẻ khác! Nghe nói em ấy đang trên đường quay trở lại trường rồi. Nếu có em nào bị giật mình hoảng sợ thì thầy xin lỗi nhé, thầy xin lỗi. Hút hút."
Học sinh trong lớp tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Thế nhưng, sắc mặt của các thành viên Câu lạc bộ Truyện ma bọn tôi lại không được tốt cho lắm, và cả đám không còn cách nào khác ngoài việc tụ tập lại xung quanh chỗ ngồi của Deok-hoon.
"Chuyện này là sao đây? Sao tự dưng lại…"
"C-Chờ tớ một chút………………"
Deok-hoon cuống cuồng mở điện thoại lên để kiểm tra các trang mạng xã hội.
"……!"
Cậu ta giật nảy mình khi phát hiện ra một điều gì đó.
"…Nhìn vào đây đi. Có đứa nào đó đã vào phá đám rồi."
Tiêu đề: Bạn tôi bị tai nạn đang nằm viện hu hu ㅠㅠ Bình luận (1) KEJ4444: Cái đó là học sinh khác mà. Người chứng kiến nhìn nhầm thôi hà h Tiêu đề: Một đứa con gái lớp 10-3 bị thương nặng lắm đđ Bình luận (1) KEJ4444: Đứa bị thương là đứa có ngoại hình nhìn na ná thôi, người đứng cạnh nhìn nhầm á k KEJ. Đó là chữ cái viết tắt tên của Kim Eun-jung.
"Phải làm sao đây, Chủ tịch?"
"Joon ơi……………."
Trước những lời gặng hỏi đầy hoang mang của các thành viên, tôi chỉ biết cắn chặt môi.
"……Cứ tiếp tục lấn tới đi."
Deok-hoon gật đầu như thể chỉ chờ có thế.
"Bất kể là gia đình cậu ta có dọn nhà trốn nợ ra nước ngoài trong đêm, hay là phải nhập viện cách ly đi chăng nữa, cứ ra sức rải tin đồn về bất kỳ tình huống nào khiến cậu ta không thể đến trường được cho tớ."
Hãy cứ tung tin đồn nhảm để tống khứ cậu ta đi nơi khác. Đó là một đứa trẻ vô cùng nguy hiểm mà. Phải làm sao để bọn mình không bao giờ phải chạm mặt cậu ta cho đến tận khi tốt nghiệp mới thôi.
Cứ như cái cách người ta đã tống khứ cậu ta sang ngôi trường chuyên biệt vào 6 năm trước vậy.
"À há, tớ chờ câu này hơi bị lâu rồi đấy."
Trái ngược hẳn với gương mặt đang nặng trĩu vì cảm giác tội lỗi của tôi, Deok-hoon quả thực là một đứa vô cùng kiên định và bản lĩnh trong những chuyện như thế này, cậu ta nở một nụ cười đắc chí rồi lập tức bật phòng chat chung của hội nhóm mình lên.
"Đem hỏa lực của hội Otaku tụi này mà chỉ đi áp dụng trên mấy cái trang Kakao Story của lũ học sinh tụ họp lại với nhau thì đúng là phí hoài của trời."
Ngay sau đó, Deok-hoon gõ gõ nhập nhập cái gì đó một cách điên cuồng.
[GeunchopDeokhoon: Này, 『Sán』. Vẫn còn ở đó chứ.] [WaSanz: À, 『Cận』. Lúc nào mà chả có mặt.] [Ashina Genichiro: Có chuyện gì thế?] [Ban Si-yeon: Tôi chờ mãi đấy.] Deok-hoon và những người bạn trên mạng của cậu ta. Đó là một tập hợp của những kẻ cuồng game tự xưng là tổ chức 'Anonymous'. Ngay sau đó, bọn họ bắt đầu trao đổi thông tin với nhau một cách nhanh chóng.
[GeunchopDeokhoon: Này, lại có việc rồi đây. Xem ra những gì tụi mình vừa làm lúc nãy vẫn chưa đủ để khiến 'Master' cảm thấy hài lòng.] [WaSanz: Chà chà. Lại có thêm một việc phiền phức nữa phát sinh rồi sao.] [GeunchopDeokhoon: À, đúng vậy. Nhưng suy cho cùng, đây là việc mà ngoài 'lũ các người' ra thì chẳng ai có thể gánh vác nổi. Thế nào. Có nhận không thì bảo.] [Ashina Genichiro: Dài dòng văn tự quá. Nói vào thẳng vấn đề chính đi.] [Ban Si-yeon: Tôi sẽ tuân theo mệnh lệnh của Tư lệnh.] [GeunchopDeokhoon: Tốt lắm. Việc mà các người cần phải làm là……] Chắc là do việc ăn cơm hằng ngày của bọn họ chính là đóng kịch nhập vai (Roleplay) nên ai nấy đều tỏ ra vô cùng quen thuộc với kiểu hội thoại như thế này.
'Bạn bè thì tôi có bạn mạng nhé!'
Những người bạn trên mạng mắc hội chứng tuổi chuyển hồng (Chuunibyou) của Deok-hoon, Anonymous. Bọn họ bắt đầu bắt tay vào công việc.
Tạch– Tạch tạch– Tạch– Tạch tạch– Vừa đàm thoại trực tuyến bằng giọng nói qua Discord, Deok-hoon vừa liên tục thao tác qua lại giữa hàng loạt cửa sổ ứng dụng được bật lên cùng một lúc trên màn hình điện thoại thông minh.
Ngay sau đó, Kyeong-won liền tò mò lên tiếng hỏi:
"Mà những người đó rốt cuộc là làm nghề ngỗng gì thế? Ban ngày ban mặt ngày trong tuần thế này mà vẫn có thể túc trực bám mạng liên tục được hay vậy."
Đúng lúc bản thân tôi cũng đang vô cùng thắc mắc về danh tính thật sự của các thành viên này, Deok-hoon liền nhếch mép nở nụ cười rồi đưa ra câu trả lời:
"Nhân viên nghĩa vụ quân sự công ích. Kẻ thất nghiệp. Thí sinh thi lại đại học lần thứ 5. Họ là những thợ săn ẩn danh, những kẻ ẩn mình dưới cái bóng của xã hội này."
"……Đỉnh vãi chưởng."
Hóa ra toàn là những người không có gì ngoài thời gian. Tôi chỉ biết lắc đầu thán phục.
"Mục tiêu là lan truyền tin đồn về Kim Eun-jung trên khắp 10 cộng đồng mạng lớn nhất của giới trẻ. Mọi người bắt đầu tiến hành kiểm tra tài khoản đi nha." [WaSanz: Ok nghía.] "Nếu bài viết bị trôi bài do lượng bài mới quá nhiều (Resen) thì nhớ dùng công cụ tăng tương tác ảo (Jujakgi) để đẩy nó lên thành bài viết được đề xuất nhé. Bài nào lên được top tìm kiếm (Best) thì nhớ quăng cái link vào phòng chat để cả đám cùng vào định hướng bình luận." [Ban Si-yeon: Vâng. Tôi vừa mới đẩy một bài lên top tìm kiếm rồi đây.] "Mọi người mau vào đó rồi giả vờ làm học sinh trường Nakseong để để lại bình luận đi. Hãy khắc cốt ghi tâm điều này: Thời gian không đứng về phía chúng ta đâu."
Ngay sau đó tiết 6, giờ tự học bắt đầu. Nhìn thấy những thao tác vô cùng ảo diệu của Deok-hoon cùng những người bạn mạng, các thành viên câu lạc bộ cũng lần lượt giải tán rồi quay trở về chỗ ngồi của mình.
"Nhớ đừng để bị dính bộ lọc spam bài viết nha. Cứ định kỳ thay phiên nhau đổi câu đổi chữ đi……………."
Deok-hoon ngồi ngay cạnh tôi, tai đeo tai nghe, không ngừng điên cuồng đưa ra chỉ thị cho những người bạn mạng của mình.
"…À, đúng rồi á. Thêm vào đó…"
Có vài học sinh trong lớp nhíu mày nhìn về phía Deok-hoon khi thấy cậu ta cứ lẩm bẩm một mình như thế, nhưng do Deok-hoon đã kiên trì xây dựng hình tượng Otaku lập dị ngay từ đầu học kỳ, nên cả đám chỉ biết lắc đầu ngao ngán kiểu 'thằng đó vốn dĩ là như vậy rồi' rồi lại tập trung vào việc riêng của mình.
"Cái vụ định bỏ trốn trong đêm nhưng vì máy bay quay đầu nên phải quay trở lại là chuyện xảy ra lúc đó hả? Chậc, thắt nút mở nút nghe cũng hợp lý đấy. Tốt lắm. Cứ đẩy theo hướng ăn cắp đồ nên bị tống vào trại cải tạo thiếu niên đi."
Deok-hoon đang chiến đấu một cách vô cùng điên cuồng trên mặt trận thế giới ảo. Tôi nãy giờ vẫn lẳng lặng quan sát liền khẽ huých tay cậu ta một cái rồi thì thầm nhỏ nhẹ:
"Cậu mời tớ vào phòng chat chung đó với được không? Để tớ tiện theo dõi xem tình hình đang diễn biến đến đâu rồi."
"Chờ chút."
Do bọn họ đang triển khai chiến dịch trên quá nhiều cộng đồng mạng cùng một lúc, nên nếu bản thân tôi cứ phải tự mình mò mẫm đi lướt qua từng trang web một để kiểm tra xem tiến độ công việc đã đi đến đâu và ra sao thì quả thực là quá bất khả thi. Suy cho cùng, tôi rốt cuộc cũng đã được mời vào phòng chat chung của hội Otaku.
Kakaotalk– [GeunchopDeokhoon đã mời Lee Joon vào phòng chat.] [GeunchopDeokhoon: Này, có thành viên mới nè.] [Lee Joon: Rất vui được làm quen với mọi người. Tôi là bạn của Deok-hoon.] [WaSanz: Tên đó là ai vậy? Nhìn có vẻ như tôi đã từng thấy qua một lần rồi thì phải.] [Ashina Genichiro: À… Tôi chưa nói cho mọi người biết nhỉ… Vị đó chính là người vô cùng thích hợp để trở thành một 'Observer' (Người quan sát) mới của tổ chức 'Anonymous' chúng ta.] [Ban Si-yeon: Ô hô? Là người mà bấy lâu nay chúng ta chỉ được nghe qua lời kể thôi sao??]
"Gì mà nói năng kỳ cục vậy?"
Trước sự hoang mang của tôi, Deok-hoon vừa gõ điện thoại vừa hờ hững đáp lại:
"Không cần bận tâm làm gì đâu. Chẳng qua là bọn họ đang tự thoại mấy lời thoại mà bản thân muốn nói mà thôi á."
Kakaotalk– [Lee Joon: À… Tôi không hiểu mọi người đang nói gì cho lắm, nhưng trước hết tôi xin chân thành cảm ơn mọi người vì đã dành chút thời gian quý báu của mình để đứng ra giúp đỡ công việc của bọn tôi.] [WaSanz: … Cậu vẫn chưa nhận thức được điều gì sao?] [Lee Joon: Nhận thức cái gì cơ?] [WaSanz: Phù. Xem ra 'sức mạnh' đó vẫn chưa được thức tỉnh rồi.] [Ban Si-yeon: Cái gì vậy? Có chắc là cậu đã dẫn đúng người về đây không đó?] [Ashina Genichiro: Mọi người bình tĩnh lại đi nào. Chẳng qua là hiện tại cậu ấy vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng mà thôi.] [WaSanz: Nếu đã như vậy thì tôi buộc phải dạy cho cậu một bài học rồi. Mục tiêu chân chính của chúng ta chính là sự diệt vong của tập đoàn Clover.] [Ban Si-yeon: Chúng ta là một quân đoàn.] [Ashina Genichiro: Chúng ta không tha thứ.] [WaSanz: We do not forget (Chúng ta không lãng quên).] [Ban Si-yeon: We are Anonymous (Chúng ta là Anonymous).] Những người bạn mạng của Deok-hoon, tổ chức tự xưng là 'Anonymous'.
"Đỉnh thật đấy."
Tôi kìm nén ý định ném quách cái điện thoại đi, lặng lẽ quan sát xem tình hình đang diễn biến như thế nào.
"……Sao bài viết lại bị trôi rồi? Tầm giờ này thì làm gì có lý do gì để bài bị trôi bài được chứ?" [WaSanz: Tự dưng có vụ một người nổi tiếng bị dính phốt lái xe khi say rượu nên bài bị đè rồi…] "Vậy thì trước mắt tụi mình cứ tập trung toàn lực vào mấy trang mạng có lượng người dùng nam áp đảo (Nam siêu) đi." [Ban Si-yeon: Vậy thì ở đây tụi mình cứ làm như thế này] Ngay sau đó, sự chú ý dành cho tôi đã bị dập tắt, bọn họ lại tiếp tục cập nhật tình hình chiến sự trên khắp các cộng đồng mạng.
Mục tiêu tấn công hàng đầu của các thành viên chính là trang mạng xã hội có khả năng lan truyền tin đồn theo thời gian thực tốt nhất. Mục tiêu thứ hai chính là các cộng đồng mạng mà giới trẻ hay lui tới, đặc biệt là những trang web có lượng người dùng nữ chiếm đa số (Nữ siêu).
"Mấy cái loại chuyện gắp lửa bỏ tay người về đời tư cá nhân của người bình thường như thế này thì nếu đem đăng trên các cộng đồng mạng của giới trẻ, đặc biệt là mấy trang Nữ siêu thì sức công phá mới là khủng khiếp nhất á. Còn mấy trang Nam siêu thì nếu không phải là chuyện game gủng hay thể thao thì bọn họ mù tịt và thờ ơ lắm, nếu không nhanh chóng đẩy nó lên thành bài viết được đề xuất thì sẽ bị trôi bài ngay lập tức thôi."
Từ diễn đàn, trang web giải trí, trang web chơi game, cộng đồng yêu xe ô tô cho đến cả trang web chính trị. Bằng cách sử dụng nhiều tài khoản cùng một lúc kết hợp với công cụ tăng tương tác ảo, bọn họ đã nhanh chóng biến tin đồn về Kim Eun-jung phủ sóng dày đặc trên khắp cõi mạng chỉ trong vòng một nốt nhạc.
[Mọi người có biết cái đứa biến thái nhân cách (Sắphe) K. E. J bị đình chỉ học vì tội ăn cắp đồ ở trường mấy người không? Tui học cùng trường với nó nè, giờ đang sợ nó quay trở lại trường vcl đây. Nghe bảo chỉ vì thấy người ta xinh đẹp hơn mình mà nó dám lén bỏ đinh ghim vào trong dép đi trong nhà của bạn cùng bàn luôn á.] [Bạn của em trai tui bảo nó chính là K. E. J nè, tui vẫn còn nhớ như in một phốt về nó... ㅠㅠ Nhưng mà hiện tại nó đang bị tống vào trại cải tạo thiếu niên rồi nên không đến trường được đâu. Mọi người cứ yên tâm đi nhé.] [Ủa nhưng mà chẳng phải nghe bảo đứa đó bị mắc bệnh nan y nên từ giờ không thể đến trường được nữa rồi sao? Giờ vẫn còn đi lảng vảng khắp nơi thế à?] Giữa lúc muôn vàn thông tin giả đang được rải khắp nơi nơi, bầu không khí trong phòng chat chung của các thành viên bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quái.
[WaSanz: Này, 『Cận』. Từ nãy đến giờ cứ có một thằng khốn nào đó cứ lẵng nhẵng bám theo tụi mình để để lại bình luận phá đám kìa.] [Ashina Genichiro: Hỏa lực của bên đó cũng ngang ngửa với tụi mình đấy chứ? Tốc độ nhanh vãi chưởng.] [Ban Si-yeon: Đúng là không thể xem thường được mà.] Deok-hoon cuống cuồng kiểm tra lại các cộng đồng mạng một lần nữa. Một bên tròng kính của cậu ta phản chiếu ánh sáng lấp lánh, cậu ta tháo tai nghe ra rồi quay sang nhìn tôi:
"Là cậu ta, Chủ tịch."
Tôi lẳng lặng gật đầu như thể đã dự đoán trước được điều này:
"Cứ lấn tới đi."
Ngay sau đó, giáo viên chủ nhiệm lại rầm rập chạy từ ngoài hành lang vào, đẩy phăng cánh cửa lớp học ra rồi hét lớn:
"Thầy… thầy xin lỗi vì đã làm gián đoạn giờ tự học!
Thầy muốn hỏi là các em có còn nhớ em Eun-jung, người mới chuyển trường đến hồi đầu năm nay, sau đó vì ăn cắp đồ nên bị tống vào trại cải tạo thiếu niên, rồi sau khi ra trại quay trở lại trường lại xảy ra xô xát dùng dao đâm chém nhau với lũ đại ca máu mặt dẫn đến bị đứt dây chằng chéo trước phải khâu tới 17 mũi, rồi trên đường xuất viện về nhà thì gặp phải tai nạn giao thông liên hoàn 4 xe nên phải tái nhập viện, sau đó lại mắc phải hội chứng suy hô hấp cấp không rõ nguyên nhân, rồi bỗng nhiên tình trạng chuyển biến tốt một cách thần kỳ nên vừa mới được xuất viện cách đây không lâu, định bụng sẽ làm thủ tục nhập học trở lại nhưng đúng lúc đó gia đình lại bị phá sản nên cả nhà phải kéo nhau ra sân bay để dọn nhà trốn nợ trong đêm, thế nhưng vì sự cố máy bay quay đầu nên không thể bay được đành phải quay trở về không?
Thầy cứ đinh ninh là đến giờ sinh hoạt lớp em ấy sẽ quay trở lại, nhưng vì thông tin không chắc chắn nên thầy nghĩ bụng chắc em ấy sẽ không đến đâu, ấy thế mà nghe đâu em ấy lại chuẩn bị mò đến đây nữa rồi kìa!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn