Chương 138: Truyện ma thứ mười sáu; Khu vực suy luận tiết 4 (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~41 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Hai, ngày 13 tháng 5 năm 2019, 10: 55] [Lee Joon – Lần hồi quy thứ 2] [Điểm truyện ma: 173] [Nhân quả luật: 22%] ["Vậy là bữa sáng với bữa tối em đều giải quyết bằng thẻ trợ cấp ăn uống nhỉ. Số tiền chắc không nhiều lắm. 5. 000 won……………? Đúng là thiếu thật. Ngoài khoản trợ cấp sinh hoạt tối thiểu ra thì không có nguồn thu nhập nào khác sao? Như người thân chẳng hạn………………"] Từ góc độ của tôi chỉ nhìn thấy tấm lưng của Seon-ah, nên tôi chỉ có thể đọc cử động môi của thầy chủ nhiệm.
["Nếu cần thì em có thể hòa vào đám học sinh khóa trên để ăn tối ở đây cũng được…………… Đám học sinh khóa trên học tự học buổi tối đều ăn cả bữa tối ở trường mà… Ừm, cũng đúng. Dù sẽ có người dòm ngó một chút… Hay là em ăn cùng đám bạn trong câu lạc bộ xem sao………………"]
'…Hóa ra Seon-ah phải dùng thẻ trợ cấp ăn uống để dùng bữa.'
Tôi từng thấy trên tin tức vài lần nhưng đây là lần đầu tiên thấy người thực sự sử dụng nó.
'Nghĩ lại thì, người thân duy nhất còn lại của cậu ấy chỉ có bà nội đang ốm đau……………… Bố mẹ mất sớm, có vẻ cũng chẳng có họ hàng nào liên lạc nữa.'
'Chẳng lẽ cậu ấy luôn ăn cơm một mình như thế sao?'
Mãi hình dung đến cảnh Seon-ah mua cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi bằng thẻ trợ cấp ăn uống rồi nhai nhồm nhàm, lòng tôi bất chợt nhói đau.
Bản thân tôi thì lúc nào cũng được mẹ chuẩn bị cho những bữa cơm nhà nóng hổi.
'Nhưng mà, giờ thì mình đã có thừa tiền rồi.'
Tôi nghĩ mình nên tính cách từ từ giúp đỡ Seon-ah trong giới hạn sao cho cậu ấy không cảm thấy ái ngại hay áp lực.
Dù sao đi nữa, Seon-ah cũng là người đã giúp đỡ tôi ngay từ những ngày đầu tiên.
"Được rồi, xong rồi. Tiếp theo là em Joon."
Seon-ah đứng dậy từ chiếc ghế và quay lại nhìn về phía tôi.
Tôi gật đầu ra hiệu bằng ánh mắt rồi đứng dậy tiến về phía thầy chủ nhiệm.
"Việc học hành dạo này thế nào rồi?"
Thầy chủ nhiệm vừa lướt qua học bạ và tờ khai thông tin gia đình tôi nộp đầu học kỳ vừa hỏi.
Tôi vừa ngồi xuống ghế vừa trả lời qua loa:
"Vâng, thì… cũng bình thường ạ………………"
"Điểm số ra rất tốt làm thầy bất ngờ đấy."
Thầy chủ nhiệm chăm chú nhìn vào phần điểm thi giữa kỳ và nói:
"Hạng 15 toàn khối. Bất ngờ thật đấy. Em không đi học thêm ở trung tâm đúng không?"
"Vâng, em chỉ… tự học thôi ạ."
"Trong giờ học thầy thấy em đâu có vẻ gì là tập trung lắm đâu……………"
Thầy chủ nhiệm vừa chỉnh lại gọng kính vừa đăm chiêu nhìn vào bảng điểm.
Vì ở kiếp trước tôi đã hoàn thành xong đời học sinh cấp 3 một lần rồi, nên sang kiếp này, trong giờ học tôi toàn ngủ gật hoặc làm việc riêng.
Quả nhiên là thầy sẽ xoáy vào điểm đó mà.
"…Ở nhà em học chăm lắm ạ."
"Đó là câu trả lời mà các giáo viên ghét nhất đấy."
Thầy chủ nhiệm cười hốt hốt rồi lật sang trang tiếp theo của hồ sơ.
Ở đó có ghi báo cáo về hoạt động của Câu lạc bộ Truyện ma.
Có lẽ là những nội dung do cô giáo chủ nhiệm câu lạc bộ Jang Hwa-eun ghi lại.
Mỗi tuần đã làm những hoạt động gì, đã hướng dẫn những gì, tất cả đều được ghi chép bằng những từ ngữ rất trang trọng và hợp lý để nhà trường có thể chấp nhận được.
[26/4 - Trải nghiệm cảm giác của người khiếm thị trong phòng tắt đèn, thảo luận về chủ đề sự sợ hãi có thể cảm nhận được khi không nhìn thấy gì] Ngày 26 tháng 4. Đó là ngày chúng tôi chơi Trò chơi Bốn góc.
[3/5 - Thảo luận về ảnh hưởng của sự phát triển doanh nghiệp đối với tôn giáo] Ngày 3 tháng 5, là ngày chúng tôi thuyết trình về những điều đã điều tra được về Tập đoàn Clover và Giáo đoàn Công Bạch.
[10/5 - Trò chơi nâng cao tính xã hội cho các thành viên thông qua trò Oẳn tù tì] Ngày 10 tháng 5, chính là ngày cô giáo thua oẳn tù tì rồi đập vỡ gương bỏ chạy.
'Cô Jang Hwa-eun cũng cừ thật đấy.'
"Chủ nhiệm câu lạc bộ thế nào rồi? Có mệt mỏi lắm không?"
"À… vâng, thì… cũng mệt ạ, nhưng mà……"
Không biết phải trả lời thầy chủ nhiệm ra sao nên tôi chỉ ấp úng cho qua chuyện.
Thế rồi bất chợt thầy chủ nhiệm nở một nụ cười nham hiểm:
"Quả nhiên là mệt đúng không, toàn học sinh mới với nhau cả mà. Cậu có cần thêm người không?"
"………"
"Đợt này lớp mình sẽ có hai học sinh chuyển trường đến đấy."
Thầy xảo quyệt mỉm cười như thể đang tính toán một âm mưu tồi tệ nào đó:
"Vừa hay Câu lạc bộ Truyện ma toàn là học sinh lớp mình, hay là nhét mấy học sinh chuyển trường đó vào đó để các em ấy dễ thích nghi nhỉ……………."
Thầy chủ nhiệm nhe răng cười một cách gian tà.
Tôi nhìn thầy với vẻ mặt cạn lời.
Nếu là bình thường thì không sao, nhưng chúng tôi vừa mới trải qua một trận náo loạn vì Ma Vương chuyển Kim Eun-jung đến trường để nhét vào câu lạc bộ làm gián điệp.
Hành động này nhìn kiểu gì cũng là đang định làm trò tương tự—
"Nhưng mà chắc chắn là không cần rồi nên coi như không được nhé."
Trước khi tôi kịp nói gì, thầy chủ nhiệm đã tự mình ngắt lời rồi vui vẻ lật trang hồ sơ khác:
"Tưởng thầy định gài người kỳ lạ vào nên giật mình đúng không?"
"……À, ha ha……………"
Tôi chỉ biết gượng cười đầy gượng gạo.
"Nhưng mà thật sự có học sinh chuyển trường đến ạ?"
"Sẽ đến, trong tháng này."
"Thế ạ……………"
Sau cô giáo lại thêm người nữa sao? Lại tận hai người? Mà lại đúng lớp mình?
Dù trong lòng thấy thắc mắc nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Được rồi, chuyển sang chuyện điểm số nào."
Thầy chủ nhiệm mở bảng điểm thi giữa kỳ của tôi ra:
"Thầy nói điều này vì Joon đứng hạng 15 toàn khối nhé, ở trường mình có rất nhiều ưu đãi dành cho những học sinh nằm trong top 10% đấy."
"…Ưu đãi ạ?"
"Ừ. Em đã nghe nói đến Lớp Đặc biệt bao giờ chưa?"
Lớp Đặc biệt.
Mỗi trường có thể gọi bằng những tên khác nhau như Lớp Nâng cao, Lớp Ưu tú, Lớp Chuyên Top ĐH…
Một lớp học đặc biệt tồn tại dành riêng cho các học sinh top đầu.
Đây cũng là chủ đề thường xuất hiện trong các bộ phim truyền hình, từ phim cũ như Cao Thủ Học Đường cho đến gần đây là SKY Castle, là chất liệu quen thuộc trong các bộ phim thanh xuân hướng đến các trường đại học danh giá.
'Nghe nói có trường có, có trường không, hóa ra trường mình cũng có.'
"Nói là Lớp Đặc biệt nhưng không phải là tách hẳn thành một lớp riêng đâu, chỉ là những học sinh được chỉ định sẽ tập hợp lại ở phòng đa năng khoảng 1 tiếng sau giờ tan học để học bổ sung riêng thôi."
"Vào đó thì em……"
"Là tự nguyện, dựa trên sự tự giác của học sinh."
Thầy chủ nhiệm lặng lẽ nhìn tôi:
"Em có muốn tham gia không?"
"………"
Trong lòng tôi chợt dấy lên một cảm giác hơi ngập ngừng.
Nói thật thì, sự khao khát đối với Lớp Đặc biệt đã luôn tồn tại trong tôi từ kiếp trước.
Top 10%, tuy khoảng 30 người đứng đầu toàn khối, nhưng suy cho cùng đó lại là nơi tập trung toàn bộ ban cán sự của trường.
'Thực ra học sinh bình thường chẳng có mấy ai, toàn là Lớp trưởng, Lớp phó, Ban chấp hành cả.'
Vốn dĩ đám học sinh top đầu đã chơi thân với nhau qua các kỳ huấn luyện cán bộ do nhà trường tổ chức, và Lớp Đặc biệt chính là nơi thắt chặt hơn nữa sự gắn kết của đám cán bộ đó.
Họp lớp trưởng, tập huấn cán bộ, diễn đàn chính sách nhà trường, Lớp Đặc biệt… Rốt cuộc đó là cái nôi elite xoay quanh những thành phần học giỏi.
Những đứa chơi thân với nhau rồi đú đởn thành nhóm như thế rõ ràng là tầng lớp số một của trường, là đối tượng được người khác ngưỡng mộ và khao khát.
"Em có thể lựa chọn đấy, Joon."
"………"
"Em có tham gia không?"
Nếu là tôi ở kiếp trước, chắc chắn tôi sẽ đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ.
Muốn một lần được hòa nhập vào nhóm những kẻ nổi bật là ham muốn mà bất kỳ học sinh nào cũng có.
Huống chi đây không phải là nổi bật theo nghĩa xấu, mà là một tập thể nổi bật và có ích cho cuộc đời.
Hội trưởng, Hội phó, Ban chấp hành, Lớp trưởng, Lớp phó…………
Mọi người đều gia cảnh giàu có, lại vừa cạnh tranh nhau từng thứ hạng đơn đơn vị để cùng học tập.
Đạt chuẩn vào các trường đại học hàng đầu là chuyện hiển nhiên, tầm cỡ của họ là bàn xem có nên đi du học hay không.
Tụ tập chơi đùa với những đứa như thế thì dù có muộn bố mẹ cũng chẳng cằn nhằn.
Những nam thanh nữ tú sành điệu chơi chung với nhau, phụ huynh cũng giao lưu gặp gỡ.
Tag tên nhau trên mạng xã hội, luân phiên nhau tuyên thệ trong giờ sinh hoạt dưới cờ.
Cùng nhau được mời đến nhà các thầy cô giáo thân thiết.
Hòa mình vào đám elite sang chảnh đang bước đi trên con đường trải đầy hoa của cuộc đời, vênh váo ngẩng cao đầu, cùng nhau tổ chức sinh nhật……………
Bây giờ tôi hoàn toàn có thể làm được điều đó.
Không, thậm chí với hạng 15 toàn khối lại thêm chức Chủ nhiệm câu lạc bộ, có khi tôi còn ngầm được chào đón ấy chứ.
"Em không tham gia đâu ạ."
"……?"
Thế nhưng, từ miệng tôi thốt ra lại là lời từ chối.
"Em không làm sao?"
"Vâng ạ."
"Tại sao……………?"
Thầy chủ nhiệm hiện rõ vẻ khó hiểu trên mặt:
"Em cũng đâu có đi học thêm ở đâu đâu. Vào đó em có thể thân thiết hơn với những học sinh học giỏi mà………………."
"………"
Tôi khẽ quay đầu lại nhìn Seon-ah đang ngồi chờ phía sau.
Cậu ấy đang ngồi thẫn thờ, dùng ánh mắt dõi theo những đường hoa văn trên sàn nhà.
Không biết ở đó có cái gì nữa.
"…Thầy cho em xin lỗi, em vẫn không tham gia đâu ạ."
"Chà, nếu em đã quyết như thế thì………………"
Thầy chủ nhiệm gạch một dấu X vào danh sách:
"Chắc là em sợ bị mất thời gian cho hoạt động câu lạc bộ đúng không."
"……Thì, cũng có lý do đó ạ………………."
Và còn cả những cảm xúc phức tạp khác nữa.
"Vậy thì cơ hội vào Lớp Đặc biệt coi như chấm hết tại đây nhé. Phải chờ đến học kỳ 2 tái tổ chức mới tính tiếp được."
"Vâng ạ."
"Nhưng em vẫn được hưởng các đặc quyền như dùng phòng tự học đấy. Khi học tự học buổi tối em có thể dùng phòng tự học thay vì ở lại lớp."
"Vâng ạ……………"
Dù sao thì việc học tự học buổi tối cũng là chuyện của năm lớp 11 nên giờ chưa cần bận tâm làm gì.
"Thế ngoài ra em có gặp khó khăn gì khi đi học không… như có ai bắt nạt em không chẳng hạn……"
Sau đó thầy chỉ hỏi mấy câu hỏi thông thường nên tôi trả lời qua loa cho xong.
Thực ra thì người bắt nạt tôi là có thật, chính là đám giáo viên cái trường này này.
"Em có định hướng trường đại học hay ngành học nào chưa? Với sức học này nếu cứ giữ vững thì mấy trường có tiếng cũng nằm trong tầm tay đấy."
"Trường đại học ạ? Chắc là………………"
Bất chợt tôi cảm thấy hơi ngơ ngác.
'Nghĩ lại thì mình chưa từng nghĩ về chuyện này.'
Ở kiếp trước, nhờ học dồn trước kỳ thi nên điểm học bạ của tôi khá tốt, nhưng kỳ thi THPT quốc gia lại làm thảm hại nên chỉ vào được một trường đại học địa phương bình thường.
Thảm hại đến mức nào ư, tấm vé vào đại học bằng xét học bạ đã bị trượt chỉ vì không đạt điểm sàn tối thiểu của kỳ thi THPT quốc gia.
Nhưng ở kiếp này, nếu giữ vững phong độ này, tôi hoàn toàn có thể nhắm tới những trường đại học top đầu.
'Tất nhiên, thứ hạng ở trường chưa chắc đã quyết định thẳng đến trường đại học.'
Dù vậy, hạng 15 toàn khối nghĩa là tôi thuộc top 5% của trường này, còn nếu tính trên quy mô toàn quốc bao gồm cả khối phổ thông lẫn học nghề thì tôi đang thuộc top 2-3% học sinh Hàn Quốc đấy chứ.
"T-Trước mắt thì… em đang nghĩ đến ngành Công nghệ thông tin ạ."
Nhưng vì chưa từng nghĩ xem với điểm số hiện tại mình sẽ vào trường nào, tôi liền nói đại ngành học mà kiếp trước mình từng đậu cho thầy chủ nhiệm.
"Ngành Công nghệ thông tin sao?"
Thầy chủ nhiệm quay lại nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên:
"Em thích máy tính à?"
"Cũng bình thường ạ……………"
Tất nhiên là tôi thích máy tính thật, nhưng chỉ giới hạn ở việc chơi game online hay xem YouTube thôi.
Còn mấy thứ như linh kiện phần cứng hay lập trình coding thì tôi chẳng có tẹo hứng thú nào.
"Dù sao thì người ta bảo khối kỹ thuật ít nhất cũng không lo chết đói mà."
"………"
Thầy chủ nhiệm lộ rõ vẻ mặt cạn lời:
"…Bất ngờ thật đấy. Vẻ mặt em hoàn toàn là kiểu người chưa từng trăn trở chút nào về định hướng tương lai."
"………"
"Thầy cứ nghĩ Joon có điểm gì đó phi thường nên chắc đã lên kế hoạch xong xuôi hết cả rồi cơ đấy."
Tất nhiên là tôi có lên kế hoạch rồi chứ.
Có điều, nó không nằm trên tiền đề là 'nhất định phải vào đại học' thôi.
'Đánh bại Ma Vương rồi dùng số tiền tích góp được sống an nhàn quãng đời còn lại cũng là một kế hoạch đấy chứ…………….'
"Chương trình đại học gian khổ hơn em nghĩ nhiều đấy. Chọn lựa với tâm lý nhẹ nhàng rồi sau đó chuyển ngành hoặc bỏ học giữa chừng nhiều lắm đấy."
"………"
"Nếu nghĩ rằng chỉ cần thời gian trôi qua là có thể ra trường như thời cấp 1, 2, 3 thì nguy hiểm lắm. Đừng suy nghĩ quá đơn giản."
Không hiểu sao tôi lại đang bị mắng.
Vì ngượng ngùng nên tôi chỉ biết gãi đầu gãi tai.
"Em không có lĩnh vực nào khác muốn học sao? Như một lĩnh vực muốn tìm hiểu thêm chẳng hạn?"
"Nếu là thứ muốn tìm hiểu thêm thì………………"
Có một thứ.
Lĩnh vực tâm lý con người mà cách đây không lâu tôi đã hạ quyết tâm muốn học.
Suy cho cùng, truyện ma cũng là những câu chuyện do con người tưởng tượng ra.
Con người – một thực thể tại sao lại bắt buộc phải tưởng tượng ra những điều điềm xấu như thế, và xuất phát từ tâm lý nào mà họ lại tạo ra rồi phát tán những câu chuyện đó.
Tôi đã từng quyết tâm rằng mình nhất định phải đào sâu tìm hiểu chuyện này một lần.
"Tâm lý… em có chút hứng thú với ngành Tâm lý học ạ."
"……Tâm lý sao?"
Thầy chủ nhiệm rên lên một tiếng "Ưmmm":
"Ngành Tâm lý học trừ khi em thực sự thích học, còn không thì nên giữ nó làm sở thích thì tốt hơn………………"
"………"
"Thường thì ngành đó người ta xác định phải học lên tới cao học cơ. Để xem nào."
Thầy chủ nhiệm vừa cho tôi xem điểm chuẩn ngành Tâm lý học của các trường đại học vừa giải thích dông dài.
Thực ra không phải tôi hứng thú với bản thân ngành Tâm lý học, mà chỉ muốn học thử xem nó có liên quan gì đến truyện ma không thôi, nên tôi chỉ nghe tai này sang tai kia.
'Nhưng mà thầy ấy tư vấn tử tế hơn mình tưởng đấy chứ.'
Một lúc sau, thầy chủ nhiệm kết thúc buổi giải thích rồi gõ gõ xấp hồ sơ thu dọn lại:
"Chà, mải mê tư vấn quá nên tốn khá nhiều thời gian rồi. Em nhắn với lượt tiếp theo là Jin-hee và Chae-rin đến vào tiết 4 nhé. Giờ ra chơi thầy cũng phải nghỉ ngơi chút đã."
"Vâng ạ……………"
Ngay khoảnh khắc tôi định đứng dậy, thầy chủ nhiệm liếc nhìn tôi:
"Sao, còn câu hỏi gì cuối cùng muốn hỏi thầy nữa không?"
"………"
Điều muốn hỏi.
Có.
Tôi ngồi lại xuống ghế, nhìn thầy chủ nhiệm với ánh mắt căng thẳng.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ bắt đầu hói đầu, một giáo viên Ngữ văn thích pha trò giống như con cáo già.
Tuy biết thầy là người thuộc Giáo đoàn Công Bạch, nhưng thái độ khó lường này của thầy là sao đây?
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
"Thân phận thực sự của thầy là gì ạ?"
"Oho."
Thầy chủ nhiệm bật cười thích thú cùng với một tiếng đệm kỳ lạ:
"Em lại đi hỏi thầy câu đó sao."
"………"
"Nhưng thầy thích sự thẳng thắn đó. Thầy sẽ nói cho em biết."
Thầy chủ nhiệm đang cười vui vẻ liền dáo dác nhìn quanh xem có ai nghe thấy không.
May mắn là mọi người đều đã đi dạy, ngoại trừ chúng tôi ra thì phòng giáo viên hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ có Seon-ah ở phía sau vẫn đang thẫn thờ chờ đợi tôi và nhìn chằm chằm vào các hoa văn trên sàn nhà.
"Joon à."
Thầy chủ nhiệm tựa hẳn lưng vào ghế, ngước nhìn tôi:
"Em nghĩ thế nào là một người thầy giỏi?"
"………"
Một người thầy giỏi.
'Một người thầy giỏi……………?'
…Đó là gì cơ chứ?
Không biết phải trả lời thế nào nên tôi im lặng.
"……Em không biết sao?"
Tôi vẫn giữ im lặng thay cho câu trả lời.
Thấy vậy, thầy chủ nhiệm mỉm cười khoái chí "Hốt hốt":
"Thế thì thầy dạy cho em nhé. Một người thầy giỏi ấy mà."
Rồi thầy lại cúi người về phía trước, hạ thấp giọng xuống như thể đang nói một bí mật vô cùng to lớn:
"Là người thầy để cho học sinh tự mình tìm ra câu trả lời. Vậy nhé."
Cùng lúc đó, tiếng chuông hết giờ ra chơi vang lên, thầy chủ nhiệm đứng phắt dậy mở cửa phòng giáo viên vọt ra ngoài bỏ chạy.
'Đm.'
Nghĩa là thầy sẽ đéo nói cho nghe đấy.
Tôi với khuôn mặt thối như ngâm giấm đứng dậy rời khỏi phòng giáo viên cùng Seon-ah.
Tiết 4 tiếp theo là giờ Thể dục.
Lớp trưởng bước vào lớp trong giờ ra chơi thông báo cả lớp di chuyển xuống nhà thể chất, các học sinh liền kéo nhau đến phòng thay đồ.
"Không có chuyện gì với thầy chủ nhiệm chứ, Hội trưởng?"
"Thì, cũng………………"
Tôi vừa thay bộ đồ thể dục vừa trả lời:
"Trừ việc bất ngờ vì đó là một buổi tư vấn khá tử tế ra thì chẳng có gì cả."
"Đúng không? Tớ cũng giật cả mình."
"Thật luôn."
Trong lúc chờ Deok-hoon lề mề thay đồ, tôi tranh thủ hỏi Kyeong-won một câu:
"Thầy có bảo cậu tham gia Lớp Đặc biệt không? Thầy cũng hỏi cậu rồi à?"
"À, ừ. Tớ đồng ý rồi."
Kyeong-won trả lời như một lẽ dĩ nhiên:
"Thầy bảo cũng không tốn thời gian lắm, tuần chỉ 2-3 buổi học bổ sung thêm 1 tiếng thôi."
"…Ra vậy."
Tôi gật đầu.
Thực ra lý do tôi từ chối Lớp Đặc biệt một phần cũng vì sợ các thành viên khác sẽ cảm thấy bị lạc lõng.
Câu lạc bộ của chúng tôi chia làm hai phe rõ rệt: 3 người top trên và 3 người top dưới.
Hạng 4 toàn khối An Kyeong-won, hạng 12 In Ha-yoon, và hạng 15 là tôi, Lee Joon.
'Số thứ hạng của Seon-ah và Deok-hoon thì tôi chẳng buồn nhớ nữa… còn Jin-hee thì chắc xếp bét khối rồi.'
Nếu ở đây ba đứa chúng tôi công khai tách ra tham gia Lớp Đặc biệt rồi đú đởn với đám elite bên đó, các thành viên còn lại chắc chắn sẽ cảm thấy bị tước đoạt và tổn thương.
'Nhưng quả nhiên là Kyeong-won lại không tinh tế đến mức nghĩ tới chuyện đó.'
Khuôn mặt cậu ta thản nhiên như thể việc tham gia là chuyện đương nhiên.
Thực tế thì chúng tôi cũng chưa từng cùng nhau đi săn truyện ma sau giờ học bao giờ.
'…Mà thôi, chắc cũng không sao đâu.'
Dù có để cậu ta tham gia Lớp Đặc biệt đi nữa.
Ngay sau đó, Deok-hoon thay xong bộ đồ thể dục rộng thùng thình, cả lũ cùng đi xuống lớp thì học sinh đã kéo đến nhà thể chất gần hết, phòng học trống hơ trống hoác.
"Đi vui vẻ nhé~" Jin-hee gác hai chân lên bàn vẫy vẫy tay với chúng tôi.
"Mày không đi à?"
"Tư vấn với chủ nhiệm. Đến lượt tao mà."
"À ha."
Ở dãy bàn bên cạnh, Lớp phó Chae-rin đang nhìn Jin-hee với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Số điểm danh 15 Lee Jin-hee, số 16 Lee Chae-rin.
Nữ sinh chị đại bét khối và Lớp phó hạng 2 toàn khối lại đi tư vấn cùng nhau.
"Trái dừa trái dừa ghê. Thân thiết với nhau rồi về nhé."
"Mày điên à?"
Tôi đùa một câu nhỏ đủ để Chae-rin không nghe thấy, liền bị Jin-hee đá cho một phát.
"Thế tụi này đi đây."
"Vất vả rồi."
Thế là chúng tôi để lại hai con người vô cùng gượng gạo đó lại và hướng về phía nhà thể chất.
"Nào~ Số 17 In Ha-yoon, số 18 Joo Ye-seul lên văn phòng giáo viên nào."
Ở nhà thể chất, trong lúc cả lớp đang tập nhồi bóng rổ dưới sự hướng dẫn của cô giáo Thể dục, Jin-hee đút tay túi quần ngông nghênh bước vào gào to.
Ha-yoon và cô bạn tên Ye-seul liền đặt quả bóng xuống rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Cùng lúc đó, Deok-hoon và Kyeong-won lao ra định cướp lấy quả bóng rổ mà Ha-yoon vừa đặt xuống:
"Ứ ừ, đưa đây nào……………"
"Hộc, hộc… Của tớ mà nà………………"
Vì số lượng bóng rổ không đủ cho cả 30 học sinh trong lớp dùng nên Kyeong-won và Deok-hoon nãy giờ chỉ ngồi bệt dưới sàn chờ đợi.
"Tớ đã nhắm quả này từ trước khi sinh ra rồi nà."
"Tớ còn nhắm trước khi cậu sinh ra cơ……………"
Tôi liền đưa quả bóng rổ mình đang cầm cho hai đứa đang chí chóe:
"Đừng giằng nhau nữa, lấy bóng của tớ mà dùng này. Tớ đi vệ sinh một tẹo."
"Ồ ô, Hội trưởng……………"
"Quả nhiên là nà……………"
Tôi xin phép cô giáo lấy lý do đi vệ sinh rồi rời khỏi nhà thể chất.
Sau đó, tôi nhanh chóng rón rén bám theo sau lưng Ha-yoon và cô bạn nữ sinh đang đi đằng xa.
Từ bây giờ, tôi sẽ đi nghe lén buổi tư vấn của nữ sinh xinh đẹp nhất lớp mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn