Chương 127: Truyện ma thứ mười ba: Ngoằn ngoèo (8)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~44 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Bảy, ngày 4 tháng 5 năm 2019, 22: 26] [Lee Joon - Lần 2] [Điểm Truyện Ma: 459] [Tỷ Lệ Nhân Quả: 20%]
"Đỡ, đỡ tôi dậy với. Chân tôi không còn chút lực nào cả……"
"Tại sao tôi lại ở đây cơ chứ…………?"
"Này cô ơi, gỡ cái này ra nhanh giùm tôi cái! Ôi da da da……………"
Tôi bỏ lại sau lưng những người đang bàng hoàng, bối rối và bước qua lối đi để quay trở lại chỗ ngồi của mình.
"Tại sao chúng ta lại làm cái tư thế kỳ dị này……"
"Nơi này đâu phải chỗ ngồi của tôi?"
Bên trong khoang tàu trở nên xôn xao bởi sự hoang mang của những người không hiểu nổi bản thân vừa làm ra chuyện gì.
"Mặc, mặc quần áo vào đi! Ông đang làm cái trò gì đấy!"
"Cô mới là người phải đứng dậy nhanh lên đấy! Làm gì ở chỗ ngồi của người khác thế hả!"
Đi qua những khoang tàu hỗn loạn, tôi đã quay trở lại chỗ ngồi của mình.
Chiếc túi đựng tiền vẫn nằm ngoan ngoãn nguyên vẹn ở đúng vị trí tôi đã để lại.'
Bên trong vẫn an toàn. Không ai đụng vào cả.'
Nếu có ai đó nhắm vào chiếc túi tiền này, thì sự hỗn loạn vừa rồi chính là cơ hội ngàn vàng dành cho họ.
Thế nhưng tuyệt nhiên không một ai đụng đến nó.
Dù cho kẻ đó là ai đi chăng nữa, thì quanh tôi lúc này hoàn toàn không có ai có ý định cướp lấy số tiền này.
Tôi ngồi xuống ghế, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ đang lướt qua.
Xình xịch— Xình xịch— Tại sao cô ta lại ở vị trí đó, và cô ta đã làm cái gì.
Mọi chuyện tràn ngập những điều không thể nào hiểu nổi.'
Dù có hỏi chính chủ thì chắc cô ta cũng chỉ cười mỉm rồi lảng tránh cho xem.'
* [Seoul, Seoul.] Chẳng mấy chốc chuyến tàu đã tới đích, hành khách bắt đầu chuẩn bị hành lý để xuống tàu.
Tôi cũng bình tĩnh xách chiếc túi tiền lên và đứng dậy.
"Xin quý khách chú ý bước chân. Hẹn gặp lại quý khách lần sau."
Chị tiếp viên hàng không với gương mặt phờ phạc, hơi xộc xệch cúi đầu chào hành khách.
Khi tôi bước xuống tàu, thời gian đã quá 11 giờ đêm, trời đã tối mịt.
Sảnh chờ của ga Seoul vốn luôn đông đúc nhộn nhịp, giờ đây cũng trở nên vắng vẻ, thưa thớt.
Đứng ở chính giữa sảnh đá hoa cương rộng lớn, tôi im lặng quan sát xung quanh.'
Mình đang bị theo dõi sao?'
In Ha-yoon, việc cô ta thuộc Giáo hội Không Bạch thì tôi đã biết từ trước rồi.
Những hành tung kỳ lạ mà cô ta thể hiện liên tục kể từ vụ án Kẻ Biến Thái Psychopath.
Bản chất thật sự mà tôi vô tình nghe được thông qua phân thân trong trò chơi Minecraft.
Cách gọi "tiểu thư" từ cô giáo tư vấn Ryu Jin-ah thuộc phe Giáo hội trong vụ án của Kim Eun-jung.
Ngoài ra còn có việc cô ta cùng họ với Giáo chủ, hay việc cô ta hoàn toàn không chia sẻ bất kỳ cuộc sống riêng tư nào với chúng tôi.
Cho đến cả thái độ dường như chẳng có chút quan tâm nào đến các thành viên khác ngoài tôi.'
Đang bám đuổi mình sao?'
Theo dõi tôi?
"……"
Nếu không phải vậy thì chẳng có lý do gì để cô ta bước lên cùng một chuyến tàu với tôi cả.
Trừ khi đó là một sự trùng hợp cực kỳ vô lý.'
Từ đâu chứ, và từ bao giờ…………'
Tôi hoàn toàn không cảm nhận được dấu vết có ai đó bám theo mình.
Hơn nữa chuyến đi lần này tôi đã di chuyển một quãng đường dài từ đầu này đến đầu kia của Hàn Quốc.
Nghĩ lại thì ở những cánh đồng tối om trải dài mênh mông, tôi đã nhiều lần xác nhận xung quanh không hề có một ai.
Lịch trình chuyến đi lần này của tôi tuyệt đối không phải là một tuyến đường có thể dễ dàng bám theo mà không bị phát hiện.'
Nếu không phải bám theo từ Seoul… thì liệu có phải trong số những người mình từng gặp không…'
Vô số gương mặt lướt qua trong tâm trí tôi.
Nhân viên bán vé cho tôi, người vô gia cư trước ga Busan, nhân viên trung tâm thương mại nơi tôi mua túi, cậu nhân viên bán thời gian ở quầy Lottednald nơi tôi ăn tối, bác tài xế xe buýt tuyến Kangseo-gu…
Phải chăng trong số họ có người của Giáo hội, và họ đã báo cáo sau khi nhận ra mặt tôi?
Vì chẳng hiểu sao, đám người đó hình như đều đã chia sẻ diện mạo của tôi cho nhau rồi thì phải.'
Vậy thì mình phải làm sao đây.'
Trong túi có chứa 1 tỷ won, và tôi thì đang bị bám đuổi.
Liệu bây giờ có đúng đắn khi cứ thế tiến về trường học để giấu tiền không?
Nơi mà In Ha-yoon – kẻ đang giám sát tôi – cùng Giáo hội Không Bạch coi như sào huyệt, chính là ngôi trường đó.
"……"
Thế nhưng tôi xóc lại chiếc túi trên vai và xốc lại tinh thần.'
Mình vẫn sẽ đi.'
Nếu cản được thì cứ thử cản xem.
Nếu bị phát hiện thì chỉ cần tự sát rồi lần sau đưa ra lựa chọn khác là được.'
Hơn nữa, theo phương pháp mình đã nghĩ ra, chỉ cần đặt chân được vào phòng câu lạc bộ là cầm chắc chiến thắng.'
Phòng của Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi nằm ở tầng 5 của trường. Chỉ cần bước một bước vào đó, trò chơi này sẽ thuộc về chiến thắng của tôi.'
Với lại ngẫm lại thì, nếu ngay từ đầu mục tiêu của chúng là túi tiền, thì chuyến tàu hỗn loạn vừa rồi chính là cơ hội tuyệt vời nhất.'
Đám tín đồ cuồng nhiệt đang theo dõi tôi không hề nhắm vào chiếc túi tiền này.
Dù không thể hiểu nổi, nhưng ở thời điểm hiện tại, có thể giả định rằng không có ai nhắm vào số tiền 1 tỷ won này cả.'
Đi thôi. Trước mắt cứ đâm đầu vào rồi tùy cơ ứng biến.'
Tôi đi thẳng ra cổng chính ga Seoul, đón một chiếc taxi rồi di chuyển về phía gần trường THPT Nakseong.
"Không cần dừng lại quá gần đâu ạ, bác cho cháu xuống ở đằng kia nhé."
"Vâng, của cháu hết 14. 100 won."
"Đây ạ. Bác cứ giữ lấy tiền thừa."
Tôi đưa cho tài xế taxi 20. 000 won rồi bước xuống xe.
Nhìn qua một dãy nhà là có thể thấy tòa nhà hình chữ 'ㄷ' tối om của trường THPT Nakseong.
Tôi đi vòng một quãng xa từ đường lớn để vòng ra phía sau trường.
Sau đó, tôi đi vào lùm cây vắng bóng người và lần theo bức tường rào.'
Là chỗ này.'
Dù trời tối nhưng nhìn qua bức tường rào vẫn có thể thấy mái nhà căng-tin, hiện tại tôi đang đứng đúng ở lùm cây nơi từng tiêu diệt "Người phụ nữ mỉm cười" hồi đầu học kỳ.'
Quả nhiên là không thấy camera giám sát nào cả.'
Trong màn đêm, tôi trèo lên tường rào rồi nhảy tót vào bên trong khuôn viên trường.
Thịch—
"Thùuu."
Đứng gần khu căng-tin đã tắt đèn, tôi cẩn thận quan sát xung quanh.'
Không có ai đúng không?'
Tôi bước đi không tiếng động rồi thử đẩy cửa sau tòa nhà chính, nhưng đúng như dự đoán, cửa đã bị khóa chặt.'
Hừm.'
Tôi vừa di chuyển vừa thử đẩy từng cánh cửa sổ ở hành lang xem có cái nào không khóa hay không.
Thế nhưng tất cả phía sau đều đã đóng kín.'
Đành chịu thôi sao.'
Đã lường trước tình huống này, nên trước khi tan học vào thứ Sáu, tôi đã lén mở khóa một cánh cửa sổ ở vị trí cao nhất ngay tại chỗ ngồi của mình.
Vừa hay chỗ ngồi của tôi lại nằm cạnh cửa sổ nên mới có thể làm được điều đó.
Nếu phía sau đã đóng kín hết, tôi nghĩ mình nên tận dụng cánh cửa sổ đã chuẩn bị sẵn kia.'
... Nhưng muốn đi tới cửa sổ lớp mình thì phải vòng ra mặt trước tòa nhà chính.'
Nơi tôi đang đứng là phía sau tòa nhà chính.
Ở đây trông có vẻ yên tĩnh, nhưng nếu vòng ra đằng trước thì tôi lại lo sẽ bị phát hiện.
Tôi rón rén đi vòng qua tòa nhà chính để tiến ra phía trước.
Vừa rẽ qua góc ngoặt, sân trường chìm trong bóng tối liền hiện ra trước mắt.'
Chỗ này…………….'
Sau khi xác nhận không có ai, tôi đứng trước cửa sổ lớp 1-3 của chúng tôi.
Dù sao thì đối tượng tôi cần tránh né cũng chỉ có duy nhất một bác bảo vệ.
Trong ngôi trường rộng lớn này, để chạm mặt đúng duy nhất một người đó cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Trượt—'... Mở rồi!'
Trong số 3 ô cửa sổ của phòng học, ô cửa sổ nhỏ hẹp ở trên cùng chính là mục tiêu.
Vì là cánh cửa chẳng ai buồn đụng tới nên bụi bẩn bám đầy, nhưng nhờ đã mở khóa từ trước nên quả nhiên nó dễ dàng trượt ra.
Tôi ném chiếc túi vào qua ô cửa sổ mở sẵn, sau đó dẫm lên khung cửa rồi luồn nửa thân trên vào bên trong.
Thịch—
"Phù."
Đóng cửa sổ lại, tôi đảo mắt nhìn quanh phòng học tối om.
Lớp học được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp để chuẩn bị cho kỳ nghỉ lễ 3 ngày.
Giữa những chiếc bàn trống trải, tôi thấy duy nhất một chiếc bàn ở hàng ghế cuối cùng là có sách giáo khoa chất đống như núi.'
... Cái con bé Jin-hee này không dọn dẹp mà cứ thế đi về sao.'
Mấy cuốn sách giáo khoa mà Jin-hee dùng làm gối ôm đang nằm chềnh ềnh trên bàn của cô nàng.
Quan sát một chút thì thấy đã học được gần hai tháng rồi mà sách thậm chí còn chưa ghi cả tên.'
Còn Ha-yoon thì…………….'
Tôi định thử lục soát bàn của Ha-yoon, nhưng rồi lại lắc đầu bác bỏ.
Dù sao thì giữa đêm khuya trong phòng học thế này cũng chẳng có ai nhìn thấy, nhưng nếu vô ích tốn thời gian mà bị bảo vệ bắt được thì phiền phức lắm.'
Với lại lục đồ trên bàn của con gái thì nghe có vẻ hơi biến thái nữa.'
Một Ha-yoon đầy bí ẩn nhưng lại có vẻ ngoài vô cùng kỹ tính.
Dù sao thì chắc cô ta cũng chẳng để lại chút manh mối nào trong bàn học đâu.
Trượt— Đeo túi tiền lên vai, tôi cẩn thận bước ra cửa trước rồi quan sát hành lang.
Nhận thấy tạm thời không có ai, tôi liền đi theo cầu thang phía Đông để đi lên tầng trên.
Khi lên tới khoảng tầng 3, đột nhiên tôi cảm nhận được ánh đèn pin từ xa chiếu sáng rực cả hành lang.'
Bảo vệ!'
May mắn là chưa bị phát hiện, nhưng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đang tiến về phía này, tôi vội vàng lui xuống tầng dưới rồi di chuyển không tiếng động băng qua hành lang.
Sau đó lần này tôi dùng cầu thang phía Tây ở đối diện để tiếp tục leo lên.
Cứ như thế, không để ai phát hiện, tôi di chuyển lên tận tầng 5, rồi dốc sức chạy nước rút không tiếng động về phía phòng câu lạc bộ nằm ở cuối hành lang.
Vì trọng lượng của túi tiền mà từng bước đi của tôi cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng dù sao thì tôi cũng đã tới được phòng câu lạc bộ mà không bị phát hiện.
Đứng ở hành lang, tôi ghé tai nghe ngóng một lúc, xác nhận bên trong hoàn toàn yên tĩnh rồi mới mở cửa phòng.
Cót két— Không có ai cả.
Nhanh chóng khóa chặt cửa từ bên trong, tôi thở phào một hơi dài.
"Phùuuuu."
Tôi thắng rồi.
"Để xem nào."
Đặt chiếc túi xuống, tôi quan sát một lượt xung quanh phòng câu lạc bộ.
Phòng câu lạc bộ giữa đêm khuya chìm trong ánh trăng chiếu vào xanh xao mờ ảo.
Cả ngôi trường này lẫn phòng câu lạc bộ ở đây.
Ban ngày thì ồn ào náo nhiệt bởi tiếng nô đùa của học sinh là thế, vậy mà ban đêm lại chẳng có một ai, vắng lặng đến mức vô cùng vắng vẻ và cô đơn.
Ngay cả một chủ tịch như tôi cũng là lần đầu tiên tới phòng câu lạc bộ vào giờ này.'
Phù, giờ thì bắt đầu thực hiện kế hoạch thôi nhỉ.'
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi tôi cất tiếng rung.
[Kyeong-won]' A, đúng rồi.'
Nhắc mới nhớ, lúc trên tàu mình đang liên lạc với Kyeong-won.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, vì cái tên In Ha-yoon xuất hiện làm tâm trí tôi dồn hết sang hướng khác nên vẫn chưa kịp báo cho cậu ấy biết tình hình đã được giải quyết ra sao.
Bắt máy—
"Alo?"
[Chủ tịch! Cậu không sao chứ? Thế nào rồi? Tớ thấy tình hình lúc đó có vẻ gấp gáp lắm nên sợ làm phiền không dám gọi mà cứ ngồi chờ, nhưng mãi chẳng thấy cậu phản hồi gì cả………………]
"A a, xin lỗi xin lỗi. Nhờ có cậu mà giải quyết xong xuôi cả rồi. Cảm ơn nhé."
[Thế sao……………. May quá.] Sẵn tiện cậu ấy gọi tới, tôi quyết định nhờ cậu ấy kiểm tra lại một lần nữa kế hoạch giấu tiền sắp tới của mình.
Tuy trước đó vì lo ngại nguy cơ rò rỉ thông tin bảo mật nên không thể nói cho cậu ấy biết, nhưng hiện tại tôi đã xách túi tiền bước được vào bên trong phòng câu lạc bộ rồi.'
Bây giờ chỉ cần sử dụng Hệ thống để giấu đi thôi, nên có nói ra chắc cũng không sao.'
Tất nhiên, bản thân tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại không biết bao nhiêu lần, nhưng đó cũng chỉ là mô phỏng trong đầu mà thôi.
Thực tế đây cũng là lần đầu tiên tôi bắt tay vào làm thật, hơn nữa phương pháp tôi sắp dùng tới lại khá nguy hiểm, thậm chí có thể mất mạng như chơi.
Lại thêm các yếu tố khoa học đóng vai trò rất quan trọng trong kế hoạch này, nên việc nhờ một "bách khoa toàn thư" như Kyeong-won kiểm chứng lại một lần nữa có lẽ sẽ tốt hơn.
"Bắt đầu từ bây giờ tớ tính giấu tiền này, nghe tớ nói nhé."
[Hả? Ở đâu cơ?]
"Phòng câu lạc bộ ở trường."
[Cái gì?!] Cậu ấy giật bắn người kinh ngạc.
[Bây giờ cậu đang ở trường đấy à?]
"Ừ. Đang ở trong phòng câu lạc bộ của chúng mình."
[Cái, cái trò gì………….] Kyeong-won dường như đang hoảng sợ tột độ.
[May mà cậu không bị phát hiện đấy, chủ tịch………….]
"Trước đây Người phụ nữ mỉm cười từng đi vào qua bức tường rào phía sau trường mà. Lối đó có vẻ như không có camera giám sát đâu."
[... C, cậu tin tưởng vì kẻ thù đã từng làm vậy sao. Quả nhiên là chủ tịch………………] Cậu ấy nuốt nước bọt ừng ực vì căng thẳng.
[Thế rồi sao? Cậu định giấu ở đâu trong phòng câu lạc bộ?]
"Đầu tiên tớ sẽ nâng cấp cấp độ của câu lạc bộ để tăng cấp Mở rộng không gian."
Và trong lúc không gian mới đang được mở rộng và tải dữ liệu (loading), tớ sẽ đợi ở bên trong.
Theo như những gì tớ đã xác nhận trước đó, tại thời điểm ấy, phòng câu lạc bộ sẽ tạm thời được chuyển đến một không gian khác đâu đó ngoài vũ trụ chứ không còn ở trường học nữa.
Tớ sẽ giấu chiếc túi chứa 1 tỷ won vào chính không gian vũ trụ đó.
Làm như vậy thì sẽ chẳng một ai có thể ăn trộm được cả.'
Người duy nhất có thể truy cập vào đó chính là tớ – người duy nhất có thể dùng Hệ thống để đưa phòng câu lạc bộ vào trạng thái tải dữ liệu (loading).'
Một không gian bí mật an toàn nhất trên thế giới, nơi chỉ có duy nhất tớ mới có thể tiếp cận được đã hoàn thành.
[Đi, điên rồ………………] Kyeong-won ấp úng thốt lên đầy vẻ cạn lời.
[Nếu như vị trí lúc đi vào trạng thái tải dữ liệu lần trước và vị trí lần này lại là hai nơi khác nhau thì sao? Lúc đó thì tính thế nào?]
"Theo như ý kiến của Deok-hoon thì đó là cùng một vị trí đấy."
Tớ từng lén hỏi Deok-hoon chuyện này mà không để cậu ấy hay biết.
Tất nhiên là giấu bặt chuyện túi tiền, chỉ giả vờ bàn về game thôi.'
Deok-hoon này, khi game đang tải bản đồ (load map) ấy. Trước khi tải xong thì cái bản đồ đó nó nằm ở đâu vậy?''
Ưm?''
Giả sử như nó bắt buộc phải tồn tại ở một nơi nào đó đi.'
Dù là game thế giới mở (Open World) thì không phải lúc nào mọi không gian cũng đều được tải sẵn.
Đối với một số tòa nhà hay ngôi nhà nhất định, để tiết kiệm tài nguyên, game chỉ tải bản đồ khi người chơi bước vào đó mà thôi.
Nếu giả định rằng tồn tại một không gian riêng biệt đâu đó trong thế giới game chỉ dùng cho việc tải dữ liệu – nơi dựng mô hình và phủ bề mặt (texture) cho bản đồ.
Thì nơi đó sẽ nằm ở đâu?'
Kưm……………. Chủ tịch toàn hỏi mấy câu kỳ lạ thật đấy. Thường thì trong mấy trường hợp đó, hừm. Có nên gọi là không gian Mặc định (Default) không nhỉ……………… Các nhà phát triển thường giấu một khoảng trống xử lý mấy việc đó ở đâu đó trên bản đồ ấy mà. Trên bầu trời, sau ngọn núi, hay dưới lòng đất chẳng hạn. Bất cứ đâu miễn là chỗ không ai chú ý tới.'
Theo như lời giải thích của Deok-hoon, ngày nay công nghệ đã phát triển nên mọi thứ đều có thể tải theo thời gian thực (real-time), phương pháp đó giờ không còn được dùng phổ biến nữa.'
Vì chỉ cần xử lý bằng màn hình đen kèm dòng chữ "vui lòng chờ trong giây lát" hoặc chiếu một đoạn phim cắt cảnh (cutscene) là xong rồi. Các game hiện đại chẳng việc gì phải dùng cách đó cả.''
Ra là vậy.''
Tất nhiên không phải là thời nay hoàn toàn không còn nữa đâu. Mấy cái bản đồ tùy chỉnh (Use Map) của Starcraft hay game độc lập làm bằng RPG Maker thì vẫn còn dùng cách đó đấy nha. Vì bản thân công cụ không có sẵn chức năng phù hợp nên các nhà phát triển mới dùng mẹo đó. Một không gian bí mật được giấu đâu đó trên bản đồ để kích hoạt các lệnh (trigger) khác nhau.'
Không phải tạo mới các NPC hay vật thể thường dùng mỗi lần, mà là một vị trí Mặc định (Default) được chỉ định đâu đó trên bản đồ, chỉ di chuyển vị trí qua lại khi cần thiết để thực hiện chức năng tải dữ liệu.
Nếu phòng câu lạc bộ cũng có một không gian dự phòng riêng biệt chỉ dùng cho việc tải dữ liệu để tái cấu trúc lại bản đồ.
Và nếu nơi đó chính là dải ngân hà mang hình dáng Ma Vương xa xăm ngoài vũ trụ mà tớ đã nhìn thấy lúc tải dữ liệu.
Thì nơi đó chắc chắn là cùng một vị trí.
Bởi vì tọa độ đã được cố định từ trước sẽ không bao giờ thay đổi, trừ khi các nhà phát triển tự tay chỉnh sửa lại.
[Lại có chuyện đó nữa sao? Trời đất ơi, cái trò gì thế này…………] Sau khi nghe tớ giải thích một hồi, Kyeong-won dường như cạn lời vì không thể hiểu nổi nữa.
[Tớ chịu thôi, tớ không hiểu được đâu. Đây đâu phải chuyên môn của tớ.]
"Tớ biết. Điều tớ cần cậu nói cho tớ biết là: Con người có thể trụ được bao lâu trong không gian vũ trụ?"
[…] Tôi giải thích cho cậu ấy nghe về kế hoạch đi vào trạng thái tải dữ liệu trong khi cửa sổ vẫn đang mở.
"Phòng câu lạc bộ sẽ bị hút sạch không khí ra ngoài trong chớp mắt và trở thành môi trường chân không, còn tớ thì phải thò tay ra ngoài cửa sổ một chút để đặt chiếc túi ở bên ngoài. Lúc đó một phần cơ thể tớ sẽ bị phơi nhiễm ra ngoài không gian vũ trụ, liệu sau khi trải qua chuyện đó cơ thể tớ có an toàn không. Và khi đặt túi tiền ở trạng thái chân không không trọng lực, liệu nó có đứng yên ở vị trí đó mãi mãi hay không. Cậu chỉ cần trả lời hai câu hỏi đó cho tớ thôi."
[Hơơơợc………………] Kyeong-won phát ra âm thanh như thể sắp ngất xỉu tới nơi.
[C, cậu không định mò ra ngoài đó bằng mình trần đấy chứ?]
"Tất nhiên là không rồi. Tớ định sẽ trang bị mấy đồ bảo hộ đơn giản."
[Th, thế thì tớ trả lời đây. Đầu tiên kết luận là dù có để mình trần đi nữa thì trong khoảng 30 giây vẫn an toàn, và nếu không có lực hút nào khác thì túi tiền vẫn sẽ nằm nguyên tại vị trí đó. Nhưng mà chủ tịch, có điều này cậu phải chú ý đấy. Cậu có biết chuyện ma nói rằng ra ngoài vũ trụ là toàn thân sẽ nổ tung mà chết không?]
"Ừ, tớ biết chứ."
Thực ra ban đầu tôi cũng tin là như vậy.
'Nếu bước ra ngoài không gian vũ trụ bằng cơ thể trần trụi thì con người sẽ nổ bùm một cái rồi chết!'
Thế nhưng qua đợt tìm hiểu cho kế hoạch lần này, tôi mới biết đó chỉ là một lời đồn vô căn cứ.
"Đó là do phương tiện truyền thông khắc họa sai lệch thôi mà. Thực tế thì sự chênh lệch khoảng 1 áp suất khí quyển (atm) làm sao đủ để khiến con người nổ tung được."
[Đ, đúng thế, chủ tịch. 1 áp suất khí quyển cùng lắm chỉ bằng chênh lệch áp suất ở độ sâu 10m dưới mặt nước biển thôi… Nhưng mà………………] Chẳng có ai lặn xuống nước 10m bằng người trần rồi ngoi lên mà cơ thể bị đè bẹp hay nổ tung cả.
Bất ngờ là dù có bước ra ngoài không gian vũ trụ bằng người trần đi chăng nữa, con người vẫn sẽ an toàn trong một khoảng thời gian ngắn.
[Nhưng chủ tịch ơi, điều tớ lo lắng chính là bản thân việc "chuyện ma đó được lan truyền rộng rãi" đấy… Cậu chẳng phải từng suýt chết ngạt trong thang máy vì bị cái nhận thức "thang máy là không gian kín" làm cho mắc mưu sao?] Thời ở chuyện ma Forenses, tôi từng suýt chết ngạt bên trong chiếc thang máy hỏng của đài truyền hình.
Tất nhiên, ngay khi nhận ra đó chỉ là một quan niệm sai lầm, tôi đã lập tức thoát khỏi chuyện ma.
"Trường hợp lần này tớ đã nhận thức trước rằng không phải như vậy rồi mới đi vào, nên phần chuyện ma đó chắc không sao đâu. Còn gì nữa không?"
[Th, thế thì… quanh cái vùng vũ trụ mà cậu di chuyển tới đó không có ngôi sao nào phát sáng như Mặt Trời đúng không? Chỉ cần bị dính chút ánh sáng của mấy cái đó thôi là bị bỏng ngay lập tức đấy!]
"Có mấy cái như tinh vân, chứ không có cái nào phát sáng rực rỡ như Mặt Trời cả. Không sao đâu. Còn gì nữa?"
[Ưm… với lại………………] Cậu ấy lẩm bẩm một hồi rồi cuối cùng thở dài một hơi.
[Còn cả chuyện bị mất nhiệt độ cơ thể nữa, rồi nhiều thứ khác nữa. Dù sao đi nữa thì ở ngoài vũ trụ mà không có trang thiết bị chuyên dụng thì quá 1 phút là cực kỳ nguy hiểm đấy. Làm gì thì làm phải giải quyết thật nhanh rồi quay về đi. Càng nhanh càng tốt.] Cái cậu này, đến phút cuối vẫn còn lằn nhằn.
Tôi mỉm cười trả lời cậu ấy.
"Tớ biết rồi. Còn gì nữa không?"
[Ưm… sau khi mang túi tới đó để rồi thì sao? Mỗi lần muốn lấy tiền lại phải tốn điểm nâng cấp level để đưa vào trạng thái tải dữ liệu thì phiền phức lắm đấy……]
"Chuyện đó tớ cũng nghĩ ra cách rồi, nhưng hiện tại dù sao cũng phải giải quyết túi tiền trước đã. Nhanh chóng xong việc rồi rút lui không để bị phát hiện là mục tiêu tối thượng. Lần sau tớ sẽ kể cho nghe."
[Thùuu, tớ biết rồi. Vậy tớ chỉ có thể nói tới đó thôi. Hết rồi. Phải thật cẩn thận đấy, chủ tịch.]
"Ừ. Cảm ơn cậu vì đã lo lắng nhé."
[Đừng có vướng phải mấy cái bệnh kỳ lạ rồi mang về đấy.]
"Biết rồi~" [Mấy cái kiểu như bệnh vũ trụ hay virus vũ trụ ấy……]
"Tớ cúp máy đây~" Tôi mỉm cười cúp điện thoại của cậu ấy.'
Đúng là chẳng khác nào bà mẹ chồng lắm lời.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn