Chương 114: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (7)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~66 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Bộp– Thỏi vật định tâm nặng trịch bay vút đi rồi đập thẳng diện vào khuôn mặt của con ma. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mụ ta có chút khựng người lại, thế nhưng đòn tấn công đó hoàn toàn chẳng mang lại chút hiệu quả khả dĩ nào cả. Con ma lại tiếp tục để mặc cho mái tóc bù xù, xơ xác của mình rũ rượi bay bay, mụ ta giương cao mớ móng vuốt sắc lẹm rồi rú lên một tiếng quái dị kinh hoàng, điên cuồng lao thốc về phía tụi tôi.
[Gya a a a a a á g–]
"Á a a a a g!"
"Seon-ah ơi!"
Ngay vào cái giây phút sinh tử khi cô bạn vừa cắm đầu chạy vọt qua ngưỡng cửa phòng để lao thẳng vào vòng tay tôi ẩn nấp, con ma đã đuổi kịp ngay phía sau lưng mụ ta, ngoác cái miệng rộng ngoác định ngoạm lấy một miếng thịt của Seon-ah.
Kính coong– Khựng lại.
"Hộc, hộc………………."
"Hộc, hộc……………."
Con ma bỗng chốc đứng hình, bất động hoàn toàn ngay trước ngưỡng cửa phòng ngủ trong cái tư thế đang vồ vập lấy con mồi đầy hung hãn.
Kính coong– Tiếng chuông cửa lại một lần nữa vang lên một cách đột ngột.
Cộc cộc cộc.
Một ai đó đang dùng tay gõ cửa vị trí cửa ra vào.
[Xin chào, có ai ở nhà không ạ? Chúng tôi là cảnh sát đây.] Cả, cảnh sát……………!
Là cảnh sát tới cứu tụi mình sao……………!
Ngay trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một suy nghĩ duy nhất chạy xẹt qua đại não tôi.
'Sống rồi.'
[Có ai ở nhà không ạ?] Cộc cộc cộc.
Cái đầu của con ma—vốn dĩ vừa mới ngoác rộng cái quai hàm định ngoạm lấy Seon-ah—bắt đầu chầm chậm xoay ngoắt về hướng cửa ra vào phòng khách.
"Hộc, hộc………………."
"Hộc, hộc… Cảnh, cảnh sát tới kìa……………."
Seon-ah và tôi vẫn ôm chặt lấy nhau để định thần lại, hai đứa ra sức thở hổn hển rồi nhanh mắt đánh giá tình hình.
'Nếu để mớ người cảnh sát này rời đi lúc này thì tụi mình coi như tiêu đời chắc luôn!!'
Sau khi đưa ra quyết định nhanh chóng đó, tranh thủ cái khoảnh khắc sự chú ý của con ma đang đổ dồn hoàn toàn về phía cửa ra vào, tôi liền dùng hết sức bình sinh đạp mạnh chân xuống nền sàn rồi phóng như bay ra ngoài.
"Joon ơi! Cẩn thận……………."
Tôi cắm đầu cắm cổ lướt qua ngay sát bên cạnh thân hình gớm ghiếc của con ma để tháo chạy ra phía ngoài phòng khách. May mắn thay, mụ ta vẫn cứ đứng ngây ra như phỗng, trố mắt nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào thôi.
Kính coong– [Không có ai ở nhà sao ta?] [Hay là tụi mình cứ đi về đi?]
"Có người ạ! Có người ở nhà ạ!! Làm ơn chờ cháu một chút thôi!!!"
Tôi ra sức hét lớn một tiếng thất thanh rồi thục mạng lao thẳng ra phía cửa ra vào, nhanh tay rút chiếc chìa khóa trong túi quần ra mở khóa cửa.
Lạch cạch.
Két–
"À, hóa ra là có người ở nhà thật này. Xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhé."
"Hộc, hộc………………."
Sống sót thực sự rồi.
Đập vào mắt tôi ở khoảng không gian hành lang chung cư là hai người nam cảnh sát đang khoác trên mình bộ đồng phục tuần tra đêm, họ khẽ gật đầu chào tôi một tiếng lịch sự.
"Xin lỗi vì đã gõ cửa vào cái khung giờ đêm muộn thế này nhé. Số là tụi chú nhận được tin báo của người dân xung quanh phản ánh rằng căn hộ này phát ra mớ tiếng động ồn ào quá mức, thành ra mới tranh thủ ghé qua kiểm tra một lát trong lúc đi tuần tra thôi."
"Tụi chú nghe thấy cả mớ tiếng la hét thất thanh vọng ra ngoài nữa nên mới gõ cửa đấy. Cơ mà chỉ có một mình cậu học sinh này ở nhà thôi sao? Bố mẹ cậu đâu rồi?"
"Dạ, bố mẹ tớ không có nhà đâu ạ. Hộc, hộc… Trong nhà tớ đang có ma, à không, có một kẻ, một kẻ lạ mặt hung hãn đột nhập vào nhà gieo rắc nguy hiểm—" Tôi nhanh tay đẩy toang cánh cửa ra rồi dùng cục chặn cửa để cố định vị trí của nó lại, sau đó liền đưa tay ra hiệu, hướng ánh nhìn bảo hai người bọn họ bước vào bên trong xem xét tình hình. Ngay sau đó, hai người cảnh sát liền nghé mắt dòm ngó vào khoảng không gian bên trong nhà.
Hệ thống ánh sáng màu cam của chiếc đèn cảm biến nơi tủ giày khẽ hắt hiu chiếu rọi vào khoảng không gian tối tăm của phòng khách, làm lộ ra bóng dáng của con ma và cả Seon-ah đang đứng lù lù ở đó.
"Kẻ, kẻ lạ mặt. Kẻ trộm, kẻ trộm hung hãn đột nhập vào nhà đấy ạ. Xin các chú hãy nhanh tay bắt sống mụ ta đi—"
"Kẻ trộm đột nhập vào nhà sao?"
"Dạ đúng vậy, kẻ trộm ạ. Kẻ trộm………………."
Tôi dấp dính đưa ngón tay chỉ thẳng về phía trước rồi ngoảnh đầu lại nhìn xem xét tình hình, may mắn thay, cái viễn cảnh kiểu 'ngay khi có người ngoài xuất hiện là con ma liền lập tức biến mất tăm mất tích!' Đã không xảy ra, con ma vẫn cứ đứng im thin thít trong cái tư thế căng cứng như khúc gỗ ấy. Phía sau lưng mụ ta là cô bạn Seon-ah đang co rúm người vì sợ hãi, ánh mắt không ngừng dáo dác quan sát tình hình xung quanh.
"Cá, các chú nhìn thấy rõ ràng rồi đúng không ạ? Chứ không phải là không nhìn thấy gì đâu đúng không ạ?"
"Tất nhiên rồi. Nhìn thấy rõ mồn một là đằng khác chứ."
Hai người cảnh sát đứng gác trước cửa ra vào đưa mắt săm soi về phía Seon-ah và con ma vài ba bận, rồi ngay sau đó liền quay sang hất hàm hỏi tôi một câu tỉnh bơ:
"Cơ mà trong hai người bọn họ thì ai mới là kẻ trộm đột nhập vào nhà vậy cậu?"
"... Dạ?"
"Ý cậu là cái người đang đứng nghển cái cổ dài dằng dặc kia đúng không?"
Người cảnh sát vừa dứt lời liền đưa ngón tay chỉ thẳng về phía con ma đang đứng nghển cổ dài ngoằng kia. Chuyện rành rành ra đó còn phải hỏi nữa chứ, tôi liền gật đầu lia lịa như bổ củi.
"Tất nhiên rồi ạ, tất nhiên rồi. Chính là mụ ta đấy ạ. Chính mụ ta là kẻ trộm hung hãn đột nhập vào nhà tớ đấy. Xin các chú hãy nhanh tay xích cổ mụ ta lại rồi áp giải đi ngay giùm tớ với ạ."
Hai người cảnh sát khẽ nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc rồi quay sang nhìn nhau một bận.
"Nhìn chẳng thấy giống kẻ trộm chút nào cả………………"
"Công nhận luôn."
Mấy cái người này bị chập mạch hết rồi hay sao vậy cơ chứ. Tất nhiên là nhìn chẳng thấy giống kẻ trộm bình thường rồi.
Cái cổ thì dài ngoằng, mái tóc rũ rượi xơ xác kèm theo cái quai hàm dưới rụng rời, biến dạng đến độ nhìn chẳng thấy giống con người chút nào cả— Mặc dù cảm thấy mớ phản ứng của hai người cảnh sát này đang rẽ sang một chiều hướng vô cùng quái dị, thế nhưng ngẫm lại thì hai người bọn họ chính là phao cứu sinh duy nhất của mình vào lúc này rồi, thành ra tôi lại tiếp tục dồn dập thốt lên một cách vô cùng sốt sắng:
"Xin các chú hãy mau chóng xích cổ áp giải mụ ta đi ngay đi, nhanh lên ạ. Mớ tiếng la hét thất thanh với mớ động tĩnh ồn ào lúc nãy ấy, tất cả là do cái người đàn bà này tự ý xông vào nhà cháu gieo rắc nguy hiểm nên tụi tớ phải hét lớn lên để cầu cứu người dân xung quanh đấy ạ."
"Thật thế sao?"
Trái ngược hoàn toàn với bộ dạng ra sức giải trình, van nài một cách vô cùng khốn khổ của tôi, thái độ của hai người cảnh sát này lại tỏ ra vô cùng thờ ơ, dửng dưng như không có chuyện gì to tát vậy.
"Ý cậu là cái người đàn bà kia tự ý xông vào nhà cậu rồi gây rối trật tự an ninh, cậu muốn truyền tải nội dung như vậy đúng không?"
"Dạ đúng thế đúng thế ạ, chuẩn xác 100% luôn."
"Thế cậu có cái gì mang ra để chứng minh, lập luận cho cái lời nói đó của mình không nhỉ?"
"Chứng minh á?"
Tôi cạn lời toàn tập, ánh mắt cứ thế dáo dác nhìn qua nhìn lại giữa hai người cảnh sát và con ma với vẻ mặt không thể nào tin nổi.
"Cá, các chú cứ nhìn vào cái diện mạo khả nghi gớm ghiếc kia xem! Cháu đã bảo là mụ ta đột nhập vào nhà cháu gieo rắc nguy hiểm!"
"Hửm."
Bị hai người cảnh sát chằm chằm nhìn vào mình, con ma bỗng chốc khẽ cúi gục cái đầu xuống rồi đưa mớ móng vuốt lên gãi gãi mái tóc rũ rượi của mình một phát.
Sột soạt sột soạt–
"……Đúng là nhìn diện mạo thì có chút khả nghi thật đấy, cơ mà thời buổi này có phải là cái thời đại ngày xưa nữa đâu cơ chứ. Chỉ dựa vào mỗi cái diện mạo có chút khả nghi tùy tiện bắt bớ, xích cổ người ta đi là chuyện tụi chú hoàn toàn không thể làm được đâu cháu ơi."
"Cái gì cơ ạ?"
Tôi tức đến độ nghẹn họng, ánh mắt cứ thế luân phiên nhìn qua nhìn lại giữa hai người cảnh sát và con ma đưa ngón tay chỉ thẳng về phía trước:
"Kẻ trộm! Cháu đã bảo mụ ta là kẻ trộm! Mụ ta bất thình lình đột nhập vào nhà cháu rồi ra sức hành hung, muốn lấy mạng tụi cháu!"
"Cậu cứ bình tĩnh cái đã nào."
Một người cảnh sát liền đưa tay ra hiệu bảo tôi hạ hỏa bình tĩnh lại, sau đó liền nghển cái cổ ra hỏi han con ma đang đứng lù lù giữa phòng khách kia:
"Cái người đàn bà đang đứng ở đằng kia ơi. Trên người cô có mang theo mớ giấy tờ tùy thân gì không nhỉ?"
Con ma khẽ lắc đầu quầy quậy tỏ ý không có.
"Thế thì phiền cô vui lòng bước lại gần phía này một chút cùng tụi tôi về đồn làm việc giải quyết sự việc nhé?"
Vừa dứt lời, con ma liền giậm chân thình thịch tỏ ý phản đối kịch liệt đưa ngón tay chỉ thẳng về phía tôi và Seon-ah.
"Có vẻ như cô ấy cũng đang muốn tụi chú tiến hành xác minh giấy tờ tùy thân của hai đứa cậu xem sao đấy."
"Hai đứa có mang theo mớ đồ vật kiểu vậy ở đây không?"
Tôi luống cuống gật đầu lia lịa.
"Dạ có, có ạ. Tớ có thẻ học sinh đính kèm theo mớ giấy tờ khác nữa—"
"Trên cái thẻ học sinh đó có ghi thông tin địa chỉ nhà cụ thể ở đây không cậu?"
"Dạ, đ... địa chỉ nhà cụ thể thì không có ghi thông tin trên đó đâu ạ……………"
"Tụi chú bắt buộc phải xác minh chuẩn xác xem ai mới thực sự là chủ sở hữu hợp pháp của căn hộ này thì mới có đủ thẩm quyền để tiến hành bắt giữ người đàn bà kia về tội trộm cắp được, thành ra nếu cậu có cái gì mang ra để chứng minh tư cách hợp pháp của mình thì cứ chịu khó vào trong mang ra đây cho tụi chú xem bận xem sao nhé."
"Ch, chờ tớ một chút thôi ạ—" Tôi vội vã lướt qua người con ma và Seon-ah một lần nữa để lủi thủi lao thẳng vào bên trong phòng ngủ của bố mẹ, nhanh tay lục lọi khắp cái hộc tủ bàn trang điểm của mẹ. Sau đó, tôi nhanh tay vơ lấy một xấp dày mớ giấy tờ tùy thân như sổ hộ khẩu, thẻ bảo hiểm y tế có ghi rõ ràng tên tuổi của mớ thành viên trong gia đình rồi hốt hoảng cầm ra ngoài.
"Đ, đây ạ! Các chú cứ tự nhiên kiểm tra xác minh đi ạ! Trong nhà tớ hoàn toàn không có bất kỳ một người đàn bà dị hợm, quái đản nào cư trú như mụ ta đâu!"
"Úi chà, cậu mang ra nhiều giấy tờ thế này cơ à……………."
Người cảnh sát cầm lấy xấp giấy tờ rồi tiến hành đối chiếu mớ ảnh thẻ của mớ thành viên trong gia đình với khuôn mặt gớm ghiếc của con ma một lượt, thế nhưng ngay sau đó chú ta lại bất ngờ đưa ngón tay chỉ thẳng về phía cô bạn Seon-ah đáng thương đang đứng thu mình một góc:
"Thế còn cái đứa bé kia thì sao nhỉ? Cái đứa con gái đang đứng ở đằng kia cũng không phải là thành viên có tên trong sổ hộ khẩu gia đình này đúng không cậu?"
"Cậu ấy là—"
"Cậu nhìn vào đây xem này, nhìn kỹ vào cái phần này nhé."
Người cảnh sát vừa thốt lên vừa dùng ngón tay gõ bôm bốp vào cuốn sổ hộ khẩu.
"Trong cuốn sổ hộ khẩu này ghi rõ ràng thông tin Lee Joon chính là tên của cậu học sinh này lại còn là con một nữa chứ. Thế cái đứa con gái đang đứng ở đằng kia rốt cuộc là ai vậy ta?"
"Bắt quả tang tại trận luôn nhé~ Sao cậu còn trẻ tuổi mà dám mở miệng nói dối dông dài trước mặt tụi chú như vậy cơ chứ."
Người cảnh sát còn lại đứng phía sau lưng khẽ nở một nụ cười vô cùng tanh tưởi, biến dạng. Bắt quả tang cái nỗi gì mà bắt quả tang cơ chứ, rồi cháu rốt cuộc đã mở miệng nói dối cái chuyện gì to tát mà thốt ra lời đó chứ?
Tôi cố nén mớ cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ vì cái sự vô lý đùng đùng này lại, lập bập lên tiếng giải trình:
"Cậu, cậu ấy là bạn học của tớ ạ. Chỉ đơn giản là bạn cùng lớp hôm nay tình cờ ghé qua nhà tớ chơi thôi."
"Thật thế không cháu?"
"Cái vấn đề cốt lí và quan trọng nhất ở đây là cái người đàn bà dị hợm kia đang đột nhập gia cư bất hợp pháp vào nhà cháu gieo rắc nguy hiểm đấy ạ! Kẻ trộm! Các chú không hiểu định nghĩa của từ kẻ trộm là gì hay sao vậy cơ chứ?"
"Hửm."
Mặc dù bản thân tớ vì quá đỗi ức chế đã phải hét lớn lên bằng chất giọng ngập tràn cáu bẳn, bực bội thế nhưng mớ phản ứng của hai người cảnh sát này vẫn cứ thờ ơ, dửng dưng như không có chuyện gì to tát vậy. Thậm chí bọn họ còn dùng ánh mắt ngập tràn nghi hoặc săm soi luân phiên giữa tôi và Seon-ah một lượt nữa chứ.
"Chưa đủ tuổi vị thành niên mà lại còn không phải là người thân trong gia đình nữa chứ, thế mà lại dám cả gan ở chung một nhà cùng nhau giữa đêm hôm khuya khoắt thế này cơ à."
"Cá, các chú làm ơn đừng có tập trung vào mấy cái tiểu tiết vô lý đó nữa được không ạ! Với lại xét cho cùng thì bản thân cháu cũng là người chưa đủ tuổi vị thành niên, thành ra chuyện hai đứa ở cùng nhau thì có ảnh hưởng gì to tát đâu cơ chứ!"
Hai người cảnh sát khẽ lắc đầu quầy quậy rồi liếc mắt ra hiệu cho nhau vài ba bận. Sau đó, bọn họ khẽ phủi phủi hai bàn tay của mình vài phát tỏ ý chuyện chẳng có gì to tát cả.
"Trước mắt thì tụi chú xin phép ra về trước đây, thiết nghĩ có mớ chuyện gì xích mích thì tốt nhất ba người các cậu cứ chịu khó ngồi lại dùng lời lẽ để tự giải quyết êm đẹp với nhau đi nhé."
"Dạ?"
Cái mớ lời nói nhảm nhí, dông dài gì thế này cơ chứ, tớ tức đến độ phải lớn tiếng gầm lên một tiếng thất thanh:
"Cháu đã bảo là các chú hãy mau chóng xích cổ áp giải mụ ta đi ngay đi! Kẻ trộm! Mụ ta là kẻ trộm đột nhập vào nhà cháu!"
"Cậu làm ơn đừng có hét lớn lên gầm rú trước mặt tụi chú như vậy nữa nhé, cậu học sinh kia ơi. Nhìn tuổi đời thì còn trẻ mà sao thái độ lại lồi lõm thế không biết."
Ngay sau đó, người cảnh sát còn lại liền ngoảnh đầu lại rồi thốt ra lời với chất giọng ngập tràn mỉa mai, châm biếm:
"Ái chà, thật tình là cạn lời toàn tập luôn… Cái kiểu sự việc như thế này thì tụi chú hoàn toàn không thể lập biên bản để tiếp nhận hồ sơ vụ án được đâu, thành ra cậu cứ dứt khoát từ bỏ cái ý định đó đi cho rảnh nợ nhé. Nghe rõ chưa hả?"
"Tại sao lại không thể lập biên bản tiếp nhận hồ sơ vụ án được cơ chứ? Mụ ta rõ ràng là đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp vào nhà tớ gieo rắc nguy hiểm! Tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Tội đột nhập gia cư bất hợp pháp rành rành ra đó!"
"Thì tụi chú đã hỏi là cậu có cái gì mang ra để chứng minh, lập luận cho cái lời nói đó của mình chưa nhỉ. Chẳng hạn như hệ thống camera giám sát (CCTV) ghi lại được cái khoảnh khắc mụ ta tự ý xông vào nhà cậu gieo rắc nguy hiểm chẳng hạn, có cái đồ vật kiểu vậy không?"
"L, làm gì có cái căn hộ chung cư nào mà lại đi lắp đặt hệ thống camera giám sát (CCTV) ở ngay bên trong nhà cơ chứ ạ! Với lại cháu cũng vừa mới mang mớ giấy tờ tùy thân ra để chứng minh chuẩn xác mụ ta hoàn toàn không phải là thành viên trong gia đình tớ cư trú ở đây rồi!"
"Thế cái đứa con gái đang đứng ở đằng sau lưng cậu kia cũng không phải là thành viên trong gia đình cư trú ở đây, vậy giờ tụi chú cũng tiện tay xích cổ áp giải con bé đó đi luôn nhé? Chịu không?"
Hai người cảnh sát khẽ nở một nụ cười vô cùng mỉa mai, châm biếm đưa ngón tay chỉ thẳng về phía Seon-ah.
"Tụi chú có phải là mớ người rảnh rỗi sinh nông nổi, thời gian thừa thãi đâu mà đi làm mớ chuyện bao đồng này cơ chứ, cái sự việc gì thì cũng phải được lập biên bản để tiếp nhận hồ sơ vụ án một cách chính thống thì tụi chú mới có đủ thẩm quyền nhúng tay vào giải quyết chứ. Chứ còn hoàn toàn không có bất kỳ một mớ chứng cứ xác thực nào mà cậu lại dám tùy tiện quy chụp, đổ vội gáo nước bẩn cho một người hoàn toàn vô tội là kẻ trộm hung hãn đột nhập vào nhà gieo rắc nguy hiểm như vậy là không được đâu cậu ơi.
Tụi chú xin phép ra về trước đây, ba người các cậu cứ chịu khó ngồi lại chầm chậm dùng lời lẽ để tự giải quyết êm đẹp với nhau đi nhé."
"T, tình cảnh của tụi cháu lúc này là đang ngàn cân treo sợi tóc, sắp sửa bị lấy mạng đến nơi rồi mà các chú còn đòi bỏ đi đâu cơ chứ! Với lại ngay từ đầu tại sao một nạn nhân tội nghiệp như cháu lại bắt buộc phải đứng ra chứng minh, lập luận cho mớ sự việc này cơ chứ ạ!"
"Ái chà~ Cái thằng ranh con này thật tình chứ, đúng là nói chuyện chẳng thấy thông suốt chút nào cả. Thế giờ tụi chú hỏi thẳng một câu nhé. Cái người đàn bà kia đã dùng dao đâm một nhịp chí mạng nào vào người cậu để gieo rắc nguy hiểm chưa nhỉ?"
"Dạ……………?"
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tớ có cảm giác như đại não mình vừa phải hứng chịu một cú đấm ngàn cân, ong ong đầu óc toàn tập.
"Ý các chú là bây giờ cháu bắt buộc phải bị dao đâm một nhịp chí mạng nằm gục xuống đất, mất mạng đến nơi rồi thì các chú mới chịu lập biên bản để tiến hành điều tra phá án đúng không ạ?"
"Cậu nhìn vào thực tế xem xét tình hình đi chứ. Tụi chú cũng phải dựa trên mớ sự việc có thật đã xảy ra trên thực tế rồi thì mới có đủ thẩm quyền nhúng tay vào giải quyết chứ, đằng này hiện tại cái người đàn bà kia đã trộm cắp được mớ đồ vật giá trị nào của cậu đâu cơ chứ, mụ ta cũng chưa hề gây ra bất kỳ một vết thương tích nào trên cơ thể cậu mà gieo rắc nguy hiểm cả. Thành ra tình cảnh hiện tại tụi chú hoàn toàn không thể hỗ trợ được cái chuyện gì to tát cho cậu đâu cậu ơi?"
"Sao lại bảo là không có mớ sự việc gì xảy ra trên thực tế cơ chứ ạ! Tội tự ý xông vào nhà gieo rắc nguy hiểm! Cái người đàn bà kia rõ ràng là đang tự ý xông vào nhà cháu cư trú bất hợp pháp rành rành ra đó! Xin các chú hãy mau chóng xích cổ áp giải mụ ta đi ngay đi!"
"Cậu học sinh kia ơi, ngay từ cái khoảnh khắc đầu tiên cho đến tận bây giờ cậu cứ liên tục hét lớn lên bằng chất giọng lồi lõm trước mặt tụi chú như vậy là không ổn đâu nhé, biết điều thì ngậm cái miệng lại đi?"
Người cảnh sát khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ mặt vô cùng phiền toái, cáu bẳn.
Tớ tức đến độ đỏ mặt tía tai, liền cao giọng quát lớn bằng chất giọng ngập tràn sự phẫn nộ, khinh bỉ:
"Tên của các người là gì hả? Hả?"
Sở dĩ tớ thốt ra lời như vậy là vì sực nhớ tới một mớ thông tin từng tình cờ đọc được trên mạng Internet, bảo rằng trong trường hợp người dân đi báo án gặp phải mớ phần tử cảnh sát biến chất, có thái độ dửng dưng, thờ ơ không chịu tiếp nhận vụ án thì cứ việc lớn tiếng đe dọa sẽ làm đơn khiếu nại lên cấp trên, làm như vậy kiểu gì bọn họ cũng sẽ phải rén mà rẽ sang một chiều hướng hợp tác hơn.
"Tên là cái gì hả! Khai tên ra mau!"
Nghĩ đoạn, tôi liền hùng hổ lao thốc về phía trước định nhìn xác minh thông tin trên chiếc bảng tên ghim trước ngực của hai người bọn họ, thế nhưng mớ người cảnh sát này liền ra tay đẩy mạnh tớ một phát tỏ ý khó chịu.
"Theo góc nhìn của chú thì bản thân cậu học sinh đây cũng có một phần lỗi lầm không nhỏ trong cái sự việc này đâu nhé. Đáng lẽ ra ngay từ đầu cậu bắt buộc phải thể hiện rõ ràng cái thái độ, quan điểm dứt khoát của mình rằng bản thân hoàn toàn không chào đón cái người đàn bà kia bước vào nhà gieo rắc nguy hiểm chứ."
"Cái mớ lý lẽ gì thế này cơ chứ!"
Hóa ra chung quy lại là do bản thân tôi có lỗi lầm trước hay sao cơ chứ!
Bất chấp cái thực tế trước mặt có là con ma hay là cái thứ quái thai gì đi chăng nữa, tôi cũng định bụng sẽ xả thẳng một tràng mớ lời lẽ thô tục, bậy bạ nhất có thể vào thẳng mặt hai cái thằng ranh con cảnh sát biến chất đang đứng trước mặt mình mà trút giận, thế nhưng ngay chính cái giây phút ấy, tớ bỗng đột ngột ngộ ra một chân lý cuộc đời.
※ Cliché phim kinh dị: Mớ nhân vật cảnh sát xuất hiện trong phim lúc nào cũng được khắc họa một cách vô cùng bất tài, vô dụng, năng lực yếu kém kịch liệt mà lại còn chẳng bao giờ chịu đặt niềm tin vào mớ lời nói của nhân vật chính cả. Thay vào đó, bọn họ chỉ giỏi thốt ra mớ lời lẽ mỉa mai, châm biếm đính kèm theo thái độ lồi lõm gây ức chế cho người xem thôi. ※ H, hóa ra là vậy sao.
Đây chính là cái Cliché 'cảnh sát bất tài, vô dụng' Vốn xuất hiện nhiều như cơm bữa trong mớ bộ phim kinh dị Hàn Quốc rành rành ra đó.
"Cá, các chú làm ơn mở to hai con mắt ra nhìn cho kỹ vào giùm cháu một phát xem nào. Trừ phi hai con mắt của các chú bị mù lòa thôi."
Tớ đứng yên một chỗ rồi dùng ngón tay chỉ thẳng về phía trước để hướng ánh nhìn của hai người bọn họ, sau đó liền chầm chậm bước lùi về phía sau, di chuyển lại gần bên cạnh thân hình của con ma đang đứng ngơ ngác như phỗng kia.
"Các chú nhìn vào cái vị trí cổ của mụ ta xem này."
"Ờ, tụi chú vẫn đang mở to mắt nhìn đây."
Hai người cảnh sát dùng chất giọng ngập tràn cáu bẳn, bực bội thốt ra lời bằng mớ từ ngữ trống không, lồi lõm kịch liệt.
"Nhìn vào cái chiều dài cổ kia đi ạ. Thấy rõ mồn một rồi đúng không ạ? Giờ các chú cứ đối chiếu với cái cổ của cháu xem. Nó cứ thế này này, rồi lại thế này này. Hả?"
Tớ đứng ngay sát bên cạnh thân hình gớm ghiếc của con ma, đưa bàn tay lên đo đạc khoảng cách rồi trực tiếp làm một phép so sánh trực diện về cái sự khác biệt rõ rành rành giữa hai cái cổ cho bọn họ xem.
"Khác biệt một trời một vực luôn đúng không ạ? Rõ ràng là như vậy. Cái thứ này mà các chú nhìn ra được hình hài của một con người bình thường được cơ à? Hả? Làm ơn làm một phép so sánh trực diện giùm cháu cái đi. Trừ phi hai con mắt của các chú bị mù lòa thôi chứ nếu có mắt thì làm ơn nhìn cho kỹ xem cái thứ này có phải là con người hay không đi."
"Ờ, tụi chú nhìn vẫn thấy giống con người bình thường cậu ơi. Thôi tụi chú xin phép ra về trước đây, chúc cậu một ngày tốt lành nhé. Với lại đêm hôm khuya khoắt cậu làm ơn đừng có hét lớn lên gây ồn ào trật tự an ninh nữa nhé, kẻo người dân xung quanh lại kiện tụi chú về tội gây ô nhiễm tiếng ồn rồi bắt cậu phải lên đồn công an làm việc giải quyết sự việc thì khốn khổ đấy."
Họ buông lại một câu trả lời vô cùng mỉa mai, châm biếm rồi cứ thế dứt khoát kéo cánh cửa căn hộ đóng sầm lại một phát thật mạnh.
"Ch, chờ một chút đã, mẹ kiếp! Đừng có đóng cửa—" Rầm.
Con ma khẽ cúi gập cái đầu xuống làm một động tác cúi chào tiễn biệt hai người cảnh sát vừa rời đi một cách vô cùng lịch sự.
"……"
"……"
Khoảng không gian bên trong căn hộ một lần nữa lại bị bóp nghẹt, chìm đắm hoàn toàn vào bầu không khí tối tăm, tĩnh lặng như tờ.
Một bầu không khí im lìm, tĩnh mịch bao trùm khắp nơi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ngay chính cái giây phút con ma chuẩn bị chầm chậm ngẩng cái đầu gớm ghiếc của mình lên một lần nữa, tớ liền nhanh tay chộp lấy bàn tay của cô bạn Seon-ah—vốn dĩ vẫn đang đứng đờ người ra vì hoàn toàn không thể nào nuốt trôi nổi cái diễn biến vô lý đùng đùng vừa rồi—rồi kéo cô bạn tháo chạy thục mạng dạt về phía phòng ngủ của mình.
"Seon-ah ơi, mau trốn vào phòng ngủ thôi!!"
"D, dạ!!"
Có vẻ như đã định thần lại được sau cơn sốc tâm lý, Seon-ah liền luống cuống nắm chặt lấy bàn tay tớ rồi cùng nhau ra sức sải bước chạy trốn. Ngay sau khi đã lủi thủi chui tọt vào bên trong phòng ngủ của mình, hai đứa tụi tớ liền nhanh tay chốt khóa cánh cửa phòng lại một cách vô cùng khẩn trương.
Lạch cạch.
[Gya a a a a a á g–] Con ma điên cuồng phóng theo sau ngay sát nút, mụ ta lao thẳng diện vào cánh cửa phòng rồi bắt đầu dùng mớ móng vuốt đập phá thình thịch một cách kịch liệt tưởng chừng như muốn đập nát vụn cánh cửa ra vậy!
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm– [Gya a a a a a á g~] Một chuỗi âm thanh răng rắc vang lên một cách chói tai, đính kèm theo đó là hệ thống cánh cửa phòng ngủ bắt đầu xuất hiện mớ vết rạn nứt, cong vênh rồi dần dần bị hoác rộng ra một khoảng trống.
"Hộc, hộc………………."
Giờ biết phải làm sao bây giờ đây cơ chứ. Giờ biết phải làm thế nào bây giờ đây………………
Tớ ôm chặt lấy cái đầu của mình ra sức hét lớn một tiếng thất thanh trong lòng.
Cái mớ phim kinh dị Hàn Quốc chết tiệt kia ơi là phim kinh dị Hàn Quốc chết tiệt ơi…………….
Chính vì cái lũ mớ người các người suốt ngày cứ vô tư sao chép, lạm dụng cái mớ Cliché cốt truyện hãm tài, gây ức chế cho người xem xuất hiện nhiều như cơm bữa trên màn ảnh thế này, thành ra bản thân tớ ngày hôm nay mới phải gánh chịu cái kết đắng ngắt, chịu khổ chịu sở một cách vô lý đùng đùng ở cái xó xỉnh này đây này!
Cái vấn đề cảnh sát bất tài, vô dụng thì trên đời này có ai là không biết đâu cơ chứ cơ chứ? Thế mà trong mớ bộ phim truyền hình, phim điện ảnh các người có nhất thiết phải cố sống cố chết nhồi nhét, xào nấu cái tình tiết hãm tài đó vào trong từng tập phim, từng phân cảnh một cách khiên cưỡng như vậy mới chịu được hay sao hả hử?!
"Xét một cách công tâm mà nói thì, cái lũ đạo diễn chuyên làm ra mớ bộ phim có cái cốt truyện hãm tài, gây ức chế cho người xem mà lại hoàn toàn chẳng mang lại chút giá trị đóng góp nào cho quá trình phát triển của mạch truyện phim như vậy thì đáng lý ra phải bị khép vào tội tử hình mới đáng……………."
Dù có bị xử tử hình thì cũng là hoàn toàn đáng đời, không oan uổng chút nào cả.
Chuẩn không cần chỉnh luôn? Đúng vậy, chuẩn xác rồi. Quá chuẩn luôn? Ừm, chuẩn không phải chỉnh.
"Joon ơi! Mau tỉnh táo lại đi!!"
Thấy tớ cứ đứng đờ người ra, tâm trí như trên mây mà cứ chạy qua chạy lại một cách luống cuống trước cánh cửa phòng ngủ đang bị con ma điên cuồng đập phá thình thịch kia, Seon-ah liền lao tới dùng hai tay ra sức lay mạnh bả vai tớ một phát.
"K, kiểu gì rồi cũng sẽ mò ra được phương án giải quyết thôi! Lúc nào, lúc nào cậu cũng làm được cái chuyện đó mà………………."
Thực ra xét đi xét lại thì vẫn còn sót lại độc nhất một phương án đối phó khả dĩ thôi.
Đó chính là lao thẳng diện ra phía cửa sổ phòng ngủ trước mặt rồi nhảy xuống dưới đất tự sát để kích hoạt tính năng quay ngược mốc thời gian ngay. Làm như vậy thì tớ có thể né tránh được cái cảm giác đau đớn kịch liệt khi bị con ma kia xé xác ăn tươi nuốt sống, đính kèm theo đó là có thêm khoảng thời gian mà chầm chậm vắt óc suy nghĩ tìm phương án giải quyết.
Thế nhưng cái hành động ích kỷ đó chẳng khác nào đang đẩy cô bạn Seon-ah tội nghiệp ở lại vào chỗ chết mà bỏ mạng cả. Chưa kể vị trí phòng ngủ của tớ lại tọa lạc ở tận tầng 7, độ cao rơi vào khoảng tầm 20 mét—một con số vô cùng lửng lơ, dở dở ương ương thôi. Thành ra việc nhảy từ cái vị trí đó xuống dưới đất cũng hoàn toàn không thể đảm bảo 100% là bản thân sẽ mất mạng ngay lập tức được cả.
"Không có đâu… Làm gì có phương án đối phó khả dĩ nào tầm này nữa đâu………………."
Tớ nhắm chặt hai con mắt của mình lại mà thốt ra lời thầm thì với giọng điệu vô cùng tuyệt vọng.
Biết thế ngay từ đầu thà rằng mình đừng có dại dột mà kích hoạt cái năng lực Cliché hãm tài này lên có phải là tốt hơn không, mẹ kiếp. Trừ phi có thể lùng sục mà lôi cổ toàn bộ cái lũ đạo diễn đã góp công nhào nặn ra mớ bộ phim kinh dị Hàn Quốc ngập tràn mớ tình tiết gây ức chế cho người xem kia ra mà xử tử hình sạch sành sanh không sót một ai thôi chứ bằng không thì cái bối cảnh hiện tại hoàn toàn không có cách nào để đào tẩu thoát thân nổi cả.
Ngay vào cái giây phút tâm trí tớ đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ, khủng hoảng tinh thần kịch liệt ấy, Seon-ah bỗng khẽ đưa hai bàn tay lên ôm chặt lấy lồng ngực tớ giữa khoảng không gian tối tăm của phòng ngủ mà rướn đôi mắt lên nhìn tớ.
"Joon ơi, tớ vẫn luôn đặt trọn niềm tin vào cậu."
Rầm rầm rầm rầm rầm– [Gya a a a a a a á g–]
"Kiểu gì cậu cũng sẽ tìm ra cách giải cứu tụi mình thôi. Chắc chắn là như vậy luôn."
Đôi mắt tròn xoe, long lanh ngập tràn một sự tin tưởng kiên định, tuyệt đối chằm chằm nhìn vào tớ.
"……Seon-ah ơi. Cậu đừng có dại dột mà đặt niềm tin vào một đứa như tớ làm gì… Tớ thì có cái gì to tát đâu cơ chứ lại dám đặt cược cả mạng sống—"
"Tớ vẫn luôn đặt trọn niềm tin vào cậu."
Hai bàn tay nhỏ nhắn của Seon-ah đang ôm chặt lấy lồng ngực tôi bỗng chốc tăng thêm vài phần lực đạo, ghì chặt lấy một phát.
"Kiểu gì cậu cũng sẽ tìm ra cách giải cứu tụi mình thôi. Joon chắc chắn sẽ làm được. Tớ tin cậu."
Tôi khẽ siết chặt hai bàn tay của mình lại một phát.
Từ cậu bạn Kyeong-won cho đến cô bạn Seon-ah trước mặt, ai ai cũng vậy cả. Rốt cuộc bản thân mình có cái điểm gì to tát, vĩ đại đâu cơ chứ tại sao mọi người lại có thể trao trọn niềm tin tuyệt đối vào mình đến cái mức độ này cơ chứ hả hử?
Tôi đưa hai bàn tay của mình ra để nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn của Seon-ah đang ôm chặt lấy lồng ngực mình mà cảm nhận một lượt.
Ấm áp quá đỗi.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm– [Gya a a a a a á g–] Ngay sau đó, hệ thống cánh cửa phòng ngủ bắt đầu bị tàn phá một cách thê thảm kịch liệt rồi dần dần bị giật phắt ra mất một nửa bận, một chuỗi âm thanh răng rắc chói tai vang lên từ vị trí phần bản lề cửa.
"Seon-ah ơi."
"Dạ."
"Tớ vừa mới mò ra được một phương án đối phó rồi, thế nhưng trước mắt cậu có thể hứa với tớ độc nhất một điều này được không nhỉ?"
"Điều gì cơ ạ……………?"
Rầm rầm rầm rầm rầm– Răng rắc– [Gya a a a a a á g–] Cánh cửa phòng ngủ rách nát, tơi tả từng mảnh mà lộ ra một khoảng trống huơ hoác. Mớ mảnh vụn gỗ vỡ nát cứ thế bắn tung tóe khắp nơi trong không khí.
Xoẹt– Tôi nhanh tay dùng lực ôm chặt lấy bả vai của Seon-ah rồi đẩy mạnh cô bạn dạt về phía tủ quần áo, liền ghé sát tai mà dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất có thể để thầm thì:
"Cậu mau trốn vào bên trong này đi."
"Trốn ở đây á?"
"Ừm."
Tôi kéo toang cánh cửa tủ quần áo ra rồi đẩy nhẹ tấm lưng bảo Seon-ah bước vào bên trong. Đoạn, nhìn vào cái thân hình nhỏ nhắn đang ngồi thu mình một góc ẩn nấp giữa mớ quần áo tôi liền thầm thì dặn dò một câu dứt khoát:
"Kể từ cái khoảnh khắc này trở đi, cho dù ở bên ngoài có xảy ra bất kỳ một mớ chuyện gì kinh hoàng đi chăng nữa thì cậu cũng tuyệt đối, tuyệt đối không được phép tự ý ló đầu bước ra ngoài đâu nhé. Hứa với tớ đi."
"... Joon ơi."
Seon-ah ngước đôi mắt ngập tràn một nửa sự sợ hãi, một nửa sự lo lắng khôn nguôi chằm chằm nhìn vào tớ.
"Hứa với tớ đi. Cho dù có xảy ra mớ chuyện gì kinh thiên động địa đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối không được phép bước ra ngoài đâu đấy. Nghe rõ chưa hả?"
"... Tớ hứa."
Cô bạn khẽ gật đầu một phát dứt khoát tỏ ý sẽ khắc cốt ghi tâm cái lời dặn dò đó, rồi ngay sau đó liền chui tọt sâu vào bên trong mớ quần áo mà ẩn nấp thân mình.
Sau khi dùng tay đóng chặt cánh cửa tủ quần áo lại từ phía bên ngoài, tôi liền đứng phắt dậy để chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến với con ma điên cuồng sắp sửa phá cửa lao vào nhà bắt sống mình.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm– [Gya a a a a a a á g–]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn