Chương 122: Truyện ma thứ mười ba: Ngoằn ngoèo (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~45 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Ngày 4 tháng 5 năm 2019 (thứ Bảy), 12: 15 Lee Joon - Lượt thứ 2 Điểm truyện ma: 195 Luật nhân quả: 19% Vào một buổi trưa thứ Bảy chen chúc và nhộn nhịp, tôi đã lên tàu điện ngầm từ ga Sillim.
Cứ thế, tôi đứng len lỏi giữa dòng người đông đúc và đi một mạch cho đến khi tới ga Sadang.
Tôi xuống tàu một lát để chuyển sang tuyến số 4, rồi tiếp tục di chuyển khoảng 20 phút nữa là đến ga Seoul.
Sau khi bước xuống tàu cùng biển người chen chúc, tôi đi theo dòng người bước lên các bậc thang để ra ngoài mặt đất.
Ngay lập tức, ga tàu hỏa Seoul hiện ra trước mắt, một tòa nhà được dựng hoàn toàn bằng kính màu xanh lam.
'Lần trước khi tới đây, nơi này còn đầy rẫy những người đang tháo chạy trối chết để trốn tránh Kim Eun-jung.'
Còn giờ đây, xung quanh chỉ có những con người đang qua lại một cách bình yên, vừa cười nói rôm rả vừa tận hưởng ngày nghỉ cuối tuần.
"Cho cháu một vé KTX đi Busan ạ."
"Chuyến 12 giờ 30 phút được không cháu?"
"Dạ được."
"Của cháu hết 59. 800 won."
Tôi rút số tiền mặt đã chuẩn bị sẵn từ trong ví ra đưa cho nhân viên.'Đắt đỏ kinh người.'
Hơn một nửa tổng tài sản tích cóp từ tiền lì xì của tôi đã bay màu trong một nốt nhạc.
'Quả nhiên, việc giải quyết triệt để vấn đề tiền bạc vào lúc này là hoàn toàn đúng đắn.'
Sau này khi tham gia vào các hoạt động này khác, chẳng biết được sẽ cần đến tiền vào lúc nào và như thế nào.
Nếu cứ dùng điểm hệ thống để chi trả cho mấy khoản đó thì đúng là ngu ngốc hết chỗ nói. Chẳng khác nào việc cúng tiền thật để mua một món đồ vốn có thể cày cuốc bằng tiền game.
'Điểm hệ thống thì chỉ được phép tiêu vào những việc mà chỉ có nó mới giải quyết được thôi.'
Một khoản tiền vô chủ không dính dáng đến bất kỳ ai, lại chỉ có một mình mình có thể quản lý – số tiền mặt ngoài ruộng tỏi chính là câu trả lời thỏa đáng nhất.
'Ở cái cửa hàng McDoria đằng kia, Jin-hee đã từng thuyết phục thành công Kim Eun-jung. Còn ở khu ẩm thực phía trên kia, cả hội đã cùng nhau ăn một bữa sau khi giải quyết xong sự cố…………….'
Vừa miên man suy nghĩ, tôi vừa bước xuống sân ga để chuẩn bị lên tàu.
Khi đi xuống bằng thang cuốn, tôi tự hỏi không biết mọi người có việc gì mà phải đi lại nhiều đến thế, ai nấy đều tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc.
'Không biết các thành viên lúc này đang làm gì nhỉ.'
Đây là lần đầu tiên tôi tự mình đi tàu hỏa thế này, và cũng là lần đầu tiên một thân một mình rời khỏi Seoul.
Dẫu biết chỉ cần có tiền là chẳng có gì khó khăn, nhưng việc độc hành thế này vẫn khiến thâm tâm tôi dấy lên chút cô đơn.
Cảm giác đa sầu đa cảm chợt ùa về, tôi cứ bật đi bật lại cái nhóm chat chung mấy lần liền, dù mọi người đang bận nghỉ ngơi nên chẳng có ai thèm ho một tiếng.
<Oh Deok-hoon: Man Masatoki Nghe Window bảo giả in là mới ra the truyện tác tên đấy, > Thằng Deok-hoon dù chẳng có ai thèm rep nhưng vẫn một mình tự luyên thuyên về truyện tranh.
"Hửm."
Chẳng mấy chốc, đoàn tàu đã tiến vào đường ray với một tiếng gầm lớn, và tôi bước vào trong ngay khi cửa vừa mở.
Sau khi cúi đầu chào đáp lễ chị tiếp viên hàng không đang niềm nở đón khách, tôi len qua lối đi hẹp để tìm đến đúng vị trí ghế ngồi ghi trên vé.
Vì có ý định đến Busan rồi mới mua balo nên hiện tại tôi đang đi người không.
Né người qua một hành khách đang loay hoay cất hành lý lên giá trên trần, tôi ngồi phịch xuống ghế.
Tôi tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ dõi mắt nhìn ra khung cảnh bên ngoài.
'Nghĩ lại thì dạo gần đây mình chẳng có lấy một khoảng thời gian trống nào để tĩnh tâm sắp xếp lại suy nghĩ.'
Suốt ngày cứ quay cuồng với trường lớp, với truyện ma, rồi lại cùng các thành viên trải qua biết bao vụ lộn xộn nháo nhào.
Cảm giác như tôi đã nhập học được hai năm rồi chứ chẳng phải mới hai tháng.
'Cứ coi như mình đang đi du lịch một mình vậy.'
Tôi tự nhủ thầm rằng đây là một chuyến hành trình ngắn ngày của riêng mình nhân dịp lễ.
Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, tôi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật vút qua khung cửa sổ rồi thiếp đi lúc nào không hay.
"……"
Khi tôi mở mắt ra, đoàn tàu vẫn đang trong quá trình băng qua dải đất Hàn Quốc.
Bên ngoài cửa sổ, khung cảnh làng quê thanh bình dưới ánh nắng ban trưa vút qua tầm mắt.
[Ga tiếp theo là Gimcheon-Gumi. Gimcheon-Gumi] Đoàn tàu đã đi được khoảng nửa chặng đường, và có vẻ như tôi đã ngủ được tầm một tiếng đồng hồ.
'Hóa ra ở những nơi thế này cũng có người sinh sống.'
Đúng chuẩn một đất nước có tới 70% diện tích là núi như Hàn Quốc, khung cảnh ngoài cửa tàu toàn là núi non trùng điệp, thế nhưng thi thoảng đây đó vẫn thấp thoáng các khu dân cư nhỏ hoặc các tòa nhà chung cư.
Một nơi chẳng có tàu điện ngầm, cũng chẳng thấy bóng dáng siêu thị lớn. Thật kỳ lạ khi ở một nơi tưởng chừng bốn bề chỉ có núi rú thế này, một khu chung cư lại thình lình hiện ra ở đằng xa ngoài cửa sổ.
'Có thật nhiều cảnh tượng mà mình chưa từng được biết đến.'
Sau một hồi ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh vật, đoàn tàu bắt đầu tiến vào địa phận Ulsan, lúc này không khí đô thị mới bắt đầu rõ rệt hơn một chút.
Đây đó đã xuất hiện rất nhiều cửa hàng nhượng quyền quen thuộc mà tôi vẫn thường thấy ở Seoul.
'Ulsan mang lại cảm giác khá giống với nơi mình từng sống… nhưng sao trông nó cứ như một thành phố ma vậy nhỉ.'
Tôi lẩm bẩm: "Nếu so với Seoul."
Seoul thực sự là nơi mà đặt chân đến đâu cũng thấy người người nêm chặt.
Chỉ tính riêng ga Sillim nơi tôi sống, mỗi lần muốn đi bộ ra bắt tàu là vỉa hè lại đông nghịt đến mức muốn nổ tung.
Cứ mỗi khi đèn tín hiệu ở vạch kẻ đường dành cho người đi bộ ở các ngã tư 4-5 làn xe chuyển xanh, việc hàng trăm con người cùng lúc ùa qua đường đã là chuyện cơm bữa.
So với một nơi như thế, dù các tòa nhà ở đây trông cũng cao ráo tương tự nhưng vẫn không thể giấu nổi một bầu không khí đượm vẻ tịch mịch.
Điều đó càng làm cho một kẻ độc hành như tôi cảm thấy cô quạnh hơn.
Dù biết thừa ngày mai là mình đã có thể gom tiền vào balo rồi quay trở về, nhưng cảm giác lúc này cứ như thể tôi đang dấn thân đến một nơi nào đó xa xôi lắm, một nơi viễn xứ không có ngày về.'…Sau này đi nghĩa vụ quân sự chắc còn thảm hại hơn thế này nhiều.'
Chỉ mới đi tham quan hay dã ngoại có một ngày mà đầu óc đã nhớ nhà da diết, vậy mà phải vào đó cày cuốc, chịu khổ nhục tận hai năm trời.
'Nghỉ đi, đéo có đi đâu hết.'
Thà rằng Ma vương hồi sinh rồi Trái Đất diệt vong luôn đi cho rảnh nợ, chứ tôi quyết không có chuyện đi lính.'Sau này phải tìm cách tận dụng cái Hệ thống từ từ để né nghĩa vụ quân sự xem sao…'
Vừa nhìn ra cửa sổ vừa tính toán mấy trò khôn lỏi đó, cái bụng tôi bỗng chốc biểu tình.
'Nghe bảo trên tàu có cái quầy ăn nhẹ hay gì đó mà nhỉ.'
Tôi đứng dậy khỏi ghế và bước ra lối đi giữa các toa tàu.
Đi qua vài toa, tôi bắt gặp một máy bán hàng tự động bán đồ ăn nhẹ nằm ở khoảng nối giữa hai toa tàu.
Tôi nhét một tờ 1. 000 won vào máy, lấy ra một thanh sô-cô-la rồi vừa bóc ăn vừa quay trở lại chỗ ngồi của mình.
'Hiện tại trong ví còn khoảng 150. 000 won.'
Đập vỡ lợn đất rồi rút sạch sành sanh số tiền lì xì trong tài khoản ngân hàng, tổng tài sản của tôi gom góp lại được vỏn vẹn 150. 000 won.
Dự tính của tôi là ngay khi đặt chân đến Busan, việc đầu tiên cần làm là tậu một chiếc balo thật lớn và một cây xẻng.
'Rồi cộng thêm cả chi phí đi lại bằng tàu điện ngầm và xe buýt nữa thì…….'
Chắc là đủ dùng.
Chỉ cần đến được đích là tiền nong sẽ ngập tràn dưới lòng đất, tha hồ mà hốt.
Tiền vé tàu lượt về thì cứ việc rút đại vài tờ mệnh giá lớn trong đống tiền chôn giấu đó ra mà xài là xong.
Trong lúc tôi đang mải mê xem video mấy con mèo trả lời chủ siêu ngoan trên YouTube thì đoàn tàu đã tiến vào ga Busan.
Vài hành khách đang ngủ gật ở phía trước và phía sau tôi cũng lục đục thức dậy, bắt đầu thu dọn hành lý cá nhân.
'Có vẻ mọi người đều xuống ở ga này.'
Cánh cửa toa tàu vừa mở ra, tôi lập tức hòa vào dòng người đông đúc cùng bước xuống ga Busan.
Và rồi theo bản năng, tôi cuốn theo dòng người đi lên phía trên bằng thang cuốn.
'Nghĩ lại thì bộ phim zombie "Chuyến tàu sinh tử" (Train to Busan) lấy bối cảnh ở chính nơi này thì phải?'
Hồi nghe tin phim cán mốc mười triệu vé, cả nhà tôi cũng đã rủ nhau đi xem, nhưng tính theo mốc thời gian của tôi (bao gồm cả lần quay ngược thời gian) thì đã là chuyện của hơn 6 năm về trước nên nội dung phim cũng chẳng còn nhớ rõ.
Chẳng mấy chốc, tôi đã băng qua sảnh ga Busan rộng lớn được lát đá cẩm thạch sang trọng, tiếp tục đi xuống bằng thang cuốn để ra tới cửa ra vào.
'Mấy giờ rồi nhỉ? Bảng trạng thái.'
Xoẹt— [Ngày 4 tháng 5 năm 2019 (thứ Bảy), 15: 20] [Lee Joon - Lượt thứ 2] [Điểm truyện ma: 195] [Luật nhân quả: 19%]
'KTX công nhận nhanh khủng khiếp thật.'
Di chuyển từ đầu này đến đầu kia của lãnh thổ Hàn Quốc mà mất chưa đầy 3 tiếng đồng hồ đã tới nơi.'Biết thế này thì ở nhà phụ bố mẹ dọn dẹp thêm chút nữa rồi thong thả xuất phát cũng được.'
Do đây là lần đầu đi tàu hỏa nên tôi cứ đinh ninh từ Seoul vào Busan phải mất đến nửa ngày trời.
"Để xem nào……………."
Tôi tận dụng tính năng tìm đường trên bản đồ để rà soát lại lộ trình từ vị trí hiện tại một lần nữa.
"Từ đây bắt tuyến tàu điện ngầm số 1 rồi xuống ở ga Hadan, sau đó chuyển sang xe buýt làng số 9-1 của quận Gangseo……………"
Trước mắt cứ đi cái đã.
Khi tôi bước ra khỏi cửa ga Busan, khung cảnh nơi đây đang ngập trong một công trường thi công rầm rộ.
Nghe chừng người ta đang xây dựng một nền tảng ga mới nào đó, việc tôi muốn ngắm nghía xem diện mạo nó ra sao coi như đã chọn sai thời điểm mất rồi.
'Nhưng dẫu có thế thì lượng người vô gia cư ở đây đông đúc cũng chẳng khác gì ga Seoul.'
Đi bộ khoảng chừng một phút, ga tàu điện ngầm đã hiện ra ngay trước mắt.
Tôi bước xuống dưới, quẹt thẻ giao thông rồi tiếp tục ngồi tàu điện ngầm di chuyển một mạch suốt một hồi lâu, cuối cùng bước xuống ở một nhà ga mang tên Hadan.
Sân ga vắng vẻ, chỉ lác đác vài hành khách qua lại.
Thiết kế bên trong nhìn thoáng qua thì khá tương đồng với tàu điện ngầm Seoul, nhưng số lượng người đi lại ít hơn nhiều, mang lại một bầu không khí vô cùng thưa thớt, bình lặng.
[102 Ga Hadan 下端驛 Hadan]
'Ga Hadan… chữ "Hạ" 下 trong dưới, chữ "Đoạn" 端 trong tận cùng.'
Nghĩa đen của nơi này có phải là "nơi tận cùng ở tít phía dưới" không vậy.
Quả thực, dẫu có nhìn vào bản đồ đi chăng nữa thì ở phía dưới nơi này cũng chẳng còn gì cả. Đúng nghĩa là điểm cực nam của Hàn Quốc, chỉ có biển khơi bao la trải dài mút mắt, và ở phía xa bên kia đại dương, người ta chỉ vẽ thêm đảo Tsushima rồi đến lãnh thổ Nhật Bản mà thôi.
'Mình đã tự mình đi một mạch từ đầu này đến đầu kia của đất nước rồi cơ đấy.'
Hừm.
Khi bước lên mặt đất từ ga tàu điện ngầm Hadan, đập vào mắt tôi là một trung tâm thương mại lớn mang tên Art Malling.
"Cháu cần loại to nhất, vừa rẻ mà vừa có kích thước khủng là được ạ."
"Nếu cháu tìm loại như vậy thì chiếc ba lô leo núi này thế nào?"
Tại đó, tôi đã sắm một chiếc ba lô cỡ lớn màu đen cùng một chiếc đèn pin, sau đó ghé qua một tiệm kim khí gần đó mua thêm một chiếc xẻng gấp ba khúc rồi nhét gọn vào bao tải.
Sau khi chi tiêu xong xuôi, trong túi tôi vẫn còn dư hẳn 50. 000 won.
'Nơi mình sắp đến hoàn toàn là đồng ruộng nên phải mua sẵn đồ ăn từ đây mang đi.'
Tất nhiên là tôi có thể ngồi ăn luôn tại đây rồi mới đi, nhưng thời gian thấm thoắt đã là 5 giờ chiều.
Trước khi mặt trời lặn hẳn, tôi buộc phải có mặt tại hiện trường để xác nhận vị trí.
Vừa vặn tra cứu bản đồ thấy gần đó có một cửa hàng Lotteria nên tôi lập tức rảo bước tiến vào.
Két—'Ở đây cũng vắng vẻ gớm.'
Nếu là ở Seoul thì dẫu có đi đâu, cứ vào cửa hàng thức ăn nhanh là phải xếp hàng dài dằng dặc, vậy mà ở đây dẫu là chiều cuối tuần nhưng bầu không khí vẫn khá là thong thả.
Đứng trước máy gọi món tự động (kiosk) cân nhắc xem nên chọn thực đơn nào, tôi quyết định đã chơi thì chơi lớn, chọn luôn món đắt đỏ nhất mang đi.
'Trong ví còn hẳn 50. 000 won, trừ đi chi phí đi lại đến đó thì vẫn còn dư dả chán.'
Tội gì mà phải bóp mồm bóp miệng chứ.
Tôi dứt khoát chọn combo burger bò Hanwoo – món ăn mà ngày thường tôi chẳng bao giờ dám tơ tưởng đến.
'Hửm… Hay là mua thêm cái nữa nhỉ?'
Lát nữa đến nơi là phải ra sức cuốc đất một hồi lâu rồi còn phải bốc tiền vào balo, chỉ một combo này sợ là không đủ năng lượng để cày cuốc.
Thế là tôi quyết định order thêm một chiếc burger bò Wagyu đơn lẻ nữa vào hóa đơn.
Trong lúc cầm tờ phiếu số thứ tự đứng chờ lấy đồ ăn, tôi lại tranh thủ lướt qua nhóm chat chung một lần nữa.
<Oh Deok-hoon: Mọi cái gì làm người nhở? thế vẹo đang> <Lee Câm Jin-hee: cái giùm mồm>
'Vẫn sống tốt.'
Xem chừng là không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
'Còn Seon-ah… chắc cũng đang nghỉ ngơi tốt chứ.'
Sau khi gây ra cái trận náo loạn kinh hoàng đó, tôi vẫn chưa có cơ hội ngồi lại nói chuyện rõ ràng với con bé.
Cứ như thể hai bên đã ngầm ước định với nhau là sẽ chôn giấu và bỏ qua mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó vậy.
'…Mấy chuyện này tốt nhất là không nên đào sâu nghĩ ngợi làm gì. Cứ ngó lơ đi thôi.'
Bản thân tôi ở thời điểm hiện tại cũng chưa có tâm trí đâu mà tính đến chuyện yêu đương hẹn hò.
Bởi vì ngay khi vừa bước sang tuổi 20, tôi đã phải nghe phát ngán cái bài ca xương máu về việc yêu đương cùng lớp (Campus Couple) rồi dẫn đến kết cục nát bét từ ông anh họ trên bàn nhậu.
'Joon ơi! Mày có chết cũng tuyệt đối không được yêu đương cùng lớp nghe chưa…… Cái con khốn đó đã ra tay trước biến anh thành một thằng khốn nạn… Đáng ra anh phải là người ra tay phao tin trước mới đúng, hức hức…………….'
Lúc yêu nhau thì thề sống chết có nhau, vậy mà khi đường ai nấy đi lại lao vào một cuộc chiến xem ai bôi tro trát trấu vào mặt đối phương giỏi hơn trước mặt bàn dân thiên hạ.
Tất nhiên, dẫu tôi và Seon-ah có hẹn hò rồi chia tay đi chăng nữa, tôi cũng không nghĩ con bé lại thuộc kiểu người đi rêu rao mấy lời đồn thổi ác ý về tôi.
Thế nhưng, chúng tôi còn phải đồng hành cùng nhau suốt 3 năm trời, nếu để ba cái chuyện tình cảm cá nhân xen vào thì sẽ phát sinh rất nhiều điều bất tiện trong công việc chung.
'Và nếu là Seon-ah thì một khi chia tay, con bé sẽ không chôn vùi tôi bằng dư luận đâu, mà theo đúng nghĩa đen là sẽ đào hố chôn sống tôi luôn đấy.'
Không biết con bé có ổn không nhỉ.'Chắc là ổn thôi.'
Nhất định phải ổn.
"Phùùù."
<Oh Deok-hoon: Kyeong-won bốn cái kia, lời mau. mắt thằng trả Ôi> <Ahn (fact) 15] Kyeong-won: Tại cho chứng cà có dùng dẫn khịa, lỗi mạng mới nhé. [cite: nhảy nó ra sự thật trên tỉnh tớ và vào vả vừa xin xong. À, đứa> <Lee Jin-hee: Mẹ kiếp~> Cái đám này chắc có nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng thằng chủ nhiệm của tụi nó hiện tại đang một thân một mình có mặt tại một nơi cách Seoul cả nửa vòng trái đất.' Hy vọng lần tới đến Busan sẽ không phải là đi một mình thế này nữa, mà là cả hội cùng nhau đi.' Cùng nhau ra bãi biển Haeundae nghịch nước, rồi cùng kéo nhau vào tiệm nướng xì xèo đánh chén." Khách hàng số 762 ơi, đồ ăn của bạn xong rồi ạ~""Dạ, em cảm ơn." Tôi xách túi giấy chứa combo burger bước ra khỏi cửa hàng. Truyện ma thì cũng là truyện ma thật đấy, nhưng nếu muốn sau này có thể thong thả cùng bạn bè đi du lịch đây đó, thì việc giải quyết dứt điểm bài toán kinh tế ngay tại đây là hoàn toàn hợp lý.' Mình đang làm rất tốt.' Tôi bước lên chuyến xe buýt làng vừa cập bến, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi khu trung tâm rộn rã, băng qua cây cầu lớn bắc ngang sông Nakdong để hướng thẳng về vùng rìa ngoài cùng của thành phố. [Trạm dừng tiếp theo là Trường Trung học Cơ sở Noksan, Trường Trung học Cơ sở Noksan.]'Oa.' Bước chân xuống xe mà tôi không khỏi trầm trồ thán phục.' Ở một nơi thế này mà cũng có trường học tồn tại sao?' Mà không phải kiểu trường học trải nghiệm nông thôn gì đâu nhé, đây đích thị là một ngôi trường chính quy có đầy đủ các cuộc thi cử chọi nhau nảy lửa cơ đấy.' Đỉnh thật. Học sinh theo học ở đây rốt cuộc là sống ở cái xó xỉnh nào nhỉ?' Dẫu nói là có đường sá trải nhựa hẳn hoi và quanh quẩn cũng có vài ba công trình xây dựng, nhưng nhìn qua toàn là mấy cái xưởng bán buôn bán lẻ quần áo không tên tuổi. Mà ngặt một nỗi, phần lớn trong số chúng đều treo biển "Cho thuê" chình ình trước cửa. Đừng nói đến một cửa hàng tiện lợi, ngay cả một quán ăn bình dân thường thấy cũng tuyệt nhiên không có, đây đúng nghĩa là một con đường phong tỏa chỉ để phục vụ cho xe cộ phóng qua.' Oa… Mà thôi, bớt làm bộ làm tịch lại đi.' Trông chẳng khác nào một gã nhà quê lần đầu lên tỉnh (dù tôi là dân Seoul gốc). Tôi tự nhủ phải nhanh chóng di chuyển đến vị trí mục tiêu. Rời khỏi trục đường lớn nơi xe buýt qua lại, tôi rảo bước dọc theo một con đường xi măng nhỏ hẹp.' Chính là hướng này rồi.' Thấp thoáng giữa những căn nhà tạm trông như nhà kho, các thửa ruộng đã bắt đầu lộ diện. Những công trình kiến trúc nằm rải rác cách quãng dọc theo các bờ ruộng. Gọi là tòa nhà cho sang mồm chứ thực chất chúng chỉ lớn hơn cái thùng container một chút, tôi nghía qua thử xem chúng dùng vào việc gì thì thấy đa phần chỉ treo mấy cái biển hiệu kiểu như "Cơ khí", "Thực phẩm ○○".' Là mấy cái xưởng nhỏ, hay là nhà kho gì đó chăng?' Cứ thế đi bộ theo con đường một hồi lâu, lối đi xi măng bỗng chốc đứt đoạn, và trước mắt tôi hiện ra một vùng đồng không mông quạnh đúng nghĩa. Tôi rẽ khỏi con đường, đặt chân lên nền đất bùn và rảo bước về phía con sông Nakdong thấp thoáng ở đằng xa.' Chắc là quanh đây rồi.' Gọi là đường bờ sông thì có hơi quá lời. Chỉ có một lối đi nhỏ hẹp vừa vặn cho một chiếc xe tải lách qua chạy dọc theo mép nước. Cấu trúc nơi đây bao gồm: một cánh đồng hoang vu – một lối đi hẹp – và dòng sông Nakdong trải dài vô tận. Ngoại trừ mấy căn nhà tạm nằm tít đằng xa, bốn bề xung quanh chỉ toàn là ruộng đồng bát ngát.' Và cả căn nhà mái ngói đổ nát đầy khả nghi kia nữa.' Để xem có ai sinh sống ở đó không, tôi tiến lại gần dọc theo con đường, nhưng nhìn thấy một nửa mái nhà đã sụp hẳn xuống thế kia thì đích thị là một căn nhà hoang rồi. Và ngay sát cạnh đó là một khúc đường đang bị ngập lụt.' Chính vì con đường này bị ngập nên ngày mai người ta mới điều máy xúc cùng thợ thuyền đến đây để tiến hành công tác khắc phục sửa chữa đây.' Với tình trạng đường sá bị đứt đoạn do ngập lụt thế này thì xe cộ bình thường chắc chắn không thể qua lại được. Đứng trên đoạn đường sạt lở, tôi phóng tầm mắt rà soát một lượt khắp cánh đồng hoang vắng.' Chính là chỗ kia rồi.' Giữa những thửa ruộng bao la, có một khu đất cỏ dại mọc lởm chởm, trông như thể đã từ rất lâu rồi không có bàn tay người chăm sóc. Có khả năng đây chính là khu ruộng tỏi trong truyền thuyết. Viễn cảnh hoang tàn không ai ngó ngàng tới này cũng dễ hiểu thôi, bởi vì gã chủ nhân của nó hiện tại đang phải bóc lịch trong tù vì tội điều hành trang web cá cược bất hợp pháp rồi còn đâu.' Nhưng mà nghe bảo là ruộng tỏi, sao tăm hơi củ tỏi nào chẳng thấy đâu nhỉ.' Hay là ban đầu trồng vào để ngụy trang, sau này không ai chăm bón nên chết sạch sành sanh rồi cũng nên. Đứng ngay tại khu đất cỏ dại mọc um tùm đó, tôi lại đảo mắt nhìn quanh một lượt xem có tai mắt nào đang rình rập hay không. Những công trình tạm bợ ở đằng xa, cánh đồng trải dài mút mắt, dòng nước sông lặng lẽ trôi và tiếng gió thổi rì rào. Đường sá thì đã sụp đổ nên xe cộ miễn qua lại, mấy căn nhà tạm kia trông cũng chỉ như nhà kho không có hơi người. Yếu tố duy nhất khiến tôi lấn cấn là căn nhà mái ngói thì cũng đã là một phế tích sập xệ.' Chẳng có vấn đề gì đáng ngại cả.' Sau này khi trời tối hẳn, chỉ cần chú ý một chút khi bật đèn pin là sẽ không một ai có thể phát giác ra hành tung của tôi. Tôi một lần nữa dùng chân dậm bình bịch xuống nền đất nơi chôn giấu kho báu để xác vị trí chuẩn xác, sau đó chọn một góc gần đoạn đường sạt lở ngồi xuống đánh chén.' Nạp năng lượng cái đã.' Tôi mở túi giấy rút chiếc burger ra, đổ hết đống khoai tây chiên lên mặt túi rồi bóp sốt cà chua ra bên cạnh. Bóc lớp giấy gói, tôi cắn một miếng burger Hanwoo thật lớn.' Ngon tuyệt cú mèo.' Hóa ra nó ngon lành thế này, vậy mà bấy lâu nay chỉ vì tiếc rẻ một nghìn won mà tôi chưa từng một lần dám rút ví ăn thử. Đột nhiên, một luồng gió sông thổi qua mát rượi. Tôi thong thả thưởng ngoạn phong cảnh sông nước Nakdong. Phía bên kia bờ sông đang dần chìm vào bóng tối, các tòa nhà cao tầng của Busan bắt đầu lên đèn sáng rực. Khoai tây chiên để nguội nên có chút ỉu. Tôi ngậm ống hút làm một ngụm coca mát lạnh. Mùi vị quả thực rất ra gì và này nọ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn