Chương 148: Truyện ma thứ mười sáu: Khu vực suy luận tiết 4 (12)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~25 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Ngày 13 tháng 5 năm 2019 Thứ Hai, 14: 30] [Lee Joon - Lần lặp thứ 2] [Điểm Truyện Ma: 173] [Nhân quả: 22%]
"Theo tôi mau! Mấy người các cậu ngay lập tức sẽ bị kỷ luật đấy!"
"Tên kiaaaaa!!"
"Ái, ái……!"
Tiếng ồn ào ngày càng tiến lại gần.
"…Không phải đang trong giờ học sao? Cái gì……"
Giáo viên chủ nhiệm đứng dậy khỏi ghế với vẻ mặt tò mò không biết có chuyện gì.
"…Không phải là giọng mấy đứa otaku sao?"
"……?"
Những người bên trong phòng phát thanh lần lượt tiến ra phía cửa với vẻ mặt hiếu kỳ.
Chẳng mấy chăng, bốn người đang ồn ào di chuyển ngoài hành lang hiện ra trước mắt.
Đó là các thành viên câu lạc bộ truyện ma của chúng tôi: Seon-ah, Deok-hoon, và Kyeong-won.
Cùng với một người phụ nữ trung niên nghiêm khắc đang kéo tai ba đứa nó bước đi — Cô hiệu phó Jang Yeo-ok.
Bà ta đang hừng hực tức giận dẫn các thành viên tiến vào phòng giáo viên chính, nơi nối liền với phòng phát thanh.
"H-Hội trưởng!""
Joon à……………!?"
Khi các thành viên đang bị kéo đi nhìn thấy chúng tôi đang ngơ ngác đứng nhìn từ phòng phát thanh và cất tiếng gọi, cô hiệu phó ngoảnh lại với vẻ nghi hoặc.
"Ơ, ơ kìa hô hô, hô hô hô."
Cảm nhận được ánh mắt của tám người đang nhìn chằm chằm từ bên trong, cô hiệu phó lập tức thay đổi sắc mặt.
"A, Mọi người vẫn còn ở đây sao……"
"Có chuyện gì vậy, cô?"
"Ôi, làm sao bây giờ, anh cảnh sát? Mấy đứa học sinh cá biệt lại gây ra chuyện nữa rồi……"
"……Sự cố gì cơ?"
"Chuyện là thế này……"
Viên cảnh sát đi qua tôi, bước ra hành lang để nói chuyện với cô hiệu phó.
Ngay khi chiếc tai đang bị bắt tháo ra, các thành viên liền lén lút lon ton chạy ngay về phía tôi.
"H-Hội trưởng……………."
"J- Joon à……."
"…Có chuyện gì thế?"
"Chuyện là……."
Các thành viên ngập ngừng không yên, vừa hích hích tay nhau vừa ra hiệu bảo người kia nói trước.
Chẳng mấy chăng, Deok-hoon quệt mồ hôi rồi cất lời trước.
"X-Xin lỗi cậu năng… bị phát hiện mất rồi năng……."
"…Tôi lại tưởng chuyện gì."
Có thế thôi mà.
Tôi nhếch môi cười khẩy một tiếng rồi vỗ nhẹ an ủi bọn họ.
"Không sao, vất vả cho các cậu rồi."
Lúc gặp nhau ở giờ nghỉ giải lao trước đó, tôi đã dặn bọn họ hãy đi quan sát cái xác, có vẻ như trong lúc ráng sức thực hiện giữa giờ học thì bọn họ đã lỡ bị phát hiện.
"Lại đây rồi nói cho tôi biết tất cả những gì các cậu đã nhìn thấy đi."
"C-Cảm……."
Nơi hành lang, cô hiệu phó đang cuống quýt giải thích điều gì đó, còn viên cảnh sát thì lặng lẽ lắng nghe.
Tranh thủ lúc đó, tôi lùa toàn bộ các thành viên vào bên trong phòng phát thanh.
"Hô, hô hô… Chúng tôi đã liên tục luân phiên canh giữ, nhưng… nhân lúc một giáo viên đi nhà vệ sinh, mấy đứa này lại bò từ trong giờ tự học ra ngoài……………"
"……Không sao đâu. Dù sao ban đầu đó cũng là việc của cảnh sát chúng tôi. Không phải lỗi của các thầy cô nên đừng bận tâm."
"V-Vì vậy nên tôi mới nói, nhân tiện đề cập đến chuyện này… Rốt cuộc khi nào thì mới thu gom cái xác đi vậy ạ? Đến giờ tan học học sinh kéo ra đông đúc thì lại xảy ra đại hỗn loạn mất, chúng tôi phải chờ đến bao giờ……"
"Vừa hay hiện đang có một chiếc xe trống tiến tới đây. Chúng tôi sẽ xử lý xong trước khi giờ sinh hoạt lớp kết thúc nên cô không cần lo lắng đâu."
"M-May quá rồi… Việc điều tra có tiến triển chút nào không………………"
Tranh thủ lúc đó, Seon-ah, Kyeong-won, và Deok-hoon ùn ùn kéo vào phòng phát thanh.
Giáo viên chủ nhiệm lập tức sa sầm mặt mày.
"Hôm nay là ngày họp mặt câu lạc bộ truyện ma đấy à?"
"A, em chào cô……………"
"Nhờ ơn toàn gây chuyện khắp nơi nên mới tụ tập đông đủ ở đây thế này đây. Vui thật đấy."
"Tên Otaku. Sao thế này?"
"C-Trong lúc xem xét cái xác………………"
"Hả. Tay cậu dính máu kìa."
Chẳng mấy chăng, Ha-yoon đưa một miếng khăn giấy ướt trên bàn cho bọn họ, tiếp đó Seon-ah né tránh ánh mắt sắc lẹm của những nữ sinh cùng lớp khác — phó lớp và Joo Ye-seul — để trốn sau lưng tôi.
"J- Joon à……………."
"Không sao đâu, Seon-ah."
Tôi dùng thân mình che chắn trốn cho Seon-ah, rồi nói ngay với Kyeong-won đang ngơ ngác nhìn quanh mọi người."
Kyeong-won à."
"Ơ? Ơ ơ, hội trưởng. Ở đây đông người thế."
"Cái xác, cậu xem xét kỹ rồi chứ?"
Ngay lập tức, nét mặt cậu ta trở nên nghiêm túc và gật đầu.
"Dù bị bắt ngay sau đó, nhưng Deok-hoon đã rất tích cực lật tung lên kiểm tra cẩn thận."
"Tốt lắm, Deok-hoon."
Deok-hoon, người đang tấu hài cùng Jin-hee, ngoảnh lại nhìn tôi.
"Giải thích cho tôi tất cả những gì cậu thấy đi. Chỗ nào bị làm sao."
"A, hiểu rồi năng. Thế nên là……………"
Vừa dùng khăn giấy ướt Ha-yoon đưa để lau tay, cậu ta vừa vội vã giải thích những gì mình đã chứng kiến.
"Thực sự, thực sự hoàn toàn biến thành một đống hỗn loạn luôn. Đến mức tớ có thể hiểu vì sao cô giáo Gà Bông vừa nhìn thấy cái này là xỉu ngay lập tức."
Nghe thấy tên mình được gọi, cô giáo Han A-ri liếc mắt nhìn về phía này.
Theo những gì Deok-hoon chăm chú quan sát, cái xác trước mắt được dự đoán là nam giới.
"Lột sạch da mặt rồi, cả nhãn cầu, răng, mũi, tai. Toàn bộ đều bị cắt xẻo dã man… Đầu cũng bị tháo tung hoàn toàn, đến cả bộ não bên trong cũng……………"
"……Thật sự kinh khủng quá."
"Thân trên và thân dưới cũng bị chia làm đôi, trong bụng cũng trống rỗng hoàn toàn."
"Thế à."
Thi thể còn lại ở nơi đó quả thực chỉ là phần tàn dư chẳng khác nào cái vỏ bọc dính chút cơ bắp và thịt.
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao cô giáo Gà Bông khi chứng kiến từ xa lần đầu tiên lại tưởng đó là búp bê.
'Ra là vậy……'
Một cái xác bị sát hại dã man đến mức quá đáng.
Liệu từ đó có thể nhận biết được điều gì không?
"………"
Tôi suy nghĩ nghiền ngẫm, nhưng không nảy ra ý tưởng độc đáo nào ngay lập tức.
Nếu cưỡng ép rút ra một thực tế, thì chỉ là nếu cái xác ở trạng thái đã rút hết nội dung bên trong như thế, nó sẽ khá nhẹ và việc vận chuyển sẽ rất dễ dàng.
"Phù."
Tôi trầm ngâm một lúc rồi thở dài ngẩng đầu lên.
Giáo viên chủ nhiệm đang bĩu môi tặc lưỡi trừng mắt nhìn chúng tôi với vẻ mặt bất mãn.
Cô Han A-ri đang run rẩy nhìn sang với vẻ 불안.
Phó lớp Chae-rin đang khinh khỉnh nhìn chúng tôi bằng ánh mắt như nhìn thứ gì đó thấp kém.
Gợi nữ tín đồ thuần thành Joo Ye-seul liên tục đảo mắt như thể sợ hãi trước tình hình đang diễn ra.
Và sau lưng tôi là Seon-ah đang bất an vì sợ các nữ sinh cùng lớp, cùng với Jin-hee đang cất lời trò chuyện gì đó với Seon-ah.
Cho đến cả Ha-yoon đang ngồi yên lặng quan sát tất cả những điều này.
Bây giờ mọi chuyện sắp sửa đi đến hồi kết.
"…Tôi hiểu rồi. Cô hiệu phó cứ quay về trước đi ạ."
"H-Hô hô… Vâng, thật sự xin lỗi ông……………"
Cô hiệu phó nở nụ cười ngọt ngào dành cho người ngoài rồi đi vào phòng giáo viên, viên cảnh sát cũng bước lại vào trong rồi đóng cửa phòng phát thanh lại.
Cạch— Ngay sau đó, gã ngẩng đầu trừng mắt nhìn chúng tôi.
"Rất may là đám tội phạm lại tụ tập đông đủ với nhau nhỉ."
"………""
Lee Joon, bắt giữ cậu vì nghi phạm vụ án sát nhân, còn các thành viên câu lạc bộ khác sẽ cùng đến đồn cảnh sát vì nghi vấn khai báo gian dối, phá hoại hiện trường vụ án và tiêu hủy chứng cứ."
"……!"
"Các bên liên quan đã tập hợp giúp đỡ tại đây, thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều. Bây giờ mọi người thực sự có thể về được rồi đấy."
"K-Kìa, chờ một chút……! Này ông kia……!"
Người quát lớn phản đối như vậy lại kinh ngạc thay chính là giáo viên chủ nhiệm - người vừa mới trừng mắt nhìn chúng tôi lúc nãy.
"Này, bắt lũ trẻ đến đồn cảnh sát là sao……! Không phải một hai đứa, mà là sáu đứa……! Bây giờ ông đang giỡn đấy à……!"
"Lời khai gian dối nhất quán của nghi phạm cùng với những hành động không thể hiểu nổi của các thành viên câu lạc bộ liên quan không phải là việc mà một mình tôi có thể đơn giản điều tra tại đây. Tôi cũng đã nhẫn nại hết mức có thể rồi."
"Dù có vậy đi nữa, học sinh đang rành rành học tập……! Ở Hàn Quốc mà chuyện này cũng có thể xảy ra sao!"
"Thôi ngay đi! Bây giờ cô đang cản trở người thi hành công vụ đấy, có biết không hả!"
"Cản trở công vụ! Mới có mình ông là công chức chắc! Tôi ở đây cũng là giáo viên, cũng là công chức đấy!"
Hai người lớn cãi nhau xối xả, nâng cao tông giọng.
Vì đây là một diễn biến vô cùng ngoài dự đoán nên chúng tôi không khỏi kinh ngạc.
"Tôi mà thực sự dẫn cảnh sát đến còng tay mấy đứa này như giải đi phạm nhân thì cô mới chịu nghe đúng không!"
"Dù có thế nào thì chưa làm sáng tỏ được 100%, dẫn một dây học sinh mặc đồng phục đến đồn cảnh sát nghe có lý chút nào không hả!"
Hai người lớn hét lên đối đầu, nhưng giới hạn là rất rõ ràng.
Dù có chút kỳ vọng vào sự bào chữa bất ngờ này, nhưng có lẽ một giáo viên cấp ba cùi mía muốn ngăn cản việc thi hành pháp luật hợp pháp của cảnh sát Hàn Quốc là quá sức, thế nên giáo viên chủ nhiệm bắt đầu dần bị lấn lướt về khí thế."
Joon à……………."
"H-Hội trưởng………………."
Trước những khuôn mặt lo lắng ngoảnh lại nhìn mình của các thành viên, tôi gật đầu với nét mặt thâm trầm.
"Thôi đi ạ."
Tôi ghé lời cất tiếng với người lớn.
Nhưng hai người lớn đang cãi nhau gay gắt nên có vẻ không nghe thấy.
"Tôi mà đưa toàn bộ quá trình này lên mạng rồi đâm đơn kiện lên Shinmun-go (Cổng thông tin tiếp nhận khiếu nại) thì ông nghĩ mình sẽ yên ổn chắc……"
"Thế thì tôi phải ngồi đây nghe nói nhảm suốt ngày đêm chắc? Phải đến đó thì mới có thể điều tra đàng hoàng được chứ……………"
Rầm!
"Thôi đi!"
"……!"
Trong khoảnh khắc, không khí bên trong phòng phát thanh đóng băng lại.
Tôi buông tay khỏi mặt bàn vừa đập mạnh, rồi di chuyển về phía bảng trắng phía trước.
Cạch. Cạch.
Ánh mắt của mọi người di chuyển theo hướng bước đi của tôi.
Mọi người xầm xòe với ánh mắt ngơ ngác, nhưng tôi không bận tâm.
Và rồi tôi dừng lại trước bảng trắng.
Tôi đứng trước chiếc bảng trắng nơi viên cảnh sát từng đứng lúc nãy, lần này tôi quay lại nhìn tất cả mọi người.
"Hổn đốn đã được gỡ bỏ. Toàn bộ câu đố đã được giải đáp."
"……!"
"H-Hội trưởng……!"
"J- Joon à……!"
Các thành viên xúc động mở to mắt.
Jin-hee há hốc mồm "Ồ", còn Ha-yoon cũng nhìn tôi với gương mặt tràn đầy thú vị.
"C-Cái, cái gì cơ……?"
"Trò Joon ……?"
Hai người lớn đang cãi nhau cũng đứng ngơ ngác như thể chưa kịp định hình tình huống trong chớp mắt.
Cô Han A-ri, phó lớp, và cả Joo Ye-seul đều tròn xoe mắt nhìn tôi.
"Hành lang phía Đông không một ai có thể qua lại. Cái xác chưa rõ danh tính được đặt ở nơi đó. Và người đàn ông bí ẩn đột nhập không tiếng động rồi bốc hơi trong chớp mắt."
"………"
"………"
"Trừ khi là người khuyết tật, bằng không tình huống đã quá rõ ràng. Thủ phạm nằm trong số những người ở đây."
"C-Cái gì chứ……!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
"M-Mấy cái chuyện đó……!!!! Không thể nào……!!!!!"
"H-Hội trưởngggggg……!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
Trước câu thoại đó, Kyeong-won như muốn xỉu tới nơi, cơ thể rung lên bần bật.
Ngay sau đó, Deok-hoon cũng không thể giấu nổi sự hoan hỉ, nọng cổ rung lên bần bật rồi ngẩng đầu lên.
"T-Tên nhà ngươi……!!!! T-Tớ đã tin tưởng mààààà……!!!!"
"J- Joon à……!!"
Gương mặt Seon-ah cũng tràn ngập sự hoan hỉ như thể vừa gặp được đấng cứu thế.
Cả cô phó lớp Chae-rin kiêu kỳ với đôi mắt mèo vốn luôn khinh khỉnh nhìn tôi từ nãy đến giờ cũng há hốc miệng, thốt lên nho nhỏ: "Cái gì!?"
Cả cô gái nhà thờ Joo Ye-seul với tư tưởng kỳ lạ nào đó cũng lấy hai tay che miệng, nhìn tôi với đôi mắt kinh ngạc.
Và giữa hai nữ sinh đó, cô Han A-ri vốn run rẩy nãy giờ cũng hít một hơi sâu, mắt mở to kinh ngạc.
Ngay sau đó, không khí siết chặt lại đến mức căng thẳng không thể thở nổi, hoàn toàn tập trung vào tôi.
Tất cả mọi người đều đang nhìn tôi.
Tất cả đều đang tập trung vào tôi.
"Tôi xin được bắt đầu màn suy luận. Thủ phạm tuyệt đối không thể thoát khỏi nơi này đâu."
"……Wait!!!"
"Tr-Trời đất ơi……………!!!"
"Th-Thật đấy à!?"
"Là thật đấy."
Tôi giơ cao tay phải hướng về phía mọi người, rồi dõng dạc hét lớn.
"Nất định tôi sẽ làm sáng tỏ thủ phạm. Nhân danh danh dự của ông nội tôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn