Chương 119: Màn kết: Không Bạch Giáo và Tập đoàn Clover (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~40 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Tớ cũng sẽ gửi link của lũ này cho các cậu, cứ thử vào xem sao nhé."
Ngay sau đó, đường link dẫn đến trang chủ chính thức của Tập đoàn Clover được gửi vào nhóm chat chung.
Khi bấm vào đường link, một dòng chữ lớn đập ngay vào mắt tôi trên màn hình điện thoại: Clover Corporation Sự tồn tại của chúng tôi là niềm may mắn cho nhân loại.
"……Mẹ kiếp, khẩu hiệu nghe ngạo mạn vcl."
Dù đã mua và sử dụng rất nhiều sản phẩm của tập đoàn này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi truy cập vào trang chủ chính thức của họ.
Clover Corporation là một tập đoàn đa quốc gia của Hàn Quốc, sở hữu hàng loạt công ty con trải dài trên nhiều lĩnh vực từ điện tử, tài chính, công nghiệp nặng, xây dựng, công nghệ sinh học, dịch vụ, giáo dục, y tế cho đến thể thao. Mục tiêu của chúng tôi là thông qua sự phát triển của công nghệ để nâng tầm nhận thức của con người lên một chiều không gian cao hơn.
Trong suốt 20 năm qua, Clover Corporation đã thúc đẩy sự trưởng thành của nhân loại phát triển một cách vượt bậc.
Hãy biết ơn vì sự tồn tại của chúng tôi.
Đọc xong những dòng chữ đó, các thành viên câu lạc bộ đều lộ rõ vẻ mặt cạn lời.
"Vẫn biết Clover đỉnh rồi……………… Nhưng đối với người tiêu dùng mà họ lại bảo 'Hãy biết ơn' chứ không phải 'Xin cảm ơn' cơ à."
"Ngạo mạn kinh khủng."
"……Nhưng mà xét cho cùng, họ có nói thế thì người tiêu dùng cũng chẳng bật lại được."
Tập đoàn Clover đã tăng trưởng với tốc độ phi mã dựa trên một nền tảng công nghệ vô cùng khủng khiếp.
Đến thời điểm hiện tại, tiềm lực tài chính và công nghệ của họ dư sức vận hành cả vài quốc gia cộng lại.
Vào cái thời thế này, nếu bọn họ lật bài ngửa rồi nằm ăn vạ kiểu 'Không có chúng tôi thì đất nước này sụp đổ', có khi Tổng thống cũng phải lật đật chạy đến mà quỳ lạy ấy chứ.
"Được thành lập vào năm 1999 tại Hàn Quốc xoay quanh một nhân vật trung tâm tên là Cheon Seung-jae, chỉ trong vòng vỏn vẹn 20 năm, công ty này đã cho thấy một tốc độ tăng trưởng kinh hoàng và nuốt chửng cả quả địa cầu."
"Hồi cô còn nhỏ thì Samsung là đỉnh nhất cơ."
"Thôi cô đừng nói chuyện ngày xửa ngày xưa nữa."
Kyeong-won vừa chỉ vào xấp tài liệu in vừa bắt đầu giải thích.
Nội dung chủ yếu xoay quanh việc Clover đỉnh cao trên phạm vi toàn cầu như thế nào, và cũng chẳng cần phải tâng bốc gì thêm vì tất cả những điều đó đều là sự thật.
Đa số các thành viên đều đã biết rõ chuyện này nên chỉ thờ ơ gật đầu lắng nghe.
Mà cũng phải, là người Hàn Quốc thì làm sao mà không biết cho được.
Trên truyền hình suốt ngày chiếu mấy cái phim tài liệu sặc mùi 'ngạo nghễ' ca ngợi huyền thoại thành công bất tử này nọ đến mức lỗ tai muốn đóng váng luôn rồi.
Ở thời điểm hiện tại, mấy ông lớn như Google hay Microsoft đều đã bị đẩy xuống hàng thứ hai, thứ ba, và duy nhất – chỉ 'duy nhất' một mình Clover Corporation là được công nhận là siêu tập đoàn áp đảo vô tiền khoáng hậu.
"Nói thêm về Cheon Seung-jae, người này khi mới gầy dựng công ty chỉ vừa tròn 20 tuổi nên càng gây được tiếng vang lớn. Gã được mệnh danh là một thiên tài kiệt xuất vượt quá tầm hiểu biết của nhân loại. Nếu Clover có dính dáng gì đó đến các truyện ma, tớ nghĩ khả năng cao là có uẩn khúc gì đó ở nhân vật này."
Tôi gật đầu tán thành.
Mấy truyện ma kiểu như Minecraft.
Là người đứng đầu tập đoàn, gã không đời nào lại không biết, và xét trên phương diện cá nhân thì gã sở hữu một trí tuệ vô tiền khoáng hậu trong lịch sử nhân loại.
Chắc chắn gã cũng biết được điều gì đó về các truyện ma.
Ngay sau đó, Kyeong-won dùng nam châm đính một bức ảnh của CEO Cheon Seung-jae lên bảng trắng.
"Gã trông như thế này đây. Mọi người đều biết mặt rồi đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi."
Một ngoại hình mang đậm khí chất thiên tài, thuộc tầng lớp thượng lưu tinh hoa.
Mái tóc luôn được vuốt gel chải ngược ra sau một cách gọn gàng, đi kèm là chiếc kính gọng vàng sáng loáng.
Góc hàm sắc lẹm.
Và vì lúc nào cũng diện trên mình những bộ âu phục chỉn chu nên gã luôn toát ra một phong thái vô cùng kín kẽ, không một kẽ hở.
Ngoại trừ cái nét mặt có phần nhạy cảm và hay cáu bẳn ra, trông gã chẳng khác nào một quản gia hoàn hảo, lịch lãm trong bộ suit.
'Bây giờ chắc gã cũng tầm cuối những năm 30 tuổi rồi nhỉ.'
Là người đứng đầu tập đoàn đứng số một thế giới mà độ tuổi lại trẻ trung và ngoại hình sành điệu hơn tưởng tượng, nên xét trên góc độ cá nhân, gã cũng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng.
Hết được lên bìa tạp chí TIME lại còn thường xuyên đi công tác, ngoại giao khắp nơi trên quốc tế.'Cầu cho thằng chạ này chim ngắn 3cm………………'
Trong lúc tôi còn đang thầm ghen tị thì Kyeong-won đã kết thúc phần giải thích và thu dọn xấp tài liệu in.
"Buổi thuyết trình về Không Bạch Giáo và Tập đoàn Clover đến đây là hết. Có ai muốn hỏi gì không?"
"Ừm."
Tôi vừa vuốt cằm vừa quyết định hỏi về mối liên hệ với các truyện ma:
"Vậy trên internet hay mấy chỗ tương tự không có tin đồn ghê rợn nào sao?"
"Về Không Bạch Giáo thì gần như không có chút thông tin nào luôn, còn Clover thì đầy rẫy mấy tin đồn kiểu như tra tấn người ngoài hành tinh này nọ… nhưng đó chẳng qua là mấy cái meme ăn theo vì họ là tập đoàn top 1 thôi. Không có bài báo chính thống nào cả."
"Ra là vậy……………"
Tôi gật đầu rồi ngoắc tay ra hiệu cho cậu bạn về chỗ ngồi.
"Vất vả cho cậu rồi."
Cậu bạn liền về chỗ rồi gom xấp giấy tờ cất đi.
Tôi chuẩn bị chuyển sang nội dung tiếp theo:
"Tiếp theo, em muốn nghe một chút về tình hình thâm nhập vào CLB cầu mây của các giáo viên mà em đã nhờ cô lần trước ạ."
"Hả, ế?"
Cô Jang Hwa-eun giật nảy mình, lộ rõ vẻ lúng túng thấy rõ.
Vào giờ sinh hoạt ngoại khóa lần trước, tôi từng nhờ cô thâm nhập vào một thế lực khả nghi nằm trong chính đội ngũ giáo viên, nhân viên nhà trường.
Bề ngoài tuy lấy danh nghĩa là CLB cầu mây, nhưng thực chất nơi đó lại là một ổ nhóm của tổ chức tôn giáo bí mật.'Nhìn phản ứng kia là biết chắc chẳng có tiến triển gì rồi.'
"Cá, cái đó thì cô cũng định thử tham gia một lần xem sao rồi chứ bộ……………"
Cô lúng túng giải thích:
"Bình thường thì nói chuyện vẫn rất vui vẻ, nhưng cứ hễ nhắc đến chuyện cầu mây là ai nấy đều khéo léo lảng tránh sang chuyện khác——"
"Dù sao thì đó cũng là CLB của giáo viên, cô tham gia thì có gì là không được đâu ạ? Cứ bảo là cô muốn vào chơi cùng là được mà, cô đã nói thử chưa?"
"Cô, cô chưa nói một cách trực diện như thế… nhưng mà……………"
Cô giáo cuống cuồng hết cả lên:
"Chắc là không được đâu... đúng không? Ai mà chẳng biết rõ là cô chung một phe với bọn em chứ……………"
"Hửm."
Nói cũng có lý.
Dù có cố đấm ăn xôi xen vào được thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ đề phòng rồi cô lập cô ra mặt.
Ngay lúc đó, Jin-hee bỗng rướn người lao tới phía trước, nhìn cô giáo hỏi:
"Vậy là cô đã nghĩ ra phương án khác rồi đúng không ạ?"
"Hả, ế?"
Trước câu hỏi đột ngột của Jin-hee, cô giáo liền đơ người ra.
Các thành viên khác cũng lộ rõ vẻ ngạc nhiên 'ơ kìa?'.
Bởi vì từ trước đến nay, Jin-hee vốn chẳng mấy khi chủ động hay tích cực tham gia vào những chuyện như thế này.
"Dù sao thì cô cũng phải làm cái gì đó chứ ạ. Cô đã hứa là sẽ giúp đỡ bọn em rồi mà."
"Đú, đúng thế nhỉ~?"
Cô giáo lật đật gật đầu lia lịa.
"Cô đã hứa là sẽ giúp đỡ mà đúng không?"
"Vâng ạ."Jin-hee trả lời một cách dửng dưng như thể đó là điều hiển nhiên.
"Cô đã hứa chắc chắn là sẽ giúp rồi."
"Thì, thì đúng là thế. Đúng là vậy nhưng mà…"
Phải chăng sự cố của Kim Eun-jung lần trước đã khiến tâm lý của cô bạn có chút thay đổi? Jin-hee thản nhiên đẩy cô giáo vào thế bí:
"Cô từng hứa là sẽ bảo vệ tụi em khỏi những người lớn hay bắt nạt học sinh mà."
"Đú, đúng thế~! Cô phải bảo vệ các em chứ~! Cô là giáo viên mà~!"
Cô Jang Hwa-eun mồ hôi hột tuôn ra như tắm, cuống cuồng cả lên. Ngay sau đó, Jin-hee trưng ra bộ mặt không cảm xúc, giáng thêm một đòn chốt hạ:
"Vậy thì cô nói đi ạ. Phương án khác mà cô đã nghĩ ra."
"Đú, đúng thế~! Phải rồi phải rồi! Không nói thì cô cũng đang định bảo cái đó đây này~!"
Sau một hồi lúng túng nở nụ cười khép nép, cô giáo bỗng vỗ tay cái bộp.
"Lầ, lần này khối 10 có cô Han A-ri dạy môn Khoa học mới về trường đúng không các em~?"
Cô giáo Khoa học Han A-ri.
Sau khi lão thầy Khoa học già lần trước giở trò gian lận đề thi giữa kỳ rồi bị tôi gậy ông đập lưng ông, phía nhà trường đã vội vàng tuyển một cô giáo trẻ về để lấp vào chỗ trống.
Cô ấy cũng chẳng chênh lệch tuổi tác với chúng tôi là bao, vừa mới tốt nghiệp đại học xong là về đây nhận chức ngay, đúng chuẩn là một giáo viên mới toanh.
Thay vì gọi bằng tên thật Han A-ri, tụi tôi thường gọi cô ấy là 'cô giáo Gà Con'.
"Có mấy cô giáo bên giáo phái cứ bám lấy cô ấy, đối xử tốt một cách bất thường luôn á? Mà tất cả mấy người đó đều thuộc bên giáo hội cả. Đáng ngờ đúng không?"
"Hửm… Đáng ngờ thật ạ."
Tôi khoanh tay, khẽ gật đầu.
"Bọn họ định truyền đạo sao ạ?"
"Phải, cô cũng nghĩ thế đấy! Chắc chắn là định lôi kéo cô ấy về phe mình rồi. Dù sao thì đó cũng là một cô giáo trẻ tuổi mới vào nghề, chưa trải đời mà! Định biến người ta thành đồng bọn của mình đây mừ~"
"Ý cô là cô sẽ tiếp cận cô Han A-ri đó trước cả bên giáo phái, cô định thế đúng không ạ?"
"Đúng thế~! Đúng thế! Chính là nó đấy~" Như để thuyết phục tụi tôi, cô giáo vừa nở nụ cười khép nép vừa ra sức gật đầu lia lịa.
"Cô và cô giáo mới Han A-ri đó sẽ xây dựng mối quan hệ thân thiết từ trước! Kiểu như chị chị em em thân thiết luôn ý~" Rồi nếu bên giáo phái có ý định lôi kéo cô Han A-ri, cô sẽ khéo léo bám theo bên cạnh để dò la thông tin, đại loại là thế à.
Hoặc giả là chúng tôi có thể lôi kéo chính cô Han A-ri về phe mình để biến cô ấy thành một nguồn tin mới luôn.
"…Mà, nghe cũng được đấy ạ."
"Đúng không? Đúng không?"
Thay vì bảo là được, thì đúng hơn là chẳng còn cách nào khác.
Nhưng có vẻ như so với việc trực tiếp thâm nhập vào giáo phái thì phương án này ít áp lực hơn hẳn, nên cô giáo cứ ra sức gật đầu lia lịa.
"Cách này đỡ bị nghi ngờ hơn nhiều, ổn áp phết chứ đùa~"
"Cô có cách nào để kết thân với cô ấy không ạ?"
"Trời đất~! Các em phải tin vào tài ngoại giao của cô chứ~" Cô giáo quơ tay múa chân như muốn tụi tôi hãy tin tưởng:
"Chỗ ngồi của cô ấy ngay đối diện cô luôn á~ Giờ đã gọi nhau là chị em rồi cơ!"
"Hửm."
Một bà chị hơn 10 tuổi chưa chồng, một mình một trận xử đẹp hai con gà rán, vốn đang có xu hướng bị cô lập ngầm trong đội ngũ giáo viên, nay lại chủ động tiếp cận để kết thân ở chốn công sở.'Liệu có ổn không ta.'
Vì chưa từng đi làm nên tôi cũng chẳng thể hình dung nổi cái cảm giác đó sẽ như thế nào.
Trước mắt tôi cứ gật đầu cái đã:
"Vậy thì em trăm sự nhờ cô nhé ạ. Đến buổi sinh hoạt ngoại khóa lần sau, cô nhất định phải kết thân được với cô ấy. Để bị bên giáo phái nẫng tay trên là gay đấy ạ."
"Yên tâm~ Yên tâm~ Cứ tin ở cô~" Cô Jang Hwa-eun chống hai tay vào hông với vẻ đầy tự tin.
Tôi thấy thế cũng tạm ổn nên quyết định kết thúc buổi sinh hoạt ngoại khóa tại đây:
"Suốt một tuần qua mọi người đã vất vả nhiều rồi."
Các thành viên đều gật đầu đồng ý.
Tính từ kỳ thi giữa kỳ cho đến nay, mới chỉ có một tuần trôi qua mà đã giải quyết xong ngần ấy truyện ma, cảm giác cứ như đã cả tháng trôi qua chứ không phải một tuần nữa.
"Qua ngày hôm nay là đến cuối tuần rồi, thứ Hai lại là ngày Tết Thiếu nhi nên được nghỉ bù, mọi người cứ xả hơi thoải mái đi. Trong 3 ngày này hãy tạm quên mấy chuyện truyện ma đi mà nghỉ ngơi cho khỏe."
"Tắt điện thoại luôn được không trưởng buồng ơi~"Jin-hee hỏi bằng cái giọng khàn khàn, nhưng tôi liền xua tay:
"Nhưng vẫn phải nhận liên lạc đấy. Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu nên nhớ check nhóm chat thường xuyên vào. Thi thoảng cũng phải ngoi lên điểm danh sinh tồn nữa."
"Ầy, cái lũ các cậu này, chẳng biết cái vẹo gì cả. Cái này người ta gọi là 'kỷ luật nghỉ ngơi' đấy."
"Lại còn có cả cái thứ hãm lờ thế nữa cơ à?"Deok-hoon và Jin-hee vừa khịa nhau vừa đấu khẩu qua lại vài câu.
"Cầu trời khấn phật cho đừng có chuyện gì xảy ra, hí hí."Kyeong-won khẽ đẩy gọng kính lên rồi nở nụ cười toe toét:
"Giờ cứ nghe thấy hai từ truyện ma là tớ muốn nổ tung cái đầu rồi."
"Và tớ có điều này muốn nói về việc phân chia điểm tích lũy."
Tôi nhìn các thành viên với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Số điểm kiếm được trước đó, tớ đã tự ý dùng để đổi năng lượng cá nhân mất rồi. Cảm ơn mọi người nhiều nhé."
Các thành viên lộ rõ vẻ mặt ngơ ngác.
"Nếu ai cảm thấy không phục thì ngay bây giờ tớ nhường lại ghế chủ nhiệm CLB luôn cũng được."
"Ấy không không, ổn mà đại ca."Deok-hoon vội vàng giơ tay lên phân trần:
"Thật ra lúc trước tớ chỉ nói đùa thế thôi, tớ chỉ nghĩ xem liệu chúng ta có nên thay đổi cơ chế phân chia điểm tích lũy một chút không."
"Ừm. Thay đổi theo cách nào?"Kyeong-won khoanh tay hỏi tôi.
"Cơ chế chốt lần trước là nếu cả lũ cùng kiếm được điểm thì sẽ quy đổi thành hiện vật hoặc dùng để thăng cấp, một trong hai cách đúng không. Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, tớ thấy việc đem điểm tích lũy đổi thành hiện vật thì thật sự quá là lãng phí."
Biết bao nhiêu việc đại sự quan trọng cần phải dùng đến điểm tích lũy, thế mà lại đem nó đi mua mấy con mô hình figure trên shop điện tử thì đúng là không ngửi nổi.
Khoản này nhất định phải sửa đổi.
"Tớ cũng công nhận là lãng phí thật, nhưng người đề xuất cái cách đó đầu tiên chẳng phải là cậu sao chủ nhiệm."Kyeong-won đẩy gọng kính lên:
"Cậu bảo là cần phải có một phần thưởng xứng đáng để làm động lực cho mọi người, nhưng lại không muốn mua xổ số. Thế nên mới dùng điểm tích lũy để bù đắp vào còn gì."
"Đúng vậy. Và cho đến tận bây giờ tớ vẫn không có ý định mua xổ số. Vì có quá nhiều biến số."
Giống như đã giải thích với tụi nó lần trước, trẻ vị thành niên thì không thể mua xổ số được, còn hiện tại để mà chọn ra một người lớn đủ tin tưởng để giao phó một số tiền lớn như vậy thì lại quá mập mờ.
"Nếu biết rõ hơn về chú cảnh sát hình sự kia thì không nói, chứ xổ số còn dính tiền án tiền sự về truyện ma trúng thưởng nữa nên tạm thời gác lại."
"Cậu muốn có phần thưởng xứng đáng để làm động lực, nhưng chia điểm tích lũy thành hiện vật thì lại tiếc. Mà xổ số để kiếm một món tiền lớn cậu cũng không làm? Thế rốt cuộc là cậu muốn thay đổi phần thưởng theo kiểu gì đây…"
Các thành viên đều lộ rõ vẻ thắc mắc.
Đứng bên cạnh, cô Jang Hwa-eun nở nụ cứ khép nép, dáo dác nhìn quanh vì không kịp bắt nhịp câu chuyện.
"………Xét về mặt pháp lý lẫn xã hội thì hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì, lại còn không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai cả. Đúng nghĩa là có một món tiền vô chủ đang nằm chình ình ra đấy."
"Tiền gì cơ?"
Tôi im lặng một lát rồi mới thong thả nói:
"Có một món tiền do một kẻ lừa đảo chôn giấu."
"………"
"Ở ngoài đồng ý."
Các thành viên ngơ ngác mất một lúc.
"Để tớ đi đào mang về là được."
Mấy thứ như xổ số, cổ phiếu hay Bitcoin kiểu gì cũng sẽ bị lưu lại lịch sử vết tích trên phương diện xã hội.
Và điều đó biết đâu lại gây ảnh hưởng đến luật nhân quả của chúng ta trong cuộc chiến chống lại siêu tập đoàn và giáo phái tà đạo kia.
Thế nên, chúng ta cần phải có một nguồn tiền vô chủ, không ai hay biết và không bị ràng buộc bởi bất cứ nơi đâu.
"Nó… nó được chôn ở đâu thế?"Deok-hoon cuống quýt hỏi.
"Tớ không nói đâu."
Tôi dứt khoát từ chối.
Đây không phải là vấn đề lòng tin, mà là tớ cần một khoản tiền do triệt để một mình tớ biết và một mình tớ quản lý.
Món tiền do một tên tội phạm đang ngồi tù chôn ở ngoài đồng.
Theo ký ức từ kiếp trước của tôi, vụ đó bị phát giác và làm om sòm lên là vào ngày Tết Thiếu nhi hai ngày nữa.
Nếu là khoản đó thì tớ hoàn toàn có thể tự mình đi lấy về mà không cần thông qua người lớn.
"Đợt nghỉ lễ này tớ sẽ đi lấy món tiền đó về. Rồi tớ sẽ gom sạch sành sanh số tiền đó làm quỹ câu lạc bộ, sau này cứ mỗi lần giải quyết xong truyện ma thì sẽ trích ra chia dần cho các thành viên có công giúp đỡ."Ực.
Các thành viên nuốt nước bọt cái ực.
Làm thế này thì vừa đỡ phải mất công cân đo đong đếm xem truyện ma vừa giải quyết thuộc cấp mấy để chia thưởng, mà số điểm tích lũy quý giá cũng không bị lãng phí vào mấy cái hiện vật vớ vẩn.
"Thấy sao? So với cái bánh vẽ 4 tỷ won của 3 năm sau thì tiền tươi thóc thật đập ngay vào mắt sau mỗi lần phá án rõ ràng là thực tế hơn nhiều đúng không?"
Còn số điểm tích lũy kiếm được thì dùng để thăng cấp cho tụi nó là vẹn cả đôi đường.
Đó là một lời đề nghị không thể chối từ, nhưng có lẽ vì vẫn còn là những học sinh cấp 3 chưa quen với việc nhận tiền thù lao lao động nên gương mặt tụi nó trông có vẻ hơi áp lực.
Kyeong-won gật đầu với vẻ hơi ngập ngừng:
"Thì, thì tốt thì có tốt thật… mà thôi, tớ cũng chẳng ham hố tiền bạc lắm nên tính thế nào cũng được."
"Tớ, tớ cũng thế——" Mấy cái đứa này, cái miệng thì nói thế chứ chắc trong đầu đang nhảy số xem đợt tới có tiền tiêu vặt thì nên nướng vào đâu rồi chứ gì.
Từ một đứa học sinh chỉ biết ngửa tay xin mẹ 2, 3 chục nghìn won mua sách tham khảo, đùng một cái có ngay 1 triệu won trong tay để tiêu xài xả láng thì bảo sao mà không thèm cho được.
[Mức độ thấu hiểu nhân vật Oh Deok-hoon tăng thêm 5.]
"Cứ thoải mái coi như tiền đóng phí tình bạn đi. Đừng có đặt nặng vấn đề tiền nong giữa chúng ta quá làm gì cho mất tự nhiên."
Bởi vì khi lên lớp lớn, sẽ còn bao nhiêu việc phải lo như quản lý đám đàn em khóa dưới mới vào, rồi đủ thứ chương trình, hoạt động ngoại khóa này nọ nữa.
"Thôi thì, đùng một cái thay đổi cơ chế thế này chắc các cậu cũng thấy hoang mang, nhưng vạn sự khởi đầu nan mà. Cứ vừa làm vừa rút kinh nghiệm rồi cải tiến dần cho tốt hơn thôi."
Các thành viên đều gật đầu tán thành.
Bầu không khí lúc này cho thấy tụi nó hoàn toàn phó thác và tin tưởng vào quyết định của tôi.
Vừa vặn lúc đó tiếng chuông báo tử vang lên, tôi liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi:
"Vậy hôm nay thế thôi nhé. Buổi sinh hoạt ngoại khóa lần tới, hãy cùng cầu nguyện cho cô Jang Hwa-eun mang về kết quả rực rỡ hơn nào."
"Cái gì cơ? Ơ kìa? Cô đã giúp đỡ rất nhiều rồi mà mừ——" Nhìn cô giáo lật đật đứng dậy thanh minh, Jin-hee liền cười nắc nẻ:
"Cô còn non và xanh lắm cô ơi."
"Thế, thế à………………?"
Một câu nói nhắm thẳng vào cái thể trạng chuyên gia bị ma nhập của cô.'Lần tới mà cô có bị nhập nữa, chắc mình phải lấy máy điện thoại ra quay video lại để làm tư liệu bằng chứng quá.'
Tôi cùng cô giáo Jang Hwa-eun đang gãi đầu bứt tai bước ra khỏi phòng câu lạc bộ, đi xuống lớp để sinh hoạt cuối tuần.
Giờ thì, tận hưởng 3 ngày nghỉ lễ thôi nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn