Chương 129: Màn kết: Thanh tra Park Kang-woon (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Chủ Nhật, ngày 5 tháng 5 năm 2019, 16: 32] [Lee Joon - Lần 2] [Điểm Truyện Ma: 242] [Tỷ Lệ Nhân Quả: 20%]
"Con ra ngoài gặp bạn một chút trước nhà đây ạ."
"Lại đi nữa hả? Lần này nhớ về sớm trước khi trời tối đấy."
"Con chỉ đi gặp một lát rồi về ngay thôi mà."
Trên đường ăn tiệm trở về, tôi tách khỏi bố mẹ ngay trước cổng khu chung cư.
Tôi rảo bước về phía quán cà phê nơi chú cảnh sát đang ngồi chờ.'
Đang đợi ở quán Starbucks trước nhà sao…………?'
Đây là điều chưa từng xảy ra ở vòng lặp trước.
Rốt cuộc chú ấy gọi mình ra có chuyện gì, và hành động nào của mình đã tạo nên sự thay đổi này chứ?
Tôi hơi hồi hộp, khẽ đẩy cánh cửa kính của quán cà phê ra.
"Ơ, bên này."
Bên trong không gian Starbucks sang trọng.
Giữa bầu không khí vốn chỉ hợp với những đôi nam nữ thành thị, một người đàn ông vạm vỡ như gấu giơ tay lên khi thấy tôi.
Áo khoác basic coat, mái tóc đinh ngắn cùng chòm râu quai nón lởm chởm.
Bờ vai vạm vỡ mang đậm phong cách của một thám tử hard-boiled bước ra từ phim ảnh, đó chính là người hỗ trợ của tôi—thanh tra Park Kang-woon.
"Cháu chào chú ạ."
"Ừ. Gọi cốc cà phê rồi lại đây."
"Vâng."
Tôi tiến về phía quầy để chọn đồ uống cho mình.
Nơi gọi là quán cà phê này dường như chỉ dành cho hội con gái hoặc những thằng đã có bạn gái.
Một đứa học trường nam sinh từ cấp 2 lên cấp 3, lại còn FA từ trong trứng nước như tôi thì nơi này thật quá đỗi xa lạ.'
Sao mà lắm loại thế không biết.'
Tôi gọi một món có cái tên nghe khá ngon mắt là [White Chocolate Mocha Frappuccino] rồi nhận chiếc thẻ báo rung.
Trở lại chỗ ngồi, chú thanh tra đang lật xem xấp tài liệu đặt trên mặt bàn.
"Dạo này thế nào?"
"Thì… cũng bình thường ạ."
"Đi Busan về suôn sẻ chứ?"
"………"
"Đến đó làm gì đấy?"
Chú thanh tra hỏi một cách lơ đãng, ánh mắt vẫn không rời khỏi xấp tài liệu.
Tôi khẽ giật mình lo lắng, nhưng dù sao chuyện này tối nay cũng sẽ được đưa tin đậm nét trên bản tin thời sự, nên tôi đành thật thà khai báo.
"Ở ruộng tỏi quận Gangseo có xấp tiền do bọn tội phạm chôn giấu ạ."
"………"
"Một lúc nữa người lái máy xúc sẽ phát hiện ra, nên cháu tranh thủ đến lấy trước một ít."
Lúc này chú ấy mới rời mắt khỏi xấp tài liệu, liếc nhìn tôi một cái rồi thở dài một tiếng hùuuuu.
"Ừ, làm tốt lắm."
"………"
"Đã giấu kỹ để không bị phát hiện chưa?"
"…Rồi ạ."
Tôi gật đầu.
Không hiểu sao đứng trước mặt người đàn ông này tôi lại thấy sượng sùng và căng thẳng.
Lần đầu gặp mặt là với tư cách người báo án đầu tiên của vụ thực tập sinh mất tích, lần tiếp theo lại là kẻ đã 'giết' tiền bối ngay trước mắt chú ấy.
Chưa kể còn giải quyết hỏng vụ việc để rồi gây ra thảm án đâm chém loạn đả ở ga Seoul, và hiện tại thì đang trong thế của một kẻ đi trộm tiền tội phạm.'
Rốt cuộc trong mắt chú ấy, mình là cái thể loại gì cơ chứ.'
Dù biết đây là những việc bất khả kháng phải làm để giải quyết các sự cố đổ ập xuống đầu mình, nhưng nó cũng chẳng phải chuyện danh giá hay đáng tự hào gì cho cam.'
Đặc biệt là trước mặt một thanh tra công an.'
Tự dưng cảm thấy có tật giật mình nên tôi thu người lại.
"Chuyến tàu KTX số 240 từ Busan lên Seoul có xảy ra một vụ hỗn loạn tập thể. Trong số gương mặt hành khách quay lại được trên CCTV có cả cháu đấy."
"……Đó là sự cố truyện ma ạ. Cháu đã giải quyết êm đẹp rồi."
"Thế à?"
Đặt xấp tài liệu xuống, chú thanh tra dường như đang soi xét tôi khi đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới.
"Chú thấy đâu có vẻ là giải quyết êm đẹp cho lắm. Hành khách lột đồ gây náo loạn không chỉ có một hai người. Nào là đâm đơn kiện tụng nhau vì quấy rối tình dục, ầm ĩ cả lên—"
"Chú đừng nói bằng cái giọng đó."
Tôi ngắt lời chú thanh tra khi chú ấy lại bắt đầu có ý gặng hỏi.
"Chuyện đó đâu phải do cháu gây ra, cháu cũng chỉ là nạn nhân bị cuốn vào rồi tiện tay giải quyết giúp thôi mà."
Chú ấy khựng lại, giương mắt nhìn tôi bằng vẻ mặt không cảm xúc.'
Thì sao nào.'
Tôi cũng đâm ra bực mình, nhíu chặt lông mày rồi trừng mắt nhìn lại.
Lúc đối xử với các thành viên khác trong câu lạc bộ thì nhẹ nhàng như một người chú xóm giềng ấm áp, vậy mà chẳng hiểu sao cứ hễ đối mặt với tôi là lại mang cái bộ dạng hạch hỏi.
Đâu phải một hai lần, tôi đang làm việc của mình để cứu thế giới cơ mà.
Mỗi lần cứ gặng hỏi với vẻ nghi ngờ như thế hỏi sao tôi không cay đắng cho được.
Tuy đã trùng sinh, nhưng ở kiếp trước tôi cũng chưa kịp tốt nghiệp, nên hiện tại tôi vẫn chỉ là một đứa học sinh.
Dịu dàng với các thành viên khác nhưng lại xử sự với tôi như người lớn để rồi dồn ép hạch hỏi, thật bất công quá mà.
Thanh tra giữ khuôn mặt mặt lạnh, còn tôi thì trừng mắt như muốn hỏi 'chú có ý kiến gì không'.
Rừmmm— Đúng lúc đó, chiếc thẻ báo rung vang lên báo hiệu đồ uống đã xong.
Tôi im lặng đứng dậy bước về phía quầy để nhận đồ.
"Frappuccino quý khách đặt đã xong rồi ạ. Ống hút quý khách vui lòng lấy ở phía trước giúp em nhé."
Cầm ly nước trở lại bàn, chú thanh tra đang cúi đầu nhìn xuống mặt bàn.
Không phải nhìn xấp tài liệu đang đặt ở đó, mà chỉ đơn thuần là dán mắt vào một họa tiết nào đó trên gỗ.
"…Tức giận rồi đấy à?"
Tôi ngồi xuống ghế, đặt ly nước xuống bàn tạo thành một tiếng tạch, chú thanh tra ngước nhìn tôi với khuôn mặt ngượng ngùng đến ngạc nhiên.
"Giọng điệu của chú vừa rồi hơi quá nhỉ."
"Chỉ là cháu thấy hơi bực thôi ạ."
"…Chú xin lỗi, nhóc."
Chú thanh tra nửa chừng chồm người dậy, đưa bàn tay to bự ra vỗ vỗ lên vai tôi.
Chỉ là một cử chỉ đơn giản nhưng với thân hình vạm vỡ như gấu của chú ấy, sức ép hất tới làm ly nước trên tay tôi chao đảo mạnh.
Nếu đây không phải là ly Frappuccino đặc sánh mà là cà phê bình thường thì chắc chắn nó đã sóng sánh bắn tung xó ra ngoài rồi.
"Tại nghề nghiệp nó ngấm vào máu rồi. Chú xin lỗi, cháu bỏ qua cho chú nhé."
"…À, vâng."
Trước thái độ dịu giọng đột ngột của chú ấy, tôi gãi đầu gãi tai.
"Đừng hiểu lầm, chú luôn coi cháu là một người cực kỳ quan trọng đấy."
Nói rồi, chú thanh tra ngửa cổ uống một ngụm cà phê đá.
Tôi hỏi bằng giọng điệu đã dịu đi đôi chút:
"Chú gọi cháu ra vì chuyện cháu đi Busan ạ?"
"Không, vốn dĩ chúng ta đã hẹn gặp nhau từ trước rồi mà. Lần trước ở trước ga Seoul ấy."
"À, đúng rồi."
Sau khi vụ án Kim Eun-jung kết thúc, ngay trước khoảnh khắc chia tay ở trước ga Seoul.
Chú thanh tra từng bảo vào ngày nghỉ sẽ hẹn gặp tôi để trò chuyện thong thả.
"Vốn dĩ chú định ngày mai mới hẹn cháu ra, nhưng vì cứ lấn cấn vụ KTX nên mới gọi sớm hơn một ngày. Dù sao thì cháu cũng đâu có bận gì đúng không?"
"Vâng, cháu rảnh lắm."
Cả hai cùng chỉnh lại tư thế, chuẩn bị đi vào chủ đề chính.
"Vụ hỗn loạn tập thể trên tàu KTX đó. Cháu đâu có dính dáng gì đến mức bị nghi ngờ đúng không ạ? Chẳng qua là chú vô tình thấy cháu qua CCTV nên mới liên tưởng tới thôi phải không?"
"Ừ. Chú chỉ lướt qua danh sách hành khách xuống ga trên CCTV rồi tình cờ thấy cháu nên mới gọi hỏi thử thôi. Thực tế ngoài chú ra thì chẳng ai thèm để ý đến cháu đâu. Hành khách đông như thế, toa cháu ngồi lại cách xa mấy toa xảy ra náo loạn, với lại nhìn kiểu gì cháu cũng chỉ là một đứa học sinh."
"Quả nhiên là vậy."
Tôi búng tay một phát tách, trong lòng dâng lên cảm giác khoái xảo vì đã êm xuôi.
Vụ túi tiền lần này là một vụ tội phạm hoàn hảo đến mức ngay cả cảnh sát cũng chẳng hề hay biết.
"Có vẻ chú thanh tra hay được triệu tập đến mấy vụ án kỳ lạ kiểu này nhỉ. Nhân tiện cháu nói luôn, thực ra ở kiếp trước chú cũng từng tìm đến cháu đấy."
"Ồ? Khi nào cơ?"
"Vào vụ án nổ đầu 300 người ở trường trung học Nakseong ạ."
Ở kiếp này, vì tôi đã nắm được cấu trúc câu chuyện của truyền thuyết đô thị và chủ động hành động nên sự việc đó đã không xảy ra.
"Hơ hơ………………"
Chú thanh tra nuốt nốt ngụm cà phê còn lại rồi bật cười.
"Nếu là vụ án kiểu đó thì chắc chắn chú sẽ phải xuất động rồi. Nhưng chuyện đó để sau hãy nói, thế cháu đã lấy đi bao nhiêu?"
Trước câu hỏi dò xét nhẹ nhàng đó, tôi vừa hút một ngụm Frappuccino vừa trả lời mập mờ:
"Đủ để dùng làm quỹ hoạt động cho câu lạc bộ trong 3 năm mà không thiếu thốn gì ạ. Dù sao thì cũng chưa bằng 1/10 số tiền bị chôn ở ruộng tỏi đâu."
"Hừm, khoảng mười triệu won à?"
"Tối nay xem thời sự chú sẽ biết thôi ạ."
Có lẽ giờ này người lái máy xúc đã phát hiện ra mấy hũ tiền bị chôn dưới ruộng rồi.
Và việc số tiền đó vượt quá 10 tỷ won là điều mà một vị thanh tra dặn dạn kinh nghiệm như người đang ngồi trước mặt tôi cũng chẳng thể nào hình dung nổi.'
Thế nên chú ấy mới nghĩ là dưới đó chôn khoảng 100 triệu won và mình chỉ lấy đi tầm 10 triệu.'
"Dù sao thì số tiền đó cuối cùng cũng sẽ bị thu hồi vào ngân sách nhà nước thôi. Thà để cháu dùng còn hơn là rơi vào tay mấy ông chính trị gia."
"Mày nói chuyện nghe thản nhiên nhỉ."
"Nếu có chút hiểu biết thì ai cũng thấy đó là chuyện dĩ nhiên mà ạ."
Tôi cố tình tỏ ra hiên ngang hơn trước mặt chú thanh tra.
"Dù không biết số tiền đó ban đầu định dùng vào việc gì, nhưng nếu thế giới này diệt vong thì tiền bạc còn có ý nghĩa gì nữa đâu ạ? Tất cả đều trở thành vô giá trị hết."
Chú thanh tra hắng giọng một tiếng ừm.
"Cháu lấy số tiền đó là để dùng làm chi phí bảo vệ thế giới, còn vụ náo loạn trên tàu chỉ là một truyền thuyết đô thị đột ngột bộc phát mà cháu ra tay giải quyết giúp thôi. Cho nên mấy chuyện này chúng ta dừng lại ở đây nhé chú."
"…Liệu có ổn không đấy."
Chú thanh tra gật đầu như thể đã bị thuyết phục.
Nếu không chốt hạ một cách gọn gàng ở đây, nhất định tối nay sau khi xem bản tin thời sự chú ấy sẽ gọi điện cho tôi ngay lập tức.
Rằng tôi đã lấy tới 1 tỷ won, rằng một học sinh mà dính vào số tiền nguy hiểm lớn đến nhường ấy là quá mạo hiểm.
"Chúng ta sẽ không nhắc lại chuyện này nữa đấy, chú hứa nhé?"
"Thôi được rồi. Dù sao cháu cũng bảo là dùng để bảo vệ thế giới mà."
Chú thanh tra giơ hai tay lên ra chiều chịu thua.
"Nhưng có tiền rồi thì cấm có làm mấy trò biến thái đấy nhé. Chú lúc nào cũng để mắt đến cháu đấy."
Chú thanh tra hơi nghiêng đầu lại gần như muốn đe dọa.
"Chú đã chứng kiến không ít kẻ phát điên sau khi nắm trong tay một số tiền lớn đâu."
Chú ấy hạ thấp tông giọng, buông lời cảnh báo như thể đang kể một câu chuyện kinh dị.
"Cháu từng nghe mấy chuyện về những người trúng vé số rồi tiêu xài hoang phí đến mức tha hóa chưa? Lúc không có tiền thì nhìn ngoan hiền lắm, nhưng đến khi có tiền vào là tâm lý con người ta dễ biến chất cực kỳ. Phải cẩn thận đấy."
"…Cháu đâu phải con nít. Chuyện trúng số rồi thân tàn danh bại, cái đó chẳng qua chỉ là truyền thuyết đô thị thôi mà."
Hầu hết những người trúng số đều tiêu xài hoang phí rồi phá sản chỉ trong vài năm, sống như phế nhân—đó chỉ là tin đồn nhảm.
Trên thực tế có rất nhiều bài báo kiểu đó trên mạng, nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại.
Chẳng qua do giới nhà báo chỉ chực chờ tin tức giật gân, những trường hợp người ta sống êm đềm bình lặng thì không có gì thú vị nên không được đưa tin thôi. Phần lớn họ đều dùng tiền trả nợ, mua nhà, trở thành chủ nhà trọ rồi làm vài việc vặt sống an nhàn trôi qua những ngày tháng yên bình.
"…Khụ. Cháu biết rồi à. Thế thì ví dụ khác nhé."
Chú thanh tra có chút ngượng ngùng, siết nhẹ ly cà phê rồi buông ra, sau đó kể một câu chuyện khác.
"Cháu đã nghe chuyện về anh chàng chia tay cô bạn gái từng mòn mỏi chờ đợi mình đi quân ngũ ngay sau khi thi đỗ công chức chưa?"
"Vâng, cái đó… cháu cũng nghe vài lần rồi ạ."
"Chỉ với một thành tựu nhỏ nhoi như thế thôi mà tâm lý con người ta đã lật lọng đảo lộn tùng phèo rồi. Gian khổ qua đi, hạnh phúc tìm đến. Cảm giác bản thân giờ đây đã ngon lành cành đào khiến con người ta phát điên đấy."
"…Thế ạ?"
"Thế cháu đã nghe chuyện về một người làm huấn luyện viên gym suốt 20 năm chưa? Anh ta từng rất đam mê tập luyện, thậm chí còn đoạt giải trong các cuộc thi thể hình. Nhưng một ngày nọ, để làm gương cho một hội viên béo phì, anh ta quyết định tự làm mình béo lên rồi sẽ giảm cân từ chính trạng thái đó. Anh ta muốn chứng minh rằng giảm cân chẳng có gì khó khăn, tất cả chỉ do tinh thần yếu kém mà ra. Cháu có biết kết quả thế nào không?"
Chú thanh tra nhai nhồm nhồm vài viên đá rồi đặt mạnh ly thủy tinh xuống bàn tạo thành tiếng tạch.
"Sau khi béo lên, anh ta hoàn toàn mất đi hứng thú với thể thao và giờ thì đang đi mở nhà hàng ăn uống. Bản thân anh ta vốn sống theo quán tính của một gã cơ bắp cuồn cuộn suốt bao năm nên chẳng thể ngờ được rằng việc thoát khỏi kiếp béo phì lại gian nan đến nhường nào. Hay như vị nhà nghiên cứu nước ngoài tự tiêm ma túy vào người để nghiên cứu triệu chứng cai thuốc thì sao? Giờ trở thành kẻ nghiện ngập, phải bán thân ở khu phố đèn đỏ để kiếm tiền mua thuốc đấy."
Tôi nhìn chú thanh tra với khuôn mặt đầy chấm hỏi, không hiểu chú ấy rốt cuộc đang muốn truyền tải thông điệp gì.
"Tóm lại là thế này."
Chú thanh tra thẳng lưng lên.
"Tốt nhất là cháu cứ sống một cách bình thường theo đúng quán tính từ trước đến nay của mình đi. Giả sử có ai đó biết cách đánh bại Ma Vương, nhưng thông tin đó chỉ lộ ra khi phải giết chết người đó. Vậy cháu có xuống tay giết người ta không?"
"…Nếu điều đó là cần thiết ạ."
Dù không mấy dễ chịu, nhưng nếu nó liên quan đến mục tiêu tối thượng là đánh bại Ma Vương… tôi nghĩ có lẽ mình vẫn sẽ làm.
Dù sao thì chỉ cần quay ngược thời gian lại là xong mà.
"Chú đang van xin cháu đừng làm những trò như thế đấy……"
Chú thanh tra bật cười cay đắng rồi nhìn tôi.
"Chú biết cháu không phải tuýp người có tâm lý nghĩa khí ngút trời. Dù hoàn toàn không phải kiểu người hướng ngoại nhưng vẫn tự nguyện đứng ra làm hội trưởng câu lạc bộ, lao vào chiến đấu sinh tử… thực ra chú biết thừa cháu làm tất cả những điều đó cũng chỉ vì muốn bản thân được sống tiếp mà thôi."
"…Chú đoán chuẩn thật đấy."
"Thế nên chú mới bảo cháu đừng làm. Thái độ không từ thủ đoạn đó tuy tốt, nhưng dù vậy cũng đừng giết người. Đừng hại ai cả. Dù túi tiền lần này coi như là bất khả kháng, nhưng từ nay về sau tốt nhất đừng dính dáng đến bất kỳ hành vi tội phạm nào nữa. Đây là lời khuyên chú dành cho cháu đấy."
"………"
"Dù không cần phải ăn trộm tiền của người khác hay làm việc xấu thì chú tin rằng cháu vẫn có thể đi đến một kết cục tốt đẹp. Hơn ai hết, cháu sở hữu năng lực quay ngược thời gian cơ mà? Chỉ cần tận dụng tốt nó, chú tin cháu có thể vượt qua mọi chuyện mà không cần phải dùng đến những thủ đoạn tàn bạo."
"Cháu không chắc nữa……"
"Cháu hiểu chưa? Đừng làm việc xấu."
Chú thanh tra đưa ngón tay dày dặn ra, dựng ngón cái và ngón út lên như thể muốn móc ngoéo hứa hẹn.
"Lễ tốt nghiệp tháng 2 năm 2022, thời điểm Ma Vương hồi sinh. Dù có sau thời điểm đó đi chăng nữa thì cuộc đời cháu vẫn sẽ tiếp diễn. Cháu còn cả một chặng đường dài phía trước để sống. Tự biến mình thành một người trưởng thành nhúng tay vào máu thì chẳng thể nào hạnh phúc nổi đâu, chú dám chắc đấy."
"………"
"Hiểu chưa? Đừng làm việc xấu. Dù là vì mục đích cao đẹp đi chăng nữa."
Có phải chú ấy đang muốn nói rằng… chú ấy không thể đảm bảo bản thân tôi sẽ biến chất thành thứ gì sau những việc làm đó hay không?
Chú thanh tra vẫn giơ tay ra, kiên nhẫn chờ đợi tôi trong im lặng.
Tôi lặng lẽ nhìn vào bàn tay thô ráp ấy.'
Thì ra là ý này.'
Ban đầu tôi cứ tưởng chú ấy chỉ đang ra giảng đạo đức kiểu công an phải sống tốt làm việc thiện.
Nhưng nghe kỹ mới thấy, đây là điều mà chính bản thân tôi cũng từng ít nhiều trăn trở từ trước đến nay.'
Thể xác chết đi thì không sao, nhưng nếu tinh thần mình chết đi thì sao?'
Có rất nhiều cách để một tinh thần bị hủy hoại.
Từ việc trở thành một người thực vật theo đúng nghĩa đen, cho đến việc rơi vào bẫy tâm lý, chìm đắm trong trầm cảm, rối loạn panik hay rối loạn lo âu.
Trong số đó, việc tôi bất chấp mọi thủ đoạn chỉ để đánh bại Ma Vương thì sao chứ?
Coi việc giết người là trò đùa chỉ vì thời gian có thể quay ngược, sẵn sàng nhúng tay vào máu, chỉ cần công việc chệch hướng một chút là lao ngay ra cửa sổ đập vỡ kính gieo mình tự sát một cách đầy phấn khích như tôi.
Liệu sau lễ tốt nghiệp tháng 2 năm 2022, tôi có thể sống như một người trưởng thành đúng nghĩa hay không?
Tôi chậm rãi đưa ngón tay mình móc vào ngón tay thô ráp mà chú thanh tra đang giơ ra để thực hiện lời hứa.
"Cháu hứa. Cháu sẽ không làm việc xấu nữa."
"Ừ."
Chú ấy ấm áp siết nhẹ tay tôi vài cái rồi lập tức đẩy xấp tài liệu mà chú ấy vẫn luôn để ý nãy giờ về phía tôi.
"Vậy thì chú sẽ nói cho cháu biết. Chú là người như thế nào."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn