Chương 108: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~42 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Năm, ngày 2 tháng 5, năm 2019, 07: 48] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Nhân quả luật: 17%] Ngày hôm sau, vừa đến trường là tôi đã nằm bò ra bàn để chuẩn bị đi ngủ. Deok-hoon vừa mới yên vị vào chỗ ngồi, đặt chiếc cặp sách xuống rồi vỗ vỗ vào người tôi.
"Chủ tịch."
"Ờ, chào cậu. Tớ cũng rất vui được gặp cậu……………."
"Suốt ngày ngủ nghê thôi hà~"
"Thì tại… cậu biết rồi đấy."
Tôi ngẩng đầu lên với vẻ mặt có chút ngái ngủ và phiền phức.
"Tớ tính là sẽ dành tối đa thời gian ở trường để ngủ. Tớ đang học lớp 13 rồi đấy nhé."
Cái độ tuổi mà chỉ cần mở mắt ngồi trong lớp học thôi cũng đủ khiến người ta mắc chứng loạn thần kinh chức năng rồi.
"Nhưng mà, ông không xem tin nhắn KakaoTalk à?"
"Tin nhắn KakaoTalk?"
Vẫn giữ nguyên tư thế nằm bò ra bàn, tôi uể oải mở ứng dụng KakaoTalk lên xem. Hóa ra thằng nhóc này đã gửi cho tôi một bức ảnh từ đêm qua.
[CÁCH ĐỂ BIẾT TRONG NHÀ CÓ MA HAY KHÔNG. jpg]
"Nếu làm theo phương pháp này thì có thể xác nhận được trong nhà có ma hay không đấy nhé~"
"……Cậu thử làm xong rồi kết cục lại giống trò trốn tìm một mình lần trước, thực chất nó là một loại thuật gọi hồn rồi có con ma nào đó nhảy xổ ra chứ gì."
"Không phải, không phải đâu! Đây là cách để xác nhận sự tồn tại của thứ vốn đã có sẵn rồi nên nó khác hoàn toàn. Nó không gọi thêm thứ mới đến đâu mờ."
Tôi liếc mắt nhìn lướt qua thì thấy nội dung bài viết chủ yếu yêu cầu người ta phải nhắm mắt lại rồi ra sức tưởng tượng về một điều gì đó.
Giữa lúc tôi đang nằm bò ra bàn đọc một cách dửng dưng vô thưởng vô phạt, thì ở phía cửa sau lớp học vang lên tiếng bước chân đi vào của Seon-ah và Jin-hee.
Tôi quay đầu lại chào hai cậu ấy. Seon-ah nở một nụ cười thẹn thùng rồi vẫy vẫy tay, còn Jin-hee thì khẽ gật đầu với vẻ mặt như thể mọi sự trên đời này đều thật phiền phức.
'Không biết Jin-hee có ổn không nhỉ.'
Bọn tôi vẫn chưa biết chính xác chuyện gì đã xảy ra sau khi Jin-hee cõng "Truyện ma Kim Eun-jung" rời khỏi ga Seoul vào ngày hôm qua.
'Có hỏi thì cậu ấy cũng chỉ bảo là đã dỗ dành ngon ngọt rồi tiễn đi rồi.'
Thế nhưng dỗ dành ngon ngọt bằng cách nào mới được chứ.
Tôi tuy rất tò mò về phương pháp, nhưng kết quả là truyện ma đã được trục xuất, cậu ấy cũng đã quay trở lại hiện thực một cách an toàn, mọi chuyện đều được giải quyết êm đẹp nên là...
Tôi quyết định sẽ không gặng hỏi thêm sâu làm gì nữa.
'Nhưng dù vậy, lát nữa có cơ hội mình cũng nên hỏi han xem trạng thái tâm lý của cậu ấy có ổn không mới được.'
"Thấy sao hả? Thấy sao hả?"
Cái tên Deok-hoon cứ ở bên cạnh lăng xăng thúc giục một cách phiền phức.
"Có ra ma không thế?"
"Ai mà biết được. Tớ còn chưa đọc hết nữa là."
Dạo này không có Kyeong-won bám đuôi gọi 'Chủ tịch, Chủ tịch' nữa, thành ra đổi lại là Deok-hoon cứ liên tục đến làm phiền tôi.
Ngay sau đó, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp để bắt đầu giờ sinh hoạt đầu giờ, tôi liền nhét chiếc điện thoại di động vào trong túi quần.
"Lát nữa lúc nào ở một mình tớ sẽ làm thử."
Deok-hoon lộ rõ vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Sau khi giáo viên chủ nhiệm dặn dò xong những điều cần nói rồi bước ra khỏi lớp, tôi lập tức chìm sâu vào giấc ngủ.
"Joon ơi, đi ăn cơm thôi nào………………"
"Ứm……"
Đến khi tôi định thần lại thì đã đến giờ ăn trưa mất rồi.
Tôi đưa đôi mắt ngái ngủ nhìn quanh một lượt, lớp học đã trống trơn từ bao giờ, có vẻ mọi người đều đã đi ăn cơm cả rồi.
Ngay trước mắt tôi lúc này chỉ còn lại mỗi Seon-ah đang đứng bồn chồn lo lắng.
"Oáp~ Cảm ơn cậu nhé, Seon-ah... Đúng là chỉ có mỗi cậu là biết quan tâm chăm sóc tớ thôi."
"Mau đi thôi kẻo muộn……………."
"Thế nên tớ mới bảo, tại sao chỉ vì có yếu tố ecchi mà lại không được coi là game kinh dị cơ chứ! Tuyệt đối là do cái tên bốn mắt đáng ghét nhà cậu đang suy nghĩ sai lệch rồi!"
"Hì hì, là do Oh Deok-hoon cậu lún quá sâu vào cái nền văn hóa đó rồi nên mới thế đấy. Bản chất của nó là game người lớn, người ta chỉ thêm thắt yếu tố kinh dị vào để dễ bán hàng thôi mờ. Thế thì thể loại của nó phải hoàn toàn khác biệt chứ."
Tôi và Seon-ah cầm khay thức ăn đi tìm cái dáng người đô con nổi bần bật của Deok-hoon, phát hiện ra mọi người đã tập trung đông đủ ở đó cả rồi, chỉ thiếu mỗi hai đứa tôi.
Kyeong-won và Deok-hoon đang tranh luận một cách vô cùng nảy lửa bằng mớ kiến thức 'otaku' của mình.
Và ở ngay bên cạnh bọn họ, tôi có thể nhìn thấy Jin-hee đang cau mày khó chịu, cùng với Ha-yoon đang gảy gảy hạt cơm với vẻ mặt vô cảm.
"Chính vì thế, nếu nhân vật chính hẹn hò với ma thì phải phân loại nó vào dòng phim lãng mạn mới đúng chứ. Chỉ vì có ma xuất hiện mà bảo là phim kinh dị thì không–"
"Ầy, mẹ kiếp. Câm mồm hết đi giùm cái!"
Cuối cùng, khi Jin-hee nổi cáu quát lên một tiếng, cả hai tên kia liền sợ hãi rụt cổ lại.
Tôi và Seon-ah đặt khay thức ăn xuống bên cạnh rồi lên tiếng chào hỏi.
"Chào mọi người nhé."
"Chủ tịch, cậu đến rồi đấy à."
Kyeong-won quay đầu lại đón tiếp tôi.
"Thấy cậu đang ngủ ngon quá nên bọn tớ không nỡ đánh thức, cứ thế đi trước luôn."
"Ờ. Cảm ơn cậu đã có lòng nghĩ cho tớ."
Nhưng mà nói thế thôi chứ lần sau nếu thấy tớ đang ngủ thì làm ơn hãy gọi tớ dậy rồi dắt tớ đi cùng với nha, đó là một thỉnh cầu nho nhỏ của tớ đấy.
"Hì hì……………"
Chẳng biết là có hiểu được tiếng lòng của tôi hay không mà cái tên An Kyeong-won kia chỉ khẽ đẩy gọng kính lên, nở một nụ cười trông vô cùng gian tà và đáng ghét.
"Thế hôm qua mọi người đều về nhà an toàn cả chứ?"
"Thì, bình an vô sự cả mờ."
Deok-hoon trả lời một cách qua loa như thể chẳng có chuyện gì to tát xảy ra cả.
Những người còn lại cũng chỉ lầm lũi cúi đầu ăn cơm xúc thức ăn mà thôi.
"Cá bống biển chiên xù à. Mấy món kiểu này đáng lẽ phải đợi đến khi người ta chia khẩu phần xong xuôi hết rồi ra xin thêm phần sơ cua ăn mới đã chứ."
"Đã đi muộn rồi mà còn bày đặt… Đến lúc đó thì giờ nghỉ trưa cũng hết sạch sành sanh luôn rồi còn đâu."
Jin-hee vừa nhai nhai vừa phản bác.
Chẳng hiểu sao khi thấy Jin-hee chịu bắt lời đáp lại câu chuyện của mình, tâm trạng của tôi bỗng chốc phấn chấn hẳn lên.
"Oa~ Thịt cá trắng ngần nhìn ngon mắt ghê chưa nè!"
"Ờ."
Các thành viên câu lạc bộ phản ứng một cách vô cùng lạnh lùng, dửng dưng.
Được rồi. Tớ sẽ im lặng ăn cơm vậy.
Giữa lúc bầu không khí chuẩn bị rơi vào trạng thái gượng gạo ngượng ngùng.
Cũng may là Kyeong-won đã kịp thời lấy tay đẩy gọng kính lên để khỏa lấp khoảng trống âm thanh:
"Mặc dù món chiên xuất hiện trong suất ăn trường học trông có vẻ như người ta đã đầu tư rất nhiều công sức vào đó, nhưng thực ra trái với suy nghĩ của mọi người, món chiên lại chính là món tốn ít thời gian chế biến nhất đấy nhé. Tức là nó là món dễ làm nhất đấy mờ."
"Thật thế á? Vậy thì ngày nào cũng làm món chiên chẳng phải đôi bên cùng có lợi sao, vừa ngon lại vừa dễ làm nữa. Cơ mà tại sao………………"
"Hì hì, chuyện đó là vì thế này nhé."
Vân vân và mây mây………….
[Thứ Năm, ngày 2 tháng 5, năm 2019, 12: 39] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Nhân quả luật: 17%] Và buổi trưa uể oải, tại phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Jin-hee thì đang nằm dài trên ghế sofa, Deok-hoon thì đang đeo tai nghe, Ha-yoon thì vừa đánh răng xong xuôi bước vào phòng, còn Seon-ah thì cứ ngồi đực mặt ra đó.
Vẫn là khung cảnh thường nhật như mọi khi của Câu lạc bộ Truyện ma tụi tôi.
Có một điểm duy nhất khác biệt, đó là việc Kyeong-won đang mở chiếc máy tính xách tay ra và cặm cụi tìm kiếm tài liệu một cách vô cùng chăm chỉ.
Tên nhóc này đã nhận được mật lệnh do đích thân tôi ban xuống, yêu cầu cậu ta chuẩn bị một bài thuyết trình cho mọi người vào giờ sinh hoạt ngoại khóa ngày mai về hai vấn đề: Thứ nhất là Tập đoàn Cỏ Ba Lá mà tụi tôi đã đụng độ trong sự kiện Minecraft, và thứ hai là giáo phái kỳ lạ đang lan truyền trong đội ngũ giáo viên mà tụi tôi đã phát hiện ra thông qua sự kiện của Kim Eun-jung.
'Làm tốt lắm.'
Tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa quan sát cậu ta, vì thấy bản thân cũng chẳng có việc gì khác để làm nên tôi quyết định thử làm cái trò mà Deok-hoon đã nói hồi sáng xem sao.
"Seon-ah ơi."
"Hửm?"
Đúng lúc Seon-ah đang ngồi không có vẻ khá buồn chán liền nghiêng người hướng về phía tôi.
"Cái bài viết mà Deok-hoon đăng trong nhóm chat ấy. Giờ cậu có muốn làm thử cùng tớ không?"
"Được chứ."
Seon-ah gật đầu đồng ý ngay lập tức mà không có một chút do dự nào.
Tôi mở bức ảnh ghi lại phương pháp đó lên toàn màn hình, rồi đặt chiếc điện thoại di động ở ngay khoảng trống giữa tôi và Seon-ah.
Cả hai đứa tụi tôi bắt đầu chăm chú đọc lại nội dung hướng dẫn một lần nữa.
[CÁCH ĐỂ BIẾT TRONG NHÀ CÓ MA HAY KHÔNG. jpg] Đầu tiên, hãy nhắm mắt lại và dùng tâm trí để hình dung thật chi tiết về cấu trúc ngôi nhà của mình khi không có ai ở nhà. Bạn phải bỏ công sức tưởng tượng cho đến khi từng ngóc ngách trong nhà, cái gì nằm ở đâu hiện lên một cách thật rõ nét như một bức ảnh mới được. (Tuy nhiên, điều kiện là tất cả các cánh cửa hướng ra bên ngoài ngôi nhà đều phải ở trong trạng thái đóng kín. Chẳng hạn như cửa sổ ban công hay cửa sổ các phòng ngủ ấy.) Các cánh cửa bên trong nhà thì có mở ra cũng không sao cả.
(Ví dụ: Cửa phòng ngủ). Bạn đã hình dung xong xuôi về ngôi nhà của mình chưa?
Tiếp theo, lần này hãy tưởng tượng bản thân bạn đang đứng ở ngay trước cửa ra vào của ngôi nhà.
Hãy mở cửa và bước vào bên trong.
Bắt đầu từ phòng khách, hãy thong thả đảo mắt quan sát xung quanh một lượt.
Hãy đi vào phòng ngủ của bạn rồi quan sát xung quanh xem sao.
Mọi thứ vẫn bình thường như mọi ngày đúng không? Vậy thì lần này, hãy đi tham quan tiếp các phòng khác nữa nhé.
Nhà vệ sinh, phòng của các thành viên trong gia đình, khu vực ban công, hãy đi xem hết sạch sành sanh đi nhé.
Trong số đó, nếu chẳng may có căn phòng nào đang đóng cửa, trước khi mở ra bạn bắt buộc phải gõ cửa cái đã.
Cứ nhắm mắt lại rồi đi dạo quanh toàn bộ ngôi nhà được vẽ ra trong tâm trí như thế, nếu bạn đột nhiên phát hiện ra một bóng người hay một thực thể nào đó, thì thứ đó chính là con ma đang trú ngụ trong nhà của bạn đấy.
(Người ta nói rằng vốn dĩ con người ai cũng có sẵn linh cảm nên có thể cảm nhận được ma quỷ một cách vô thức, thế nhưng trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày thì chúng ta không thể nhận ra được, chỉ đến khi thực hiện quá trình hồi tưởng lại trong tâm trí như thế này thì ta mới nhớ lại được hình dáng của con ma mà mình đã vô tình ngó lơ bỏ qua trước đó thôi ㅠㅠ Đáng sợ quá đúng không nè?)
"Hửm……"
Tôi cùng với Seon-ah chậm rãi đọc lại nội dung hướng dẫn một lần nữa để khắc sâu trình tự các bước vào trong đầu.
'Tóm lại thì mấu chốt của trò này chính là việc tưởng tượng rồi đi loăng quăng quanh nhà mình mờ.'
"Cậu nhớ kỹ chưa?"
"Rồi nè."
Seon-ah gật đầu. Nội dung cũng không có gì quá phức tạp hay đánh đố cả.
"Tốt rồi. Vậy thì tụi mình bắt đầu làm thôi."
Seon-ah tỏ vẻ đã hiểu, cậu ấy tựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt lại.
Tôi cũng nhắm mắt theo, bắt đầu chậm rãi phác họa lại cấu trúc ngôi nhà của mình ở trong tâm trí.
Ban công (Phía trên cùng) Phòng của tôi | Nhà bếp | Phòng làm việc của bố Cửa ra vào | Phòng khách (Khu vực màu đỏ ở giữa) | Nhà vệ sinh Phòng của bố mẹ (Phía dưới bên phải) Ban công (Phía dưới cùng) Nhà tôi có tổng cộng ba phòng ngủ: Phòng của tôi, phòng lớn (phòng của bố mẹ), và phòng làm việc của bố.
Có hai nhà vệ sinh: Một cái ở ngoài phòng khách, một cái nằm ở trong phòng của bố mẹ.
Cùng với khu vực ban công nối liền chỗ này chỗ kia giữa các phòng, và cả nhà bếp nữa.
Tôi chậm rãi vẽ ra vị trí của từng căn phòng một ở trong tâm trí của mình.
Ngay khi vừa bước chân qua cửa ra vào, nơi gần nhất nằm ở ngay phía bên tay trái chính là phòng của tôi.
Phía bên tay phải là phòng khách. Ở ngay chính diện cuối đường là nhà vệ sinh.
'Từ điểm đó trở đi sẽ dẫn đến phòng của bố mẹ, phòng làm việc của bố, ban công, vân vân.'
Sau khi đã phác thảo xong cấu trúc đại khái của ngôi nhà, lần này tôi bắt đầu tưởng tượng bản thân đang đứng ở ngay trước cửa ra vào.
'Cứ bắt đầu tưởng tượng từ chỗ này rồi đi tham quan một vòng là được đúng không?'
Hành lang của khu chung cư.
Ngay trước mắt tôi lúc này là cánh cửa ra vào bằng kim loại lạnh ngắt cùng với chiếc khóa cửa điện tử.
Trong không gian tưởng tượng, tôi đứng im lặng ghé mắt nhìn qua lỗ kính trên cánh cửa để ngó vào bên trong nhà xem sao, nhưng nhìn chung là chẳng thấy có cái gì bất thường cả.
'Đi vào trong thôi.'
Tôi dùng bàn tay trong tưởng tượng để vặn tay nắm cửa, đứng ở khu vực tủ để giày rồi tháo giày ra.
Sau đó, tôi thong thả đưa mắt đảo quanh phòng khách một lượt, nhưng không có thứ gì đặc biệt làm kích thích thị giác cả.
Ánh nắng mặt trời rọi vào từ phía ban công.
Chiếc ghế sofa, tivi, và vài chậu cây cảnh do bố mẹ tôi nuôi trồng.
'Phòng của mình.'
Tôi quyết định đi vào căn phòng của mình trước, nơi nằm ở phía bên trái tính từ cửa ra vào.
Chiếc giường ngủ, bàn học, máy tính, và kệ sách được kê sát vào mặt tường.
'Chẳng có cái vẹo gì cả.'
Tôi đảo mắt nhìn lướt qua một lượt rồi lại bước ra ngoài phòng khách, lần này tôi hướng thẳng về phía nhà vệ sinh.
Cánh cửa đang đóng kín.
Cốc cốc.
Làm theo đúng như những gì bản hướng dẫn đã chỉ định, tôi nhẹ nhàng gõ cửa trước cái đã, nhưng bên trong tuyệt nhiên không có một tiếng động hồi âm nào cả.
Cạch– Tôi cứ thế vặn tay nắm cửa bước vào bên trong, một không gian nhà vệ sinh tối om như mực hiện ra.
Tôi bật đèn lên để kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng.
'Mà tại sao nó lại đóng cửa làm chi thế nhỉ.'
Cứ thấy có chút lấn cấn khó chịu kiểu gì ấy.
Lần này, tôi đi vào căn phòng làm việc của bố nằm ở phía bên tay trái.
Cái phòng lớn kia chứa đầy bàn trang điểm với tủ quần áo các thứ, trên thực tế nó là phòng của mẹ nên tôi thường gọi căn phòng này là phòng làm việc của bố hơn.
Két– Tôi dùng tay đẩy nốt cánh cửa đang mở hờ ra để bước vào bên trong, nhưng quả nhiên là cũng chẳng có cái gì cả.
Chỉ toàn là sách vở được xếp dày đặc kín mít trên giá sách, chiếc máy tính xách tay mà bố tôi hay dùng, và mấy cuốn sổ tay nằm vứt lăn lóc chỗ này chỗ kia mà thôi.
'Hay là thử đi xuyên qua phía ban công xem sao nhỉ?'
Khung cửa sổ lớn của căn phòng này được thiết kế nối liền với khu vực ban công.
Tôi nhẹ nhàng nhún người nhảy qua bậu cửa sổ cao ngang tầm rốn để đáp xuống nền ban công.
Cứ thế đảo mắt nhìn quanh một lượt, nhưng nơi đây quả nhiên cũng trống trơn.
Tôi đi xuyên qua nhà bếp để hướng về phía phòng khách, rồi lần này lại chuyển sang kiểm tra khu vực ban công ở phía đối diện.
Bất chợt, chiếc máy giặt nằm ở phía cuối góc ban công lọt vào tầm mắt tôi.
'Hồi trước con ma giả dạng mẹ từng trốn ở ngay chỗ kia rồi nhảy xổ ra vồ mình thì phải.'
Tôi khẽ cười thầm một mình rồi rảo bước tiến lại gần, lần này phần nắp máy giặt đang ở trong trạng thái mở toang hoác.
Tôi nghé mắt nhìn vào bên trong, nhưng quả nhiên là cũng trống rỗng.
Đột nhiên tôi thấy có chút bận tâm về phía khung cửa sổ nên liền quay đầu lại nhìn, tấm rèm cửa đã được kéo kín lại từ bao giờ.
'……?'
Một đầu của dải ban công dài ngoằng này được thông với phòng khách, còn đầu kia thì được nối liền với khung cửa sổ của phòng bố mẹ.
Thế nhưng từ phía ban công này nhìn vào cửa sổ phòng bố mẹ, do tấm rèm đã được kéo kín mít nên tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy được bất cứ thứ gì ở bên trong cả.
Tôi ra sức dùng hết gân cốt để thử đẩy cửa ra xem sao, nhưng có vẻ như nó đã bị khóa chặt từ bên trong nên không tài nào suy chuyển nổi.
Tôi nghiêng đầu thắc mắc, đành phải đi vòng ngược trở lại phòng khách rồi hướng thẳng về phía cánh cửa dẫn vào phòng của bố mẹ.
Tôi đứng chôn chân ngay trước cánh cửa đang đóng kín. Nơi duy nhất trong nhà mà tôi chưa đặt chân vào kiểm tra chính là chỗ này.
Cốc cốc.
Không có phản hồi.
Ngay khoảnh khắc tôi định vặn tay nắm cửa để bước thẳng vào bên trong.
Cạch– Nó đã bị khóa.
Cạch. Cạch.
Tôi cố gắng dùng sức lay mạnh tay nắm để đi vào nhưng cánh cửa vẫn im lìm không chịu mở.
Ngay khoảnh khắc tôi tính bỏ cuộc để quay lưng bỏ đi.
Ké-é-é-t.
Cánh cửa phòng ở ngay sau lưng tôi bỗng nhiên tự động mở ra.
Tôi liền quay đầu nhìn lại.
Đúng như những gì tôi đã nhìn thấy từ phía ban công lúc nãy, do tấm rèm cửa đã được kéo kín nên không gian bên trong phòng của bố mẹ có phần tối tăm, mờ mịt.
Chiếc giường ngủ cỡ lớn, tủ quần áo, và bàn trang điểm.
Nhìn chung khi đứng từ bên ngoài ngó vào thì ngoại trừ việc không gian hơi tối ra, mọi thứ vẫn y rập như mọi ngày mờ thôi.
Thế nhưng chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác bất an vô cớ.
Cái gọi là phòng của bố mẹ vốn dĩ là như vậy đấy. Dù là không gian bên trong nhà mình thật đấy, nhưng chả hiểu sao những lúc ở nhà một mình, người ta thường có tâm lý rất e ngại việc vào phòng đó chơi.
Chẳng biết là do bản thân ít khi đặt chân vào đó, hay là do tác động tâm lý từ sự giáo dục của gia đình nữa.
Trái ngược hoàn toàn với cảm giác ấm cúng, thoải mái khi ở trong phòng của chính mình, phòng của bố mẹ luôn đem lại một thứ tâm lý kỳ lạ khiến người ta không muốn bị bỏ lại một mình ở nơi đó.
Dù sao thì tôi cũng đã thử bước một chân vào bên trong phòng rồi.
Đứng ở vị trí đó, tôi bắt đầu đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Xoạt xoạt xoạt xoạt. Xoạt xoạt.
Phòng của bố mẹ rõ ràng là trống không không có ai, thế nhưng từ phía căn nhà vệ sinh thứ hai nằm ở bên trong đó...
Lại đang phát ra những tiếng động vô vô cùng bí ẩn, không rõ nguyên do.
Xoạt xoạt xoạt xoạt. Xoạt xoạt.
Nếu có kẻ nào đó đang đi tất chân rồi ra sức chà xát xuống nền nhà để nhảy điệu Tap Dance một cách điên cuồng, liệu có phát ra thứ âm thanh giống như vậy không nhỉ.
Tôi nhẹ bước, âm thầm tiến lại gần vị trí đó một cách vô cùng dè dặt.
Rầm–!
Ngay khoảnh khắc cánh cửa bỗng nhiên bật mở ra tiếng rầm một cái đầy vang dội, một thực thể với cái cổ dài ngoằng cùng mái tóc rũ rượi, bù xù xuất hiện...
"Joon ơi!!"
Bị giật mình bởi tiếng lay gọi thất thanh của Seon-ah, tôi lập tức mở bừng mắt ra thì thấy mình vẫn đang ở bên trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Có vẻ như trong lúc nhắm mắt để thực hiện quá trình tưởng tượng, tôi đã vô tình ngủ quên mất tiêu luôn rồi.
Vừa vặn lúc này, Kyeong-won đang tính bỏ mặc tôi ở lại một mình để bước ra ngoài đi học tiết thứ 5, thấy tôi tỉnh dậy liền quay đầu nhìn lại.
"Chủ tịch."
"……Cái thằng nhóc này. Cậu lại tính thấy tớ ngủ rồi lén lút bỏ đi một mình đúng không."
Trước ánh mắt mang đầy tính chất khiển trách của tôi, Kyeong-won gật đầu thừa nhận với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
"Tại thấy cậu đang ngủ ngon quá nên–"
"Thế còn cái kiểu đi chân đất kia là sao hả."
Bị tôi chỉ tay vạch trần vào đôi bàn chân của mình, Kyeong-won liền nở một nụ cười toe toét.
"Cậu nói cái này đấy à, hì hì."
Tên nhóc vừa đút chân vào đôi dép lê đang cầm trên tay vừa làm cho gọng kính lóe lên một vệt sáng lạnh lùng:
"Cá nhân tớ thì rất muốn được thường xuyên nhìn thấy những khoảnh khắc sai sót của chủ tịch mờ. Con người ta thỉnh thoảng cũng phải có chút khuyết điểm chứ hoàn hảo quá thì lại không tốt đâu."
Thật tình chứ cái tên này rốt cuộc đang coi tôi là cái thứ thực thể gì vậy trời.
Tôi thở dài một tiếng rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Seon-ah ơi, tụi mình đi thôi."
"Ừm."
Cứ thế, ba đứa tụi tôi rảo bước ra khỏi cửa phòng sinh hoạt.
"Lúc nãy cậu có nhìn thấy cái gì không? Cái trò tưởng tượng về ngôi nhà của mình hồi nãy ấy."
"Không, tớ chẳng thấy có cái gì cả………………."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn