Chương 110: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~51 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
'Bàng quang mình sắp nổ tung đến nơi rồi.'
Cứ đứng ngồi không yên ở trong phòng mãi, cuối cùng vì không thể chịu đựng nổi cái cơn buồn tiểu đang cuộn trào lên được nữa, tôi đành phải âm thầm rón rén vặn nhẹ nắm cửa phòng ngủ. Rồi từ cái khe cửa vừa mới hé mở ra một chút, tôi ghé mắt nhìn dòm ngó quanh cái phòng khách đang tối om như mực.
'Tại sao tất cả bóng đèn lại tắt ngúm đi được cơ chứ.'
Bất chợt, trong đầu tôi lại tự động phác họa ra cái viễn cảnh con ma với những bước đi dị hợm đang ra sức chạy lăng xăng điên cuồng khắp nơi trong nhà để tắt hết sạch sành sanh tất cả các bóng đèn đi.
'Chết tiệt.'
Tôi ra sức lắc mạnh đầu một cái thật dứt khoát để xua tan đi mớ suy nghĩ bất tường đang hiện lên trong tâm trí.
'Cứ coi như là do hệ thống điện trong nhà bị sập aptomat đi.'
Ánh sáng le lói hắt ra từ bên trong căn phòng ngủ của tôi rọi qua khe cửa, tạo thành một dải ánh sáng dài ngoằng trên nền đất tối tăm của phòng khách.
'…Không có cái gì ở ngoài đó đâu đúng không?'
Tôi liên tục đảo tròn mắt qua khe cửa để kiểm tra thật kỹ lưỡng. Quả nhiên là không nhìn thấy bất cứ thứ gì đáng ngờ cả.
'Mà cái tiếng động rầm rầm kinh hoàng lúc nãy rốt cuộc là cái gì thế không biết.'
Nghe cái âm thanh cứ như thể có một thứ gì đó vừa bị đổ sập hoàn toàn rồi vỡ vụn ra vậy. Nhưng nhìn sơ qua thì khu vực phòng khách vẫn hoàn toàn bình thường, nguyên vẹn, thành ra khả năng cao là nó phát ra từ phía phòng ngủ lớn của bố mẹ tôi thôi...
Chợt, tôi lại nhớ đến cái vị trí ẩn nấp của con ma mà mình nhìn thấy trong lúc tưởng tượng hồi trưa chính là căn nhà vệ sinh nằm ở bên trong phòng ngủ lớn của bố mẹ.
'Đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa, mau chóng giải quyết rồi quay lại phòng thôi.'
Tôi dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa phòng ngủ rồi bước nhanh ra ngoài, tuyệt đối không thèm đưa mắt dòm ngó sang bất cứ hướng nào khác mà cứ thế chọn con đường ngắn nhất để lao thẳng về phía nhà vệ sinh chung ngoài phòng khách.
Rào rào– Tôi lập tức dùng tay nhấn công tắc bật đèn lên, nhanh chóng đẩy cửa bước vào bên trong phòng vệ sinh. Bản thân tôi cũng vô cùng căng thẳng vì cứ sợ sẽ có một thứ dị hợm nào đó đột nhiên từ một góc khuất nhảy xổ ra vồ lấy mình, thế nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng, không có một bóng người.
'Cứ mở toang hoác cánh cửa ra rồi giải quyết cho lành.'
Bởi vì những lúc đang sợ hãi tột độ như thế này, việc phải dùng dũng khí để mở lại một cánh cửa đã được đóng kín từ trước đó là một thử thách vô cùng gian truân. Tôi cứ thế lật nắp bồn cầu lên rồi vội vàng xả lũ, trong suốt quá trình đó, đôi mắt tôi không rời khỏi cái khe cửa đang mở hờ để không ngừng chú ý, quan sát động tĩnh ở ngoài phòng khách.
Róc rách Không có cái gì bất thường đúng không nhỉ?
Trong không gian tối tăm của phòng khách, lúc này chỉ có độc nhất dải ánh sáng mờ ảo len lói hắt ra từ phòng ngủ của tôi là đang rọi chiếu một cách nhẹ nhàng thôi. Mọi thứ vẫn vô cùng vắng lặng.
"Phùu."
Tôi tiến lại bồn rửa mặt rửa tay sạch sẽ rồi lại bước ra ngoài phòng khách. Quả nhiên là chẳng có cái vẹo gì cả. Chỉ là bản thân tự dọa bản thân thôi.
Sau khi thở phào nhẹ nhõm một hơi đầy an tâm, tôi rảo bước tiến lại gần bảng công tắc ở phòng khách để bật đèn lên y rập như cũ.
Cạch– Toàn bộ không gian căn nhà lập tức bừng sáng rực lên.
'…Có nên kéo kín rèm cửa lại không nhỉ?'
Lúc nãy khi trời còn chưa tắt nắng, từ bên trong nhìn ra vẫn có thể thấy rõ bóng dáng người qua lại cùng cảnh vật ở tít dưới lòng đường nên không thấy có gì đáng sợ cả, thế nhưng một khi màn đêm đã buông xuống như thế này, ánh đèn điện rực rỡ trong phòng khách rọi vào khung kính ban công tạo thành một thứ ánh sáng phản phản xạ ngược trở lại khiến tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy không gian bên ngoài được nữa.
Cảm giác cứ như thể đang có một chiếc gương đứng cỡ lớn màu đen xì đang bao trùm lấy toàn bộ phần cửa sổ ban công vậy.
Nhìn thấy cái dáng vẻ teo cơ dã tràng đang nhớn nhác nhìn quanh của mình phản chiếu mồn một trên mặt kính ban công, tôi bỗng thấy rợn rợn tóc gáy. Nên cứ để mặc nó như thế này, hay là đi lại kéo kín rèm cửa lại đây nhỉ. Đang đắn đo suy nghĩ xem lựa chọn nào sẽ đem lại cảm giác đáng sợ hơn, cuối cùng tôi đưa ra kết luận rằng việc phải một thân một mình rảo bước tiến lại gần khu vực ban công để kéo rèm cửa sẽ là một trải nghiệm kinh hoàng hơn rất nhiều.
'Vì cái khu vực chiếc máy giặt ở đằng kia luôn gắn liền với những ký ức vô cùng tồi tệ.'
Sau khi đã đi một vòng bật hết sạch sành sanh tất cả các bóng đèn từ nhà bếp cho đến mọi ngóc ngách trong nhà lên, tôi lại ba chân bốn cẳng lao nhanh trở về phòng ngủ của mình. Tôi chốt chặt cửa phòng lại y rập như cũ, leo lên giường nằm sấp xuống rồi lấy chiếc điện thoại di động ra mở lên kiểm tra thử.
[Cuộc gọi nhỡ: Mẹ (2)]
"... Mẹ ư?"
Cái gì thế không biết. Chắc là do lúc nãy tôi cài đặt điện thoại sang chế độ im lặng nên đã không nghe thấy tiếng chuông báo cuộc gọi đến thôi. Tôi liền bấm nút gọi lại ngay lập tức. Tiếng nhạc chờ vang lên một lúc rồi từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của mẹ tôi.
[Joon ơi.]
"Dạ, mẹ. Mẹ vừa mới gọi điện cho con có việc gì thế ạ."
[Ừ. Con đã ăn cơm tối chưa thế?]
"Con chưa ăn nữa. Con tính đợi bố mẹ đi làm về rồi cùng ăn luôn cho vui."
[Chuyện là thế này, hiện tại ở dưới quê đang có một người họ hàng thân thích đột ngột qua đời, nên là mẹ với bố đang phải lật đật bắt xe gấp để đi về dưới quê có chút việc rồi.]
"Về quê ạ? Hai người đang đi về vùng nào………………."
[Bọn mẹ đang trên đường đi xuống tận Busan lận. Hay là con cứ chủ động ăn cơm trước đi nhé?]
"……Không phải chỉ là chuyện ăn cơm trước hay sau đâu, đi tận xuống Busan như thế thì chắc phải đến ngày mai bố mẹ mới lên lại được đúng không ạ?"
[Nếu đi nhanh thì chắc cũng phải tầm nửa đêm hoặc rạng sáng bọn mẹ mới tới nơi lận. Thôi thì con cứ tự lo liệu cơm nước rồi đi ngủ sớm đi, đừng có mỏi mắt ngồi chờ bố mẹ làm chi nữa nhé.]
"Dạ, con biết rồi……………."
[Trong ngăn kéo bàn trang điểm của mẹ có để sẵn mấy tờ mười nghìn won đấy, nếu lười nấu nướng quá thì cứ lấy tiền đó mà gọi gà rán về mà ăn nhé.] Gà rán cơ đấy! Nếu là vào những ngày thường nhật bình thường thì chắc chắn tôi đã nhảy cẫng lên vì sung sướng rồi, thế nhưng vào cái tình cảnh dầu sôi lửa bỏng lúc này, ngay cả món gà rán khoái khẩu cũng không cách nào xoa dịu đi nỗi bất an đang dâng trào trong lòng tôi được.
"Dạ, con biết rồi. Bố mẹ đi đường cẩn thận nhé ạ……………."
[Ừ, con trai của mẹ. Mẹ yêu con nhiều nha~]
"Con cũng yêu mẹ nhiều~" Tút.
Cuộc điện thoại chính thức bị ngắt kết nối, không gian căn phòng lại một lần nữa rơi vào trạng thái vắng lặng, tĩnh mịch.
※ Cliché phim kinh dị: Vào đúng cái ngày xảy ra sự cố, nhân vật chính vì một lý do bất khả kháng nào đó sẽ bị bỏ lại một mình trơ trọi ở trong căn nhà vắng. ※ Tôi cầm chiếc điện thoại di động trên tay, đưa mắt dòm ngó quanh căn phòng ngủ một lượt. Không gian nơi này trông thì có vẻ vô cùng an toàn thật đấy, thế nhưng phía sau cánh cửa phòng ngủ kia, toàn bộ căn nhà của tôi chả hiểu sao lại đang ngập tràn một thứ cảm giác vô cùng bất tường, lạnh lẽo.
Hóa ra đêm nay tôi phải một thân một mình chống chọi ở bên trong căn nhà ngập tràn điềm gở này hay sao cơ chứ? Chưa kể bản thân tôi vốn đã mở bảng trạng thái và xác nhận việc mình đang bị vướng vào truyện ma từ trước đó rồi?
'Không thể có chuyện chấp nhận số phận như thế được.'
Tôi sẽ không bao giờ có những hành động ngu xuẩn, đi vào vết xe đổ giống như mấy đứa nhân vật chính trong mấy bộ phim kinh dị ba xu đâu. Tôi liền lập tức mở điện thoại lên, nhắn một dòng tin nhắn KakaoTalk gửi riêng cho Seon-ah.
< Lee Joon: Seon-ah ơi, hình như tớ lại bị vướng vào truyện ma rồi hay sao ấy, cậu có thể lật đật chạy qua nhà tớ một chuyến ngay lúc này được không? > < Yoon Seon-ah: Tớ qua liền đây. > Sau khi nhắn tin gửi địa chỉ nhà mình qua cho Seon-ah, tôi cũng nhanh chóng thay một bộ quần áo khác rồi rảo bước đi ra khỏi phòng ngủ. Có cố thủ một mình ở cái nơi này thì cũng chỉ càng thêm bồn chồn lo lắng thôi, nên tôi định bụng sẽ đi bộ ra ngoài sảnh chờ lối vào tòa nhà chung cư để đứng đợi đón Seon-ah cho đỡ sợ.
'Quả nhiên vào những tình cảnh ngặt nghèo như thế này, người duy nhất sẵn sàng bất chấp tất cả để lao đến giúp đỡ mình chỉ có thể là một mình Seon-ah thôi.'
Bởi vì các thành viên khác trong câu lạc bộ đứa thì vướng lịch học thêm ở trung tâm, đứa thì bận đi làm thêm, ai nấy đều bị ràng buộc bởi cuộc sống riêng của mình, chưa kể bọn họ còn phải để ý đến thái độ và sắc mặt của bố mẹ ở nhà nữa.
Tôi rảo bước tiến ra khu vực tủ để giày, xỏ chân vào giày rồi vặn mạnh tay nắm cửa ra vào để bước ra ngoài.
Kịch– Chẳng hiểu sao cánh cửa lại im lìm không chịu mở ra.
"Cái gì thế này?"
Nếu là từ bên ngoài đi vào thì bắt buộc phải nhập mật khẩu khóa điện tử, còn nếu là từ bên trong nhà đi ra thì hệ thống khóa cửa thông minh của nhà tôi được thiết kế theo kiểu chỉ cần dùng tay vặn nắm cửa một cái là chốt khóa sẽ tự động mở ra. Thế nhưng chẳng hiểu vì lý do quái đản gì mà lúc này cánh cửa vẫn im lìm bất động.
"……?"
Sau vài nhịp dùng lực cố lay mạnh cái tay nắm cửa một hồi nhưng không có kết quả, tôi đành phải rướn tay tính bấm trực tiếp vào cái nút mở khóa thủ công trên máy để đi ra ngoài, thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy đầu óc mình choáng váng, tê dại đi một hồi.
Hệ thống ổ khóa điện tử thông minh đã bay biến đi đâu mất tiêu rồi.
Cái hộp máy khóa điện tử hình chữ nhật có phần nắp đậy, chứa pin bên trong cùng nút bấm đóng mở khóa thủ công hằng ngày... Giờ đây đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Cứ như thể ngay từ thuở ban sơ nó chưa từng tồn tại ở nơi đó vậy, vị trí đó giờ đây chỉ còn lại độc nhất lớp kim loại lạnh ngắt của cánh cửa ra vào thôi.
Và ở ngay phía dưới cái tay nắm cửa mà tôi đang ra sức lay mạnh nãy giờ, bỗng nhiên lù lù xuất hiện một cái lỗ cắm chìa khóa.
Cái quái gì thế này, chẳng lẽ mình đang gặp ác mộng hay sao.
Tôi liền nhanh chóng đan ngón tay giữa ra sau ngón trỏ để thực hiện động tác kiểm tra thực tại (RC), thế nhưng mọi cảm giác đều vô cùng chân thực, chứng tỏ đây hoàn toàn là hiện thực chứ không phải mơ. Tôi cứ nghĩ có khi nào do bản thân đang hoang mang quá nên nhìn nhầm hay không, liền dụi mắt dòm kỹ lại một lần nữa nhưng kết quả vẫn y rập như cũ thôi. Ổ khóa thông minh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cái tay nắm cửa lỗi thời có đính kèm lỗ cắm chìa khóa.
'…Chìa khóa ư?'
Ơ kìa, chẳng lẽ mình bị mắc chứng mất trí nhớ tuổi già rồi hay sao cơ chứ. Từ bao giờ mà cửa nhà mình lại chuyển sang dùng chìa khóa cơ như thế này vậy trời...
"……"
Để cầu may, tôi thử thọc tay vào túi quần kiểm tra xem sao, không ngờ ngón tay lại chạm trúng một vật thể bằng kim loại lạnh ngắt.
'…Là một chiếc chìa khóa.'
Vụt– Ngay chính cái khoảnh khắc chiếc chìa khóa vừa được rút ra khỏi túi quần, toàn bộ hệ thống bóng đèn chiếu sáng trong căn nhà bỗng nhiên đồng loạt tắt ngấm đi một cách đột ngột.
Và ở ngay phía sau lưng tôi, cánh cửa dẫn vào phòng ngủ lớn của bố mẹ bắt đầu chậm rãi tự động mở ra.
Ké-é-é-é-t.
Sột soạt. Sột soạt.
…Sột. Sột soạt. Sột soạt.
Một thứ âm thanh quái đản như thể có một thực thể nào đó đang cố tình thu hẹp biên độ bước chân của mình lại đến mức tối đa, ra sức chà xát đôi bàn chân xuống nền nhà để tiến lại gần vị trí của tôi.
Tôi không còn thời gian để suy nghĩ hay đắn đo thêm bất cứ điều gì nữa, lập tức đưa tay nhắm thẳng cái lỗ khóa kia mà thọc chiếc chìa khóa vào.
※ Cliché phim kinh dị: Cứ hễ đến phân cảnh chạy trốn hiểm nghèo là nhân vật chính kiểu gì cũng không tài nào cắm chiếc chìa khóa vào ổ một cách dứt khoát ngay từ lần đầu tiên được. ※ Kịch– Thế nhưng giống như thứ lực đẩy vô hình xuất hiện khi người ta cố tình ép hai cực cùng dấu của hai thanh nam châm lại gần nhau vậy, một thứ lực cản vô cùng kỳ lạ truyền đến từ đầu ngón tay.
Chiếc chìa khóa trượt qua một bên một cách đầy bất lực chứ hoàn toàn không chịu lọt vào bên trong lỗ khóa, đâm trúng vào khoảng trống bên cạnh.
Trong một khoảnh khắc hoảng loạn tột độ, bàn tay tôi run rẩy khiến chiếc chìa khóa tuột khỏi tầm tay, rơi rớt xuống đất mất tiêu luôn.
Lăng rắc– Chiếc chìa khóa rơi va chạm xuống lớp gạch men của tủ để giày, phát ra những tiếng động kim loại vang vọng rồi lăn lóc ra một góc.
Cùng lúc đó, từ phía sau lưng tôi, cái thứ dị hợm kia vẫn đang không ngừng phát ra những thứ âm thanh quái đản để tiến lại gần ngày một gần hơn...
"Khẹc… khẹc khẹc… khẹc… khẹc khẹc……………."
Sột soạt. Sột soạt sột. Sột soạt.
Ôi mẹ ơi, điên mất thôi. Vào cái tình cảnh dầu sôi lửa bỏng như thế này mà mình lại làm rơi mất chìa khóa hay sao cơ chứ? Có bị điên không vậy trời? Tôi ra sức chửi rủa hàng vạn câu tục tĩu ở trong lòng, nhanh như một tia chớp, tôi lập tức cúi gập lưng xuống để mò mẫm nhặt chiếc chìa khóa lên.
Lăng rắc– Thế nhưng cái chiếc chìa khóa đơn độc lúc nãy, chẳng biết từ bao giờ đã tự động biến đổi thành một 'chùm chìa khóa' mất rồi. Đó là một chùm chìa khóa với khoảng năm chiếc chìa khóa khác nhau đang được xâu chuỗi một cách hỗn độn vào cùng một cái vòng kim loại.
Lăng rắc– lăng rắc– Bàn tay tôi vì quá sợ hãi nên cứ liên tục run rẩy cầm cập, khiến các chiếc chìa khóa va chạm vào nhau tạo nên những tiếng động kim loại lanh lảnh. Tôi chẳng còn tâm hơi đâu mà suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra nữa, lập tức chọn đại chiếc chìa khóa đầu tiên để thọc mạnh vào lỗ khóa.
Kịch– Hoàn toàn không khớp. Tôi lập tức chuyển sang thử chiếc chìa khóa thứ hai.
Kịch– Chết tiệt, vẫn không đúng. Tôi lại lấy chiếc chìa khóa thứ ba ghim vào.
Kịch–
"Khè-è-è-c… khẹc… …… khẹ-é-é-c……………."
Cái thứ dị hợm kia đang phát ra những thứ âm thanh hụt hơi như thể sắp sửa đứt hơi đến nơi để tiến lại ngay sát sườn vị trí của tôi. Tôi dặn lòng tuyệt đối không được phép quay đầu nhìn lại, vì tôi thừa biết nếu mình lỡ dại nhìn thấy dung nham của nó thì chắc chắn bản thân sẽ bị dọa cho ngất xỉu ngay tại chỗ mất. Căn cứ theo âm thanh thì có vẻ như nó đã di chuyển đến khu vực giữa phòng khách rồi cũng nên.
Kịch– Tôi lật đật thọc tiếp chiếc chìa khóa thứ tư vào nhưng các răng cưa hoàn toàn không ăn khớp một chút nào cả. Tôi lại tiếp tục chuyển sang thử chiếc chìa khóa thứ năm, nhưng ngay cả kích thước của nó cũng hoàn toàn khác biệt, thành ra còn chẳng thèm lọt vào bên trong lỗ khóa được nữa lận.
Mẹ nó chứ. Cái quái gì đang diễn ra thế này không biết. Rõ ràng mình đã thử qua hết sạch sành sanh cả năm chiếc chìa khóa rồi. Tại sao lại bảo là không có chiếc nào khớp cơ chứ?
"Khè-è-è-c……………."
Cái thứ dị hợm đó đã tiến đến đứng ở ngay sát sườn phía sau lưng tôi từ bao giờ rồi. Tôi cố gắng phớt lờ cái cảm giác căng thẳng tột độ đang chạy dọc theo các đốt sống lưng, lập tức lấy chiếc chìa khóa đầu tiên để ghim vào lỗ khóa một lần nữa xem sao.
Cạch– Đến tận lúc này thì cái tay nắm cửa mới chịu xoay chuyển.
Bỏ lại sau lưng hơi thở vô cùng kinh hoàng của một thực thể nào đó đã tiến sát đến ngay sau gáy, tôi lập tức đẩy phăng cánh cửa lao ra ngoài, ra sức cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng xuống lối đường cầu bốc thang bộ không một chút nghĩ ngợi.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Hộc, hộc, hộc….
Mẹ ơi, mẹ ơi…. Làm ơn hãy kết thúc cái trò hành xác này đi thôi, làm ơn……………….
Chỉ đến khi chạy thục mạng ra đến tận lối vào của tòa nhà chung cư, tôi mới dám dừng chân để đứng thở dốc, điều hòa lại nhịp thở của mình.
Hộc, hộc, hộc.
"Phùuuuuuuuu."
Cái quái gì thế không biết. Cái tình huống phi lý, bất công tột cùng vừa rồi rốt cuộc là cái trò trống gì thế nhỉ. Tự dưng vào cái thời khắc ngặt nghèo đó lại xảy ra cái chuyện dị hợm như vậy cơ chứ.
Phù, phù.
"……"
Chờ cho đến khi nhịp thở dần trở lại trạng thái bình thường và trong lòng dâng lên một nỗi nhẹ nhõm vì biết mình đã giữ được mạng sống, tôi mới ngẩng đầu lên rồi âm thầm lẩm bẩm một mình:
'…Hóa ra chính là Cliché.'
Xem mấy bộ phim kinh dị thì lúc nào cũng thế, cứ hễ đến phân cảnh chạy trốn là nhân vật chính kiểu gì cũng sẽ làm rơi rớt chìa khóa xuống đất. Mà dù có nhặt lên để ghim vào ổ đi chăng nữa thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện răng cưa ăn khớp để vặn một phát ăn ngay được cả. Lúc nào kịch bản cũng phải bắt người ta thọc chiếc chìa này, thử chiếc chìa kia một hồi, rồi vào đúng cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cái khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng thì mới có thể may mắn thoát thân thành công thôi.
Nó cũng y rập như cái trò đề máy xe ô tô mãi mà không chịu nổ máy vậy, một thứ Cliché kinh điển luôn được các đạo diễn áp dụng như một công thức bất di bất dịch vào những phân cảnh ngặt nghèo thôi.
"Phùuuu."
Năng lực đặc biệt Hạng A: Tái hiện Cliché. Hóa ra phương thức vận hành của nó rốt cuộc chính là kiểu kiểu như thế này đây sao.
'Thế thì cái năng lực này rốt cuộc đem lại cái lợi lộc gì cho mình cơ chứ……………?'
Tôi lững thững tiến lại phía chiếc ghế băng gần lối vào tòa nhà để ngồi xuống nghỉ ngơi và chờ đợi, một lúc sau thì từ phía xa xa, bóng dáng của Yoon Seon-ah đang khoác trên mình một chiếc áo khoác màu hồng đang lạch bạch rảo bước tiến lại gần lọt vào tầm mắt tôi.
"Seon-ah ơi."
Nhìn thấy tôi đưa tay vẫy vẫy chào hỏi, Seon-ah khẽ thốt lên một tiếng 'Á' đầy ngạc nhiên rồi ba chân bốn cẳng lao nhanh về phía tôi.
"Joon ơi!"
"Chào cậu nhé."
Tiến lại gần vị trí của tôi, Seon-ah khẽ nở một nụ cười dịu dàng rồi cúi đầu xuống nhìn cái dáng vẻ đang ngồi bệt một cách mệt mỏi, thất thần của tôi.
"Cảm ơn cậu vì đã cất công chạy đến tận đây với tớ nhé. Cậu đã ăn cơm tối gì chưa thế?"
"Tớ chưa ăn nữa……"
"Vậy thì tụi mình cùng đi mua chút đồ ăn thức uống gì đó rồi hãy đi vào nhà nhé?"
Seon-ah khẽ gật đầu đồng ý một cách đầy vui vẻ.
"……Mọi chuyện rốt cuộc là đã diễn ra y rập như thế đấy."
"Trời đất ơi………………"
Tại một siêu thị mini nằm ở ngay gần khu chung cư nhà tôi. Cầm chiếc giỏ xách bằng nhựa trên tay, hai đứa tụi tôi đang cùng nhau đi vòng quanh để mua sắm nhu yếu phẩm.
"Nhưng mà bây giờ tụi mình lại đi vào bên trong căn nhà đó thì liệu có ổn thật không đấy……………? Hay là chuyện cơm nước các thứ, tụi mình cứ giải quyết luôn ở ngoài quán cho tiện……………."
"Không sao đâu. Cậu đã cất công chạy đến tận đây giúp tớ rồi, nên để tớ tự tay xuống bếp nấu cái gì đó ngon ngon cho cậu thưởng thức nhé."
Tôi vừa sải bước tiến về phía khu vực bày bán rau củ vừa ôn tồn giải thích cho cậu ấy hiểu:
"Tớ nghĩ việc quay trở lại nhà vào lúc này về cơ bản là sẽ không có vấn đề gì đáng ngại đâu. Bởi vì trong mấy bộ phim kinh dị, cái luật bất thành văn chính là sau khi đạo diễn sắp xếp một phân cảnh dọa dẫm nhân vật chính một trận hú vía xong xuôi, thì chỉ cần nhân vật chính dắt theo một người khác cùng quay trở lại kiểm tra là kiểu gì nơi đó cũng sẽ bình yên vô sự, chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
"Luật bất thành văn ư?"
"À, nghĩa là cái quy tắc chung của thế giới ấy."
"À, ra là vậy……"
Seon-ah khẽ gật đầu gật gù với vẻ mặt có chút cạn lời, rồi cậu ấy lại tiếp tục đưa mắt nhìn tôi bằng một ánh mắt ngập tràn sự lo lắng, bất an.
"Thế còn con ma đó… Cậu có manh mối hay hoài nghi gì về danh tính của nó chưa……………?"
"Không, tớ hoàn toàn chưa có một chút manh mối nào cả."
Tôi vừa đưa tay nhặt một cây hành ba-rô lớn vừa thở hắt ra một hơi đầy ngao ngán.
"Ngoại trừ cái trò xác nhận xem trong nhà có ma hay không mà tên Deok-hoon gửi trong nhóm chat hồi trưa, cái trò mà tớ với cậu đã cùng nhau làm thử ấy, thì tớ tuyệt nhiên không có thêm bất kỳ manh mối nào khác cả."
"Thế thì chẳng phải khả năng cao chính là do cái trò đó nên con ma mới đột nhiên xuất hiện hay sao cơ chứ………………?"
Seon-ah khẽ đưa mắt liếc nhìn về phía quầy ăn thử một cái rồi ngập ngừng đưa ra ý kiến của bản thân:
"Lúc nãy cậu chẳng bảo là trong lúc làm cái trò đó, cậu đã nhìn thấy một thứ vô cùng đáng sợ còn gì. Cho nên là……"
"Lúc đầu tớ cũng từng có suy nghĩ y rập như cậu vậy."
Tôi vừa đưa tay nhặt hai hộp cơm ăn liền Hetbahn bỏ vào giỏ xách vừa khẽ lắc đầu phản bác:
"Nhưng mà ngẫm nghĩ kỹ lại thì cái phương pháp đó suy cho cùng theo đúng nghĩa đen cũng chỉ là một cách để kiểm tra xem liệu bên trong nhà có ma đang cư ngụ sẵn hay không thôi."
"…Ừ. Đúng là thế thật."
Seon-ah khẽ né người sang một bên để nhường đường cho một người phụ nữ khác đang đi mua sắm, rồi khẽ gật đầu đồng tình.
"Nó hoàn toàn không giống với trò trốn tìm một mình mà tụi mình từng làm lần trước, tức là không có bất kỳ hành vi nào mang tính chất dẫn dụ hay triệu hồi con ma đến cả. Đơn thuần chỉ là xem xem nó có tồn tại ở đó hay không thôi. Mà một khi kết quả đã hiển thị là có tồn tại, thì điều đó đồng nghĩa với việc……"
"…Nghĩa là con ma đó vốn dĩ đã âm thầm trú ngụ bên trong nhà cậu từ trước cái ngày hôm nay rồi phỏng."
"Chính xác. Bởi vậy nên câu chuyện nó mới càng thêm phần rắc rối đấy."
Tôi nhanh tay lấy chiếc tăm tinh bột khều ngay một miếng thịt ba chỉ nướng ở quầy ăn thử rồi tống tọt vào mồm. Nhìn thấy thế, Seon-ah cũng lật đật bắt chước làm theo, dùng tăm khều lấy một miếng ăn thử.
"Gia đình tớ dọn vào đây sinh sống ngay từ cái khoảnh khắc tòa chung cư này vừa mới hoàn thiện công đoạn xây dựng lận. Thành ra hoàn toàn không có bất kỳ câu chuyện bí ẩn hay lịch sử đen tối nào gắn liền với căn nhà này cả."
"Thế thì tại sao con ma đó lại xuất hiện ở nơi này cơ chứ……………."
"Chuyện này chắc chỉ có cách trực tiếp đối đầu với nó thì mới mong tìm ra câu trả lời thỏa đáng thôi. Hay là tụi mình chọn thêm vài gói bánh snack mang về nhâm nhi nhé?"
"Thay vì bánh snack thì mua bánh mì thì sao……………?"
Seon-ah không chọn quầy bánh snack lại đưa ngón tay chỉ về phía khu vực bày bán các loại bánh mì.
"Bánh mì ở siêu thị mini mà cũng ngon á? Tớ thấy ngoại hình của chúng trông thì có vẻ bắt mắt thật đấy, nhưng hương vị thì ăn chán òm."
"Tớ thì lại thấy ăn cũng ổn áp lắm………………"
"Vậy thì cứ nhặt vài cái mang đi. Để tớ thanh toán cho."
"Thế thì cảm ơn cậu nhiều nha………………"
Nhìn cái dáng người nhỏ nhắn của Seon-ah đang thoăn thoắt lạch bạch chạy lại phía kệ bày bán bánh mì từ phía sau, tôi bỗng chốc bật cười thành tiếng một mình.
'Lại còn bày đặt cảm ơn cậu nhiều nha cơ đấy?'
Tôi khẽ cười thầm một mình.
"Để tớ xách phụ cho một tay nhé, nào cắp nách thôi………………."
"Ồ, xin đa tạ nhé."
Trong lúc tôi đang tiến hành công đoạn thanh toán tiền ở quầy thu ngân, Seon-ah đã nhanh nhảu phụ giúp xếp hết sạch sành sanh mớ đồ đạc vào bên trong chiếc túi ni-lông của siêu thị.
"Đi thôi, lối này nè."
"Ừ."
Cô bạn tay xách nách mang chiếc túi ni-lông, dùng những bước chân có phần ngắn ngủn để lật đật chạy đuổi theo sau lưng tôi. Tại vì chiều cao của cậu ấy vốn dĩ khiêm tốn.
"Nhưng mà tính ra thì đây là lần thứ hai căn nhà của cậu xuất hiện truyện ma rồi còn gì?"
"Bởi vậy mới nói."
Chẳng lẽ cái long mạch của khu đất này có vấn đề hay sao không biết. Tôi thở hắt ra một hơi đầy ngao ngán.
"Trước mắt thì tụi mình cứ thong thả nấu nướng rồi đánh chén một bữa tối thật ngon lành cái đã, rồi sau đó mới cùng nhau bình tâm suy tính biện pháp giải quyết sau. Thực sự là tớ vô cùng biết ơn vì cậu đã chịu lật đật chạy đến đây để giúp đỡ tớ đấy, chân thành cảm ơn cậu rất nhiều. Số điểm phần thưởng của sự kiện lần này chắc chắn chỉ có hai đứa tụi mình chia nhau thôi."
"Ừ! Nhất trí luôn!"
Seon-ah tay xách chiếc túi ni-lông, rảo bước đầy mạnh mẽ phấn chấn để lao lên dẫn đầu đội hình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn