Chương 123: Truyện ma thứ mười ba: Ngoằn ngoèo (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~43 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Ruộng tỏi bên bờ sông Nakdong, quận Gangseo. Tôi đứng đợi ở đó một lát thì mặt trời cũng bắt đầu lặn dần. Tôi đã ngồi ăn rồi nghịch điện thoại ở đây suốt khoảng một tiếng đồng hồ, và đúng như dự đoán, tuyệt nhiên không có một bóng người nào qua lại. Để đảm bảo cẩn trọng tối đa, tôi kiên nhẫn chờ cho đến khi trời tối hẳn mới bắt đầu hành động, và chẳng mấy chốc màn đêm đã buông xuống.
'Mới hơn 7 giờ tối một chút mà xung quanh đã tối mịt tối mò thế này rồi.'
Chắc là do quanh đây không có lấy một cột đèn đường nào chăng. Ánh mặt trời đã khuất dạng hoàn toàn phía dưới đường chân trời, ngoại trừ chút ánh hồng le lói cuối cùng sót lại trên nền trời thì bốn bề đều bị bao phủ bởi một màu đen kịt.
'Bắt đầu thôi.'
Tôi rút cây xẻng gấp từ trong ba lô ra, đứng thủ thế ngay tại vị trí chôn giấu số tiền mặt.
'Phù, phù.' Và rồi, tôi bắt đầu dùng xẻng xúc từng tảng đất đổ sang bên cạnh một cách máy móc.
"Phù, phù." Cuối cùng cũng bắt tay vào việc rồi. Xực, xực.
"Phù, phù."
Trong đời tôi đây là lần đầu tiên phải cầm xẻng cuốc đất, nhưng cứ nương theo hình dung đại khái trong đầu là "chỉ cần làm thế này là được", tôi ra sức đào bới một cách cật lực. Đào bới liên tục như vậy được khoảng 10 phút, khi hố đất đã sâu đến tầm đầu gối.
"Hộc, hộc… Ủa?" Keng!
Lưỡi xẻng đập mạnh vào một vật thể rắn chắc vang lên một tiếng khô khốc. Tôi vội vàng dùng tay gạt lớp đất xung quanh ra, và quả nhiên, một cái nắp trông như nắp hũ sành dần lộ diện.
'Nó đây rồi.' Tôi nhanh chóng gạt bỏ phần đất xung quanh rồi cạy nắp ra. Bên trong chiếc hũ sành được chôn giấu là những lớp bọc nilon màu đen xếp chồng lên nhau. Tôi dùng tay xé toạc chúng ra, và những cọc tiền mặt mệnh giá 50. 000 won được buộc chặt thành từng thớ hiện ra ngay trước mắt.
Những cọc tiền mệnh giá 50. 000 won màu vàng rực. Kho báu đích thực được chôn giấu ngoài ruộng đồng. Lớp mực in phủ bóng trên bề mặt các tờ tiền phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại, trông như thể chúng đang tự tỏa ra những vầng hào quang bằng vàng ròng vậy. Tôi vội vã kéo khóa ba lô rồi bắt đầu nhồi nhét các cọc tiền vào trong một cách cuống cuồng.
"Hộc, hộc." Cảm giác kích động dâng trào. Mẹ kiếp, tất cả chỗ này đều là của mình. Không chia cho ai hết.
'À không, bảo không cho ai thì cũng không đúng. Phải đem về làm quỹ chi tiêu cho các hoạt động của câu lạc bộ chứ.' Nhưng dẫu vậy, phần còn dư lại thì tôi cũng có thể nhân cơ hội này sắm sửa vài thứ mình thích.
"Hộc, hộc!" Tôi nhồi nhét tiền vào ba lô một cách nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Cứ như thể nếu không lập tức vơ vét hết đống tiền này vào túi ngay bây giờ thì một đại họa kinh thiên động địa nào đó sẽ ập xuống đầu tôi không bằng.
"Mẹ kiếp, mẹ kiếp……………"
Tôi cử động như một cỗ máy bị bỏ bùa mê, liên tục vơ vét đống tiền nhét vào ba lô.
"Phù, phù." Khi vét được khoảng một nửa số tiền trong hũ sành nhét vào thì chiếc ba lô của tôi cũng đã chật cứng từ lúc nào.
'Đến đây thôi.' Chẳng việc gì phải tham lam quá độ, cứ nhanh chóng thu gom phần của mình rồi rút lui là thượng sách. Tôi đậy nắp hũ sành lại rồi bắt đầu hất đất lấp vùi nó đi. Rào, rào. Tốc độ lấp đất đã có phần bình tĩnh và thong thả hơn ban nãy.
Sau khi đã hoàn tất việc lấp đất, tôi đeo ba lô lên vai rồi đứng bật dậy. Thình thịch, thình thịch. Chẳng biết từ bao giờ mà lồng ngực tôi lại đánh trống reo hò dữ dội đến thế, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy xổ ra ngoài. Do quá chú tâm vào việc vét tiền nên tôi không hề nhận ra bản thân mình lại kích động đến mức này.
"Hộc, hộc." Đứng giữa khu ruộng tỏi tối tăm, tôi cẩn trọng đảo mắt nhìn quanh một lượt. Một màn đêm tịch mịch bao trùm lấy dải đất hoang vu. Không có một ai. Không bị bất kỳ ai phát giác.
Theo ký ức từ kiếp trước của tôi, xung quanh khu vực này không hề lắp đặt bất kỳ camera giám sát hay thiết bị an ninh nào cả. Tôi đứng im nghe ngóng một lát. Sức nặng trì trệ của đống tiền đang ghì chặt lấy bờ vai tôi. Khi mấy tờ tiền nằm gọn trong ví thì cảm giác nó nhẹ tựa lông hồng, vậy mà khi gom thành từng cọc lớn thế này thì trọng lượng của nó lại đáng nể thật. Cảm giác như tôi đang nhồi nhét đống sách giáo khoa dày cộp vào balo cho đến mức giới hạn vậy.
'Chắc tầm 1 tỷ won chứ không ít.' Tôi đang vác trên mình khoản tiền 1 tỷ won, và không gian xung quanh vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Dù lồng ngực đang đập thình thịch liên hồi nhưng tuyệt nhiên không một ai hay biết. Chính điều đó thình lình làm tôi dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
'…Xong rồi á?' Thế là kết thúc rồi sao? Từ lúc bắt tay vào việc đến giờ còn chưa đầy 30 phút, thậm chí tôi còn chẳng cần phải dùng đến đèn pin. Tôi nheo mắt đầy cảnh giác, nhìn chăm chằm vào khoảng không tối tăm xung quanh ruộng tỏi để dò xét.
'Thực sự không có ai sao?'
Chẳng lẽ giữa đồng không mông quạnh thế này lại không có một con ma kiểu như KuneKune thình lình nhảy xổ ra à? Hay là từ căn nhà mái ngói sập xệ đầy khả nghi kia, một kẻ tâm thần nào đó sẽ cầm hũ thuốc trừ sâu Gramoxone hùng hổ lao ra chứ? Thế nhưng, cho đến tận khoảnh khắc tôi chuẩn bị vác ba lô rời đi, tuyệt nhiên chẳng có bất kỳ biến cố nào xảy ra cả.
'Mẹ kiếp.'
Chợt, một suy nghĩ thình lình lóe lên trong đầu tôi.
'Thôi chết rồi.' Tại sao lại có thể bình yên vô sự như thế này được chứ. Kiểu này là toang chắc rồi.
Tôi từng nghe ông anh họ làm lập trình viên kể cho nghe một giai thoại dở khóc dở cười về chuyện viết code. Chuyện là có một đồng nghiệp của anh ấy đang cày cuốc viết code cho một chương trình, bỗng nhiên gã đó gào khóc thảm thiết rồi đổ gục xuống sàn. Lý do là bởi vì chương trình chạy quá mượt mà, hoàn hảo đến mức không xuất hiện bất kỳ một lỗi (bug) nào.
'Chương trình chạy mượt thì phải vui chứ anh? Sao lại lăn ra khóc lóc làm gì?'
'Mày nghĩ mà xem. Việc nó báo lỗi rồi không chạy được còn đỡ đáng sợ hơn việc nó chạy ngon lành cành đào nhưng mày lại đéo hiểu nổi lý do vì sao nó lại chạy được đấy.'
'…Thế ạ?'
'Cứ coi như mày tự tay lắp ráp một chiếc ô tô để đi lại xem. Nhưng sau khi tháo mồ hôi hột lắp xong xuôi, mày lại thấy thừa ra một đống linh kiện so với định lượng ban đầu. Ngặt nỗi là cái xe đó vẫn bon bon chạy tốt. Thế mày có dám leo lên cái xe đó mà phóng đi không?'
Tình cảnh của tôi hiện tại chính là quả toang đó đấy. Vừa mới cuỗm được một số tiền khổng lồ lên tới 1 tỷ won nhét vào ba lô mà lại không gặp phải bất kỳ một trở ngại nào.
"Mẹ kiếp, mẹ kiếp."
Tôi lập tức guồng chân chạy tháo chạy khỏi khu ruộng tỏi. Chạy được nửa đường, chợt nhớ ra mình bỏ quên vỏ bọc burger ở lại, tôi đành phải quay lại nhặt sạch rồi mới đi tiếp.
"Hộc, hộc." Phải rời khỏi cái xó này càng nhanh càng tốt, nhanh nhất có thể. Bình yên vô sự sao?
'Làm đéo có chuyện hoang đường đó.'
Suốt hai tháng trời nếm trải đủ loại cay đắng vừa qua đã dạy cho tôi một bài học nhớ đời. Thông thường trong mấy cái tình huống kiểu này, không phải là mọi chuyện thực sự tốt đẹp nên mới bình yên, mà khả năng cao là tôi đã vô tình vướng phải một cái bẫy kín kẽ nào đó mà bản thân không hề hay biết, một cái bẫy đủ để khiến tôi ăn một cú vả vỡ mặt sau này. Sau khi nhanh chóng thu dọn toàn bộ dấu vết mình để lại như rác thải hay dấu chân, tôi lập tức đào tẩu khỏi nơi đó.
Tôi rảo bước đầy vội vã dọc theo con đường xi măng nhỏ hẹp như lối cũ để ra tới trục đường lớn, vừa vặn bắt kịp một chuyến xe buýt làng đang chạy đến.
"Xin chào quý khách." Tôi lườm gã tài xế xe buýt đang thong thả chào hỏi rồi quẹt thẻ giao thông.
'Đéo ai có thể cướp được tiền của ông đâu.' Với tâm thế sẵn sàng nhảy phốc xuống xe bất cứ lúc nào nếu có biến, dẫu trên xe còn thừa rẫy chỗ ngồi nhưng tôi vẫn quyết định đứng lù lù ngay sát cửa ra vào. Một người phụ nữ trung niên ngồi phía cửa sổ có vẻ như đang rảnh rỗi nên cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
'Nhìn cái gì mà nhìn.'
Tâm trạng tôi lúc này căng như dây đàn, cứ như thể đang ôm trong mình một quả bom hẹn giờ vậy. Toàn bộ các bó cơ trên cơ thể đều căng ra hết mức, sẵn sàng kích hoạt trạng thái tháo chạy trối chết nếu có bất kỳ ai vô tình chạm nhẹ vào người. [Trạm dừng tiếp theo là Hadan, ga Hadan.] Bước xuống xe buýt, tôi lập tức di chuyển lao xuống hầm để chuyển sang tàu điện ngầm.
Ở đây nếu cứ đứng lù lù một chỗ thì càng thêm phần gây chú ý nên tôi đành chọn một ghế trống ngồi xuống, nhưng cái ba lô thì vẫn khư khư giữ chặt không buông. Rầm rầm. Đột nhiên, từ toa bên cạnh, một gã ăn xin giả vờ tàn tật đang đi khập khiễng bước vào toa.
"Xin chào các vị hành khách… Tôi có một đứa con gái 7 tuổi đang mắc căn bệnh ung thư máu vô cùng quái ác_"
"Tôi không có tiền."
Buông lời đáp trả một cách lạnh lùng, tôi lập tức đứng dậy chuyển sang toa bên cạnh để né tránh. Cứ giữ khư khư cái thái độ dè chừng, cảnh giác với vạn vật xung quanh như thế suốt 30 phút ngồi tàu, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến ga Busan. Sợ hãi viễn cảnh bị trộm cướp, ma quỷ hay quái vật đuổi theo sau lưng, ngay khi vừa xuống tàu là tôi lập tức phi như bay lên mặt đất, lao thẳng vào trong nhà ga tàu hỏa.
"Cho cháu một vé KTX về ga Seoul ạ."
"Của cháu hết 59. 800 won."
Đang định rút ví ra trả tiền, tôi chợt khựng lại khi nhận ra tiền mặt trong ví đã cạn túi.
"Dạ chờ cháu một chút ạ." Tôi quay lưng bước đi, rảo bước thật nhanh băng qua dòng người đông đúc để tiến về phía nhà vệ sinh. Lao vào bên trong một buồng vệ sinh, tôi chốt chặt cửa lại rồi nhanh tay rút vài tờ mệnh giá 50. 000 won từ trong ba lô ra nhét vào ví. Mở cửa bước ra ngoài, tôi đi thẳng về phía quầy bán vé để tiếp tục giao dịch.
"Tiền đây ạ."
"Dạ vâng, vé của cháu đây."
"À, phiền cô… cho cháu mua thêm một vé nữa ạ. Chọn vị trí ngay sát cạnh ghế này luôn nhé."
"Được rồi, cháu đợi một chút."
Nếu để người lạ ngồi ngay sát vách thì suốt cả chuyến đi tôi sẽ phải sống trong cảnh bồn chồn lo âu mất thôi. Cầm trên tay hai tấm vé tàu, tôi bước xuống các bậc thang để ra khu vực đường ray đợi tàu. Vừa vặn lúc đó, đoàn tàu KTX cũng vừa tiến vào ga. Ngay khi cửa toa mở ra là tôi lập tức bước vào trong, vội vã tìm đến đúng vị trí số ghế của mình rồi ngồi xuống. Vì đã bao trọn cả hai vé nên ghế bên cạnh hoàn toàn bỏ trống, dẫu vậy tôi vẫn cẩn thận giấu nhẹm chiếc ba lô xuống dưới sàn tàu, kẹp chặt giữa hai chân.
Đồng hồ hiển thị lúc này đã là 8 giờ rưỡi tối. Dự kiến khi tàu cập bến Seoul thì thời gian sẽ rơi vào khoảng hơn 11 giờ đêm.
'Nhanh thật.'
Mọi việc đã được giải quyết một cách nhanh gọn lẹ. Xuất phát từ nhà vào lúc giữa trưa, tính ra khi trở về tôi chỉ mất đúng nửa ngày để giải quyết êm đẹp toàn bộ sự việc. Việc duy nhất cần làm lúc này là ngoan ngoãn ngồi im một chỗ, chờ đợi đoàn tàu bon bon lăn bánh về đến Seoul mà thôi. Xèèèèò— Tiếng xả hơi đặc trưng vang lên, cánh cửa toa tàu đóng sập lại, và đoàn tàu KTX bắt đầu từ từ chuyển bánh về phía trước. Chẳng mấy chốc, vận tốc tàu được đẩy lên cao, khung cảnh bên ngoài vút qua ô cửa kính nhanh như chớp.
'Tạm biệt nhé, Busan.' Đến tận lúc này, thâm tâm tôi mới chịu buông lỏng chút cảnh giác.
"Phùùùù…" Đoàn tàu đêm cứ thế băng qua địa phận Busan rồi bỏ lại sau lưng cả thành phố Ulsan, giờ đây nó đang miệt mài lao vút đi giữa núi rừng tăm tối, nơi dẫu có phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cũng chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ một công trình kiến trúc nào. Các hành khách xung quanh có vẻ như đều đã chìm vào giấc ngủ nên không gian vô cùng yên tĩnh. Chẳng lẽ bấy lâu nay chỉ có một mình mình tự mình làm khổ mình, tự chuốc lấy căng thẳng sao?
'Chỉ vì mọi chuyện diễn ra quá đỗi mượt mà ư?'
Tôi khẽ bật ra một tiếng cười tự giễu.
'Từ giờ trở đi mình đâu cần phải sống một cuộc đời khổ sở như thế nữa chứ.' Đâu cần phải ôm nỗi khấp khởi lo âu, run rẩy trong căng thẳng rồi bồn chồn đứng ngồi không yên lo sợ có đại họa ập xuống nữa.
'Chẳng phải mình đang sở hữu một năng lực hack game tối thượng là dẫu có chết thì thời gian vẫn sẽ quay ngược trở lại đó sao.'
Cứ tin tưởng tuyệt đối vào nó rồi sống một cuộc đời phô trương, đại tài hơn một chút không phải là tốt hơn sao?
'Ngay từ đầu, việc nắm giữ trong tay một thứ năng lực cheat game kinh điển như vậy mà suốt ngày cứ phải khúm núm, rụt rè như một kẻ hèn nhát mới là điều bất bình thường đấy.' Tận dụng năng lực một cách táo bạo bằng việc ôm trọn một lúc 1 tỷ won về tay!
'Từ nay về sau cứ thế mà phát huy, cứ hiên ngang mà tiến tới thôi.' Dẫu cảm giác quãng thời gian qua đã có biết bao nhiêu sự kiện dồn dập đổ xuống đầu. Nhưng thực tế nhìn nhận lại, đối với phương pháp mấu chốt để tiêu diệt Ma vương thì hiện tại tôi vẫn hoàn toàn mù tịt, chưa tìm ra bất kỳ một manh mối cụ thể nào.
'Cùng lắm thì cũng mới chỉ dò xét ra được việc Giáo hội và Tập đoàn kia có hành tung vô cùng khả nghi mà thôi.' Kể từ thời điểm này, cứ mang tâm thế cùng lắm là chết thêm phát nữa chứ có gì mà phải xoắn, dứt khoát đẩy nhanh tiến độ xem chừng lại là một phương án hay.
"Hì hì……" Tôi khẽ vuốt ngực tự trấn an bản thân.
'Thằng ngu Lee Joon này, đại họa cái con khỉ mốc gì chứ. Rõ ràng là bình yên vô sự, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.' Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả…………….
'Phải rồi, chuẩn bài rồi!'
Thế này mới đúng chứ! Dẫu chẳng thể lường trước được Ma vương sẽ chọn thời điểm nào để thình lình ra tay đâm sau lưng, nhưng cùng lắm thì cứ chấp nhận ăn một vố rồi sau đó quay ngược thời gian tìm phương án khác phục hận là xong chuyện. Chỉ cần một tiếng đồng hồ nữa thôi là đoàn tàu sẽ cập bến Seoul, và tôi sẽ đem giấu kho báu của chúng tôi vào một nơi an toàn nhất trên cái cuộc đời này.
'Một nơi mà không một ai có thể chạm tay tới, chỉ có một mình mình có quyền quản lý, nơi an toàn nhất thế gian.' Một chiếc két sắt của riêng tôi, nơi đéo ai có thể nẫng tay trên và cũng chẳng kẻ nào dám tăm tia dòm ngó. Nó nằm ngay tại phòng câu lạc bộ của trường học. Dự tính của tôi là ngay khi bước xuống ga Seoul, tôi sẽ bắt ngay một chiếc taxi để di chuyển thẳng đến trường.
'Tầm giờ này chắc là bác bảo vệ ca đêm đang trực nhỉ.'
Thông thường ở các trường trung học, công tác an ninh sẽ được chia làm hai ca ngày và đêm, hoạt động theo mô hình 2 người 1 tổ. Một người là hộ vệ an ninh trường học trực ca ngày, hay còn được gọi với cái tên Thầy giám thị bảo an.
'Chính là cái lão già hãm tài đã ra sức gây khó dễ, chặn cửa không cho mình vào trong ngày lễ khai giảng chứ đâu.'
Và người còn lại chính là bác bảo vệ trực ca đêm. Đối với nhân vật này thì tôi mới chỉ nghe danh chứ chưa từng một lần được diện kiến dung nhan.
'Vì dạo này tôi đâu có tham gia học tự học đêm (Yaja) nên làm gì có việc gì phải ở lại trường muộn đến thế.' Nói một cách chính xác thì hai người bọn họ có tính chất công việc lẫn chế độ đãi ngộ hoàn toàn khác biệt, nhưng tụi học sinh chúng tôi thì cứ gộp chung lại gọi tất tần tật là bác bảo vệ cho nhanh gọn.
'Bây giờ là ban đêm nên chắc chắn là bác bảo vệ ca đêm đang túc trực canh giữ rồi.' Tất nhiên, tôi chẳng dại gì mà lại hiên ngang ôm cái ba lô chứa đầy tiền này đi qua trước cửa phòng bảo vệ ở cổng chính cả. Biết đâu bọn họ lại là người cùng một giuộc với Giáo hội Không Thần (Gongbaekgyo) nên việc hạn chế tối đa nguy cơ bại lộ tung tích là điều bắt buộc.
'Nhớ hồi trước, người đàn bà cười từng nhảy qua bức tường rào sát cạnh căng-tin để lọt vào bên trong trường.'
Nếu đó là một lộ trình được ma quỷ ưa chuộng thì tại sao tôi lại không thể tận dụng cơ chứ. Thực tế chứng minh là lần đó mụ ta không hề bị phát giác, điều này đồng nghĩa với việc khu vực đó hoàn toàn không có sự hiện diện của camera giám sát (CCTV). Cứ sao y bản chính mà làm theo thì chắc chắn sẽ thâm nhập vào trường một cách trót lọt.
'Mà dẫu có đen đủi bị tóm thì sao chứ, trường của tôi thì tôi vào. Ai làm gì được tôi nào.' Chẳng có vấn đề gì đáng ngại cả. Một khi đã thuận lợi xâm nhập được vào phòng câu lạc bộ ở tầng 5, tôi sẽ dùng điểm tích lũy để thăng cấp cho câu lạc bộ, nâng cấp tính năng mở rộng không gian lên một bậc.
'Chính vì mục đích này nên bấy lâu nay tôi mới bấm bụng nhịn tiêu hoang, ra sức tích cóp điểm hệ thống đấy.'
Ban đầu tôi cũng từng có ý định nướng số điểm đó vào việc nâng cấp năng lực thu thập truyện ma, nhưng bất chợt vụ ruộng tỏi này nảy số trong đầu nên tôi đã lập tức thay đổi thứ tự ưu tiên cho ý tưởng hiện tại.
'Và lý do tôi chọn nâng cấp phòng câu lạc bộ là vì—'
"Xin lỗi đã làm phiền hành khách."
Ngay trong khoảnh khắc tôi đang mải mê chìm đắm vào dòng suy nghĩ, một chị tiếp viên hàng không với diện mạo vô cùng thanh tú đang rảo bước dọc lối đi bỗng lên tiếng gọi tôi.
"Hiện tại em đang tiến hành kiểm tra vé, anh có thể vui lòng cho em xác nhận lại vé tàu một chút được không ạ?"
"À, dạ vâng, được chứ ạ."
Tôi có chút cuống quýt thọc tay vào túi quần rút tấm vé ra đưa cho chị tiếp viên. Chị tiếp viên khẽ đón lấy tấm vé bằng những ngón tay thon dài có sơn lớp móng màu hồng nhạt. Chị ấy vừa đối chiếu tấm vé vừa nhìn vào thiết bị điện thoại cầm tay trên tay, rồi bỗng chốc đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại thành một đường thẳng như đang gặp phải chuyện gì đó khá nan giải.
"Thành thật xin lỗi anh, nhưng vị trí ghế ngồi này vốn dĩ là của một hành khách khác mất rồi………………"
"Dạ… Sao cơ ạ?"
Trước gương mặt ngơ ngác hoàn toàn mù tịt thông tin của tôi, chị tiếp viên lộ vẻ ái ngại, đôi mắt vốn đã to tròn giờ lại khẽ chớp chớp như một chú cún con tội nghiệp.
"Chắc là do nhân viên bên phía nhà ga tụi em đã sơ suất sơ ý cấp trùng vé cho hai người mất rồi. Giờ phải làm sao đây ạ?"
"À, ra là vậy……"
"Thành thật xin lỗi anh, không biết là bây giờ em hướng dẫn anh chuyển sang một vị trí ghế ngồi khác có được không ạ?"
"Dạ vâng, được chứ, em ngồi đâu cũng được."
"Dạ, mời anh đi lối này ạ………………"
Chị tiếp viên khẽ đưa tay ra hiệu một cách vô cùng nhã nhặn, lịch sự như muốn tôi bước theo sau. Tôi ôm khư khư chiếc ba lô chứa đầy tiền vào lòng rồi đứng dậy.
'Không phải là người ta đang tính giở trò để cướp tiền của mình đấy chứ?' Tâm trí vừa mới được bình ổn chưa được bao lâu thì giờ đây, một nỗi bất an mơ hồ lại bắt đầu nhen nhóm trỗi dậy. Một hình mẫu lý tưởng khiến bao gã đàn ông phải thổn thức – một chị tiếp viên xinh đẹp tuyệt trần với lớp trang điểm hoàn hảo, mái tóc búi gọn gàng cùng bộ đồng phục chỉn chu, vậy mà trong mắt tôi lúc này, chị ta cũng chẳng khác nào một đối tượng đầy tình nghi đang lăm le muốn nẫng mất số tiền của tôi.
'Không được, mày đừng có mà suy nghĩ hoang đường, cực đoan quá mức như thế.'
Người ta mới gặp mình lần đầu, biết mình là ai đâu mà đòi cướp tiền cơ chứ. Cứ tự mình làm quá lên như thế thì trông bản thân lại càng thêm phần khả nghi hơn thôi.
'Cả cái tư thế ôm khư khư cái ba lô tiền vào lòng lúc này nữa. Trông chẳng khác nào đang lạy ông tôi ở bụi này, phơi bày cho thiên hạ thấy đây là một món đồ cực kỳ quan trọng vậy.'
Tôi khẽ hạ chiếc ba lô tiền xuống để thả lỏng cơ thể nhằm né tránh những ánh nhìn soi mói, đổi sang tư thế xách một tay sao cho tự nhiên nhất có thể. Dẫu vậy, đôi mắt tôi vẫn đảo liên hồi rà soát từng ngóc ngách trong khoang tàu, bám đuôi theo tà áo đồng phục lụa là của chị tiếp viên. Chẳng mấy chốc, hai người đã bước ra khỏi khoang hành khách, tiến vào khoảng không gian lối đi chung nằm kẹp giữa hai toa tàu. Chị tiếp viên nở một nụ cười rạng rỡ đầy mê hoặc rồi vặn tay nắm, mở toang cánh cửa phòng vệ sinh nữ ra.
"Mời anh bước vào bên trong này ạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn