Chương 140: Truyện ma thứ mười sáu: Khu vực suy luận tiết 4 (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [13 tháng 5 năm 2019, Thứ Hai, 11: 50] [Lee Joon - Lần thứ 2] [Điểm truyện ma: 173] [Tỷ lệ nhân quả: 22%] [Xin nhờ các giáo viên chủ nhiệm mỗi lớp kiểm tra lại một lần nữa xem có ai vắng mặt không...] Chẳng mấy chốc, thầy hiệu trưởng vừa bước ra ngoài lúc nãy nay lại cùng thầy hiệu phó quay trở lại lớp học.
Ba người lớn đứng gần cửa trước lớp học thảo luận với nét mặt vô cùng nghiêm trọng.
Hiệu trưởng, hiệu phó, và giáo viên chủ nhiệm.
"... Bên này cũng đủ cả chứ?"
"Vâng, vâng. Tôi đã xác nhận lại nhiều lần rồi, không thiếu ai cả."
"Vậy thì rốt cuộc cái kia là ai chứ..."
Lũ học sinh thì thầm với nhau, có lẽ vì thấy lạ lẫm trước cảnh tượng những nhân vật quan trọng của nhà trường tập trung đông đủ trong lớp thế này.
Đến cả thầy chủ nhiệm cũng không dùng giọng điệu đùa giỡn như mọi khi, mà nói chuyện bằng thái độ hoàn toàn nghiêm túc của một người trưởng thành.
Cùng lúc đó, một người đàn ông mặc chiếc áo khoác xuề xòa từ ngoài hành lang ghé mắt nhìn vào qua cửa trước.
"Thầy đã đến rồi ạ."
Thầy chủ nhiệm phát hiện ra người đó trước tiên và bước ra cửa trước đón tiếp. Thầy hiệu trưởng và hiệu phó đang mải trò chuyện cũng "Ồ" lên một tiếng rồi cất lời chào người đàn ông mặc áo khoác.
Lần này, bốn người lớn lại bắt đầu bàn bạc điều gì đó với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
"... Cái gì thế nhỉ?"
"Ai biết được..."
Deok-hoon và tôi lo lắng quan sát cảnh tượng ấy.
Chẳng mấy chốc, người bước lên bục giảng để thông báo công việc cho cả lớp không phải là thầy chủ nhiệm, mà là thầy hiệu trưởng.
"E hèm- Xin các em chú ý một chút."
Lũ học sinh dừng tán chuyện và lộ rõ vẻ tò mò. Thường ngày chỉ nhìn thấy thầy hiệu trưởng từ xa, nay lại được đối mặt ở khoảng cách gần thế này, mà lại ngay tại bục giảng, nên có lẽ đứa nào cũng thấy hiếm hoi và thú vị.
"Hiện tại chắc các em đang rất hoang mang, nhưng đừng quá lo lắng nhé. Thầy có vài điều cần thông báo đến các em."
Vẫn là thầy hiệu trưởng mà chúng tôi chỉ thường ngước nhìn từ trên khán đài lễ đường. Dù đây là lần đầu thấy thầy đứng trên bục giảng của lớp, nhưng có lẽ nhờ mấy chục năm gắn bó với nghề giáo, dáng vẻ thầy đặt tay lên bục giảng cất lời trông vô cùng tự nhiên.
Học sinh cũng vì áp lực khi người đứng đầu nhà trường xuất hiện nên không một ai xầm xì tán đét. Bầu không khí thậm chí còn tập trung nhanh chóng hơn cả khi thầy chủ nhiệm quản lý.
"Nhỡ đâu có em chỉ mới nhìn thấy thầy từ xa mà chưa biết mặt, thầy xin tự giới thiệu, thầy là Shin Mun-hyeop, hiệu trưởng của trường chúng ta. Hiện tại, ngay trước phòng giáo vụ tầng 1 có phát hiện một thi thể không rõ danh tính~" Nghe thấy từ "thi thể", vài học sinh giật mình hít một hơi sâu.
"May mắn là sau khi gấp rút kiểm tra lại sĩ số toàn trường, chúng ta ước tính đây không phải là học sinh của trường mình. Cảm ơn các em đã tuân thủ tốt sự kiểm soát dù trong tình huống hoang mang, đúng là học sinh trường Nakseong chúng ta."
Một lời khen nhẹ nhàng được đưa ra để giải tỏa không khí căng thẳng. Biểu cảm của một vài học sinh dường như đã dãn ra đôi chút.
"Hiện tại, việc xác minh nhân sự từ giáo viên, nhân viên nhà ăn, bảo vệ cho đến căng tin đều đã hoàn tất, và phía người lớn cũng xác nhận là đủ số lượng. Thi thể không rõ danh tính tạm thời được dự đoán là người bên ngoài. Do đó, chú thanh tra đây có vài điều muốn hỏi các em để phục vụ điều tra, mong các em trật tự ngồi tại chỗ chờ đợi. Mời thanh tra sang bên này ạ."
Ngay khi thầy hiệu trưởng nghiêng người chào về phía cửa ra vào, người đàn ông mặc áo khoác đứng chờ từ nãy bước từng bước sải dài lên bục giảng.
Người đàn ông bước lên bục giảng thay vị trí của thầy hiệu trưởng là một thanh tra chừng tuổi chú, tóc tai rũ rượi và cố tình trợn tròn mắt có vẻ đầy uy lực.
"Rất vui được gặp các em. Tôi là thanh tra Jang Ki-hoon thuộc Đội điều tra trọng án 3, Đồn cảnh sát Sinrim. Tôi sẽ chỉ hỏi nhanh những điều cần thiết trước giờ ăn trưa thôi."
So với vị thanh tra lão làng kỳ cựu Park Kang-woon, vị này trông trẻ hơn hẳn. Không biết nên gọi là có tác phong hay không, nhưng hành động của chú ấy trông có phần cứng nhắc.
Chú ấy đứng trước bục giảng, trợn mắt lên rồi đi thẳng vào vấn đề:
"Tôi nghe nói lớp này hôm nay có buổi phỏng vấn cá nhân với giáo viên chủ nhiệm suốt cả ngày. Những ai đã di chuyển ra ngoài để phỏng vấn trong tiết 4 xin vui lòng giơ tay."
Ngay sau đó, bắt đầu từ lớp phó Chae-rin, rải rác vài cánh tay giơ lên.
Lần lượt là số điểm danh 15 Lee Jin-hee, số 16 Lee Chae-rin, số 17 In Ha-yoon và số 18 Joo Ye-seul.
"Chỉ có bốn học sinh này thôi sao?"
Khi thanh tra ngoảnh lại hỏi, thầy chủ nhiệm gật đầu.
"Xin lỗi bốn em vừa giơ tay, nhưng thay vì đi xuống nhà ăn ngay, các em phải ở lại trò chuyện với tôi một lát."
Phía sau, tiếng Jin-hee cằn nhằn nho nhỏ vang lên.
"Có còn ai khác nữa không?"
Thanh tra mặc áo khoác xuề xòa đảo mắt nhìn quanh toàn bộ lớp học.
"Không còn học sinh nào khác di chuyển trong tiết 4 sao?"
"..."
Bất chợt, vài học sinh quay sang nhìn tôi.
"..."
"Này, này..."
Deok-hoon ngồi ngay bên cạnh cũng hoảng hốt nhìn tôi.
Cảm nhận được ánh mắt của các học sinh, thanh tra ngoảnh đầu nhìn quanh lớp.
"..."
Rốt cuộc, tôi chậm rãi giơ tay lên.
"Học sinh tên gì?"
"Em là...
Lee Joon ạ."
"Học sinh Lee Joon."
Thanh tra rút sổ tay ra, xoẹt xoẹt ghi chép điều gì đó.
"Tại sao em lại di chuyển?"
"..."
Những ánh mắt sắc lẹm đổ dồn về phía tôi.
Tôi ấp úng trả lời:
"... Em chỉ, đi vệ sinh... thôi ạ..."
"Được rồi."
Tách, chú ấy gấp sổ lại rồi chống tay lên bục giảng.
"Bao gồm cả em Lee Joon, 5 học sinh này hãy ở lại lớp học."
Cùng lúc đó, tiếng chuông báo giờ ăn trưa vang lên, hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm bắt đầu dẫn các học sinh khác ra ngoài.
"Đừng đi qua phía phòng giáo vụ nhé, hãy dùng lối đi phía Đông để đi thẳng ra ngoài. Nào, đi đường này..."
Lũ học sinh ùa ra cửa sau.
Tôi cảm nhận được vài học sinh đang nhìn mình và thì thầm xầm xì.
"... Thằng đó, Lee Joon đúng không? Có phải là chủ nhiệm câu lạc bộ gì đó không?"
"Sao nó giơ tay muộn thế nhỉ?"
"Nghe nói nó học giỏi lắm mà."
"Tớ chưa từng nói chuyện với nó lần nào luôn..."
Giọng điệu có phần nghi vấn.
Tôi chỉ biết im lặng nhìn chằm chằm vào mặt bàn, chẳng mấy chốc, Deok-hoon ngồi bên cạnh cũng đứng dậy lật đật bước ra ngoài.
"T-Tớ đi trước đây nhen."
Từ dãy bàn bên cạnh, Seon-ah và Kyeong-won tiến lại gần tôi."
Joon à..."
"Chủ nhiệm, sẽ không có chuyện gì đâu."
Seon-ah nhìn tôi với nét mặt lo lắng, còn Kyeong-won vẫn giữ vẻ thản nhiên.
Thấy thầy chủ nhiệm đang nhìn từ phía cửa sau, tôi ra hiệu bảo hai đứa nó đi trước đi.
"..."
Sau khi thầy chủ nhiệm cúi chào thanh tra rồi bước ra ngoài, bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy phòng học.
Chỉ còn lại vị thanh tra mặc áo khoác, khoanh tay trợn mắt và 5 học sinh chúng tôi giữ im lặng trong lớp.
Ba đứa cùng câu lạc bộ là Jin-hee, Ha-yoon và tôi.
Cùng với cô bạn học sinh tên Joo Ye-seul và lớp phó Lee Chae-rin.
Và vị thanh tra trẻ tuổi.
"..."
Ngay sau đó, thanh tra nhìn quanh từng người chúng tôi rồi cất lời bằng giọng trầm trầm:
"Mọi người chắc hẳn không ai muốn đến đồn cảnh sát đâu nhỉ."
"..."
"Thế nên việc lấy lời khai sẽ thực hiện ngay tại trường, nhưng hãy chuẩn bị tinh thần là sẽ mất chút thời gian đấy."
Chúng tôi lặng lẽ gật đầu.
"Dù sao thì tôi cũng sẽ khẩn trương để các em kịp ăn trưa. Được rồi, tôi đã xin phép mượn địa điểm ở phòng phát thanh rồi, chúng ta di chuyển đến đó thôi. Xuất phát."
Theo sau vị thanh tra phát ngôn mang tính thủ tục vừa bước ra khỏi cửa, chúng tôi cũng đứng dậy đẩy ghế vào.
Trượt... trượt...
Thanh tra mặc áo khoác đi phía trước, bốn học sinh nữ và tôi – nam sinh duy nhất.
Trong lúc di chuyển dọc hành lang, tôi liếc nhìn Ha-yoon và Jin-hee.
"Thế rốt cuộc là có chuyện gì vậy nhỉ...?"
"Hả!? Cái gì hả, nhóc?"
Tôi cất lời vì muốn chia sẻ sự lo lắng trong lòng, nhưng đáp lại chỉ là sự bực bội của Jin-hee.
"Đang cần đi ăn trưa mà, mẹ kiếp..."
"..."
Tôi thu người lại rồi quay sang nhìn Ha-yoon, nhưng khuôn mặt cô ấy vẫn thản nhiên như mọi khi. Cô ấy chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ bước đi nhẹ nhàng với mái tóc đen tung bay.
'... Chán thật, giá mà ở đây có Seon-ah, Kyeong-won, hay ít ra là Deok-hoon thì tốt biết mấy...'
Thì ít ra chúng tôi cũng có thể cùng nhau bàn tán kiểu
"Rốt cuộc là sao thế này, chủ nhiệm..."
hay
"Chết rồi, Joon ơi..."
.
Đằng này người đi cùng lại là Ha-yoon, Jin-hee và hai cô bạn cùng lớp chẳng mấy thân thiết.
'Đã vậy tình huống này lại còn dễ bị nghi ngờ nữa chứ... Tự nhiên thấy rén ngang.'
Bốn học sinh nữ còn lại đều đi theo cặp hai người để phỏng vấn.
Nhưng tôi thì đi một mình, mà lý do cũng chỉ là đi vệ sinh. Tôi không hề có chứng cứ ngoại phạm.
'... Nhưng chẳng lẽ họ lại đi nghi ngờ một học sinh như mình sao.'
Dù đang trong giờ học, nhưng chắc không phải chỉ có mình tôi đi vệ sinh.
Chắc ở các lớp khác cũng có ai đó đi ra ngoài chứ?
"Hả, đúng là thi thể thật kìa."
Jin-hee buông một câu hờ hững khi chỉ tay về phía trước phòng giáo vụ tầng 1, làm lớp phó và Joo Ye-seul giật thót giật mình hít một hơi sâu.
Trước phòng giáo vụ tầng 1 có một chiếc tấm bạt màu trắng lớn phủ lên thứ gì đó, những đường gồ gề chùng xuống của tấm vải khiến ai nhìn vào cũng nhận ra đó là hình dáng con người.
Chúng tôi kinh hãi né tránh thi thể, nép sát vào tường để di chuyển ở rìa hành lang.
"Thi thể không tự ngồi dậy đâu nên đừng sợ quá, đi đường này."
Thanh tra vẫy tay khi bước lên cầu thang sảnh chính, dàn nữ sinh cố gắng nép sát vào tường nhất có thể để rẽ qua góc ngoặt.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã lên đến tầng 2.
Cả nhóm hướng về phía phòng phát thanh nằm đối diện với phòng giáo vụ tổng hợp – nơi còn được gọi là phòng giáo vụ chính.
[Phòng Phát Thanh - Cấm Người Không Có Nhiệm Vụ Vào] Biển cảnh báo cấm vào treo trước phòng phát thanh vô tình làm tôi thấy căng thẳng.
Liệu chúng tôi có bị thẩm vấn ở đây từ bây giờ không?
"Vào đi."
Tôi cố trấn tĩnh trái tim đang đập liên hồi, là người cuối cùng nối gót theo sau Jin-hee bước vào.
'Bình tĩnh nào. Chỉ cần trả lời tốt những gì họ hỏi là được. Đừng để trông có vẻ khả nghi.'
Phòng phát thanh có diện tích khoảng bằng một phòng học, được chia thành hai khu vực.
Một bên là không gian chúng tôi đang đứng ngay khi mở cửa phòng phát thanh bước vào.
Nơi này ngổn ngang máy tính, thiết bị âm thanh, bàn ghế và bảng trắng.
'Giống phòng câu lạc bộ của mình thật.'
Dù sao thì đây cũng là phòng câu lạc bộ do các thành viên ban phát thanh sử dụng.
Và khi mở cánh cửa cách âm bên trong phòng phát thanh ra thì sẽ dẫn vào studio.
Nhìn qua tấm kính studio đó, thỉnh thoảng thầy hiệu trưởng vẫn hay đứng phát biểu buổi chào cờ.
Phòng phát thanh được chia thành hai khu vực như vậy: không gian nhìn thấy ngay và studio.
"Học sinh có số điểm danh sớm nhất vào trong trước. Những người còn lại đợi ở ngoài."
Thanh tra chỉ nói đúng những từ cần thiết rồi mở cửa bước vào trước.
Ở đây, người có số điểm danh sớm nhất là tôi.
Tôi bước theo chú ấy vào trong với bước chân căng thẳng.
"Ngồi đi."
"..."
Vị thanh tra trẻ tuổi đặt cái rầm xấp tài liệu lên bàn rồi ngồi đối diện tôi.
Qua tấm kính ngăn cách giữa hai phòng, tôi có thể thấy bốn nữ sinh đang chờ đến lượt đang nhìn về phía mình.
'... Cái này, hoàn toàn là phòng thẩm vấn rồi còn gì.'
Căn phòng thẩm vấn được chia làm hai khu vực mà tôi chỉ thường thấy trên phim ảnh.
Một bên là tội phạm và thanh tra đi vào, bên phòng còn lại thì các cấp trên quan sát qua tấm kính.
Phòng phát thanh chúng tôi đang ở lúc này có kết cấu chính xác giống hệt như thế.
Bốn nữ sinh ở phòng bên kia tấm kính đang nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm, và trước mắt tôi là vị thanh tra.
Ngay sau đó, chú ấy trợn mắt lên và hỏi tôi bằng giọng điệu cộc lốc:
"Tiết 4 bắt đầu, trong giờ thể dục, em đã đi vệ sinh đúng không?"
"... Vâng."
Tách, tách, chú ấy bấm bút bi vài cái rồi ghi chép điều gì đó vào sổ tay.
"Nhà vệ sinh nào?"
"..."
Tôi ngập ngừng một chút.
Bởi vì thực ra tôi đâu có đi nhà vệ sinh.
Tôi chỉ lén đứng sau trường nghe lén buổi phỏng vấn của Ha-yoon mà thôi.
'Nhưng nếu nói thật điều đó ra... mọi chuyện sẽ càng trở nên kỳ quặc hơn.'
Lúc rời khỏi nhà thể chất ở tiết 4, tôi đã lấy lý do đi vệ sinh với thầy thể dục và những người khác rồi.
Đến tầm này mà lại bảo 'Thực ra em nấp ở phía sau để nghe lén buổi phỏng vấn của bạn nữ cùng lớp' thì tình hình chỉ thêm rắc rối. Mà lại còn xấu hổ nữa.
"Nhà vệ sinh nào?"
Trước câu hỏi cộc lốc lần nữa của thanh tra, cuối cùng tôi cũng cất lời.
Nếu nói là nhà vệ sinh thì chỉ có thể là chỗ đó thôi.
"Nhà vệ sinh nam phía Đông tầng 1 ạ..."
"Phía Đông tầng 1."
Thanh tra ghi chú điều gì đó.
"Kết cấu ở đây thế nào? Nhà vệ sinh nam chỉ có ở đó thôi à?"
"... Vâng."
Tôi gật đầu.
"Ở hai đầu mỗi tầng đều có nhà vệ sinh, phía Tây là nhà vệ sinh nữ, còn phía Đông là nhà vệ sinh nam ạ..."
"Thế à?"
Thanh tra nguệch ngoạc ghi gì đó bằng bút bi.
"Vậy em rời khỏi nhà thể chất là đi thẳng vào nhà vệ sinh luôn à?"
"Vâng."
"Dùng xong là quay lại ngay?"
Tôi gật đầu với nét mặt căng thẳng.
"Không nhìn thấy gì khác chứ?"
"... Vâng."
"Được rồi."
Chú ấy vừa ghi chép qua loa vừa ghi lại theo kiểu thủ tục.
May mắn là người này không tỏa ra sự lão luyện đáng sợ như thanh tra Park Kang-woon.
Trông tuổi đời còn khá trẻ, chỉ trợn mắt lên cho có vẻ chứ câu hỏi thì khá qua loa.
Cảm giác như chú ấy chỉ đang điều tra theo hình thức vì sự việc đã xảy ra.
"Kết cấu đúng như thế này chứ?"
Bất ngờ, thanh tra xoay sổ tay lại đưa cho tôi xem.
Nơi đó có vẽ sơ lược sơ đồ cắt ngang của ngôi trường nhìn từ trên xuống.
[Nhà ăn] — [Tòa nhà chính 본관건물 (Phía Tây / Phía Đông)] — [Căng tin 매점] [Nhà thể chất 강당] — [Sân trường 운동장] [Cổng chính 정문]
"Vâng. Đúng rồi ạ."
Khi tôi nhìn bản vẽ và gật đầu, thanh tra lại rút sổ tay về.
"Và em từ nhà thể chất đi vào bằng lối đi phía Đông, dùng nhà vệ sinh nam ngay trước mặt rồi đi ra luôn."
"Vâng."
"Phòng giáo vụ khối tầng 1 nằm ngay cạnh sảnh chính, nên từ nhà vệ sinh nam phía Đông nơi em đứng khá xa, không nhìn thấy gì là phải."
"... Đúng vậy ạ."
"Còn tiếng la hét thì sao?"
Thanh tra bất ngờ hất hàm hỏi.
"Chắc em phải nghe thấy tiếng la hét vài lần chứ."
Tôi không hoảng loạn mà gật đầu.
"Em có nghe thấy ạ. Giọng một cô gái hét lên là có người chết rồi..."
"Nhưng em lại đi thẳng về nhà thể chất?"
"... Vâng."
"Tại sao?"
Thanh tra dừng viết, ngẩng đầu lên.
"Sao lại đi thẳng về?"
"...?"
"Nghe thấy tiếng động như thế thì tâm lý bình thường của con người là phải chạy lại xem ngay chứ?"
"..."
Dù là một câu hỏi có phần dồn ép, nhưng tôi không hề thấy căng thẳng.
Tầm này chắc chỉ là một trong những chiêu thẩm vấn gây áp lực theo quy chuẩn của cảnh sát mà thôi.
Nói thế nào nhỉ, trong lòng tôi lại dấy lên cảm giác mình hoàn toàn có thể qua mặt được.
'Người này so với thanh tra Park Kang-woon thì chỉ là muỗi.'
Vị thanh tra lão làng thuộc Đội Điều tra Đặc biệt Seoul chuyên săn tìm các vụ án kỳ lạ trên toàn quốc, so với một thanh tra trẻ tuổi vừa từ đồn cảnh sát địa phương đến điều tra thì dĩ nhiên là một trời một vực.
Nhưng ngay cả khi loại trừ yếu tố đó, tôi cũng không cảm nhận được nhiệt huyết của một thanh tra ở người này. Chỉ cần khéo miệng một chút là hoàn toàn có thể êm xuôi qua chuyện, suy nghĩ đó vần vũ trong đầu tôi.
"... Dù sao thì lúc đó em cũng đang trong giờ học ạ. Dù sao thì trong trường cũng có rất nhiều người mà."
Tôi bình tĩnh biện hộ.
"Chỉ là hành lang trong tầm mắt bị trống thôi, chứ ngay gần nơi cô giáo la hét đã có hàng chục học sinh và giáo viên ở các lớp học rồi, em nghĩ dĩ nhiên sẽ có ai đó chạy đến thôi ạ."
"... Thế à?"
Thanh tra gật đầu rồi lại ghi chép điều gì đó.
Sau khi xoẹt xoẹt thêm vài đường bút bi, chú ấy liền gập sổ lại.
"Vất vả rồi. Em gọi số tiếp theo vào giúp tôi nhé."
'... Nhanh xong hơn mình nghĩ.'
Tôi cứ tưởng mình sẽ phải biện minh thêm nhiều điều nữa cơ, thật may quá.
Tôi đứng dậy bước ra ngoài, làm ký hiệu tay với các nữ sinh qua tấm kính.
Tôi mở cửa cách âm đi ra ngoài và gọi người tiếp theo, số điểm danh 15, Jin-hee.
"Cậu vào đi."
"Ừ."
Jin-hee cộc lốc đáp một tiếng rồi bước vào trong.
Cạch- Ngay sau đó, qua tấm kính, tôi thấy Jin-hee ngồi vào chiếc ghế tôi vừa ngồi, hợp tác thẩm vấn với dáng vẻ ngông nghênh.
"..."
Ha-yoon và lớp phó thậm chí chẳng buồn liếc nhìn tôi, chỉ ngồi đó với khuôn mặt vô cảm.
Chỉ có cô bạn nữ uốn tóc ngắn tên Ye-seul là nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng một chút, rồi lại ngoảnh mặt đi.
'Phù.'
Tôi cũng gượng gạo ngồi xuống ghế giữa nhóm họ và chờ đợi.
Các học sinh được gọi vào theo thứ tự số điểm danh.
Lượt tiếp theo ngồi chờ bên ngoài.
Người lớn đặt câu hỏi hỏi đáp 1-1.
Chuyện này hoàn toàn là sự kéo dài của buổi phỏng vấn với giáo viên chủ nhiệm.
'Hôm nay là cái ngày gì không biết...'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn