Chương 90: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~57 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Đây là câu chuyện về những điều tưởng chừng vô cùng nhỏ nhặt nhưng lại khiến người ta tin chắc rằng bản thân tuyệt đối không thể nào nhầm lẫn được.
③ Sau khi bố mẹ ly hôn, Lee Jin-hee và chị gái đã thu dọn đồ đạc để chuyển đến sống tại một căn hộ chung cư nằm gần khu vực ga Sillim này theo sự sắp xếp của bố.
Câu chuyện này vốn bắt nguồn từ người bạn cùng bàn, người đã đặc biệt đối xử vô cùng tốt bụng và thân thiện với cô nàng ngay từ ngày đầu tiên cô chuyển đến ngôi trường tiểu học mới. Bất chấp tính cách có phần vô tâm, ngổ ngáo và bất cần đời của Lee Jin-hee, người bạn cùng bàn ấy chẳng mảy may bận tâm mà vẫn luôn đối xử ân cần, giúp cô làm bài tập về nhà, chuẩn bị hộ đồ dùng học tập và luôn chủ động bắt chuyện một cách vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng.
"Tớ thậm chí còn nhớ rõ cả tên nữa cơ. Cậu ấy tên là Kim Eun-jung."
"……Một cái tên nghe phổ biến thật đấy."
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài có vẻ hiền lành, tốt bụng đó, không hiểu vì lý do gì mà tất cả các bạn học khác trong lớp lại luôn có thái độ dè chừng, âm thầm né tránh và cô lập người bạn tên Eun-jung này.
Cứ như vậy, khoảng một tháng sau khi chuyển trường. Với bản tính ngông cuồng, phóng khoáng tựa như một con ngựa hoang đặc trưng của mình, dù là học sinh mới nhưng Lee Jin-hee đã nhanh chóng bắt nhịp và trở nên thân thiết với nhóm học sinh ngồi ở các dãy bàn phía cuối lớp. Từ lúc nào không hay, việc rủ nhau cúp học để kéo đi chơi bời lêu lổng khắp nơi đã trở thành một phần thói quen không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày của cô nàng.
"Hồi còn nhỏ, bọn con gái tụi tớ hay lập nhóm rồi đặt mấy cái tên kiểu như 'Thất công chúa' để tụ tập, kéo băng kéo đảng đi nghênh ngang khắp nơi ấy. Trong nhóm cũng có cả mấy đứa con trai nữa, nhưng tớ đã nhanh chóng khẳng định được vị thế và được công nhận là một trong những thành viên cốt cán của nhóm."
Ở thời điểm hiện tại, cái danh xưng "Công chúa" nghe thật sến sẩm và trẻ con làm sao, thế nhưng nếu hồi tưởng lại quãng thời gian học tiểu học của mình, tôi phải thừa nhận rằng cái trào lưu đặt tên kiểu "Công chúa" này vốn là một thứ văn hóa vô cùng phổ biến trong giới nữ sinh. Và thông thường, những cô nàng được phong tặng cho cái danh hiệu "Công chúa" thời cấp một đó, khi lớn lên lên cấp ba hầu hết đều sẽ nắm giữ vị trí đại ca, đầu gấu (Iljin) trong trường học.
"Nhưng mà hồi tiểu học một ngày chỉ có 4 tiết học thôi nên thời gian rảnh rỗi sau đó thiếu gì cơ chứ, sao các cậu lại cứ phải bày đặt cúp học làm gì cho phiền phức ra……………."
"Ai mà biết được. Chắc hồi đó chỉ đơn giản là thích thể hiện, muốn làm loạn lên như thế thôi."
Thầy giáo chủ nhiệm lớp cô nàng hồi đó lại thuộc tuýp người trung niên vô cùng cục mịch, lầm lì, hoàn toàn chẳng mảy may dành chút sự quan tâm nào đến tình hình của học sinh trong lớp. Đã vậy, trong lớp lại vô tình tập hợp toàn những đứa trẻ có hoàn cảnh gia đình bất hạnh, bị bố mẹ bỏ bê, không ai quản giáo giống như cô nàng. Cái hoàn cảnh "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" đó quả thực là một điều kiện không thể lý tưởng hơn để cả đám rủ nhau tụ tập, bày ra đủ trò quậy phá, ngông cuồng tai quái.
Mỗi giờ ra chơi, cô nàng cùng mấy đứa con trai ngổ ngáo lại rủ nhau trèo tường trốn ra ngoài trường, tụ tập ngồi ở tiệm tạp hóa văn phòng phẩm gần đó để cày game. Chính vì thế, hình ảnh giáo viên phụ trách phòng tư vấn tâm lý học đường phải lặn lội, lang thang khắp các con phố để đi lùng sục, bắt giữ những đứa học sinh trốn học không chịu vào lớp ngay giữa giờ hành chính đã trở thành một cảnh tượng cơm bữa quen thuộc diễn ra hằng ngày đối với Lee Jin-hee.
"Thầy chủ nhiệm thì gần như bỏ mặc hoàn toàn, lại còn bận rộn với các giờ lên lớp nên chủ yếu chỉ có cô giáo ở phòng tư vấn là phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để đi tìm bọn tớ thôi. Sau này đến mức ông chủ tiệm tạp hóa cứ hễ thấy mặt bọn tớ ló dạng là lại tự giác nhấc máy gọi điện báo cho nhà trường biết luôn cơ."
"......."
"Có lần bọn tớ còn cả gan ăn trộm mấy thứ linh tinh như bút bi, bút chì kim ở tiệm rồi bị bắt quả tang tại trận nữa cơ………………… Nói chung là hồi đó quậy phá lắm, suốt ngày đi gây sự rồi đánh nhau với tụi học sinh trường khác. Ngay cả mấy đứa thuộc thành phần bất hảo ở trường cấp hai, thấy bọn tớ là lũ nhóc tiểu học đi lang thang trên phố tưởng dễ bắt nạt nên nhào vô gây sự, kết cục cũng bị bọn tớ lao vào đánh nhau tơi bời."
Dù luôn đi học một cách vô kỷ luật, tùy hứng theo ý mình như vậy, thế nhưng mỗi khi có dịp hiếm hoi chịu ngồi yên vị ngay ngắn trên ghế nhà trường, người bạn cùng bàn Kim Eun-jung vẫn luôn là người chu đáo nhắc nhở, chuẩn bị sẵn sàng cho cô nàng trước giờ vào tiết học tiếp theo.
"Cậu ấy luôn lo lắng gặng hỏi xem tớ lại đi gây gổ ở đâu mà để người ngợm đầy vết thương tích thế này. Mỗi lần tớ bị giáo viên bắt quả tang bắt giải về lớp giữa giờ học, lúc nào cậu ấy cũng đã lật sẵn trang sách giáo khoa của môn học đó để trên bàn chờ tớ từ bao giờ rồi."
"Nghe có vẻ cảm động và sâu sắc thật đấy………………"
Yoon Seon-ah bày ra một khuôn mặt lộ rõ vẻ xúc động, càng thêm tập trung chăm chú lắng nghe câu chuyện.
Trên thực tế, tuy vào thời điểm đó Lee Jin-hee có đôi chút cảm thấy phiền phức và phiền lòng vì cái sự đeo bám, hay bắt chuyện dông dài vô thưởng vô phạt của cô bạn cùng bàn, thế nhưng nhìn chung cô nàng vẫn luôn dành một sự quý mến và ấn tượng tốt đẹp cho người bạn của mình.
Thế rồi có một lần, sau khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, băng nhóm "Công chúa" đã kéo lũ lượt đến vây quanh khu vực bàn học của Lee Jin-hee. Cả đám đang cùng nhau bàn tán xôn xao xem ngày hôm nay sẽ đi đâu và chơi trò gì, cuối cùng họ quyết định lên kế hoạch sẽ ghé qua một cửa hàng mỹ phẩm Olive Young mới khai trương gần đó để ngó nghiêng thử xem sao.
Đúng lúc đó, nhìn thấy cô bạn cùng bàn Eun-jung đang ngồi thẫn thờ một mình ở ghế có vẻ khá buồn chán, Lee Jin-hee đã tùy hứng, dùng thái độ dứt khoát kéo luôn cô bạn đi theo cùng nhóm mình.
"Chắc người ta phải cảm thấy sợ hãi và áp lực kinh khủng khiếp luôn ấy chứ… Một người bạn hiền lành, bình thường lại bị kéo vào giữa một bầy đầu gấu, chị đại hung dữ như vậy thì còn gì là người nữa."
"Im lặng đi. Cậu ấy hoàn toàn không phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành đâu, lo mà nghe tiếp đi."
Lee Jin-hee khẽ hắng giọng một tiếng rồi bắt đầu đi sâu vào tình tiết chính của câu chuyện.
"Bọn tớ lượn lờ, ngó nghiêng xung quanh cửa hàng mỹ phẩm một lát thì tình cờ chạm mặt mấy anh lớn quen biết ngoài xã hội, thế là cả đám rủ nhau kéo ra khu vực công viên gần đó để tụ tập chơi đùa cùng nhau……"
"Jin-hee ơi, nhìn cái này xem!"
Lee Jin-hee đón lấy nhánh cỏ bốn lá mà cô bạn cùng bàn vừa cười hớn hở trao cho mình, trong lòng không khỏi trầm trồ thán phục thốt lên:
"Oa, mẹ kiếp."
"Làm sao mà cậu tìm ra được thứ này hay vậy."
Thay vì đưa ra câu trả lời, cô bạn cùng bàn Kim Eun-jung chỉ nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ và ngây thơ. Nếu cứ chịu im lặng không hé răng nửa lời thì đó rõ ràng phải là một gương mặt thanh tú, vô cùng xinh xắn. Thế nhưng không hiểu sao cô bạn này lúc nào cũng cứ thích bày ra cái điệu cười híp mí, cười đến mức hằn rõ cả hai đường nếp nhăn khóe miệng (rãnh cười) sâu hoắm trông vô cùng ngốc nghếch.
'Đúng là kiểu người có phần hơi ngờ nghệch nhưng được cái tốt tính.'
Nghĩ bụng chắc không phải chỉ vì mình rủ đi chơi cùng một lần mà cô bạn này lại lầm tưởng rằng đôi bên đã trở nên thân thiết lắm rồi đấy chứ, Lee Jin-hee vừa lẩm bẩm vừa quay người tiếp tục bới tung bụi cỏ để tìm kiếm.
"Này, ở đây có một con thằn lằn này!"
Từ phía bụi rậm xa xa đằng kia bỗng vang lên tiếng gọi thất thanh của mấy đứa con trai trong nhóm đang vẫy tay gọi tụi cô nàng kéo qua.
"Thật á?"
Cẩn thận đút nhánh cỏ bốn lá vào trong túi quần, Lee Jin-hee đứng phắt dậy. Rồi cô nàng không ngần ngại nắm lấy bàn tay đang lưỡng lự của cô bạn Eun-jung, nhanh chân kéo cô ấy chạy thật nhanh về phía đám đông đang tụ tập.
"Oa, có thật này. Tớ cứ tưởng ở chốn thành thị sầm uất thế này thì làm gì có mấy sinh vật này tồn tại chứ."
Vì việc tụ tập chơi bời ở những khu phố trung tâm sầm uất đòi hỏi phải có tiền tiêu xài, nên dù là những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở thủ đô Seoul hoa lệ, nhóm bạn của Lee Jin-hee vẫn giữ thói quen chạy nhảy, rủ nhau đi rình rập khắp các hang cùng ngõ hẻm ngoài tự nhiên chẳng khác nào lũ trẻ con ở vùng nông thôn thôn quê.
Và bởi vì Hàn Quốc vốn là một quốc gia với hơn 70% diện tích lãnh thổ là địa hình đồi núi, nên ngay cả ở một nơi như Seoul, nếu chịu khó tìm tòi kỹ lưỡng ở các góc khuất thì người ta vẫn có thể dễ dàng bắt gặp những khoảng bụi rậm, đất cát um tùm đủ để lũ trẻ con tha hồ bôi bẩn chân tay vào nghịch ngợm, chơi đùa.
"Đưa đây cho tớ xem nào. Cho tớ chạm thử vào nó một lát."
"Đây, cầm lấy."
Mấy thằng nhóc nghịch ngợm trong nhóm đang dùng tay tóm chặt lấy phần thân của con thằn lằn đang giãy giụa kịch liệt, rồi chìa thẳng về phía Lee Jin-hee đang trầm trồ thán phục trước mặt. Cô nàng nở một nụ cười khoái chí rồi tự nhiên dùng tay đón lấy con vật một cách vô cùng dạn dĩ.
"Cậu có muốn chạm thử vào nó một chút không?"
Nói rồi, cô nàng liền chìa con thằn lằn về phía cô bạn cùng bàn của mình, khiến cô bạn chỉ biết trố mắt nhìn chăm chăm vào con vật với một ánh mắt tràn ngập sự tò mò. Cái điệu bộ há hốc mồm ra để quan sát đó rõ ràng lại càng làm nổi bật lên cái cảm giác ngờ nghệch, có phần hơi ngốc nghếch dở hơi của cô bạn.
"Nào, cầm thử đi."
"Á."
Bị Lee Jin-hee thúc ép một cách dứt khoát, Eun-jung cuối cùng cũng không thể kháng cự nổi, cô bạn vừa cười vừa dùng các ngón tay túm lấy phần đuôi của con thằn lằn rồi từ từ dịch chuyển nó sang lòng bàn tay của mình.
"Này! Đã bảo là phải túm lấy phần thân của nó chứ đừng có túm đuôi—"
"Á!"
Thế nhưng, lời cảnh báo đầy thảng thốt của Lee Jin-hee còn chưa kịp dứt câu thì con thằn lằn đã nhanh chóng thực hiện màn tự cắt đứt chiếc đuôi của mình rồi nhanh như cắt tẩu thoát vào bụi rậm. Phần đuôi bị bỏ lại, tại vị trí mặt cắt bị đứt lìa vẫn còn đang rỉ ra những giọt máu tươi, liên tục co giật, giãy giụa đành đạch một cách điên cuồng ngay trên lòng bàn tay của Eun-jung.
"Phải tóm lấy phần thân của nó chứ, nhìn xem nó chạy mất tiêu rồi kìa."
"Oa."
Eun-jung đứng trân trối, đờ đẫn dán chặt mắt vào khúc đuôi thằn lằn đang điên cuồng nhảy múa, uốn éo trên bàn tay bé nhỏ như mầm non của mình.
"Để sổng mất rồi kìa, cái đồ đại ngốc này!"
Một thằng nhóc trong nhóm cằn nhằn, cằn nhằn tỏ vẻ bực bội, thế nhưng ánh mắt ngập tràn sự tò mò của Eun-jung lúc này dường như đã hoàn toàn bị hút chặt vào chiếc đuôi đang giãy giụa điên cuồng trên lòng bàn tay, không tài nào dứt ra nổi.
"Cậu không cảm thấy gớm ghiếc, nổi da gà chút nào sao?"
"Không hề~" Trước câu hỏi bâng quơ của Lee Jin-hee, cô bạn khẽ buông lời đáp lại với một giọng điệu như thể đang bị bỏ bùa mê.
"Thôi đừng nhìn chằm chằm vào nó nữa, đi tiếp thôi kẻo tụt lại phía sau bây giờ."
Nhìn thấy mấy đứa con trai trong nhóm đã nhanh chóng chuyển dời sự chú ý sang một trò nghịch ngợm mới, Lee Jin-hee liền nắm lấy tay cô bạn cùng bàn rồi rảo bước nhanh chân để đuổi theo cả đám.
Sáng ngày hôm sau, tại trường học.
Mãi cho đến tận 9 giờ sáng, khi giờ sinh hoạt lớp đầu ngày sắp sửa kết thúc, Lee Jin-hee mới thủng thỉnh bước chân qua cánh cổng trường vắng vẻ đìu hiu. Thế nhưng không hiểu vì lý do gì, cô bạn cùng bàn của cô ngày hôm nay lại đang đứng nép mình bên cạnh chiếc cột trụ cạnh lối ra vào để chờ đợi cô từ bao giờ.
"Jin-hee ơi!"
"Sao cậu lại đứng ở cái chỗ này làm gì thế."
Cô bạn cùng bàn vừa bước lại gần vừa nở một nụ cười ngốc nghếch quen thuộc đến mức hằn rõ cả hai đường nếp nhăn khóe miệng.
"Nhìn này!"
Eun-jung từ từ xòe bàn tay ra, chìa một thứ gì đó về phía trước. Đập vào mắt Lee Jin-hee lúc đó là chiếc đuôi thằn lằn ngày hôm qua, giờ đây đã bị phơi khô đến mức quắp lại, dính chặt vào nhau thành một cục khô khốc.
"Mấy thứ như thế này còn có thể tìm thấy ở đâu nữa không cậu?"
"......."
"Phải đi đến chỗ nào thì mới có thể kiếm được thêm nhiều cái như thế này nữa hả?"
Kể từ ngày hôm đó, dù cho Lee Jin-hee hoàn toàn không hề có ý định mở lời rủ rê hay lôi kéo, cô bạn cùng bàn Eun-jung vẫn tự giác, mặt dày bám đuôi để gia nhập vào băng nhóm chơi bời của cô nàng. Ban đầu, những đứa bạn vô tâm, cẩu thả trong nhóm của Lee Jin-hee cũng chẳng mảy may bận tâm mà cứ mặc kệ cho cô bạn đi theo cùng. Thế nhưng, càng về sau, khi Eun-jung bắt đầu liên tục đưa ra những yêu cầu quái đản, kỳ dị thì cả đám bắt đầu tỏ thái độ bực dọc và cáu gắt ra mặt.
"Hôm nay tụi mình không đi bắt thằn lằn nữa hả?"
"Không. Bọn này đi lượn lờ xem son tint rồi."
"Hôm nay tụi mình không đi bắt thằn lằn nữa hả?"
"Hôm nay bọn này bận đi chơi với mấy anh lớn cấp hai rồi."
"Hôm nay tụi mình—"
"Hôm nay cả đám kéo sang nhà con này để cày trọn bộ chương trình Music Bank rồi. Cậu đừng có mà bén mảng bám đuôi theo nữa đấy."
"......."
"Này, nhìn kìa, cái đứa cùng bàn với cậu lại đang lầm lũi bám đuôi theo đằng sau kìa."
Ngày hôm đó cũng không ngoại lệ, cả đám lại nhẹ nhàng trốn biệt giờ sinh hoạt lớp cuối ngày, vừa mới dắt díu nhau bước chân ra khỏi khu vực sân trường thì tiếng gọi của đứa bạn vang lên. Lee Jin-hee theo quán tính ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, quả nhiên đập vào mắt cô là hình ảnh cô bạn cùng bàn Eun-jung đang hồng hộc chạy từ phía xa lại gần.
"Tất cả là tại cái đứa như Lee Jin-hee cậu cứ tỏ ra thân thiết, tử tế với nó quá làm gì nên bây giờ nó mới được đà lấn tới như thế đấy."
"Câm mồm đi."
Eun-jung vừa thở dốc vừa cố gắng lấy lại bình tĩnh, lập tức mở miệng gặng hỏi:
"Hôm nay tụi mình—"
"Bọn này đi hát Karaoke."
Kết cục là, dù có bám đuôi đi theo đến tận quán Karaoke đi chăng nữa thì Eun-jung cũng chẳng thể nào hòa nhập nổi vào cái bầu không khí chơi bời của cả đám, cô bạn chỉ biết lầm lũi ngồi thu mình một góc trong góc phòng tối. Chính vào thời điểm này, các thành viên trong nhóm bắt đầu cảm thấy vô cùng phiền hà, khó chịu và vướng víu trước sự hiện diện của người bạn cùng bàn của Lee Jin-hee.
"Hôm nay tụi mình—"
"Mẹ kiếp, cái con điên này."
Ngày hôm sau, đối mặt với sự đeo bám dai dẳng của Eun-jung, một cô nàng có tính cách vô cùng đanh đá, ghê gớm trong nhóm cuối cùng đã không thể kìm nén nổi cơn thịnh nộ, liền gắt gỏng lên tiếng chửi bới thậm tệ:
"Đã không chơi cùng được thì cút xéo đi chỗ khác hộ cái. Đừng có suốt ngày vác cái bản mặt ám quẻ đến đây làm mất hứng, phá đám bầu không khí của bọn này nữa."
"Thế thì khi nào tụi mình mới đi bắt thằn lằn?"
"Không bao giờ đi hết! Từ nay về sau bọn này không bao giờ chơi mấy cái trò con nít ranh rỗi hơi đó nữa."
"……Thế thì tụi mình chuyển sang đi chơi nghịch thỏ được không? Hôm nay cái cửa chuồng nuôi thỏ ở trường đang bị mở toang hoác ra kìa! Thật đấy!"
Chẳng biết là do đầu óc có vấn đề không biết nhìn sắc mặt người khác, hay là cố tình giả điên giả dại mà Eun-jung vẫn hồn nhiên, ngây thơ đưa ra lời đề nghị trước mặt những cô nàng "Công chúa" đầu gấu đang đùng đùng nổi giận.
"Không đi."
"Thế thì—"
"Này, cái con thần kinh này."
Cuối cùng, thằng nhóc bạn trai của cô nàng đanh đá kia liền đứng bật dậy, dùng ánh mắt hằm hằm đe dọa bước lại gần.
"Đầu óc mày bị thiểu năng hay sao thế hả? Đã bảo là không ai thèm chơi cùng rồi thì biết điều mà cuốn gói cút xéo đi chứ. Mới được người ta ban phát cho chơi cùng vài ba lần mà đã tưởng mình là bạn bè thân thiết của—"
"Thôi dừng lại đi, được rồi đấy. Này. Hôm nay tớ sẽ phá lệ đi cùng cậu duy nhất một ngày hôm nay thôi."
Nhìn thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Lee Jin-hee cuối cùng đã chủ động đứng ra can ngăn, đứng ra dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện. Ngày hôm đó, thay vì đi chơi cùng với băng nhóm của mình, cô nàng đã tách ra để đi riêng với một mình Eun-jung đến khu đất trống để bắt thằn lằn.
"Tớ bảo trước là tớ chỉ chơi cùng cậu duy nhất ngày hôm nay thôi đấy nhé, từ ngày mai cấm tuyệt đối không được ho he mè nheo bám đuôi theo tớ nữa đâu đấy."
"Vâng!"
Chẳng mấy chốc, cả hai đã đặt chân đến một khu đất bỏ hoang với cỏ dại mọc um tùm, rậm rạp ở gần đó. Vừa mới đến nơi, cô bạn tên Eun-jung kia bỗng nhiên như một con thú hoang dại, điên cuồng dùng cả hai tay hai chân bò rạp xuống đất để lùng sục, bới tung đống cỏ dại tìm kiếm thằn lằn.
"Này, đi đứng cẩn thận xem nào……………."
"Hộc, hộc."
Chỉ một lát sau, Eun-jung đã hồ hởi chạy lại, hai bàn tay khum lại nắm chặt một thứ gì đó ngập ngụa bên trong rồi chìa ra trước mặt Lee Jin-hee để khoe chiến tích. Đập vào mắt cô nàng lúc đó là một đống bầy nhầy kinh tởm: có đến hơn mười chiếc đuôi thằn lằn vừa mới bị đứt lìa, vẫn còn đang co giật, giãy giụa uốn éo một cách điên cuồng kịch liệt trên tay cô bạn.
"Jin-hee ơi, nhìn cái này xem!"
"_______"
"Ứ hự."
Chứng kiến cảnh tượng những khúc đuôi đứt lìa đang nhảy chồm chồm, vung vẩy, làm bắn cả những giọt máu tươi ít ỏi còn sót lại ngay trước mắt mình, Lee Jin-hee rốt cuộc đã không thể chịu đựng nổi nữa, liền dùng hết sức bình sinh hất mạnh cánh tay của cô bạn cùng bàn ra.
"Mẹ kiếp, cái con điên này! Tại sao cậu lại cứ phải điên cuồng ám ảnh, nghiện ngập mấy cái thứ gớm ghiếc, dị hợm đó làm cái quái gì thế hả?"
"Ơ……………"
Vô số chiếc đuôi thằn lằn cứ thế rơi rụng lả tả, rớt xuống nền đất bẩn thỉu.
"Nếu cậu cứ tiếp tục bày ra cái trò biến thái, dị hợm này thì từ nay về sau đừng có mà vác xác bám đuôi đòi đi chơi cùng tớ nữa!"
"_______"
"Không được phép làm mấy cái trò quái đản này nữa, có nghe rõ không hả?"
"……Tại sao chứ?"
Eun-jung đứng trơ mắt ếch với một khuôn mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng, thất vọng thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đống đuôi thằn lằn đang nằm la liệt dưới đất rồi lý nhí cất tiếng hỏi.
"Tại sao lại không được làm chứ?"
"Nhìn nó kinh tởm, rợn tóc gáy chết đi được ấy!"
Nếu là ở thời điểm hiện tại thì chắc chắn cô nàng đã không ngần ngại vung tay tát cho một phát, hoặc ít ra cũng biết dùng lời lẽ để răn đe, giáo huấn rằng đó là một hành vi tàn ác, xấu xa. Thế nhưng vào cái hồi còn là một đứa học sinh lớp 4 tiểu học, ngoài việc chống nanh quát tháo, nổi trận lôi đình rồi đùng đùng quay lưng bỏ đi ra thì Lee Jin-hee cũng chẳng biết phải xử lý sao cho phải.
Cứ như vậy, cô nàng bỏ mặc Eun-jung đứng trơ trọi một mình ở khu đất trống rồi hậm hực đi về nhà. Sáng ngày hôm sau.
Sau khi ngủ một mạch nướng đến tận giờ trưa mới thèm mò mặt đến trường để ăn ké bữa cơm trưa bán trú, Lee Jin-hee vừa mới đặt chân vào khuôn viên trường thì đã ngay lập tức bị giáo viên phụ trách phòng tư vấn gọi tên, áp giải thẳng vào phòng làm việc vì có việc khẩn cấp. Cô nàng ban đầu còn đinh ninh chắc mẩm rằng bản thân lại sắp sửa phải hứng chịu một trận lôi đình, quở trách vì cái tội trốn học triền miên.
Thế nhưng trái ngược với dự đoán, cô giáo phụ trách tư vấn – một người phụ nữ trẻ tuổi với dáng vẻ vô cùng đoan trang, dịu dàng – lại nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay của cô nàng, với một nét mặt vô cùng trầm ngâm, nghiêm túc rồi bắt đầu gợi chuyện về người bạn cùng bàn Eun-jung.
"Jin-hee à, trước khi em chuyển trường đến đây và ngồi vào vị trí đó, hầu như tất cả học sinh trong lớp đều có xu hướng né tránh, xa lánh Eun-jung nên con bé luôn phải lầm lũi ngồi học một mình một bàn suốt thời gian dài. Thực ra… Eun-jung là một đứa trẻ tội nghiệp, con bé đang phải gánh chịu một căn bệnh tâm thần vô cùng nặng nề. Chắc bản thân em trong quá trình tiếp xúc cũng phần nào tự nhận thức và cảm nhận được điều đó rồi đúng không?"
"……Dạ, cũng có một chút ạ."
"Sáng ngày hôm nay trong lúc em vắng mặt, khi đến giờ vào tiết học buổi sáng, Eun-jung vừa mới mở chiếc cặp sách của mình ra thì thình lình có đến hàng chục, hàng trăm con thằn lằn sống từ bên trong phóng ra nhảy toán loạn, làm náo loạn và đảo lộn hoàn toàn trật tự của cả phòng học. Con bé có khai với các thầy cô rằng đống thằn lằn đó là do ngày hôm qua nó đã cùng em đi bắt về, chuyện đó có đúng sự thật không em?"
"Là do cái con bé đó cứ tự ý mặt dày bám đuôi theo em đấy chứ."
"_______"
"Haizzz."
Cô giáo phụ trách phòng tư vấn khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt, rồi càng thêm siết chặt lấy đôi bàn tay của Lee Jin-hee một cách vô cùng dịu dàng, ân cần.
"Cô hoàn toàn thấu hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của em. Thế nhưng từ nay về sau, nếu chẳng may Eun-jung lại tiếp tục bám đuôi đòi đi chơi cùng em nữa, em có thể đứng ra can ngăn, bảo ban để con bé dừng lại giúp cô được không? Bởi vì vốn dĩ theo lịch trình quy định, cứ sau mỗi giờ tan học là Eun-jung luôn phải tự giác di chuyển đến phòng tư vấn này để gặp cô tham gia buổi trị liệu tâm lý thường nhật cơ mà."
"Dạ, em biết rồi ạ."
Có vẻ như cô giáo từ sớm đã nắm rõ mồn một về những hành vi lệch lạc, kỳ dị của Eun-jung nên đôi bên mới thường xuyên có các buổi gặp gỡ, trò chuyện thân thiết với nhau như vậy.
"Còn nữa, nếu sau này em lại vô tình chứng kiến con bé có những hành vi hành hạ, ngược đãi động vật dã man như vậy… Em có thể hứa sẽ ngay lập tức đến báo cáo cho cô biết đầu tiên được không? Cô xin em đấy."
"Dạ được ạ."
Nhưng chẳng biết nên gọi đây là điềm may hay điềm gở, bởi vì kể từ sau cuộc trò chuyện đó, Lee Jin-hee hoàn toàn không có thêm bất kỳ một cơ hội nào để báo cáo với cô giáo về những hành vi lệch lạc của Eun-jung nữa. Lý do là bởi vì chỉ vài ngày sau khi băng nhóm của cô nàng quyết định tuyệt giao, cấm cửa không cho Eun-jung đi chơi cùng nữa, toàn bộ số thỏ được nuôi dưỡng tại chuồng thú của nhà trường đã bị tàn sát, giết hại dã man một cách không thương tiếc ngay trong đêm.
"Thời buổi này rồi mà vẫn còn tồn tại mấy ngôi trường học có trò nuôi thỏ cơ à?"
"Do hồi đó bên phía chính phủ có triển khai một cái chương trình dự án gì đó, đại loại là để giúp lũ trẻ con tiểu học hình thành và phát triển sợi dây liên kết cảm xúc, tình yêu thương với thế giới động vật nên mới cho xây dựng mấy cái chuồng trại đó ở các trường học. Thế mà không ngờ chỉ sau đúng một đêm, toàn bộ số thỏ bên trong đều bị giết sạch sành sanh không còn sót lại một mống nào.
Hồi đó cái sự việc ấy làm rúng động và đảo lộn hoàn toàn cả ngôi trường luôn, đến mức cảnh sát phải vào cuộc, kéo đến phong tỏa hiện trường để lục soát, khám nghiệm khắp cái chuồng thỏ đó lên cơ."
Lee Jin-hee vừa kể câu chuyện vừa khẽ húng hắng ho vài tiếng cắt ngang vì cảm thấy cổ họng mình bắt đầu trở nên khô khốc.
"Tất cả là tại cái tội suốt ngày bú thuốc lá vô tội vạ cho lắm vào nên mới bị thế đấy."
"Im mồm đi."
Thấy vậy, Oh Deok-hoon liền lạch cạch bước lại gần chiếc tủ lạnh, chu đáo rút ra một chai nước khoáng tinh khiết rồi mang lại đưa cho cô nàng.
"Cảm ơn nhé."
Chỉ trong vòng chưa đầy vài giây ngắn ngủi, Lee Jin-hee đã uống cạn sạch sành sanh chai nước khoáng dung tích 500ml rồi đưa tay lên quệt ngang miệng một cách vô cùng dứt khoát.
"Thế nhưng cái điều khiến tớ phải kinh hồn bạt vía, sốc toàn tập nhất chính là vào sáng ngày hôm sau, khi vừa mới mở ngăn bàn học của mình ra thì đập vào mắt tớ là một con dao làm bếp còn đang dính đầy những vết máu tươi loang lổ."
"Cô biết rồi. Chắc chắn là do Eun-jung đã lén lút nhét con dao đó vào trong ngăn bàn học của em đúng không."
Con dao làm bếp đó, vốn dĩ được đinh nình là thứ hung khí hung tàn đã được sử dụng để tàn sát dã man bầy thỏ tội nghiệp, thực chất lại là một con dao chuyên dụng loại dài dùng để thái lát cá hồi (Sashimi). Cô giáo tư vấn trẻ tuổi vừa ân cần nắm lấy đôi bàn tay của Lee Jin-hee vừa liên tục buông những tiếng thở dài ngao ngán đầy bất lực.
"Em yên tâm đi, hoàn toàn không có một ai nghi ngờ hay đổ oan cho em đâu. Tất cả các thầy cô lẫn đám bạn học trong lớp đều tự khắc thừa hiểu rằng kẻ thủ ác đứng sau vụ việc kinh hoàng này không ai khác ngoài Eun-jung."
"Thế thì may quá."
Nói rồi, cô giáo khẽ đưa một tay lên đỡ lấy trán rồi bất lực lắc đầu. Rõ ràng việc phải gánh vác, quản lý một ngôi trường tập hợp toàn những thành phần bất hảo, học sinh cá biệt tai tiếng thế này đang khiến gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, kiệt sức.
"Đáng lẽ ra cái vị trí giáo viên tư vấn tâm lý này phải được giao cho một người có thâm niên, giàu kinh nghiệm hơn cô đảm nhận mới phải… Không ngờ cuối cùng mọi chuyện lại chuyển biến tồi tệ đến mức này."
"Em xin lỗi cô ạ. Tại vì ngày nào em cũng chỉ biết lêu lổng đi chơi bời phá phách, suốt ngày bắt cô phải bận lòng lo lắng cho em."
Nghe thấy lời thú nhận đầy thành khẩn đó, cô giáo tư vấn dù đang dùng tay đỡ trán cũng không khỏi khẽ bật cười thành tiếng.
"Jin-hee của cô nay đã lớn thật rồi, đã biết dùng lời lẽ chín chắn thế này để nói chuyện với giáo viên rồi cơ đấy."
Lee Jin-hee khẽ nở một nụ cười ranh mãnh, thế nhưng ngay lập tức đã bị cô giáo phát một phát rõ đau vào mu bàn tay đang nắm giữ.
"Cô thừa hiểu cái tính của em rồi, toàn là mấy lời nói chót lưỡi đầu môi để lấy lòng cô thôi chứ gì, cái đồ quỷ sứ này. Lo mà đi học cho đầy đủ, chuyên cần hộ cô cái."
"Dạ, em biết rồi ạ."
"Còn về phần Eun-jung thì……………"
Cô giáo lại buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi bắt đầu tiếp tục nốt phần câu chuyện còn đang dang dở:
"Eun-jung vào tuần sau sẽ chính thức hoàn tất thủ tục để chuyển trường sang một ngôi trường giáo dục chuyên biệt (trường thay thế). Phía phụ huynh của con bé cũng đã hoàn toàn đồng ý và ký vào đơn chấp thuận rồi."
"_______."
"Sớm nhất là vào ngày thứ Hai tới, các cán bộ thanh tra đại diện bên phía Sở Giáo dục sẽ trực tiếp phái người xuống đây để gặp gỡ em với tư cách là bạn cùng bàn nhằm gặng hỏi, xác minh một số thông tin xoay quanh cuộc sống thường ngày của Eun-jung, vậy nên em cứ chuẩn bị tinh thần trước đi, đừng có mà hoảng hốt quá nhé."
"Mấy cái chuyện cỏn con đó làm sao mà dọa được em chứ."
Nghe thấy vậy, cô giáo tư vấn lại bật cười rồi tiếp tục phát thêm một phát rõ đau vào mu bàn tay của Lee Jin-hee.
"Phải biết sợ hãi một chút thì mới biết tự giác chăm chỉ đến trường học hành tử tế được chứ."
"Phụt, ha ha."
"Được rồi. Đi về lớp học đi em."
"Dạ, em chào cô."
◆◆◆◆◆◆◆◆◆

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn