Chương 156: Truyện ma thứ mười sáu: Khu vực suy luận tiết 4 (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~26 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Hai, ngày 13 tháng 5 năm 2019, 06: 07] [Lee Joon - Vòng lặp 2] [Điểm Truyện Ma: 173] [Nhân quả: 30%]
"Con trai……………?"
Sáng sớm.
Khi tôi đang xỏ giày trước hiên nhà, mẹ nghe thấy tiếng động nên bước ra từ phòng lớn.
"Mẹ. Chúc mẹ buổi sáng tốt lành ạ."
"Mới mờ sáng con định đi đâu thế? Còn sớm mới đến giờ đi học mà………………"
"Con quên mất có một bài tập về nhà ạ."
Vừa nói vậy tôi vừa xỏ giày, lúc này trên người tôi đã mặc chỉnh tề trọn bộ đồng phục và đeo sẵn cặp sách.
"Con tính đến sớm để làm cho xong, nên con đi trước đây ạ."
"Để cuối tuần làm có phải hơn không, mới sáng sớm thế này đã……………. Còn cơm sáng thì sao?"
"Lát nữa trên đường đi con sẽ mua đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi ạ. Con chào mẹ con đi."
Bỏ lại những lời cằn nhằn của mẹ ở phía sau, tôi vội vã rời khỏi nhà.
Có không ít việc phải giải quyết ngay từ sáng sớm.
Bên ngoài trời vẫn còn mờ tối ánh mờ sáng.
Hít thở không khí lạnh giá, tôi bước ra khỏi khu chung cư rồi đi bộ thật nhanh đến trường.
Bình thường thì con đường đến trường này sẽ tràn ngập học sinh trường tôi trong bộ đồng phục, nhưng lúc này trên đường chỉ có một mình tôi.
Đi được một lúc, tôi thấy thấp thoáng vài cụ già thức sớm đang đi dạo rải rác.
♬♪♬ Thanh tra Park Kang-woon Đột nhiên điện thoại reo lên, tôi lấy ra xem thì thấy cuộc gọi đến từ Thanh tra Park Kang-woon.
Tối qua, ngay khi nhận ra mình đã quay trở lại, tôi đã nhắn tin bảo chú ấy hãy liên lạc ngay cho tôi lúc vừa thức dậy.
"A lô? Thanh tra ạ?"
[Ừ, Joon à.] Giọng chú ấy hơi khàn, có lẽ vì vừa mới tỉnh giấc.
[Chú nhận được tin nhắn rồi. Có chuyện gì thế.]
"Thanh tra ơi, hôm nay ở Shinlim-dong sẽ xảy ra một vụ khủng bố bằng bom ạ."
[Cái gì…………!]
"Do vụ khủng bố đó, một chiếc xe tải thuộc sở hữu của Clover sẽ bị lật trên đường, khí hóa học chở trên xe tải đó sẽ gây ra một vài hiện tượng bất thường trên bầu trời và phát sinh truyện ma. Chúng ta phải ngăn chặn nó trước ạ."
[] Chú thanh tra im lặng trong giây lát rồi cất tiếng hỏi một điều: […Ở kiếp trước cũng có tai nạn này sao?]
"Kiếp trước ạ?"
Nghe xong câu đó tôi mới nhận ra.
Sự cố rò rỉ khí hóa học do vụ khủng bố bằng bom lần này.
Rõ ràng ở kiếp trước chưa từng xảy ra.
"... Không ạ. Đã không có."
[Thế sao? Hừm] Chú thanh tra dường như trầm ngâm suy nghĩ một lúc.
[Cháu nghĩ lý do là gì?]
"Có lẽ… lúc đó con đường ở Shinlim-dong đã bị phong tỏa hoàn toàn nên mới thế chăng ạ."
Tuyến đường trước ga Seoul National University Station—đoạn đường sẽ bị phát nổ sau vài giờ nữa.
Ở kiếp trước, sau 'Sự kiện nổ đầu 300 người trường Nakseong', con đường đó rõ ràng đã bị cấm đường.
Khu vực Shinlim-dong dạo ấy bị nghi ngờ có dịch bệnh nên hoàn toàn bị cấm ra vào.
[Thì ra là xuất hiện sự khác biệt từ điểm đó.] Hừm, chú thanh tra thốt ra một tiếng rên rỉ than thở.
Tôi nói cho chú ấy biết vị trí chính xác của đoạn đường nơi quả bom nổ.
[Đoạn đường bốn làn xe bên đó. Được rồi, chú hiểu rồi. Trước mắt chú sẽ đến vị trí cháu nói và cùng cảnh sát lục soát khu vực xung quanh. Nhưng chú thấy lo lắng đấy. Một sự việc lớn thế này vốn kiếp trước không có mà đột nhiên lại bùng phát.]
"……Cháu cũng đồng quan điểm ạ. Có lẽ cần phải xem xét kỹ hơn."
Cho đến nay, xã hội vẫn vận hành hệt như những gì từng xảy ra ở kiếp trước.
Không chỉ xã hội mà cả những việc cá nhân tôi trải qua, dù có quay ngược thời gian thì chúng vẫn xảy ra y nguyên.'
Đó chính là Tỷ lệ nhân quả.'
Quy luật vận hành của thế giới: chuyện gì phải xảy ra thì sẽ xảy ra.
Thế nhưng sự việc lần này lại khác.
Tất nhiên, Ma Vương và tôi đã hành động khác với kiếp trước tạo ra vài sự thay đổi nhỏ nhặt, nhưng nếu tách truyện ma ra thì nhìn chung trên khung lớn, xã hội vẫn vận hành hệt như cũ.
Loại khủng bố làm sụp đổ đoạn đường làm ngòi nổ thế này.
Ở kiếp trước chưa từng xảy ra.'
Và đó không phải là sự can thiệp của Ma Vương.'
Tên đó chỉ tạo ra truyện ma từ các yếu tố đã có sẵn, từ các sự việc đã xảy ra.
Năng lực thao túng người bình thường để đi thực hiện vụ khủng bố bằng bom là thứ tên đó không hề có.'
…Ở kiếp trước không hề có, nhưng kiếp này lại bỏ qua Tỷ lệ nhân quả mà xảy ra?'
Chỉ vì Shinlim-dong bị đóng cửa nên đường xá bị phong tỏa sao?'
…Nghe không hợp lý lắm.'
Khủng bố bằng bom thì có thể thực hiện ở bất cứ đâu trên khắp cả nước.'
Nếu Shinlim-dong bị phong tỏa thì sang khu bên cạnh là Bongcheon-dong làm cũng được mà.'
Thế nhưng ở kiếp trước lại không có chuyện này xảy ra.
Vì vậy tôi mới nảy sinh nghi vấn.
Chẳng lẽ chúng ta đang hiểu sai về khái niệm Tỷ lệ nhân quả sao?'
…Nhưng nếu không phải vậy thì sao.'
Tôi thử đảo ngược suy nghĩ lại.'
Nếu chúng ta không hề sai thì sao?'
Nếu cách hiểu của chúng ta là đúng thì sao?
Vụ khủng bố bằng bom ở Shinlim-dong đột ngột xảy ra.
Nếu đây không phải là sự việc bỏ qua Tỷ lệ nhân quả, mà là sự việc xảy ra hoàn toàn tuân theo Tỷ lệ nhân quả vì nó là điều bắt buộc phải xảy ra thì sao?'
... Có khi nào.'
Nếu đúng là như vậy, tuy hình thức có khác nhau nhưng loại hình khủng bố cỡ này đối với tập đoàn Clover có lẽ là sự việc xảy ra thường xuyên ngay cả ở kiếp trước.
Thực tế trong bài phỏng vấn trên tin tức mà Kyeong-won cho xem hồi đó, người có trách nhiệm dường như cũng từng nói câu tương tự.
["Trong vài năm qua, đã liên tục có các hành vi khủng bố về mặt kỹ thuật số lẫn vật chất nhắm vào doanh nghiệp chúng tôi đến từ một tổ chức tự xưng ẩn danh."] ["Sự cố lần này cũng có vẻ là một loại hình khủng bố như vậy."] Mới đây trong sự cố Minecraft, nguyên nhân chúng tôi có thể chơi được trò đó cũng là nhờ một hacker ẩn danh tung bản bất hợp pháp lên mạng.'
Nghĩ theo hướng này thì mọi thứ đều trùng khớp.'
Vụ khủng bố bằng bom lần này không phải là nỗi lo mới phát sinh vô căn cứ bỏ qua quan hệ nhân quả như lời Thanh tra lo lắng.
Trái lại, ở kiếp trước đây cũng là một trong những vụ khủng bố diễn ra thường xuyên với tập đoàn Clover, chỉ khác biệt về hình thức.
Có điều ở kiếp trước vì Shinlim-dong bị phong tỏa do một sự kiện kinh hoàng, điều đó tác động đến tư duy của tên khủng bố khiến hắn chọn phương pháp và phương tiện khác mà thôi.
Có lẽ ở kiếp trước loại khủng bố thế này cũng âm thầm xảy ra với Clover.'
…Trước mắt việc này cứ giao cho Thanh tra.'
Ngay lúc này cái tập đoàn đó và tên khủng bố có xô xát, xâu xé nhau hay làm gì đi nữa thì cũng chẳng liên quan đến chúng tôi.
Điều chúng tôi cần bận tâm lúc này là kẻ thù trước mắt.
Truyện ma chạm trán, Giáo phái Hư Không bên trong trường học, và Ma Vương đang bị chôn vùi.'
…Trường học.'
Vừa đi vừa suy nghĩ mên man, chẳng mấy chúc tôi đã đến nơi.
Ngôi trường tắt đèn chìm trong ánh mờ sáng.
Sân trường và cổng chính.
Dù chưa đến 7 giờ sáng nhưng cổng chính lại mở ra một cách bất ngờ.
Nhìn kỹ xem lý do tại sao, tôi thấy một hai người dân đang đi dạo quanh sân trường.'
…Cái gì thế. Với tính cách của bảo vệ trường mình thì làm gì có chuyện cho phép việc đó chứ.'
Bảo vệ mà tôi biết là người chỉ còn lại sứ mệnh gác cổng trường trong cuộc đời, bất kể là người dân hay học sinh trường mình thì ông ta đều giám sát việc ra vào cực kỳ nghiêm ngặt.
Cổng chính mở toang từ mờ sáng và người dân thong thả đi dạo là cảnh tượng khó tin đối với tôi.
Ngay sau đó nghía qua phòng bảo vệ, tôi liền hiểu ngay lý do.
Ở bên trong là một bác trông có vẻ tốt tính và thong dong, một gương mặt lạ lẫm đang thiu thiu ngủ.
Các trường khác chắc cũng vậy, trường tôi có hai bác bảo vệ thay ca ngày đêm cho nhau, và người ở đây vào giờ này là bác bảo vệ ca đêm chưa đến giờ tan làm.'
Bảo vệ bóng đêm và bảo vệ ánh sáng.'
Trong trường hợp này, có vẻ bác bảo vệ bóng đêm làm việc ca đêm có tính cách tốt hơn.
Bảo vệ ánh sáng đúng là một kẻ điên rồ.
Bùuuuuu- Đột nhiên đằng sau vang lên tiếng xe hơi nên tôi dạt sang một bên.
Là một trong những giáo viên đi làm sớm sao.
Thế nhưng chiếc xe hơi không đi vào cổng chính mà lại dừng ngay bên cạnh tôi.
Thắc mắc ngoảnh đầu lại nhìn, đó không phải là một chiếc xe hơi bình thường.'
…Limousine?'
Chiếc xe hơi dài mang màu sơn đen bóng sang trọng.
Một chiếc xe hoàn toàn không ăn nhập gì với không khí buổi sáng sớm yên tĩnh trước cổng trường cấp 3 dân lập dành cho tầng lớp trung lưu, chiếc xe chỉ dành cho giới quý tộc đi lại đang dừng trước cổng chính.
Ngay sau đó, một người đàn ông mặc vest đeo kính râm bước ra từ ghế lái, đi một vòng quanh xe rồi mở cửa hàng ghế sau.
Tách- Từ cánh cửa sau mở ra của chiếc limousine vang lên tiếng động như có ai đó bước xuống, nhưng vì ở phía ngược lại với chỗ tôi đứng nên bị chiếc xe che khuất không nhìn thấy được.
Người đàn ông mặc vest lại vòng quay trở lại ghế lái, lên xe rồi điều khiển chiếc limousine chuyển động.
Và cho đến lúc đó, ai đó ở phía bên kia chiếc xe vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Từ sau khi bước xuống từ ghế sau, phần đỉnh đầu của ai đó đang đứng đối diện với tôi qua một chiếc xe hơi thoáng ẩn hiện.
Sự im lặng kỳ quặc trong chốc lát giữa buổi mờ sáng.
Chẳng mấy chúc chiếc xe khởi hành, lúc đó diện mạo của người đứng đối diện mới lộ ra.
"Joon à."
"……."
Bộ đồng phục chỉn chu, thon gọn, mái tóc đen tuyền.
Nữ sinh có hàng mi dài hòa cùng buổi mờ sáng tạo nên bầu không khí huyền bí.
"... Ha-yoon à."
"Chào cậu."
Cô ấy khẽ mĩm cười nhìn tôi.
Vẫn đứng yên ở vị trí cách tôi vài bước chân như cũ.
"Tớ vừa mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ."
"Giấc mơ?"
"Ừ."
Cùng với lời nói đó, cô ấy chỉ im lặng khẽ nhếch khóe môi.
Chẳng mấy chốc, từ lối đi hướng về phía khu chung cư Jugong ngay cạnh trường học có ai đó chạy 'hộc tốc hộc tốc' đến.
"Hộc, hộc……ơ………………?"
"... Seon-ah à."
"Joon à……………?"
Người chạy hộc tốc đến là Seon-ah.
Chẳng mấy chốc dừng lại trước mặt chúng tôi, nữ sinh nhỏ nhắn thở 'phùu' một tiếng rồi lau mồ hôi.
"T-Tớ mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ nên trước mắt cứ đến trường xem sao……………."
"……."
Chẳng mấy chốc, từ con đường lớn dẫn ra tận ga Shinlim đằng xa có ai đó bước đi thong thả tới, tiếp đó một chiếc xe taxi vội vã lao đến rồi phanh 'két-' một tiếng dừng lại.
Người bước đi thong thả đến là Jin-hee vừa kết thúc ca làm thêm ca đêm, còn người vội vã bước xuống từ xe taxi là Kyeong-won đang vã mồ hôi hột.
"H-Hội trưởng? Sao mọi người lại ở đây hết thế này………………."
"Ờ~ Mấy đứa làm gì ở đây thế."
Kyeong-won cuống quít nhìn quanh chúng tôi, còn Jin-hee thì thong dong nhập hội.
"Sinh nhật ai à?"
"T-Tớ thì…………."
Kyeong-won đẩy kính nhìn lại với khuôn mặt hoảng hốt.
"T-Tớ mơ thấy giấc mơ kỳ lạ... nên đến sớm xem sao…………."
"Ơ? Giấc mơ gì?"
Jin-hee giật mình nhìn Kyeong-won.
Kyeong-won có vẻ khó giải thích nên chỉ lắc đầu.
"Th-Thì… kiểu như… trên bầu trời có Đức Phật bay lượn… kỳ lạ lắm………………."
"Hả. Tớ chợp mắt trong phòng nghỉ cũng mơ thấy giấc mơ tương tự đấy."
"T-Tớ nữa… tớ cũng mơ thấy………………."
Các thành viên quay sang nhìn nhau gật đầu.
Chẳng mấy chốc Jin-hee nhăn mặt ngoảnh lại đằng sau.
"Nhưng Otaku đâu? Sao không thấy nó?"
"……Thật đấy."
Các thành viên tỏ vẻ thắc mắc, nhưng theo suy đoán của tôi thì với tính cách của Deok-hoon, chắc cậu ta chỉ nghĩ đó là giấc mơ vớ vẩn rồi ngủ tiếp rồi.'
U-hyo~ Mơ thấy giấc mơ kỳ lạ rồi nhá~' [Mức độ hiểu biết về nhân vật Oh Deok-hoon tăng thêm 5.]
"Mọi người này."
Dưới buổi mờ sáng, tôi cất giọng ôn tồn giải thích cho các thành viên trước cổng chính trường học:
"Đó không phải là giấc mơ… mà là những việc thực sự đã xảy ra, nhưng hình như tớ đã biến nó thành giấc mơ mất rồi."
"Hả, điên rồ………………"
Vẻ mặt các thành viên lộ rõ sự kinh ngạc.
Tôi bổ sung thêm câu cuối cùng:
"Chúng ta phải ngăn chặn nó. Bắt đầu từ bây giờ."
Kyeong-won lập tức rút điện thoại ra xem giờ.
Là để xác nhận xem còn bao nhiêu tiếng nữa thì tất cả những chuyện đó mới xảy ra.
"Sự cố phát sinh do vụ khủng bố bằng bom trên đường thì Thanh tra sẽ ngăn chặn giúp chúng ta. Chú ấy bảo sẽ mobiliza cảnh sát chuẩn bị lục soát ngay."
"Thế thì chúng ta "
"Trong lúc đó chúng ta phải tìm ra mô hình cơ thể người bên trong trường học. Rồi phá hủy nó."
Các thành viên gật đầu nhìn tôi.
Ngoại trừ Ha-yoon đang mỉm cười, mọi người đều mang khuôn mặt có chút căng thẳng.'
Một lần nữa.'
Một lần nữa, sự việc bên ngoài giao cho chú Thanh tra điều tra, còn sự việc bên trong do chúng ta giải quyết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn