Chương 112: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~42 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Vật thể mà tôi tìm thấy nằm xen giữa mớ sách kinh Phật trong hộc tủ bàn trang điểm của mẹ. Tôi lấy nó ra rồi nắm chặt trong lòng bàn tay để cảm nhận.
Chất liệu của nó đem lại cảm giác như một viên ngọc, có hình dạng quân bích và cầm khá nặng tay so với kích thước. Sau vài nhịp im lặng nắm vào mở ra để dò xét, tôi liền lên tiếng gọi Seon-ah, cô bạn lúc này vẫn đang mải mê chăm chú nhìn tấm ảnh hồi nhỏ của tôi đang trần truồng tắm trong chậu nước.
"Seon-ah ơi, nhìn cái này đi."
"Ứ hử?"
Seon-ah gấp cuốn album lại rồi dùng hai đầu gối lết sột soạt trên nền đất để tiến lại gần phía tôi.
"Cậu có thấy cái này trông quen quen không?"
"... Ơ kìa."
Seon-ah cũng rướn người, nghế mắt chăm chú săm soi vật thể đó một hồi, rồi bỗng nhiên như nhận ra điều gì, cô bạn thốt lên một tiếng "A" đầy kinh ngạc.
"Vật định tâm (Totem)!"
"Chính xác."
Tôi gật đầu đồng tình.
Khoảng hai tháng trước, vào cái giờ nghỉ trưa ngay trước buổi sinh hoạt câu lạc bộ đầu tiên khi Câu lạc bộ Truyện ma vừa mới được thành lập. Cả đám tụi tôi đã từng đồng loạt bị gục đầu xuống bàn rồi chìm sâu vào giấc ngủ do thứ năng lực cấp S mang tên 'Nữ thần may mắn' gây ra. Vào chính cái khoảnh khắc bị mất đi ý thức đó, tất cả đã cùng nhau rơi rụng vào một giấc mơ kéo dài bất tận.
Và chính cái vật định tâm do thầy chủ nhiệm giao cho vào lúc ấy đã giúp tôi lần đầu tiên nhận thức được rằng bản thân mình đang bị mắc kẹt bên trong một giấc mơ.
'Liệu có khi nào…………….'
Để thử nghiệm, tôi đặt phần đầu nhọn của nó xuống sàn nhà rồi xoay mạnh một phát y rập như chơi quay vậy. Thỏi hình quân bích đảo vài vòng nương theo trọng lượng của nó, rồi nhanh chóng mất đà và đổ rầm xuống đất.
"Nhìn nó đổ thế này thì trước mắt đây chắc chắn là thực tại rồi, không phải mơ đâu."
"Sao cái này lại ở đây được nhỉ……………."
"Nó được đặt ngay ngắn ở giữa mớ sách kinh Phật trong ngôi chùa mà mẹ tớ hay đi cúng kiếng."
Tôi vừa cầm vật đó lắc qua lắc lại vài nhịp trên tay vừa trầm ngâm suy nghĩ.
'Hóa ra đây là một món đồ có thật ở ngoài đời thực.'
Thế nhưng, thứ này rốt cuộc là loại trang sức gì, dùng vào việc gì và tại sao nó lại xuất hiện ở trong nhà tôi cơ chứ? Xét về mặt chất liệu cũng như kiểu dáng thì trông nó có chút hơi hướng của mớ đồ dùng Phật giáo thật, thế nhưng tôi chưa từng nhìn thấy thứ này ở mấy ngôi chùa thông thường bao giờ cả.
Quả nhiên chuyện này vẫn nên hỏi xin ý kiến của Kyeong-won thì hơn, nghĩ đoạn, tôi lập tức rút điện thoại di động ra chụp lại một tấm ảnh rồi gửi thẳng cho tên nhóc đó. Ngay lập tức, Kyeong-won liền có phản hồi.
< Ahn Kyeong-won: Vật định tâm kìa. > < Lee Joon: Cậu nghĩ sao về chuyện này? > Tôi nhanh tay gõ phím kịch liệt.
< Lee Joon: Tớ vừa tìm thấy nó ở hộc tủ bàn trang điểm trong phòng của bố mẹ. Khả năng cao đây là đồ của mẹ tớ. > < Ahn Kyeong-won: Hóa ra cái vật đó thực sự tồn tại ngoài đời thực à. > < Lee Joon: Tớ cũng bất ngờ lắm. Cậu có đoán ra được chút manh mối nào không? > < Ahn Kyeong-won: Có. >
"Là cái gì thế nhỉ."
"Cái gì ta……………"
Seon-ah và tôi cùng ngồi bệt trên nền sàn phòng ngủ của bố mẹ, chăm chú dòm ngó vào màn hình điện thoại. Ngay sau đó, tin nhắn Kakaotalk của cậu ấy lại tiếp tục bay đến.
< Ahn Kyeong-won: Chuyện này có vẻ hơi nhạy cảm một chút. Cho tớ hỏi là mẹ của Chủ tịch có tôn giáo nào không? > Tôi lập tức gõ chữ gửi câu trả lời.
< Lee Joon: Có. Mẹ tớ hay đi chùa cúng Phật lắm. > < Ahn Kyeong-won: Có chắc chắn đó là một ngôi chùa chính thống bình thường không? > Tôi ngẫm nghĩ kỹ lưỡng một hồi rồi lại gõ phím khẳng định. Bởi vì đó là ngôi chùa mà mẹ tôi đã gắn bó suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, chưa kể vào mấy dịp lễ Phật Đản, tôi cũng từng vài lần lủi thủi đi theo sau để xin một bát cơm trộn miễn phí mang về ăn mờ.
< Lee Joon: Chắc chắn mà. Đó là một ngôi chùa cổ kính có tiếng tăm và lâu đời ở khu vực lân cận này rồi. Tuyệt đối không phải mấy cái giáo phái dị hợm đâu. > < Ahn Kyeong-won: Thế thì món đồ này chắc chắn không phải do phía nhà chùa trao tặng rồi. Vốn dĩ tớ định bụng sẽ để dành thông tin này để thuyết trình trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ ngày mai, cơ mà giải thích sơ bộ trước cho Chủ tịch nắm tình hình thì đây là một giáo phái vô cùng khả nghi đang âm thầm bủa vây khắp trường học của tụi mình.
Tên của nó là Không Bạch Giáo, một giáo phái mới nổi có nguồn gốc từ Đạo giáo. >
"Không Bạch Giáo?"
Một cái tên nghe sao mà quen tai đến lạ. Ở kiếp trước tôi đã từng có vài lần nghe phong phanh về cái tên này, thế nhưng ở kiếp sống thứ hai này thì đây mới là lần đầu tiên tôi được nghe nhắc tới.
'Sau này khi tên Giáo chủ lên nắm quyền Tổng thống thì cái giáo phái này mới một bước lên mây rồi đột ngột nổi lên như cồn, chứ ở mốc thời gian hiện tại thì bọn chúng vẫn đang âm thầm hoạt động chìm dưới mặt nước mờ thôi………….'
Ngay vào cái khoảnh khắc tôi định quay sang hỏi thăm xem Seon-ah đã từng nghe danh cái giáo phái này bao giờ chưa, thì tôi bỗng chợt nhận ra sắc mặt của cô bạn lúc này đã trở nên trắng bệch, không còn một giọt máu.
< Ahn Kyeong-won: Chi tiết cụ thể ra sao thì ngày mai tớ sẽ tường thuật rõ ràng sau, cơ mà trước mắt tớ có điều tra được là tại mấy cái trung tâm thiền định do bọn chúng lập ra, thỉnh thoảng người ta lại thấy xuất hiện mớ hoa văn hình quân bích này. >
"Hoa văn hình quân bích………………."
Tôi đưa mắt nhìn xuống thỏi vật định tâm hình quân bích đang cầm nặng trịch trong lòng bàn tay.
< Ahn Kyeong-won: Theo phán đoán của tớ thì đây khả năng cao chính là biểu tượng (symbol) của cái giáo phái đó. Quân bích (Spade) và từ Không gian (Space) biểu thị cho chữ 'Không Bạch' vốn có phát âm gần như tương tự nhau mà. >
"……Đúng là vậy thật."
Liệu đây có thực sự là một món đồ mang ý nghĩa biểu tượng tôn giáo của cái giáo phái đó không biết?
'Thế nhưng tại sao một thứ như thế này lại nằm trong tay mẹ mình, một Phật tử thuần thành cơ chứ...'
Tôi vừa cầm thỏi vật định tâm tung lên hứng lại vài nhịp trên tay để săm soi, vừa quay đầu lại nhìn về phía Seon-ah, người lúc này đang có một vẻ mặt vô cùng bất ổn.
"Seon-ah ơi. Cậu có biết chút thông tin gì về chuyện này không?"
"Chỗ đó... chính là cái nơi mà ngày xưa bố mẹ tớ từng tham gia giáo phái…………..."
Xoẹt– [Mức độ thấu hiểu đối với nhân vật Yoon Seon-ah tăng thêm 5 điểm.] Tôi khẽ gật đầu tỏ vẻ thông cảm.
"……Thế còn hiện tại? Hai bác vẫn còn tham gia sinh hoạt ở đó chứ?"
"Không, cả hai người đều qua đời rồi."
"……Ra là vậy."
Dù là căn cứ vào việc cô bạn đang phải nương tựa sinh sống cùng bà nội thì tôi cũng đã phần nào lờ mờ đoán ra được tình cảnh gia đình rồi, thế nhưng quả nhiên là cả hai bác đều đã khuất núi cả.
'Liệu cái chết của họ có mối liên hệ mật thiết nào với việc lún sâu vào cái giáo phái tà đạo này không biết.'
Bản thân tôi cũng chẳng biết phải lựa lời thế nào để an ủi cô bạn vào lúc này, nên chỉ đành im lặng cầm thỏi vật định tâm lắc qua lắc lại vài nhịp trên tay rồi đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi.
"Tụi mình tạm thời nghỉ ngơi một chút nhé?"
"Ừm."
Seon-ah thẫn thờ đứng dậy lủi thủi bước theo sau tôi ra ngoài phòng khách.
Thế là cả hai đứa tụi tôi cùng nhau ngồi ườn ra trên chiếc ghế sofa, tâm trí hoàn toàn không thể tập trung nổi vào nội dung đang phát trên tivi mờ mà chỉ mải mê theo đuổi mớ suy nghĩ ngổn ngang của riêng mình.
'Không ngờ Seon-ah lại từng phải trải qua một biến cố gia đình kinh hoàng đến thế. Sau này nếu có phải đụng độ với cái giáo phái kia thì mình biết phải lựa lời vỗ về, dắt tay cô bạn cùng nhau vững bước tiến về phía trước thế nào đây?'
'Rốt cuộc kết quả lục lọi khắp căn phòng của bố mẹ cũng chỉ tìm thấy độc nhất mỗi cái thỏi vật định tâm này mờ thôi. Mẹ mình kiếm đâu ra cái thứ này và tại sao lại cất giấu nó kỹ lưỡng trong bàn trang điểm làm gì không biết?'
'Liệu cái thỏi vật định tâm của Không Bạch Giáo này có mối liên hệ nào với con ma đang lù lù hiện hình ở trong nhà vào lúc này không?'
Phần vì cái bụng đã được đánh chén một bữa no nê, phần vì đêm đã dần về khuya, thành ra trong lúc đang tựa lưng vào thành ghế sofa để suy nghĩ mông lung đủ thứ chuyện trên đời, mí mắt tôi bỗng chốc trĩu nặng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
[Thứ Sáu, ngày 3 tháng 5 năm 2019, 01: 12 sáng] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Tính Nhân quả: 17%]
"Joon ơi, Joon ơi."
"Hửm?"
Tôi lơ mơ mở mắt ra thì thấy không gian phòng khách xung quanh đã tối om như mực.
"Vào trong phòng mà nằm ngủ đi……………."
Dưới sự dìu dắt của Seon-ah, tôi bước đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tiến vào căn phòng ngủ tối tăm của mình rồi đổ ập người xuống giường ngủ thiếp đi. Seon-ah đứng ngay cạnh bên, khẽ nghé mắt qua khe cửa phòng đang mở hờ để dòm ngó ra phía ngoài phòng khách với một dáng vẻ vô cùng cảnh giác, thế nhưng cơn buồn ngủ kéo đến quá dữ dội đã hoàn toàn che mờ lý trí của tôi, khiến tôi lập tức chìm sâu vào giấc nồng.
※ Cliché phim kinh dị: Dù có nhận thức được điều gì đó vô cùng khả nghi thì các nhân vật vẫn nhắm mắt làm ngơ mà bỏ qua. ※ [Thứ Sáu, ngày 3 tháng 5 năm 2019, 02: 44 sáng] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Tính Nhân quả: 17%]
'Không được rồi. Mình mò đến tận đây đâu phải là để lăn ra ngủ thế này cơ chứ. Phải cùng với Seon-ah chung tay giải quyết cho xong xuôi cái sự cố này rồi mới được ngủ chứ.'
Nghĩ đoạn, tôi lật đật mở mắt ra, cứ ngỡ bản thân mới chỉ vừa chợp mắt được một lát mờ thôi, thế nhưng nhìn lại đồng hồ thì hóa ra đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ lận. Thời gian hiện tại đã là 2 giờ 44 phút sáng.
"... Seon-ah ơi?"
Tôi bất giác quay sang nhìn bên cạnh nhưng không gian tối tăm bên trong phòng ngủ hoàn toàn trống rỗng, không một bóng người.
※ Cliché phim kinh dị: Thay vì tập trung một chỗ thì các thành viên trong nhóm kiểu gì cũng phải tự động phân tán, tách lẻ ra. ※
'... Cái gì thế này, chẳng lẽ trong lúc mình đang ngủ say thì cậu ấy thấy muộn quá nên tự ý đi về nhà rồi sao?'
Đầu đuôi câu chuyện là chính bản thân mình cất công mời con nhà người ta sang chơi, bắt người ta dốc hết bầu tâm sự về chuyện gia đình rồi rốt cuộc mình lại lăn quay ra ngủ trước thế này, tính ra tôi cũng quá là vô tâm đi mờ.
Tôi đưa tay lên gãi đầu gãi tai rồi rảo bước đi ra ngoài phòng khách, định bụng bấm công tắc để bật đèn lên mờ, thế nhưng hệ thống điện trong nhà dường như đã bị cắt hoàn toàn, đèn không chịu sáng.
Tạch. Tạch.
"Ơ kìa? Sao lại thế này."
※ Cliché phim kinh dị: Hệ thống đèn chiếu sáng bị hư hỏng, không bật lên được. ※ Nhận thấy có điều gì đó vô cùng bất ổn, tôi lật đật chạy ra khu vực lối ra vào để kiểm tra thì thấy đôi giày của Seon-ah vẫn đang nằm ngay ngắn ở đó.
"......?"
Hóa ra không phải là do cô bạn hờn dỗi tôi chuyện lăn ra ngủ trước rồi âm thầm bỏ về nhà mờ thôi.
'Thế thì cậu ấy đang ở cái xó xỉnh nào được nhỉ?'
Tôi quay trở lại phòng ngủ của mình, vơ lấy chiếc điện thoại di động đang đặt trên giường rồi bật tính năng đèn đèn pin lên. Sẵn tiện tay đang cầm điện thoại, tôi lật đật mở ứng dụng Kakaotalk ra kiểm tra xem sao mờ, thế nhưng tuyệt nhiên không thấy có bất kỳ thông báo tin nhắn mới nào bay đến cả.
'... À không, không phải thế.'
Không phải là không có tin nhắn mới, mà là trong cái khoảng thời gian tôi đang ngủ say, Kyeong-won đã gửi đến vài dòng tin nhắn mờ lận, thế nhưng tất cả đều đã hiển thị trạng thái đã đọc nên hệ thống mới không thèm hiện thông báo chuông mờ thôi.
'Chẳng lẽ là do Seon-ah đọc?'
Nếu không phải là do bản thân tôi vô tình bấm đọc trong lúc đang lơ mơ ngủ, thì người duy nhất có khả năng chạm vào chiếc điện thoại này chỉ có thể là Seon-ah, cô bạn vốn ngồi ngay cạnh bên mờ thôi. Trong đầu tôi lập tức tự động phác họa ra cái viễn cảnh cô bạn âm thầm cầm ngón tay của tôi đang ngủ say dí vào cảm biến để mở khóa bằng dấu vân tay, rồi chăm chú lục lọi kiểm tra lịch sử liên lạc mờ...
'Bản thân mình rõ ràng ngoại trừ mớ thành viên trong câu lạc bộ ra thì làm gì có mối quan hệ liên lạc với bất kỳ ai khác đâu cơ chứ.'
Chẳng lẽ cô bạn lại tò mò về mấy cái chuyện đó đến thế sao?
Xoẹt– [Mức độ thấu hiểu đối với nhân vật Yoon Seon-ah tăng thêm 5 điểm.] Mà cũng may mắn là trong máy tôi hoàn toàn không chứa đựng nội dung nào khuất tất để mà phải giật mình thon thót cả. Bản thân tôi cũng chẳng có cô bạn giới tính nữ nào khác để mà nhắn tin thả thính qua lại mờ.
'Ngoại trừ cái vụ gửi tin nhắn cho Ha-yun rồi bị cô nàng bơ đẹp, hiển thị trạng thái đã đọc nhưng không thèm trả lời ra thì……………..'
Trước mắt, tôi quyết định bắt tay vào công đoạn tìm kiếm tung tích của Seon-ah xem cậu ấy đang ở ngóc ngách nào bên trong căn nhà cái đã.
"Seon-ah ơi, Seon-ah ơi?"
Tôi một thân một mình đi lại giữa căn nhà tối om, tay cầm điện thoại không ngừng rọi đèn pin qua lại khắp nơi để dò xét tình hình. Ngay vào cái khoảnh khắc đó, từ phía phòng ngủ lớn của bố mẹ bỗng phát ra những tiếng sột soạt vô cùng kỳ quái.
"Seon-ah hả?"
Ngay khi vừa tiến lại gần cánh cửa đang mở hờ một nửa, tôi lại càng nghe rõ mồn một thứ âm thanh dị hợm đó hơn lận.
Sột soạt... Sột soạt... Sột soạt.......
Một thứ âm thanh cọ xát vào nền sàn gỗ, cảm giác y rập như có một sinh vật nào đó đang di chuyển với những bước đi có sải chân vô cùng ngắn và chật hẹp mờ thôi.
Cứ căn cứ theo mớ tình tiết trong phim kinh dị mờ xem, mấy cái nhân vật chính sau khi nghe thấy thứ âm thanh khả nghi này kiểu gì cũng sẽ dại dột cất tiếng gọi kiểu 'S... Seon-ah đó hả cậu? Seon-ah ơi……………?' rồi lật đật tiến lại gần để rồi chuốc lấy cái kết bị cắn nuốt một cách thê thảm mờ thôi. Thế nhưng trừ phi đầu óc bị chập mạch mờ chứ nhìn kiểu gì thì cái thứ này cũng chỉ có thể là ma quỷ mờ thôi.
Bản thân tôi thừa hiểu điều đó nên đã định bụng quay ngoắt người bỏ chạy ngay lập tức mờ, thế nhưng ngay chính cái khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi bỗng bị bủa vây bởi một thứ hiếu kỳ mãnh liệt, một thế lực bất khả kháng đầy bí ẩn như thúc giục tôi bắt buộc phải tiến lại gần để kiểm tra xem ngọn ngành thứ âm thanh đó rốt cuộc là cái quái gì mờ lận.
※ Cliché phim kinh dị: Dù biết thừa đó tuyệt đối không phải là đồng đội của mình mờ, các nhân vật vẫn cứ thích cất tiếng gọi tên rồi lầm lũi tiến lại gần. ※ Sột soạt... Sột soạt... Sột soạt.......
Cứ như thế, tôi vừa liên tục cất tiếng gọi tên Seon-ah vừa lầm lũi tiến về phía cánh cửa phòng ngủ.
"S... Seon-ah đó hả? Seon-ah ơi......?"
Trong thâm tâm tôi lúc này bỗng dâng trào một thứ cảm giác phấn khích vô cùng kỳ lạ khi bản thân đang được tự mình thực hiện đúng y rập theo mớ Cliché mờ.
Ké eee t– [Đừng mở cửa, Joon ơi!!!!!!!!!! Tuyệt đối không được vào đây mờ!!!!!!!] Ngay lập tức, từ phía sâu bên trong căn phòng bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của Seon-ah, đính kèm theo đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng rầm rầm như có người đang ra sức giậm chân kịch liệt để tạo nên một bầu không khí vô cùng hỗn loạn lận mờ.
"S... Seon-ah!?"
Hóa ra là vì muốn bảo vệ tôi khỏi sự tấn công của con ma mờ nên Seon-ah mới chấp nhận ẩn nấp bên trong phòng để rồi dũng cảm hy sinh bản thân mình như thế sao mờ!!
Căn cứ theo cái suy đoán đó, tôi lập tức dùng lực đạp toang cánh cửa lao thẳng vào bên trong phòng mờ, thế nhưng đập vào mắt tôi lại là hình ảnh một người đàn bà với mái tóc xõa rượi như tổ quạ đang rướn cái cổ dài ngoằng ngoẵng của mụ ta ra phía trước mờ thôi.
[Đừng mở cửa, Joon ơi!!!!!!!!!! Tuyệt đối không được vào đây mờ!!!!!!!] Cái hàm dưới của mụ ta hoàn toàn bị sụm xuống, để lộ ra mớ răng hàm trên trông vô cùng dị hợm và gớm ghiếc kịch liệt mờ, con ma có cái cổ dài ngoằng kia vừa liên tục giả giọng nói của Seon-ah vừa ra sức giậm chân bôm bốp xuống nền đất để tạo nên mớ tiếng động hỗn loạn mờ.
Rầm rầm.
Sau một hồi giậm chân điên cuồng kịch liệt xuống sàn nhà, con ma đột ngột đứng hình bất động mờ, rồi lại tiếp tục ngoác cái mồm rộng hoác của mụ ta ra.
[Đừng mở cửa, Joon ơi!!!!!!!!!! Tuyệt đối không được vào đây mờ!!!!!!!]
"Joon ơi, chạy mau đi!!"
Ngay chính cái khoảnh khắc đó, từ phía sau lưng tôi, tức là ở cái hướng hoàn toàn ngược lại từ phía căn phòng sách của bố mờ, Seon-ah bỗng nhiên đạp cửa lao ra rồi nhanh tay tóm chặt lấy tôi, kéo sềnh sệch chạy thục mạng về phía phòng ngủ của tôi mờ.
[Đừng mở cửa, Joon ơi!!!!!!!!!! Tuyệt đối không được vào đây mờ!!!!!!!] Con ma kia cũng lập tức phát ra những tiếng gào rú thất thanh như sắp sửa đứt hơi mờ, rồi nhanh chân phóng ra từ phòng ngủ của bố mẹ để đuổi theo bắt sống tụi tôi mờ.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm.
Chẳng mấy chốc, tôi đã chạy thoát được đến trước cửa phòng ngủ của mình mờ. Thế nhưng cánh cửa phòng lúc này đã bị khóa chặt từ bao giờ mờ lận, còn ở bên trong túi quần của tôi bỗng nhiên lại xuất hiện một chiếc chìa khóa cơ từ cái xó xỉnh nào mờ.
Ngay cái khoảnh khắc tôi định rút nó ra để mở cửa thì chiếc chìa khóa bỗng nhiên trơn tuột khỏi tay rơi rụng xuống đất mờ, cùng lúc đó con ma đã kịp thời đuổi kịp lao vào vồ lấy Seon-ah rồi ngoác mồm ngoạm một phát chí mạng mờ. Chiếc chìa khóa vừa rơi xuống đất bỗng chốc biến đổi thành một chùm chìa khóa vô số chiếc lỉnh kỉnh mờ.
Tôi cuống cuồng hết cả lên, lật đật vơ đại từng chiếc chìa khóa để ghim vào ổ cửa mờ, thế nhưng cái nào cái nấy đều lệch khớp, hoàn toàn không khớp với ổ khóa chút nào cả mờ.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc, bốn chiếc, năm chiếc.
Tất cả đều kẹt cứng không vặn nổi mờ, cho đến khi tôi quay trở lại thử nghiệm với chiếc chìa khóa đầu tiên thì cánh cửa phòng mới chịu cạch một phát mở ra mờ.
"Seon-ah ơi, nhanh chân lên……………!"
Thế nhưng ngay khi vừa quay đầu nhìn lại mờ, toàn bộ phần khuôn mặt tính từ mũi trở lên của Seon-ah đã bị cắn xé rách nát, biến mất hoàn toàn mờ lận. Còn con ma kia vì có cái cổ quá dài ngoằng nên mụ ta đành phải gập nghiêng một bên đầu áp sát vào trần nhà mờ, ra sức nhe răng cười sằng sặc một cách điên cuồng rồi từ trên cao dòm ngó xuống vị trí của tôi mờ.
"M... Mẹ kiếp " Toàn thân tôi run cầm cập như cầy sấy mờ, con ma cứ thế chầm chậm tiến lại gần mờ, cái đầu mụ ta cứ liên tục cọ xát kéo sền sệt trên trần nhà tạo nên mớ âm thanh vô cùng rợn người lận mờ.
Kéo o o t– Kéo o o t– Dáng đi của mụ ta vô cùng chật hẹp với sải chân ngắn mờ, y rập như cái kiểu bước đi của mớ kỹ nữ thời Joseon ngày xưa vậy mờ.
Sột soạt– Sột soạt– Tôi vừa run rẩy bần bật vừa đưa ngón tay trỏ chỉ thẳng vào mặt con ma chết tiệt đó mờ:
"Con…… chó này... Lần sau mờ tao có gặp lại mày, mày xác định là cái mạng cùi của mày chết chắc với tao nghe chưa………………"
[Ngôn tự trong nước khác biệt với Trung Quốc, không tương thông về mặt chữ viết, vì lẽ đó mớ thần dân ngu muội có muốn bày tỏ bày tỏ] Ngoác c c c c c– Con ma ngoác cái mồm rộng hoác đến mức tưởng chừng như sắp sửa chạm xuống tận nền đất mờ, rồi điên cuồng lao thẳng vào vị trí của tôi mờ. Tôi chỉ đành biết nhắm chặt hai mắt lại, âm thầm phó mặc số phận để chờ đợi cái mốc thời gian tiếp theo mờ thôi.
Aaaa g... Aaaa a a g……………….
Ngay sau đó là một thứ cảm giác đau đớn đến tận cùng xương tủy đổ ập xuống mờ, cảm giác y rập như toàn bộ phần thân trên của tôi đã bị cắn nuốt biến mất hoàn toàn mờ lận, tôi lập tức mất đi ý thức mờ thôi.
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm lưu (Checkpoint).]...
[Đang tải dữ liệu (Loading)………………]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn