Chương 92: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~59 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Thấy thế nào? Nếu cậu cảm thấy bứt rứt, ức chế đến mức đó thì tớ nghĩ việc tìm đến tận nơi để hỏi thẳng cô giáo cũ cũng là một ý kiến không tồi đâu."
Trong lòng tôi lúc này đang nhen nhóm một ý định muốn lùng sục để triệt hạ chuyện ma quái này, thế nên mới dùng lời lẽ để khẽ khàng ướm thử thái độ của Lee Jin-hee.
"Hửm. Mà thôi, việc gì phải nghiêm trọng hóa vấn đề đến mức phải làm như thế cơ chứ………………"
"Cậu có chắc là cô ấy hiện tại vẫn đang công tác tại ngôi trường đó không?"
"Ừ. Cô ấy vẫn còn dạy ở đó đấy. Một đứa trong nhóm chơi chung với tớ hồi xưa trước đây vẫn thường xuyên lui tới trường để thăm cô mà."
"Thế thì cậu chỉ cần nhắn tin hỏi xin đứa bạn đó số điện thoại của cô giáo là xong ngay chứ gì."
"Không hỏi được đâu. Nó đang phải bóc lịch trong trại cải tạo trẻ vị thành niên rồi."
Lee Jin-hee thoáng lộ vẻ lưỡng lự, đắn đo suy nghĩ, có vẻ như cô nàng hoàn toàn không muốn chủ động bày vẽ thêm chuyện để làm gì.
Thấy vậy, Oh Deok-hoon liền nhanh nhảu chen ngang vào để ra sức đổ thêm dầu vào lửa, kích bác thêm một câu:
"Biết đâu cái hiện tượng này thực chất lại có sự liên can, dính líu đến một chuyện ma quái nào đó thì sao chứ gô măng nê. Tụi mình mà tìm ra rồi đứng ra giải quyết êm đẹp thì vừa kiếm thêm được điểm tích lũy, lại vừa đập tan được cái sự bứt rứt trong lòng cậu bấy lâu nay, chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao."
"Cái chính là… hồi còn đi học tiểu học, tớ đã bày ra quá nhiều trò quậy phá khiến cô giáo phải bận tâm lo lắng, tổn hao tâm huyết vì mình rồi. Bây giờ tự dưng đùng đùng vác mặt đến tìm gặp lại cô, tớ cứ thấy ngại ngại, xấu hổ kiểu gì ấy."
Nhìn cái biểu cảm ngượng ngùng, xấu hổ hiện rõ trên khuôn mặt kia, xem ra cô nàng đầu gấu này tính ra vẫn còn giữ lại được chút lương tâm con người.
"Hiện tại cậu vừa chăm chỉ đi học cấp ba tử tế, lại vừa tự mình bôn ba đi làm thêm kiếm ra tiền rồi cơ mà. Cô giáo mà nghe được tình hình cuộc sống hiện tại chuyển biến tích cực như thế của cậu, chắc chắn cô sẽ cảm thấy vô cùng vui mừng và tự hào về cậu đấy."
"……Liệu có thật là như thế không?"
"Chắc chắn rồi. Đối với những người làm nghề nhà giáo, việc được những đứa học trò cũ năm xưa mình từng cất công dạy dỗ chủ động quay trở về thăm hỏi luôn là một điều vô cùng thiêng liêng và tràn ngập cảm giác thành tựu."
Trước những lời lẽ thuyết phục thấu tình đạt lý của tôi, Lee Jin-hee cuối cùng cũng khẽ gật đầu đồng ý.
"Được rồi, thế thì ngay ngày mai tan học xong tụi mình sẽ xuất phát đi luôn vậy."
"Tuyệt vời. Cả đám cùng đi chung cho vui nhé!"
Sau khi cả nhóm thống nhất, hẹn ước với nhau rằng ngày mai ngay sau khi kết thúc buổi học ở trường sẽ cùng nhau kéo đến ngôi trường tiểu học năm xưa mà Lee Jin-hee từng theo học để tìm gặp cô giáo, chúng tôi liền lục tục đứng dậy ra về.
"Mọi người về cẩn thận nhé."
"Jin-hee ơi, đi làm thêm chăm chỉ và cố gắng lên nha~"
"Biết rồi~" Sau khi cả đám vẫy tay chào tạm biệt Lee Jin-hee – cô nàng lúc này đang loẹt quẹt mang đôi dép lê bước ra tận cửa để tiễn khách, chúng tôi liền chia nhau ra thành từng ngả: người thì chọn cách đi bộ ra về, người thì di chuyển ra trạm xe buýt để chờ xe.
Có vẻ như lộ trình đường về nhà của Ahn Kyeong-won và tôi có cùng chung một hướng đi, thế nên cậu chàng đã cùng bước lên chiếc xe buýt tuyến Gwanak 05 cùng với tôi.
Vù ú ú úng_______ Vì thời điểm này đang trùng vào khung giờ cao điểm tan tầm của người dân lao động, nên bên trong khoang xe buýt chật ních người, hành khách đứng chen chúc nhau khiến hai đứa chúng tôi phải ra sức bám chặt vào tay vịn để giữ vững trọng tâm cơ thể trước những cú xóc nảy.
Thế nhưng ngay cả trong một không gian chật hẹp, rung lắc của xe buýt như vậy, một tay của Ahn Kyeong-won vẫn lăm lăm cầm chặt chiếc điện thoại di động để cắm mặt vào tìm kiếm, tra cứu một cái gì đó vô cùng chăm chú.
"Cậu dán mắt vào màn hình để lùng sục cái gì suốt từ nãy đến giờ thế?"
"Chỉ là… tớ cứ suy nghĩ mãi về chuyện lúc nãy, càng ngẫm lại càng thấy cái hiện tượng này mang đậm màu sắc của một giai thoại dị biệt. Thế nên tớ đang tranh thủ tìm hiểu, tra cứu thêm một vài thông tin xoay quanh nó xem sao."
Mặc cho chiếc xe buýt liên tục chao đảo, lắc lư trên mặt đường, ánh mắt của Ahn Kyeong-won vẫn đóng đinh bất động vào màn hình chiếc điện thoại thông minh.
"'Phone Eun-jung'? Cái thuật ngữ quái đản này lại là cái gì nữa đây… Ôi ôi_______"
"Cẩn thận kìa."
Chiếc xe buýt bất ngờ đạp phanh gấp khiến cơ thể cậu chàng bị mất đà, loạng choạng suýt ngã nhào về phía trước. Thấy vậy, tôi liền nhanh tay chộp lấy chiếc ba lô của cậu ta để kéo giật lại, giúp cậu ta lấy lại thăng bằng.
Nhân tiện nói về chuyện này, trong lòng tôi lúc này cũng vừa nảy sinh ra một chút thắc mắc tò mò, thế nên mới tiến lại gần và khẽ khàng cất tiếng hỏi nhỏ Ahn Kyeong-won – người nãy giờ vẫn đang đổ dồn toàn bộ sự chú ý vào chiếc điện thoại:
"……Mà này, cậu có suy nghĩ gì về chuyện đó không?"
"Chuyện gì cơ?"
"Thì cái hiện tượng siêu nhiên dị quái mà tụi mình đang gặp phải ấy."
Tôi cố tình hạ thấp tông giọng của mình xuống hết mức có thể, nói vừa đủ nghe để tránh làm ảnh hưởng hay gây sự chú ý đến những hành khách khác xung quanh trên xe buýt.
"Cậu có cảm thấy một điều vô cùng kỳ lạ là dạo gần đây, tần suất các vụ việc siêu nhiên, quái dị xảy ra xung quanh tụi mình đang có dấu hiệu tăng đột biến một cách bất thường không?"
"……Nghe cậu nói thì đúng là như vậy thật."
Ahn Kyeong-won lúc này mới chịu thu hồi chiếc điện thoại để nhét vào túi quần, rồi khẽ gật đầu đồng tình với quan điểm của tôi.
"Hóa ra ngay cả bản thân cậu với tư cách là Trưởng ban cũng đã bắt đầu để tâm chú ý đến chuyện này rồi sao. Cái tần suất các sự kiện siêu nhiên ập đến dạo gần đây quả thực là có phần hơi quá dày đặc rồi."
"Thế cậu nhận định thế nào về việc này? Liệu đây có phải là những quân bài, những trò phá hoại do chính tay tên Ma Vương đứng sau giật dây, phái đến để hãm hại tụi mình không?"
"Hửm."
Bên trong khoang xe buýt đang rung lắc liên hồi, cậu chàng khẽ hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chăm chú quan sát khung cảnh hoàng hôn chiều tà đang dần buông xuống phía sau những tòa nhà cao tầng để trầm ngâm suy nghĩ.
Nhìn biểu cảm đó của Ahn Kyeong-won, tôi liền tiếp tục liệt kê ra một chuỗi những điểm bất thường, quái dị mà bản thân đã tự mình đúc kết được trong thời gian qua:
"Cậu cứ thử nhớ lại cái sự kiện trò chơi trốn tìm trong góc tối (Corner Game) và vụ án gọi hồn (Necromancy) lần trước mà xem. Nói một cách sòng phẳng thì cái việc tụi mình có thể thuận lợi triệu hồi thành công một lúc tận ba thực thể oán hồn ngay trong lần thử đầu tiên, nghe nó đã hoang đường và dễ dàng đến mức vô lý đùng đùng rồi.
Hay như cái trường hợp thế giới game Minecraft vào dịp cuối tuần trước cũng vậy, dẫu biết rằng những lời đồn thổi về nó đã âm thầm lan truyền từ trước, thế nhưng cái cách mà tất cả các thành viên trong câu lạc bộ bị cuốn vào vòng xoáy của nó một cách đồng loạt và nhanh chóng như thế, cứ cho tớ cái cảm giác như có một bàn tay vô hình nào đó đã cố tình sắp đặt, dàn dựng vô cùng gượng ép vậy………………"
Gương mặt của Ahn Kyeong-won lộ rõ một vẻ đờ đẫn, hoàn toàn chìm đắm vào dòng suy nghĩ nội tâm của bản thân. Cậu chàng không đưa ra lời đáp trả trực tiếp nào mà chỉ khẽ gật đầu nhẹ một cái như để ghi nhận lời tôi nói.
Vù ú úng_______ Két.
"Cho tôi xuống xe với nào~" Một người phụ nữ trung niên lách qua người hai đứa chúng tôi, thô bạo huých mạnh vào vai để tìm đường chen chân ra phía cửa xuống.
Chiếc xe buýt sau đó lại tiếp tục nổ máy, chuyển bánh dứt khoát về phía trước. Hai đứa chúng tôi vẫn tiếp tục đứng im tại chỗ, phóng tầm mắt qua lớp kính cửa sổ để ngắm nhìn những con hẻm nhỏ dốc đứng của khu phố đang lướt qua vùn vụt bên ngoài.
"Theo góc nhìn và nhận định cá nhân của tớ thì chuyện là thế này, thưa Trưởng ban."
Cậu chàng từ tốn mở miệng, chậm rãi lên tiếng:
"Dù là cái thế lực bí ẩn, quái dị đang âm thầm ẩn nấp bên trong khuôn viên trường học, hay là Tập đoàn cỏ bốn lá Clover hùng mạnh ở bên ngoài xã hội kia… Thực chất, các tổ chức hay thế lực có mối liên can mật thiết đến các câu chuyện ma quái, dị tượng vốn dĩ đã âm thầm tồn tại từ thuở sơ khai rồi.
Thế nhưng, cái tác nhân chính đứng sau giật dây, dùng các thủ đoạn tinh vi để móc nối, xâu chuỗi tất cả những yếu tố rời rạc đó lại với nhau nhằm tạo thành một cái bẫy hoàn chỉnh chống lại tụi mình, tớ tin chắc chắn không ai khác ngoài những mưu đồ bất chính của tên Ma Vương."
"……Hửm."
Những tia nắng cuối ngày của ánh hoàng hôn chiếu tà hắt qua lớp kính cửa sổ xe buýt, vô tình phản chiếu lên tròng kính cận của Ahn Kyeong-won làm lóe lên những vệt sáng lấp lánh.
"Hắn ta đang thu mình, nằm rạp bên dưới nền đất của khu vực sân trường để ngày đêm rình rập, chờ đợi thời cơ chín muồi nhằm săn đuổi tụi mình. Hắn âm thầm giám sát, theo dõi sát sao từng đường đi nước bước, từng nhất cử nhất động của tụi mình không rời một giây.
Để rồi chỉ cần nhận thấy tụi mình vô tình rơi vào một hoàn cảnh hay một tình huống nào đó có khả năng liên đới đến các câu chuyện ma quái, gã Ma Vương sẽ ngay lập tức dùng quyền năng của mình để thắt chặt sợi dây liên kết đó, biến nó thành một cái bẫy chết người nhằm dồn tụi mình vào chỗ chết."
"Là do Ma Vương làm sao………………"
Tôi cũng từ từ khẽ gật đầu đồng tình trước lời phân tích logic của cậu ta. Suy đi tính lại thì quả thực là như vậy, nếu đặt bản thân tôi vào vị trí của tên Ma Vương, khi nhìn thấy cái lũ nhóc mục tiêu mà mình đang nhắm đến lại tự mình bày ra trò gọi hồn tế lễ, thì việc gì tôi phải bỏ qua cơ hội trời cho đó cơ chứ.
Chắc chắn tôi cũng sẽ lập tức can thiệp quyền năng của mình vào để phái đến những thực thể oán hồn hung hãn, tàn bạo nhất để tiễn cả lũ chúng nó về chầu diêm vương cho nhanh gọn.
'... Nếu lý giải theo chiều hướng đó, thì việc tụi mình cứ hễ cất công đi lùng sục, tìm kiếm thông tin về bất kỳ câu chuyện ma quái nào là y như rằng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm của nó, xem ra cũng là điều hoàn toàn hợp lý và dễ hiểu thôi.'
"Thế nhưng Trưởng ban à, cậu tuyệt đối phải giữ một thái độ vô cùng cẩn trọng đấy."
Cậu chàng vừa dùng ngón tay đẩy ngược gọng kính cận lên sống mũi vừa bày ra một khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng, đưa ra lời cảnh báo:
"Bên cạnh những sự kiện dị biến mang đậm dấu ấn, chắc chắn 100% là do một tay tên Ma Vương phái đến hãm hại tụi mình, thì trên thực tế vẫn tồn tại một vài vụ việc hoàn toàn không có bất kỳ sự liên can hay can thiệp nào của hắn cả."
"……Đúng là có chuyện đó thật."
"Chuỗi những câu chuyện ma quái liên tiếp dồn dập ập đến ngay trong tuần đầu tiên kể từ sau khi Trưởng ban hoàn tất buổi lễ khai giảng để bước chân vào trường. Rồi cái sự kiện thực thể ma quái Porinces, hay như cái trò chơi trốn tìm trong góc tối (Corner Game) lần trước, tất cả những vụ việc đó rõ ràng đều là do một tay Ma Vương chủ động phái đến, hoặc lợi dụng thời cơ tụi mình sơ hở để móc nối hãm hại.
Bởi lẽ giữa những sự kiện đó hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ một sợi dây liên kết logic nào cả, và ngay cả những giáo viên trong trường cũng trở thành nạn nhân chịu chung số phận bị gánh chịu hậu quả tai bay vạ gió cùng tụi mình. Thế nhưng………………"
Đúng lúc này, chiếc xe buýt bắt đầu giảm tốc độ, chuẩn bị tiến vào trạm dừng xe nơi tôi cần phải xuống. Tôi liền từ tốn đứng dậy để chuẩn bị hành lý bước xuống xe, đồng thời tập trung cao độ để lắng nghe lời khuyên bảo, phân tích tâm huyết cuối cùng của cậu chàng:
"Cái sự việc gã giáo viên dạy môn Khoa học âm thầm bày ra trò nguyền rủa để rồi cuối cùng lại bị chính cái thứ bùa chú đó quật ngược trở lại gánh chịu hậu quả thảm khốc... Cái sự kiện đó rõ ràng là một việc xảy ra hoàn toàn độc lập, chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào với tên Ma Vương cả. Từ lúc mở đầu cho đến khi kết thúc, toàn bộ tiến trình của vụ án đều là do những con người bằng xương bằng thịt – chính là gã giáo viên đó – tự mình chủ đạo và dàn dựng lên cả."
"……Tớ cũng có chung một dòng suy nghĩ giống hệt như cậu vậy."
"Cả cái vụ án tụi mình bị hút linh hồn vào bên trong thế giới của trò chơi điện tử lần trước cũng tuân theo quy luật tương tự. Vì bản thân tụi mình đã tự nguyện chủ động tìm hiểu và tự tay bấm nút play để trải nghiệm một tựa game vốn dĩ đã chứa đựng sẵn mầm mống độc hại nguy hiểm, nên tên Ma Vương có chăng cũng chỉ đơn giản là dùng một chút thủ đoạn tinh vi để đẩy nhanh tiến trình, khiến cho cái lời nguyền ma quái ẩn giấu bên trong tựa game đó sớm ngày được hiện thực hóa ra ngoài đời thực mà thôi.
Thế nhưng, bản thân cái trò chơi chứa đựng cả một khối oán niệm ma quái khổng lồ đó vốn dĩ đã được người ta lập trình và tạo ra từ tận 10 năm trước rồi. Cậu có thấu hiểu được cái bản chất cốt lõi mà tớ đang muốn truyền tải ở đây không?"
Tôi khẽ gật đầu một cái thật mạnh, bày ra một khuôn mặt vô cùng nghiêm túc để biểu thị rằng bản thân hoàn toàn tiếp thu và thấu hiểu những gì cậu ta vừa phân tích.
Quả thực là như vậy, dẫu cho hệ thống (System) có cất công thu thập và tổng hợp những câu chuyện ma quái đó về đi chăng nữa, thì bản chất của những hiện tượng dị biến đó vốn dĩ đã luôn tồn tại âm thầm trong thế giới này từ trước rồi.
"Ma Vương, Nhà trường, và Tập đoàn Clover. Ba cái thế lực phản diện hoàn toàn độc lập, riêng biệt này đang vô tình tạo thành các bánh răng khớp nhau, cùng nhau vận hành và xoay chuyển trong cái thế giới này."
Và nếu dựa vào cái tình tiết tên Ma Vương ra tay tàn độc, hoàn toàn không có chút kiêng dè hay nể nang gì trong việc tước đoạt mạng sống của các giáo viên trong trường, có một điều trớ trêu là: ba cái thế lực này hoàn toàn không phải là những kẻ đồng minh chung một chiến tuyến với nhau.
Kể từ thời điểm này trở đi, ba cái thế lực sừng sỏ này rồi sẽ có những màn tranh đoạt, đan xen và kìm hãm lẫn nhau theo chiều hướng phức tạp đến mức độ nào đây?
Và liệu rằng ở ngay chính giữa trung tâm của vòng xoáy xung đột khốc liệt đó, cái câu lạc bộ Câu lạc bộ Truyện ma nhỏ bé, yếu ớt của tụi tôi có thể tìm ra con đường sống để tự bảo vệ vẹn toàn mạng sống của bản thân mình hay không?
Đến khi tôi hoàn tất việc di chuyển để trở về nhà thì bầu trời bên ngoài cũng đã chính thức sập tối.
Có vẻ như mẹ tôi đang tự tay vào bếp để chuẩn bị món cá thu nướng cho bữa tối, bởi lẽ ngay từ khi mới đặt chân đến trước cửa ra vào của căn hộ, khứu giác của tôi đã bị lấp đầy bởi một mùi hương thơm ngon, béo ngậy đặc trưng của món cá nướng.
"Con mới đi học về ạ~"
"Con trai về rồi đấy à?"
Tiếng mẹ tôi vọng ra từ phía khu vực bếp để vọng lời chào hỏi, tay mẹ vẫn đang bận rộn làm lụng nên không thể ngẩng đầu lên.
"Vâng ạ, hi hi. Con vừa mới tranh thủ đi tụ tập, chơi bời cùng mấy đứa bạn bên câu lạc bộ về ạ."
"Ừ con~ Mau khẩn trương vào nhà vệ sinh rửa tay chân cho sạch sẽ rồi ra chuẩn bị dùng bữa tối đi con trai."
"Vâng ạ~" Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc ba lô học sinh xuống góc phòng, nhanh chóng cởi bỏ bộ đồng phục trường để thay vào một bộ quần áo ở nhà rộng rãi, thoải mái. Sau khi hoàn tất việc vào nhà vệ sinh để vệ sinh cá nhân, rửa sạch tay chân và bước ra ngoài, đập vào mắt tôi là hình ảnh mẹ vẫn đang bận rộn đứng bên bếp lửa để nướng cá, còn bố thì đang lúi húi giúp mẹ bày biện bát đũa ra bàn ăn.
"Hôm nay cả bố và mẹ đều đã cùng nhau xuống bếp để chuẩn bị một mâm cơm tươm tất thế này rồi, nên sau khi dùng bữa xong, phần việc rửa bát đĩa bẩn cứ thế giao lại cho Lee Joon con xử lý nhé."
"Vâng ạ, con biết rồi."
Ngay sau đó, ba thành viên trong gia đình chúng tôi cùng nhau quây quần, ngồi vào bàn ăn để bắt đầu dùng bữa tối.
Bố tôi đang loay hoay dùng đũa để gỡ từng miếng thịt cá thu, bỗng nhiên bố khẽ liếc mắt sang để dò xét biểu cảm trên gương mặt của tôi với một ánh mắt vô cùng cẩn trọng, rồi mới rụt rè lên tiếng khơi mào câu chuyện:
"Mà này, Lee Joon ơi."
Khụ khụ_______ Bố khẽ hắng giọng một tiếng để lấy lại sự nghiêm túc:
"Về cái kết quả của kỳ thi giữa học kỳ vừa rồi ấy… Tình hình điểm số của con cụ thể là như thế nào rồi hả con?"
"Oa, tí nữa thì con quên mất!"
Thực chất là kết quả xếp hạng toàn trường đã được nhà trường chính thức công bố công khai từ ngày hôm qua (thứ Hai) rồi. Thế nhưng vì suốt cả ngày hôm đó tôi cứ mải mê, cuống cuồng tập trung vào cái công tác tính toán để phân chia điểm thưởng tích lũy cho các thành viên trong câu lạc bộ, đâm ra đầu óc cứ quay cuồng mà quên bẵng đi mất cái việc quan trọng này chưa kịp thông báo cho bố mẹ hay.
Tôi nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, tự tin dõng dạc thông báo:
"Kỳ thi này con đạt thứ hạng 15 toàn trường ạ."
"Cái gì cơ! Hạng 15 toàn trường á!!"
Bố tôi nghe xong câu trả lời thì sốc nặng đến mức lập tức đặt mạnh đôi đũa xuống mặt bàn, gương mặt lộ rõ một sự bàng hoàng, kinh ngạc tột độ.
"Đặt gà rán ngay và luôn con ơi!"
Là món gà nướng, gà rán tẩm bột (Chicken) thần thánh!
"Kìa ông nó ơi! Cả nhà mình rõ ràng là đang ngồi ăn cơm tối tươm tất thế này cơ mà, hô hô."
"Thế à? Nếu vậy thì đợi lát nữa sau khi cả nhà mình dùng xong bữa tối, bố sẽ lấy xe ô tô để chở cả nhà mình cùng nhau đi lượn một vòng hóng gió (Driving) nhé! Đích thân bố sẽ cầm lái!"
"Cái ông này thật là! Hô hô."
Cả bố và mẹ tôi bỗng nhiên rơi vào một trạng thái vô cùng phấn khích, vui mừng khôn xiết.
Chứng kiến cái phản ứng có phần hơi thái quá đó của phụ huynh, tôi bèn nhắm mắt lại để cố gắng lục lọi, tìm kiếm lại đống ký ức của tiền kiếp (kiếp trước) xem sao, và rồi tôi cũng đã nhanh chóng tìm ra được câu trả lời thích đáng cho mình.
Số là vào cái hồi bản thân còn là một học sinh cấp ba thực thụ ngoài đời thực, vì phải gánh chịu những áp lực nặng nề đến từ kỳ thi đại học nên tôi đã ra sức cày cuốc, học tập vô cùng điên cuồng, nhờ vậy mà thành tích luôn duy trì ổn định ở mức thứ hạng từ 40 đến 50 toàn trường.
Thế nhưng, câu chuyện vào cái thời bản thân còn là một học sinh cấp hai thì lại hoàn toàn trái ngược: hồi đó tôi luôn giữ vững một tư tưởng vô cùng ung dung, thong thả, nghĩ bụng bản thân chỉ cần học hành tà tà làm sao để đủ điểm đỗ vào một ngôi trường cấp ba hệ công lập bình thường là được rồi, chẳng cần phải tranh giành làm chi cho mệt người. Chính vì cái lối tư duy độc hại đó mà thành tích học tập của tôi suốt những năm tháng cấp hai luôn lẹt đẹt, thảm hại ở quanh mức vị trí thứ 100 toàn trường.
Đối với bản thân tôi ở thời điểm hiện tại – một người đang được trải nghiệm cuộc sống học sinh cấp ba lần thứ hai trong đời, cái việc đạt được thứ hạng 15 toàn trường dẫu biết là một thành tích rất tốt, thế nhưng nó hoàn toàn không phải là một con số quá đỗi kinh thiên động địa đến mức phải sốc nặng như vậy.
Thế nhưng, nếu đặt mình dưới góc độ nhìn nhận của bố mẹ tôi – những người vốn dĩ vẫn luôn bị đóng đinh ký ức về hình ảnh một đứa con trai suốt ngày học hành lẹt đẹt ở vị trí thứ 100 hồi cấp hai, thì cái việc đứa con mình bỗng nhiên lột xác ngoạn mục để nhảy vọt lên vị trí thứ 15 toàn trường cấp ba rõ ràng là một cú sốc tâm lý quá đỗi ngỡ ngàng và tự hào.
Kết quả là, ngay sau khi cả nhà vừa kết thúc bữa tối, bố mẹ đã cuống cuồng giục tôi khoác thêm chiếc áo khoác ấm vào người rồi cả nhà cùng nhau háo hức bước chân ra khỏi cửa.
"Vào một ngày trọng đại và tràn ngập niềm vui thế này thì làm sao có thể cứ thế trôi qua một cách tẻ nhạt, bình thường được hả Lee Joon con trai! Vì cơm tối thì cả nhà mình cũng đã lỡ ăn mất rồi nên giờ không thay đổi được nữa, hay là tụi mình cùng nhau kéo vào rạp xem một bộ phim điện ảnh thật hay nhé? Hoặc không thì bố cứ lái xe chạy dọc theo con đường đại lộ ngắm cảnh sông nước, rồi lát nữa cả nhà mình cùng ghé vào một tiệm bánh ngọt nào đó để thưởng thức món tráng miệng nhé?"
Tâm trạng của bố tôi lúc này đang tốt đến mức đỉnh điểm, dẫu cho hai tay đang bận bám chặt vào vô lăng để điều khiển xe nhưng khuôn mặt bố vẫn liên tục bật ra những tràng cười hà hà vô cùng sảng khoái.
"Hô hô. Hôm nay con trai làm mẹ bất ngờ quá đấy, Lee Joon à. Thực ra dạo gần đây thấy con suốt ngày cứ lêu lổng, dành thời gian tụ tập chơi bời cùng cái hội nhóm câu lạc bộ đó nên mẹ cũng chẳng dám đặt kỳ vọng gì nhiều đâu, không ngờ là đằng sau lưng bố mẹ, con lại âm thầm nỗ lực cày cuốc học hành chăm chỉ đến mức độ này cơ đấy."
Mẹ tôi cũng lộ rõ một vẻ mặt vui mừng, hạnh phúc ra mặt. Bầu không khí gia đình lúc này phải nói là vô cùng ấm áp, hòa thuận và ngập tràn tiếng cười.
Cuối cùng, bố mẹ hào hứng kéo tôi vào bên trong trung tâm thương mại Clover gần đó, ra sức ép buộc đòi chọn mua cho tôi một món quà đắt tiền nào đó để làm phần thưởng khích lệ thành tích học tập. Tôi phải ra sức từ chối, can ngăn mãi thì cuối cùng cả nhà mới thống nhất đi đến một phương án thỏa hiệp chung: đó là bố mẹ sẽ chủ động tăng thêm một khoản tiền tiêu vặt hàng tháng cho tôi, rồi cả nhà lại cùng nhau vui vẻ lên xe ra về.
Tôi chủ động đưa ra cái quyết định thỏa hiệp đòi tăng tiền tiêu vặt như vậy là bởi vì bản thân đang cân nhắc đến việc trong tương lai, khi các hoạt động săn lùng câu chuyện ma quái của câu lạc bộ ngày một mở rộng, chắc chắn tôi sẽ phải tiêu tốn và chi trả rất nhiều khoản kinh phí, lộ phí phát sinh khác nhau.
"Mà mẹ ngẫm lại thấy cũng lạ thật đấy, chuyện này đúng là hy hữu mà. Cái khoảng thời gian con trai mẹ chịu khó dốc hết sức bình sinh ra để cày cuốc học tập chăm chỉ như thế này, tính ra từ trước đến nay ngoại trừ cái hồi con học tiểu học, suốt ngày ganh đua điểm số khốc liệt với con bé Eun-jung ra thì đúng là chưa từng có thêm một lần nào khác nữa luôn."
"Mẹ bảo ai cơ ạ?"
"Thì cái con bé Eun-jung ấy. Cái đứa bạn cùng bàn Kim Eun-jung của con hồi xưa ấy mà. Con không có chút ấn tượng hay ký ức gì về con bé đó à?"
"……Con hoàn toàn không nhớ gì về cái tên đó cả."
"Cái con bé hồi xưa hai đứa cùng nhau dắt tay đi học chung ở cái lớp học thêm (study room) ấy mà, lên lớp học chính khóa ở trường tiểu học hai đứa lại may mắn được cô giáo sắp xếp cho ngồi chung một bàn nữa chứ. Hồi đó hai đứa tụi con suốt ngày coi nhau như đối thủ truyền kiếp, ra sức học hành cày cuốc để ganh đua thứ hạng với nhau một cách vô cùng khốc liệt cơ mà. Con thực sự không nhớ chút gì sao?"
"_______"
"Cái thằng bé này thật là, một người bạn cùng bàn từng có mối quan hệ thân thiết gắn bó đến mức độ đó mà con cũng có thể quên sạch sành sanh cho được. Dẫu biết là sau đó con bé đã làm thủ tục chuyển trường đi nơi khác rồi, thế nhưng nếu ở phương xa mà con bé nghe được việc con quên mất nó thế này, chắc chắn nó sẽ cảm thấy tủi thân và hụt hẫng lắm đấy."
"Hà hà. Cái chuyện đó cũng là điều hoàn toàn bình thường thôi mà bà nó ơi. Ngay cả bản thân tôi bây giờ khi lật giở lại cuốn album ảnh kỷ yếu hồi tiểu học ra xem, nhìn vào cái mâm cơm toàn những gương mặt lạ hoắc lạ huơ, đầu óc có còn đọng lại chút ký ức gì nữa đâu."
"Ông thì nói làm gì, ông năm nay đã bước sang độ tuổi đầu 40 rồi cơ mà! Trong khi Lee Joon nhà mình năm nay mới chỉ là một cậu nhóc 17 tuổi đầu thôi đấy chứ………………"
Ngay sau khi bước chân về đến nhà, tôi liền cuống cuồng chạy lao thẳng vào trong phòng riêng của mình, khẩn trương mở ứng dụng KakaoTalk lên để kiểm tra nhóm chat chung của câu lạc bộ.
Quả nhiên đúng như dự đoán, bên trong cửa sổ nhóm chat lúc này đang rơi vào một trạng thái hỗn loạn, nháo nhào hơn bao giờ hết.
[Yoon Seon-ah: Trong lúc em đang vắng nhà không có ở đây, bà ngoại em bảo là đột nhiên có một cô bạn tên là Eun-jung tìm đến tận nhà để gửi tặng một chai nước ngọt rồi mới rời đi này………………] [Ahn Kyeong-won: Bên phía nhà tớ cũng vừa xảy ra một chuyện kỳ quái y chang vậy này. Bố mẹ tớ tự dưng đùng đùng gặng hỏi tớ xem có còn nhớ về một người bạn tên là Eun-jung, người từng cùng tớ tham gia học chung tại Viện Phát triển Giáo dục Thần đồng (Gifted Education Center) hồi còn nhỏ tuổi hay không nữa.] [Oh Deok-hoon: Ối ối ối, hai người đang bày trò đùa dai, tấu hài đấy à gô măng nê.] [Ahn Kyeong-won: Thế còn tình hình bên phía Deok-hoon cậu thì sao?] [Oh Deok-hoon: Bên nhà tớ thì hiện tại vẫn bình yên vô sự, hoàn toàn không xảy ra bất kỳ biến cố hay điều gì bất thường cả………………] Bản thân tôi cũng không dám chậm trễ, liền khẩn trương dùng ngón tay gõ nhanh một tràng tin nhắn dài để gửi vào nhóm chat: [Lee Joon: Ngay chính tại nhà tớ cũng vừa mới xảy ra một sự việc tương tự xong này. Bố mẹ tớ đột nhiên lên tiếng gặng hỏi tớ xem có còn đọng lại chút ký ức gì về một cô bạn cùng bàn hồi còn nhỏ tên là Eun-jung hay không. Mẹ bảo hồi xưa tớ và con bé đó từng có khoảng thời gian cùng nhau đi học chung ở một lớp học thêm, và sau đó con bé đã hoàn tất thủ tục chuyển trường đi nơi khác ngay trước thời điểm diễn ra lễ tốt nghiệp tiểu học.] [Yoon Seon-ah: Ôi trời đất ơi] [Oh Deok-hoon: Rợn hết cả tóc gáy] [Ahn Kyeong-won:;;;;] [Lee Joon: Còn tình hình bên phía Ha-yoon và Jin-hee thì sao rồi hai cậu? Sóng gió bên chỗ hai cậu có xuất hiện điều gì quái dị, bất thường không?] Thế nhưng, có vẻ như cô nàng Ha-yoon hiện tại đang không cầm máy điện thoại nên dòng tin nhắn vẫn duy trì trạng thái chưa đọc, còn Lee Jin-hee chắc là vẫn đang bận rộn vắt kiệt sức lao động tại quán làm thêm nên cũng hoàn toàn không thấy tăm hơi, phản hồi gì lại.
[Ahn Kyeong-won: Thưa Chủ tịch, tình hình chuyển biến phức tạp thế này thì tụi mình phải xử lý làm sao bây giờ?] [Yoon Seon-ah: Em thấy sợ hãi quá đi mất] [Oh Deok-hoon: Cái này là nghiêm túc thật sự đấy à gô măng nê] Ngay lập tức, tôi liền đóng vai trò là người cầm trịch, bắt đầu dứt khoát đưa ra những chỉ thị, phân công công việc cụ thể cho từng thành viên: [Lee Joon: Tất cả mọi người ngay lập tức hãy tận dụng cơ hội này để gặng hỏi bố mẹ mình một cách thật chi tiết, cụ thể về thông tin của người bạn tên là Eun-jung đó xem sao. Hãy hỏi xem diện mạo khuôn mặt con bé ra sao, tính cách đặc trưng của nó như thế nào. Đồng thời khẩn trương lục lọi, tìm kiếm lại toàn bộ đống cuốn album ảnh kỷ yếu tốt nghiệp thời tiểu học xem có dò tìm ra được bức ảnh thẻ nào của con bé còn sót lại hay không.] [Ahn Kyeong-won: Rõ (OK)] [Yoon Seon-ah: Em biếtt rồi ạ] [Oh Deok-hoon: A á à, vòng quay định mệnh cuối cùng cũng đã chính thức bắt đầu chuyển bánh rồi sao] [Lee Joon: Deok-hoon cậu cũng đừng có ở đó mà lười biếng chơi bời nữa, khẩn trương bắt tay vào mà tìm kiếm xem sao đi. Cái việc trong số tụi mình tự dưng lại xuất hiện duy nhất một trường hợp ngoại lệ đứng ngoài cuộc như cậu, ngẫm lại thấy nó mới là điều bất thường và quái dị nhất đấy] [Oh Deok-hoon: Thần hạ đã rõ thưa chỉ huy nê.] Bản thân tôi sau khi tắt màn hình điện thoại cũng không dám chậm trễ thêm một giây nào, liền khẩn trương mở cửa bước sang căn phòng lớn của bố mẹ – nơi hai người vừa mới trở về và đang bận rộn thay quần áo – để bắt đầu dò hỏi một cách dồn dập những thông tin xoay quanh cô bạn Eun-jung.
◆◆◆◆◆◆◆◆

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn