Chương 146: Truyện ma thứ mười sáu: Khu vực suy luận tiết 4 (10)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Đi thôi."
Cả ba chúng tôi lại bước dọc theo hành lang tầng 2, đi vào phòng phát thanh nằm ngay cạnh phòng giáo viên.
Két—
"Tôi! Tại sao! Tôi lại phải làm cái trò đó cơ chứ!"
"Từ từ đã nào, thầy hãy bình tĩnh lại……………"
Bên trong phòng phát thanh lúc này khá hỗn loạn khi có thêm sự xuất hiện của những người mới.
Thầy chủ nhiệm đang nổi giận lôi đình, viên cảnh sát thì nỗ lực khuyên ngăn, còn cô Han Ah-ri thì đang đứng co giật, run rẩy ở một góc phòng.
"Tôi là giáo viên ở đây đấy, giáo viên! Làm sao tôi có thể làm cái việc vô lý như thế được chứ!"
"Chuyện đó phải điều tra dần dần mới rõ được. Cơ mà tôi có cuộc điện thoại gấp, mọi người vui lòng đợi ở đây một chút nhé. Alo? Vâng, thưa Giám đốc đồn………………"
Viên cảnh sát đi vào phòng cách âm của studio để nghe điện thoại, ngay sau đó Lớp phó và Joo Ye-seul cũng bước vào phòng phát thanh.
Tính cả thầy chủ nhiệm và cô Han Ah-ri mới tập hợp, tổng cộng số người bị gọi đến phòng phát thanh lúc này là 7 người.
Cộng thêm cả viên cảnh sát nữa là 8 người, khiến gian phòng phát thanh vốn dĩ nhỏ hẹp nay lại càng thêm chật chội và hỗn loạn.
"J-Joon à……………"
Nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, tôi quay lại thì thấy thầy chủ nhiệm đang run cầm cập, lấy tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
"T-Tại sao em lại vu khống cho thầy một cái tội danh vô lý như thế……"
"………"
"Th-Thầy đối xử với em tốt như thế… Vậy mà em lại đáp trả thầy thế này sao……"
Việc thầy chủ nhiệm giữ chìa khóa dự phòng nên có thể chạy qua hành lang vắng người bất cứ lúc nào để mở cửa sổ lớp chúng tôi. Có vẻ như thầy đã nghe được chuyện chính tôi là người mách nước chi tiết đó cho viên cảnh sát.
'Mới đó mà gã đã khai ra là do mình mách rồi sao? Thật là……………'
Gã đó có thật sự là cảnh sát không vậy?
Tôi lườm viên cảnh sát đang cuống quýt nghe điện thoại qua tấm kính của phòng cách âm studio.
Có vẻ như gã đang bị cấp trên—người được chú Park Kang-woon liên hệ—mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.
Nhưng tôi chẳng thấy tội nghiệp chút nào.
'Thực ra nhìn gã cúi đầu lí nhí như thế cũng định thấy hơi tội nghiệp đấy, nhưng tội vạ lại tăng thêm vì cái tội nhiều chuyện với thầy chủ nhiệm rồi.'
Bị mắng cho tắt bếp đi xem nào.
Cạch— Chẳng mấy chốc, viên cảnh sát ngắt điện thoại rồi mở cửa phòng studio bước ra.
Gã lập tức trợn tròn mắt lườm tôi chằm chằm.
"…Tôi nhớ là mình đã cúi đầu xin lỗi rồi cơ mà. Liệu có cần phải làm đến mức này—"
"Ai gọi điện cho anh thế?"
Tôi cắt lời gã để chỉ lấy thông tin cần thiết.
Gã nghiêm mặt nhìn tôi.
"…Cấp trên của tôi."
"Thế ạ?"
Vừa lòng lắm.
"Rõ ràng là mình đã xin lỗi rồi cơ mà……………"
Viên cảnh sát vừa lầm bầm cái gì đó vừa tiến về phía trước mọi người. Xem ra gã vẫn chưa tỉnh ngộ ra đâu.
Gã đứng trước mặt chúng tôi, đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi gật đầu.
"Mọi người đã đến đông đủ rồi nhỉ."
"………"
"Rất cảm ơn các vị đã nhiệt tình hợp tác trong lúc bận rộn như thế này."
Lúc chỉ có tụi tôi thì gã thỉnh thoảng lại nói trống không cho tiện, giờ có mặt giáo viên ở đây gã lại giở giọng lịch sự, kính cẩn hẳn ra.
"Vào lúc này, dựa trên những thông tin mới thu thập được, tôi muốn nhờ hai thầy cô đối chiếu lại lời khai của mình."
"…Vâng."
"Vì người đầu tiên phát hiện là cô Han Ah-ri rơi vào trạng thái ngất xỉu, nên bây giờ tôi mới được nghe lời khai trực tiếp từ cô ấy lần đầu tiên. Tôi đã cài đặt thiết bị phát thanh ở đây để cuộc trò chuyện bên trong có thể truyền ra ngoài, những người đang chờ ở đây chỉ cần lắng nghe nội dung và xác nhận xem có trùng khớp với những gì mình đã trải qua hay không. Nào, mời cô Han Ah-ri."
"V-Vâng, vâng……!?"
Bất ngờ bị gọi tên, cô giáo gà con giật nảy mình hoảng hốt.
Viên cảnh sát làm ra vẻ mặt 'có gì đâu mà phải giật mình' rồi chỉ tay vào trong studio.
"Chúng ta vào thôi. Cô cần phải cho lời khai."
"A, vâng… vâng."
Cô giáo đứng dậy với vẻ mặt đầy lo âu.
Ngoại hình cô trẻ đến mức nếu khoác lên người bộ đồng phục học sinh rồi đứng lẫn vào nhóm chúng tôi thì chẳng có chút gì bất hợp lý cả.
Thậm chí Jin-hee đang đứng nghênh ngang bên cạnh tôi trông còn giống chị đại hơn.
Tôi hích nhẹ Jin-hee một cái rồi thì thầm điều đó.
"Này, nhìn cậu còn giống chị đại hơn cô ấy đấy."
"Ồ~" Jin-hee hếch cằm lên vẻ đầy tự hào.
"Gan mày to bằng trời rồi đấy à, đ?"
Lần này tôi lại nhanh nhảu nghiêng đầu sang phía Ha-yoon dặn dò:
"Nói cậu là bạn cùng lứa với cô ấy chắc ai cũng tin đấy."
Nghe vậy, Ha-yoon không đáp lời, chỉ khẽ mỉm cười xì một tiếng.
Phía trước, Lớp phó và Joo Ye-seul quay lại nhìn tôi với ánh mắt kiểu 'rốt cuộc cậu đang làm cái trò gì thế'.
[Tôi xuống tầng 1 vì có việc, khi đang bước đi… ở hành lang phía Đông tôi thấy ai đó đang đứng ôm cái gì đó như búp bê ấy ạ…] [Búp bê sao?] [Thứ gì đó trông giống như vậy……………] Qua tấm kính cách âm của studio, cô giáo gà con đang đưa ra lời khai.
Việc âm thanh cuộc trò chuyện được truyền qua thiết bị phát thanh ra bên ngoài khiến không khí ở đây thật sự giống như một phòng lấy lời khai thực thụ.
'Ngoại trừ việc vị trí của chúng tôi lẽ ra phải là của giới lãnh đạo cảnh sát.'
Sáu người chúng tôi đang theo dõi cuộc trò chuyện qua tấm kính lúc này không phải là sếp cảnh sát, mà lại đang ở vị thế của những kẻ nghi phạm.
"Joon à, em chơi xỏ thầy thế này sao. Thầy đã đối xử tốt với em như thế……"
Phía sau lưng, ông thầy chủ nhiệm trung niên bụng bệch, hói đầu trông như con hói biển cứ liên tục nhăn nhó lầm bầm.
'Ồn ào vãi l……………'
Tôi phẩy phẩy tay ra hiệu cho thầy trật tự rồi tập trung vào buổi thẩm vấn cô giáo gà con.
"…Cái gì thế, cái cử chỉ đó là sao? Em đang ra hiệu bảo thầy trật tự đấy à. Thật là, đạo đức người thầy càng ngày càng đi xuống mà… Lầm bầm lầm bầm………………"
[Thế nên, vì công việc nên cô xuống tầng 1, khi đi qua sảnh chính thì nghe thấy tiếng động nên quay lại, và thấy ai đó đang đứng ôm búp bê?] [Vâng, sau đó khi tiến lại gần tôi mới nhận ra đó không phải búp bê mà là thi thể…] Cô giáo Khoa học Han Ah-ri vẫn chưa hết bàng hoàng, người cô run lên cầm cập.
[Nhưng tại sao cô lại nghĩ đó là búp bê? Có lý do gì đặc biệt không?] [Chuyện đó… Nếu anh nhìn thấy cái xác thì sẽ hiểu, vì phần thân trên và thân dưới đã bị đứt rời ra……………] Cô khẽ rung người một cái rồi nói tiếp.
[Thứ tôi nhìn thấy… là dáng vẻ ai đó đang ôm lấy phần thân trên…] [Nói cách khác là có ai đó đang đặt thi thể xuống hành lang, đúng ý cô là vậy chứ?] [Vâng…] Vậy là cô ấy đã nhìn thấy thủ phạm sao?
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả mọi người, bao gồm cả ông thầy chủ nhiệm đang lầm bầm, đều đổ dồn về phía cô Han Ah-ri.
Viên cảnh sát cũng gồng mắt tập trung, gặng hỏi: [Người đó. Kẻ cầm thi thể đó. Xin cô hãy mô tả một chút về diện mạo bên ngoài của hắn.] [Chuyện đó… Tôi không nhìn rõ lắm……………]
"Hắt~" Ai đó trong phòng phát thanh cất tiếng thở dài.
Chẳng lẽ mọi chuyện lại được giải quyết dễ dàng thế sao.
[Ban ngày ban mặt nhưng vì bị ngược sáng…… nên tôi không thấy rõ dáng vẻ……………] [Là nam hay nữ?] [Có lẽ… là nam……?] Viên cảnh sát gật đầu rồi ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay.
[Sau đó thì sao? Sau khi chạm mặt người đàn ông ôm thi thể?] [Sau đó, tôi định lại gần xem là ai… thì hắn đột nhiên quay đầu bỏ chạy thật nhanh……………] [Hắn chạy đi đâu?] Viên cảnh sát rướn người hỏi.
[Hắn đã chạy trốn đi đâu?] [Hắn nhảy qua cửa sổ hành lang để thoát ra ngoài……………] [Ra là vậy……………] Viên cảnh sát lại tiếp tục ghi chép.
[Và khi cô giáo tiến lại gần hiện trường để kiểm tra xem có chuyện gì, vì nhìn thấy tình trạng quá thảm khốc của cái xác nên đã ngất đi?] [Vâng, tôi chỉ nhớ là mình đã hét lên… Khi tỉnh lại thì đã ở trong phòng y tế rồi…] [Được rồi, hừm.] Sau khi ghi thêm vài dòng cuối cùng, viên cảnh sát gửi lời cảm ơn rồi gọi thầy chủ nhiệm vào.
[Mời thầy vào. Thầy chủ nhiệm.]
"Ư… ư…."
Thầy chủ nhiệm hầm hầm lườm tôi một cái rồi quay ngoắt đi vào để đổi ca cho cô giáo gà con.
Cô Han Ah-ri thẫn thờ bước ra từ cánh cửa cách âm, bỗng dưng bủn rủn chân tay suýt ngã khiến Lớp phó và Ye-seul phải lao đến đỡ lấy.
"Cô ơi, cô có sao không?"
"Ừ, ừ… cảm ơn các em……………"
Ba cô trò nhỏ to tâm sự với nhau. Ngược lại, nhóm Truyện ma chúng tôi gồm Ha-yoon, Jin-hee và tôi thì chỉ khoanh tay ngồi yên một chỗ.
'Thầy chủ nhiệm… Rốt cuộc thầy sẽ phản ứng thế nào đây.'
Nếu cô Jang Hwa-eun thất bại trong việc lôi kéo cô Han Ah-ri, thì đối tượng ưu tiên tiếp theo chính là thầy chủ nhiệm trước mặt này.
Dù sao thì trong số các giáo viên hiện tại, thầy chủ nhiệm là người có nhiều điểm tương tác với chúng tôi nhất và cũng có phần mến chúng tôi.
"………"
Lườm— Không biết có hiểu được suy nghĩ đó của tôi hay không, thầy chủ nhiệm lườm tôi cháy mắt qua tấm kính rồi bắt đầu đưa ra lời khai với viên cảnh sát.
[Thế nên là, tôi thật sự không hiểu tại sao mình lại bị gọi vào đây……………] [Thầy nhìn vào bản đồ ở đây xem. Hai bên đều có CCTV ghi hình không sót một góc nào, phía sau thì có học sinh tên Lee Joon này nhìn chằm chằm theo hướng thẳng. Vậy thì con đường duy nhất để ai đó có thể ra vào không phải bên trái, bên phải hay phía sau, mà chính là phía trước. Chính là lớp 1-3 vắng người do đang có tiết thể dục lúc đó.] [Ch-Chuyện đó, rõ ràng Lớp phó lớp tôi đã khóa cửa cẩn thận trước khi đi rồi mà~] [Ý tôi là chính thầy đã lén mở khóa cửa đó ra đấy. Vì trong khoảng thời gian trống giữa các buổi phỏng vấn thì chẳng có ai nhìn thấy cả.] [Th-Thế nên tôi mới bảo tại sao tôi phải! Tại sao tôi lại phải mở cái cửa đó ra cơ chứ!] Thầy chủ nhiệm tức giận đến mức thở hộc hốc.
Thế nhưng viên cảnh sát trẻ chỉ trợn mắt tiếp tục nói ra suy luận của mình.
[Nói thẳng ra thì là để tiếp tay cho đồng phạm chứ sao.] [Đ-Đồng phạm! Nói năng vớ vẩn cái gì thế không biết!] Thầy chủ nhiệm tức điên người vì cảm thấy quá vô lý.
Đó chính xác là phản ứng của tôi lúc bị nghi ngờ là thủ phạm ban nãy.
Giờ thì thầy chủ nhiệm đã ngồi vào vị trí đó, hứng chịu sự ức chế từ gã cảnh sát không có não này thay cho tôi.
[Nhưng ngẫm lại thì mọi chuyện quá rõ ràng còn gì. Thầy chủ nhiệm lúc thi thể xuất hiện đang phỏng vấn hai học sinh nữ số 17 và 18, nên bản thân thầy không thể trực tiếp thực hiện hành vi tội ác. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian trống giữa ca phỏng vấn số 15, 16 và 17, 18, việc thầy di chuyển qua hành lang vắng để vào lớp học lén mở cửa sổ ra là hoàn toàn có thể xảy ra.] [C-Có thể hay không không nói, nhưng tại sao tôi lại phải làm thế……………!] [Thầy thừa nhận là mình có thể làm được đúng không?] [!] Thầy chủ nhiệm há hốc miệng, không thốt lên lời.
Vừa hay lúc đó trong phòng giáo viên khối 1 chỉ có một mình thầy chủ nhiệm, nên chắc chắn thầy không có chứng cứ ngoại phạm trong khoảng thời gian trống giữa các ca phỏng vấn.
'Không ngờ gã làm ăn cũng ra gì đấy chứ.'
Lúc nãy gã dồn dập dồn tôi vào chân tường, tôi cứ tưởng gã có ý đồ xấu gì cơ đấy.
Thậm chí tôi còn nghi ngờ gã về phe với Công Bạch Giáo, nhưng nhìn gã cư xử ngang ngược với thầy chủ nhiệm hệt như thế này thì có vẻ đó chỉ là phương pháp điều tra vốn có của gã mà thôi.
"………"
Tôi suy ngẫm một lúc rồi khẽ hô Bảng trạng thái về phía viên cảnh sát.
'Bảng trạng thái.'
Vút— 《 BẢNG TRẠNG THÁI 》 Tên: Jang Ki-hoon Tuổi: 36 Danh hiệu: Cảnh sát trẻ Khuynh hướng:???
Kỹ năng đặc biệt: Không có Thói quen kỳ lạ:???
Mức độ hiểu biết: 0/100
'Hừm… Có vẻ đúng là gã rồi.'
Gã không phải là người của Giáo đoàn, và việc Bảng trạng thái hiện lên chứng tỏ gã cũng không phải là truyện ma.
Tên tuổi và danh hiệu đều hoàn toàn chính xác.
Đặc biệt, gã là người nhận được tin báo rồi mới đến đây sau khi vụ án mạng xảy ra, nên khả năng gã giàn xếp chuyện này là không thể.
Thái độ của viên cảnh sát này đối với tôi thực ra chỉ là do gã đơn não, hoặc đơn giản là vì ngay từ đầu gã đã bị mất thiện cảm bởi lời khai dối trá của tôi mà thôi.
[…Nhưng mà này, tại sao chuyện em Joon nhìn về phía phòng giáo viên từ phía sau trường lại được coi là sự thật dĩ nhiên thế? Chính tôi ở trong phòng giáo viên còn chẳng thấy gì cơ mà.] [Nữ sinh đối diện phỏng vấn với thầy bảo là đã nhìn thấy đấy.] [Ai cơ? Ai nhìn thấy?] [Chính là học sinh số 17, In Ha-yoon đấy.] [Hừm……………] Thầy chủ nhiệm quay đầu nhìn qua tấm kính về phía bên này.
[Em Ha-yoon nhìn thấy sao……………] Thầy nhìn chằm chằm về phía tôi một lúc rồi lại quay sang hỏi viên cảnh sát: [Thế còn em Ye-seul? Em Ye-seul có bảo là nhìn thấy không?] Nghe vậy, viên cảnh sát quay đầu về phía chúng tôi, ra hiệu bằng ánh mắt để hỏi.
Tất nhiên Joo Ye-seul lắc đầu trả lời là không nhìn thấy.
[…Cả tôi và em Ye-seul đều không nhìn thấy, vậy mà em Ha-yoon nhà chúng ta lại nhìn thấy cơ đấy. Hừm] Thầy chủ nhiệm trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi bất chợt nở một nụ cười gian xảo.
[Này, anh cảnh sát. Lại đây tôi bảo cái này một chút……………] [?] Thầy chủ nhiệm ghé sát vào tai viên cảnh sát, thì tào thì thầm điều gì đó một cách cẩn trọng.
Sắc mặt của viên cảnh sát lập tức biến đổi.
[…Có thật không đấy?] [Thật chứ, thật chứ lại. Tôi là giáo viên chủ nhiệm mà.] Thầy chủ nhiệm cười khúc kích như thể vừa mách lẻo được một trò xấu xa nào đó.
[Với lại, với lại nhé. Tôi còn nghe các học sinh trong lớp tôi kể thế này nữa này………………] [!] [Cái thằng đó ấy mà, trời ơi nó đã làm cái trò đó đấy] Thầy chủ nhiệm vừa nở nụ cười đắc thắng, nham hiểm vừa liếc mắt nhìn tôi rồi mách lẻo điều gì đó với viên cảnh sát.
Bất giác, trong lòng tôi dâng lên một điềm báo chẳng lành.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn