Chương 93: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (6)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~60 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Eun-jung á? Con thực sự không đọng lại chút ký ức hay ấn tượng gì sao?"
"Vâng ạ……………"
Mẹ tôi vừa tròn mắt ngạc nhiên vừa gặng hỏi, còn bố thì chỉ bật ra một tràng cười hà hà rồi thong thả bước ngang qua cạnh hai mẹ con.
"Cái hồi hai đứa tụi con suốt ngày dính lấy nhau như hình với bóng, ngẫm lại thấy chuyện này đúng là hy hữu mà."
"Mẹ có giữ bức ảnh nào của con bé không ạ?"
"Có chứ! Hồi xưa hai đứa tụi con đã cùng nhau đi chơi, chụp chung với nhau biết bao nhiêu là ảnh cơ mà."
Mẹ đáp lời tôi với một thái độ vô cùng hiển nhiên, rồi ngay sau đó khẩn trương tiến lại gần phía tủ quần áo để lấy ra một cuốn album ảnh kỷ niệm.
Đó là cuốn album lưu giữ toàn bộ những khoảnh khắc, những cột mốc quan trọng trong cuộc đời tôi từ thuở ấu thơ cho đến tận bây giờ, chẳng hạn như những bức ảnh chụp vào dịp lễ thôi nôi, hay những chuyến đi du lịch dã ngoại của cả gia đình. Kể từ thời điểm bố mẹ tôi sắm sửa cho mình những chiếc điện thoại thông minh, hai người đã hoàn toàn từ bỏ thói quen sử dụng máy ảnh chụp phim cơ học, chính vì thế mà cuốn album cũ kỹ này chỉ lưu dấu kỷ niệm cho đến đúng thời điểm diễn ra lễ tốt nghiệp tiểu học của tôi mà thôi.
"Đây rồi! Nó nằm ở đoạn này này."
Mẹ lật giở, tìm kiếm xung quanh phần nội dung ghi dấu khoảng thời gian tôi học tiểu học, rồi nhanh chóng rút ra một vài tấm ảnh thẻ đưa cho tôi.
Tôi cũng nhanh chóng tiến lại gần, dính chặt lấy mẹ để chăm chú quan sát, và rồi đập vào mắt tôi lúc này quả thực là hình ảnh của một đứa con gái hoàn toàn xa lạ, người mà tôi chắc chắn chưa từng quen biết đang đứng chụp chung cùng tôi trong những bức ảnh.
Một bức ảnh chụp hai đứa đang cùng nhau khoác lên mình bộ đồng phục thể dục trong ngày hội thể thao của trường.
Một bức ảnh chụp hai đứa đang cùng nhau ngồi trước chiếc bánh kem sinh nhật trong một buổi tiệc đón tuổi mới.
Và một bức ảnh khác chụp ở khu vực thung lũng suối nước, có vẻ như con bé đã được gia đình tôi cho đi theo cùng trong một chuyến du lịch dã ngoại của cả nhà.
'... Xinh xắn ghê.'
Ngoại hình của con bé trông có vẻ hơi mảnh mai, gầy guộc, thế nhưng lại sở hữu một đôi mắt to tròn, long lanh. Trong mỗi bức ảnh, con bé đều nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, trong sáng, toát lên một vẻ đẹp vô cùng thuần khiết.
"Thế nào? Đã nhớ ra chút gì chưa con?"
"……Vâng ạ."
Nhận thấy bản thân nếu cứ tiếp tục lên tiếng phủ nhận thì xem ra cũng không tiện cho lắm, nên tôi đành gật đầu nhẹ một cái cho qua chuyện.
"Mà con bé này hồi xưa làm thủ tục chuyển trường đi đâu thế hả mẹ?"
"Cái đó thì chính mẹ cũng không nắm rõ được… Mẹ chỉ còn đọng lại chút ký ức là cả gia đình con bé đã cùng nhau dọn nhà đi nơi khác sinh sống thôi. Thế con không giữ số điện thoại di động của con bé à?"
"Vâng, con hoàn toàn không có số hay liên lạc gì đâu……………"
Dù mở miệng đưa ra câu trả lời phủ định với mẹ là vậy, thế nhưng trong lòng tôi bỗng dấy lên một sự hoài nghi nên đã lén lút rút chiếc điện thoại di động ra để mở danh bạ lên kiểm tra xem sao.
Và rồi, ngay bên trong cái danh bạ nghèo nàn, lẹt đẹt vài ba cái tên của tôi, nằm chễm chệ ngay tại vị trí đầu tiên của hàng danh sách bắt đầu bằng chữ cái 'K'...
[Kim Eun-jung 010-4444-4444] Điên rồ thật sự.
Nó thực sự có tồn tại.
"À, giờ con xin phép đi tắm rửa rồi chuẩn bị đi ngủ đây ạ."
"Ơ kìa, bố con vẫn còn đang bận tắm ở bên trong cơ mà?"
"Thế thì… dù sao thì con cũng xin phép xin đi vào phòng riêng trước ạ. Hôm nay con thấy hơi mệt."
"Ừ, con vào nghỉ đi."
Mẹ tôi lúc này đang định nhân cơ hội lật giở lại cuốn album ảnh cũ để chìm đắm vào dòng hoài niệm ký ức xưa, thấy tôi bỗng nhiên rút lui nửa chừng như vậy thì lộ rõ một vẻ mặt vô cùng hụt hẫng, tủi thân rồi lúi húi dọn dẹp đống ảnh thẻ cất đi.
Thế nhưng, đối với bản thân tôi ở thời điểm hiện tại, trong đầu tôi đang bị lấp đầy bởi những mối bận tâm nguy hiểm, nghiêm trọng hơn gấp vạn lần.
Tôi khẩn trương chạy lao thẳng vào trong phòng riêng của mình, đóng chặt cửa phòng lại rồi vội vàng mở nhóm chat chung lên để kiểm tra tình hình. Hóa ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua, cả Ha-yoon, Jin-hee và Deok-hoon cũng đã kịp thời cập nhật được nội dung thông tin và đang bàn tán vô cùng rôm rả.
[Oh Deok-hoon: Phát hiện chấn động luôn tụi bây ơi. Trên cái ứng dụng trò chuyện mà tớ vẫn thường xuyên sử dụng để giao lưu, chơi game chung với mấy đứa bạn trên mạng ấy, tự dưng tớ thấy xuất hiện một cái ID lạ hoắc lạ huơ là ' ' nằm trong danh sách bạn bè. Tớ thấy lạ nên mới lên tiếng dò hỏi thử mấy đứa kia, tụi nó bảo đó là một thành viên cốt cán từng cùng cả nhóm cày game suốt mấy năm trời, thế nhưng vì phải chuyển trường ra nước ngoài định cư nên suốt mấy năm gần đây cái nick đó mới hoàn toàn đóng băng, không thấy đăng nhập vào hệ thống nữa.] [Ahn Kyeong-won:???] [Oh Deok-hoon: Nếu tụi bây thử phát âm trực tiếp cái cụm từ 'KEJ' đó lên xem sao, nghe nó có phải là từ viết tắt của cái tên Kim Eun-jung không cơ chứ ㄷㄷ] [Lee Jin-hee: Thề có bóng đèn? Tụi bây không phải là đang hùa nhau bày trò đùa dai, tấu hài với tớ đấy chứ?] [In Ha-yoon: Tớ cũng vừa mới tranh thủ gặng hỏi bố mẹ xong này, mọi người bảo hồi xưa ở nhà tớ có một đứa bạn thường xuyên lui tới chơi bời, thế nhưng con bé đó lại có một cái tật xấu là rất hay táy máy, trộm cắp vặt đồ đạc của người khác. Cứ hễ lần nào con bé đó đặt chân đến nhà tớ chơi xong là y như rằng sau đó chiếc máy nghe nhạc MP4 (PMP), mấy cây bút bi cùng một vài món đồ đạc linh tinh khác trong nhà sẽ không cánh mà bay luôn.]
"Mỗi người lại đưa ra một thông tin hoàn toàn khác nhau thế này."
Tôi khẩn trương dùng máy ảnh điện thoại để chụp lại bức ảnh thẻ trong cuốn album mà mẹ tôi vừa cho xem, rồi gửi thẳng vào trong nhóm chat cho cả đám cùng nhận diện.
Và rồi, tôi đã nhận được một lời khẳng định chắc như đinh đóng cột từ phía cô nàng Jin-hee – người nãy giờ vẫn đang nhắn tin với một phong cách sai chính tả, viết liền không dấu cách vô tội vạ – rằng gương mặt xuất hiện trong ảnh chính xác là con bé đó.
[Lee Jin-hee: Vãi chưởng kỳ quái thật sự luôn ấy chứ, cứ hễ đi chung với tụi bây là y như rằng tớ lại bị cuốn vào vòng xoáy của mấy cái chuyện dị quái, bất thường] [Ahn Kyeong-won: Số điện thoại 010-4444-4444 á? Cái số này hiện tại cũng đang chễm chệ nằm ngay bên trong danh bạ điện thoại của tớ luôn này. Tụi mình phải xử lý làm sao bây giờ?] [Lee Joon: Cái số điện thoại toàn là số 4 như thế kia thì rõ ràng không thể nào là một số thuê bao bình thường ngoài đời thực được. Trước mắt tất cả mọi người tuyệt đối không được chủ động bấm nút liên lạc hay nhắn tin gì cho cái số đó cả, cứ án binh bất động để chờ xem tình hình chuyển biến ra sao đã.] Cứ như thế, cả nhóm chúng tôi tiếp tục duy trì cuộc trò chuyện trong nhóm chat đến tận đêm muộn để cùng nhau tổng hợp, xâu chuỗi lại toàn bộ đống thông tin vừa thu thập được.
Đối với một ai đó, Eun-jung hiện lên là một cô bạn có tính cách vô cùng trầm tính, ít nói. Thế nhưng đối với một người khác, con bé lại là một học sinh gương mẫu, chăm chỉ và vô cùng cần mẫn.
Có người lại nhớ về con bé như một đứa bạn vô cùng tinh nghịch, láu lỉnh và có phần hơi đáng ghét. Trong khi đó, dưới góc nhìn của người khác, Eun-jung lại biến thành một đứa trẻ có tật hay ăn cắp vặt, khiến người ta luôn phải nảy sinh một cảm giác kiêng dè, đề phòng.
Dẫu cho lời nhân chứng kể lại của mỗi thành viên đều có sự mâu thuẫn, khác biệt hoàn toàn về mặt tính cách, thế nhưng tất cả đều tìm thấy một điểm chung cốt lõi duy nhất: con bé đều từng là bạn thân tri kỷ của họ, và đã đột ngột hoàn tất thủ tục chuyển trường đi nơi khác ngay trước thời điểm diễn ra lễ tốt nghiệp tiểu học.
[Lee Joon: Phùuu;; Được rồi, hiện tại đồng hồ cũng đã điểm 12 giờ đêm rồi. Tiết mục thảo luận đêm muộn đến đây là kết thúc, tất cả mọi người mau khẩn trương đi ngủ đi, có gì ngày mai tụi mình gặp mặt trực tiếp ở trường rồi bàn bạc tiếp.] [Ahn Kyeong-won: Nhất trí. So với việc nhắn tin qua lại thế này thì ngày mai tụi mình tập hợp lại rồi nói chuyện trực tiếp chắc chắn sẽ nhanh chóng và hiệu quả hơn nhiều.] [Lee Jin-hee: Đi ngủ sớm thế à ghen tị vãi] [Yoon Seon-ah: Chúc mọi người ngủ ngon, hẹn ngày mai gặp lại ạ~] [In Ha-yoon: Ngủ ngon nhé.] [Oh Deok-hoon: Oyasumi~ (Là câu chào chúc ngủ ngon theo phong cách Nhật Bản đó nê ㅎ)] [Yoon Seon-ah: Anh Deok-hoon làm em thấy nổi da gà quá đi mất………………] [Lee Jin-hee: Thằng oắt Deok-hoon chết bầm kia, mày khôn hồn thì đừng có mà lăn ra ngủ trước. Lát nữa bà chị đây mà nhắn tin qua thì phải lập tức bấm nút phản hồi, trả lời ngay nghe chưa, đêm hôm đang buồn chán chết đi được đây này] [Lee Jin-hee: Dám lăn ra ngủ trước là tới số với tao] [Oh Deok-hoon: Chị làm thế có phải là quá đáng lắm rồi không hả~] [Thứ Tư, ngày 1 tháng 5 năm 2019, 07: 45] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 67] [Tỷ lệ nhân quả: 14%] Ngày hôm sau, buổi sáng đầu tiên của tháng Năm gõ cửa.
Khi tôi đang thong thả rảo bước trên con đường dẫn đến trường học, chiếc điện thoại trong túi bỗng nhiên đổ chuông liên hồi, là cuộc gọi đến từ Kyeong-won.
[Chủ, Chủ tịch ơi… tớ nghĩ cậu cần phải khẩn trương, nhanh chân chạy đến trường ngay và luôn đi thôi………………]
"Có chuyện gì thế?"
..
[Cái tên Kim Eun-jung hiện tại đang xuất hiện ngay trong danh sách lớp của tụi mình này………………] Nghe thấy vậy, tôi liền vắt chân lên cổ mà chạy lao thục mạng băng qua khu vực sân vận động để hướng thẳng về phía tòa nhà lớp học. Khi tôi thở hổn hển đặt chân đến trước cửa phòng học, Kyeong-won và Ha-yoon – hai người vốn dĩ luôn duy trì một thói quen của những học sinh gương mẫu là luôn đến trường từ rất sớm – liền đồng loạt giơ tay lên vẫy chào tôi, rồi chủ động dẫn đường đưa tôi tiến lại gần phía khu vực bục giảng.
"Cậu nhìn vào cuốn sổ điểm danh này đi."
Cậu chàng khẽ chìa cuốn sổ điểm danh của lớp chúng tôi ra trước mặt tôi.
Và rồi, đập vào mắt tôi chính xác là cái tên 'Kim Eun-jung' đang được ghi dấu rõ ràng ngay tại vị trí số thứ tự điểm danh số 4.
"Vì tớ đến trường từ khá sớm, không có việc gì làm nên mới tò mò lật cuốn sổ này ra xem thử xem sao, không ngờ lại phát hiện ra cái tên đó xuất hiện ở đây……" Kyeong-won vừa run rẩy cất tiếng nói vừa lộ rõ một vẻ mặt vô cùng sợ hãi.
Ngay sau đó, Ha-yoon lúc này đang đứng tựa người cạnh chiếc bàn giáo viên bỗng khẽ hướng ánh mắt sang nhìn tôi, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi:
"Cậu nhận định thế nào về việc này hả, Joon?"
"……Nhận định cái gì cơ?"
Cô nàng khẽ nở một nụ cười ẩn ý.
"Thì cái hoàn cảnh, cái tình huống mà tụi mình đang gặp phải hiện tại ấy."
Còn có cái gì để mà phải suy nghĩ, phân tích nữa cơ chứ. Rõ ràng là tụi tôi lại tiếp tục bị cuốn vào vòng xoáy hiểm họa của một câu chuyện ma quái mới rồi.
"Tớ tin chắc chắn là tụi mình lại bị dính líu vào một câu chuyện ma quái nào đó rồi."
"Ừm. Thế cậu dự định sẽ giải quyết chuyện này ra sao?" Ha-yoon tiếp tục dồn dập đưa ra câu hỏi như muốn dò xét suy nghĩ trong lòng tôi.
Bên dưới lớp học, một vài nam sinh đang ngồi tại chỗ bỗng nhiên dời mắt, lén lút hướng cái nhìn về phía Ha-yoon – cô nàng kể từ sau khi rũ bỏ chiếc kính cận dày cộm đã vô tình tỏa ra một vầng hào quang xinh đẹp, khiến người ta không thể rời mắt.
"……Tớ cũng chưa biết nữa. Thì trước mắt cứ phải cất công tìm ra phương pháp, quy luật hoạt động của nó rồi tiến hành bài trừ, tiêu diệt nó thôi đúng không?"
Nghe thấy câu trả lời của tôi, Ha-yoon bỗng nhiên rướn người, chủ động áp sát khuôn mặt của mình lại gần sát sạt gương mặt tôi rồi lại tiếp tục cất tiếng hỏi vặn lại:
"Nhưng bằng cách nào?"
Khoảng cách quá gần khiến khuôn mặt tôi lập tức đỏ bừng lên như một trái cà chua chín, tôi theo phản xạ tự nhiên liền vội vàng đảo mắt sang hướng khác để tránh né cái nhìn trực diện của cô nàng. Hôm nay con bé này bị làm sao thế không biết, tự dưng lại chủ động tấn công, áp sát người ta một cách dồn dập như vậy cơ chứ.
"Thì… cái phương pháp đó thì từ từ tụi mình phải cùng nhau động não, suy nghĩ xem sao đã chứ……………"
"Hiện tại trong đầu cậu vẫn chưa nảy ra được ý tưởng nào sao?" Cô nàng khẽ nghiêng đầu sang một bên để dò hỏi.
Một vài lọn tóc đen mượt mà của cô nàng theo đó mà khẽ rủ xuống, làm lộ ra một đường nét xương quai hàm vô cùng thanh tú, sạch sẽ. Khóe môi cô nàng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt mỹ.
"……Th, Thì đúng là như vậy thật. Trước mắt tớ vẫn chưa nghĩ ra được cái gì khả thi cả."
"Hửm."
"Dù sao thì tụi mình cũng nên kiên nhẫn đứng ngoài quan sát xem tiến trình của sự việc này sẽ chuyển biến theo chiều hướng nào tiếp theo đã… Bởi vì hiện tại lượng thông tin mà tụi mình nắm giữ trong tay vẫn còn quá ít ỏi mà………………"
"Thế thì lát nữa nếu cậu có mò mẫm, tìm kiếm ra được thêm bất kỳ thông tin gì mới thì nhớ phải chia sẻ cho tớ biết với nhé."
Nói đoạn, cô nàng lại tiếp tục áp sát khuôn mặt vào bên tai tôi để khẽ khàng thầm thì một câu:
"Tớ vô cùng kỳ vọng vào cậu đấy."
Sau đó, cô nàng bật ra những tiếng cười khúc khích vô cùng tinh nghịch rồi thong thả quay trở về chỗ ngồi của mình.
Cái gì thế không biết. Tự dưng lại bày ra cái thái độ quái đản đó để làm gì cơ chứ.
'Nhưng mà công nhận là con bé nhìn xinh thật.'
Tôi ra sức hít thở sâu để kìm hãm, làm dịu lại cái tiếng con tim đang đập thình thịch liên hồi bên trong lồng ngực, rồi quay sang nhìn Kyeong-won. Lúc này, cậu chàng đang đứng trơ mắt ra nhìn tôi với một khuôn mặt hoàn toàn không cảm xúc.
'Nhìn cái gì mà nhìn, cái thằng này.'
Một lát sau, Deok-hoon mới thong thả, ung dung bước chân vào trong lớp học rồi nhẹ nhàng đặt chiếc ba lô học sinh xuống bàn.
"Chào cậu nhé, Deok-hoon."
"Chào Chủ tịch nê."
Ngay sau đó, cánh cửa phía trước lớp học bỗng mở toang, thầy giáo chủ nhiệm lớp chúng tôi – một người đàn ông trung niên với cái bụng phệ đặc trưng cùng quả đầu hói đang bị rụng tóc nghiêm trọng – bước vào lớp.
Cùng thời điểm đó, cả Seon-ah và Jin-hee cũng đang cuống cuồng, hớt hải đuôi nhau lao thục mạng bước vào bằng cánh cửa sau, suýt chút nữa là hai cô nàng đã bị ghi tên vào sổ đầu bài vì tội đi học muộn.
"Bạn Seon-ah lại có một màn chạy nước rút vô cùng ngoạn mục để vào lớp rồi nhỉ. Cái cảnh tượng này thầy thiết nghĩ bản thân cũng đã bắt đầu làm quen và thích nghi dần được rồi đấy."
Có vẻ như thầy chủ nhiệm vô cùng e dè, sợ hãi cái tính cách đầu gấu của Jin-hee nên tuyệt nhiên không dám hé răng nửa lời để trách móc cô nàng.
Thầy thong thả tiến lại gần phía bục giảng, đưa mắt nhìn quanh một vòng để bao quát toàn bộ tình hình lớp học:
"Vậy là cái tháng Năm – tháng của gia đình và sự tri ân – đã chính thức bắt đầu rồi nhé các em. Điều này đồng nghĩa với việc tính từ thời điểm các em hoàn tất thủ tục nhập học để bước chân vào ngôi trường này cho đến nay thì cũng đã trôi qua được tròn 2 tháng rồi đấy. Thời gian trôi qua đúng là nhanh như chó chạy ngoài đồng vậy. Nghe bảo ngày hôm nay là ngày Quốc tế Lao động đấy, thế nhưng không hiểu sao một người lao động chân chính như thầy đây vẫn phải còng lưng đứng trên bục giảng để làm việc thế này."
Sau khi kết thúc bài phát biểu dài dòng, chán ngắt theo thói quen, thầy mới lững thững mở cuốn sổ điểm danh đặt trên bàn ra.
Tôi khẩn trương dời mắt để quét nhanh một vòng khắp các vị trí chỗ ngồi bên dưới lớp học, thế nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất kỳ một gương mặt hay một bóng dáng nào có khả năng là cô bạn Kim Eun-jung cả.
Cục diện tiếp theo rồi sẽ diễn ra như thế nào đây? Liệu thầy chủ nhiệm sẽ bày ra cái phản ứng ra sao khi đọc đến cái tên Kim Eun-jung đang chễm chệ nằm ở vị trí số thứ tự số 4 kia?
Thầy chủ nhiệm vẫn tiếp tục mở sẵn cuốn sổ điểm danh, gương mặt lộ rõ một vẻ vô cùng mãn nguyện, hạnh phúc rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt:
"Ngày 15 tháng này là ngày Nhà giáo Việt Nam rồi, thầy hy vọng các em có thể tranh thủ dịp này để tự mình cất công tìm kiếm, quay trở về thăm hỏi hoặc nhắn tin hỏi han những người thầy, người cô giáo cũ năm xưa từng có công ơn dạy dỗ mình nhé. Bản thân thầy tính đến nay cũng đã có thâm niên ngót nghét gần 30 năm đứng trên bục giảng rồi, thế nhưng cho đến tận bây giờ trong thâm tâm thầy vẫn luôn khắc cốt ghi tâm ký ức về hình ảnh của một đứa học trò vô cùng đặc biệt.
Đó là một cậu nhóc suốt ngày có cái sở thích quái đản là chui xuống hàng ghế cuối lớp để lén lút hút cần sa………………"
Làm ơn tập trung vào chuyên môn mà gọi tên điểm danh giùm cái đi thầy ơi.
"……Thế rồi các em có biết chuyện gì xảy ra tiếp theo không, thằng bé đó bỗng nhiên biểu diễn một màn nhào lộn lộn nhào (tumbling) ngay giữa văn phòng hội đồng sư phòng giáo viên luôn cơ đấy. Hốt hốt, cái thằng bé đó thật là… bây giờ mỗi khi có dịp ngẫm nghĩ lại, thầy vẫn thấy đó là một đứa học trò vô cùng kỳ dị. Ngay sau cái sự kiện chấn động đó xảy ra không lâu, con bé đã bất ngờ bị một chiếc xe tải lao đến đâm trúng và tử vong ngay tại chỗ luôn………………"
Thầy cứ tiếp tục huyên thuyên, kể lể đủ thứ chuyện trên đời không chịu dừng lại…
"Được rồi, giờ tụi mình bắt đầu tiến hành gọi tên điểm danh nhé. Kang Jeong-ho."
"Có."
Cuối cùng thì thời khắc quyết định cũng đã đến. Tôi khẩn trương điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình để tập trung cao độ.
"Koo Yoon-jung."
"Có."
"Kim Bo-bae."
"Có."
"Kim Eun-jung."
Không một tiếng ai lên tiếng đáp lại.
Thầy chủ nhiệm lúc này mới chịu ngẩng cái đầu hói của mình lên khỏi cuốn sổ:
"Bạn Kim Eun-jung không có mặt ở lớp à?"
"Vâng ạ."
Ngay sau khi nhận được câu trả lời từ một học sinh bên dưới, thầy chủ nhiệm liền thong thả bước lại gần phía cửa sổ để phóng tầm mắt nhìn xuống khu vực sân vận động bên dưới.
"À, xem ra là con bé lại đi học muộn rồi. Hiện tại đang bị phạt bắt chạy phạt, đi khom lưng vịt ở dưới sân trường kìa."
Rào rào_______ Ngay lập tức, đồng loạt cả sáu thành viên thuộc Câu lạc bộ Truyện ma tụi tôi đều giật nảy mình, nhanh chóng hướng cái nhìn đổ dồn về phía cửa sổ nhìn xuống sân trường. Vì vị trí chỗ ngồi của tôi vốn dĩ nằm ngay cạnh sát cửa sổ, nên tôi gần như đã áp sát toàn bộ khuôn mặt của mình vào lớp kính thủy tinh để khẩn trương quét mắt tìm kiếm khắp một lượt sân vận động bên dưới.
Thế nhưng vì thời điểm này ở dưới sân đang có một tốp học sinh đi học muộn đang bị phạt đứng chen chúc, dính chùm lại với nhau để thực hiện hình phạt đi bằng hai tay hai chân, đâm ra đầu óc tôi cứ quay cuồng mà chịu chết, hoàn toàn không có cách nào để nhận diện xem ai vào với ai cả.
Con bé thực sự đang ở dưới đó sao?
Ngay giữa cái đám đông hỗn loạn đó ư?
"Chủ tịch ơi, cậu có dò tìm ra được bóng dáng của con bé đó ở dưới không nê?" Deok-hoon bày ra một khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng, khẽ dùng tay thúc mạnh vào vai tôi để dò hỏi.
Tôi kiên nhẫn nán lại để quan sát kỹ lưỡng thêm một lát nữa, rồi bất lực lắc đầu ngao ngán:
"Không, tớ chịu chết thôi, không phân biệt được."
"Tớ cũng vậy………………" Kyeong-won đứng bên cạnh cũng khẽ thở dài lên tiếng.
"Vì ngày lễ Thiếu nhi năm nay trùng vào ngày Chủ nhật nên nhà trường đã quyết định sắp xếp cho các em được nghỉ bù vào ngày thứ Hai tuần sau nhé. Thầy thiết nghĩ cái phương án điều chỉnh này chắc chắn sẽ làm hài lòng số đông các em thôi. Dù sao thì cũng chúc cả lớp có một ngày học tập thật là tràn đầy năng lượng và cố gắng lên nhé."
Ngay sau khi thầy chủ nhiệm kết thúc bài phát biểu dài dòng rồi lững thững bước chân ra khỏi cửa lớp, sáu thành viên của câu lạc bộ tụi tôi liền vội vàng, cuống cuồng kéo nhau lao thẳng ra phía khu vực hành lang.
"Nếu con bé đó thực sự đang bị phạt vì tội đi học muộn ở dưới sân trường, thì chỉ cần tụi mình kiên nhẫn đứng phục kích ở đây là chắc chắn sẽ trực tiếp bắt gặp con bé bước lên lớp thôi."
"Phùuu, tớ cứ thấy hoang mang, rợn hết cả tóc gáy không biết cái chuyện quái quỷ gì đang diễn ra nữa đây………………"
Cả nhóm câu lạc bộ đứng xếp hàng ngay ngắn dọc theo hành lang lớp học với một trạng thái vô cùng căng thẳng, hồi hộp. Thế nhưng thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa, cho đến khi tiếng chuông báo hiệu tiết học thứ nhất chuẩn bị bắt đầu vang lên vang vọng khắp các gian phòng, tuyệt nhiên vẫn không thấy tăm hơi của bất kỳ một bóng dáng người lạ nào bước chân vào lớp học.
Đúng lúc này, thầy giáo dạy môn Toán – thầy Oh Jeong-ho – đang ôm cặp sách bước tới để chuẩn bị vào lớp giảng dạy, vừa nhìn thấy bóng dáng sáu đứa tụi tôi đang đứng lóng ngóng ở hành lang liền cất tiếng hỏi:
"Cả lũ tụi em đang đứng dàn hàng ngang làm cái trò gì ở ngoài hành lang thế hả?"
"………………"
"Khẩn trương đi vào trong lớp học mau lên để tụi mình bắt đầu tiết học nào."
Thầy Oh Jeong-ho là một thầy giáo trẻ tuổi, vẫn còn là một chàng trai độc thân (bachelor). Đồng thời, gã cũng chính là một quân bài chiến lược, là kẻ cùng một phe cánh với cái thế lực bí ẩn, hắc ám đang âm thầm thao túng ngôi trường này.
"Vâng ạ."
Cuối cùng, tụi tôi đành phải ngậm ngùi lủi thủi bước chân quay trở lại lớp học mà hoàn toàn không thu hoạch hay xác nhận được thêm bất kỳ thông tin nào khả thi cả.
"Phương trình tiếp tuyến của đường tròn khi biết trước hệ số góc của nó………………"
Mặc dù tiết học Toán đã chính thức được bắt đầu, thế nhưng đầu óc của cả sáu thành viên câu lạc bộ tụi tôi đều treo ngược cành cây, hoàn toàn không thể dồn chút sự chú ý nào vào những dòng chữ ghi trên bảng đen. Thay vào đó, cả đám cứ liên tục dời mắt, lén lút dáo dác nhìn quanh lớp học để dò xét xem có vị trí chỗ ngồi nào đang bị bỏ trống hay không.
Một lát sau, cậu bạn ngồi cùng bàn Deok-hoon bỗng khẽ dùng tay thúc mạnh vào người tôi để gây sự chú ý. Tôi vừa quay sang liền nhìn thấy cậu ta đang lúi húi dùng bút bi để viết nhanh một vài dòng chữ nguệch ngoạc ngay tại vị trí góc khuất của cuốn sách giáo khoa: [Vị trí chỗ ngồi ngay cạnh Lee Jin-hee] Nhìn thấy dòng chữ đó, tôi liền giật mình khẩn trương quay ngoắt đầu về phía sau để kiểm tra xem sao.
Quả nhiên đúng như lời cậu ta nói, đập vào mắt tôi lúc này là hình ảnh cô nàng Jin-hee đang ngồi chống cằm với một khuôn mặt phụng phịu, bĩu môi dài thườn thượt, và ngay bên cạnh cô nàng là một chiếc bàn học đang bỏ trống hoàn toàn, không có người ngồi.
'Ơ kìa.'
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu tôi bỗng nảy sinh ra một chút hoang mang, hoài nghi sâu sắc.
Cái vị trí chỗ ngồi ngay cạnh Jin-hee kia…
Vốn dĩ ban đầu nó là chỗ ngồi thuộc quyền sở hữu của ai ấy nhỉ?
Ngay tại vị trí bàn đầu tiên sát cạnh bục giảng là chỗ ngồi của Kyeong-won và cậu bạn lớp trưởng gương mẫu học giỏi tên là Hoon.
Ở phía khu vực dãy bàn sát cửa sổ là vị trí đóng đô của tôi và Deok-hoon.
Dọc theo bức tường phía đối diện là vị trí ngồi cùng bàn của cặp bài trùng Ha-yoon và Seon-ah.
'Thế còn cô nàng Jin-hee vốn dĩ ngồi ở vị trí cuối lớp kia thì sao?'
Người bạn ngồi cùng bàn năm xưa của Jin-hee rốt cuộc là ai ấy nhỉ?
Tôi cố gắng nhắm mắt lại để ra sức lục lọi, tìm kiếm lại toàn bộ đống ký ức của mình, thế nhưng dù có vắt kiệt óc suy nghĩ đến mức đầu óc quay cuồng thì tuyệt nhiên không đọng lại chút ký ức gì khả thi cả. Tôi khẩn trương giật lấy cây bút từ tay Deok-hoon để viết nhanh dòng chữ hỏi vặn lại ngay phía dưới cuốn sách: [Người ngồi cùng bàn với Lee Jin-hee á. Cậu thực sự có nhớ ra được danh tính của người đó là ai không?] Nhìn thấy câu hỏi của tôi, Deok-hoon cũng lâm vào trạng thái trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi bất lực lắc đầu ngao ngán viết tiếp dòng chữ trả lời: [Không nê, tớ cũng hoàn toàn không nhớ gì cả. Chẳng qua là vì tớ vừa quay xuống thấy có một cái bàn trống lốc nằm chình ình ở đó nên mới buột miệng lên tiếng nhắc nhở cậu thế thôi] Ngay sau khi tiếng chuông kết thúc tiết học vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến, cả hội nhóm sáu thành viên câu lạc bộ tụi tôi liền rầm rộ, rồng rắn kéo nhau xuống vây kín xung quanh vị trí chỗ ngồi của Jin-hee.
"Cá, Cái gì thế không biết."
Chứng kiến cái cảnh tượng cả đám bỗng nhiên đùng đùng kéo đến bao vây lấy mình với những khuôn mặt vô cùng hình sự, Jin-hee lập tức rơi vào trạng thái hoang mang, hoảng hốt ra mặt.
"Jin-hee ơi, người ngồi cùng bàn hồi trước của cậu rốt cuộc là ai thế?"
"……Cái gì cơ?"
Nghe thấy câu hỏi đó, cô nàng mới giật mình dời mắt sang nhìn cái khoảng trống bỏ không ngay sát cạnh mình, khuôn mặt lộ rõ một sự bàng hoàng, kinh hãi tột độ. Đo đoạn, cô nàng liền há hốc mồm ra nhìn tụi tôi trân trân.
'... Xem ra ngay cả chính bản thân con bé cũng hoàn toàn mù tịt, không nhớ chút gì rồi.'
Tôi khẩn trương di chuyển bước chân lại gần sát chiếc bàn học đang bỏ trống đó để tiến hành kiểm tra, dò xét một cách kỹ lưỡng. Đó là một chiếc bàn học trống trơn, tuyệt nhiên không tìm thấy bất kỳ chiếc cặp sách hay đồ đạc cá nhân nào được treo ở bên cạnh cả. Thế nhưng, khi tôi thử cúi người xuống để kiểm tra phần không gian bên trong hộc bàn, tôi phát hiện ra nơi đó đang chứa đựng một khối lượng lớn sách vở đồ đạc bên trong.
"Ở bên trong hộc bàn có chứa rất nhiều sách vở này."
"Mau khẩn trương lôi hết đống đồ đó ra ngoài để kiểm tra xem sao đi, Chủ tịch."
Tụi tôi liền chung tay lôi toàn bộ đống sách giáo khoa đang được xếp ngăn ngắn bên trong hộc bàn ra ngoài. Và rồi quả nhiên đúng như những gì tụi tôi lo sợ, ngay tại vị trí trang bìa của mỗi cuốn sách đều được người ta dùng bút mực để viết rõ ràng, nắn nót từng nét chữ: [Lớp 1 Tiếng Anh 3 Kim Eun-jung]
"…Cái đống đồ quái quỷ này rốt cuộc đã âm thầm xuất hiện ở đây từ bao giờ thế không biết." Kyeong-won vừa lật giở những trang sách vừa sợ hãi đến mức mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
Đúng lúc này, cậu bạn lớp trưởng Hoon đang thong thả đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng một lũ sáu đứa tụi tôi đang lúi húi lục lọi, làm loạn cái bàn học của người khác liền cất tiếng hỏi hỏi:
"Cả lũ tụi em đang bày trò gì ở bàn của người khác thế hả?"
"À, không có gì đâu cậu. Tớ thấy cuốn sách giáo khoa Toán của tớ với của bạn Eun-jung có vẻ như bị cầm nhầm của nhau, nên mới tranh thủ qua đây lật xem thử để xác nhận lại xem sao ấy mà."
"À, ra là vậy."
Trước màn phản xạ tự nhiên, ứng biến vô cùng nhanh nhạy và hợp tình hợp lý của tôi, cậu bạn lớp trưởng khẽ gật đầu một cái rồi thong thả bước đi tiếp mà hoàn toàn không nảy sinh chút hoài nghi nào cả. Kyeong-won đứng bên cạnh chứng kiến màn kịch đó liền hướng ánh mắt nhìn tôi với một sự khâm phục, ngưỡng mộ ra mặt.
"Khoan đã, lớp trưởng!"
Khi bóng dáng cậu bạn chuẩn bị bước chân ra khỏi cánh cửa sau của lớp học, tôi bỗng nhiên lên tiếng gọi giật ngược cậu ta lại.
"Mà này… cậu có biết hiện tại bạn Eun-jung đang đi đâu rồi không?"
"Ơ."
"Thì cái bạn Eun-jung ấy. Cậu có nắm được thông tin hiện tại con bé đang đi đâu rồi không?"
"Con bé vừa mới đi vào nhà vệ sinh rồi mà." Cậu bạn lớp trưởng đưa ra câu trả lời với một thái độ vô cùng hiển nhiên.
Nghe thấy vậy, tôi liền cắn chặt môi, dồn dập đưa ra câu hỏi gặng hỏi tiếp:
"Cái đó là do đích thân cậu trực tiếp nhìn thấy bằng xương bằng thịt đấy à?"
"………………?"
"Tớ đang hỏi là cái việc con bé đi vào nhà vệ sinh ấy. Có đúng là do chính mắt cậu nhìn thấy con bé bước chân ra ngoài không?"
Bởi vì suốt từ đầu buổi học cho đến giờ, cả sáu thành viên câu lạc bộ tụi tôi tuyệt nhiên chưa từng nhìn thấy bất kỳ một bóng dáng người lạ nào bước chân vào lớp học cả.
Nhìn thấy cái thái độ dồn dập, nghiêm trọng hóa vấn đề đó của tôi, cậu bạn lớp trưởng đẹp trai khẽ nghiêng đầu sang một bên lộ rõ một vẻ hoang mang khó hiểu, rồi mới chậm rãi lên tiếng giải thích:
"Thì đúng là như vậy chứ còn gì nữa. Ngay sau khi các cậu vừa rời khỏi vị trí để kéo nhau xuống bàn cuối lớp tụ tập, tớ đã chính mắt nhìn thấy cậu ấy bước ngang qua cạnh các cậu để thong thả đi ra bằng cửa sau rồi mà."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn