Chương 134: Truyện ma thứ mười lăm: Oẳn tù tì (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~30 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Ba, ngày 7 tháng 5 năm 2019, 12: 57] [Lee Joon – Lần hồi quy thứ 2] [Điểm truyện ma: 79] [Nhân quả luật: 21%]
"Nói gì thế? Có truyện ma xuất hiện luôn à?"
"Ừm, cái đó thì………………"
Tôi từ từ đọc kỹ các dòng tin nhắn rồi bước về phía cửa phòng.
"Nghe bảo trước phòng câu lạc bộ có một cái hòm thư vừa mới xuất hiện……………?"
"Đâu, đâu cơ."
Cả nhóm thành viên rầm rộ nối đuôi nhau đi ra theo tôi.
Mở cửa phòng câu lạc bộ ra rồi nhìn quanh, quả nhiên có một chiếc hòm chưa từng thấy bao giờ đang được gắn trên tường ngay cạnh cửa.
"Hừm, cái này là………………"
Kyeong-won cùng ghé sát lại quan sát tỉ mỉ.
"Gọi là hòm thư thì không hẳn, trông giống hòm thư góp ý hơn nhỉ? Kiểu kiểu thế."
"Đúng thật."
Một chiếc hòm góp ý nhỏ nhắn giống như cái hay treo cạnh phòng hiệu trưởng ở trường. Ở các cơ quan đoàn thể thì gọi là 'Ý kiến khách hàng', còn trong quân đội thì gọi là 'Hòm thư nguyện vọng', chiếc hòm nhỏ ấy giờ đây đã mới xuất hiện ngay cạnh lối vào phòng câu lạc bộ.
"Mở ra xem thử đi nà."
"Được rồi, để xem nào."
Tôi mở cánh cửa nhỏ ra rồi thò tay vào bên trong, chộp được hai phong thư.
"Đâu đâu."
"Hừm……………"
Cả hai đều là phong thư hình chữ nhật thường thấy trong đời sống hàng ngày.
Điểm khác biệt duy nhất là màu sắc của chúng không hề bình thường.
Một cái là phong thư màu trắng giản dị thưòng thấy, nhưng cái còn lại thì có màu tím và chất liệu cũng hơi khác biệt.
Khi miết nhẹ đầu ngón tay cảm giác hơi thô ráp, một phong thư cao cấp mang lại cảm xúc giống như chất vải dệt chứ không phải giấy.
"Là giấy Kraft đấy."
Kyeong-won sau một hồi im lặng quan sát liền lên tiếng.
"Loại giấy này hay được dùng khi muốn tạo cảm giác cổ điển, vintage."
"Thế à?"
Điểm kỳ lạ là ở chính giữa cả hai phong thư đều được đóng một con dấu niêm phong màu đỏ cực kỳ sang trọng, dán chặt cứng.
"Con dấu màu đỏ này là sáp niêm phong (sealing wax)."
Kyeong-won ghé sát mặt vào phong thư trên tay tôi.
"Người ta nấu chảy sáp rồi nhỏ vài giọt lên góc cần mở, sau đó đóng dấu lên để niêm phong… Dạo này đây là cách làm cổ xưa ít ai dùng rồi."
"Thế à?"
"Loại dao rọc thư của nước ngoài chính là dùng để bóc những phong thư được niêm phong bằng con dấu kiểu này đấy……………."
Ngay khoảnh khắc xé con dấu này ra để mở thư, mình sẽ lập tức dính vào truyện ma được ghi bên trong sao?
"Cậu thấy thế nào?"
Tôi giơ hai phong thư lên vẫy vẫy trước mặt Deok-hoon.
"Nhìn qua là biết màu trắng là cấp bình thường, còn màu tím chắc chắn là độ khó cao hơn rồi nhỉ?"
"À á, so ka (ra là vậy)……………"
Deok-hoon gật đầu một cách đầy trầm ngâm.
"Thông thường thì Thường là trắng, Hiếm là xanh lá/xanh dương. Anh hùng là tím, còn Huyền thoại là vàng."
"Anh hùng……………? Huyền thoại……………?"
Thấy Seon-ah nghiêng đầu ngơ ngác, tôi liền giải thích thay:
"Trò Overwatch hôm trước chúng mình cùng chơi ở quán net ấy? Trong đó người ta phân chia phẩm cấp vật phẩm đúng như thế đấy. Thường, Hiếm, Anh hùng, Huyền thoại……………"
Càng về sau vật phẩm càng tốt, và đây không chỉ riêng Overwatch mà là bảng màu được sử dụng chung cho toàn bộ giới game.
Cơ bản nhất là màu trắng, tiếp theo tốt hơn là xanh, sau đó là tím, và cuối cùng là màu hoàng kim...
"Giờ mở luôn chứ?"
Trước câu hỏi bất ngờ của Jin-hee, tôi hơi ngập ngừng một chút.
"……Làm luôn bây giờ nhé?"
"Hay là để an toàn thì cất cái màu tím đi, chỉ mở cái màu trắng ra xem trước thôi thế nào, Chủ tịch?"
"Quả nhiên làm vậy vẫn tốt hơn nhỉ?"
♪ ♪♬ Vừa hay tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên.
Không để phải chờ đợi thêm, tôi bóc con dấu niêm phong màu đỏ trên phong thư màu trắng ra.
Xoẹt— Bên trong phong thư có một tấm thẻ cứng màu trắng hình chữ nhật, trên đó ghi tên và nội dung của truyện ma bằng nét chữ ngay ngắn, chỉn chu.
[Truyện ma cấp C – 7 điều bí ẩn của trường học ① Tấm gương và Oẳn tù tì] Nghe nói nếu liên tục chơi oẳn tù tì với chiếc gương lớn trước cầu thang trung tâm tầng 1 tòa nhà chính của trường, ngoài kết quả hòa ra thì sẽ xuất hiện cả những kết quả khác.
"C-Cô Han A-ri~ Buổi chào cờ hôm nay cô giới thiệu bản thân hay lắm đó nha?"
Cùng thời điểm đó tại phòng giáo viên, cô Jang Hwa-eun vừa thấy cô Han A-ri chuẩn bị lên lớp liền tất bận lao đến bám lấy như thể đã chờ từ lâu.
"Học sinh vỗ tay hưởng ứng rầm rộ luôn kìa!"
"T-Thế ạ………………?"
Cô giáo dạy Sinh học Han A-ri nở nụ cười gượng gạo thiếu tự tin. Dáng người nhỏ nhắn khiến cô phải ngước lên nhìn Hwa-eun, càng làm cho biểu cảm của cô thêm phần ngập ngừng, bối rối.
"Tôi… Tôi cứ nghĩ là mình đã run bắn cả người lên cơ đấy……………."
"Đâu có đâu~ Cô làm tốt lắm luôn ấy~!"
"A, ha ha………………"
Cô đưa tay quạt quạt lấy mặt.
"Thực ra vì quá run nên tôi chẳng nhớ nổi mình đã nói những gì nữa rồi."
"Mới đầu ai mà chẳng thế~ Nhưng cô làm tốt lắm! Theo góc nhìn của tôi là vậy!"
"Thế thì tốt quá rồi " Hwa-eun cố gắng tỏa ra năng lượng hào hứng thái quá để bồi đắp tình cảm.
Sóng đôi bên cạnh một Hwa-eun như thế, cô Han A-ri chỉ biết nở nụ cười mang vẻ khó xử.
"À mà này, tan làm hôm nay mình đi làm một chầu chung không?"
"T-Tan làm hôm nay ạ……………?"
"Đúng rồi~ Những ngày như thế này là phải ăn mừng chứ!"
Hwa-eun làm động tác giả như đang ừng ực uống rượu.
"Vừa ăn đồ ngon vừa uống nữa!"
Thế nhưng cô Han A-ri vừa bước đi uể uả vừa bối rối cuống quýt:
"Hôm nay tôi lại có hẹn mất rồi."
"Có hẹn ư? Với ai thế?"
"Chuyện là…"
"Cô có bạn trai rồi đúng không!"
Thấy Hwa-eun cười khoái chí trêu chọc, cô Han A-ri vội vã xua tay:
"Không không, không phải bạn trai đâu… Là với các giáo viên khác………………"
"Giáo viên khác? Ai cơ?"
"L-Là những người mới chuyển đến hôm nay ạ…………"
Ba cô giáo mới đến vừa được giới thiệu trên khán đài hôm nay. Một người là cô Han A-ri đang đứng trước mặt Hwa-eun, hai người còn lại lần lượt là cô Cha Ye-eun dạy Âm nhạc và cô Ryu Jin-ah tư vấn tâm lý.
"Lúc đứng chờ ở phòng chờ để lên giới thiệu thì lỡ hứa mất rồi… Vì là hẹn trước nên là………………"
"T-Thế à~ A ha ha………………"
Hwa-eun hơi khựng lại một chút nhưng nhanh chóng vặn hỏi tiếp:
"A-Ai là người chủ động rủ rê đi thế?"
"Là cô… Ryu Jin-ah bên tư vấn ấy ạ? Là cô ấy rủ trước "
"T-Thế à~! Hóa ra là vậy, a ha ha "
"Lúc ngồi chờ trong phòng chờ cô ấy rủ đi trước……………. Cô Cha Ye-eun cũng đồng ý nên là……………."
Quả nhiên.
Hwa-eun mồ hôi hột chảy ròng ròng, thầm nghĩ trong lòng:
'Cái người đó là người của giáo phái kỳ lạ kia mà……………. Đúng là vừa tới nơi đã bắt tay vào tiếp cận ngay rồi..'
"T-Thế thì lần sau chúng mình cùng đi ăn nha~! Để tôi bao cho!"
"A, cảm ơn cô… Hôm nay xin lỗi cô nhé, tại tôi lỡ nhận lời người ta trước rồi………………"
"Không sao, không sao mà! L-Lỡ hẹn trước rồi thì chịu thôi~!"
"Thế tôi xin phép lên lớp trước nhé……………."
Cô Han A-ri tính bước lên tầng trên để dạy học thì lại bị Hwa-eun níu lại:
"Th-Thế khi nào chúng mình đi ăn đây? Nha?"
"A… Để xem đã ạ."
Với khuôn mặt đan xen giữa sự khó xử và bối rối, cô Han A-ri ấp úng chần chừ:
"Tuần này chắc tôi bận suốt rồi… Mới tiếp quản công việc nên giờ rối tung rối bời cả lên."
"Th-Thế à~! Rối là phải rồi~! A ha ha……"
Khuôn mặt cười nói thái quá của Hwa-eun đỏ ửng lên.
"Đang lúc đầu óc rối bời mà, phải rồi……………"
"Vâng… Nhất định lần sau nhé! Chúng ta sẽ đi ăn cùng nhau. Tôi sẽ cố xếp thời gian!"
"Th-Thế nhé! Lần sau nhất định phải đi ăn cùng nhau đó!"
"Vâng vâng! Tôi xin phép lên lớp đây ạ!"
"Vâng, cô vất vả rồi~!"
Đến phút cuối, cô Han A-ri thay vì ngập ngừng thì đã đưa ra lời hứa hẹn.
Hwa-eun tháo gỡ được gánh nặng trong lòng, thở phào một hơi.
'Hùuu, tưởng cô ấy ghét mình chứ.'
Và rồi Hwa-eun cũng di chuyển đi dạy tiết của mình.
[Thứ Ba, ngày 7 tháng 5 năm 2019, 13: 18] [Lee Joon – Lần hồi quy thứ 2] [Điểm truyện ma: 79] [Nhân quả luật: 21%]
"L-Lực vạn vật hấp dẫn là lực hút tác dụng giữa các vật thể có khối lượng với nhau………………"
"Khặc khặc khặc khặc khặc……………"
"A, mẹ kiếp. Đừng có dùng chân nữa coi~!"
Thứ Ba tiết 5 giờ Sinh học/Vật lý, tại phòng thực hành.
Cô Han A-ri đang chật vật cố gắng giảng bài, còn phía cuối phòng thực hành, lũ đầu gấu đang vật lộn đật wrestling với mô hình cơ thể người.
"V-Vận tốc là V, S là độ dịch chuyển, quãng đường đi được—" Rầm—!
"Đồ máaa~!!!"
"Khặc khặc khặc khặc……………"
Ba bốn tên đầu gấu bặm trợn lao vào quấn lấy nhau, giã đủ loại tuyệt chiêu võ thuật lên mô hình cơ thể người.
Cô Han A-ri nhìn thấy cảnh đó cũng chỉ biết bối rối cuống quýt, chẳng thể can ngăn mà đành tiếp tục giảng bài học không một ai thèm nghe.
"C-Chuyển động biến đổi đều……………"
"Bát Quái 64 Chưởng!"
Tên nam sinh quậy nhất trong nhóm đầu gấu duỗi thẳng tay như thể đang dùng võ công truyền thuyết, liên tục đấm đá tới tấp vào mô hình thực hành, lũ bên cạnh thì cười hô hố đến mức suýt đứt hơi.
"A, đù mạ thật sự luôn!"
Jin-hee đang gục đầu xuống định ngủ thì rốt cuộc cũng nổi điên bật dậy, bước những bước dài hùng hổ tiến về phía cuối phòng thực hành.
"Bát Quái không phải dùng như thế đâu!"
Chát— Chát— Jin-hee thi triển võ công cực kỳ chuẩn bài và bôm bốp như muốn đập nát luôn mô hình cơ thể người của phòng thực hành.
"Ồ ô ô~!"
"Đỉnh vãi chưởng………………"
Bọn con trai đầu gấu nhìn bằng ánh mắt nể phục rồi vỗ tay bôm bốp.
"N-Này các em… Như thế có hơi quá không?"
Cô giáo đổ mồ hôi hột, cất giọng bối rối chẳng ai buồn nghe.
Tôi thở dài một tiếng hùuu.
'Cô giáo sắp khóc đến nơi rồi kìa.'
Seon-ah ngồi bên phải tôi cũng thở dài theo với vẻ mặt thương cảm:
"Cô giáo chim sẻ đáng thương quá.."
Vì là phòng thực hành nên được ngồi tự do, Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi hiện đang ngồi song song 6 người chung một bàn.
Trừ Jin-hee vừa mò ra đố võ ra thì còn 5 người.
"Chủ tịch, cho tớ xem lại cái đó chút được không?"
"Ừ, đây."
Kyeong-won ngồi bên trái hoàn toàn không nghe giảng tí nào, tự nhiên bắt chuyện với tôi.
Tôi đưa cho cậu ta tấm thẻ trong phong thư truyện ma cấp C thu thập được hồi giờ nghỉ trưa.
"Hừm……"
Đẩy kính lên, Kyeong-won đọc lại lần nữa:
"7 điều bí ẩn của trường học, Tấm gương và Oẳn tù tì……………"
"C-Cái này chính là hướng của lực tác dụng lên vật thể…………. Xin, xin hãy trật tự một chút thôi……………."
"A, cái thằng điên này~ Thằng bẩn bựa, cứ dùng chân mãi thế—"
"Khặc khặc khặc khặc……………"
Cô giáo thì giảng bài, học sinh thì quậy phá phía sau, còn chúng tôi thì nghiên cứu truyện ma.
Nội dung truyện ma ghi trên tấm thẻ màu trắng tôi đưa cho Kyeong-won: Chiếc gương lớn trước cầu thang trung tâm tầng 1 tòa nhà chính của trường, nếu liên tục chơi oẳn tù tì với chính mình trong gương thì ngoài kết quả hòa ra sẽ xuất hiện cả những kết quả khác.
"Ngoại trừ địa điểm được chỉ định rõ là chiếc gương trường mình ra thì đây là một truyện ma khá quen thuộc nhỉ."
"Đúng vậy."
"X-Xin mọi người hãy tập trung một chút thôi……………"
Cô giáo chim sẻ dù đã lên tiếng khẩn khoản với những học sinh thuộc nhóm học khá, nhưng Kyeong-won chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, chỉ chỉnh kính trầm ngâm suy nghĩ.
Không chỉ riêng ở đây mà khắp phòng học tràn ngập những kẻ ngang nhiên lướt điện thoại hay đọc truyện tranh.
Đến cả cậu lớp trưởng đẹp trai vốn hay giữ trật tự chung giờ cũng đang xoay bút với nét mặt thờ ơ, còn cô lớp phó Chae-rin vốn thẳng thắn, nghiêm túc thì cũng đang khúc khắc trò chuyện gì đó với bạn ngồi bên.
Thế giới cấp Ba cá lớn nuốt cá bé.
Những kẻ yếu đuối sẽ không thể tồn tại.
"Vậy nên Chủ tịch, cậu định sẽ thử cái này vào giờ sinh hoạt câu lạc bộ (CA) thứ Sáu tuần này đúng không?"
"Ừ."
Kyeong-won chỉnh lại kính rồi đưa lại phong thư cho tôi:
"Cậu đã nghĩ ra cách giải quyết chưa? Tớ đọc xong vẫn chưa hiểu lắm."
"Thực ra tớ cũng chưa rõ nữa. Thế nên mới không làm ngay mà tạm thời tính để đến thứ Sáu đấy."
Chúng tôi gật đầu đồng tình với nhau.
"Nếu thắng hoặc thua khi chơi oẳn tù tì với gương thì sẽ xảy ra kết quả thế nào, và làm sao để tiêu diệt nó. Phải suy nghĩ kỹ chút đã."
"Hừm, nếu như không nghĩ ra cách nào khác mà bắt buộc phải đâm đầu vào thì sao......?"
"Dù vậy tớ cũng không có ý định đâm đầu vào. Nếu không có cách nào khác thì cứ đứng từ xa ném đá vỡ gương rồi bỏ chạy thôi."
Kyeong-won thốt lên hô ô ô đầy vẻ thán phục, bĩu môi cảm thán:
"Q-Quả nhiên là Chủ tịch. Đúng là chúng ta chẳng việc gì phải hưởng ứng mấy cái này. Biết trước chuyện gì sẽ xảy ra đâu mà làm chứ………………."
"Chuyện là thế đấy."
Tôi gật đầu ra vẻ rất ngầu.
Chẳng biết là do chơi với tôi nhiều nên chỉ số thông minh của cậu ta sụt giảm, hay là do bị mờ mắt vì ngưỡng mộ nữa.
Giờ đây đến cả mấy lời xàm xí chẳng đâu vào đâu của tôi mà Kyeong-won cũng thán phục ngạc nhiên từng chút một.
"Vậy nếu nằm trong kế hoạch đứng từ xa đập nát gương chứ không dại gì tham gia trò oẳn tù tì, thì điều chúng ta cần thảo luận sẽ là..."
"Sẽ là 'Làm sao để đập vỡ gương rồi chạy trốn trong giờ CA mà không bị người khác phát hiện' nhỉ."
Đập vào thời điểm nào thì không có ai nhìn thấy, và sau khi đập xong thì sẽ tẩu thoát theo tuyến đường nào.
"Tớ nhớ ở gần lối vào trung tâm đó có một chiếc CCTV, cần phải tìm hiểu xem nên ném đá từ góc nào và ở đâu để không bị quay lại. Ngoài ra còn phải tính đến việc chỉ ném đá thôi thì có đập vỡ được không, hay phải ném thứ gì đó to hơn mới có thể làm nó vỡ vụn hoàn toàn nữa."
Ngồi bên cạnh, Seon-ah gật đầu với vẻ mặt căng thẳng.
"Dù sao thì nếu là Seon-ah thì tớ có thể tin tưởng giao phó. Tớ tin cậu sẽ làm tốt."
"Ơ, ơ!?"
Seon-ah giật bắn mình.
"Tớ nói đùa đấy."
"A, ừm…"
Deok-hoon thì để điện thoại dưới gầm bàn xem anime cười khúc khắc, còn Ha-yoon tuy có nhìn lên bảng nhưng nét mặt lại cho thấy không hẳn là đang nghe giảng.
"Nếu muốn làm thế thì phương án này thế nào, Chủ tịch…"
"Thế thì làm như này………………"
Cùng lúc đó, mô hình cơ thể người mà Jin-hee đang gây sự đổ rầm một cái, rơi vương vãi các nội tạng mô hình ra ngoài.
"Này, rơi mất linh kiện rồi, đứa nào giỏi Sinh ra lắp lại hộ cái!"
"Phụtttt khặc khặc khặc khặc……………"
"G-Gia tốc là một khái niệm hơi khó một chút……………."
"Muốn không bị phát hiện thì tuyến đường di chuyển từ đây sẽ như thế này. Cậu hiểu chưa, Seon-ah?"
"Ừ-Ừm, một chút……………"
"Cái này từ đây…"
"Chủ tịch, nếu làm thế thì………………"
"Khặc khặc………………"
"Các, các em ơi, một chút thôi……………."
"$%@#$@*! @…"
"! #$@………………"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn