Chương 106: Truyện ma thứ mười một: Người bạn không ai nhớ rõ (19)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Truyện ma cấp B - Đối mặt với người bạn không ai nhớ rõ và đã sống sót thành công.] [Bạn đã nhận được 15 điểm Truyện ma.] [Thành viên câu lạc bộ của bạn đã tìm lại bản sắc danh tính cho người bạn đó và giúp cô ấy siêu thoát thành công!] [Bạn đã nhận được 70 điểm Truyện ma.] [Với mỗi thành viên tham gia, bạn sẽ nhận được thêm 10% điểm thưởng.] [Thành viên tham gia (7 người): Kim Jeong, An Kyeong-won, Oh Deok-hoon, Yoon Seon-ah, Lee Jin-hee, In Ha-yoon, Jang Hwa-eun] Bíp– ※※Error Error Error Error Error Error Error Error Error Error Error Error Error [Error Code: Reality Error, File name: Kim Eun-jung, 4444-4444] Message: [Unable to Process Kim Jeong File!] [Do có lỗi xảy ra với hiện thực nên file không thể hiển thị chính xác hoặc có khả năng hoạt động không bình thường. Nếu sự cố này tiếp tục tiếp diễn, các nhân cách có thể bị xáo trộn hòa làm một hoặc các cơ quan nội tạng của bạn có thể bị vương vãi khắp nơi.] [Hệ thống đang tiến hành chỉnh sửa hiện thực.] [Đang tải……………]
"……Có chuyện gì thế này?"
"C-Chuyện gì vậy chứ."
Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi đang đứng ở lối ra vào ga Seoul. Tất cả đều tỏ ra hoang mang trước cảnh tượng xung quanh đột ngột thay đổi đảo lộn.
"C-Các em ơi!"
Cô giáo Jang Hwa-eun, người đã thả chúng tôi xuống rồi phải đi tìm chỗ đỗ xe nên chưa kịp hội quân. Mãi đến tận bây giờ, khi tình hình đã kết thúc, cô mới hớt hải chen qua đám đông để chạy lên các bậc thềm đá.
"C-Chuyện này là thế nào vậy các em………………?"
"…Em cũng không rõ nữa."
Ngay sau đó, những cảnh sát vừa tiến vào bên trong ga Seoul để khám nghiệm hiện trường bỗng lóng ngóng bước lùi từng bước ra phía lối vào.
Những người bộ hành đang đứng xem náo nhiệt xung quanh cũng lục tục lùi bước về sau rồi ai nấy tự đi theo con đường của riêng mình.
Trên đường phố, đèn tín hiệu giao thông chớp tắt một cách loạn xạ, còn xe cộ thì đang chạy lùi ngược chiều.
Trên bầu trời, vầng thái dương vốn đã lặn xuống từ bao giờ nay lại từ từ nhô lên, một lần nữa chiếu rọi ánh hoàng hôn.
"Nhìn kìa, Joon ơi………………."
Tất cả chúng tôi cùng nhìn theo hướng Seon-ah chỉ, các xác chết bỗng bật dậy, tự hút ngược dòng máu của chính mình đã vương vãi trên mặt đất vào lại trong cơ thể.
"……Bọn mình vào trong xem thử đi."
Ngay sau đó, chúng tôi lại tiến vào khu vực sảnh chờ của ga Seoul.
"#$^$#@! &$^%………………"
Giống như tiếng động hỗn loạn phát ra khi người ta tua ngược một cuốn băng, những âm thanh không thể nào hiểu nổi bùng nổ từ khắp bốn phương tám hướng.
Các nhân viên ga tàu đang bước lùi một cách điên cuồng, còn những cái xác chết đi sống lại thì đang co giật để hút ngược những vết máu dính trên quần áo vào lại trong người.
Và các công dân với dáng vẻ hoàn toàn bình thường đang giơ tay chộp lấy chiếc vali từ khoảng không trung rồi sải bước rời đi.
"…Mọi chuyện đang quay ngược trở lại."
Tôi định mở bảng trạng thái ra để kiểm tra thời gian, nhưng trên đó chỉ hiển thị dòng tin nhắn [Đang tải………………] và không có bất kỳ tính năng nào hoạt động, thế nên tôi đành phải rút điện thoại di động của mình ra.
"Các cậu ơi, nhìn cái này đi."
[Thứ Tư, ngày 1 tháng 5, 18: 34] Xoẹt– [Thứ Tư, ngày 1 tháng 5, 18: 17] Xoẹt– [Thứ Tư, ngày 1 tháng 5, 17: 58]
"Thời gian đang quay ngược lại đấy."
"Trời đất ơi……"
Giống hệt như cảnh tượng nhân vật chính quay ngược thời gian trong bộ phim Doctor Strange mà tôi đã xem vài năm trước, mọi người ai nấy đều đang thu hồi dòng máu vương vãi trên sàn và kết hợp lại các chi bị chặt đứt từ giữa khoảng không.
Những món đồ đạc nằm ngổn ngang la liệt trên sàn nhà chậm rãi lăn lộn theo đủ mọi góc độ rồi tự động quay trở về trong vòng tay của chủ nhân.
[Việc chỉnh sửa hiện thực quy mô nhỏ đã hoàn tất.] [Nhân quả luật đang phải chịu tải.] [Nhân quả luật: 14%] Tách.
[Nhân quả luật: 15%] Tách.
[Nhân quả luật: 16%] Tách.
[Nhân quả luật: 17%]
"C-Các em ơi! Mọi người đang ùn ùn kéo đến kìa! Tránh sang bên này mau!"
Từ phía lối vào ở đằng xa, đám đông từng tháo chạy lúc nãy nay đang lũ lượt bước lùi tiến vào bên trong.
Để tránh việc bọn tôi bị giẫm đạp bởi những người đang đi giật lùi, cô giáo và chú thám tử vội vàng đẩy chúng tôi ép sát vào tường.
Rầm rập.
Vút– [Thành viên tham gia (6 người): An Kyeong-won, Oh Deok-hoon, Yoon Seon-ah, Lee Jin-hee, In Ha-yoon, Jang Hwa-eun] [Đối với tổng số 85 điểm nhận được, bạn nhận được thêm 60% điểm thưởng, tương đương với 51 điểm bổ sung.] [Điểm Truyện ma hiện tại: 66+85+51] Pí po~♪ [Điểm Truyện ma hiện tại: 202] Xôn xao.
Ngay sau đó, người dân lại bắt đầu di chuyển sinh hoạt như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Cậu đang ở đâu thế? Đã bảo là mau đến cơ mà... Sắp đến giờ tàu chạy rồi kìa."
"Mình ơi, hay là tụi mình ăn tối ở đây rồi hẵng đi nhé?"
Cảnh tượng người ta xếp hàng mua vé tàu, gia đình cười nói vui vẻ, người yêu đứng chờ đợi nhau.
Một dì lao công cầm chổi đi ngang qua khẽ liếc nhìn năm đứa chúng tôi đang đứng đực mặt ra ở một góc dưới chân thang cuốn, rồi dì ấy bước qua luôn.
Tất cả những dấu vết mà truyện ma Kim Eun-jung từng để lại trên thế gian này đều đã bốc hơi biến mất hoàn toàn.
"Phù."
Chú thám tử thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
"Tuy chẳng hiểu mô tê gì nhưng có vẻ như mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp rồi đấy nhỉ."
"…Bọn mình gọi điện cho Jin-hee thử xem."
Tôi vội vã bấm số gọi đi, nhưng đầu dây bên kia chỉ có giọng nói đặc nghẹn đầy mệt mỏi của Jin-hee, cậu ta bảo hôm nay mệt quá nên sẽ về nhà nghỉ ngơi trước.
"Ừ. Cậu vất vả rồi. Ở bên này mọi chuyện cứ như chưa từng xảy ra vậy, những người ngã xuống đều đã sống lại hoàn toàn bình thường và đang đi lại xung quanh rồi. Có vẻ như mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa."
[Thế thì tốt quá.]
"Bọn tớ sẽ xem xét thêm một chút rồi giải tán. Cậu về nhà nghỉ ngơi đi nhé. Thật sự vất vả cho cậu nhiều rồi."
[Các cậu cũng vậy.] Đứng sững– Giữa dòng người qua lại tấp nập không ngớt bên trong ga Seoul.
Năm đứa học sinh Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi cùng hai người lớn đứng nhìn nhau đầy vẻ ngượng ngùng gượng gạo.
Cuối cùng, chú thám tử đành khẽ hắng giọng một tiếng rồi lên tiếng phá vỡ bầu không khí:
"……Thế chuyện là. Mọi người đã ăn tối gì chưa?"
Khu ẩm thực tầng 3 của ga Seoul.
Mỗi đứa chúng tôi gọi một phần thịt chiên xù, mì lạnh, hoặc súp dồi lợn rồi cứ thế uể oải gẩy gẩy đôi đũa.
"À, hóa ra cô là giáo viên phụ trách của câu lạc bộ này sao? Cái lũ nhóc này toàn là những đứa chỉ khi nào cần đến người ta mới chịu gọi, nên đến tận bây giờ tôi mới biết đấy."
"Tôi cũng đồng tình đấy ạ. Tụi nó thật sự toàn thích sai bảo người lớn làm theo ý mình thôi hà, hô hô."
Hai người lớn của câu lạc bộ vừa ăn vừa tán gẫu trò chuyện qua lại.
Thế nhưng lũ chúng tôi thì do vừa mới phải chứng kiến một hiện trường án mạng máu me bê bết, tay chân bị chặt đứt lìa xong, nên chẳng đứa nào có cảm giác thèm ăn, chỉ biết uể oải gẩy gẩy vài hạt cơm mà thôi.
Đứa duy nhất đang hùng hục đánh chén sạch bách thêm một bát nữa chỉ có thể là Deok-hoon.
"…Ăn khỏe thật đấy."
Cái bụng dạ của cậu ta cũng tốt ghê cơ.
Ngay sau đó, giữa đám học sinh trông có vẻ lộ rõ vẻ mệt mỏi, Kyeong-won ngồi ngay bên cạnh tôi chậm rãi mở lời:
"Chủ tịch. Tớ đã suy nghĩ kỹ về hiện tượng vừa xảy ra lúc nãy rồi."
"Ừ. Tớ cũng đang thắc mắc đây. Nếu cậu nghĩ ra điều gì thì giải thích cho mọi người nghe thử xem?"
"Có lẽ cái gọi là truyện ma về người bạn không ai nhớ rõ ấy... Tuy có rất nhiều biến thể khác nhau nhưng những gì tớ từng nói trước đây hẳn là chính xác đấy."
Một người bạn cũ chơi chung ngày xưa mà bản thân mình thì nhớ rõ mồn một, nhưng những người xung quanh thì chẳng có một ai hay biết.
Một loại truyện ma kiểu như khi ta lùng sục lại những dấu vết ngày xưa để đưa ra bằng chứng thì y như rằng chỉ có độc một mình người bạn đó là biến mất một cách thần kỳ.
Phải chăng khi thứ đó được hiện thực hóa để bước ra ngoài, nó mang theo các đặc tính thao túng ký ức và thao túng hiện thực sao cho đúng với concept của mình mà đi lại lung tung?
"Một khi ta tiêu diệt được nó, những phần hiện thực mà truyện ma từng thao túng cũng sẽ bị reset lại toàn bộ……………."
"…Nghĩ lại thì việc chỉ có mỗi tụi mình là vẫn bình thường đúng là kỳ lạ thật đấy nhỉ."
"Thì giống như những gì chủ tịch từng nói trước đây thôi, tụi mình vốn dĩ đã ở trong trạng thái nhận thức được những điều đó rồi mà."
Tôi đưa tay ra hiệu bảo Kyeong-won hãy dừng lại khi cậu ta định giải thích thêm những phần chi tiết vụn vặt khác nảy ra trong đầu. Chuyện đã kết thúc rồi.
Điều quan trọng ở đây là liệu bọn tôi có thể suy luận ra được bất kỳ thông tin nào liên quan đến việc giải quyết sự kiện tiếp theo từ chuyện này hay không mà thôi.
"Cho nên là chuyện thế này."
Cái tên này giống như đã hoàn toàn không còn chút hứng thú nào với đồ ăn nữa, cậu ta đặt hẳn đôi đũa xuống rồi đẩy gọng kính lên.
Ngay trong tích tắc, chiếc nĩa của Deok-hoon đã lao vút đến chộp mất miếng thịt chiên xù của Kyeong-won.
"Truyện ma 200 won mà tớ đã nói ngày hôm qua ấy."
"……Hóa ra chuyện đó mới là ngày hôm qua thôi à."
Do sự kiện diễn ra quá đỗi dồn dập và điên cuồng nên tôi cứ có cảm giác như chuyện đó đã trôi qua được vài tuần lễ rồi không bằng.
"Ý cậu là cái câu chuyện trải nghiệm thực tế bảo rằng hồi nhỏ cậu từng thấy sự tồn tại của đồng xu 200 won ấy hả?"
"Đó không phải là trải nghiệm thực tế của riêng tớ đâu nhé. Số người từng trải qua chuyện đó ở Hàn Quốc này chẳng phải chỉ có một hai người đâu."
Cậu ta đẩy một bên mắt kính lên.
"Theo góc nhìn của tớ thì cái đó cũng vậy… Liệu đó có phải là một dấu vết của một loại thao túng hiện thực nào đó tương tự như chuyện vừa mới xảy ra không hả chủ tịch?"
"Thao túng hiện thực?"
"Phải."
Phập– Chiếc nĩa của Deok-hoon lại một lần nữa lao đến.
Kyeong-won tỏ vẻ phiền hà liền đẩy hẳn khay thức ăn về phía cậu ta rồi tiếp tục phần giải thích của mình:
"Dù có suy nghĩ thế nào đi chăng nữa thì tớ cũng không tin một nội dung vô căn cứ như vậy lại có thể lan truyền rộng rãi trong lòng những người dân hoàn toàn bình thường được. Số người nhớ rõ chuyện đó không phải là một hai người đâu nhé. Cả tớ lẫn Jin-hee đều nhận thức được một cách chắc chắn cơ mà."
Nhưng tôi có nhớ cái gì đâu chứ.
Thế nhưng trước hết tôi vẫn lẳng lặng lắng nghe lời giải thích của cậu ta.
"Sau khi được tận mắt chứng kiến hiện thực bị thao túng và chỉnh sửa ngay trước mũi mình lúc nãy, tớ lại càng thêm khẳng định chắc chắn hơn. Có lẽ loại chỉnh sửa hiện thực kiểu này không phải là lần đầu tiên xảy ra đâu."
"…Chuyện đó thì tớ đồng ý."
Từ việc tựa game do Tập đoàn Cỏ Ba Lá phát hành vào 10 năm trước cho đến việc các thầy cô giáo cũng biết về truyện ma, tôi đã có cảm nhận về điều đó.
Lịch sử của truyện ma có lẽ còn lâu đời hơn rất nhiều so với những gì chúng tôi nhận thức được.
Nếu đã như vậy, việc thao túng hiện thực vừa mới xảy ra lúc nãy cũng có khả năng là chuyện đã từng diễn ra vô số lần rồi không biết chừng ──
"Ký ức của tớ cùng mọi người về đồng xu 200 won ấy, tớ nghĩ có lẽ chính là dấu vết còn sót lại của chuyện đó."
"……Dấu vết của việc hiện thực từng bị thao túng á?"
"Ừ. Tuy tớ cũng không thể nói rõ ràng về mối liên kết chi tiết được cơ mà……………."
Cậu ta khẽ lắc đầu với vẻ có chút không tự tin cho lắm.
"Nghe này. Tuy đám bạn học đã quên khuấy đi mất, nhưng suy cho cùng thì nhân vật Kim Eun-jung mà Jin-hee ghi nhớ vẫn là một người có thật bằng xương bằng thịt. Ý tớ là đó không phải là sự hoang tưởng sai lệch."
"……Đúng là vậy."
Lý do tại sao đám bạn của Jin-hee lại không nhớ gì về Kim Eun-jung.
Đến giờ phút này nghĩ lại thì chuyện đó cũng chẳng có gì là quá kỳ lạ.
Cái lũ đầu gấu trong lớp học đó cùng Eun-jung cùng lắm cũng chỉ mới chơi chung với nhau ba bốn lần hồi tiểu học mà thôi.
Chưa kể trong cái nhóm chơi chung đó thì Eun-jung cũng chỉ là đứa tự nguyện lăng xăng chạy bám đuôi theo sau, nên đối với đám bạn vốn dĩ đã vô tâm vô tính của Jin-hee thì việc tụi nó quên bén đi mất là điều dĩ nhiên.
Ngay từ đầu, vụ việc con thằn lằn hay con thỏ vốn để lại ấn tượng mạnh mẽ trong ký ức thực chất cũng chỉ là một vở kịch tự biên tự diễn do mụ cô giáo tư vấn dựng lên mà thôi.
"Thấy chưa. Rốt cuộc thì bên nhớ sai lại chính là đám bạn của Jin-hee đúng không?"
"……Phải."
"Đó là một chuyện tuy nhỏ nhặt nhưng tuyệt đối không thể nào có sự nhầm lẫn được cơ mà."
Kyeong-won tháo kính ra rồi chậm rãi lau sạch tròng kính.
"Vì thế nên tớ nghĩ đồng xu 200 won vốn dĩ ban đầu cũng thực sự tồn tại đấy thôi. Ngược lại, những người quên mất chuyện đó mới là những người khác cơ. Tớ mới là người đúng."
"…Trông cậu có vẻ tràn đầy sự tự tin khác hẳn với dáng vẻ một tên cứ hễ gặp hiện tượng kỳ quái là lại mất hết cả bình tĩnh thường ngày nhỉ."
Với cái tính cách thực tế này của cậu ta, tôi cứ ngỡ cậu ta sẽ gạt phắt đi mà cho rằng bản thân mình bị nhầm lẫn do bị cuốn theo bầu không khí xã hội chứ.
Thế nhưng Kyeong-won, người đang hà hơi vào tròng kính, đáp lại một cách hoàn toàn bình thản:
"Đối với các cậu thì việc từng có đồng xu 200 won có lẽ là một truyện ma, nhưng đối với tớ thì việc không có đồng xu 200 won mới giống như một truyện ma vậy."
Hóa ra là ngược lại. Đối với cái tên này thì bên đó mới chính là hiện thực──
"Sao mấy đứa lại ăn ít thế này hả?"
Đột nhiên, cô giáo Jang Hwa-eun đứng phắt dậy rồi dùng đũa chộp lấy miếng tôm tẩm bột chiên xù của Seon-ah cách đó hai hàng ghế.
Seon-ah chỉ biết trố mắt nhìn với gương mặt đầy mệt mỏi.
"Tuổi ăn tuổi lớn là phải ăn thật nhiều vào chứ!"
Cô giáo lại đứng phắt dậy lần nữa, vừa nhai nhồm nhoàm trong miệng vừa cầm dĩa xiên một phát lấy luôn miếng bánh croquette của Ha-yoon mang đi.
"Hô hô hô."
"……"
"Hôm nay vất vả rồi. Mấy đứa về cẩn thận nhé."
"Vâng, thưa thám tử. Hẹn gặp lại chú lần sau ạ."
Ngay khoảnh khắc định bước lên xe của cô giáo để ra về, chú thám tử bỗng đột ngột đặt tay lên vai tôi rồi khẽ hỏi một giọng trầm thấp:
"Joon à."
"Vâng."
"Cháu nghĩ tại sao chú lại giúp đỡ các cháu hả."
Chú thám tử hỏi bằng một chất giọng trầm thấp đầy uy nghiêm.
Từ vóc dáng của chú đã toát ra một thứ áp lực khiến người ta không tài nào thả lỏng nổi sự cảnh giác.
Suốt thời gian qua, có lẽ vì đứng trước mặt đám học sinh nên chú mới đối xử có phần thoải mái dễ chịu đôi chút, nhưng đúng như những gì tôi cảm nhận được ngay từ lần đầu gặp mặt, người chú này không đơn thuần chỉ là một thám tử bình thường đâu.
"…Cháu biết chú không phải là một thám tử bình thường mà."
"Phải."
Thám tử Park Kang-woon lặng im gật đầu.
Trong tiền kiếp của tôi, vào thời điểm xảy ra sự kiện nổ tung đầu của 300 người tại Trường Trung học Nakseong, người đàn ông này đã được điều động đến.
Và một điều kỳ lạ là chú ta không hề bị gò bó bởi hệ thống điều tra thông thường, chú ta thể hiện một dáng vẻ vô cùng tự do tự tại nhưng khi cần thiết thì vẫn có thể điều động được lực lượng cảnh sát.
Để nhìn nhận như một điều tra viên cảnh sát đơn thuần thì chú ta có những điểm vô cùng kỳ lạ.
"Sắp tới chú sẽ đến tìm cháu một chuyến."
"……"
"Vì một việc quan trọng."
Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu.
"…Cháu biết rồi ạ."
Đối với người đàn ông này, tôi đang ở trong vị thế mắc nợ chú ấy rất nhiều lần vì đã nhận được sự giúp đỡ, bao gồm cả ngày hôm nay nữa. Nếu có việc gì bản thân tôi có thể ra tay giúp đỡ được, tôi cũng sẽ hỗ trợ chú ấy đôi chút.
"Ừ. Chắc cháu cũng mệt rồi, mau về đi thôi."
Nhìn thấy các thành viên câu lạc bộ đang ngồi trên xe ngó ra nhìn chúng tôi, chú thám tử liền lên tiếng thúc giục.
"Mau lên đi mà~"
"Tớ ra ngay đây."
Sau khi kết thúc buổi hẹn ước với chú thám tử như thế, tôi bước chân lên xe ô tô.
"Hai chú cháu nói chuyện gì thế?"
"……Dạ không có gì ạ. Chú ấy bảo sắp tới muốn đến tìm em vì có chút việc quan trọng thôi ạ."
"Thế à?"
Cô giáo vừa nhìn về phía sau vừa đánh lái lùi xe ra.
"Thế còn Ha-yoon đâu rồi ạ?"
Bất chợt nhìn ra phía cửa sổ xe, tôi thấy Ha-yoon đang đứng ở ga Seoul đằng xa kia, lặng im dõi mắt nhìn theo bọn tôi.
"Em ấy bảo anh trai sẽ lái xe đến đón."
"…Ra là cậu ấy có anh trai nữa cơ đấy."
Chúng tôi vẫy vẫy tay qua khung cửa sổ để chào tạm biệt Ha-yoon cùng chú thám tử, rồi chiếc xe lại bắt đầu lăn bánh quay trở về hướng Sillim-dong.
Chú thám tử từ lúc nào không hay đã thu lại toàn bộ cái thứ áp lực to lớn lúc nãy, biến trở lại thành một ông chú có thân hình hộ pháp, vừa vẫy vẫy tay vừa tiễn bọn tôi ra về.
"Cảnh đẹp thật đấy."
"Đẹp quá đi mất."
Cây cầu Hangang mà lúc nãy khi vội vã lao đến chúng tôi đã không có cơ hội để thưởng thức ngắm nhìn. Dòng sông Hàn êm đềm chảy trôi về hai phía đón nhận ánh hoàng hôn mà tỏa sáng lấp lánh sắc vàng rực rỡ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn