Chương 111: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~57 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Píp píp~
"Vào đi."
"Tớ xin phép vào nhà nhé……………."
Seon-ah vừa bước chân qua khỏi lối ra vào vừa khẽ nở một nụ cười có phần e thẹn để chào hỏi.
"Trong nhà làm gì có ai đâu."
"Thì tại vì đang có ma……………."
Cả hai đứa tụi tôi đều không hẹn mà cùng bật cười khúc khích. Quả nhiên đúng như những gì tớ dự đoán, có lẽ là nhờ có một người khác cùng đồng hành bên cạnh nên cái thứ gọi là ma quỷ kia hoàn toàn không thèm lộ diện nữa.
Cảnh tượng bên trong căn nhà vẫn giữ nguyên y rập như cái khoảnh khắc tôi ba chân bốn cẳng hớt hải lao thục mạng ra ngoài lúc nãy thôi. Ánh đèn cảm ứng ở lối ra vào vừa bừng sáng lên, rọi chiếu một chút ánh sáng vào không gian phòng khách đang tối om như mực.
"Seon-ah ơi, cậu nhìn cái này đi nè, ở ngay chỗ cánh cửa ra vào này nè."
"Ơ kìa…………….?"
Tôi tạm thời giữ tay ngăn Seon-ah lại một chút, ngay khi cậu ấy vừa mới cởi bỏ giày dép và tính đặt chiếc túi ni-lông đựng mớ nhu yếu phẩm vừa mua ở siêu thị xuống nền phòng khách.
"Lúc ở bên ngoài đi vào thì rõ ràng là tụi mình phải bấm mật khẩu của ổ khóa thông minh đúng không? Thế nhưng chẳng hiểu sao ở mặt bên trong nhà, phương thức đóng mở cửa giờ đây đã bị biến đổi hoàn toàn thành cái kiểu phải ghim chìa khóa cơ vào vặn rồi."
"... Ơ kìa."
Seon-ah lật đật nghé mắt dòm ngó, kiểm tra một lượt cả hai mặt trong và ngoài của cánh cửa.
"... Đúng là như vậy thật này?"
Cô bạn khẽ nghiêng đầu thắc mắc, cùng lúc đưa hai tay ra ra sức lay thử cái tay nắm cửa ở cả mặt trong lẫn mặt ngoài.
Kịch. Kịch.
"Cậu nhìn kỹ mà xem. Thậm chí rõ ràng đây là mặt bên trong nhà, tức là ở cái vị trí của người chuẩn bị mở cửa để đi ra ngoài, thế mà nó lại lù lù xuất hiện một cái lỗ cắm chìa khóa cơ thế này có dị hợm không cơ chứ."
"Ừm……………."
Cả hai đứa tụi tôi cùng cúi gập lưng xuống, chăm chú dòm ngó cái tay nắm cửa ra vào một hồi.
"Thiết kế kiểu kỳ quặc thế này thì rốt cuộc nó vận hành kiểu gì được cơ chứ?"
"Thì đấy. Ở bên ngoài thì hoạt động như một ổ khóa điện tử thông minh bình thường, còn ở bên trong thì lại bắt người ta phải dùng chìa khóa cơ để vặn mở cửa."
Sau vài nhịp săm soi kiểm tra kỹ lưỡng, Seon-ah cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi với một vẻ mặt vô cùng hoang mang, hiếu kỳ.
"Tại sao chuyện này lại xảy ra được cơ chứ?"
"Tớ nghĩ khả năng cao là do cái năng lực Cliché kia vừa mới được kích hoạt, nên thực tại xung quanh đã bị biến đổi và chịu chút sức ảnh hưởng từ nó rồi."
"Ra là vậy."
Trầm ngâm suy nghĩ một hồi, Seon-ah bỗng nhiên quay ngoắt người lại nhìn tôi với một dấu chấm hỏi lớn hiện lên trên khuôn mặt:
"Hay là tụi mình thử nhắn tin hỏi thăm xem ý kiến của Kyeong-won thế nào được không…………….?"
"Ờ ha. Cứ hỏi ý kiến cậu ấy chắc là sẽ ổn áp hơn đấy."
"Húi cha."
Trong khoảng thời gian Seon-ah lật đật mang chiếc túi ni-lông đựng đồ ăn thức uống tiến vào khu vực nhà bếp để sắp xếp, tôi đã nhanh tay dùng điện thoại chụp lại vài tấm ảnh của cánh cửa ra vào rồi gửi thẳng vào trong nhóm chat chung của câu lạc bộ, không quên đính kèm thêm vài dòng tin nhắn tường thuật lại tình hình cụ thể.
Sau khi đã chốt chặt cánh cửa ra vào lại một cách cẩn thận, tôi rảo bước tiến về phía nhà bếp, lên tiếng gọi giật cô bạn đang mải mê lôi mớ nguyên liệu nấu nướng ra đặt lên bàn ăn:
"Seon-ah ơi, lại đây với tớ một chút đi."
"Hử?"
Tôi đứng ở ngay trước cánh cửa đang đóng kín của phòng ngủ lớn của bố mẹ rồi đưa tay vẫy vẫy ra hiệu. Seon-ah liền tạm thời buông mấy cây hành ba-rô đang bóc dở dang ra, rảo bước đi về phía vị trí của tôi.
"Lúc nãy chính từ bên trong căn phòng này đã phát ra một thứ âm thanh vô cùng kinh hoàng. Trước khi tụi mình buông lỏng cảnh giác thì cứ dứt khoát vào trong kiểm tra một lượt cho chắc ăn."
Sắc mặt của Seon-ah lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Nhưng mà tụi mình không mang theo vũ khí phòng thân gì hết thì liệu có ổn thật không đấy…………….?"
"……Chắc là không sao đâu? Cậu chờ tớ một chút nhé, để tớ đi tìm xem trong nhà có thứ gì dùng làm vũ khí được không."
Tôi liền lật đật chạy ra ngoài phòng khách, kéo sềnh sệch một chiếc máy hút bụi mang lại.
"Joon ơi, dùng cái đó thì có hơi……………."
Seon-ah nhìn tôi với một vẻ mặt vô cùng gượng gạo, cạn lời.
"Thì tớ thấy cái này nếu cần xông trận thì cứ dùng lực quật mạnh một phát chắc là cũng có chút sát thương đấy chứ."
"Thì đúng là thế thật, cơ mà……………."
Seon-ah có chút chật vật dùng hai tay đón lấy cái tay cầm của chiếc máy hút bụi, thử giơ cao lên rồi đâm thẳng về phía khoảng không trước mặt y rập như đang cầm một cây giáo vậy.
"Ngoại trừ cái này ra thì trong nhà tớ chỉ còn mỗi ô đi mưa với dao làm bếp thôi... Nhà tớ vốn dĩ chẳng có ai đam mê thể thao hay vận động gì cả."
Giá mà trong nhà lúc này có sẵn mấy thứ vũ khí cùn có tầm đánh tầm xa vừa vặn để vung vẩy như gậy bóng chày hay gậy đánh golf thì tốt biết mấy. Thế nhưng hiện tại thì trong tay tụi tôi cũng chỉ có bấy nhiêu đây thôi.
"Tớ hiểu rồi……………."
Seon-ah nắm chặt lấy chiếc máy hút bụi rồi khẽ gật đầu một cái đầy dứt khoát.
"Vậy thì tớ chuẩn bị mở cửa đấy nhé."
"Ừ!"
Ngay sau khi dùng tay vặn mạnh nắm cửa, tôi lập tức tung một cú đá dứt khoát để đạp toang cánh cửa phòng ngủ lớn của bố mẹ ra.
Rầm–!
Và ngay chính cái khoảnh khắc cánh cửa vừa được mở ra, tôi liền nhanh như một tia chớp lủi thủi chạy ra nép ngay sau lưng của Seon-ah thôi.
Xoẹt xoẹt.
Seon-ah kéo sềnh sệch chiếc máy hút bụi theo sau rồi dũng cảm bước chân vào bên trong phòng ngủ của bố mẹ tôi. Cô bạn cầm cái ống hút bụi vung vẩy vài nhịp vào khoảng không gian trống rỗng trước mặt để phòng hờ, rồi lật đật quay đầu lại nhìn tôi rồi gật đầu ra hiệu:
"An toàn rồi, Joon ơi."
"Tuyệt vời."
Tôi nhanh chân chạy lại đứng sóng đôi ngay cạnh bên Seon-ah thôi. Tôi đưa mắt đảo quanh căn phòng ngủ lớn của bố mẹ một lượt, thấy mọi thứ quả nhiên vẫn vô cùng nguyên vẹn, bình thường. Một chiếc giường ngủ cỡ đôi, một chiếc tủ quần áo lớn choáng hết sạch sành sanh một bên tường, cùng với một chiếc bàn trang điểm.
"Cậu nhìn kìa, căn nhà vệ sinh nằm ở bên trong phòng ngủ của bố mẹ này. Tụi mình chỉ cần kiểm tra nốt cái vị trí cuối cùng này nữa thôi là xong chuyện."
"Ừ."
Tôi bỗng nhiên nhớ lại cái viễn cảnh con ma hiện lên trong lúc mình làm cái phương pháp hồi trưa, rõ ràng cái thứ dị hợm đó đã từ chính cái góc khuất này nhảy xổ ra vồ lấy tôi. Tôi dùng tay vặn nắm cửa rồi cẩn trọng dùng lực đẩy nhẹ cánh cửa nhà vệ sinh ra.
Thế nhưng cánh cửa chỉ vừa mới hé mở ra được một chút thì bỗng nhiên bị một vật thể nào đó chặn lại ở phía sau, thành ra kẹt cứng ngắc không chịu dịch chuyển tiếp nữa.
"……?"
Trong một khoảnh khắc, trong đầu tôi lại tự động nảy sinh ra cái viễn cảnh một con ma vô cùng đáng sợ đang đứng thủ sẵn ở ngay phía sau cánh cửa, ra sức nhe răng cười sằng sặc một cách điên cuồng rồi dùng một lực tương đương để chặn cứng cánh cửa lại không cho tôi bước vào...
Thế nhưng sau vài nhịp tôi dùng tay đẩy thử mấy cái kịch kịch để dò xét tình hình, từ bên trong bỗng phát ra những tiếng cọ xát sột soạt, cảm giác giống như là có một vật dụng nào đó bị đổ sập xuống nên mới vô tình chặn cứng cánh cửa lại thôi.
"Húp! Húp……………."
Tôi lập tức dùng bả vai ghì mạnh, ra sức đẩy thêm vài phát nữa, ngay sau đó bỗng vang lên những tiếng đổ vỡ loảng xoảng của hàng loạt đồ đạc bị xê dịch, cánh cửa cuối cùng cũng chịu mở toang ra.
Sau khi bật đèn lên để nghé mắt nhìn vào bên trong, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng bãi chiến trường đổ nát hoang tàn của căn nhà vệ sinh.
"Trời đất ơi, cái quái gì thế này không biết."
"Cậu cẩn thận kẻo giẫm phải mảnh kính vỡ đấy nhé……………."
Đứng từ bên ngoài nhìn vào để săm soi kỹ lưỡng từng ngóc ngách, tôi mới phát hiện ra nguyên nhân là do cái tủ gương treo tường dùng để đựng khăn tắm cùng hàng loạt nhu yếu phẩm linh tinh, cái thứ vốn được đóng cố định ở ngay phía trên bồn cầu ấy. Chắc là do lớp keo dán dùng lâu ngày nên đã hoàn toàn mất đi độ bám dính, thành ra toàn bộ chiếc tủ đã bị đổ sập hoàn toàn xuống đất, vỡ nát tan tành rồi vô tình chặn cứng ngay phía sau cánh cửa thôi.
"Oa, cái đống này… nếu mà tính dọn dẹp sạch sẽ thì chắc là cũng tốn kha khá mồ hôi công sức lận đây."
Hóa ra cái tiếng động rầm rầm kinh hoàng vang lên lúc nãy chính là âm thanh do chiếc tủ này bị rơi rụng xuống đất thôi.
※ Cliché phim kinh dị: Cái phân cảnh dọa dẫm kinh hoàng xuất hiện ở ngay phần đầu phim, hóa ra khi tìm hiểu ngọn ngành thì lại chẳng có cái vẹo gì to tát cả. ※ Tôi định bụng chờ đến khi nào bố mẹ đi làm về rồi mới cùng nhau bàn bạc biện pháp xử lý sau, nên tạm thời cứ đóng sập cánh cửa nhà vệ sinh đó lại cái đã.
"Tụi mình đi nấu cơm tối ăn thôi. Để tớ trổ tài xuống bếp làm món gì đó thật ngon cho cậu thưởng thức nhé."
"Ừ!"
Tôi rảo bước tiến về phía nhà bếp, và ở ngay phía sau lưng, Seon-ah vẫn đang kéo sềnh sệch chiếc máy hút bụi đi theo sau hộ tống y rập như cũ thôi.
"Đây chính là món cơm chiên hành phi phiên bản đầu bếp Baek Jong-won danh tiếng lẫy lừng."
"Phụt, cậu làm cho hẳn hoi tử tế một chút xem nào……………."
Seon-ah đứng ngay cạnh bên cứ liên tục cười khúc khích khi nhìn thấy cái dáng vẻ tôi đang dùng vá đảo liên hồi, đánh tơi tả mớ trứng khuấy trông vô cùng mất thẩm mỹ. Ở bên bếp gas kế bên, Seon-ah đang khéo léo đổ một chút dầu ăn vào chảo, cho toàn bộ phần hành ba-rô đã cắt nhỏ vào để tiến hành công đoạn phi hành cho thật thơm.
"Tuyệt vời. Chuẩn bị thả cơm ăn liền Hetbahn vào trận địa thôi."
"Thả trận địa nè~" Seon-ah vui vẻ lập lại lời nói của tôi, đổ toàn bộ phần cơm ăn liền Hetbahn vừa được làm nóng bằng lò vi sóng vào bên trong chảo. Thế là cả hai đứa tụi tôi cùng nhau xúm lại, ra sức đảo đều tay phần cơm cùng với mớ hành phi thơm phức xen lẫn phần trứng khuấy. Trong quá trình nấu nướng, tôi cũng không quên nêm nếm thêm một chút dầu hào vào để giúp cho món ăn có thêm vị đậm đà, dậy mùi thơm phức.
Chờ đến khi hạt cơm săn lại và ngả sang màu vàng ươm đẹp mắt, tôi liền múc cơm chia đều ra từng chiếc bát nhỏ, rắc thêm một chút vừng rang lên phía trên là công đoạn nấu nướng đã chính thức hoàn thành.
"Trông có vẻ ngon miệng dữ thần chưa kìa."
Đĩa cơm chiên hành phi ánh lên một sắc vàng vô cùng bắt mắt. Tôi lập tức xúc một thìa lớn tống tọt vào mồm để thưởng thức, nhìn thấy thế, Seon-ah cũng mỉm cười vui vẻ rồi cầm thìa lên ăn cùng.
"Tớ ăn đây nhé, cảm ơn cậu nhiều nha Joon……………."
"Cậu cứ ăn thật nhiều vào nhé. Lát nữa nếu thèm thì tụi mình lại cùng nhau gọi thêm gà rán về ăn tiếp cũng được. Lúc nãy mẹ tớ có bảo là có để sẵn ít tiền quỹ dự phòng ở trong ngăn kéo bàn trang điểm."
"Trí lý luôn……………."
Seon-ah vừa nhai cơm ngoàm ngoàm đầy thỏa mãn vừa gật gù trả lời.
Thực ra thì thâm tâm tôi đang vô cùng mong muốn Seon-ah có thể chịu khó ở lại đây để ngủ qua đêm cùng tôi cho đến khi giải quyết xong xuôi cái sự cố truyện ma này lận. Hiện tại vì đang có hai người ở cạnh nhau nên mọi thứ trông có vẻ vô cùng bình yên, thế nhưng ai mà biết được nếu cậu ấy ra về và tôi lại phải một thân một mình trơ trọi ở trong căn nhà này thì những chuyện kinh dị gì sẽ lại tiếp tục xảy ra cơ chứ.
'Bố mẹ mình giờ này chắc cũng mới chỉ bắt đầu xuất phát từ Seoul để đi về Busan lo liệu đám tang thôi, rồi lại còn phải bắt xe đi ngược trở lên nữa… Tính ra chắc cũng phải tầm sáng sớm ngày mai thì hai người mới về tới nhà lận.'
Ngày mai đã là thứ Sáu, vẫn là một ngày trong tuần bình thường, chẳng biết công việc ở cơ quan của cả bố lẫn mẹ liệu có bị ảnh hưởng gì không biết.
'Chưa kể ngày mai Seon-ah cũng phải cắp sách đến trường học nữa, chẳng biết nếu bảo cậu ấy ở lại đây một đêm thì liệu có ổn thỏa hay không đây.'
Tôi định bụng sẽ thử thăm dò tình hình của cô bạn xem sao:
"Seon-ah ơi, chuyện ở nhà của bà cậu thì sao rồi? Cậu để bà ở nhà một mình như thế thì liệu có ổn không đấy…………….?"
"Hôm nay bà tớ đang phải nằm viện để theo dõi rồi."
Seon-ah hai bên má phúng phính ngập tràn cơm vừa nhai vừa lúng búng trả lời.
'Thế thì tốt quá rồi, mình cứ thế mà lựa lời để đưa đẩy bầu không khí, rủ cậu ấy ở lại đây qua đêm cùng mình là hoàn toàn hợp tình hợp lý luôn rồi.'
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi đầy an tâm. Bởi vì trong mấy bộ phim kinh dị, việc phải ở một mình đồng nghĩa với việc tấm vé dẫn đến cái chết đã được cầm chắc trong tay rồi.
'Cơ mà hiện tại rốt cuộc mình phải bắt tay vào việc điều tra từ cái ngóc ngách nào trước đây chứ, thực sự là bản thân chẳng có một chút manh mối nào cả.'
Thôi thì trước mắt tôi quyết định cứ tập trung đánh chén cho xong bữa cơm tối cái đã rồi mới tính tiếp.
Nhai ngoàm ngoàm [Bản tin thời sự xác nhận, Chủ tịch tập đoàn Clover, ông Chun Seung-jae đã chính thức nhập cảnh trở về Hàn Quốc sau một khoảng thời gian dài định cư ở nước ngoài. Nhân dịp này, Tổng thống cũng đã có một buổi gặp mặt thân mật để cùng trò chuyện, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến ông...] Vào khoảng 9 giờ tối, tôi đang nằm ườn ra trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách để theo dõi tivi.
Còn Seon-ah thì đang ngồi xếp bằng trước chiếc bàn nhỏ được kê ngay trước mặt tôi, vừa ăn gà rán vừa phát ra những tiếng chóp chép đầy ngon miệng.
Kakaotalk~♪
"Ồ, tin nhắn đến rồi nè."
Có vẻ như cuối cùng thì Kyeong-won cũng đã kết thúc buổi học thêm ở trung tâm nên mới nhắn tin phản hồi lại. Tôi lập tức cầm chiếc điện thoại di động trên tay với một tâm trạng vô cùng háo hức, hy vọng là tên nhóc này sẽ đem lại chút manh mối hữu ích nào đó.
"Cậu ấy bảo sao thế?"
"Chờ tớ một chút."
Seon-ah khẽ nghiêng đầu hỏi han, trong miệng vẫn còn đang nhai dở một viên phô mai chiên là phần quà tặng kèm từ chương trình đánh giá của ứng dụng đặt đồ ăn.
Kyeong-won đã gửi đến một dòng tin nhắn dài dằng dặc: < Ahn Kyeong-won: Trước mắt thì tớ thấy đúng như những gì Chủ tịch suy đoán đấy, cái phương pháp đó suy cho cùng cũng chỉ là một cách thức để xác nhận xem trong nhà có ma hay không thôi, chứ hoàn toàn không có khả năng tự nhiên lại nhào nặn ra một con ma từ hư vô được. Thành ra nếu có cất công đào sâu tìm hiểu về cái truyện ma đó thì chắc cũng chẳng thu hoạch được kết quả gì hoành tráng đâu.
Có chăng điều duy nhất tớ có thể nghĩ ra vào lúc này, chính là cái hành vi đó có khả năng đã vô tình trở thành 'điểm khởi đầu' cho hàng loạt các hiện tượng kỳ dị đang bủa vây lấy Chủ tịch vào lúc này thôi? >
"Điểm khởi đầu ư? Hửm. Nghĩa là sao thế nhỉ."
"Đấy, khó hiểu ghê..."
Seon-ah vừa chẹp miệng nhai ngoàm ngoàm khiến mớ bột phô mai dính lem nhem đầy quanh khóe miệng, vừa chăm chú ghé mắt nhìn vào màn hình điện thoại của tôi.
Chờ đợi một lúc, dòng tin nhắn tiếp theo của cậu ấy lại tiếp tục bay đến: < Ahn Kyeong-won: Người ta chẳng phải vẫn thường hay khuyên bảo nhau là mớ ma quỷ thường có xu hướng bám riết lấy những kẻ có khả năng nhận thức được sự tồn tại của bọn chúng hay sao cơ chứ. Bởi vậy nên dân gian mới hay truyền tai nhau cái kinh nghiệm xương máu là có nhìn thấy thì cũng phải vờ như không thấy là vì lẽ đó.
Thế nhưng Chủ tịch thì lại dại dột làm theo đúng cái phương pháp mà tên Deok-hoon gửi để rồi vô tình nhận thức được sự tồn tại của con ma mất tiêu rồi.
Chính vì thế nên biết đâu cái thứ dị hợm đó đã nảy sinh suy nghĩ kiểu như 'Ồ, hóa ra cái thằng nhóc này nhìn thấy mình rồi này', thế là nó mới bắt đầu bám riết lấy Chủ tịch không buông lận. >
"Ra là cái câu chuyện kiểu kiểu như vậy."
Tôi khẽ gật gù đồng tình.
Nếu giải thích theo cái hướng đó thì việc tại sao hằng hà sa số các hiện tượng kỳ quái lại đột ngột đổ ập xuống đầu tôi vào ngày hôm nay hoàn toàn có thể chấp nhận và thông cảm được. Thế nhưng cái vấn đề cốt lõi ở đây chính là, cái con ma chết tiệt này rốt cuộc là từ cái xó xỉnh nào nhảy xổ ra cơ chứ.
Bản thân tôi bắt buộc phải nắm rõ được cấu trúc của câu chuyện thì mới mong tìm ra được kẽ hở để mà đào sâu vào, thế nhưng hiện tại tôi hoàn toàn mù tịt, chẳng biết cái thứ này rốt cuộc thuộc về cái thể loại truyện ma nào trên đời lận.
< Lee Joon: Thế nên là cậu có mường tượng hay hoài nghi gì về danh tính của con ma này chưa? Sơ bộ thì cái hình ảnh mà tớ nhìn thấy là một người đàn bà có cái cổ dài ngoằng trông vô cùng dị hợm, đáng sợ lận. > < Ahn Kyeong-won: Chuyện này thì khó nói lắm……………. > Dù là đang trò chuyện qua màn hình điện thoại, thế nhưng trong đầu tôi đã tự động phác họa ra cái dáng vẻ tên nhóc này đang đưa tay lên gọng kính cận của mình.
< Ahn Kyeong-won: Nếu chỉ dựa vào mỗi cái đặc điểm ngoại hình trông đáng sợ thôi thì tính ra có hằng hà sa số các biến thể khác nhau lận. Cơ mà căn cứ vào cái chi tiết cổ dài ngoằng kia, thì biết đâu vào cái khoảng thời gian khi còn sống, người đàn bà đó đã lựa chọn phương thức treo cổ tự tử thì sao……………. > < Lee Joon: Treo cổ tự tử ư…
Cơ mà khoan đã, căn nhà của gia đình tớ thì không nói làm gì rồi, nhưng ngay cả bên trong toàn bộ khu chung cư này từ trước đến nay cũng chưa từng xảy ra bất kỳ vụ việc nào tương tự như thế cả. > < Ahn Kyeong-won: Chủ tịch có chắc chắn 100% về thông tin đó không? > < Lee Joon: Chắc chắn chứ. Gia đình tớ đã sinh sống ở đây suốt 7 năm trời rồi, chưa kể mẹ tớ còn từng đảm nhiệm chức vụ trưởng ban đại diện cư dân của tòa nhà lận.
Thành ra hầu như tất cả các hộ gia đình hàng xóm láng giềng xung quanh có chuyện gì là nhà tớ đều nắm rõ như lòng bàn tay thôi. > < Ahn Kyeong-won: Thế thì câu chuyện này có chút mơ hồ rồi đây. Nếu quả thực Chủ tịch hoàn toàn không làm bất cứ việc gì khuất tất để mà bị vướng vào cái thứ đó, thì biết đâu khả năng cao đây chỉ là một con ma vãng lai bạ đâu hay đó, kiểu như 'Con ma qua đường số 1' thôi.
> < Lee Joon: Thế nhưng tại sao một con ma vãng lai qua đường lại lận đật mò vào tận một căn hộ ở tầng 7 như nhà tớ làm cái quái gì cơ chứ… Cái độ cao này đến cả muỗi còn chẳng thèm bay vào được nữa……………. > < Ahn Kyeong-won: Cái đó thì tớ chịu chết. > Tên nhóc Kyeong-won trong đầu tôi chắc là đang bất lực nhún vai một cái.
< Ahn Kyeong-won: Những nguyên nhân khiến một người vô tình bị ma quỷ đeo bám thì nhiều vô kể xiết. Chẳng hạn như việc dạo gần đây Chủ tịch có vô tình nhặt nhạnh một món đồ vô chủ nào đó ở ngoài đường mang về nhà hay không, hay là do dạo này thể trạng sức khỏe đang bị sa sút, phần bổi khí bị suy yếu. Rồi thì chuyện gia đình bỏ bê không chịu lo liệu cúng kiếng giỗ quẩy cho ông bà tổ tiên tử tế, hoặc giả là ở khu vực lân cận xung quanh đang có một ai đó vừa mới khuất núi thôi...
Lý do thì có đến hàng trăm hàng ngàn cái lận, nên là Chủ tịch cứ chịu khó ra sức mà tìm kiếm xem sao. >
"Khu vực lân cận xung quanh đang có một ai đó vừa mới khuất núi ư?"
Ánh mắt của Seon-ah và ánh mắt của tôi bỗng nhiên chạm nhau trong một khoảnh khắc. Cả hai đứa tụi tôi đều không hẹn mà cùng liên tưởng đến một sự việc duy nhất.
"Joon ơi, chẳng phải lúc nãy bố mẹ cậu có bảo là……………."
"Chính xác. Tớ cũng đang có cùng suy nghĩ y rập như cậu vậy."
Cái thông tin mà lúc nãy mẹ tôi vừa mới đề cập trong cuộc điện thoại về việc có một người họ hàng thân thích nào đó đột ngột qua đời. Liệu rằng sự cố lần này có mối liên hệ mật thiết nào với cái chết đó hay không biết...
Thế nhưng khi bình tâm ngẫm nghĩ kỹ lại một hồi, tôi lại thấy giả thuyết này có gì đó sai sai. Căn cứ vào việc bố mẹ hoàn toàn không thèm đả động hay giải thích rõ ràng cho tôi biết danh tính của người đã khuất là ai, chứng tỏ đó khả năng cao chỉ là một người họ hàng xa bắn đại bác chưa chắc đã tới, một người mà tôi thậm chí còn chưa từng có cơ hội được gặp mặt một lần nào trong đời.
Chưa kể địa điểm xảy ra sự việc lại tận dưới Busan, nghĩa là xét theo bản đồ địa lý thì đó là khoảng cách từ đầu này đến đầu kia của đất nước so với thủ đô Seoul này lận. Tuyệt đối không thể nào xếp vào cái diện gọi là khu vực lân cận hay ở gần được.
< Ahn Kyeong-won: Mà dù sao thì Chủ tịch cũng có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi, vì nếu cái thứ đó thực sự chỉ thuộc cái diện tạp quỷ vãng lai qua đường như con ma số 1 kia, thì công đoạn trục xuất và tiêu diệt nó về cơ bản là sẽ vô cùng dễ dàng thôi.
Tớ có lên mạng tìm kiếm mấy bài viết chia sẻ kinh nghiệm của người trong thiên hạ, thấy có hằng hà sa số các bài đăng kể về việc khi gặp ma ở trong nhà, người ta chỉ cần hoảng loạn quá rồi nổi khùng lên chửi rủa om sòm hoặc vơ đại món đồ nào đó ném thẳng vào mặt nó là con ma liền sợ hãi ba chân bốn cẳng bỏ chạy mất dép, từ đó về sau không bao giờ dám bén mảng quay trở lại nữa lận. >
"Đúng là mấy con ma tấu hài dữ thần."
Tôi bỗng chốc bật cười thành tiếng một mình. Mà ngẫm lại thì căn cứ theo mớ kinh nghiệm xương máu tích lũy được từ hằng hà sa số các sự kiện tâm linh trước đây, ngoại trừ mấy cái thực thể quỷ quyệt, độc ác được nhào nặn ra từ chính các câu truyện ma chính thống ra, thì những thứ vong hồn vốn dĩ có nguồn gốc xuất thân từ con người trước đây về cơ bản là đều có thể bị trục xuất một cách tương đối dễ dàng thôi.
< Ahn Kyeong-won: Để phòng hờ thì Chủ tịch cứ thử rà soát, kiểm tra thật kỹ lưỡng quanh nhà xem dạo gần đây gia đình có vô tình nhặt nhạnh hay mang món đồ lạ nào về nhà không nhé. Nếu Chủ tịch hoàn toàn không nhớ ra được việc gì đáng ngờ, thì khả năng cao nguồn cơn của sự việc là xuất phát từ phía của bố mẹ rồi. > < Lee Joon: OK, cảm ơn cậu nhiều nhé. Có tìm kiếm ra được manh mối gì mới là tớ sẽ lập tức liên lạc thông báo cho cậu ngay. > < Lee Joon: À, còn cái năng lực Cliché mà Chủ tịch vừa nhắc tới ấy hả?
Để tớ chịu khó lên mạng tìm tòi, tra cứu thêm hàng loạt thông tin linh tinh xem sao nhé, Chủ tịch cứ thong thả chờ tin của tớ. >
"Lúc nào cũng phải làm phiền đến cậu rồi, chân thành cảm ơn cậu nhiều nhé Kyeong-won."
Seon-ah cũng lật đật lấy khăn giấy lau sạch sẽ khóe miệng rồi khẽ gật đầu gật gù đồng tình.
Vì tụi tôi nãy giờ chỉ nhắn tin trò chuyện riêng với nhau thôi, nên là các thành viên còn lại trong câu lạc bộ hoàn toàn mù tịt, chẳng hề hay biết gì về cái tình cảnh ngặt nghèo hiện tại cả. Một phần là vì cái chuyện trai đơn gái chiếc ở chung một nhà vào lúc nửa đêm thế này nếu để cho tụi nó biết được thì kiểu gì cũng sẽ nảy sinh ra hàng vạn sự hiểu lầm tai hại.
Chưa kể bối cảnh lần này không phải ở trường học lại xảy ra ngay chính tại căn nhà của tôi, nên thâm tâm tôi cũng muốn âm thầm, lặng lẽ tự mình giải quyết cho xong xuôi thôi.
"Cậu đánh chén xong xuôi hết rồi đấy à?"
"Ừ."
Seon-ah phủi phủi hai bàn tay rồi đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi.
"Để tớ đi vào nhà vệ sinh rửa tay một chút nhé……………."
"Cậu để lại nhiều đồ ăn thừa quá đấy."
Tôi đưa tay nhặt một chiếc đùi gà vẫn còn dính lem nhem bột phô mai lên rồi tiếp tục cắn một miếng lớn để ăn nốt.
'Ăn cũng ngon miệng phết chứ đùa.'
Dù sao thì tớ cũng đã cất công bao cậu ấy một bữa gà rán ra trò rồi, nên là từ giờ cho đến khi con ma kia bị tiêu diệt hoàn toàn, Seon-ah bắt buộc phải chấp nhận ở lại đây để chịu trách nhiệm hộ tống, đồng hành cùng tôi suốt đêm nay thôi.
Một lúc sau, vào khoảng 10 giờ đêm.
Trong tình trạng tất cả hệ thống bóng đèn chiếu sáng trong nhà đều được bật lên sáng trưng, kết hợp với việc chiếc tivi ngoài phòng khách cũng đang mở âm lượng rôm rả, hai đứa tụi tôi bắt đầu tiến hành công đoạn lục lọi, tìm kiếm khắp nơi bên trong phòng ngủ lớn của bố mẹ.
Seon-ah chịu trách nhiệm lục soát khu vực tủ quần áo lớn, còn tôi thì phụ trách bới móc mớ tủ hộc đựng đồ linh tinh, cơ mà vì nơi này phần lớn đều là không gian chứa đựng mớ đồ đạc cá nhân của mẹ, nên đa số những thứ tụi tôi tìm thấy đều chỉ toàn là quần áo váy vóc với mỹ phẩm dưỡng da thôi.
"Joon ơi, cái hộp này là cái gì thế không biết…………….?"
Seon-ah từ góc tủ quần áo bỗng nhiên bê một chiếc hộp giấy tiến lại gần vị trí của tôi. Đó vốn dĩ chỉ là chiếc hộp dùng để cất giữ mớ album ảnh kỷ niệm của gia đình thôi, thế nhưng chắc là do ngoại hình của chiếc hộp trông có vẻ hơi bí ẩn nên đã vô tình thu hút sự chú ý của cô bạn.
"À, cái đó hả. Đó chỉ là mớ album ảnh thời xa xưa của gia đình tớ thôi."
"Uây, tớ có thể mở ra xem thử một chút được không?"
"Ừ. Cậu cứ tự nhiên xem thoải mái đi."
Thế là cô bạn liền ngồi bệt xuống nền đất, lật mở từng trang album ra để săm soi. Tôi cũng nghé mắt nhìn ké vào một chút, bỗng nhận ra một điều kỳ lạ là nếu như trước đây trong ký ức của tôi, cuốn album này luôn ngập tràn hình ảnh chụp chung với Kim Eun-jung, thì giờ đây thực tại thay đổi đã khiến tất cả biến đổi thành mớ ảnh chụp thời thơ ấu vô cùng bình thường của một mình tôi thôi.
"Ha ha ha, Joon ơi, cậu nhìn cái bức ảnh này đi nè!"
Seon-ah bỗng nhiên cười nắc nẻ khi lật trúng tấm ảnh chụp lại cái khoảnh khắc hồi nhỏ của tôi. Đó là cái cảnh tôi đang ra sức dùng cái cây gãi lưng dài ngoằng của ông nội để khều khéo từng viên thực phẩm bổ sung dinh dưỡng dành cho trẻ em hiệu Noma Gold và Tenten, mớ đồ vốn được mẹ tôi cẩn thận cất giấu ở tít trên đỉnh tủ bếp lận.
"Hóa ra ngay từ cái thuở còn cởi truồng tắm mưa là cậu đã biết cách vận dụng hàng vạn cái mưu mẹo vặt vãnh này rồi cơ đấy."
"Thì… chuyện thường tình thế thôi, ai chẳng có một thời như thế cơ chứ……………."
Thì… ai mà chẳng có những góc khuất tuổi thơ như vậy thôi.
Tôi gượng gạo đưa tay lên gãi đầu gãi tai vì có chút ngượng ngùng, xấu hổ, rồi lại tiếp tục quay trở lại công đoạn bới móc mớ hộc tủ của chiếc bàn trang điểm. Và rồi, ngay chính cái khoảnh khắc khi đang lục lọi ở giữa mớ sách kinh Phật mà mẹ tôi hằng ngày vẫn hay mang theo mỗi khi đi chùa cúng kiếng, ngón tay tôi bỗng chạm trúng một vật thể vô cùng kỳ dị khiến toàn thân tôi bất giác rùng mình, đứng hình mất vài giây lận...
"... Ơ kìa? Tại sao cái thứ này lại có thể xuất hiện ở cái nơi này được cơ chứ?"
※ Cliché phim kinh dị: Ở ngay giai đoạn đầu của bộ phim, các nhân vật chính kiểu gì cũng sẽ vô tình phát hiện ra một vật thể vô cùng kỳ dị, mang điềm gở báo hiệu cho hàng loạt tai ương sắp sửa đổ ập xuống đầu. ※

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn