Chương 113: Truyện ma thứ mười hai: Cliché phim kinh dị (6)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~45 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Sáu, ngày 3 tháng 5 năm 2019, 01: 17 sáng] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 102] [Tính Nhân quả: 17%] Tôi mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng ngủ. Quay sang bên cạnh, đập vào mắt tôi là bóng lưng của Seon-ah. Cô bạn đang đứng sát cửa, khẽ nghé mắt nhìn qua khe cửa để dòm ngó ra phía ngoài phòng khách.
"... Seon-ah ơi."
"Suỵt."
Ngay khi tôi vừa lồm cồm ngồi nhỏm dậy khỏi giường, Seon-ah liền đưa một ngón tay lên chạm nhẹ vào bờ môi ra hiệu im lặng. Tôi nương theo hướng nhìn của cô bạn rồi vểnh tai tập trung chú ý lắng nghe mớ động tĩnh ngoài phòng khách, từ tít tận phía phòng ngủ của bố mẹ bỗng chốc vọng lại những tiếng rên rỉ vô cùng đau đớn của một ai đó.
Âm thanh đó nghe cứ hừ hừ, rồi lại khừ khừ, hệt như tiếng rên rỉ đầy bất lực, yếu ớt của một người đàn bà đang ra sức thốt ra vậy. Seon-ah sau một hồi đứng canh gác, dè chừng bên khe cửa thì mới chầm chậm, rón rén bước lại gần phía tôi.
"Joon ơi, cậu cứ chịu khó ngồi yên ở đây nhé. Để tớ tự mình đi ra ngoài kiểm tra tình hình xem sao đã mờ………………"
"Khoan đã."
Tôi nhanh tay tóm chặt lấy cánh tay của Seon-ah ngay khi cô bạn vừa định cất bước đi ra ngoài. Ở mốc thời gian trước, trong cái lúc tôi đang lăn quay ra ngủ say như chết, có phải Seon-ah đã một thân một mình mò ra ngoài đó kiểm tra rồi xui rủi bị phát hiện, thành ra mới bị mắc kẹt không thể quay trở về mờ đành phải tìm chỗ ẩn nấp hay không?
"…Tụi mình vừa mới bị mất mạng một lần rồi quay trở lại đây đấy. Tuyệt đối không được đi ra ngoài."
"......!"
Seon-ah trợn tròn hai mắt kinh ngạc. Cô bạn khẽ rướn người, ghé sát khuôn mặt lại gần tôi rồi thì thầm hỏi nhỏ:
"……Tụi mình rốt cuộc đã bị chết như thế nào thế?"
"Thì bị phát hiện rồi cắm đầu cắm cổ bỏ chạy... Kết cục là bị giết chết một cách lãng nhách."
Để tránh việc con ma ở ngoài kia đánh hơi thấy mớ động tĩnh, tôi cố gắng ghé sát vào vành tai của Seon-ah rồi dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất có thể để thầm thì:
"Cứ trực diện lao ra ứng chiến một cách mù quáng thì không có cửa thắng đâu. Trước mắt phải tìm ra phương án khả dĩ cái đã."
"Ừm."
Seon-ah khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình, nét mặt không giấu nổi vẻ căng thẳng, hồi hộp.
"Được rồi. Giờ cậu cứ chịu khó đứng ở đây quan sát qua khe cửa để canh chừng tình hình ngoài phòng khách đi. Để tớ vắt óc suy nghĩ tìm phương án giải quyết xem sao."
"Tớ biết rồi mờ……………."
Seon-ah lại tiếp tục nhón chân, rón rén đi về phía cánh cửa để nghé mắt nhìn ra bên ngoài, tập trung tinh thần cao độ để cảnh giới xem con ma có mò lại gần đây hay không. Trước mắt thì có vẻ như con ma kia vẫn đang lầm lũi đi tới đi lui bên trong phòng ngủ của bố mẹ, thế nhưng tụi tôi tuyệt đối không được phép lơ là cảnh giác.
Tôi nhanh chóng rút chiếc điện thoại di động ra rồi mở ứng dụng Kakaotalk để kiểm tra mớ tin nhắn của Kyeong-won mà lúc nãy chưa kịp đọc. Quả nhiên là trong lúc tôi ngủ say, Seon-ah đã âm thầm mở ra xem trước rồi, bằng chứng là giao diện tin nhắn đã hiển thị trạng thái đã đọc. Tôi khẽ liếc mắt nhìn về phía bóng lưng của Seon-ah một lượt, thế nhưng cô bạn có vẻ như vẫn đang giả vờ như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Tôi nhanh chóng lướt ngón tay để đọc nội dung tin nhắn do Kyeong-won gửi đến.
< Ahn Kyeong-won: Chủ tịch ơi, đừng để bị lừa nhé. Yoon Seon-ah chính là ma đấy. > Là vậy sao?
Tôi lại ngẩng đầu lên nương theo ánh nhìn để săm soi Seon-ah một lần nữa. Cái bóng lưng nhỏ nhắn kia vẫn đang lom khom nghé mắt dòm ngó qua khe cửa phòng.
Tôi bắt đầu chầm chậm bước lùi về phía sau. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hàng loạt mớ lựa chọn thi nhau chạy xẹt qua đại não của tôi.
Không giống như cửa sổ phòng sách của bố hay phòng ngủ của bố mẹ vốn có lối thông trực tiếp ra phía ban công, cửa sổ phòng ngủ của tôi lại thông thẳng trực diện ra khoảng không gian ngoài trời bên ngoài. Nếu từ vị trí này mờ nhảy xuống dưới đất thì tôi có thể lập tức tự sát để kích hoạt tính năng quay ngược mốc thời gian ngay mờ.
Thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì, cho dù bản thân có cố gắng quay ngược thời gian đi chăng nữa thì mốc thời gian quay lại cũng chỉ là ngay trước đó mờ thôi. Điểm lưu (Checkpoint) ở lượt chơi hiện tại khả năng cao chính là mốc 1 giờ 17 phút sáng, tức là chỉ cách đây vỏn vẹn vài phút mờ thôi. Ngay khi vừa tỉnh giấc là đã thấy Seon-ah đứng lù lù gác cửa thế này rồi, thành ra có muốn đào tẩu cũng là chuyện hoàn toàn bất khả thi.
Mà khoan đã, thật tình tôi không thể nào nuốt trôi nổi cái giả thuyết này. Tại sao Seon-ah lại có thể là ma được cơ chứ? Ngay từ cái khoảnh khắc đầu tiên khi liên lạc cho đến tận bây giờ, hai đứa tụi tôi vẫn luôn kề vai sát cánh cùng nhau mờ, cô bạn có thể biến thành ma từ cái xó xỉnh nào được cơ chứ? Chuyện vô lý đùng đùng như vậy mờ cũng xảy ra được sao?
Tôi tiếp tục lướt ngón tay để đọc nốt mớ nội dung tin nhắn còn lại.
< Ahn Kyeong-won: Chủ tịch ơi, đừng để bị lừa nhé. Yoon Seon-ah chính là ma đấy. > < Ahn Kyeong-won: Kiểu trường hợp như thế này Chủ tịch cũng bắt buộc phải hết sức dè chừng đấy nhé. Bởi vì trong mớ phim kinh dị, cái cốt truyện kiểu hóa ra hung thủ thực sự lại chính là đứa bạn chí cốt luôn đồng hành, cùng nhau bỏ chạy trốn bấy lâu nay là một cái Cliché xuất hiện nhiều như cơm bữa luôn mờ.
> ※ Cliché phim kinh dị: Kiểu gì thì mấy đứa đồng đội đi cùng cũng phải bày ra một trò đùa tai quái nào đó để hù dọa nhau một phát mới chịu được. ※ Làm người ta giật nảy cả mình, cái thằng ranh con này chứ………………
Tôi khẽ đưa tay lên vuốt ngực để định thần lại rồi tiếp tục đọc mớ tin nhắn Kakaotalk còn lại.
< Ahn Kyeong-won: Thực ra thì so với bản thân con ma đó, tớ lại cảm thấy quan ngại hơn về cái năng lực Cliché mà Chủ tịch vừa mới kích hoạt cơ. > < Ahn Kyeong-won: Con ma thì đối với Chủ tịch cũng chẳng phải là chuyện gì quá xa lạ ngày một ngày hai nữa rồi, cứ chấp nhận bỏ mạng vài ba lần kiểu gì rồi cũng mò ra được phương án giải quyết mờ thôi, cơ mà cái năng lực Cliché kia thì bắt buộc phải hết sức cẩn trọng đấy nhé.
> < Ahn Kyeong-won: Lý do là vì trong phim kinh dị, mớ Cliché thường phần lớn đều là những tình tiết mang lại bất lợi, điềm gở cho nhân vật chính mờ thôi. > … Mang lại nhiều điều bất lợi sao. Cái đó rốt cuộc có nghĩa là gì cơ chứ.
< Ahn Kyeong-won: Chẳng hạn như mớ tình tiết tử vong (Death flag) hoặc là mấy cái phân cảnh ám chỉ cái chết cận kề của nhân vật chính chẳng hạn. Mấy cái thứ đó nếu so với mớ phim thuộc thể loại khác thì trong phim kinh dị nó chiếm một số lượng áp đảo hoàn toàn luôn mờ. > < Ahn Kyeong-won: Tớ lấy ví dụ nhé, kiểu lời thoại như 'Để tớ tự mình đi ra ngoài kiểm tra tình hình xem sao, cậu cứ chịu khó ngồi yên ở đây chờ tớ nhé.' Ấy.
Đối với mấy thể loại phim khác thì đó có thể là một câu thoại hết sức bình thường mờ thôi, thế nhưng một khi cái câu thoại đó mờ đã được thốt ra trong phim kinh dị thì chắc chắn đó là một điềm báo tử vong rồi. Cái nhân vật thốt ra câu nói đó kiểu gì phân cảnh phía sau cũng phải nhận một cái chết thê thảm mờ thôi. >
'…Hóa ra ý tứ của cậu ấy là như vậy sao.'
Suýt chút nữa thôi là Seon-ah đã phải đối diện với tử thần rồi. Đúng là xét một cách toàn diện thì cái gọi là Cliché vốn dĩ là mớ phân cảnh được người ta xào nấu, sao chép một cách lén lút từ mớ bộ phim khác rồi lặp đi lặp lại như một công thức bất biến vậy.
Nếu là Cliché trong mớ bộ phim thanh xuân vườn trường, kiểu gì nội dung cũng sẽ ngập tràn mớ tình tiết như nhân vật chính cuối cùng rồi cũng sẽ trưởng thành lên, hay bè bạn sau bao hiểu lầm rồi rốt cuộc cũng sẽ làm hòa với nhau mờ thôi. Thế nhưng một khi đã là Cliché trong một bộ phim kinh dị đầy rẫy ma quỷ hiện hình thế này thì tính chất của nó lại rẽ sang một bước ngoặt hoàn toàn khác biệt.
So với một cái kết có hậu (Happy ending) thì mớ bộ phim thuộc thể loại này lại chuộng cái kết thúc bi thảm (Bad ending), nơi mà toàn bộ mớ nhân vật đều phải nhận cái kết đắng ngắt, chết sạch sành sanh ở cuối phim với số lượng áp đảo hoàn toàn mờ, và bản thân cái gọi là Cliché phần lớn cũng chỉ xoay quanh mớ tình tiết hù dọa giật gân hoặc là tạo dựng nên mớ bối cảnh nghẹt thở, ngập tràn căng thẳng mờ thôi.
'Chết tiệt thật. Mình lỡ tay kích hoạt cái năng lực này bậy bạ rồi sao.'
Ngặt một nỗi là một khi đã kích hoạt rồi thì trừ phi tiêu diệt tận gốc con ma để chấm dứt hoàn toàn sự cố, bằng không tôi sẽ không có cách nào để hủy bỏ năng lực này giữa chừng được cả. Tôi thầm chửi rủa một câu trong lòng rồi lại tiếp tục lướt màn hình xuống để đọc nốt mớ tin nhắn Kakaotalk phía dưới.
< Ahn Kyeong-won: Tớ có cất công tổng hợp lại một danh sách mớ Cliché thường thấy trong phim kinh dị rồi gửi hết qua cho Chủ tịch đây, cơ mà đúng như tớ dự đoán, chẳng có mấy cái tình tiết mang lại điềm lành đâu mờ. > < Ahn Kyeong-won: Bản thân tớ thì hoàn toàn mù tịt, chẳng biết phải làm sao để tận dụng, xào nấu cái năng lực đó cho có ích nữa, thành ra Chủ tịch cứ chịu khó liếc mắt xem qua một lượt để tham chiếu xem sao nhé.
Cái khoản nhào nặn, chế biến từ mớ nguyên liệu có sẵn vốn là sở trường của Chủ tịch rồi mờ. Đây là tất cả những gì tớ có thể hỗ trợ được cho Chủ tịch vào lúc này rồi. > Phía bên dưới dòng tin nhắn là một cái danh sách dài dằng dặc được cậu ấy liệt kê, phân chia ngăn nắp trông hệt như một cái bảng biểu về mớ Cliché trong phim kinh dị vậy.
"Hửm……………."
※ Cliché phim kinh dị ※ Cliché phim kinh dị: Vào đúng cái ngày xảy ra sự cố kinh hoàng, nhân vật chính kiểu gì cũng sẽ bị bỏ lại một mình trơ trọi ở nhà vì bất kỳ một lý do củ chuối nào đó.
Cliché phim kinh dị: Cứ hễ đến cái phân cảnh cắm đầu bỏ chạy trốn là chiếc chìa khóa kiểu gì cũng giở quẻ, không chịu khớp vào ổ ngay từ lần cắm đầu tiên.
Cliché phim kinh dị: Cái phân cảnh hù dọa giật gân xuất hiện đầu tiên hóa ra suy cho cùng cũng chẳng có gì quá to tát, nguy hiểm cả.
Cliché phim kinh dị: Ngay từ giai đoạn mở màn phim, nhân vật chính kiểu gì cũng sẽ tình cờ nhặt được một vật thể mang điềm gở, ám chỉ cho mớ sự cố kinh hoàng sắp sửa đổ ập xuống.
Cliché phim kinh dị: Dù bản thân có đánh hơi thấy điều gì đó vô cùng khả nghi thì ban đầu các nhân vật vẫn nhắm mắt làm ngơ mờ bỏ qua.
Cliché phim kinh dị: Rõ ràng là cứ tập trung một chỗ thì sẽ bình an vô sự mờ, thế nhưng các thành viên trong nhóm kiểu gì cũng phải tự động phân tán, tách lẻ ra mỗi người một ngả.
Cliché phim kinh dị: Hệ thống đèn chiếu sáng bị hư hỏng, không bật lên được.
Cliché phim kinh dị: Kiểu gì thì mấy đứa đồng đội đi cùng cũng phải bày ra một trò đùa tai quái nào đó để hù dọa nhau một phát mới chịu được.
......
......
...
'Mẹ kiếp… Toàn là mớ tình tiết hãm tài chứ chẳng thấy có cái nào giúp ích được cho tình cảnh hiện tại cả mờ...'
Xem xét một hồi, có vẻ như chỉ có độc nhất một cái tình tiết trông có vẻ là khả dĩ và tạm chấp nhận được mờ thôi.
[26. Sau khi bị một trận ra bã thì nhân vật chính liền cất công mời thầy trừ tà hoặc pháp sư về để làm lễ trừ tà, hoặc tổ chức một buổi lên đồng cúng bái kịch liệt mới có thể chật vật tiêu diệt tận gốc được thế lực tà ác.] Chỉ có đúng một cái này mờ thôi.
'Mời thầy trừ tà hoặc pháp sư sao?'
Giữa cái đêm hôm khuya khoắt thế này thì biết đào đâu ra mờ mời mấy người đó tới đây cơ chứ. Thời gian hiện tại cũng đã là 1 giờ sáng rồi mờ…………….
'Mình nhớ là gia cảnh nhà cô giáo Jang Hwa-eun vốn theo nghiệp làm pháp sư, lên đồng cúng bái mờ nhỉ? Liệu có thể vin vào cái cớ đó để tìm cách chắp nối, liên hệ xem sao được không ta………….'
Vừa nảy ra ý nghĩ đó, tôi đã lập tức lắc đầu quầy quậy để gạt đi. Giữa đêm hôm khuya khoắt, lại còn bị mắc kẹt bên trong nhà. Cả yếu tố thời gian lẫn không gian đều bị bóp nghẹt, giới hạn một cách ngặt nghèo thế này thì mớ chất liệu có thể mang ra sử dụng là quá đỗi ít ỏi. Tôi đã ra sức vắt óc suy nghĩ để tìm cách chắp nối mớ nguyên liệu có sẵn lại với nhau, thế nhưng cái việc cố gắng tận dụng cái mớ Cliché này theo hướng có lợi quả thực là một bài toán hoàn toàn không có lời giải.
'Không được rồi. Không dùng nổi cái mớ này đâu.'
Tôi dứt khoát bấm nút tắt màn hình điện thoại. Đúng y rập như mớ lời nhận định của cậu bạn, cái gọi là Cliché trong mớ bộ phim kinh dị ngập tràn ma quỷ hiện hình hầu hết chỉ toàn là mớ điềm báo ám chỉ cho mớ sự cố kinh hoàng sắp sửa đổ ập xuống mờ thôi.
Ngay vào cái khoảnh khắc tôi định quay sang bảo với cô bạn rằng chuyện đã đến nước này rồi thì hai đứa tụi mình chỉ còn cách tự lực cánh sinh, chung tay tìm phương án giải quyết mờ thôi, thì Seon-ah bỗng đột ngột ngoảnh đầu lại rồi thì thầm với giọng điệu vô cùng hốt hoảng:
"Joon ơi, mau trốn đi! Nó mở cửa phòng bước ra ngoài rồi!"
Tôi lập tức giật phắt người, nhanh tay kéo toang cánh cửa tủ quần áo rồi lủi thủi chui tọt vào bên trong, cố gắng lấy mớ quần áo treo sẵn để che chắn, ẩn nấp thân mình. Seon-ah cũng nhanh chân không kém, cô bạn nhanh chóng nằm rạp xuống rồi nhanh như cắt bò tót vào trốn dưới gầm giường ngủ của tôi. Do sợ phát ra tiếng động đánh động đến con ma nên tụi tôi vẫn chưa kịp chốt khóa cánh cửa phòng ngủ lại.
Ngồi thu mình một góc, hai đầu gối co quắp sát ngực bên trong không gian tối tăm và chật hẹp của tủ quần áo, ngay sau đó, từ phía phòng khách bỗng chốc vọng lại chuỗi âm thanh di chuyển của một ai đó đang tiến lại gần.
Sột... Sột soạt... Sột... Sột soạt.......
Một thứ âm thanh cọ xát kéo sền sệt trên nền sàn gỗ, báo hiệu kẻ đó đang di chuyển với những bước đi có sải chân vô cùng ngắn và chật hẹp mờ thôi. Tôi nấp mình trong bóng tối dày đặc của tủ quần áo, toàn thân căng cứng như khúc gỗ, bất động hoàn toàn không dám cử động dù chỉ là một sợi lông tơ vì sợ hãi.
Chẳng mấy chốc, con ma đã lù lù bước hẳn vào bên trong phòng ngủ rồi bắt đầu lầm lũi đi tới đi lui.
Sột... Sột soạt... Sột... Sột soạt.......
"A... A a a... Khặc… Khừ khừ………."
Con ma vừa di chuyển vừa không ngừng phát ra mớ tiếng rên rỉ, rạn nứt nghe như sắp sửa đứt hơi đến nơi vậy. Mà cái thứ âm thanh quái dị đó lại phát ra từ tít tận phía trên cao. Chứng tỏ mụ ta đang gập người, áp sát cái đầu vào trần nhà mờ đi lại khắp nơi.
"A... A a a... Khừ khừ... Khẹc... Khơ óc" Sột– Sột soạt Sột soạt– Sột– Mụ ta bỗng chốc đứng khựng lại một lát ngay cạnh khu vực bàn học của tôi, rồi ngay sau đó, chuỗi âm thanh lại chầm chậm dịch chuyển về phía cánh cửa phòng ngủ. Có vẻ như mụ ta đang có ý định rời khỏi phòng.
Rầm!!!!! ♬♬♪ Chát!!!!! ♬♪♪ Rầm!!!!!! ♪ Chát!!!!!! ♬♪♬ Ngay chính cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, chiếc điện thoại di động nằm gọn trong túi quần của tôi bỗng nhiên dở quẻ, đột ngột bật âm lượng ở mức tối đa rồi vang lên một cách điên cuồng kịch liệt! Rõ ràng là tôi hoàn toàn không hề chạm tay vào máy mờ thế nhưng hệ thống lại tự động kích hoạt tính năng loa ngoài, đính kèm theo đó là giọng nói của mẹ tôi đang oang oang hét lớn như thét vào tai!
[Joon ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi!!!] [Cậu đã ăn cơm nước gì chưa hả hả hả hả hả hả hả!!!!!!!!!!!!!] [!!! A a a a a a á g!!!!!!!! Mẹ đang phải túc trực ở nhà tang lễ để lo liệu đám tang đám quẩy!!!!! Thành ra chắc là đêm nay mẹ sẽ về muộn muộn muộn muộn muộn lắm đấy nhé é é é é é é é!!!!!!!!] [Á a a a a a a!!!!! A a a a a a á g!!!!!!!!] ※ Cliché phim kinh dị: Cứ hễ đến cái phân cảnh nhân vật chính đang ẩn nấp kỹ lưỡng là điện thoại kiểu gì cũng sẽ đổ chuông một cách đột ngột, chưa kể dù có cuống cuồng tìm cách dập máy đi chăng nữa thì đầu dây bên kia vẫn cứ vô tư, liên tục nói nhảm dông dài như một vị thần mờ không chịu cúp máy mờ thôi. ※
"Gya a a a a a a a a a a a a a a–" Ngay lập tức, sau khi đánh hơi thấy mớ âm thanh phát ra, con ma liền rú lên một tiếng quái dị kinh hoàng rồi điên cuồng lao thẳng về phía tủ quần áo!
Rầm!!!! Rầm!!!! Rầm!!! Rầm!!!!!
Ngay chính cái giây phút sinh tử đó, Seon-ah bỗng nhanh như cắt lao thốc ra từ dưới gầm giường rồi hét lớn một tiếng thất thanh:
"Joon ơi! Chạy mau đi!"
"Gya a a a a a a a a a a á g–" Seon-ah dùng hết sức bình sinh ra sức đẩy mạnh con ma một phát rồi thục mạng lao thẳng ra phía ngoài phòng khách. Con ma sau khi bị đẩy ngã cũng lập tức nhảy cẫng người quay ngoắt lại, lập tức chuyển đổi mục tiêu rồi điên cuồng phóng theo sau để bắt sống Seon-ah.
Rầm! Rầm xoảng, ào ào ào u u u u u u…………………
[Gya a a a á g………………] Tiếng động dịch chuyển của hai người bọn họ cứ thế xa dần rồi mất hút về phía khu vực ban công. Có vẻ như Seon-ah đang ra sức chạy trốn dạt về phía ban công, rồi lại tìm cách dịch chuyển qua cửa sổ để lẻn vào phòng ngủ của bố mẹ, nỗ lực di chuyển vòng quanh như vậy nhằm cắt đuôi sự truy đuổi của con ma chết tiệt kia mờ thôi.
Nương theo khe cửa tủ quần áo quan sát tình hình, tôi lập tức đẩy cửa tủ lao ra ngoài rồi đứng phắt dậy mờ, thế nhưng trong đầu lúc này vẫn trống rỗng hoàn toàn, chẳng thể nghĩ ra được bất kỳ một phương án đối phó khả dĩ nào cả.
'Mẹ kiếp… Giờ biết phải làm thế nào bây giờ đây………………'
Xét đi xét lại thì trong cái bối cảnh hiện tại, thứ đồ vật khả nghi và duy nhất có thể mang ra làm vật bám víu chỉ có thể là cái thỏi vật định tâm hình quân bích đang đặt trong hộc tủ bàn trang điểm của mẹ mờ thôi. Dù bản thân cũng chưa rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao mờ, thế nhưng trước mắt cứ thử tìm cách đập nát hoặc là vứt bỏ cái thứ hãm tài đó đi xem tình hình có tiến triển gì hơn không mờ.
Sau khi đưa ra quyết định đó, tôi lập tức lao thẳng ra ngoài phòng khách rồi nhanh mắt đảo nhìn một lượt để đánh giá tình hình.
Rầm rầm! Rầm rầm…………….
"Gya a a a á g–" Seon-ah dùng lực đẩy toang cánh cửa phòng ngủ của bố mẹ rồi tháo chạy ra ngoài, con ma cũng nhanh chân phóng như bay ngay sát phía sau lưng mụ ta, thế nhưng ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng tôi đang đứng lù lù giữa phòng khách thì mụ ta bỗng chốc đứng khựng lại một lát.
"Hừm!"
"Ngon thì nhào vô đây này, cái đồ ngu ngốc kiaaa!"
Seon-ah nhanh tay nhấc bổng một chiếc ghế ăn ở cạnh bàn ăn lên rồi dùng hết sức bình sinh ném thẳng về phía con ma.
Bộp!
Con ma bị chiếc ghế đập trúng người nên có chút loạng choạng, đảo điên mất một nhịp mờ, thế nhưng ngay sau đó mụ ta liền dời sự chú ý khỏi vị trí của tôi rồi lại tiếp tục điên cuồng lao vào tấn công Seon-ah.
"Gya a a á g–"
"Hộc, hộc………………."
Seon-ah lại tiếp tục hốt hoảng tháo chạy dạt về phía khu vực ban công nhà bếp ở hướng ngược lại. Nơi đó vốn có một hệ thống cửa sổ thông suốt trực tiếp với phòng sách của bố. Có vẻ như cô bạn lại định bụng thực hiện một vòng tuần hoàn lặp lại để cắt đuôi con ma một lần nữa mờ thôi.
'Chính là lúc này!'
Tranh thủ cái khoảnh khắc con ma đang bận rộn đuổi theo bắt sống Seon-ah dạt về phía ban công nhà bếp mờ, tôi lập tức lủi thủi lao thẳng vào bên trong phòng ngủ của bố mẹ rồi kéo toang cái hộc tủ bàn trang điểm ra. Sau đó, tôi nhanh tay vơ lấy cái thỏi vật định tâm hình quân bích lúc nãy.
"B... Bằng cái thứ này, kiểu gì cũng phải tìm cách giải quyết cho bằng được……………!"
Trong đầu tôi lúc này bỗng lóe lên một suy đoán, biết đâu thứ này chính là một món đồ bị dính lời nguyền độc địa do cái giáo phái tà đạo kia phát tán mờ, thành ra chỉ cần dùng lực đập nát nó đi là mớ sự cố kinh hoàng này sẽ tự động được giải quyết một cách êm đẹp thì sao mờ. Nghĩ đoạn, tôi liền dùng hết sức bình sinh ra sức đập bôm bốp cái thỏi đó vào cạnh góc nhọn của chiếc bàn trang điểm kịch liệt.
"Hộc, hộc. Làm ơn đi, thực sự đấy mờ………………."
Thế nhưng cái thỏi vật định tâm kia vốn được đúc từ chất liệu ngọc bích vô cùng cứng cáp và rắn chắc kịch liệt mờ, thành ra sau một hồi đập phá điên cuồng thì trên bề mặt của nó thậm chí còn chẳng thèm xuất hiện nổi lấy một vết trầy xước nhỏ mờ thôi.
Đúng lúc đó, Seon-ah sau khi chật vật cắt đuôi con ma một lượt từ phía phòng sách của bố cũng đang thở hổn hển, tháo chạy thục mạng về phía vị trí của tôi.
"J... Joon ơi……………!"
"Seon-ah!"
[Gya a a a a a á g–] Ngay phía sau lưng cô bạn, con ma với hai cánh tay duỗi thẳng ra phía trước, cái đầu cứ liên tục cọ xát kéo sền sệt trên trần nhà đang điên cuồng lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Đến cái nước này rồi thì tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mờ suy tính thiệt hơn nữa, đành đánh liều phó mặc cho số phận mờ thôi, tôi dùng hết thảy sức mạnh của cánh tay, nhắm thẳng hướng con ma mờ ném cái thỏi vật định tâm đi một phát thật mạnh.
"Vút– Làm ơn đi mờ! Kích hoạt hiệu ứng hộ cái coi!!"
Xoẹt–

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn