Chương 74: Truyện ma thứ mười: Herobrine của MyCraft (7)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~45 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Cậu bảo chúng ta hiểu sai thể loại á?"
"Ý tớ là cái hệ thống game đó. Có vẻ nó mang thiên hướng của kiểu game mô phỏng… hoặc là kiểu game tài phú (tycoon) nhiều hơn, giống như cái trò MyCraft tụi mình đang chơi này này."
Mô phỏng.
Tài phú.
"Nói rõ hơn xem nào."
"Cậu nhìn kỹ đi, Chủ tịch."
Deok-hoon vừa khua cả hai tay vừa bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích đủ thứ.
"Dù game có yếu tố tăng trưởng thật, nhưng giới hạn phát triển của cá nhân Dũng Sĩ lại quá rõ ràng. Ngay cả điểm tích lũy cũng chỉ có thể dùng để đổi lấy năng lực đặc biệt cho chính bản thân cậu thôi đúng không?"
"…Đúng vậy."
"Ngược lại, cấp độ của câu lạc bộ thì đã được Chủ tịch cày lên tới cấp 5 rồi, và rõ ràng là nó vẫn tiếp tục được tích lũy để thăng cấp tiếp sau đó nữa, chuẩn chưa?"
"…Ừm."
Sự tăng trưởng của bản thân tôi chỉ gói gọn trong 3 ô năng lực đặc biệt, tiêu hết 300 điểm là xem như chạm trần. Từ cột mốc đó trở đi, dù có thu thập thêm được bao nhiêu năng lực đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng mạnh lên được chút nào, mà chỉ là thay đổi linh hoạt các tổ hợp khác nhau để ứng phó với từng tình huống cụ thể trong 3 ô chứa đó mà thôi.
Trái lại, cấp độ của câu lạc bộ thì cứ hễ đầu tư điểm vào là sẽ liên tục thăng tiến, và cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề thấy có dấu hiệu của một mức giới hạn trần nào cả.
"Thế nên suy cho cùng, Lee Joon cậu đúng là Dũng Sĩ thật, nhưng không phải kiểu anh hùng độc hành cân cả bản đồ. Mà phải là một Dũng Sĩ theo khái niệm 'Nhà lãnh đạo' mới đúng."
"……Hửm. Hóa ra ý cậu bảo khác thể loại là như vậy."
Trong đầu tôi bỗng nhiên chợt lóe lên ký ức về một tựa game cũ có tên là RollerCoaster Tycoon. Nếu áp dụng vào trường hợp này, chẳng lẽ đây là trò "Mô phỏng Câu lạc bộ Truyện ma" hay sao?
Deok-hoon nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế rồi từ tốn diễn giải tiếp những lập luận mà cậu ta đã đúc kết được:
"Kết luận lại thì cái hệ thống game đang nhập vào người Chủ tịch ấy, tuyệt đối không phải là gu của thế hệ ngày nay đâu. Nếu đã vậy thì—"
"Khoan đã."
Tôi cắt ngang lời giải thích của cậu ta.
"Thế gu của thế hệ ngày nay là cái kiểu gì?"
"Thì tất nhiên phải là kiểu mì ăn liền, sảng văn (khoái cảm tức thì) rồi."
Cậu ta vừa nói vừa vung vẩy đôi nắm đấm mũm mĩm của mình ra không trung.
"Kiểu mô-típ Dũng Sĩ một mình ăn hết kỳ duyên, buff bẩn rồi trở nên mạnh vô địch để đi tàn sát, nghiền nát sạch sành sanh những đứa ngứa mắt ấy. Đó mới là trend thịnh hành bây giờ."
"Thế à?"
Nghe cậu ta nói vậy, tôi cũng thấy cái hệ thống mình đang sở hữu rõ ràng mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
"Đến cả cái danh xưng Ma Vương nghe nó cũng cứ cấn cấn thế nào ấy. Chứ trong mấy cái thế giới quan kỳ ảo bây giờ làm gì còn ai dùng cái từ đấy nữa."
"Không dùng á? Trong truyện kỳ ảo mà không có Ma Vương sao?"
"À, dĩ nhiên là thế rồi."
Deok-hoon kiên quyết gật đầu khẳng định. Nghĩ lại thì đúng là do thói quen quan niệm nên thấy quen thuộc thôi, chứ hình như trong mấy tựa game gần đây tôi cũng không còn nghe thấy từ đó mấy nữa thật.
"Cỡ như Ma Vương ấy à, thời buổi này chỉ được xếp vào hàng tép riu, có khi còn bị đem ra làm bao cát cho người ta tập đấm nữa kìa. Bây giờ trend nó phải là mấy vị Cổ Thần chỉ cần hắt xì một cái là thổi bay cả ba nghìn đại thiên thế giới, mà mấy ông đấy cũng chỉ đủ tư cách làm boss giả (fake boss) thôi đấy nhé."
"Ha ha ha."
Tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng.
"Quái vật kiểu đấy thì giết bằng niềm tin à? Cậu đang đùa tớ đấy à?"
"Là 『Thật』 đấy."
Vẻ mặt của Deok-hoon trông vô cùng nghiêm túc. Xem ra cái việc lạm phát sức mạng (power balance) luôn là căn bệnh kinh niên của mấy thể loại truyện kỳ ảo rồi.
"Hệ thống game của Chủ tịch hoàn toàn đi ngược lại với cái trend của giới trẻ ngày nay. Ngược lại, nó lại trộn lẫn một cái gu cực kỳ, cực kỳ hoài cổ vào trong đó."
"Thế là cổ đến mức nào?"
"Những năm 90."
"……Còn trước cả khi tớ được sinh ra nữa cơ à."
Tôi sinh năm 2003.
"Ngoài mấy cái yếu tố mô phỏng với tài phú ra, cậu còn lý do nào khác để khẳng định nó mang cái gu hoài cổ đến mức đấy không?"
"Tất nhiên là có rồi. Trước hết, cậu thử nhớ lại cái dòng tin nhắn đầu tiên hiện lên trước mắt Chủ tịch vào ngày lễ khai giảng xem nào."
"Chờ chút. Để tớ bật nó lên rồi vừa nhìn vừa nghe cậu nói."
Vụt—
『Chào mừng bạn đã đến với Trường Trung học Phổ thông Nakseong, nơi ngập tràn những bí ẩn và điều thần bí. Hãy vạch trần những bí mật âm u đang bị che giấu trong trường học, hoặc chiến đấu chống lại các truyền thuyết đô thị cùng truyện ma để tích lũy điểm thưởng và đổi lấy các năng lực đặc biệt. Hãy tập hợp những người đồng đội sẽ đồng hành cùng bạn để ngăn chặn sự hồi sinh của Ma Vương trước khi tốt nghiệp. Thế giới này nằm trong tay bạn. 』 Dòng thông báo mà tôi đã nhìn đến phát ngán kể từ ngày lễ khai giảng.
Chẳng lẽ trong cái đống chữ này vẫn còn có chỗ nào đó cần phải mổ xẻ nữa sao?
"Cậu nhìn vào đấy đi, chẳng phải hệ thống có ghi rõ là hãy tập hợp những người đồng đội đó sao?"
"Ừ. Thì sao cơ?"
"Cậu vẫn chưa thông suốt à? Bản thân cái việc phải đi thu thập đồng đội đã là một cái gu siêu hoài cổ rồi đấy."
Deok-hoon vừa nói vừa nhướng mày, ánh mắt sáng lên đầy vẻ nghiêm trọng.
"Như tớ đã nói lúc nãy, thời buổi này người ta toàn chuộng kiểu nhân vật chính một mình thầu hết mọi sân khấu rồi đi càn quét sạch bách thôi. Nhìn biểu cảm này là biết Chủ tịch chắc chắn còn chẳng biết đến cái cụm từ 'Giết nữ chính trước khi kịp thành đôi' (Hijeonjuk) là gì rồi."
"Cái đó lại có nghĩa là gì nữa?"
"Nghĩa là 'Hãy giết nữ chính trước khi cô ấy kịp định hình tuyến tình cảm với nam chính!'"
"……"
Đến cả cái khái niệm nữ chính này nữa, rốt cuộc là kiểu gì không biết.
"Để cho nhân vật chính có một sân khấu độc diễn hoàn hảo và tha hồ gánh team, tác giả sẽ nhanh chóng cho bay màu bất kỳ nhân vật nào có nguy cơ làm vướng chân vướng cẳng hoặc làm chậm mạch truyện. Đó đang là 'ĐẠI TỰA TREND' đấy."
Trong thoáng chốc, tôi hoàn toàn cạn lời. Cảm giác giống như một người bình thường như tôi vừa vô tình liếc nhìn vào một cảnh giới đặc dị, thâm sâu huyền bí nào đó của riêng mấy ông nghiện truyện nặng đô vậy.
"Thế mà ngay từ đầu, hệ thống đã chủ động định hướng cậu phải đi thu thập đồng đội, lại còn đem cả khái niệm Dũng Sĩ và Ma Vương vào nữa? Đó thực sự, thực sự là cái gu từ thời xa lắc xa lơ rồi. Nếu để lấy một ví dụ thì……………"
Deok-hoon nheo mắt đăm chiêu suy nghĩ để lục tìm ký ức.
"Có một tựa game của Nhật Bản tên là Final Fantasy được phát hành vào năm 1987. Cốt truyện của nó cũng là Dũng Sĩ đi cứu thế giới, nhưng ngay từ khi bắt đầu trò chơi, nhân vật chính đã đồng hành cùng với 3 người đồng đội rồi."
Năm 1987. Tính đến thời điểm hiện tại thì đã là chuyện của 39 năm về trước rồi.
"Cái đó thì đúng là… hơi bị cổ quá rồi đấy."
"Chuẩn luôn. Thế nên mấy cái game kiểu đi theo tổ đội như vậy đa phần đều thuộc về cái thời kỳ đó hết. Một cái gu xưa như trái đất rồi."
Đúng lúc này, Kyeong-won đang đẩy một chiếc xe cút kít đi ngang qua chỗ chúng tôi bèn buông một câu kháy khía:
"Mấy người không định làm việc đấy à?"
"Ah, Kyeong-won kun. Chotto matte (Chờ chút). Tụi tớ đang bàn chuyện đại sự."
"Xùy, chịu luôn."
Kyeong-won vừa cằn nhằn vừa đẩy xe đi lướt qua. Bản thân tôi cũng có cảm giác mình đã nghỉ ngơi hơi lâu quá rồi nên liền chậm rãi đứng dậy.
"Thế tóm lại là sao? Cổ thì cổ thật đấy, nhưng liệu cái gu hoài cổ này có giúp ích gì được cho tớ trên thực tế không?"
"Tất nhiên là có chứ."
Cậu ta gật đầu khẳng định như thể đó là điều hiển nhiên.
"Cái cách mà Chủ tịch mạnh lên. Thay vì bản thân cậu tự thăng tiến sức mạnh tuyệt đối, thì cậu lại mạnh lên bằng cách thu nạp con người và cải thiện môi trường xung quanh. Cậu có hiểu điều đó báo hiệu cho cái gì không?"
"…Là gì cơ?"
"Chuyện phong ấn Ma Vương ấy. Dù chưa biết cụ thể nó là cái gì, nhưng chắc chắn đó sẽ là một đại sự đòi hỏi phải có sự góp sức của rất, rất nhiều người."
"……!"
Con người!
"Thu thập thành viên, thành lập câu lạc bộ, chiêu mộ những người trợ giúp…… Thậm chí ngay cả cái chức năng mở rộng phòng câu lạc bộ mà lúc trước Chủ tịch từng chê là vô dụng ấy, xét theo một góc độ nào đó thì chính là khái niệm mở rộng 'lãnh thổ' còn gì. Cậu thông suốt chưa?"
"……!"
"Hệ thống đang liên tục định hướng lối chơi của cậu theo con đường tập hợp và lôi kéo mọi người về một nhà. Tại sao ư? Vì theo cái gu hoài cổ ngày xưa, Dũng Sĩ tuyệt đối không bao giờ hành động đơn độc. Việc tập hợp đồng đội và cùng nhau tác chiến theo tổ đội, hay còn gọi là 'party play', mới là cốt lõi của trò chơi."
"Party… play………………"
"Dẫn dắt một 'bang hội' (guild) mang tên Câu lạc bộ Truyện ma theo cái phong cách cổ điển ngày xưa, đi đánh chiếm các 'lãnh thổ' chính là các khu vực trong trường học, chiến đấu với lũ 'quái vật' là các hiện tượng truyện ma cùng với 'thế lực tà ác' là các giáo viên, để rồi cuối cùng ngăn chặn sự hồi sinh của Ma Vương và hướng đến một kết cục vẹn toàn 'happy ending'.
Và cái nhân vật đóng vai trò là hạt nhân, là trung tâm cốt lõi của toàn bộ guồng quay đó chính là Dũng Sĩ Lee Joon — tức là Hội trưởng bang hội, là cậu đấy."
Một kết luận tổng hòa từ lượng kiến thức khổng lồ về game mà chỉ có duy nhất Deok-hoon mới có thể đưa ra được. Trước một lập luận mở ra quá nhiều điều đáng để suy ngẫm như vậy, tôi chỉ biết im lặng và gật đầu đồng ý.
"Cảm ơn cậu nhé."
"Giờ thì bắt tay vào làm việc thôi nào."
"Ừ."
Chúng tôi chậm rãi rảo bước về phía các thành viên còn lại. Phần móng và khung xương của ngôi nhà gạch hai tầng từ lúc nào đã được dựng lên hoàn tất.
Ha-yoon, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tiểu thư đài các của mình, đang ngồi xổm một góc cật lực xếp từng viên gạch chồng lên nhau, khẽ liếc mắt nhìn hai đứa tôi vừa đi tới.
"Hai người vừa bàn chuyện gì mà có vẻ xôm tụ thế?"
Giọng nói trong trẻo vang lên. Tôi thấy hơi có lỗi nên gãi đầu đáp lại bằng giọng hơi ngập ngừng:
"À, thì… cũng có vài chuyện quan trọng ấy mà. Xin lỗi vì tụi tớ tới muộn nhé. Cậu ra nghỉ một lát đi, phần còn lại cứ để tụi tớ lo."
Vừa dứt lời, Kyeong-won cũng hì hục đẩy một xe đầy ắp nguyên vật liệu tới rồi khựng lại ngay cạnh Deok-hoon.
"Cuối cùng cũng chịu thôi buôn dưa lê rồi đấy à."
"Ơ kìa, Kyeong-won huynh. Phần tiếp theo cứ để tớ thầu cho, cậu cứ việc 'nghỉ ngơi' đi nhé."
"Không cần cậu nhắc tớ cũng tự biết phải làm thế rồi. Cầm lấy này."
Ha-yoon lẳng lặng đi ra băng ghế tựa lưng vào tường rồi nhấp một ngụm nước, trong lúc Deok-hoon và Kyeong-won đang làm thủ tục bàn giao ca trực thì tôi chủ động đi ra phía bên ngoài ngôi nhà để tìm Seon-ah.
"Joon ơi………………"
Seon-ah quay đầu lại nhìn tôi, gương mặt cô ấy đã bị dính muội than từ lò nung lem luốc thành một mảng đen xì.
"Xin lỗi cậu nhé, Seon-ah. Tớ bận bàn chút chuyện quan trọng nên ra trễ."
"Ừm, không sao đâu mà……………"
Chắc là do hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lò nung quá gắt nên trên gương mặt nhỏ nhắn của cô ấy đã lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
"Phù, nóng quá đi mất."
"Để tớ làm tiếp cho. Cậu ra chỗ bóng râm kia nghỉ ngơi chút đi."
"Ngoan ghê………………"
Seon-ah khẽ nheo nheo đôi mắt, lấy tay quệt qua loa vệt mồ hôi trên mặt rồi ngoan ngoãn đi về phía bóng râm gần đó.
Tôi đứng một mình trước lò nung, vừa hứng trọn hơi ấm tỏa ra từ ngọn lửa vừa trầm ngâm suy nghĩ.
'Bây giờ có đem điểm tích lũy ra đập vào người mình thì cũng chẳng mang lại sự khác biệt quá lớn'.
Với đống năng lực hiện tại, việc giải quyết thêm tầm một truyện ma nữa nhìn chung cũng không phải là thử thách quá bất khả thi. Năng lực đặc biệt mới hoàn toàn có thể đợi sau khi giải quyết xong vụ tiếp theo rồi lấy cũng chưa muộn.
Thế nhưng việc thăng cấp cho các thành viên trong đội lại là một yếu tố mà bấy lâu nay tôi chưa từng đụng tới.
'Quyết định thế đi'.
Vừa vặn là sau một chuỗi các vụ truyện ma dồn dập gần đây, sĩ khí của các thành viên đang có dấu hiệu sụt giảm nhẹ. Tôi thầm hạ quyết tâm, số điểm thưởng hơn 200 điểm hiện tại vốn đang bị bỏ xó vì chưa biết nên tiêu vào đâu, sau khi vụ này kết thúc, tôi nhất định sẽ đem tất cả ra đầu tư nâng cấp cho những người đồng đội đã cùng mình đồng cam cộng khổ.
Chúng tôi cật lực xếp từng viên gạch để gia cố phần nền móng, sau đó kéo nhau vào khu rừng gần đó đốn củi đem về gia công thành những tấm gỗ để lát sàn nhà.
"Cẩn thận đấy nhé!"
"Hò dô ta nào."
Tuy bảo là xây nhà hai tầng nghe có vẻ đao to búa lớn, nhưng nhờ vào cơ chế vận hành của trò chơi nên thực chất tụi tôi chỉ cần xếp các ô gạch lại với nhau là xong. So với việc thi công ngoài đời thực thì đúng là dễ thở hơn rất nhiều, nhưng vì xuất phát điểm của cả đám là đi gom nguyên liệu hoàn toàn bằng hai bàn tay trắng, nên đây vẫn là một công cuộc cày cuốc (hardcore) tốn không ít mồ hôi công sức.
Đặc biệt là cái khoản vận chuyển vật liệu lên tầng hai, việc cứ phải leo lên leo xuống bằng cầu thang bộ cực kỳ tốn sức, thế nên tụi tôi đã phải vận dụng gỗ và dây thừng để chế tạo ra một hệ thống ròng rọc thô sơ ngay tại công trường.
"Cửa sổ tới đây. Kéo lên đi."
"Húy— lên nào!"
Kyeong-won và tôi ở phía dưới ra sức kéo căng sợi dây thừng, cánh cửa sổ được buộc chặt lập tức nương theo sợi dây mà từ từ trượt lên tầng hai.
"Lên tới nơi rồi."
Deok-hoon đứng ở trên tầng hai nhanh tay đỡ lấy cánh cửa sổ vừa được tụi tôi kéo lên. Seon-ah thì đang lụi cụi dựng các khung cửa để chuẩn bị lắp kính vào, còn Ha-yoon thì đang phụ trách lắp đặt các thanh lan can cho phần cầu thang lộ thiên dẫn ra phía ngoài.
"Tuyệt vời, hoàn thành rồi."
"Phùuuu."
Sau một hồi cật lực xây dựng, ngôi nhà gạch hai tầng nhỏ nhắn, xinh xắn với lối cầu thang dẫn lên từ bên ngoài đã chính thức tọa lạc ngay trên đường ranh giới của tận cùng thế giới. Đúng như yêu cầu của tôi, cánh cửa ra vào được đặt dính chặt vào bức tường vô hình của ranh giới bản đồ, thế nên từ góc độ của tụi tôi ở phía bên này, cả đám chỉ có thể nhìn thấy cái mặt sau phẳng lặng, có phần đơn điệu của ngôi nhà mà thôi.
"Bỏ bao nhiêu công sức ra xây xong mà lại không được chiêm ngưỡng cái mặt tiền của nó thì hơi tiếc nhỉ."
"Ừm, công nhận luôn…"
Mấy đứa thành viên khẽ lầm bầm với vẻ mặt pha chút thất vọng.
Thấy vậy, tôi liền bước tới vỗ vai Deok-hoon và Kyeong-won rồi cười đáp:
"Đã bảo rồi mà, mục tiêu của chúng ta là vượt qua phía bên kia tận cùng thế giới. Lo gì chứ, lát nữa bước qua là tha hồ ngắm mặt tiền ngay thôi."
"……"
"Hửm…"
Nói đoạn, tôi chủ động trèo qua ô cửa sổ ở mặt sau để bước vào bên trong phòng khách trước.
"Mọi người cũng vào bên trong mau lên đi."
"……"
"Vâng g g"
"Nhìn ấm cúng phết nhỉ."
"Xây vội xây vàng thế mà trông cũng ra dáng và tiện nghi ra phết."
Không gian bên trong mang đậm hơi hướng của những ngôi nhà cổ thường xuất hiện trong các bộ phim nước ngoài. Cái lò nướng lúc nãy đặt ở bên ngoài để nướng gạch giờ đã được tụi tôi khéo léo thiết kế âm vào bức tường phòng khách, tạo thành một cái lò sưởi vô cùng chuẩn bài.
"Trông y hệt như ngôi nhà gạch của chú lợn út trong truyện cổ tích Ba chú lợn con ấy nhỉ."
"Ừm… cái ngôi nhà bằng gạch có xây cả lò sưởi của chú lợn cuối cùng………………"
Mấy đứa thành viên sau khi trèo qua ô cửa sổ bước vào phòng liền đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi thay nhau trầm trồ nhận xét. Seon-ah còn tự tay chế tạo thêm vài vật dụng trang trí như giá sách và khung tranh để bài trí xung quanh, khiến cho căn phòng trông thực sự có sinh khí và mang lại cảm giác của một nơi có người sinh sống.
"Ha-yoon ơi, cho tớ mượn cái đó chút. Tụi mình ngồi nghỉ mệt tí đi."
"Ừm, đây."
Có lẽ vì nơi này là một vùng đồng bằng thảo nguyên rộng lớn, nên trong lúc tụi tôi đang cật lực xây nhà, đã có một đàn cừu thong dong đi ngang qua. Lúc đó tụi tôi đã kịp giữ lại một chú cừu để xén lấy lông, rồi đem số lông đó đi dệt thành một tấm thảm. Ha-yoon khom người lôi tấm thảm từ trong góc phòng ra rồi trải ngay ngắn vào chính giữa phòng khách.
"Phù, cảm ơn cậu nhé."
"Nghỉ ngơi tí nào."
"Hầy y y y."
Cả đám vây quanh đống lửa của lò sưởi để sưởi ấm. Trải qua một quãng thời gian dài lao động cật lực để xây nhà nên ai nấy đều đã thấm mệt, giờ lại được hơi ấm dịu dàng từ ngọn lửa bao bọc khiến cho cơn buồn ngủ cứ thế từ từ ập đến.
"Vừa mới vận động chân tay một tí mà giờ mắt cứ díp hết cả lại rồi."
"Công nhận…"
Một buổi chiều muộn sau khi kết thúc công cuộc lao động vất vả. Chúng tôi cùng nhau ngồi quây quần trong phòng khách của ngôi nhà gạch kiểu Tây, lặng lẽ sưởi ấm bên ánh lửa bập bùng. Cả đám cứ thế chìm vào một khoảng lặng nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Sau vài phút trôi qua, giữa không gian yên ắng chỉ còn lại tiếng củi khô nổ lách tách, tôi mới chậm rãi mở lời:
"Mọi người nghĩ xem hiện tại chúng ta đang ở đâu?"
"Hửm?"
Các thành viên đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn tôi. Seon-ah, đứa vốn đang gật gù chảy cả nước miếng vì buồn ngủ, cũng giật mình hé mắt dậy.
"Thì dĩ nhiên là đang ở bên trong ngôi nhà gạch do chính tụi mình xây lên chứ đâu."
Kyeong-won đang ngồi bó gối liền đưa ra câu trả lời với vẻ mặt như thể đó là điều hiển nhiên.
"Thế ngôi nhà gạch này đang tọa lạc ở đâu?"
"Hửm…"
Dường như đánh hơi thấy tôi đang ẩn ý muốn nói một điều gì đó sâu xa, cậu ta khẽ nhướng mày rồi điều chỉnh lại tư thế, khoanh hai tay trước ngực đáp:
"Thì ở rìa phía Nam của vùng thảo nguyên."
Thay vì đưa ra câu trả lời trực tiếp, tôi chỉ lẳng lặng gật đầu thừa nhận. Sau đó, tôi cũng đưa hai bàn tay ra phía trước để cảm nhận hơi ấm từ ngọn lửa. Thật sự rất ấm áp.
"Vậy vùng thảo nguyên đó thuộc về mảnh đất nào?"
"Ai mà biết được chứ."
Kyeong-won nhún vai:
"Tên của thế giới (world map) này được đặt là 'Lee Joon-2', nên cứ coi như nó là mảnh đất nằm trong cái thế giới đó đi."
"Thế cái thế giới đó đang nằm ở đâu?"
"Nằm trong trò chơi MyCraft."
"Thế trò chơi đó đang nằm ở đâu?"
Trong khoảnh khắc, Kyeong-won bỗng nhiên sững sờ rồi chậm rãi quay đầu lại. Đằng sau ô cửa sổ phòng khách là vùng thảo nguyên xanh mướt trải dài vô tận tít tắp đến chân trời.
"Trong máy tính… Máy tính của quán net…"
Cậu ta thẫn thờ đứng bật dậy, hoang mang đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh.
"…Cái gì cơ? Máy tính á?"
Deok-hoon cũng ngơ ngác quay sang nhìn với vẻ mặt đầy hoang mang.
"…Hả?"
Seon-ah chớp chớp mắt, vội vàng lấy tay quệt đi vệt nước miếng bên khóe miệng. Chỉ riêng Ha-yoon là vẫn giữ nguyên gương mặt bình thản không chút gợn sóng, lẳng lặng nhìn chăm chăm vào ngọn lửa sưởi, có vẻ như cô ấy đã sớm nhận ra điều này từ trước rồi.
"Hùy—" Tôi đứng dậy khỏi vị trí của mình, chậm rãi rảo bước về phía cánh cửa ra vào chính.
"Chủ, Chủ tịch. Chuyện này rốt cuộc là thế nào……………"
Két— Két— Mỗi một bước chân tôi nện xuống, những tấm ván gỗ lót sàn chưa được mài giũa chỉn chu lại phát ra những tiếng kêu răng rắc. Thông thường sau khi hoàn thiện xong một công trình, người ta sẽ tiến hành tổng vệ sinh trước khi dọn vào ở, nhưng vì tụi tôi chỉ mới dựng xong phần thô một cách đại khái nên khắp nơi trong nhà vẫn còn vương vãi đầy bụi bẩn từ đống nguyên vật liệu xây dựng.
Cứ thế, tôi để lại những dấu chân rõ mồn một trên nền sàn bám đầy bụi bặm, rảo bước đến đứng định vị ngay trước cánh cửa chính.
"Chủ, Chủ tịch?"
Thay vì đưa ra lời giải thích, tôi thọc tay ra nắm lấy tay nắm cửa rồi từ từ đẩy mạnh về phía trước.
Kẹt— Cánh cửa gỗ nương theo lực đẩy mở toang ra hai bên. Một luồng ánh sáng rực rỡ từ phía bên ngoài tràn ngập vào phòng, chói lòa đến mức khiến người ta phải nheo mắt.
"Làm sao mà………………"
Kyeong-won không tin vào mắt mình, miệng cứ lẩm bẩm.
"Rõ ràng là có một bức tường vô hình chặn lại rồi cơ mà…… Làm sao lại có thể………………"
"Joon ơi……………?"
Các thành viên bắt đầu bước những bước chân chậm rãi, lần lượt tụ tập lại đứng ngay sau lưng tôi trước thềm cửa. Tôi khẽ mỉm cười, quay đầu lại lẳng lặng gật đầu với bọn họ.
"Chào mừng mọi người đã chính thức đặt chân đến thế giới bên trong trò chơi."
"……!"
Ai nấy đều bàng hoàng nhìn xuống chân tay, rồi tự sờ lên cơ thể mình với vẻ mặt không giấu nổi sự kinh ngạc đỉnh điểm.
"T, Từ bao giờ thế này…?"
"Đi thôi nào."
Tôi khẽ hếch cằm về phía trước như muốn ra hiệu cho cả đám mau bước tới.
"Bước qua phía bên kia tận cùng thế giới."
Từ cánh cửa đang mở toang, luồng ánh sáng chói lòa rực rỡ vẫn tiếp tục đổ ập vào bên trong căn phòng. Mang theo gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng, các thành viên bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên, từng bước, từng bước một hướng về phía nguồn sáng. Tôi cũng lẳng lặng cất bước, cùng tụi nó tiến ra phía bên ngoài.
C #include <stdio. h> int main(void) {} puts("Hello, Far World!"); return 0; Hello Far World!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn