Chương 44: Truyện ma thứ bảy: Bài kiểm tra kẻ tâm thần (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Trên sân thượng đài truyền hình nhuộm đẫm ánh hoàng hôn. Seon-ah và tôi đang tựa vào lan can ngắm cảnh.
"Seon-ah là yandere."
"Yan... de... re?"
"Seon-ah là yandere."
"……?"
Seon-ah bày ra vẻ mặt ngơ ngác hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
"Cậu giấu con dao rọc giấy trong túi áo chứ gì… đừng có mà giả vờ nữa."
"B... bị lộ mất rồi……………."
Xoẹt.
Seon-ah rút phắt con dao rọc giấy màu hồng ra.
"J... Joon ơi… Từ giờ trở đi, nhà của Joon sẽ là tủ lạnh nhà tớ nhé……………."
Phập! Phập! Phập! Phập!
"Á á á á………………"
"Á! Hử...?"
Tôi lờ mờ mở mắt ra, xung quanh vẫn là màn đêm thăm thẳm. Trên chiếc giường trong phòng ngủ của tôi. Ánh trăng rằm tỏa ra luồng sáng xanh mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa, hắt vào trong phòng.
'Mấy giờ rồi nhỉ?'
Tôi mở cửa sổ trạng thái ra kiểm tra thời gian như thường lệ.
[Thứ Ba, ngày 19 tháng 3 năm 2019, 02: 07] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 136] [Nhân quả luật: 10%] 2 giờ sáng. Vẫn còn tận 5 tiếng nữa mới đến giờ dậy.
'Hời vãi.'
Mỗi lần tỉnh giấc giữa đêm mà thấy thời gian ngủ tiếp còn ê hề, cảm giác cứ như mình vừa vớ được món hời vậy. Tôi khoan khoái chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
"Seon-ah là yandere."
"……"
"Seon-ah là yandere."
"B... bị lộ rồi… Hãy sống trong tủ lạnh nhà tớ nhé, Joon ơi……………."
Phập! Phập! Phập! Phập!
"Á! Hử?"
Tôi lờ mờ mở mắt ra, xung quanh vẫn là màn đêm thăm thẳm. Trên chiếc giường trong phòng ngủ của tôi. Ánh trăng rằm tỏa ra luồng sáng xanh mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa, hắt vào trong phòng.
'Mấy giờ rồi nhỉ?'
Tôi mở cửa sổ trạng thái ra kiểm tra thời gian như thường lệ.
[Thứ Ba, ngày 19 tháng 3 năm 2019, 02: 07] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 136] [Nhân quả luật: 10%]
'Cái gì thế, vẫn còn 5 tiếng nữa mới phải dậy à.'
Hình như lúc nãy mình cũng vừa nghĩ cái văn 'tỉnh giấc giữa chừng mà thấy còn ngủ được một mạch dài thì giống như vớ được món hời' này rồi thì phải, nhưng trước mắt cứ đánh một giấc ngon lành cái đã.
"Seon-ah là yandere~"
"Yandere?"
"Người ta bảo Seon-ah là yandere kìa~"
"Cậu nhận ra rồi sao, Joon ơi……………."
Phập! Phập! Phập! Phập!
"…Hửm."
Tôi mở mắt ra, trời vẫn nửa đêm nửa hôm. Ánh trăng rằm vẫn rọi vào căn phòng.
'Quái lạ, sao trời vẫn tối thui thế này… Cảm giác như mình đã ngủ được một giấc rõ dài rồi cơ mà.'
Chẳng lẽ do từ nãy đến giờ mình cứ trằn trọc ngủ rồi lại thức liên tục à? Ý thức thì thấy như đã ngủ lâu lắm rồi, nhưng sự mỏi mệt trên cơ thể thì chẳng vơi đi chút nào. Tôi mở cửa sổ trạng thái lên xem giờ.
[Thứ Ba, ngày 19 tháng 3 năm 2019, 02: 07] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 136] [Nhân quả luật: 10%]
'Không phải rồi. Chưa trôi qua nổi một phút nữa. Hóa ra là mình vừa chợp mắt cái đã tỉnh dậy ngay.'
Cơn buồn ngủ ập đến quá dữ dội, tôi không tài nào cưỡng lại được nên đành nhắm mắt ngủ tiếp.
.
"Seon-ah là yand—"
"……"
"Này, hình như cái trò này lúc nãy tụi mình làm rồi thì phải."
"Hử?"
Sân thượng đài truyền hình chan hòa ánh hoàng hôn. Phía xa là thành phố đã lụi tàn thành một đống đổ nát. Seon-ah cầm con dao rọc giấy trên tay, đăm đăm nhìn tôi.
'Là mơ à?'
Tôi lập tức làm theo những gì Kyeong-won đã dạy trong vụ truyện ma 'mơ trong mơ' lần trước để thực hiện RC (Reality Check) – những hành động giúp phân biệt giữa thực tại và giấc mơ. Tôi bẻ ngược ngón tay ra sau, rồi lại lấy tay bịt mũi thử thở xem sao.
"Joon ơi, cậu đang làm gì thế……………?"
"Để xem nào. Làm thế này... Phù. Quả nhiên là mơ thật rồi."
Ngón tay tôi bẻ ngược ra sau một cách dễ dàng, kéo giãn ra đến tận cánh tay luôn. Còn mũi thì dù đã bị bịt chặt nhưng tôi vẫn thở hít bình thường.
"Mình đang mơ cùng một giấc mơ đến lần thứ ba rồi."
"Mơ ư?"
Seon-ah đứng trước mặt tôi khẽ nghiêng đầu.
"Ừ, mơ đấy."
Tôi gật đầu giải thích cho cậu ấy.
"Kỳ lạ ở chỗ là dù tớ có tỉnh giấc bao nhiêu lần đi nữa thì thời gian vẫn đóng băng, rồi tớ lại cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ như thế này."
"……?"
"Nơi này chỉ là trong mơ thôi. Ngay cả cậu, Seon-ah à, cậu cũng không phải người thật đâu, cậu chỉ là một ảo ảnh do tiềm thức của tớ tạo ra mà thôi."
"Tớ là… ảo ảnh sao………………."
Seon-ah thẫn thờ lẩm bẩm.
"Ừ. Dù sao thì tớ phải tỉnh dậy để kiểm tra lại mới được. Cậu băm vằm tớ như lúc nãy tiếp đi?"
Cách nhanh nhất để thoát khỏi một giấc mơ là chết đi. Từ nãy đến giờ, tôi liên tục bị Seon-ah giết trong mơ, tỉnh dậy xem giờ, ngủ tiếp, rồi lại rơi vào đúng giấc mơ này và lặp lại vòng lặp thoát ra. Và quái đản là trong suốt quá trình đó, thời gian ngoài đời thực không hề suy chuyển.
"Nhanh lên nào. Giết tớ đi!"
Tôi rướn thẳng người, chìa cổ ra trước mặt Seon-ah.
"U u…"
Seon-ah rụt rè lùi lại phía sau.
"Làm gì thế? Tớ bảo cậu giết tớ nhanh lên mà!"
"Sao tớ có thể nhẫn tâm đâm Joon được cơ chứ……"
"……"
Seon-ah vừa đáp vừa run lẩy bẩy.
"Nãy cậu làm ngọt xớt cơ mà!"
"Tớ… tớ có làm thế bao giờ đâu………………"
Đúng thật. Vì giấc mơ này đã được reset lại từ đầu nên Seon-ah không thể có ký ức của lượt trước.
'…Logic này có đúng không nhỉ?'
Chắc do đang ở trong mơ nên đầu óc tôi có phần mụ mị, không được tỉnh táo cho lắm. Chẳng rõ đúng sai ra sao, tôi cứ lớn tiếng thúc ép Seon-ah cái đã.
"Rõ ràng lúc nãy cậu đâm tớ hăng lắm mà! Tớ phải tỉnh dậy gấp, đâm tớ đi!"
"Cậu tự nhảy xuống dưới là được mà……………."
"Nhảy từ đây xuống sợ lắm!"
"K... Không đâu… Tớ không làm được trò đó đâu……………."
Seon-ah sợ hãi co rúm người lại như một chú chuột hamster rồi lùi xa một mạch.
"Chết tiệt thật chứ……………."
Hết cách rồi. Đành phải nhảy từ sân thượng xuống thôi.
"Phù... Phù..."
Hai chân run lẩy bẩy bước lên thành lan can, tôi do dự mất mấy bận rồi mới nhắm nghiền mắt lại lao mình xuống.
"A Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á C K!!!!!!!!!!!!!!"
"Á á?"
Tôi cứ ngỡ mình vừa hét thấu trời xanh, nhưng khi tỉnh dậy thì hóa ra bản thân chỉ đang rên rỉ ư ử trong cổ họng.
Mở mắt ra, trời vẫn đang là nửa đêm, tôi vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng. Vầng trăng rằm sáng quắc rọi luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo vào căn phòng tối om. Ý thức thì thấy như đã ngủ rất lâu, nhưng sự mỏi mệt trên cơ thể thì chẳng vơi đi chút nào. Tôi lim dim đôi mắt ngái ngủ, mở cửa sổ trạng thái lên kiểm tra thời gian.
[Thứ Ba, ngày 19 tháng 3 năm 2019, 02: 17] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 136] [Nhân quả luật: 10%] Lúc nãy cứ đứng im ở mốc 2 giờ 7 phút, nhưng bây giờ thời gian đã trôi qua được khoảng 10 phút. Điều đó có nghĩa là gì? Tôi cố bắt cái não đang đặc sệt vì buồn ngủ của mình phải vận hành.
Mở mắt ra là thời gian lại bị đóng băng ở một điểm. Rồi giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Ngủ bao nhiêu cũng không hết mệt.
Thế sự mệt mỏi bắt nguồn từ đâu? Từ thể xác. Vậy thì tiêu hủy thể xác đi. Tìm ra tận gốc rễ của sự mệt mỏi rồi triệt tiêu nó, chẳng phải đó mới là phương pháp phục hồi sức khỏe chân chính hay sao.
Khò...
Đang ngồi bần thần suy nghĩ thì cơn buồn ngủ ập tới, kéo luồng tư duy của tôi lệch sang một hướng vô cùng dị hợm.
Đang gật gù thì bỗng nhiên tôi giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng động lạ phát ra từ phòng khách.
Sột...
Tôi bật dậy. Cả căn nhà im phăng phắc. Mình nghe nhầm à?
Sột... Sột...
Không phải. Có người. Có tiếng bước chân vang lên phía sau cánh cửa phòng đang đóng chặt của tôi. Tiếng ma sát giữa tất và sàn gỗ.
Sột...
Sột...
Tiếng bước chân chậm rãi từng bước, từng bước một như cố tình để không bị phát hiện. Chắc chắn không phải bố mẹ rồi. Ai lại đi đứng kiểu đó trong nhà mình cơ chứ. Có kẻ nào đó đã đột nhập vào nhà tôi.
Sột...
Sột...
Tiếng động đó đang ngày một gần hơn.
'Tầm này mà có chốt cửa phòng thì tiếng 'tạch' phát ra cũng sẽ làm bộc lộ vị trí mất thôi.'
Tôi nhẹ nhàng nín thở, tém tém lại chăn gối. Tôi định ngụy trang giường chiếu như thể không có ai ở đây, rồi lẻn xuống trốn dưới gầm giường.
Sột...
Sột...
Khựng.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa sửa sang tấm chăn vuông thành sắc cạnh xong xuôi, kẻ đó cũng vừa vặn dừng lại ngay trước cửa phòng tôi.
Xoay...
Hắn nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa để giảm thiểu tiếng động. Cùng lúc đó, tôi cũng nín bặt hơi thở, nhanh như cắt chui tọt xuống gầm giường.
Sột sột...
Két— Ngay trước giây phút cánh cửa mở toang, tôi đã kịp thu nốt cái chân cuối cùng vào và ẩn nấp thành công dưới gầm giường.
Cánh cửa phòng mở rộng. Từ góc nhìn chật hẹp dưới gầm giường, tôi có thể nhìn thấy cổ chân của kẻ đó. Hắn đang mặc áo măng tô sao? Vạt áo dài lết xuống tận sát bàn chân cũng lọt vào tầm mắt tôi.
Sột... Sột...
Kẻ thủ ác chậm rãi bước vào trong phòng. Hắn dừng lại ngay trước chiếc giường. Bàn chân đi tất đen của gã đang ở ngay sát sạt trước mắt tôi. Tôi vội lấy hai tay bịt chặt cả mũi lẫn miệng vì sợ tiếng thở của mình lọt ra ngoài. Mà sợ thế vẫn chưa đủ, thay vì thở bằng mũi, tôi há hốc mồm ra để hít hà từng ngụm khí một cách thật chậm rãi, nhẹ nhàng.
Uỳnh!
Tên sát nhân đột ngột nhảy tót lên giường của tôi. Rồi cứ thế, Phập! Phập! Phập! Phập!
Hắn điên cuồng đâm liên tiếp vào một thứ gì đó.
Phập! Phập!
Chiếc giường rung lắc bần bật ngay trên đỉnh đầu tôi. Còn tôi thì đang nằm co rúm ngay phía dưới. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Kẻ thủ ác đang ra sức băm vằn chiếc giường trống không của tôi. Sau một hồi đâm chém điên cuồng, gã từ từ bước xuống giường rồi lẳng lặng rời khỏi phòng tôi.
"Phù... Phù..."
Đến lúc này tôi mới dám thở hắt ra, cố trấn tĩnh lại con tim đang đập loạn xạ vì kinh hãi.
Cạch. Két— Có tiếng gã mở cửa phòng ngủ của bố mẹ tôi.
"Ai... Ực." Giọng của bố mẹ.
Rầm rầm— Một hồi hỗn loạn ngắn ngủi vang lên, rồi không gian nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng.
'Tên... tên khốn này, chẳng lẽ hắn đã ra tay với bố mẹ mình...?'
Tiếp đó là tiếng bước chân thình thịch tiến ra phòng khách. Một lát sau, tiếng cửa chính mở ra vang lên.
[Bíp bíp~] Tiếng khóa cửa điện tử tự động chốt lại.
Tôi vội vã bò ra khỏi gầm giường rồi lao thẳng sang phòng của bố mẹ.
"M... Mẹ ơi, Bố ơi!"
Tôi đạp tung cánh cửa phòng đang khép hờ.
"Hộc... Hộc..."
Đập vào mắt tôi là cảnh tượng kinh hoàng: xác của bố mẹ nằm đó, máu me đầm đìa với những vết đâm chém ngang dọc khắp cơ thể. Mẹ tôi nằm trên giường, còn bố thì ngồi đổ gục, lưng tựa nửa chừng vào sàn nhà. Ánh trăng rọi luồng sáng xanh mờ ảo lên hai gương mặt đã không còn hơi thở.
"Hộc... Hộc... Hộc..."
Không thể nào. Không thể nào. Không thể nào.
"Mẹ ơi, Bố ơi… Mẹ ơi, Bố ơi……………."
Tôi lao đến ôm chặt lấy phần cổ vẫn còn hơi ấm của hai người.
...
"Hộc, hộc... Chết tiệt, không được… Không thể như thế này được… Hộc, hộc."
Cảm giác tuyệt vọng tột cùng như muốn đánh sập toàn bộ lý trí của tôi.
Sột...
Bất chợt, có tiếng động lạ phát ra từ phía sau lưng. Tôi quay đầu lại thì thấy tên sát nhân khi nãy đã đứng lù lù ở cửa phòng tự bao giờ.
"Tao chỉ giả vờ đi ra ngoài thôi mà."
Kẻ mặc áo măng tô vừa nói vừa lăm lăm con dao trên tay.
"Số lượng giày dép ở cửa không khớp. Tao biết thừa mày đang trốn dưới gầm giường rồi."
"Hộc... Hộc..."
Tôi từ từ bước lùi lại phía sau.
"Thằng... Thằng khốn nạn. Mày đã làm gì bố mẹ tao………."
Gã sát nhân giơ cao con dao rồi sầm sập tiến về phía tôi.
"Câu hỏi số chín. Bạn đột nhập vào một ngôi nhà để giết người. Thế nhưng bạn lại vô tình bắt gặp một đứa trẻ hoàn toàn không liên can gì đến mục đích ban đầu của mình. Cuối cùng, bạn đã ra tay sát hại luôn cả đứa trẻ đó. Lý do vì sao?"
"Hộc... Hộc..."
Một giọng nói ái nam ái nữ vang lên. Hắn đeo kính râm, bịt khẩu trang, đội mũ sùm sụp và khoác áo măng tô.
"Câu trả lời của người bình thường là vì sợ đứa trẻ nhìn thấy mặt mình rồi đi báo cảnh sát. Nhưng câu trả lời của kẻ tâm thần thì lại hơi khác một chút đấy."
"Thằng... Thằng khốn."
Tôi vội quờ quạng tay sang bên cạnh để tìm thứ gì đó làm vũ khí chống trả, nhưng thứ duy nhất tôi vớ được chỉ là chăn và gối. Tên sát nhân lao vút về phía tôi, và trước khi tôi kịp có bất kỳ phản xạ kháng cự nào, hắn đã đâm một nhát lút dao vào bụng tôi.
"Khục... Khục!"
Cảm giác da thịt rách toạc và một khối kim loại lạnh ngắt đâm sâu vào bên trong cơ thể mang lại một sự khó chịu, ghê tởm khôn tả.
"Đáp án của kẻ tâm thần là: Để tiễn nó xuống suối vàng đoàn tụ với bố mẹ."
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm checkpoint.] [Đang tải dữ liệu………………]
"Seon-ah là yand—" Khựng.
Sân thượng đài truyền hình. Seon-ah đang cầm con dao rọc giấy trên tay.
"Joon ơi, có chuyện gì thế?"
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc khi thấy tôi đột nhiên ngậm bặt miệng giữa chừng.
Thì ra là thế. Hóa ra mọi chuyện là như vậy. Từ nãy đến giờ, tôi liên tục bị giết trong lúc đang ngủ.
Điểm checkpoint lần này có lẽ là vào khoảng 2 giờ sáng. Thời điểm đó, tôi đang ngủ say và mơ thấy Seon-ah. Rồi đến 2 giờ 7 phút sáng, tôi bị Seon-ah giết trong mơ rồi giật mình tỉnh giấc một lát, mở cửa sổ trạng thái lên xem giờ. Tôi hí hửng ngủ tiếp vì nghĩ còn tận 5 tiếng nữa, rồi 10 phút sau, tức là vào lúc 2 giờ 17 phút. Kẻ thủ ác ngoài đời thực đã đột nhập vào phòng và ra tay sát hại tôi lúc đang ngủ say.
Và thế là tôi lại bị kéo ngược về mốc 2 giờ sáng, lặp đi lặp lại trạng thái ngủ say lúc ban đầu. Đó là lý do tại sao ý thức của tôi thì đã quay ngược về 20 phút trước, nhưng vì thể xác vẫn đang ngủ nên tôi cứ phải mơ đi mơ lại đúng giấc mơ đang dang dở ở mốc thời gian đó.
"…Phù. Seon-ah à, rất vui được gặp cậu."
Nói đoạn, tôi quay người leo phắt lên thành lan can.
"J... Joon ơi……………! Cậu đi đâu thế! Joon!"
"Tớ có người cần phải đi tính sổ. Tạm biệt nhé."
Bỏ lại sau lưng tiếng gọi can ngăn bất lực của Seon-ah, tôi nhắm nghiền mắt lại rồi lao mình xuống từ sân thượng đài truyền hình.
"Ư ự ự ự c!"
Vúúúúúút— Uỳnh!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn