Chương 50: Truyện ma thứ tám: Kỳ thi giữa kỳ bị nguyền rủa (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~43 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Tháng ba vừa qua quả thực là một khoảng thời gian vô cùng hỗn loạn.
Ngày 4 tháng 3, một thông báo hướng dẫn vang lên khiến đầu người ta nổ tung ngay khoảnh khắc tất cả mọi người làm theo chỉ thị. Ngày 5 tháng 3, một mụ điên trèo qua bức tường rào của trường học, vừa cười vừa cứa cổ các học sinh. Ngày 6 tháng 3, một con ma giả vờ đóng giả làm mẹ để ẩn nấp và sống chung trong nhà. Ngày 8 tháng 3, ngay trong buổi sinh hoạt ngoại khóa CA đầu tiên, tôi cùng các thành viên đã bị mắc kẹt vào một giấc mơ không có hồi kết.
Từ ngày 15 đến ngày 22 tháng 3, cả đất nước đã bị một phen rúng động và náo loạn khi bị cuốn vào một bài hát mang theo oán hận. Và rồi một tuần sau đó, vào ngày 19 tháng 3, tôi lại bị chuyện ma nhập hồn rồi cùng cô giáo làm một trận thể dục đêm trăng.
'Đúng là một tháng trời điên rồ và kiệt sức mà.' Giờ ngẫm lại, tôi chỉ biết bật cười. Ở thời điểm đó, đầu óc tôi lúc nào cũng căng như dây đàn vì phải vắt óc suy nghĩ xem đây rốt cuộc là tình huống gì và phải giải quyết nó ra sao, áp lực đến phát điên. Thế nhưng hiện tại ngồi xâu chuỗi lại mọi chuyện, tiếng cười cứ tự nhiên mà bật ra.
Cái gì mà dùng chiêu giả làm mẹ chồng để xua đuổi con ma đóng giả mẹ cơ chứ?
"Phụt, ha ha." Kỳ diệu thật đấy. Làm sao mà mình có thể nghĩ ra được cái trò đó vào lúc ấy nhỉ? Thời điểm đó chẳng qua do tình thế quá cấp bách, trong lòng chỉ muốn thoát khỏi nguy hiểm nên cứ thế mà làm liều thôi, giờ càng ngẫm nghĩ kỹ lại càng thấy tự hỏi: 'Sao mình lại có thể vượt qua được hay vậy ta?' Đồng thời, trong lòng tôi cũng dấy lên một nỗi lo âu: 'Liệu sau này mình có thể tiếp tục vượt qua được như thế nữa không?'
Bởi vì mấy cái trò khôn vặt đâu phải lúc nào cũng chịu vận hành một cách thần sầu và đúng thời điểm cho mình nhờ.
Thế nhưng ngẫm lại thì tôi chưa từng phải đơn độc đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Lúc nào bên cạnh tôi cũng có ai đó kề vai sát cánh. Seon-ah, Kyeong-won, Ha-yoon, Jin-hee, Deok-hoon…
'Còn cô giáo nữa.' Cô giáo thì là ngoại lệ. Người đó thì… tôi cứ có cảm giác cô ấy là bên chịu trận và gánh chịu hậu quả nhiều hơn thì phải.
"Khụ, khụ." Tôi khẽ hắng giọng một cái. Dù sao thì cũng đã đến lúc phải tắt game rồi.
"Vui thật đấy. Thực sự luôn."
Tôi tắt bộ phim/trò chơi máy tính mà mình đang chơi một cách vô cùng vui vẻ. Bởi vì kỳ thi giữa kỳ đã cận kề ngay trước mắt, tôi phải tập trung học bài thôi.
[Thứ Hai, ngày 22 tháng 4 năm 2019, 08: 47] [Lee Joon – Lượt chơi thứ 2] [Điểm Chuyện ma: 202] [Tỷ lệ nhân quả: 11%] Một điều vô cùng kinh ngạc là! Suốt một tháng trời kể từ sau khi chạm trán với chuyện ma kẻ sát nhân tâm thần, hoàn toàn không có bất kỳ chuyện quái dị nào xảy ra với tôi cả.
"Nào~ Bắt đầu từ ngày mai sẽ là kỳ thi giữa kỳ đầu tiên của các em kể từ khi bước chân vào ngưỡng cửa cấp 3 đấy nhé! Đừng có nghe mấy cái lời đồn thổi nhảm nhí trên mạng rằng điểm số học bạ học kỳ 1 năm lớp 10 không quan trọng rồi đâm ra lơ là, lo mà chuẩn bị cho thật tốt vào đấy. Thôi, cả lớp nghỉ."
Giờ sinh hoạt lớp đầu ngày. Thầy chủ nhiệm vừa buông lời chọc ngoáy tụi tôi — những đứa đang uể oải và áp lực đến phát điên vì kỳ thi giữa kỳ, rồi khẽ bật cười "hốt hốt hốt" đầy đắc ý trước khi bước chân ra khỏi lớp học.
Suốt một tháng vừa qua quả thực là một chuỗi ngày bình yên nối dài. Bình yên đến mức tôi cảm thấy có chút hoang mang không biết như thế này có ổn không, tôi đến trường một cách vô cùng bình thường rồi lại về nhà nằm lăn lộn chơi bời. Bố mẹ tôi theo trường phái giáo dục tự do phóng khoáng nên cũng chẳng ép buộc tôi phải đi học thêm học nếm ở đâu cả, thế nên dạo gần đây tôi toàn dành trọn cả buổi tối để cày game.
Cứ như vậy, chẳng biết từ bao giờ Câu lạc bộ Truyện ma đã biến chất thành một nơi sinh hoạt giao lưu, kết bạn mang tính hình thức thuần túy. Cái thời mà mỗi ngày đều có các sự kiện quái dị cuồn cuộn ập đến, cả lũ tụi tôi đồng lòng nhất trí tạo nên một cú bứt tốc điên cuồng đến tận đài truyền hình để giải trừ oán hận cho linh hồn ma quỷ giờ đã lùi xa; hiện tại, căn phòng câu lạc bộ chỉ còn được trưng dụng làm nơi để tụi tôi trốn vào đánh một giấc ngủ trưa không hơn không kém.
Thế nhưng nếu phải chỉ ra một điểm may mắn duy nhất trong suốt một tháng vừa qua, thì đó chính là việc các thành viên trong câu lạc bộ đã trở nên thân thiết với nhau hơn rất nhiều.
Tầng 5 trường Trung học Phổ thông Nakseong. Phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Giờ nghỉ trưa uể oải và lười biếng.
Khò khò…
Jin-hee đang ghép bốn chiếc ghế lại với nhau ở một góc phòng câu lạc bộ rồi nằm bò ra đó ngủ một giấc ngon lành. Xem ra việc trốn vào đây nằm ngủ kiểu này khiến cậu ấy cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với việc phải gục mặt xuống bàn ở trên lớp học.
"Hộc, hộc." Deok-hoon thì đang khệ nệ bê một đống ghế ăn cắp được từ phòng tự học bằng cả hai tay, vừa thở dốc vừa sải bước đi dọc hành lang tiến về phía phòng câu lạc bộ. Tất cả là tại vì Jin-hee đã chiếm dụng sạch sành sanh số ghế trong phòng để làm giường ngủ rồi.
"Chờ chút nhé, Deok-hoon ơi. Cho tớ đi qua nhờ một tí." Ha-yoon tay cầm bộ đồ đánh răng khẽ lách người né qua bên cạnh Deok-hoon để bước chân vào phòng câu lạc bộ.
"Ồ, cám ơn nhé. Quả nhiên là chỉ có mỗi Deok-hoon là đáng tin nhất thôi."
"Cám ơn cậu nhé, Deok-hoon."
"Hộc, hộc… Có gì đâu cơ chứ, chuyện nhỏ thôi mà."
Nhận được những lời tán dương từ tụi tôi, cậu chàng vừa quệt mồ hôi trên trán vừa bày ra một khuôn mặt vô cùng nghiêm túc và kiêu hãnh. Nhờ có mấy chiếc ghế sơ cua mà cậu ấy vừa thó được, tụi tôi mới có chỗ để mà ngồi xuống. Deok-hoon nhanh chóng rút điện thoại ra, đeo tai nghe vào để chuẩn bị cày anime.
"Joon ơi, cậu ôn thi giữa kỳ đến đâu rồi?" Seon-ah vừa đặt cuốn sách giáo khoa xuống vừa lên tiếng gặng hỏi. Cậu ấy không có tiền để mua mấy cuốn sách bài tập bổ trợ.
"Ừm. Tớ thì cũng tàm tạm. Cuốn sách bài tập này, cậu có muốn lấy không?"
"Cá… cám ơn cậu nhiều nhé………………"
Đó là một cuốn sách bài tập còn mới tinh, sạch sẽ không một vết tì vết. Là do tôi đã cố tình ghé qua hiệu sách mua một cuốn về để dành tặng riêng cho Seon-ah.
"Còn cậu thì sao… Cậu không cần dùng nó thật à……………?"
"Tớ đã giải hết sạch đống bài tập trong đó rồi."
"Thật sao? Trông nó vẫn còn mới tinh và sạch sẽ lắm mà………………"
"Tại vì tớ thuộc tuýp người chỉ mở sách ra nhìn đề bài rồi làm hết lời giải vào vở nháp thôi mà."
"Hóa ra là vậy… Cám ơn cậu nhiều nhé……………"
Seon-ah vừa rụt rè ngập ngừng vừa đưa mắt nhìn chăm chú vào cuốn sách bài tập. Dĩ nhiên, đó hoàn toàn là một lời nói dối trắng trợn. Thực ra tôi chưa thèm học một chữ nào vào đầu cả. Dự định của tôi là cứ đợi đến khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc, kiểm tra xong xuôi đáp án rồi sẽ tự sát để kích hoạt vòng lặp quay ngược thời gian trở lại kiếp trước.
"…Chủ nhiệm." Kyeong-won ở bên cạnh liếc mắt nhìn cuốn sách bài tập tôi vừa đưa cho Seon-ah rồi lên tiếng.
"Cứ tiếp tục như vậy là cậu sẽ gặp rắc rối to đấy. Điểm số học bạ năm lớp 10 cũng vô cùng quan trọng mà."
"Ờ thì, tại tớ tự tin là mình sẽ làm bài tốt thôi."
"Hửm."
Cậu chàng khẽ đưa tay đẩy gọng kính lên.
"Không lẽ, cậu đang có ý định xem hết đáp án rồi định dùng chiêu quay ngược thời gian trở về quá khứ đấy chứ?"
"……."
"Nếu cậu dám làm cái trò đó, tớ sẽ ngay lập tức rời khỏi cái câu lạc bộ này cho mà xem."
Kyeong-won buông một câu nói vô cùng lạnh lùng. Vì tôi đã từng chia sẻ cho hai đứa này biết về toàn bộ sự việc xảy ra trong vụ nhóm nhạc FourIns, nên tụi nó đều biết rõ việc tôi sở hữu năng lực quay ngược thời gian. Dù cho Jin-hee đang nằm ngủ đằng kia và Deok-hoon đang đeo tai nghe hoàn toàn không mảy may hay biết gì, nhưng giữa ba đứa tụi tôi thì đây đã là một sự thật phần nào được thừa nhận.
Thấy tôi đứng im lặng không nói lời nào, Seon-ah liền đưa mắt nhìn tôi như muốn gặng hỏi xem có thật là tôi đang tính làm như vậy hay không.
"Thì, cái đó, ừm… À, ha ha."
Thấy tôi lúng túng cười trừ, Seon-ah liền lườm tôi bằng một ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Không lẽ, cậu đã lén lút quay ngược thời gian một lần rồi đấy chứ?"
"Không phải đâu mà, cái thằng này. Yên tâm đi."
"Tớ tạm tin cậu đấy."
Đúng vậy. Việc tôi tự ý quay ngược thời gian chỉ để thỏa mãn sự ích kỷ và nhàn hạ của bản thân, chẳng khác nào đang đưa ra một thông báo phũ phàng với tụi nó rằng: Một tuần lễ mà tụi nó sắp sửa trải qua từ bây giờ thực chất chỉ là một khoảng thời gian vô nghĩa, hoàn toàn không có lấy một chút giá trị nào vì kiểu gì cũng sẽ bị xóa sạch. Dưới góc độ của bản thân tụi nó, đó chắc chắn là một trải nghiệm vô cùng kinh hoàng và đáng sợ.
Một tuần trời mà mình đã nỗ lực hết sức bình sinh để sống và chiến đấu bỗng chốc bị kéo tuột trở lại quá khứ chỉ bằng một cái búng tay hay một sự lựa chọn của kẻ khác. Mà bản thân mình thì lại chẳng có lấy một chút ký ức nào giữ lại. Thà rằng tôi cứ âm thầm lén lút làm một mình thì không nói làm gì, chứ còn bày ra cái ý đồ lộ liễu rõ mồn một như thế này thì hành vi đó dưới con mắt của các thành viên sẽ là một sự việc vô cùng đáng thất vọng.
"Dĩ nhiên là tớ đang tập trung học hành đàng hoàng rồi. Tớ chưa từng có mảy may suy nghĩ là sẽ dùng đến mấy cái chiêu trò gian lận như quay ngược thời gian đâu đấy."
"Ồ ồ. Thật không đấy? Thế thì cậu thử giải quyết câu hỏi này xem nào."
Cậu chàng vừa nói vừa chìa cuốn sách ra, ngón tay chỉ thẳng vào một đoạn ngữ liệu tiếng Anh. Tôi chỉ việc đưa mắt lướt qua một lượt đề bài rồi nhanh chóng buông câu trả lời: "Đáp án 3 chứ còn gì nữa."
Kyeong-won không giấu nổi sự kinh ngạc.
"Hóa ra là cậu thực sự có học bài thật à. Cho tớ xin lỗi nhé."
"Không có gì."
Thực ra sở dĩ tôi có thể dễ dàng giải quyết nó trong một nốt nhạc như vậy là nhờ vào việc bản thân đã có kinh nghiệm xương máu trải qua tận 3 năm trời đèn sách ôn thi ở kiếp trước rồi.
'Mà ngẫm lại thì, mình cũng chẳng cần thiết phải giở mấy cái trò tiểu nhân, lén lút quay ngược thời gian làm gì cho mệt xác nhỉ?' Tất cả đống kiến thức này đều là những thứ tôi đã từng được học và từng tự tay làm bài thi qua một lần rồi. Dĩ nhiên là ở một ngôi trường khác, thế nhưng dẫu có là trường Trung học Phổ thông Nakseong này đi chăng nữa thì đề thi chắc cũng chẳng đến mức khác biệt một trời một vực.
Thậm chí đối với các kỳ thi mang quy mô toàn quốc như kỳ thi liên trường, thi thử hay thi đại học Quốc gia, chắc chắn đề thi sẽ giữ nguyên y xì đúc các câu hỏi giống hệt như kiếp trước. Chỉ cần tôi chịu khó bỏ chút thời gian ra học thuộc lòng một cách hợp lý là đã có thể nắm chắc một tấm vé bảo chứng cho điểm số trên mức trung bình rồi.
Nghĩ lại thì, việc phải đứng nhìn bạn bè xung quanh cắm đầu cắm cổ vào học hành điên cuồng mà không hề hay biết chuyện thời gian có thể bị quay ngược vốn đã là một cực hình đối với tôi rồi, huống chi việc phải tự sát chỉ để đổi lấy mấy cái điểm số phù phiếm lại càng là một chuyện khiến đầu óc tôi thêm phần nặng nề và phiền muộn.
'Phùu. Vậy thì mình cứ đường đường chính chính mà học hành cho thật tốt, khỏi phải tốn công vắt óc suy nghĩ mấy cái trò khôn vặt làm gì. Dù sao thì học bạ của mình lúc nào cũng thuộc dạng chuẩn chỉnh rồi.'
Đêm hôm đó, tôi ngồi trước bàn học trong phòng riêng, mở sẵn cuốn sách bài tập ra rồi bật YouTube lên cày.
"Oa, kỹ năng xử lý (Physical) của Faker đỉnh thật sự đấy chứ? Đúng là trận chiến giữa những kẻ định đoạt vận mệnh thế giới có khác………"
Quả nhiên Faker đúng là một huyền thoại sống mà….
Mải mê nghịch điện thoại làm việc riêng một hồi lâu, đến khi tôi liếc mắt nhìn lên đồng hồ thì mới giật mình nhận ra đã là 1 giờ sáng từ bao giờ.
"A, đã 1 giờ rồi cơ à… Bây giờ phải thực sự tắt điện thoại để tập trung học bài thôi."
Trước khi đi ngủ, tôi lướt qua nhóm chat chung của Câu lạc bộ Truyện ma một lượt thì thấy Deok-hoon có để lại một dòng tin nhắn từ hồi chiều tối.
"Hửm, cái gì đây nhỉ?"
Kim Deok-hoon: [Có cái video quay cảnh một con mèo lạ hoắc tự dưng đến ăn vạ rồi định cư luôn ở nhà người khác này, mấy ông có muốn xem không?] Đính kèm theo dòng tin nhắn đó là một đường link dẫn.
"Hửm… Một con mèo lạ hoắc đến ăn vạ ở nhà người khác sao?"
Tôi ấn vào đường link thì thấy nó dẫn thẳng đến một video trên YouTube. Nội dung video quay cảnh một người phụ nữ tan làm về nhà, ngay khoảnh khắc cô ấy vừa mở cửa bước vào thì một con mèo hoang lạ hoắc từ đâu bỗng chốc lách người lẻn vào theo rồi ngang nhiên định cư, biến nơi đó thành nhà của mình luôn.
"Cái lũ mèo này đúng là những sinh vật không tài nào có thể hiểu nổi mà."
Cứ như vậy, tôi lại tốn thêm một đống thời gian ngồi cười khúc khích một mình trước màn hình để ngắm con mèo nhà người ta, đến khi nhìn lại đồng hồ thì đã là 2 giờ sáng.
"Oa, bây giờ phải thực sự tắt máy để học bài thôi! Không biết các thành viên khác có đang chăm chỉ học hành không nhỉ."
Tôi bèn gửi vu vơ một cái biểu tượng cảm xúc (Emoticon) vào nhóm chat chung của câu lạc bộ như một động thái thăm dò cuối cùng.
(・・) Con số hiển thị lượt người đã đọc (số 'seen') ngay lập tức giảm xuống một nút.
"Ồ hô. Ai thức giờ này thế nhỉ?"
Tôi kiên nhẫn ngồi đợi một lúc nhưng mãi chẳng thấy có ai nhắn tin phản hồi lại. Chắc là Jin-hee rồi. Bình thường dẫu cho tụi tôi có bày trò tán gẫu náo loạn đến mức nào trong nhóm chat đi chăng nữa thì Jin-hee cũng chẳng thèm hé môi nửa lời, thế nhưng dựa vào lượt hiển thị người xem thì có vẻ như cậu ấy vẫn âm thầm đọc hết không sót một tin nào.
"Không lẽ vào cái ngày ngay trước kỳ thi giữa kỳ thế này mà Jin-hee vẫn phải đi làm thêm sao." Chứ cái tuýp người như cậu ấy thì tuyệt đối không đời nào có chuyện thức đến giờ này chỉ để ngồi cày cuốc học bài rồi. Công việc làm thêm ở cửa hàng thức ăn nhanh mà Jin-hee từng kể, không lẽ là làm ca đêm sao? Ngẫm lại thì nếu chỉ là một công việc làm thêm nhẹ nhàng vào buổi chiều, thì hoàn toàn chẳng có lý do gì để ban ngày lên lớp cậu ấy lại có thể ngủ lấy ngủ để một cách kiệt sức đến mức ấy cả.
"Nhưng mà một người chưa trẻ vị thành niên thì có được phép làm ca đêm kiểu đó không nhỉ?"
[Kakaotalk~] "Á. Ai thế nhỉ?"
-Yoon Seon-ah: 15, ◕ Là Seon-ah. Hóa ra cậu ấy cũng thức đến tận giờ này.
"Phụt."
Ngay sau đó, dòng tin nhắn phản hồi của Kyeong-won cũng được gửi lên.
-Ahn Kyeong-won: Chưa ngủ à.
-Lee Joon: Đang cày cuốc ôn thi giữa kỳ đây kkk -Yoon Seon-ah: 15, ◕ -Ahn Kyeong-won: Cái icon gì dị vậy kkk -Yoon Seon-ah: 15, ◕ -Lee Joon: (・・)」 (・・) (・・)」 -Yoon Seon-ah: 15, 0긴 ١٢, ٥ ١٢, ٥٠٠٠٥٠٦١.. 5 -Ahn Kyeong-won: Thì sao nào kk [Kakaotalk~] -In Ha-yoon: 八 ৩
"Hết hồn." Sự xuất hiện và gia nhập cuộc vui bất ngờ của Ha-yoon trong nhóm chat khiến tôi không khỏi giật thót mình một cái ái ngại. Chẳng biết vì lý do gì mà cứ mỗi khi đối diện với cô bạn này, đầu óc tôi lúc nào cũng rơi vào trạng thái căng thẳng và dè chừng. Bình thường Ha-yoon thuộc tuýp người khá trầm tính và ít nói nên có vẻ như cậu ấy vẫn có thể duy trì mối quan hệ hòa đồng, bình thường với các thành viên khác, nhưng riêng tôi thì không.
-Lee Joon: Tớ đi ngủ trước đây kkk. Mọi người vất vả rồi. -Ahn Kyeong-won: Vất vả rồi. -Yoon Seon-ah: Ngủ ngon nhé~ Tôi tắt điện thoại rồi ngả lưng xuống giường.
'Đến lúc phải đi ngủ rồi.' Kỳ thi ngày mai tuyệt đối không được phép ngủ gật, phải làm bài cho thật tốt.
Suy cho cùng, mục tiêu tối thượng của cuộc đời tôi chính là phải ngăn chặn bằng được sự hồi sinh của Ma Vương. Để hiện thực hóa được điều đó, câu lạc bộ này cần phải được bồi dưỡng và trưởng thành mạnh mẽ hơn gấp bội so với thời điểm hiện tại, đồng nghĩa với việc sau này tôi sẽ còn phải cùng các thành viên bôn ba khắp nơi.
Ít nhất tôi cũng phải kiếm lấy một cái bảng điểm thật đẹp để bố mẹ bớt can thiệp và cằn nhằn vào cuộc sống riêng tư, biết đâu nếu may mắn còn có thể kiếm thêm được một khoản tiền tiêu vặt kha khá nữa chứ.
"……Hóa ra là vậy. Lý do khiến suốt một tháng qua mọi chuyện bỗng chốc trở nên im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ chính là vì điều này sao." Trong lúc nằm trên giường lặng im thu xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn, tôi bỗng chợt nhận ra một sự thật chí mạng.
Sự trưởng thành của câu lạc bộ. Mục đích của gã chính là ngăn chặn không cho điều đó xảy ra. Đứng dưới góc độ của Ma Vương, việc liên tục phái một binh đoàn quái vật đến tấn công Dũng Sĩ hoàn toàn không phải là một thượng sách. Bởi vì nếu làm vậy, Dũng Sĩ ngược lại sẽ càng có cơ hội tiêu diệt quái vật để tích lũy thêm điểm kinh nghiệm và ngày một trở nên mạnh mẽ hơn, biến bản thân thành một mối hiểm họa khôn lường đối với gã.
Nếu trong tay gã chưa nắm chắc một quân bài có thể định đoạt mạng sống của đối phương trong một nốt nhạc, thì việc không lãng phí đi nguồn binh lực quý giá, cứ để mặc cho đối phương tự sinh tự diệt rồi dần dần chìm đắm vào sự lười nhác và sa ngã mới là một kế sách vẹn toàn. Dù sao thì thời gian cũng luôn đứng về phía Ma Vương. Một tổ đội Dũng Sĩ đã bị gặm nhấm và đục khoét bởi thứ hòa bình giả tạo thì chỉ có nước dắt tay nhau đi thẳng đến kết cục tồi tệ (Bad Ending) mà thôi.
'Ra là vậy. Cái sự bình yên này hoàn toàn chẳng phải là điềm lành gì cho cam.' Thực tế là vào khoảng thời gian đầu học kỳ suốt một tháng trời, bốn đứa tụi tôi bao gồm Seon-ah, Kyeong-won, Ha-yoon và tôi đã phải trầy da tróc vảy chiến đấu điên cuồng với một chuỗi các hiện tượng quái dị liên hồi.
Nhờ có những trải nghiệm xương máu đó mà so với cái thời còn ngơ ngác không biết một chữ bẻ đôi, ít nhất đến thời điểm hiện tại tụi tôi đã chấp nhận sự thật về sự hiện diện của các hiện tượng siêu nhiên và phần nào nắm được cách thức để đối phó với chúng. Tuy chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng không chỉ về mặt tinh thần, mà ngay cả về mặt thực tế tụi tôi cũng đã tích lũy được thêm một đống điểm hệ thống và trưởng thành lên rất nhiều.
Thế nhưng suốt một tháng vừa qua, do chỉ cắm đầu vào tận hưởng cuộc sống học đường bình thường mà không gặt hái được bất kỳ thành quả nào, nên sự sắc bén và nhạy bén vốn có của tụi tôi đã bị mài mòn đi trông thấy, đó là sự thật. So với viễn cảnh 3 năm sau Ma Vương sẽ chính thức thức tỉnh và thế giới này sẽ bị diệt vong, thì việc tụi tôi đang phải lao tâm khổ tứ, cắm đầu vào ba cái trò học hành để đối phó với kỳ thi giữa kỳ thế này trông thật nực cười và mỉa mai làm sao.
Rõ ràng tình thế hiện tại đang cấp bách đến mức dẫu có phải lập tức bỏ học để lao ra ngoài đường lùng sục khắp bốn phương tám hướng nhằm săn lùng chuyện ma tích điểm hệ thống thì vẫn còn là quá ít ỏi.
"Hóa ra đó là lý do vì sao mà Câu lạc bộ lại sở hữu một chỉ số kỳ quặc mang tên 'Năng lực thu thập chuyện ma'." Trong các tựa game nhập vai RPG, cục diện đối đầu giữa Dũng Sĩ và Ma Vương chưa bao giờ là một trận chiến phòng thủ thuần túy. Ngược lại, tấn công mới là lối chơi chủ đạo. Việc tổ đội Dũng Sĩ phải chủ động dấn thân vào các hầm ngục hoặc tự mình lặn lội ra các bản tin thực địa để điên cuồng farm quái tích lũy kinh nghiệm nhằm thăng tiến sức mạnh cũng đều là vì lý do này.
Một tháng trời bình yên vừa qua. Đối với tụi tôi, đó thực chất là một khoảng thời gian bị lãng phí một cách vô ích.
'Năng lực thu thập chuyện ma.' Cái chỉ số "Năng lực thu thập chuyện ma" đang được đính kèm vào câu lạc bộ của chúng tôi. Đến tầm này rồi thì đáng lẽ nó phải tự động đánh hơi và mang về cho tụi tôi một vụ chuyện ma nào đó rồi chứ, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín, không có lấy một chút tăm hơi. Phải chăng là do cấp độ hiện tại mới chỉ dừng lại ở Level 1 nên thời gian hồi chiêu còn quá dài chăng?
Tôi tự nhủ với lòng mình rằng ngay khi kỳ thi giữa kỳ này khép lại, tôi nhất định sẽ khởi động lại "chuyến hành trình" của mình một lần nữa rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Thật may mắn làm sao, ngay ngày hôm sau, sự cố đã lập tức bùng nổ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn