Chương 26: Màn kết: Nâng cấp Câu lạc bộ!
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~61 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Em cứ nghĩ cô Jang Hwa-eun xuất thân từ gia đình thầy cúng là chuyện đùa cơ, hóa ra lại là thật làm em bất ngờ ghê. Chắc là sau này tụi mình sẽ được nghe kể nhiều chuyện thú vị lắm đây."
"Còn mình thì thấy Jin-hee… đỉnh thật sự ấy. Bằng tuổi tụi mình mà cậu ấy đã đi làm thêm rồi… Thảo nào ở trên lớp ngày nào cậu ấy cũng nằm gục ra bàn ngủ."
Sau giờ học, tại một cửa hàng thức ăn nhanh trước ga tàu gần trường.
Đúng như lời hứa rằng sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ quay trở lại nơi này, ba đứa chúng tôi đang ngồi bên khung cửa sổ tầng hai, vừa ăn hamburger vừa rôm rả trò chuyện.
Ha-yoon tuy cũng đã cùng trải qua vụ truyện ma vừa rồi, nhưng khi buổi sinh hoạt lớp kết thúc và tôi nhìn quanh một lượt lớp học thì cô ấy đã lẳng lặng ra về từ lúc nào không hay, thành ra cuối cùng chỉ có ba đứa chúng tôi đi với nhau.
"Ra là vậy. Chủ tịch đã phải chạm trán với mấy cái hiện tượng quái dị giống y như lúc nãy tận mấy lần rồi cơ à. Đúng là thuộc phái thực hành có khác."
"Chuẩn luôn. Đó cũng là lý do tại sao tớ lại lập ra cái câu lạc bộ này."
"Hửm… Lần tới tớ rất muốn được nghe chủ tịch kể lại thật chi tiết từ đầu đến cuối những chuyện cậu đã trải qua đấy—"
"Joon ơi, đằng kia kìa……………"
Seon-ah bỗng nhiên ngắt lời tôi rồi khẽ hất cằm ra hiệu sang bên cạnh. Tôi nhìn theo thì thấy một chị nhân viên đang dùng chổi quét dọn sàn nhà của cửa hàng.
"Là người tụi mình từng thấy trong mơ nhỉ."
Tôi vừa dứt lời, Seon-ah liền vừa nhai hamburger nhồm nhoàm vừa gật đầu lia lịa.
"Liệu hiện tại… nơi này cũng không phải là mơ đấy chứ?"
"Ha ha, đừng có nói mấy câu đáng sợ thế chứ, chủ tịch."
Kyeong-won vừa cười vừa xua tay từ chối ý kiến đó.
"Một trong những công cụ để phân biệt chính là cái con quay vật định danh (Totem) mà chủ tịch đã cho tớ xem lúc nãy."
"Vật định danh? Cái gì cơ. Tớ từng cho cậu xem cái đó hồi nào à."
Kyeong-won gật đầu rồi rút từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại di động.
Đó là chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất của tập đoàn Clover, có in hình biểu tượng lá bài Nhép '♣' ở mặt trên.
"Ngoại trừ những phạm vi mang tính toán học như các con số hay thời gian, thì cảm giác thăng bằng cũng là một trong những phương thức hữu hiệu để tiến hành kiểm tra RC (Reality Check - Kiểm tra thực tại). Những công cụ được sử dụng cho việc đó được gọi là vật định danh. Nhìn kỹ nhé."
Nói đoạn, cậu ta đặt chiếc điện thoại lên bàn rồi bắt đầu xoay nó một vòng thật mạnh.
"Trong mơ, một khi có thứ gì đó đã quay thì nó sẽ rất khó để dừng lại. Bởi vì tiềm thức của con người thay vì chọn cách kết thúc một cách hợp lý thì lại có xu hướng kéo dài mọi chuyện một cách liên tục không hồi kết."
Chiếc điện thoại dĩ nhiên là không thể thắng được lực ma sát, nó chỉ xoay được vài vòng ngắn ngủi rồi lập tức dừng lại.
"An tâm đi, cả hai cậu. Nơi này chính là hiện thực rồi, hơ hơ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm một tiếng đầy nhẹ nhõm, còn Seon-ah cũng như trút được gánh nặng mà nở một nụ cười rạng rỡ.
"Vậy là hình ảnh của chị gái kia do tớ từng nhìn thấy khi đến đây trước đó đã lưu lại trong ký ức, để rồi sau đó xuất hiện luôn ở trong mơ sao?"
"Đào sâu vào những chuyện đã kết thúc chỉ thêm đau đầu thôi, chủ tịch. Lo ăn hamburger đi kìa."
"Phụt."
"Về cẩn thận nhé~ Cuối tuần vui vẻ nha~"
"Hì hì, hẹn gặp lại vào tuần sau."
"Tạm biệt nhé, Joon… Cảm ơn cậu vì bữa ăn."
Bữa này là do tôi bao.
Tôi từng hứa là sẽ mua đồ ăn ngon để chiêu đãi hai đứa tụi nó.
Với Seon-ah là từ vụ Người đàn bà cười, còn với Kyeong-won là từ vụ Ma mẹ.
Mà nguyên nhân dẫn đến sự việc lần này suy cho cùng cũng là do cái năng lực Nữ thần may mắn kỳ quái của tôi khiến cho cả lũ đồng loạt ngất xỉu cùng một lúc. Bản thân tôi cũng cảm thấy vô cùng có lỗi vì đã kéo bạn bè vào vòng nguy hiểm rồi bắt tụi nó phải chịu khổ theo, thế nên dù tiền tiêu vặt chẳng có bao nhiêu nhưng tôi vẫn quyết định chơi lớn một phen cho ra trò.
"May mắn à, hửm………………"
Tôi vừa thong thả rảo bước trên con đường lớn trước ga tàu vừa một mình lẩm bẩm.
Bốn người cùng lúc va quẹt liên tục vào nhau rồi ngã nhào ra đất dẫn đến bất tỉnh nhân sự. Và tiếp theo đó là một trận tử chiến với truyện ma Mơ trong mơ. Tuy rằng đó là một sự trùng hợp vô cùng hy hữu xảy ra với một xác suất cực kỳ thấp, nhưng cái này mà cũng được gọi là may mắn sao?
Thông thường, các kỹ năng trong trò chơi trực tuyến một khi đã sở hữu thì có thể sử dụng vĩnh viễn. Thế nhưng kỹ năng Nữ thần may mắn cấp S mà tôi vừa nhận được lại lập tức bốc hơi ngay sau khi kích hoạt đúng một lần duy nhất.
'Là để cân bằng game sao?'
Nếu bảo những chuyện vừa xảy ra là sự may mắn tuyệt vời do một kỹ năng tiêu hao cấp S mang lại, thì tôi thấy thực sự có chút khó chấp nhận và không thỏa đáng cho lắm.
"May mắn, may mắn à… Rốt cuộc cái gì mới là may mắn chứ?"
Điểm thưởng thu được sau khi giải quyết xong vụ truyện ma lần này thì cũng giống như mọi khi. Đánh bại một truyện ma cấp B thì sẽ nhận được đúng bấy nhiêu điểm, không hơn không kém.
"Mình đã nhận được cái gì từ sự kiện lần này cơ chứ, hửm… Thứ gì mới thực sự là may mắn đây?"
Ngoại trừ điểm thưởng ra thì mình còn thu hoạch được thêm cái gì nữa không?
…Thành viên câu lạc bộ?
Seon-ah, Kyeong-won và Jin-hee thì vốn dĩ đã là thành viên từ trước rồi. Cô Jang Hwa-eun cũng đã là giáo viên phụ trách của tụi tôi từ đầu.
Những thành viên mới gia nhập thông qua sự kiện ngày hôm nay chính là Ha-yoon và Deok-hoon, tổng cộng hai người. Mà thôi, chắc là có thể gạch tên cậu bạn Deok-hoon ra khỏi danh sách tính toán được rồi.
In Ha-yoon.
'Ha-yoon…………….'
Kiểu nữ sinh ngoan hiền, trầm tính mà lớp nào cũng sẽ có một người như vậy. Việc chiêu mộ được cô bạn đó vào Câu lạc bộ Truyện ma lại có thể coi là một vận may lớn đến thế sao? Dù cho cô ấy có sở hữu một vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp và tỏa ra một khí chất đầy thần bí, nhưng dĩ nhiên nhan sắc không thể nào là lý do cho hai từ "may mắn" được rồi.
Tôi chợt nghĩ bản thân cần phải kiểm tra bảng trạng thái của Ha-yoon một chút xem sao.
"Quản lý câu lạc bộ. Quản lý thành viên. Bảng trạng thái của In Ha-yoon."
Bây giờ Ha-yoon đã chính thức là thành viên của câu lạc bộ nên tôi có thể triệu hồi bảng trạng thái của cô ấy ở bất cứ nơi đâu.
Vụt—!!
《 BẢNG TRẠNG THÁI 》 Tên: In Ha-yoon Tuổi: 17 Danh hiệu: Vợ hiền dâu thảo Khuynh hướng:???
MỚI! Click để mở rộng Năng lực đặc biệt: Không có Tật xấu:???
Mức độ thấu hiểu: 5/100 [Mức độ thấu hiểu đối với nhân vật mục tiêu còn quá thấp. Hãy tiến hành tương tác nhiều hơn với nhân vật này để thu thập thêm thông tin.]
"……Có gì đó sai sai ở đây."
Mức độ thấu hiểu thấp một cách thảm hại. Dù sao thì cũng đã có một khoảng thời gian cùng nhau vào sinh ra tử, lăn lộn hết trận này đến trận khác trong cõi mộng kia, vậy mà những gì tôi biết về cô bạn này lại ít ỏi đến mức này sao?
Tôi tò mò click vào phần Khuynh hướng của Ha-yoon.
Vụt— Khuynh hướng:???
Thích đọc sách.
"……Hết rồi à?"
Mấy cái kiểu như tính cách điềm đạm, thường ngày khá trầm tính, hay là đối xử tốt với tất cả mọi người đâu rồi?
'…Hình như trước đó còn có một chuyện kỳ lạ gì đó nữa xảy ra cơ mà nhỉ, là chuyện gì ấy gớm?'
Dù sao đi nữa.
Trong đầu tôi lúc này đang phác họa ra rất nhiều hình ảnh và ấn tượng khác nhau về Ha-yoon, thế nhưng những điều đó lại chẳng được phản ánh một chút nào vào mức độ thấu hiểu cả. Đối với trường hợp của Kyeong-won hay Seon-ah, chỉ cần tôi đoán bừa tính cách của hai đứa nó thôi là mức độ thấu hiểu đã tăng lên vùn vụt rồi cơ mà.
"Phù, chết tiệt. Chịu chết thôi. Chẳng nghĩ ra được cái gì cả. Để sau vậy."
Gác chuyện của Ha-yoon sang một bên, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lại một lượt xem rốt cuộc mình đã thu hoạch được cái gì từ sự kiện lần này.
Thành viên, thành viên à… Không lẽ nào.
"…A! Là cái đó sao!"
Đúng rồi.
Chính nhờ sự kiện lần này mà tôi đã có thể chia sẻ một cách hoàn hảo cái tình cảnh quái dị mà bản thân đang phải gánh chịu cho các thành viên trong câu lạc bộ cùng biết. Từ cái truyện ma thông báo phát thanh mà tôi từng gặp phải, cho đến Người đàn bà cười, Ma mẹ, và thậm chí là cả Ma vương nữa. Từ cái khoảnh khắc đầu tiên khi chạm trán với tụi nó cho đến tận lúc bị giết chết, tôi đã cho tất cả mọi người được trải nghiệm một cách y chang không lệch một li.
Thậm chí là cả cái hiện tượng hồi quy khiến thời gian liên tục quay ngược trở lại mỗi khi tôi bỏ mạng nữa.
Dù cho trên thực tế đó không phải là hồi quy thật mà chỉ là do tụi tôi bị kéo quay trở lại điểm khởi đầu của giấc mơ mà thôi, nhưng xét theo góc độ của người trải nghiệm thì trải nghiệm đó hoàn toàn tương đồng.
Mọi chi tiết đều trùng khớp một cách hoàn hảo đến đáng ngạc nhiên.
'Trời đất ơi.'
Tôi chỉ còn biết tự vỗ đốp một cái vào trán mình vì thán phục.
Việc bốn đứa đập đầu vào nhau rồi ngất xỉu hoàn toàn không phải là xui xẻo, mà đó chính là vận may. Chính việc cùng nhau trải nghiệm vụ truyện ma Mơ trong mơ vào một thời điểm vô cùng súc tích và hoàn hảo như thế này, để từ đó giúp tụi nó được trải nghiệm gián tiếp một cách trọn vẹn nhất cái tình cảnh của tôi, mới chính là cái sự may mắn mà kỹ năng cấp S kia mang lại!
Xét theo nghĩa đó, cái truyện ma Mơ trong mơ này quả thực đã xuất hiện vô cùng đúng lúc, hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình rồi mới chịu lui bước rút lui!
Dù rằng sau này tôi vẫn cần phải tìm cơ hội để giải thích lại một cách từ từ và cẩn thận cho tụi nó nghe về hoàn cảnh của mình, nhưng ít nhất thì lúc này, tụi nó đã có đầy đủ sự chuẩn bị về mặt tâm lý để đón nhận và thấu hiểu những gì tôi đã phải trải qua, cũng như tình thế mà tôi đang phải đối mặt.
Đó là một tài sản vô cùng to lớn đối với tôi.
Nếu không có chuyện này, rất có thể mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng của mấy bộ phim giật gân ba xu rẻ tiền, nghĩa là trong khi tất cả mọi người xung quanh đều ngơ ngác không biết một cái gì thì một mình tôi phải đơn độc, chật vật chiến đấu suốt 3 năm trời trong sự bất lực và ức chế, nhưng giờ đây cái nút thắt đó đã được tháo gỡ một cách vô cùng gọn gàng và êm đẹp.
Từ nay về sau, tôi sẽ không còn phải đơn độc chiến đấu một mình nữa. Mỗi khi có chuyện kỳ quái gì xảy ra, tôi chỉ cần tập hợp các thành viên lại rồi cùng nhau bàn bạc giải quyết là xong. Tôi đã thực sự tìm được cho mình những người bạn có thể cùng đồng cam cộng khổ và chia sẻ cái hoàn cảnh quái dị này theo đúng nghĩa đen của nó.
"Oa, đỉnh thật sự luôn đấy. Ha ha."
Tôi lại không kìm được mà vỗ đốp một cái vào trán mình. Đúng là vận may cấp S có khác, không lệch đi đâu được.
Tôi vừa đi vừa tủm tỉm cười một mình trong sự mãn nguyện, đi được một lúc thì ngôi trường thân thuộc đã hiện ra trước mắt. Nếu tính theo một đường thẳng trên bản đồ thì vị trí sẽ là 'Nhà - Trường học - Ga tàu điện ngầm'. Vì tôi đang trên đường đi từ cửa hàng thức ăn nhanh trước ga để trở về nhà nên việc đi ngang qua trường một lần nữa cũng là điều hoàn toàn tự nhiên.
Nhìn vào tòa nhà trường học, tôi bỗng sực nhớ ra một việc vô cùng quan trọng mà mình cần phải làm ngay lúc này.
'Phải rồi, điểm thưởng!'
Tôi vốn đã có dự định sẽ dùng số điểm truyện ma tích lũy được từ trước đến nay để tiến hành nâng cấp cấp độ của câu lạc bộ, nhưng ngặt nỗi là phải chọn khoảng thời gian nào đó vắng người để tránh tai mắt của người khác. Và khoảng thời gian sau giờ học thế này chính là một thời điểm không thể nào thích hợp hơn.
Tôi rảo bước băng qua sân trường vắng lặng rồi tiến vào bên trong tòa nhà chính, sau đó rảo bước lên các bậc cầu thang để hướng thẳng về phía phòng câu lạc bộ ở tầng 5.
Ánh hoàng hôn vàng vọt đang lặng lẽ bao trùm lấy toàn bộ khuôn viên trường học. Ngoại trừ vài tiếng động lách cách phát ra từ phòng của các anh chị tiền bối khối 12 đang chuẩn bị cho giờ tự học buổi tối ra thì không gian xung quanh vô cùng tĩnh mịch và yên ắng.
'Chắc là không có ai nhìn thấy đâu nhỉ?'
Tôi cẩn trọng đẩy cửa phòng câu lạc bộ ra rồi bước vào bên trong. Qua khung cửa sổ, có thể nhìn thấy rõ mồn một ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một góc trời.
Và đập vào mắt tôi lúc này chính là chiếc bàn, những chiếc ghế và tấm bảng trắng quen thuộc. Một phòng câu lạc bộ vô cùng ấm cúng và mang lại cảm giác dễ chịu, thoải mái cho người nhìn.
'Nhưng mà, giá như nó rộng hơn một chút thì tốt biết mấy.'
Bởi vì việc Ha-yoon và Deok-hoon bất ngờ gia nhập đã khiến cho việc cả 6 con người cùng chen chúc vào cái không gian này cùng một lúc trở nên vô cùng chật chội và bí bách.
'À không, nếu tính cả giáo viên phụ trách cũng được xem là một thành viên thì tổng cộng phải là 7 người mới đúng. Ban nãy ở trong cái không gian chật hẹp thế này mà cả đám vẫn có thể trải qua giờ CA một cách ngon lành được thì cũng tài thật. Dù sao thì, Triệu hồi bảng quản lý câu lạc bộ!'
Vụt— [CÂU LẠC BỘ TRUYỆN MA LV. 1] Bảng trạng thái câu lạc bộ Quản lý thành viên Cửa hàng (Khóa) Cài đặt
'Chọn số 1. Bảng trạng thái câu lạc bộ.'
Vụt— [CÂU LẠC BỘ TRUYỆN MA LV. 1] [Có thể tiêu hao điểm Truyện ma để giúp câu lạc bộ trưởng thành và phát triển.] [Điểm Truyện ma cần thiết cho lần tăng cấp tiếp theo: 0/100] [Chỉ số năng lực] Không có.
"Được rồi. Bắt đầu nâng cấp thôi nào."
Tôi dùng ngón tay ấn mạnh vào màn hình ảo trước mắt, một dòng thông báo tức thì hiện ra: [Điểm Truyện ma hiện có: 212] [Có thể đầu tư điểm thưởng để nâng cấp cấp độ của câu lạc bộ. Bạn có muốn tiếp tục tiến hành không?]
"Tiến hành!"
[Bắt đầu quá trình nâng cấp câu lạc bộ.] Ngay lập tức, một âm thanh trầm đục vang lên như thể có một thứ gì đó đang được bơm đầy, kéo theo đó là các con số bắt đầu nhảy số một cách liên tục và nhanh chóng.
[Điểm Truyện ma cần thiết cho lần tăng cấp tiếp theo: 17/100] Vù vù~ [28/100] [52/100] [75/100] [87/100] [99/100] Tửng tưng!
Mấy con số cuối cùng cũng đã được lấp đầy hoàn toàn.
[100/100] Bùm bùm~ ♬ [Câu lạc bộ đã nâng cấp thành công!] [CÂU LẠC BỘ TRUYỆN MA LV. 1 -> LV. 2] [Mỗi khi cấp độ của câu lạc bộ được tăng lên, bạn có thể tùy chọn để khảm thêm một chỉ số năng lực cho câu lạc bộ. Vui lòng đưa ra lựa chọn của bạn. Số lượt chọn hiện có: (1)] Thu thập truyện ma LV. 0 Thu dụng nhân tài LV. 0 Mở rộng không gian LV. 0
"Chà chà."
Tôi nhìn chăm chăm vào ba cái chỉ số năng lực đang hiển thị trước mắt mà không khỏi rơi vào trạng thái đắn đo, suy nghĩ.
Hai cái tên Thu thập truyện ma và Thu dụng nhân tài, nếu chỉ dựa vào câu chữ bề nổi thì thực sự rất khó để có thể hình dung ra được tụi nó rốt cuộc là loại năng lực gì và có tác dụng ra sao. Thế nhưng đối với cái tên Mơ rộng không gian thì tôi đại khái cũng đã có thể tự đoán ra được phần nào công dụng của nó rồi.
"Chắc chắn là dùng để tăng kích thước và diện tích của phòng câu lạc bộ rồi chứ còn gì nữa? Trước mắt cứ phải ưu tiên cái này cái đã."
Tính cả giáo viên phụ trách nữa thì tổng số thành viên của câu lạc bộ tụi tôi hiện tại đã lên đến con số 7 người. Với cái căn phòng nhỏ xíu như lỗ mũi hiện tại thì việc duy trì các hoạt động sinh hoạt tập thể rõ ràng là một thử thách quá lớn và bất khả thi. Phòng câu lạc bộ vốn dĩ là không gian mang tính cốt lõi và là đầu não cho mọi hoạt động tập thể. Xét về mặt tâm lý hay mặt thực tế đi chăng nữa thì nơi này cũng sẽ là trung tâm của cả đội.
Chính vì thế, để có thể chứa được toàn bộ số lượng thành viên hiện tại thì việc có một không gian đủ rộng rãi phải là ưu tiên hàng đầu được đặt lên trước tiên.
Tôi không chút do dự mà click thẳng vào dòng chữ Mở rộng không gian.
[Chỉ số năng lực Mở rộng không gian đã được khảm thành công vào câu lạc bộ.] [CÂU LẠC BỘ TRUYỆN MA LV. 2] [Điểm Truyện ma cần thiết cho lần tăng cấp tiếp theo: 0/100] [Chỉ số năng lực] Mở rộng không gian LV. 0 -> LV. 1 Tửng tưng [Kích thước của phòng câu lạc bộ đang được tiến hành mở rộng. Vui lòng đóng cửa và di chuyển ra phía bên ngoài để hệ thống tiến hành tải dữ liệu (Loading).]
"…Tải dữ liệu?"
Cái trò này mà cũng cần phải có thời gian load dữ liệu nữa cơ à.
Tôi đứng im tại chỗ rồi đưa mắt nhìn quanh phòng câu lạc bộ một lượt cuối. Một chiếc cửa sổ lớn đón trọn ánh hoàng hôn cùng với tấm rèm cửa màu trắng tinh khôi. Một chiếc bàn lớn dáng dài cùng với bốn chiếc ghế tựa. Và cuối cùng là một chiếc bảng trắng di động có gắn bánh xe ở phía dưới chân.
Để có thể đưa ra sự so sánh một cách trực quan nhất giữa trước và sau khi không gian được mở rộng, tôi cố gắng ghi nhớ thật kỹ cái không gian nhỏ hẹp với diện tích vỏn vẹn chưa đầy 2 pyeong (khoảng 6. 6 mét vuông) này vào trong đầu rồi mới chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Cạch— Ngay khi tôi vừa đóng cửa lại, một dòng thông báo lập tức hiển thị ngay trên bề mặt của cánh cửa: [Hệ thống đang tiến hành tải lại dữ liệu của phòng câu lạc bộ. Vui lòng kiên nhẫn chờ trong giây lát.] 0% 12% 35% Một chuỗi những âm thanh cơ khí kỳ lạ và ma mị bỗng chốc vang lên từ phía bên trong căn phòng, báo hiệu cho quá trình tải dữ liệu đang được diễn ra.
Vì quá tò mò không biết chuyện gì đang thực sự xảy ra ở bên trong nên tôi đã thử rướn người định ghé mắt nhìn qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa, thế nhưng cái ô cửa kính ấy bỗng chốc mờ đục đi như có một lớp sương mù dày đặc bao phủ, khiến tôi hoàn toàn bất lực không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở bên trong.
Tửng tưng♪ 100% [Phòng câu lạc bộ đã được mở cửa trở lại.] Cạch—
"Trời đất ơi."
Tôi chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Phòng câu lạc bộ lúc này đã được mở rộng lên thành khoảng 4 pyeong (khoảng 13. 2 mét vuông), tức là diện tích đã được tăng lên gấp đôi so với ban đầu. Nếu như lúc trước căn phòng này chỉ có kích thước tương đương với một phòng đơn trong mấy khu nhà trọ goshiwon chật hẹp, thì giờ đây nó đã biến hình thành một căn phòng studio nguyên căn cỡ nhỏ vô cùng khang trang.
"Ngay cả đồ nội thất cũng được tự động dịch chuyển nữa nè."
Chiếc bàn dài, những chiếc ghế và cả tấm bảng trắng nữa, tất cả đều được tự động dịch chuyển và sắp xếp lại một cách vô cùng chính xác ngay tại vị trí chính giữa của căn phòng rộng lớn này. Ngay cả chiếc cửa sổ cũng được tính toán khoảng cách một cách chuẩn chỉnh dựa theo phần diện tích tường vừa được mở rộng để di dời vào ngay vị trí trung tâm.
Theo lẽ thường thì khi không gian được mở rộng ra, đống đồ nội thất cũ đáng lẽ phải bị dồn cục lại về một phía mới đúng, vậy mà ở đây tụi nó lại tự biết đường căn chỉnh rồi sắp xếp lại một cách vô cùng ngăn nắp, thậm chí ngay cả cái cửa sổ cũng có thể di chuyển một cách thần kỳ vào giữa bức tường mà không hề để lại bất kỳ vết nứt hay dấu vết chắp vá nào, điều này thực sự khiến tôi không khỏi trầm trồ thán phục.
'Hơn nữa số lượng ghế còn được tự động tăng thêm hai chiếc cho vừa vặn với tổng số thành viên của câu lạc bộ nữa chứ. Đỉnh thật sự!'
Cái hệ thống này thực sự sở hữu một thứ năng lực có thể can thiệp và thao túng hoàn toàn vào thế giới thực tại! Lồng ngực tôi bỗng chốc đập thình thịch vì phấn khích. Tôi có một cảm giác chắc chắn rằng trong tương lai, bản thân sẽ còn có thể khai thác và tận dụng cái hệ thống này vào vô số những việc hữu ích khác nữa.
'Nếu mình biết cách vận dụng và khai thác triệt để những chức năng thần kỳ này, biết đâu bản thân sẽ thực sự có đủ thực lực để nghênh chiến và phân cao thấp với lũ quái vật dị hợm ngoài kia cũng nên!'
Sự tự tin trong lòng bỗng chốc dâng cao, tôi liền nhân cơ hội này để kiểm tra lại bảng trạng thái của chính mình.
Vụt— 《 BẢNG TRẠNG THÁI 》 Tên: Lee Joon Tuổi: 17 Danh hiệu: Nhân vật chính Khuynh hướng: [Tính hai mặt] Năng lực đặc biệt: -Không có- -Không có- -Không có- Tật xấu: Nước đến chân mới nhảy Click để mở rộng
'Quả đúng như mình dự đoán…………….'
Trong danh mục các năng lực đặc biệt mà tôi đang sở hữu, cái tên Nữ thần may mắn đã hoàn toàn bốc hơi không còn một dấu vết. Đúng như những gì tôi đã đọc được trong phần mô tả trước đó, Nữ thần may mắn là một kỹ năng thuộc dạng tiêu hao, sẽ lập tức biến mất vĩnh viễn ngay sau khi được kích hoạt thành công một lần duy nhất.
'Cứ để trống cái ô này nhìn có vẻ trống trải và hụt hẫng quá nhỉ. Mình đã đầu tư một nửa số điểm thưởng cho câu lạc bộ rồi, vậy thì một nửa số điểm còn lại phải dùng để khai mở năng lực cho bản thân thôi.'
Tôi dùng ngón tay click thẳng vào ô trống đầu tiên trong danh sách năng lực hiển thị 'Không có'.
Vụt— [Hiện tại ô năng lực thứ nhất đang được để trống. Bạn có thể tiêu hao 100 điểm thưởng để tiến hành khai mở năng lực.] [Khai mở năng lực (100) / Quay lại] Tôi ấn chọn Khai mở năng lực.
[Tiêu hao 100 điểm Truyện ma để tiến hành khai mở ô năng lực đầu tiên.] Ngay lập tức, một đoạn giai điệu vô cùng vui tươi và rộn rã mang âm hưởng của dòng nhạc điện tử 16-bit bỗng chốc vang lên khắp căn phòng, và cũng giống y như lần trước, hàng loạt các từ ngữ bắt đầu thay nhau lướt qua trước mắt tôi với một tốc độ chóng mặt.
Tửng tưng~ tưng~ tửng tưng~ tưng~ ♬ Vụt.
[…Phản xạ có điều kiện - Công dân - Đọc tâm thuật qua môi - Đồng hành hồi quy - …] Vụt.
[…Công dân - Đọc tâm thuật qua môi - Đồng hành hồi quy - Bước đi thần tốc - …].
Cũng giống hệt như lần trước, vô số những năng lực khác nhau cứ thế liên tục lướt qua trước mắt tôi. Tôi cố gắng căng mắt ra để nhìn thật kỹ từng từ ngữ một, cố gắng ghi nhớ tụi nó vào trong đầu nhanh nhất có thể. Bởi tôi hiểu rằng việc biết trước và nắm rõ thông tin về các loại năng lực có trong hệ thống sẽ giúp bản thân đưa ra những lựa chọn thông minh và sáng suốt hơn cho những lần sau.
Tôi cũng đã từng thử dùng camera điện thoại để chụp lại bảng trạng thái này, thế nhưng những gì thu được trong ảnh rốt cuộc cũng chỉ là một khoảng không gian trống rỗng mà thôi, chính vì thế nên việc dùng mắt thường để ghi nhớ thủ công như thế này là phương án tối ưu và duy nhất ở thời điểm hiện tại.
"Bước đi thần tốc… Đọc tâm thuật qua môi… Ngụy tạo thân phận… Đồng hành hồi quy………………"
Đặc biệt, cụm từ Đồng hành hồi quy bỗng chốc va vào ánh mắt tôi và găm chặt vào trong tâm trí.
'Năng lực này có nghĩa là mình có thể kéo theo một ai đó cùng hồi quy với mình sao… Tiện lợi đấy chứ. Ước gì hệ thống quay trúng cái năng lực này thì ngon biết mấy.'
Trong vụ truyện ma vừa rồi, việc tôi có thể cùng các thành viên trong câu lạc bộ đồng thời hồi quy chẳng qua là do tụi tôi đang rơi vào một tình huống vô cùng đặc thù — đó là thế giới bên trong một giấc mơ của một giấc mơ mà thôi. Thế nhưng kể từ giây phút này trở đi, nơi tụi tôi đứng sẽ là thế giới hiện thực. Nếu tôi có lỡ bỏ mạng, chắc chắn dòng thời gian sẽ chỉ quay ngược trở lại với một mình tôi mà thôi.
Nhưng nếu sở hữu cái năng lực Đồng hành hồi quy này, tôi sẽ có thể dắt díu các thành viên trong câu lạc bộ cùng quay trở lại quá khứ với mình, từ đó giúp cho việc giải quyết các sự kiện trở nên nhanh chóng và dễ dàng hơn rất nhiều.
Tửng tửng tửng~ [Bạn đã nhận được Năng lực đặc biệt: Đọc tâm thuật qua môi.] Thế nhưng, đời không như là mơ, mũi tên định mệnh rốt cuộc lại dừng lại ở một vị trí hoàn toàn nằm ngoài dự tính và mong đợi của tôi.
'Đúng là không thể đòi hỏi mọi chuyện phải viên mãn ngay từ lần đầu tiên được mà.'
Tôi tự trấn an bản thân rồi tạm gác lại chút cảm giác tiếc nuối sang một bên, nhanh chóng click vào năng lực vừa nhận được để xem phần mô tả chi tiết: Click.
《 Đọc tâm thuật qua môi 》 Cấp độ: Cấp B Điều kiện kích hoạt: Tự động Hiệu quả: Có khả năng đọc khẩu hình miệng để nhận biết và thấu hiểu đối phương đang nói những chuyện gì.
Dù không thể xếp cái năng lực này vào hàng ngũ những kỹ năng bá đạo hay xuất sắc nhất, nhưng nếu rơi vào những tình huống bắt buộc phải tiến hành nghe lén hay thu thập thông tin tình báo từ xa thì đây chắc chắn sẽ là một công cụ vô cùng hữu hiệu và đắc lực.
"Phù~~" Sau khi hoàn tất việc phân bổ và sử dụng hết số điểm thưởng, tôi khẽ thở phào một tiếng rồi mỏi mệt thả mình ngồi bệt xuống chiếc ghế tựa trong phòng câu lạc bộ.
Cơ thể tôi lúc này đã rệu rã và mệt mỏi rã rời. Dù cho mọi chuyện chỉ diễn ra ở trong mơ đi chăng nữa, nhưng việc phải trải qua cảm giác bị cái chết dày vò hết lần này đến lần khác rồi liên tục lăn lộn chiến đấu quả thực đã bào mòn toàn bộ thể lực của tôi.
Nhưng dẫu sao, cái giá phải trả đó để đổi lấy việc các thành viên câu lạc bộ đã có thể trải nghiệm một cách trọn vẹn nhất cái tình cảnh hiện tại của tôi, cộng thêm việc phòng câu lạc bộ được mở rộng diện tích và bản thân thu hoạch thêm năng lực Đọc tâm thuật qua môi nữa. Gom cả ba cái thu hoạch lớn này lại thì cái sự vất vả và khổ sở vừa rồi cũng được đền đáp một cách vô cùng xứng đáng chứ không hề lỗ chút nào.
"Giờ mà có thêm một chiếc ghế sofa ở đây nữa thì đúng là không còn gì để chê luôn."
Tôi vừa nhắm mắt tận hưởng chút thời gian nghỉ ngơi thư giãn ngắn ngủi, vừa thả hồn vào viễn cảnh được nằm ườn lười biếng trên chiếc ghế sofa trong phòng câu lạc bộ để giết thời gian, rồi sau đó mới chậm rãi đứng dậy bước ra ngoài.
"Ồ ồ, cậu em Joon! Giờ này rồi mà em vẫn còn ở trường học cơ à!"
Tôi vừa sải bước băng qua sân trường để chuẩn bị tiến ra phía cổng chính thì bỗng có tiếng ai đó gọi giật giọng đầy vồn vã đằng sau. Một người đàn ông trung niên với cái bụng phệ trông không khác gì một con gấu trúc béo ú, đó chính là thầy chủ nhiệm của tôi.
"Dạ, em nán lại để kiểm tra và dọn dẹp lại phòng câu lạc bộ một chút rồi mới về ạ."
"Hô hô, ra là vậy à. Ngưỡng mộ em thật đấy."
Thầy chủ nhiệm vừa lấy tay xoa xoa cái bụng mỡ của mình vừa cười hà hà đầy sảng khoái.
"Ước gì cánh giáo viên tụi thầy cũng có được một không gian riêng tư để nghỉ ngơi thoải mái giống như vậy thì tốt biết mấy~ Hô hô."
"Chẳng phải ở trường mình có phòng nghỉ dành riêng cho giáo viên rồi sao thầy?"
"Cái chỗ đó là giang sơn của mấy thầy cô trẻ trung, năng động và thuộc phái hướng ngoại (Insa) mất rồi, cậu em Joon ạ. Một ông chú trung niên bụng mỡ lại thuộc phái hướng nội (Assa) như thầy thì làm sao mà chen chân vào nổi cái chốn đó chứ."
Đến cả trong giới giáo viên với nhau mà cũng tồn tại cái sự phân chia rạch ròi giữa hội hướng ngoại năng nổ và hội hướng nội lầm lì nữa cơ à. Chẳng biết lời thầy vừa nói là lời nói đùa hay là lời tự sự thật lòng nữa, nhưng tôi cũng chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười trừ cho qua chuyện. Mà suy cho cùng thì đâu riêng gì giới giáo viên, ở bất kỳ một tổ chức hay hội nhóm nào trong cái xã hội loài người này thì cái sự phân hóa đó vẫn luôn tồn tại như một lẽ dĩ nhiên mà thôi.
"Ừm, cậu em Joon này. Mà nói cho thầy nghe chút xem nào."
Sắc mặt thầy chủ nhiệm bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm túc, thầy dáo dác đưa mắt nhìn ngó xung quanh để chắc chắn rằng không có tai mắt của ai khác ở gần đó rồi mới hạ thấp giọng, cẩn trọng lên tiếng:
"Cái món đồ mà thầy đưa cho em dạo trước ấy… dùng có tốt không?"
"Món đồ… ạ?"
Đầu óc tôi bỗng chốc rơi vào trạng thái trống rỗng mất vài giây, nhưng rồi ký ức lập tức ùa về khiến tôi giật nảy mình, vội vàng lên tiếng đáp lại:
"À, cái chìa khóa phòng câu lạc bộ ấy ạ. Ha ha, vâng ạ. Dùng tốt lắm thầy ạ, không có điểm nào để chê luôn."
"Không, không phải cái đó. Ý thầy là cái món đồ kia cơ mà, cái đó ấy."
"Là cái……………."
"Hô hô, hà hà."
Tôi im lặng không nói một lời nào, chỉ biết trố mắt ra mà nhìn trân trân vào khuôn mặt của thầy chủ nhiệm.
"Là vật định danh ấy, vật định danh (Totem). Dùng vô cùng tiện lợi và hữu ích đúng không nào? Hô hô hô."
Nói đoạn, thầy chủ nhiệm bỏ lại tôi phía sau với một khuôn mặt đang biến sắc vì kinh hoàng tột độ, thầy tỏ ra vô cùng khoái chí và vui vẻ, vừa đi vừa nghêu ngao hát theo giai điệu một bài hát mới ra lò của một nhóm nhạc thần tượng đang vô cùng hot dạo gần đây.
"Tất cả chúng ta hãy cùng Fa~lling~ Se~ rpi~ a~,,,."
Tôi cứ thế đứng chôn chân ngay tại chỗ trước cổng trường, đờ đẫn nhìn theo bóng lưng của thầy chủ nhiệm đang ngày một xa dần rồi khuất hẳn vào cái nền đỏ rực của ánh hoàng hôn buông xuống.
(Hệ thống ký tự đặc biệt ở cuối chương) ◆◆ ♡◆◆◆

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn