Chương 15: Truyện ma thứ tư: Mẹ (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~70 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Trong lúc tôi cuống cuồng lao như bay về nhà, trời đất bỗng chốc sập tối tự bao giờ, màn đêm chính thức buông xuống.
Vừa chạy tới lối vào khu chung cư, tôi liền đưa mắt nhìn về phía căn hộ của nhà mình từ đằng xa và lập tức sững người khi thấy bóng dáng mẹ đang đứng bất động nơi ban công tối om, lạnh lẽo.
…Vẫn chính là cái vị trí quái dị lúc nãy.
'Còn bố đâu? Chẳng lẽ bố vẫn chưa về đến nhà sao?'
Ngay khi vừa đặt chân tới lối vào tòa nhà của mình, tôi đã nhìn thấy bố đang đứng thẫn thờ, ngơ ngác ngay trước cánh cửa ra vào.
"Bố ơi!"
Tôi ba chân bốn cẳng lao ngay về phía bố.
"…Joon đấy à. Con cũng mới về đến đây sao."
"Bố ơi, ở nhà không xảy ra chuyện gì bất thường chứ ạ?"
"Chuyện… chuyện bất thường gì cơ chứ……………?"
Bố cố tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra để vờ vịt qua mắt tôi.
Thế nhưng, nhìn vào cái dáng vẻ ngập ngừng, lóng ngóng của bố, tôi thừa hiểu chắc chắn bố đã mở cửa bước vào nhà trước, nhìn thấy cái thứ quái thai đang giả dạng làm mẹ kia rồi hoảng loạn tháo chạy ra ngoài.
Nếu không phải như vậy thì làm quái có chuyện bố đi làm về rồi mà không vào nhà, cứ đứng vất vưởng, lảng vảng trước lối vào tòa nhà thế này chứ.
"Bố ơi! Trong nhà mình đang có một thứ gì đó vô cùng quái dị. Nó cứ liên tục khoác lên mình lớp bọc giả dạng làm mẹ kìa."
"……!"
Bố trố mắt nhìn tôi với vẻ mặt tràn ngập sự bàng hoàng.
"Con… con bắt đầu nhìn thấy nó từ khi nào vậy?"
"Dạ, ngay sau khi tan học về nhà vào chiều ngày hôm nay ạ."
"Ra là vậy sao."
Bố buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy ngao ngán rồi bất lực mở lời:
"Còn bố thì đã bắt đầu nhìn thấy cái thứ đó từ tận ba ngày trước rồi con ạ."
Theo như lời kể của bố, vào cái đêm ba ngày trước—tức là ngay trước cái ngày tôi tham gia lễ khai giảng năm học mới—bố đã vô tình chạm trán phải cái thứ quái dị đó.
Đêm hôm đó, bố đang nằm ngủ thì chợt tỉnh giấc để mò dậy đi vệ sinh. Ngay khi vừa bước ra ngoài, đập vào mắt bố giữa khoảng không gian phòng khách tối om như hũ nút là hình ảnh mẹ đang lộn ngược đầu, trồng cây chuối ngay giữa nhà. Đó chính là màn khởi đầu cho chuỗi kinh hoàng.
'Mình ơi, đêm hôm tăm tối thế này mình đang làm cái trò trống gì thế?'
'Mấớii thằằằng chồồng nhààà ngườời taa toààn đi xeâ ô tôô đến đón vợ vợ, còòn ôông thìnhì cóó mỗỗi cái việc ấyấy màà cũũng kêu khổ khổ sở sở………………..'
Cái thứ quái thai đó cứ giữ nguyên tư thế trồng cây chuối rồi thốt ra những lời oán trách với một tông giọng nhừa nhựa, kéo dài đến rợn người. Dứt lời, nó cứ thế dùng độc hai cánh tay chống xuống đất, lạch cạch bò trườn về phía ban công rồi biến mất hút vào bóng tối.
Đến ngày hôm sau, khi bố đang ngồi xử lý công việc ở cơ quan thì bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại gọi đến từ số máy bàn ở nhà.
Thời điểm đó tôi thì đang bận tham gia lễ khai giảng ở trường, còn mẹ thì cũng đang trong ca làm việc ở siêu thị, rõ ràng trong nhà hoàn toàn không có một bóng người, vậy mà chuông điện thoại nhà lại đổ liên hồi.
'Alo?'
'Chỉỉỉ cóó mẹệ ôông mớới làà mẹệ chắc? Tôôi cũũng muốốn vềề quêê ngoại đểể gặặp mặặt mẹệ tôôi chứứ…………..'
Bố cam đoan giọng nói phát ra từ đầu dây bên kia đích thị là giọng của mẹ.
'Alo? Mình đấy à? Em đột nhiên nói cái chuyện quái gì thế hả?'
'Ngàyày nghỉỉì thìì lo màà phơơi phóóng quần áoáo đi… Đââu phảải mỗỗi mìnhình ôông biết kiếm tiền tiền………………'
Cạch.
Tút— Tút— Tút— Cái thứ đó chỉ buông lại độc mấy lời oán hận như vậy rồi dứt khoát cúp máy.
Vừa hoang mang vừa thấy có điều chẳng lành, bố lập tức bấm số gọi ngược lại về nhà nhưng tuyệt nhiên không có ai nhấc máy. Đến khi bố bấm gọi vào số di động của mẹ thì mẹ lại trả lời vô cùng bình thường rằng mình vẫn đang ở chỗ làm.
Nói thêm một chút, bố tôi vốn là một người đàn ông vô cùng thương yêu vợ con. Dù cả hai vợ chồng đều đi làm kiếm tiền nhưng bố luôn chủ động giành hết mọi công việc nhà về phần mình, chính vì thế hai người thỉnh thoảng mới xảy ra mấy cuộc tranh luận lặt vặt.
Dù là trên tư cách một người con, tôi vẫn phải công nhận bố là một người đàn ông vô cùng chuẩn mực của gia đình, chăm chỉ và sống rất có trách nhiệm, hoàn toàn không có bất kỳ lý do gì để phải nhận những lời phàn nàn oán trách cay nghiệt như thế kia từ mẹ.
Mối quan hệ giữa bà nội và mẹ tôi từ trước đến nay theo như tôi biết thì cũng vô cùng hòa thuận, bình thường như bao nhà khác chứ chẳng có mâu thuẫn gì gắt gao.
Và rồi cho đến ngày hôm nay.
Trên đường đi làm về, vừa nhác thấy bóng dáng mẹ đang đứng bất động nơi ban công căn hộ tối om, bố đã một phen kinh hồn bạt vía và vội vàng rảo bước lao thục mạng lên nhà.
Thế nhưng ngay trước khi chuẩn bị tra chìa mở cửa, cảm nhận được có điều gì đó vô cùng bất thường, bố liền ghé mắt ghé sát vào cái lỗ nhòm trên cánh cửa để thám thính tình hình bên trong. Ai ngờ đâu, ở ngay phía đối diện bên trong cánh cửa, cũng có một gương mặt đang dán chặt mắt vào cái lỗ nhòm ấy và liên tục lầm bầm lầu bầu rợn người. Quá hoảng sợ, bố đã lập tức tháo chạy xuống đây và đứng đợi sẵn ở lối vào như thế này.
"Chính vì vậy nên mấy ngày gần đây, cho dù bố có là người được tan làm sớm đi chăng nữa, bố vẫn sẽ đứng chực sẵn ở ngay trước cửa tòa nhà để đợi mẹ con về rồi hai vợ chồng mới cùng nhau bước vào nhà."
'Ra là vậy, hèn chi suốt cả tuần này mình cứ thấy…'
Trong ký ức của tôi bỗng hiện lên hình ảnh của bố mẹ trong suốt tuần qua, dù cơ quan và thời gian tan ca của hai người hoàn toàn lệch nhau, thế nhưng lúc nào họ cũng đồng hành, cùng nhau bước chân vào nhà.
Vì tôi là kẻ vừa mới đi ngược thời gian quay trở về quá khứ 3 năm trước, nên khi nhìn vào cảnh tượng đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng chắc là do mốc thời gian ngày xưa giờ giấc làm việc của hai người vô tình trùng khớp nhau mà thôi.
"……Giờ chúng ta phải làm sao đây hả bố."
"Bố cũng chưa biết phải tính sao nữa, phù……………"
Bố đưa tay lên day day trán một lát, rồi như đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, bố kiên quyết lên tiếng:
"Trước mắt hai bố con mình cứ cùng nhau lên nhà xem tình hình thế nào đã. Mấy cái chuyện quái dị này có muốn báo cảnh sát thì cũng chẳng biết phải mở lời thế nào."
"…Liệu có ổn không bố?"
"Chúng ta tuyệt đối không thể để mẹ con rơi vào vòng nguy hiểm được. Trước khi mẹ về đến nơi, hai người đàn ông chúng ta phải tự mình giải quyết dứt điểm chuyện này thôi. Hai gã đàn ông sức dài vai rộng thế này, chẳng lẽ lại không xử lý nổi sao."
Tôi gật đầu đồng tình rồi lững thững bước theo sau bố tiến vào bên trong thang máy.
Đúng vậy. Đây rõ ràng là nhà của chúng tôi cơ mà.
Chúng tôi mới chính là những người chủ hợp pháp của căn nhà này, làm quái có chuyện lại để cho một cái thứ quái thai giả danh mẹ chiếm giữ mất địa bàn, rồi hai bố con cứ phải chịu trận ngồi vất vưởng ngoài đường một cách thảm hại mãi như thế được.
Dù cho chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, ngay lúc này, chúng tôi buộc phải mặt đối mặt để làm cho ra lẽ với cái thực thể quái dị kia.
Bước ra khỏi cửa thang máy, bố tiến lại gần cửa nhà rồi thoăn thoắt nhập dãy mật khẩu.
[Bíp bíp bíp~] Tôi ghì chặt hai bàn tay lại thành nắm đấm.
Dù chẳng biết cái mớ nắm đấm xương thịt này có mảy may tác dụng gì đối với một thực thể quái dị tâm linh kia không, nhưng trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, tôi sẵn sàng dùng đến bạo lực để sống mái một phen.
Két— Bố chủ động đẩy cửa bước vào trong trước, tôi cũng vội vàng nối gót theo sau, đứng chực sẵn ngay lối tủ giày.
Để đề phòng trường hợp xấu nhất còn có đường tháo chạy, tôi cố tình để mở toang cánh cửa ra vào.
Đêm đã xuống hẳn.
Bên trong căn nhà chìm ngập trong một khoảng không tối tăm, không có lấy một tia sáng, chỉ có độc chiếc đèn cảm ứng ở lối ra vào là tỏa ra thứ ánh sáng màu cam hiu hắt, rọi những vệt sáng lờ mờ vào không gian phòng khách.
Và rồi, từ phía gian bếp nằm ngay góc rẽ của phòng khách, một chuỗi âm thanh quái dị bỗng chốc lọt vào tai chúng tôi.
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Đó là tiếng dao băm chặt thứ gì đó trên thớt.
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc—
"Bố ơi."
Bố đang định tháo giày để tiến vào trong gian bếp thám thính tình hình thì chợt khựng lại khi nghe tiếng tôi gọi, khẽ quay đầu nhìn lại.
"Bố cầm lấy cái này đi ạ."
Tôi với tay rút chiếc ô đang cắm ngay cạnh tủ giày rồi cung kính đưa cho bố.
Bố lặng lẽ đón lấy chiếc ô từ tay tôi rồi khẽ gật đầu một cái thay cho lời đáp.
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Bố chậm rãi bước lên phía trước một bước, rồi cố nén giọng cất tiếng gọi trầm thấp:
"Mình ơi?"
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Đôi bàn tay bố gân guốc ghì chặt lấy cán ô, tiếp tục cất tiếng gọi lớn hơn một chút:
"…Mình ơi? Là em đấy à?"
Tôi cũng nhanh chóng tháo giày ra, tiện tay vớ đại một cái lọ thủy tinh đang đặt ở phòng khách để làm vũ khí phòng thân rồi rón rén bám theo sau lưng bố.
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Ngay khi bố là người đầu tiên bước qua góc rẽ để nhìn vào bên trong gian bếp, gương mặt bố bỗng chốc biến sắc, tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.
Thấy vậy, tôi cũng vội vàng nghé mắt nhìn theo và lập tức đứng hình vì quá sốc trước cảnh tượng hãi hùng trước mắt.
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Mẹ đang dùng độc một cánh tay để chống xuống mặt bàn bếp trong tư thế lộn ngược đầu trồng cây chuối, hai chân thì gác hẳn lên chạn bát phía trên, tay còn lại thì đang lăm lăm chiếc dao làm bếp lớn và liên tục nện cộc cộc xuống mặt thớt một cách vô tri.
Cơ mặt bố co giật liên hồi, run rẩy cất tiếng hét lớn:
"Nế… nếu là ma quỷ thì mau mau biến đi! Còn nếu là người thì khôn hồn mà cút ngay ra khỏi nhà tao!"
Cộc— Cộc— Cộc— Cộc— Cái thứ mang hình dạng mẹ kia hoàn toàn không mảy may đáp lời, cứ tiếp tục vờ vịt thực hiện động tác băm chặt thứ gì đó vô hình và nện dao xuống thớt liên hồi.
Bố dùng cả hai tay ghì chặt lấy chiếc ô, toàn thân run bần bật lên vì sợ hãi nhưng vẫn cố rống lên một lần nữa:
"Nế… nếu là ma quỷ thì mau mau biến điii! Còn nếu là người thì khôn hồn mà cút ngay ra khỏi nhà taooo!"
Thế rồi, ngay vào cái khoảnh khắc bố giương cao chiếc ô lên, thủ thế chuẩn bị lao vào đâm một nhát quyết định…
Cái quái thai mang nhân dạng của mẹ kia bỗng chốc ngoảnh ngoắt gương mặt về phía hai bố con tôi.
"Kẻ thì còng lưng ra dọn dẹp, còn kẻ thì chỉ biết bày bừa phá hoại thôi có đúng không?"
"……"
"……"
Cả bố và tôi đều giương cao vũ khí trong tay lên thủ thế.
"TẠI SAO CÁC NGƯỜI LẠI CỨ THÍCH SỐNG CÁI KIỂU BỪA BỘN NHƯ THẾ HẢ, RỐT CUỘC LÀ TẠI SAO ĐẤY BẢO XEM TIIIIÍCH BÀÀÀY BỪỪỪA ĐẾẾẾN MỨỨỨC ẤÝÝ CƠƠƠ ÀÀÀÀ!!!!!! TẠI SAO!!!!!!!"
Dứt lời, cái thứ đang trồng cây chuối trên bàn bếp kia bỗng bật người nhảy phắt một cái rõ cao, vừa rú lên những tiếng kêu quái dị vừa lao thục mạng về phía chúng tôi.
"ĐỂ CHO TÔI THỞ MỘT CHÚT CÓ ĐƯỢC KHÔNG, LÀM ƠN ĐẤY ƠN ĐẤÝÝÝ!!!!!!!!!!!!!!!!!"
"Cái thứ nghiệt súc kia! Ai cho phép mày đánh bạo xông vào nhà người khác để tác oai tác quái hả! Mau cút ngay cho tao!"
Bố cũng lập tức vào tư thế, hét lớn một tiếng để át đi nỗi sợ hãi.
Cái thứ quái thai mang nhân dạng mẹ kia cứ giữ nguyên cái tư thế lộn ngược đầu ấy, dùng độc một cánh tay chống xuống đất để bật nhảy liên tục lao tới, tay còn lại thì điên cuồng vung vẩy con dao bén ngót, nhắm thẳng vào phần cổ chân của bố mà chém tới tấp.
Bố nhanh trí bấm nút bung toang chiếc ô ra để che chắn phía dưới chân, hứng trọn lấy cú chém hiểm hóc của con dao.
Lưỡi dao sắc lẹm đâm toạc cả lớp vải ô, thế nhưng nhờ có mớ khung nan sắt đan xen chằng chịt ở bên trong nên cũng may là bố vẫn tạm thời chống đỡ, kìm hãm được sức mạnh của nó.
"Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào rượu chè bài bạc, ông sống thế mà cũng coi là con người được à ÀÀÀÀÀÀÀÀÀ!"
"Cái con mụ điên này! Có khôn hồn thì cút ngay ra khỏi nhà tao ngay lập tức không! Muốn chết ăn đòn có đúng không!"
Bố cũng chẳng chịu kém cạnh, ra sức thét lớn để đáp trả, thế nhưng tôi thừa hiểu đó hoàn toàn chỉ là những lời bộc phát để che giấu đi sự hoảng loạn trong lòng mà thôi.
Cả hai bố con tôi dù không ai nói ra bằng lời, nhưng trong thâm tâm đều thừa hiểu cái thứ trước mặt tuyệt đối không phải là con người.
Ấy thế mà, bố vẫn bất chấp hiểm nguy, dũng cảm đứng ra chiến đấu hết mình để bảo vệ căn nhà, bảo vệ tổ ấm gia đình nhỏ này.
Trong lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, tôi liền nhanh chân lách người ra phía sau để tìm cơ hội hỗ trợ bố.
Nếu là một người bình thường đang đứng thẳng, tôi sẽ nhắm thẳng vào đầu mà nện, thế nhưng vì cái thứ này đang ở trong tư thế trồng cây chuối quái dị nên tôi không thể làm vậy được. Bất đắc dĩ, tôi đành dùng hết bình sinh giáng một cú thật mạnh bằng chiếc lọ thủy tinh vào chính giữa phần thắt lưng của nó, đồng thời thét lớn:
"Thôi ngay cái trò giả dạng làm mẹ tao đi rồi cút xéo hộ cái con mẹ mày mày!"
Bốp!
"ÁÁÁÁÁÁ! Mày có biết cái điện thoại thông minh nó phát ra bao nhiêu là sóng điện từ độc hại không hả!"
Cái thứ đó bỗng ngoảnh ngoắt gương mặt ngược ra sau một góc đúng 180 độ, trợn trừng mắt nhìn thẳng vào tôi trong cái tư thế lộn ngược đầu rợn tóc gáy.
"Cái thằng nhóc nhà Jang-hoon người ta chỉ ngồi một chỗ thôi là đã tập trung học suốt 3 tiếng đồng hồ liền rồi đấy. Biết thế ngày xưa tao thà không sinh ra cái thứ bã đậu, dốt nát như mày cho rảnh nợ."
"Câm mồm đi!"
Tôi tống một cú đá sấm sét nhắm thẳng vào đầu nó, khiến cái thứ quái thai giả dạng mẹ rốt cuộc cũng mất đi điểm tựa thăng bằng, lảo đảo rồi đổ rầm sang một bên.
Bịch.
Cả bố và tôi đều thở hổn hển, vội vàng lùi nhanh ra phía sau vài bước để tái thiết lập tư thế phòng thủ.
"Hộc, hộc… Joon à, con có làm sao không?"
"Dạ, con không sao ạ. Còn bố thì sao? Có bị nó đâm trúng chỗ nào không bố?"
"Bố cũng không sao, chỉ bị sượt qua một chút xíu thôi chứ không dính đòn hiểm. Hộc, hộc."
Cái thứ quái thai kia đang nằm đo đất bỗng khẽ vặn vẹo cơ thể một hồi rồi bắt đầu từ từ nhỏm dậy, thế nhưng cái cung cách đứng lên của nó hoàn toàn không giống với bất kỳ một con người bình thường nào.
Phần thắt lưng của nó bỗng chốc gập cong ngược lên một cách vô cùng phản tự nhiên, rồi cả cơ thể cứ thế từ từ lơ lửng bay bổng lên không trung.
Cứ giữ nguyên cái tư thế lơ lửng ấy, nó chậm rãi đưa hai cánh tay lên cao, bắt đầu uốn éo, lắc lư cơ thể sang hai bên một cách dặt dẹo như đang nhảy múa một vũ điệu gọi hồn nào đó.
Đến cả mớ tóc dài của nó trông cũng như thể hoàn toàn thoát khỏi lực hấp dẫn của trái đất, cứ thế dựng ngược, bay lơ lửng và dập dềnh lung tung trong khoảng không.
"Mình ơi, chúng ta sống cái kiểu đày đọa thế này thì sống làm sao nổi nữa chứ. Hay là cả nhà mình cùng treo cổ tự tử chết quách đi cho rảnh nợ."
"…J… Joon à, lui ra sau bố mau."
Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, bố vội vàng kéo tôi ra sau lưng mình để che chở rồi nói:
"Bầu không khí có gì đó sai sai rồi con ạ, Joon. Cứ đứng nép sau lưng bố."
"Dạ…"
Bản thân tôi cũng cảm nhận rõ rệt cục diện trận đấu vừa có một bước chuyển biến vô cùng tồi tệ.
Nếu như vừa rồi cái thứ đó trông có vẻ giống một con quái vật bằng xương bằng thịt mà hai gã đàn ông chúng tôi còn có thể dùng sức lực để áp chế được, thì ngay lúc này đây, toàn bộ bầu không khí xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Lúc nãy nó còn điên cuồng gào thét oán trách, vậy mà giờ đây lại cất lên một tông giọng trầm thâm, bình thản đến lạ lùng, chính cái sự điềm nhiên ấy mới là thứ gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ.
Cái thứ quái dị mang hình dạng mẹ bỗng gia tăng tốc độ uốn éo, dặt dẹo cơ thể, chỉ trong chớp mắt, toàn thân nó bắt đầu giãy giụa, quằn quại điên cuồng.
Thế rồi sau một hồi vung vẩy chân tay loạn xạ giữa không trung, nó bỗng phát ra một tiếng khẹc nghẹn ứ nơi cổ họng rồi toàn thân lập tức buông thõng, xuôi lơ như một khúc gỗ.
"……"
"……"
Là nó đang diễn lại cái cảnh tượng treo cổ tự tử sao? Cảm giác chuẩn xác đích thị là như vậy rồi.
Cứ giữ nguyên cái dáng vẻ buông thõng, dặt dẹo giữa không trung ấy, cái thứ mang nhân dạng mẹ bỗng từ từ ngước gương mặt lên nhìn hai bố con tôi rồi nhả chữ:
"Mẹ đã đi hỏi han khắp lượt mấy bà mẹ xung quanh đây rồi, chẳng thấy có cái nhà ai lại có cái thứ nghịch tử suốt ngày làm khổ cha khổ mẹ như mày cả. Tao không còn đủ sức để nuôi dưỡng cái thứ như mày nữa đâu, khôn hồn thì cút ngay ra khỏi cái nhà này đi."
Cơn giận trong lòng tôi bỗng chốc bốc hỏa, tôi lập tức gầm lên đáp trả:
"Bớt nói lời điên cuồng đi! Đây rõ ràng là nhà của gia đình tôi cơ mà. Cái thứ cần phải cút xéo ra ngoài chính là—"
"THẰNG NHÓC KIAĂĂĂĂĂĂ!!!!!"
Trong tích tắc, nó bỗng rú lên một tiếng quái dị chói tai, mớ móng tay nhọn hoắt chìa thẳng ra phía trước rồi cả cơ thể lao vút như một mũi tên bay thẳng về phía tôi.
"Joon à! Chạy mau!"
Bố dùng hết sức bình sinh đẩy phắt tôi ra phía sau, một mình lao lên chắn đường để chịu trận thay tôi.
Cái thứ quái thai giả dạng mẹ kia lao đến, chuẩn xác dùng hai tay bóp nghẹt lấy cổ của bố.
"Khẹc… khẹc!"
Sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức nhấc bổng cả cơ thể nặng hơn 70 cân của bố lơ lửng trên không trung.
"Cùng chết đi! Cả nhà mình cùng treo cổ tự tử chết hết đi cho rảnh nợ!"
"Khẹc… khẹc… Joon… chạy mau con!"
"Bố ơi!"
Ngay vào cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy…
Từ phía cửa ra vào bỗng vang lên một tiếng hét lớn giải vây:
"Bố thằng Joon ơi!! Có chuyện gì thế này!!"
Đó là bác trai nhà hàng xóm sát vách.
"Ôi… ôi mẹ ơi! Trời đất ơi!"
Cả bác gái cũng đang đứng chực sẵn ngay phía sau cánh cửa nhà tôi.
Hóa ra hai vợ chồng nhà hàng xóm nghe thấy những tiếng động huyên náo, đổ vỡ kịch liệt phát ra từ nhà tôi nên mới hiếu kỳ kéo sang xem có chuyện gì.
Cái quyết định cố tình để mở toang cánh cửa ra vào ban nãy để phòng hờ đường lui của tôi, hóa ra lại là một vị cứu tinh kịp thời trong hoàn cảnh này.
"Bác ơi! Bác gái ơi! Cứu bố cháu với!!"
"Trời… trời đất ơi! Mau buông tay ra đi chứ! Mẹ thằng Joon ơi! Chị đang làm cái trò trống gì thế này hả?"
Bác trai nhà hàng xóm nhanh chân lao thục mạng vào trong, dùng hai tay bấu chặt lấy hai cánh tay của cái thứ quái thai kia nhằm kéo ra để giải vây cho cổ của bố.
"Khẹc… khẹc… khẹc."
"Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào rượu chè cờ bạc thì cái nhà này sống làm sao nổi nữa chúng ta đã quyết định cả nhà cùng treo cổ tự tử rồi xin mọi người đừng có xen vào làm gì."
Cái thứ đó vẫn trưng ra một vẻ mặt vô hồn không cảm xúc, liên tục lầm bầm lầu bầu mớ lời thoại ấy trong khi đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy cổ của bố không buông.
"Chị đang nói cái nhảm nhí gì thế hả, mẹ thằng Joon! Cái ông nhà này từ trước đến nay có bao giờ biết đến giọt rượu miếng bài nào đâu cơ chứ! Xin chị hãy tỉnh táo lại giùm tôi cái! Mẹ kiếp, cái quái gì mà khỏe thế này…."
Mặc cho bác trai hàng xóm có dùng hết bình sinh gân cổ lên kéo thế nào đi chăng nữa, hai cánh tay của cái thứ quái thai kia vẫn bất động, không hề suy chuyển lấy một phân.
Thấy tình hình không ổn, tôi lập tức lao như bay về phía phòng ngủ của mình, lục tung bàn học để lôi ra một con dao rọc giấy.
Tôi cầm con dao lao ra, dùng hết sức bình sinh găm một nhát thật sâu vào chính giữa cánh tay của người đàn bà đang bóp cổ bố kia.
Máu bắn tung tóe, phụt thẳng vào mặt tôi.
"ÁÁÁÁÁ! Trời đất ơi! Sao… sao lại nông nỗi này!!"
Bác gái hàng xóm đứng ở phía sau chứng kiến cảnh tượng máu me ấy thì hoảng hồn rú lên kinh hãi.
Mặc kệ những tiếng la hét xung quanh, tôi vẫn điên cuồng vung dao găm thêm một nhát chí mạng nữa xuống cánh tay nó.
"GÀÀÀÀÀO!!!!! Ở TRƯỜNG MÀY CŨNG DÙNG CÁI THÁI ĐỘ LÁO XƯỢC ĐẤY ĐỂ ĐỐI XỬ VỚI THẦY CÔ GIÁO ĐẤY À!!!! MÀY COI THƯỜNG NGƯỜI LÀM MẸ NÀY QUÁ RỒI ĐẤY NHỈ!!!!"
Bị dính hai nhát đâm đau đớn, cái thứ giả dạng mẹ rốt cuộc cũng chịu buông lỏng đôi bàn tay ra, ôm lấy cánh tay rên rỉ rồi liên tục quằn quại cơ thể.
"Khụ, khụ! Khụ!"
Bố ngã quỵ xuống sàn nhà, liên tục ho khan vài tiếng để thông họng, cố gắng lấy lại nhịp thở rồi gấp gáp thét lớn:
"Joon à! Mau theo bác gái lánh tạm sang nhà hàng xóm đi rồi nhanh chóng bấm số gọi cảnh sát ngay cho bố!"
"B… Bố ơi! Nhưng còn bố thì sao ạ!"
Sợ rằng nếu chỉ có độc một mình bố và bác trai hàng xóm ở lại thì sẽ không thể chống chọi nổi với cái thứ quái thai kia, tôi còn đang ngập ngừng chưa muốn đi thì bỗng nghe thấy những tiếng xôn xao, bàn tán truyền vào từ phía sau.
Ngoảnh đầu nhìn ra phía cửa, tôi thấy đám đông hàng xóm láng giềng xung quanh khu hành lang đã bắt đầu kéo đến đứng xem đông nghịt vì nghe thấy tiếng động huyên náo.
"Trời đất ơi, có chuyện gì xảy ra thế kia?"
"Hình như là hai vợ chồng nhà đấy cãi vã xô xát gì đấy. Trông có vẻ căng thẳng lắm."
Trong đầu tôi lập tức nảy ra một suy nghĩ:
'Có đông người tụ tập thế này thì chắc chắn là sẽ an toàn thôi!'
"Dạ vâng, bố ơi! Con đi gọi cảnh sát ngay đây ạ!"
Ngay khi tôi vừa định lột điện thoại ra bấm số, bố đã gấp gáp thét lên một lần nữa:
"Lánh hẳn sang nhà hàng xóm rồi hãy gọi! Nhanh lên Joon! Sự an toàn của con mới là điều quan trọng nhất!!"
"Bố ơi! … Vâng, con biết rồi ạ! Bố ở lại nhớ cẩn thận nhé!"
Đúng vậy. Cái thứ quái thai kia hiện tại vẫn đang khoác lên mình nhân dạng của mẹ, nếu bây giờ cả bố và tôi cùng tháo chạy ra ngoài, nó sẽ lại giở cái giọng điệu điên cuồng gì để tác oai tác quái trước mặt đám đông hàng xóm láng giềng kia thì chẳng ai lường trước được.
Trong cái căn nhà này, người duy nhất thấu hiểu cái thứ đang lộng hành kia là một thực thể ma quỷ có sức mạnh phi thường chỉ có độc tôi và bố mà thôi, thế nhưng ngay cả trong cái tình cảnh hiểm nghèo này, bố vẫn luôn đặt sự an toàn của đứa con trai này lên hàng đầu và muốn tôi lánh vào một nơi an toàn trước.
Lợi dụng cái khoảnh khắc người đàn bà kia đang bận ôm lấy cánh tay bị đâm mà quằn quại, tôi vội vàng quay đầu lao thẳng ra phía cửa, lách qua đám đông hàng xóm đang đứng xôn xao bàn tán để chạy tọt vào căn hộ sát vách.
Cánh cửa nhà hàng xóm cũng may là đang mở sẵn, và bác gái cũng lóng ngóng chạy bám theo sau lưng tôi vào nhà.
Bác gái hàng xóm, người vừa mới một phen kinh hồn bạt vía đến mức chân tay rụng rời ban nãy, giờ đây thấy xung quanh đã bắt đầu tụ tập đông người nên cũng lấy lại được chút bình tĩnh, run rẩy mở lời hỏi tôi:
"Joon à, mẹ con bỗng dưng bị làm sao thế kia? Bình thường hai vợ chồng tình cảm thắm thiết lắm cơ mà…"
"Cháu xin lỗi bác. Chuyện này cháu sẽ giải thích kỹ càng với bác sau ạ."
Tôi nhanh chóng sập cửa lại, cẩn thận cài hết tất cả các chốt an toàn lên.
"……Có cần thiết phải cẩn thận đến mức khóa kỹ càng hai ba lớp thế kia không cháu?"
Chứng kiến cái cảnh tôi tự tiện chốt chặt cửa nhà người khác tới hai ba lớp khóa bảo vệ với một phong thái vô cùng thản nhiên, bác gái hàng xóm có chút ngỡ ngàng và khẽ hỏi, thế nhưng tôi hoàn toàn ngó lơ câu hỏi đó và lập tức bấm số điện thoại gọi cho tổng đài cảnh sát.
[Alo, có phải em đang muốn báo cáo về vụ việc ở phòng 502 tòa nhà 101 không? Trường hợp này đã có người dân trong khu vực gọi điện trình báo từ trước rồi nên lực lượng chức năng của chúng tôi hiện đang trên đường tiếp cận hiện trường rồi nhé. Em vui lòng giữ bình tĩnh và đợi trong chốc lát được không?] Đúng như dự đoán, ngay sau khi vừa dứt cuộc điện thoại, tôi đã thấy những ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi hắt qua khung cửa sổ.
Nghé mắt nhìn xuống dưới sân chung cư, tôi đã thấy một chiếc xe cảnh sát đỗ xịch trước lối vào.
Thế nhưng, có lẽ do người dân chỉ trình báo đây là một vụ bạo lực gia đình hay cãi vã thông thường nên phía cảnh sát chỉ điều động vỏn vẹn tầm 3 chiến sĩ đến tiếp cận hiện trường.
'Chỉ với ngần ấy người thì liệu có chống chọi nổi với cái thứ quái thai kia không biết.'
Tình tình tinh~♬ Tình tình tinh~♬ Trong lúc đang dán mắt theo dõi các chiến sĩ cảnh sát tiến vào bên trong tòa nhà, chiếc điện thoại trong tay tôi bỗng đổ chuông liên hồi. Nhìn vào màn hình hiển thị, tôi giật mình khi thấy ba chữ: Mẹ gọi đến.
Lần này mới đích thị là mẹ ruột của tôi.
"Alo? Mẹ ơi! Mẹ đang ở đâu thế ạ?"
[Joon đấy à! Mẹ vừa mới đi bộ tới lối vào tòa nhà mình đây! Mà có chuyện gì xảy ra thế con? Ở dưới này cảnh sát đang phong tỏa hiện trường, bảo là nguy hiểm lắm nên không cho mẹ đi lên trên này!]
"Mẹ tuyệt đối đừng có đi lên đây nhé, mẹ ơi! Trong nhà mình hiện tại đang có cướp xông vào, tình hình đang hỗn loạn lắm!"
[Có cướp sao? Thấy người ta bảo là có vụ xô xát bạo lực gia đình gì cơ mà?]
"Không phải đâu ạ! Đích thị là cướp đấy mẹ ơi! Tên đó đang lăm lăm hung khí trong tay nguy hiểm lắm! Mẹ cứ đứng yên dưới đó, tuyệt đối đừng có lên đây!"
[Trời đất ơi đáng sợ thế!! Thế con có làm sao không hả Joon? Còn bố con thì sao rồi?]
"Cháu đang lánh tạm bên căn hộ sát vách của nhà hàng xóm rồi nên vẫn an toàn ạ! Còn bố thì đang ở cùng với rất nhiều người xung quanh nên chắc là cũng không có vấn đề gì đâu mẹ!"
[Ừ, ừ! Mẹ biết rồi! Con ở bên đấy nhớ phải giữ an toàn cho bản thân nghe chưa!] Sau khi dứt cuộc điện thoại, tôi quay đầu lại thì thấy bác gái hàng xóm đang nhìn mình với một vẻ mặt tràn ngập sự ngơ ngác, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
"Con vừa mới nói chuyện điện thoại với mẹ con đấy à? Nhưng mà mẹ con rõ ràng là vừa mới ở gian bếp bên kia cơ mà……………"
Kính coong— Đột nhiên, tiếng chuông cửa nhà hàng xóm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.
Bác gái hàng xóm chủ động tiến lại gần màn hình intercom để thám thính tình hình bên ngoài, thế nhưng vừa nhìn vào màn hình xong, sắc mặt bác ấy bỗng chốc biến đổi, tràn ngập sự kinh hãi.
Bác ấy cứ lắp ba lắp bắp, ú ớ không thành tiếng rồi ngoảnh đầu nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu, thấy vậy tôi cũng vội vàng tiến lại gần để kiểm tra màn hình intercom.
Đập vào mắt tôi trên màn hình hiển thị là hình ảnh bố đang trợn ngược hai mắt lên phía trên, cái lưỡi thì thè dài thườn thượt ra ngoài, đang cố ghé sát gương mặt dị hợm ấy vào thẳng ống kính camera.
Tôi run rẩy đưa cánh tay lên nhấc ống nghe điện thoại.
"…Bố ơi?"
[Joon à, bố đây. Mau mở cửa cho bố vào nhà đi con.]
"…Nói dối."
Cái chất giọng này rõ ràng là giọng của một người đàn bà trưởng thành đang cố tình hạ tông giọng xuống thật thấp để bắt chước, giả giọng đàn ông.
[Cái viễn cảnh công ty bị phá sản, nợ nần chồng chất bị chủ nợ rượt đuổi ráo riết, đến cả đứa con trai như mày cũng phải ngậm ngùi ăn mỳ tôm trừ bữa qua ngày đến mức viêm loét cả dạ dày, mày sống cái cuộc đời như thế không thấy chán ngấy rồi sao?]
"…Từ trước đến nay bố tôi có bao giờ dính dáng đến chuyện kinh doanh, lập công ty gì đâu chứ. Với lại gia đình tôi ăn mỳ tôm trừ bữa từ bao giờ hả cái con mụ kia."
[Bố mày bây giờ đã quá mệt mỏi và kiệt sức rồi, chính vì thế nên bố đã cùng với mẹ mày rủ nhau treo cổ tự tử chết hết rồi con ạ. Mày khôn hồn thì cũng đi theo bố mẹ xuống dưới này mà treo cổ tự tử chết chung luôn đi. Mau mau mở cửa ra đi con.]
"Bớt nói lời điên cuồng đi rồi cút xéo hộ cái thằng chó chết kia!"
Tôi run bần bật toàn thân, gầm lên một tiếng giận dữ vào ống nghe, ngay lập tức gương mặt bố đang choán hết màn hình intercom bỗng đổ rầm xuống sàn nhà.
Phía sau cái xác của bố, toàn bộ khoảng không gian hành lang bỗng chốc hiện ra trước mắt tôi, và cảnh tượng ấy thực sự là một cơn ác mộng kinh hoàng: toàn bộ đám đông hàng xóm láng giềng đứng hóng chuyện ban nãy giờ đây tất cả đang lơ lửng giữa không trung, chân tay giãy giụa, quằn quại điên cuồng.
Do góc máy của camera intercom bị giới hạn nên nửa thân trên của họ đã bị che khuất không nhìn thấy được, thế nhưng nhìn vào cái dáng vẻ phần thân dưới đang không ngừng giãy giụa vung vẩy kia thì rõ ràng đích thị là cái tư thế của những kẻ đang bị treo cổ tự tử.
Dù ở phía trên trần nhà hoàn toàn trống trơn, chẳng nhìn thấy có sợi dây thừng hay điểm tựa nào cả, vậy mà tất cả mớ người đông đúc kia cứ thế bị treo lơ lửng giữa không trung, cổ họng phát ra những tiếng khẹc khẹc nghẹn ứ.
"Mày đã làm cái trò trống gì với bố tao rồi, cái thằng chó chết kia!"
Tôi vừa khóc nức nở vừa gào lên điên cuồng trong cơn uất hận, ngay lập tức gương mặt mẹ lại lù lù áp sát vào màn hình hiển thị, nhả chữ: [Cái thằng ranh con này, mày dám dùng cái thái độ mất dạy đấy để ăn nói với mẹ mày đấy à! Muốn ăn đòn có đúng không? Ở ngoài này mọi chuyện vẫn đang hoàn toàn bình thường, có xảy ra chuyện gì đâu cơ chứ! Khôn hồn thì mau mở cửa ra ngay!] Trong một khoảnh khắc, nhìn vào gương mặt cùng chất giọng hoàn toàn bình thường, tỉnh táo ấy của mẹ, tôi đã suýt chút nữa thì bị lung lạc mà khựng lại, thế nhưng lý trí đã nhanh chóng kéo tôi trở lại thực tại, làm quái có chuyện vô lý như vậy được chứ.
Nghĩ đến cái cảnh bản thân suýt chút nữa thì bị cái thứ quái thai kia đánh lừa, cơn giận dữ trong lòng tôi lại càng bốc hỏa dữ dội, tôi thét lớn:
"Tao nhất định sẽ giết chết mày! Thôi ngay cái trò quái đản này đi cái thằng chó chết!"
Nước mắt nước mũi tôi giàn giụa, khóc lóc thảm hại vì đau đớn và sợ hãi, thế nhưng trong lòng lại tràn ngập ý chí phục thù, tôi đưa mắt ráo hoảnh xung quanh để tìm kiếm một thứ vũ khí có thể chiến đấu được.
Đập vào mắt tôi ở ngay góc phòng khách là chiếc gậy đánh golf của bác trai chủ nhà.
Tôi tiến lại gần chộp lấy chiếc gậy gậy golf, lướt qua bác gái hàng xóm đang đứng chết trân vì sợ hãi ở bên cạnh rồi dứt khoát vặn chốt mở toang cánh cửa ra vào.
[Bíp bíp bíp~]
"Cái loại béo ị như con lợn thế kia thì sau này có chó nó thèm lấy làm vợ nghe chưa cái con mụ lợn sề kiaaaaa!!"
"Câm ngay cái mồm thối lại đi cái thằng chó chết!!"
Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, cái thứ quái thai mang nhân dạng mẹ kia đã lao vút vào như một cơn gió, tôi liền dùng hết bình sinh vung một cú gậy golf chí mạng nhắm thẳng vào nó.
Chiếc gậy golf găm trúng đích, nện một cú cực kỳ giòn giã và sướng tay ngay giữa đầu của nó.
Mớ dịch não cùng đủ thứ chất lỏng dị hợm bỗng chốc phun trào, bắn tung tóe sang một bên mảng tường.
Thế nhưng, đòn đánh hiểm hóc ấy hoàn toàn không thể làm giảm đi lấy một phân tốc độ của nó, cái thứ quái thai ấy vẫn lao đến như một mũi tên, chuẩn xác dùng hai tay bóp nghẹt lấy cổ tôi.
"Cái loại tính cách dặt dẹo, rụt rè như cái vong thế kia bảo sao suốt ngày chẳng có nổi một mống bạn bè, lúc nào cũng chỉ biết thui thủi một mình. Với cái kiểu đầu óc mục nát, thối rữa ấy thì mày sống trên đời làm cái quái gì cho chật đất nữa hả? Cái việc học hành rốt cuộc thì có cái quái gì mà khó khăn đến mức mày cứ phải gào lên thế kia? Mày có biết người làm mẹ này đã phải chịu bao nhiêu đắng cay khổ cực ở bên ngoài để kiếm tiền nuôi cái loại mày không?
Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào mấy cái trò chơi điện tử vô bổ, cái thứ lười biếng, nhác thây, ích kỷ… Thôi thì tốt nhất là đừng có làm khổ người làm mẹ này thêm nữa, đi chết đi, treo cổ tự tử chết quách đi cho rảnh nợ rảnh nợ………………"
"Khẹc… khụ… khẹc."
Tôi dùng hết chút tàn lực cuối cùng để giãy giụa, chống trả nhưng tất cả đều trở nên vô vọng trước sức mạnh áp đảo của nó.
Một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vùng đầu khiến hai nhãn cầu của tôi như muốn nổ tung ra ngoài, chiếc lưỡi bỗng chốc thè dài ra, và rồi tôi hoàn toàn chìm vào khoảng không vô định, mất đi ý thức.
[Bạn đã chết.] [Hệ thống tiến hành thiết lập, bắt đầu lại từ điểm checkpoint gần nhất.] [Đang tải dữ liệu………………]
"Cậu đi đường cẩn thận nhé! Hôm nay tớ đã vui lắm đấy!"
"……"
Seon-ah đang đứng quay lưng về phía ánh hoàng hôn, hướng ánh mắt trìu mến nhìn tôi và nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Phía sau lưng cô ấy là tòa chung cư cũ kỹ quen thuộc, và những vệt nắng cuối ngày màu đỏ rực đang hắt những tia sáng hiu hắt xuống không gian của buổi chiều muộn.
"……"
"……"
"Này, tớ bảo này…"
Seon-ah chăm chú nhìn tôi một hồi lâu rồi khẽ mở lời:
"Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai nhé."
Gương mặt ửng hồng của Seon-ah lúc này, liệu có phải là do những vệt nắng hoàng hôn kia rọi vào chăng.
Giữa cái khung cảnh mơ màng, tràn ngập sự lưu luyến và lãng mạn như một giấc chiêm bao ấy, tôi cũng từ từ gật đầu đồng ý rồi nhẹ nhàng đáp lời:
"Ừm, Seon-ah ơi. Nhất định ngày mai hai đứa mình lại gặp nhau nhé."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn