Chương 62: Truyện ma thứ chín: Trò chơi bốn góc (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~46 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Kyeong-won ơi? … Ha-yoon ơi?"
Tôi lẩm bẩm trong miệng, chậm rãi vịn tay vào tường rồi bước lùi lại từng bước một.
Quả nhiên vẫn không có bất kỳ tiếng hồi đáp nào vang lên. Bốn bề xung quanh im phăng phắc.
Cái quái gì thế này? Đang có chuyện gì xảy ra vậy?
Tôi thử quay người di chuyển theo hướng ngược lại với lộ trình xoay vòng từ nãy đến giờ.
Góc tường trống.
Lại một góc tường trống rỗng khác hiện diện trước mặt. Một góc phòng không có một bóng người, chỉ có bức tường xi măng lạnh ngắt.
"…Phù, phù."
Việc di chuyển xoay vòng một cách điên cuồng trong màn đêm dày đặc khiến tôi trở nên căng thẳng, nhịp thở cũng bắt đầu dồn dập và hỗn loạn hơn đôi chút. Tôi cố gắng điều hòa lại hơi thở của mình.
Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra cơ chứ? Mọi người đã đi đâu hết rồi? Chẳng lẽ chỉ có một mình tôi đơn độc lần mò ở cái chốn không người này từ nãy đến giờ sao?
Tình cảnh này giống hệt như hồi nhỏ chơi trò trốn tìm, tôi là đứa phải nhắm mắt đứng làm khốn, đến khi mở mắt ra đếm xong xuôi thì mới bàng hoàng phát hiện lũ bạn đã rủ nhau đi về nhà từ đời nào rồi. Cái cảm giác sợ hãi xen lẫn trống rỗng tột cùng khi bản thân đinh ninh rằng cả hội đang chơi đùa vui vẻ cùng nhau, nhưng hóa ra ngay từ đầu chỉ có duy nhất một mình mình đơn độc.
"Cửa… cửa ra vào."
Phải ra ngoài cái đã. Ra được ngoài rồi tính tiếp.
Dù có khả năng các thành viên khác đang gom cụm trốn ở ngay chính giữa phòng câu lạc bộ vì tôi chỉ di chuyển men theo bờ tường đi vòng quanh, thế nhưng cái bầu không khí tịch mịch này… có gì đó sai sai vô cùng. Rõ ràng là chỉ có một mình tôi ở đây.
"Phù, phù."
Vì lúc này không tài nào xác định nổi vị trí hiện tại của mình, tôi đành phải vừa dùng tay quờ quạng bờ tường vừa lần mò tìm kiếm lối ra.
Một bước… hai bước…
'…Chỗ này không phải rồi.'
Chẳng có gì ngoài một mảng tường xi măng phẳng nhẵn và trống không.
'Bức tường tiếp theo, phải sang bức tường tiếp theo.'
Tôi vừa chậm rãi sờ soạng bờ tường vừa di chuyển, trong đầu không ngừng suy nghĩ lại chuỗi hành động ban nãy.
Rõ ràng cho đến tận vừa rồi, tôi vẫn đinh ninh là mọi người đang ở ngay bên cạnh mình cơ mà. Chắc chắn là tụi mình đã cùng nhau đi xoay vòng quanh cái phòng này.
An Kyeong-won. Rõ ràng chính cậu đã vỗ vào vai tớ một cái cơ mà. Thế thì tại sao bây giờ lại biến mất tăm mất tích thế này hả?
"Phù, phù."
Việc lần mò quá lâu trong bóng đêm đặc quánh khiến đầu óc tôi bắt đầu có chút choáng váng, xây xẩm mặt mày. Tôi vừa cố gắng điều hòa lại nhịp thở vừa đặt chân đến góc phòng ngay sát bên cạnh.
"Cửa. Cửa ra vào."
Bức tường này cũng không phải nốt. Thứ duy nhất truyền lại qua lòng bàn tay là xúc cảm lạnh lẽo của mảng tường xi măng thô ráp.
"Bức tường tiếp theo, sang bức tường tiếp theo thôi."
Tôi lại vịn tay vào bờ tường rồi lầm lũi di chuyển sang góc phòng kế tiếp.
Sột soạt– sột soạt– Giờ thì tôi chẳng còn tâm trí đâu mà phải cất giấu tiếng bước chân làm gì nữa. Trong đầu tôi lúc này chỉ ngập tràn một suy nghĩ duy nhất: phải bằng mọi giá thoát khỏi cái nơi quái quỷ này càng nhanh càng tốt. Tôi vịn chặt bờ tường, hớt hải hộc tốc di chuyển kiểu cua bò, hai tay điên cuồng quờ quạng khắp nơi để tìm kiếm cánh cửa ra vào đang ẩn khuất đâu đó.
"Cửa. Cửa ra vào."
Trong lúc đang cuống cuồng lần mò bờ tường để tìm cửa, tôi bỗng va phải một thứ gì đó.
Chạm.
Cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, tôi liền giơ tay lên sờ soạng cái thứ mà mình vừa va phải.
Là một bức tường trống rỗng. Tôi lại va phải một mảng tường trống không khác.
"Kh-Không thể nào như thế được…………."
Dù có chút hoảng loạn trong thoáng chốc, nhưng sau khi bình tâm suy nghĩ lại thì việc này cũng chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cả. Căn phòng này tổng cộng có bốn bức tường. Tính đến thời điểm hiện tại thì tôi mới chỉ kiểm tra qua ba mặt tường mà thôi.
Vậy thì chắc chắn cánh cửa ra vào sẽ nằm ở bức tường tiếp theo rồi. Chắc chắn là ở bức tường kế tiếp.
Lại là một góc tường trống rỗng.
"Vô lý, chuyện này hoàn toàn vô lý…………."
Tôi dùng cả hai tay bám chặt vào bờ tường, tiếp tục dấn bước đi ngang để tìm kiếm nơi có khả năng là cánh cửa ra vào. Thế nhưng tất cả những gì tôi cảm nhận được vẫn chỉ là lớp xi măng lạnh ngắt như tiền.
Không thể nào, chuyện này quá đỗi vô lý. Tôi lại tiếp tục bám tường di chuyển một cách vô định.
Chạm.
Nương theo những mảng tường xi măng trống rỗng lạnh lẽo dẫn lối, điểm kết thúc của hành trình lại là một góc phòng trống trải đến rợn người.
"Hộc, hộc."
Chính vào khoảnh khắc đó, tôi mới bừng tỉnh nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Không chỉ riêng cánh cửa ra vào, mà ngay cả những ô cửa sổ tôi cũng hoàn toàn không chạm trúng một cái nào trong suốt quá trình di chuyển từ nãy đến giờ. Bốn bức tường của phòng câu lạc bộ, trong đó chỉ có đúng hai mặt tường là xi măng trống không mà thôi. Hai mặt tường còn lại, một bên là nơi ngự trị của cửa ra vào, bên đối diện là nơi có các ô cửa sổ gắn liền.
Sai rồi. Có cái gì đó đã hoàn toàn sai lệch rồi……………
Hướng ngược lại. Phải đi kiểm tra hướng ngược lại xem sao. Rõ ràng tụi mình đã tự tay dán mấy cái thùng giấy các-tông lên cửa sổ cơ mà. Chưa kể cửa ra vào cũng có chất liệu và xúc cảm hoàn toàn khác biệt, làm sao mà có chuyện nhầm lẫn tai hại thế này được.
Phải kiểm tra lại một lần nữa, nhất định phải kiểm tra lại.
"Hộc, hộc."
Một bước. Hai bước. Ba bước.
Sau khi rón rén bước đi được khoảng chừng hai mươi bước với sải chân cực kỳ ngắn, tôi lại đặt chân đến một góc phòng trống rỗng.
"K-Kế tiếp… sang góc tiếp theo…………."
Lại một lần nữa, lại một lần nữa…
Tôi tiếp tục bám vào tường để di chuyển. Lại một lần nữa. Rồi lại một lần nữa.
Cứ như thế, trong trạng thái hoảng loạn tột độ đến mức mất đi lý trí, tôi cứ liên tục xoay vòng điên cuồng trong màn đêm đặc quánh một hồi lâu, cho đến khi bộ não ép buộc bản thân phải chấp nhận một sự thật nghiệt ngã.
Không có bất kỳ ô cửa sổ hay cánh cửa ra vào nào ở đây cả. Nơi này hoàn toàn bị bủa vây bởi những bức tường xi măng trống rỗng.
Vô lý hết sức. Cái chốn này… liệu có thực sự là phòng câu lạc bộ của tụi mình nữa không vậy?
Tôi vẫn giữ nguyên một bàn tay áp chặt vào tường để làm điểm tựa, đồng thời cố gắng rướn người, chìa bàn tay còn lại ra quờ quạng hết cỡ vào không trung xem có chạm trúng được bất cứ thứ gì trong bóng tối hay không. Bởi vì nếu ngay cả bức tường duy nhất giúp bản thân định vị được phương hướng mà cũng bị mất dấu nốt thì tôi sẽ thực sự rơi vào trạng thái hoảng loạn hoàn toàn mất.
Bàn tay trái tuyệt đối không rời khỏi bờ tường dù chỉ một khắc, tôi dùng tay phải điên cuồng khua khoắng vào khoảng không tối tăm trước mặt.
Rõ ràng là ban nãy, chính tay tụi mình đã dồn hết bàn ghế, bảng trắng và sofa gom cụm lại ở ngay chính giữa phòng cơ mà. Chỉ cần bàn tay này chạm được vào bất kỳ một món đồ vật quen thuộc nào thôi, có lẽ tôi vẫn sẽ gắng gượng giữ vững được chút lý trí sót lại của mình.
Vụt–
"......!"
Bàn tay quơ quạng của tôi chỉ có thể khua khoắng vào khoảng không vô định, thế nhưng chiếc chân đang chìa ra dò dẫm của tôi bỗng nhiên lại đá trúng phải một thứ gì đó.
Tôi dùng chân thúc nhẹ vào cái vật thể đó để kiểm tra. Vị trí của nó nằm cách bờ tường khoảng tầm hơn 1 mét. Ngay tại vị trí mặt sàn đó, có một thứ gì đó đang nằm chình ình.
Là cái gì vậy nhỉ? Một xúc cảm có phần mềm nhũn và nhớp nháp. Bàn ghế hay bảng trắng thì chắc chắn phải có độ cứng ngắc của kim loại và gỗ chứ. Chẳng lẽ là ghế sofa sao? Sofa thì được bọc bằng chất liệu da nên xúc giác truyền lại sẽ hoàn toàn khác biệt cơ mà.
Thúc nhẹ, thúc nhẹ.
Tôi lại dùng chân đá khẽ vào vật thể đó một lần nữa. Sau một hồi trầm ngâm suy tính kỹ càng, tôi đưa ra kết luận rằng thứ này tuyệt đối không phải là ghế sofa. Tất nhiên, nếu xét trong cái phòng câu lạc bộ này thì vật thể duy nhất sở hữu độ đàn hồi mềm mại chính là chiếc sofa bọc da kia thật, thế nhưng thứ dưới chân tôi lúc này lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Phần chân đế nằm ở dưới cùng của sofa rất cứng, còn cái vật thể đang bị chân tôi đá trúng vào lúc này thì lại không hề có độ cứng đó.
Giờ phải làm sao đây? Có nên tiến tới kiểm tra thử xem nó là cái gì không?
Dù trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ cái đầu lạnh để suy tính thiệt hơn. Việc cứ bám vào tường để đi xoay vòng quanh phòng từ nãy đến giờ xem như cũng đã làm đến mức chán chê rồi. Đối diện với màn đêm tĩnh lặng như tờ này, tôi dường như chẳng còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác khả dĩ hơn.
Tôi chậm rãi hạ thấp trọng tâm cơ thể rồi nằm rạp xuống mặt sàn. Việc rời khỏi bờ tường vào lúc này quả thực là một hành động vô cùng mạo hiểm. Bản thân tôi luôn có một linh cảm vô cùng mãnh liệt rằng, chỉ cần mình rời khỏi bức tường trong tích tắc để tiến tới kiểm tra cái vật thể kia thì bản thân sẽ vĩnh viễn bị bỏ lại và chôn vùi trong màn đêm vô tận trống rỗng này.
Tôi giữ nguyên hai chân áp chặt vào bờ tường để làm điểm neo cố định, cơ thể nằm rạp xuống sàn rồi rướn người hết cỡ, duỗi thẳng hai cánh tay về phía trước giống như đang tập động tác vươn vai vậy. Theo ước lượng khoảng cách về mặt cảm giác thì chỉ cần làm đến mức này là hai tay tôi đã dư sức chạm tới vật thể đó rồi.
Chẳng mấy chốc, những ngón tay của tôi đã tóm gọn được vật thể kia. Sau khi dùng tay ấn thử vài phát để cảm nhận, tôi lập tức bàng hoàng nhận ra ngay lập tức.
'Là con người!'
Thứ mà bàn tay tôi đang nắm chặt chính là cánh tay của một ai đó. Có thể cảm nhận được một cánh tay gầy guộc cùng chất liệu vải của bộ đồng phục học sinh.
Là ai được nhỉ? An Kyeong-won? In Ha-yoon? Hay là Lee Jin-hee? Đúng là cánh tay này có phần nhỏ nhắn gầy guộc thật, nhưng Kyeong-won vốn dĩ cũng sở hữu một vóc dáng tương đối nhỏ con so với đàn ông con trai, đâm ra nếu chỉ thông qua việc sờ soạng thế này thì chịu chết, không tài nào phân biệt nổi danh tính của đối phương.
Nhưng ít ra, điều này chứng minh tôi không hề đơn độc một mình ở cái nơi quái quỷ này. Trong lòng tôi khẽ dâng lên một chút cảm giác nhẹ nhõm. Dù không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng có vẻ như người này chỉ đơn thuần là đang bị ngất đi mà thôi. Tôi thử lay lay, thúc nhẹ vài cái nhưng người đang nằm sóng soài dưới sàn vẫn hoàn toàn bất động, không có lấy một chút phản ứng. Thảo nào ban nãy tôi có khản cả cổ gọi đến mấy thì cũng chẳng thấy ai lên tiếng trả lời.
Tôi dùng tay chậm rãi lần mò nương theo phần lưng của người đó để tiến dần lên phía trên nhằm tìm kiếm phần đầu. Chỉ cần chạm được vào mái tóc là tôi có thể lập tức nhận diện được danh tính của đối phương ngay. Nếu là tóc dài thì chắc chắn là con gái rồi, chưa kể tóc của Jin-hee do có nhuộm màu nên xúc cảm khi chạm vào sẽ có phần hơi xơ xác một chút.
Thế nhưng, trong lúc bàn tay tôi đang mò mẫm dọc theo sống lưng để tiến lên tìm đầu, bỗng nhiên các ngón tay lại quờ quạng vào khoảng không vô định, rồi cứ thế áp thẳng xuống mặt sàn gỗ.
Có một thứ chất lỏng ấm áp và nhớp nháp đang lênh láng khắp mặt sàn.
Không có đầu.
"Hộc, hộc."
Kinh hoàng tột độ, tôi hốt hoảng giật bắn người lùi phắt về phía sau. Cứ thế, tôi dùng hết sức bình sinh nép chặt cơ thể vào bờ tường, dính chặt rạt vào đó không rời.
"Hộc, hộc."
Xúc cảm nhớp nháp của dòng máu tươi khiến tôi sợ đến mức suýt chút nữa là ngất xỉu, toàn thân run rẩy cầm cập như cầy sấy, vội vàng quệt tay vào bức tường xi măng để xóa sạch cái cảm giác kinh tởm đó.
Cái quái gì thế này, đ* m* nó. Rốt cuộc là cái chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này, đ* m* nó, cái gì vậy hả…
Nỗi sợ hãi tột cùng trong màn đêm đặc quánh như chực chờ bóp nghẹt và khiến tôi phát điên lên được. Giữa cái lằn ranh sinh tử đó, tôi cố gắng ép buộc bộ não phải vận hành hết công suất để tìm kiếm một con đường thoát thân khả dĩ nhất vào lúc này.
Hay là trước mắt cứ tự sát một phát xem sao nhỉ? So với việc cứ phải đứng đây run rẩy cầm cập trong nỗi khiếp đảm trước một tình cảnh hoàn toàn vượt quá lòng hiểu biết thế này, thì việc lựa chọn tự sát xem ra còn nhẹ nhàng và dễ thở hơn gấp trăm vạn lần. Chỉ cần tự sát là tôi có thể kích hoạt năng lý hồi quy để quay ngược thời gian trở về quá khứ. Sau đó, mình sẽ nhanh chóng vạch ra một kế hoạch đối phó thật hoàn chỉnh……….
"Hộc, hộc."
Tôi muốn thoát khỏi nơi này ngay lập tức. Thoát khỏi căn phòng tối om om rợn người chỉ ngập tràn xác chết này. Ngay bây giờ.
'…Th-Thế nhưng, phải tự sát bằng cách nào bây giờ?'
Đây mới chính là vấn đề nan giải nhất. Tôi hoàn toàn không có cách nào để tự kết liễu đời mình vào lúc này cả. Lần trước, nhờ có sự trợ giúp đắc lực của Seon-ah nên tôi mới có thể dễ dàng nhảy lầu tự tử từ trên sân thượng của đài truyền hình xuống. Thế nhưng ở cái nơi này thì lại chẳng có lấy một thứ gì cả. Không có hung khí để tự hoại, cũng chẳng có lấy một ô cửa sổ để lao mình xuống. Chẳng lẽ lại đi đập đầu vào tường cho đến chết sao, chuyện đó bất khả thi quá.
Trong phim ảnh thỉnh thoảng vẫn hay xuất hiện mấy phân cảnh nhân vật tự cắn lưỡi tự tử hoặc lao đầu vào tường tự sát rầm rầm đấy thôi. Thế nhưng tôi cũng chỉ là một thằng nhóc học sinh cấp ba bình thường mà thôi. Mấy cái trò điên rồ và quái đản cỡ đó thì có cho kẹo tôi cũng chẳng bao giờ dám nghĩ tới chứ đừng nói là làm. Lao đầu vào tường liên tục cho đến khi bỏ mạng á?
Chỉ riêng việc hạ quyết tâm để làm cái điều đó thôi là đã đòi hỏi một ý chí kiên định đến mức điên rồ rồi, chưa kể mạng sống của con người đâu có dễ dàng bị tước đoạt một cách đơn giản như thế. Có khi đang đập đầu dở dang thì lại bị ngất đi, đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện vẫn hoàn toàn vũ như cẩn, chẳng giải quyết được cái mô tê gì.
Vì vậy, phương án đó xin phép được xếp xó. Phải làm sao đây? Tự sát bằng cách nào bây giờ?
"B-Bảng trạng thái."
Vụt– [Thứ Sáu, ngày 26 tháng 4 năm 2019, 14: 37] [Lee Joon – Lượt về thứ 2] [Điểm Truyện Ma: 225] [Tính Nhân Quả: 12%] Trong cơn bối rối và bất an tột độ, tôi vội vàng cho hiển thị Bảng trạng thái lên trước mặt. May mắn thay, ngay cả trong màn đêm đặc quánh không một tia sáng này, Bảng trạng thái vẫn không hề bị ảnh hưởng chút nào, nó hiện lên một cách vô cùng sắc nét và rõ ràng như thể được khắc sâu vào ngay trong võng mạc của tôi vậy.
Vừa nhìn thấy những dòng chữ quen thuộc đó, thâm tâm tôi mới phần nào tìm lại được chút cảm giác bình yên và định thần trở lại.
"Phù. Phù."
Bảng trạng thái. Bảng trạng thái. Trụ cột tinh thần vững chắc duy nhất luôn giúp tôi vực dậy và thu xếp lại cái tâm trí rối bời hỗn loạn của mình sau mỗi lần hồi quy quay ngược thời gian. Một thước đo chuẩn xác và đáng tin cậy nhất luôn phơi bày rõ ràng ngày giờ, mốc thời gian hiện tại bất chấp bản thân có đang rơi vào nghịch cảnh hỗn loạn đến nhường nào đi chăng nữa.
"Phù… phù."
Tôi lại hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
Bảng trạng thái. Bảng trạng thái. Giữa một không gian tối tăm không một ánh đèn, không một tiếng động, hoàn toàn không có bất kỳ một cột mốc hay quy chuẩn nào để định phương hướng thế này, Bảng trạng thái đối với tôi chẳng khác nào một tia sáng cứu rỗi duy nhất le lói giữa đêm đen.
"Phù. Phù."
[Thứ Sáu, ngày 26 tháng 4 năm 2019, 14: 38] [Lee Joon – Lượt về thứ 2] [Điểm Truyện Ma: 225] [Tính Nhân Quả: 12%] Tôi chăm chú nhìn vào Bảng trạng thái rồi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Tình cảnh hiện tại chắc chắn một trăm phần trăm là hệ quả do một thế lực truyện ma nào đó nhúng tay vào dệt nên rồi. Thế nhưng rốt cuộc là tôi đang bị vướng vào cái câu chuyện ma quái nào đây?
Trong những lời đồn đại gốc về Trò chơi bốn góc, làm gì có chi tiết nào đề cập đến việc người chơi bị chặt đầu hay bị giam cầm trong một không gian phòng tối hoàn toàn thế này đâu cơ chứ. Chuyện này chắc chắn là có uẩn khúc khác rồi. Rốt cuộc nó là cái gì được nhỉ?
'… An Kyeong-won. Giá mà lúc này cậu còn sống thì tốt biết mấy.'
Trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối tột cùng, nhưng tôi liền nhanh chóng lắc đầu để gạt bỏ dòng suy nghĩ đó đi. Kyeong-won đã chết rồi. Thôi thì cứ để sau khi mình tìm được cách quay ngược thời gian trở về quá khứ rồi hỏi cậu ta sau vậy. Trước mắt, mình phải dồn toàn bộ sự tập trung vào những manh mối ngay trước mắt mà bản thân có thể tự mình điều tra được cái đã.
Và một trong những manh mối mấu chốt nhất chính là: các thành viên trong câu lạc bộ đã bỏ mạng vào thời điểm nào, và bằng cách thức nào? Dù thâm tâm tôi lúc này thực sự không có đủ can đảm để đi lần mò khắp căn phòng tối om này nhằm tìm kiếm xác chết của mọi người đâu, nhưng nếu đưa ra một suy luận logic thì… Bên cạnh cái xác ngay trước mặt tôi lúc này, rất có thể thi thể của những thành viên còn lại cũng đang nằm sóng soài đâu đó ở một xó xỉnh nào đó bên trong căn phòng này rồi.
Những người tham gia Trò chơi bốn góc trong phòng câu lạc bộ này gồm có Kyeong-won, Jin-hee, Ha-yoon. Và tôi. Thế nhưng người duy nhất còn sống sót và thở được vào lúc này chỉ có duy nhất mình tôi mà thôi.
'Từ lúc nào, rốt cuộc là tại sao lại thành ra thế này………………'
Tôi chậm rãi tái hiện lại trình tự di chuyển của mọi người kể từ khoảnh khắc trò chơi vừa mới bắt đầu. Kẻ tiên phong đầu tiên di chuyển một cách im hơi lặng tiếng hoàn hảo chắc chắn phải là Ha-yoon. Người tiếp theo cất bước đi một cách khá bất cẩn để lộ tiếng động thì theo cảm giác của tôi đích thị là Jin-hee rồi. Kế đến, người đã vỗ nhẹ vào vai tôi để bàn giao lượt chơi, dựa theo phương pháp loại trừ thứ tự di chuyển thì chắc chắn không ai khác ngoài Kyeong-won.
Tính đến thời điểm đó, rõ ràng là tất cả mọi người vẫn còn sống sờ sờ ra đấy. Chắc chắn là như vậy, ít nhất là cho đến trước khi lượt chơi của tôi diễn ra.
Và rồi ngay sau khi tiếp nhận bảng tiếp sức, trong khoảng thời gian tôi đặt chân đến góc phòng cuối cùng rồi nương theo bờ tường di chuyển sang ô bên cạnh để bày trò trêu chọc Ha-yoon…
'…Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đến thế mà tất cả mọi người đều đã bỏ mạng rồi sao? Lại còn bị chặt đầu nữa chứ?'
Đó rõ ràng là một khoảng khắc vỏn vẹn chỉ diễn ra trong vòng vài giây ngắn ngủi mà thôi. Rốt cuộc là cái chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy? Giữa cái màn đêm đen kịt như hũ nút này, kẻ nào, và bằng cách thức bá đạo nào mà có thể xuống tay lấy mạng rồi chặt đầu của tận ba mạng người cùng một lúc như thế được cơ chứ?
"Có một con ma nữ bị chặt đầu đang vừa cười vừa bay lơ lửng giữa khoảng không kìa. Có một con ma nữ bị chặt đầu đang vừa cười vừa bay lơ lửng giữa khoảng không kìa."
"......!"
Từ trong không gian tối tăm vốn dĩ không nên có một bóng người bỗng nhiên lại vang lên tiếng giọng nói của một bé gái.
Đ* m*, đ* m* nó. Cái gì thế này?
"Hộc, hộc."
Tôi sợ đến mức nhảy dựng người lên, vội vàng vừa dùng tay bám chặt vào bờ tường vừa ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng ra xa khỏi nơi phát ra giọng nói kia.
"Có một con ma nữ bị chặt đầu đang vừa cười vừa bay lơ lửng đuổi theo kìa."
"Hộc, hộc."
Giọng nói ma mị đó vẫn ra rả vang lên bám đuổi ngay sát đằng sau trong màn đêm đặc quánh. Tôi cứ thế bám chặt vào bờ tường, hốt hoảng di chuyển một hồi lâu. Dù trong bóng tối mịt mù không nhìn thấy gì, tôi đã cuống cuồng chạy thục mạng một quãng đường rất dài…
Thế nhưng góc phòng tiếp theo mãi vẫn không thấy xuất hiện.
Không, không phải là góc phòng không xuất hiện. Mà ngay cả việc bản thân đang dùng tay bám vào tường để di chuyển… cũng hoàn toàn không phải sự thật.
Kể từ một khoảnh khắc nào đó, toàn bộ cơ thể từ phần cổ trở xuống của tôi đã hoàn toàn mất đi toàn bộ xúc giác. Tất cả cái hành động chạy trốn từ nãy đến giờ chẳng qua chỉ là một cái ảo giác do chính bản thân tôi tự mình mộng tưởng ra mà thôi.
"Bị chặt đầu rồi kìa."
Bỗng nhiên, tôi có cảm giác cả thế giới xung quanh đang đảo lộn một cách điên cuồng, đầu óc xây xẩm choáng váng tột độ. Đó là bởi vì cái đầu của tôi đã bị lìa khỏi cổ, đang lăn lông lốc rầm rầm dưới mặt sàn.
Uỳnh, uỳnh, uỳnh, uỳnh, uỳnh, uỳnh, uỳnh.
Cùng lúc đó, có tiếng bước chân của ai đó đang giậm thình thịch, chạy loạn xạ khắp nơi bên trong căn phòng câu lạc bộ tối tăm. Kẻ đó cứ thế va quệt rầm rầm, lao điên cuồng chạy nhảy khắp mọi ngóc ngách trong không gian một cách điên dại.
"Tôi là Lee Joon Chủ tịch của Câu lạc bộ Truyện ma đã bị con ma nữ chặt đầu rồi cướp mất thân xác rồi tôi là Lee Joon Chủ tịch của Câu lạc bộ Truyện ma đã bị con ma nữ chặt đầu rồi cướp mất thân xác rồi" Cái đầu của con ma nữ đó hiện đã được đặt chễm chệ ngay trên phần thân xác bị chặt đầu của tôi, cô ta đang ngang nhiên chiếm dụng dây thanh quản và dùng chính chất giọng của tôi để lẩm bẩm những lời kinh dị đó, trong khi cơ thể thì cứ lao điên cuồng chạy nhảy khắp phòng câu lạc bộ.
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, ý thức của một kẻ chỉ còn trơ trọi lại mỗi cái đầu như tôi bắt đầu mờ nhạt dần rồi chìm hẳn vào trạng thái hôn mê.
[Bạn đã tử vong.] [Bắt đầu lại từ điểm lưu.] [Đang tải dữ liệu………….] Chưa bao giờ trong cuộc đời, tôi lại cảm thấy cái dòng thông báo báo tử này nó lại đáng yêu và đáng chào đón đến nhường này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn