Chương 43: Truyện ma thứ bảy: Bài kiểm tra kẻ tâm thần (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Cô Jang Hwa-eun liếm ngón tay một cái rồi lật sang trang sau. Đó chính là tờ đáp án của bài kiểm tra kẻ tâm thần mà cô đã tịch thu từ tiền bối loay hoay nghịch ngợm trong giờ tự học đêm.
"Nào, câu hỏi đầu tiên."
[Có hai chị em gái nọ cùng đi dự một đám tang, tại đó họ đã gặp một người đàn ông vô cùng lịch lãm. Cả hai chị em đều đem lòng si mê người đàn ông đó điên cuồng, thế nhưng ngay đêm hôm đó, cô em gái đã ra tay sát hại chị ruột của mình. Vì sao cô em lại làm vậy?]
"Em nghĩ lý do là gì?"
"Hừm, để xem nào."
Tôi ngẫm nghĩ kỹ lại một lần nữa nhưng trong đầu cũng chỉ hiện ra câu trả lời hết sức hiển nhiên.
"Chẳng phải hiển nhiên là vì ghen tuông hay gì đó sao cô? Vì người chị cũng thích người đàn ông đó nên cô em muốn giết chị để độc chiếm anh ta……"
Dẫu biết trên đời này hiếm có ai lại đi sát hại người thân chỉ vì lý do như vậy, nhưng tự dưng tôi lại thấy lo lo vì câu trả lời của mình nghe cũng có mùi "tâm thần" không kém.
Thế nhưng, cô giáo lại phẩy phẩy tay cười lớn như muốn tôi an tâm.
"Đó là một câu trả lời của người bình thường."
"Thật thế ạ?"
"Ừ. Thường thì người bình thường sẽ trả lời dựa trên những cảm xúc bắt nguồn từ sự ghen tuông, kiểu như hai chị em tranh giành một người đàn ông. Nhưng những kẻ tâm thần sẽ đáp rằng: 'Để tổ chức một đám tang nữa và gặp lại người đàn ông đó'."
"……"
Trong khoảnh khắc, tôi nghẹn họng không thốt nên lời.
"Đúng là một câu trả lời không bình thường chút nào."
"Chuẩn chưa?"
Cô giáo ra vẻ đắc ý.
"Ghen tuông hay tranh giành đều là những cảm xúc mà chỉ người bình thường mới có. Nhưng kẻ tâm thần lại khuyết thiếu những cảm xúc ấy, trong đầu chúng chỉ có mục đích duy nhất, thế nên mới đưa ra câu trả lời quái dị như vậy."
"Ra là thế. Mà cô ơi, cô chỉ đang đọc mấy chữ viết trên tờ giấy đó thôi, sao nhìn cô có vẻ tự hào dữ vậy……"
"Này! Do cô tự nghĩ ra đấy chứ!"
"Thật không cô?"
Khi tôi nhổm người dậy định ngó xem tờ đáp án trên tay cô, cô giáo liền cuống cuồng giấu tờ giấy ra sau lưng.
"Cấm spoil!"
"Em biết rồi ạ."
Tôi nhún vai rồi ngồi lại vào chỗ cũ.
"Dù sao thì biết mình là người bình thường cũng nhẹ cả người."
"Chuẩn rồi, đoán trúng câu này là có chuyện lớn đấy. Tiếp theo, câu số hai!"
Cô giáo hào hứng hô to.
[Bạn đang ở một mình trong phòng và nhìn vào gương. Thế nhưng bạn lại cảm thấy không hài lòng với diện mạo của chính mình trong gương. Lý do là gì?]
"Vì xấu xí ạ?"
"Đáp án là vì cái gương bị bẩn!"
"……"
Cô giáo lại cầm tờ đáp án lên vênh mặt tự đắc. Thấy tôi im lặng không nói lời nào, cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt hợm hĩnh ấy. Cuối cùng, tôi đành thở dài rồi giả vờ tò mò hỏi cô.
"Vì gương bẩn sao… Hừm. Đúng là một câu trả lời khó ai nghĩ tới, nhưng em thấy nó đâu đến mức quá phi lý đâu cô. Em thắc mắc tại sao đó lại là câu trả lời của kẻ tâm thần ạ?"
"Cái đó là vì!"
Cô giáo thở phì phò như thể chỉ chờ tôi hỏi câu này.
"Kẻ tâm thần luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc người khác khi có vấn đề xảy ra!"
Rõ ràng cô cũng phải nhìn vào tờ đáp án mới biết được, thế mà làm bộ làm tịch cứ như mình thông thái lắm.
"Người bình thường sẽ trả lời là vì mình xấu, vì béo, vì da sấu, v. v... tức là luôn tìm lỗi ở bản thân mình. Ngược lại, kẻ tâm thần sẽ đổ vấy nguyên nhân ra bên ngoài, kiểu như tại gương bẩn hay tại ánh đèn kỳ cục."
"Ra là vậy. Nghe cô giải thích xong thì em cũng hiểu rồi."
Thấy phản ứng của tôi, cô giáo liền chống hai tay bên hông.
"Thú vị đúng không?"
"Vâng… Nhưng mà xét tới tư cách là người tịch thu món đồ này để bắt học sinh lo học bài, thì cô đang tận hưởng nó hơi quá đà rồi đấy ạ."
Nghe vậy, cô giáo bật cười 'khà khà khà'.
"Thì cái gì vui là phải vui chứ! Nào, câu số 3!"
[Vào ngày Giáng sinh, ông già Noel đã tặng cho một cậu bé một quả bóng đá và một chiếc xe đạp. Thế nhưng cậu bé lại lộ rõ vẻ mặt vô cùng buồn bã. Tại sao cậu bé lại có biểu cảm như vậy?]
"Đáp án là vì cậu bé không có chân!"
"Trời đất ơi."
Tôi hoàn toàn không thể ngờ tới. Không có chân sao, câu trả lời này đã biến một câu chuyện ông già Noel đơn thuần trở thành một nội dung cực kỳ rùng rợn.
"Em cứ nghĩ là vì cậu bé không thích món quà đó thôi."
"Đúng không? Đúng không? Không tài nào nghĩ tới đúng không?"
Nhắc đến một ông già Noel chơi khăm ác độc như vậy, trong đầu tôi bỗng liên tưởng ngay đến thầy chủ nhiệm với cái bụng phệ. Chắc tại hình tượng của hai người có nét tương đồng. Tôi mường tượng ra cảnh thầy chủ nhiệm mặc bộ đồ ông già Noel, tặng quả bóng với chiếc xe đạp cho một đứa trẻ liệt chân rồi đứng bên cạnh cười rúc rích.
"Nào, câu số 4!"
[Giữa đêm khuya, bạn lên sân thượng để hóng gió. Trong lúc đang ngắm cảnh, bỗng nhiên có thứ gì đó sượt qua ngay sau lưng bạn. Thứ gì vừa sượt qua vậy?]
"Để trả lời câu này thì trước tiên nhà phải có sân thượng đã chứ cô. Đúng không ạ?"
"Cô sống ở chung cư nên có sân thượng này. Dù cô chưa bao giờ lên đó cả……"
"Thế nên, cô nghĩ thứ gì đã sượt qua sau lưng?"
"Hừm."
Một góc sân thượng tối tăm vào giữa đêm khuya, tự dưng có thứ gì đó lướt qua sau lưng. Cái này chẳng cần nghĩ cũng biết là ma rồi còn gì?
"Là ma ạ."
"Bình thường!"
"Thế đáp án là gì ạ?"
"Nào, nghe nhé."
Cô giáo hắng giọng một cái rồi đọc liền một mạch đoạn văn.
"Giữa đêm khuya trên sân thượng, nếu có thứ gì đó lướt qua sau lưng thì ai cũng sẽ thấy rợn người. Thông thường người ta sẽ nghĩ đến ma hoặc một người nào đó. Thế nhưng, những kẻ tâm thần khuyết thiếu cảm xúc nên không biết sợ hãi, chúng không hiểu được bầu không khí âm u của một sân thượng lúc nửa đêm, vì vậy chúng sẽ đưa ra câu trả lời rất bốc đồng như là một con vật hoặc người khác giới."
"Ra là thế."
Quả nhiên cô đâu có tự nghĩ ra, chỉ là đang đọc tờ đáp án mà thôi.
"Nào, câu số 5."
[Giữa đêm muộn, bạn chợt tỉnh giấc và bước ra ban công. Khi nhìn xuống dưới, bạn thấy một người đàn ông đang đứng cầm dao. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, gã đàn ông đột ngột giơ ngón tay trỏ lên và chỉ thẳng về phía bạn rồi ngoắc ngoắc. Tại sao gã lại làm hành động đó?]
"Hừm, để chỉ mặt đe dọa em chăng?"
Cô giáo bày ra vẻ mặt không mấy hài lòng.
"Em cố tình lựa mấy câu trả lời của người bình thường để đáp đúng không?"
Cô gặng hỏi với giọng sắc lẹm.
"Em đâu có biết. Em chỉ nghĩ sao nói vậy thôi mà."
"Được rồi. Lần này cô tha cho đấy. Đáp án là 'Để đếm số tầng mà em đang ở'."
Nói xong, cô bỗng nhiên cười rúc rích.
"Cô sống ở tầng 19 lận đó nha. Tên sát nhân mà đếm hết chắc cũng lú luôn. Còn em ở tầng mấy?"
"Em ở tầng 7 nên chắc gã đếm cái một là xong thôi, haha."
[Ngay sau tình huống ở câu số 5, nơi đầu tiên bạn chạy đến là nhà bếp. Vì sao lại thế?] Nhà bếp. Nhà bếp sao, hừm.
"Vì em cần gọi điện báo cảnh sát nhưng điện thoại lại đang để ở nhà bếp ạ?"
Cô giáo lại lườm tôi một cái sắc lẹm.
"Em hỏi thật nhé, em từng chơi trò này bao giờ chưa đấy?"
"Chưa ạ. Đây là lần đầu tiên của em."
"Thế thì tại sao chứ!!"
Rầm!
Cô giáo dùng tập đáp án đập mạnh xuống bàn.
"Sao câu nào em cũng lựa trúng câu trả lời của người bình thường thế hả!"
"Thì tại vì em là người bình thường mà cô!"
"Cô không tin! Thử nói câu trả lời khác xem nào!"
"Phù, được rồi ạ. Lý do đột ngột chạy vào nhà bếp ư. Để lấy con dao làm bếp làm vũ khí tự vệ?"
Cô giáo lắc đầu với vẻ mặt chán nản.
"Đáp án là vì đói bụng."
Cái gì cơ. Chịu chết, không thể hiểu nổi logic kiểu gì.
"Như cô đã nói lúc nãy, một kẻ tâm thần khuyết thiếu cảm giác sợ hãi sẽ hoàn toàn không hiểu nổi tình huống nguy hiểm đó. Khi nghe nhắc đến nhà bếp, chúng chỉ đơn thuần nghĩ rằng chắc là vì đói bụng nên mới vào đó thôi."
"À, ra là vậy."
"Nào, sắp xong rồi. Câu số 7!"
[Đột nhiên có một người đến bấm chuông cửa nhà bạn. Khi bạn hỏi qua bộ đàm rằng ai đấy, người đó bảo mình chỉ là người qua đường nhưng vì buồn đi vệ sinh quá nên xin bạn mở cửa cho vào nhờ. Câu trả lời của bạn là gì?]
"Trước hết vì em sống ở tầng 7, nên em sẽ vặn vẹo gã là mắc tiểu cỡ nào mà lại leo được lên tận tầng 7 để xin đi nhờ."
"CÁI GÌ!!!!!!!!!!!!!"
Cô giáo đột ngột đập bàn một cái rầm rồi đứng phắt dậy.
"Em... vừa... nói... cái... gì... cơ...!!"
"Gì vậy cô."
"Câu trả lời em vừa nói ấy! Chính nó!"
"……"
"Đó chính là câu trả lời của kẻ tâm thần đó!!!!"
"Ồn ào quá cô ơi. Cô nhỏ tiếng lại giùm em chút đi, thật đấy!!!! Điếc hết cả tai rồi!!!!!"
"Đồ tâm thần~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
Cô giáo nhảy tót lên sung sướng như thể vừa bắt thóp được tôi. Người phụ nữ này thật sự không biết hai chữ 'phanh lại' viết như thế nào à.
"Cô bớt làm quá rồi ngồi xuống đi cô! Người bình thường cũng có thể trả lời như vậy mà!"
"Hì hì. Cô biết rồi."
Cô thè lưỡi ra vẻ hối lỗi vì đã quá khích.
"Nhưng mà nói mới nhớ, dạo này ở lối vào mỗi tòa chung cư đều có cửa an ninh đúng không nhỉ? Phải bấm mật khẩu mới vào được ấy."
"Vâng, chung cư nhà em cũng có ạ."
"Thế mà gã đó lại tài tình vượt qua được để mò lên tận đây cơ à?"
"Hừm."
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi thở dài. Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện riêng một một với cô Jang Hwa-eun trong trạng thái cô hoàn toàn tỉnh táo. Cô giáo này quả thực là một người có năng lượng cực kỳ cao.
"Mật khẩu thì người ta cũng thường cài đặt đại khái cho dễ nhớ thôi cô. Tòa nhà em thậm chí còn để là '5678' cơ mà."
"Trời đất, thế thì lỏng lẻo quá rồi còn gì?"
"Nhưng thỉnh thoảng lâu ngày không nhập là cư dân tụi em cũng bị lú lẫn như chơi đó cô."
"Cũng đúng, là cư dân mà đứng bấm sai một lần thôi nhìn cũng thấy khả nghi rồi."
"Thì thế đó cô."
"Được rồi. Câu hỏi cuối cùng!"
[Trong một căn nhà tối om, một tên sát nhân cầm dao đang lùng sục để tìm giết bạn. Bạn sẽ trốn ở đâu?]
"Người bình thường sẽ nói là trốn dưới gầm giường hoặc trong tủ quần áo, những nơi thực sự khó bị phát hiện. Ngược lại, kẻ tâm thần sẽ trốn ở những vị trí mà chúng có thể chủ động tấn công, ví dụ như ngay sau cánh cửa chẳng hạn."
"Trời ạ, câu này em chịu không nghĩ ra nổi. Cùng là trốn nhưng lại chọn góc để mai phục phản công sao."
"Nổi da gà đúng không?"
Trượt- Vừa vặn lúc đó, cánh cửa phòng câu lạc bộ mở ra và Seon-ah bước vào trong bộ thường phục.
"A, em chào cô……"
"Seon-ah đấy à! Em lại có việc gì lên đây thế?"
"Em gọi cậu ấy đến đấy ạ. Tiện thể cậu ấy bảo đang rảnh rỗi."
"May quá. Em cũng chơi thử luôn đi. Nào, ngồi xuống đây."
"Vâng……"
Seon-ah rụt rè ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô giáo.
"Bây giờ cô sẽ đọc câu hỏi, em cứ nghĩ sao đáp vậy theo trực giác nhé."
"Vâng ạ."
"Câu đầu tiên! Có hai chị em gái nọ cùng đi dự một đám tang, tại đó họ đã gặp một người đàn ông vô cùng lịch lãm! Cả hai chị em đều đem lòng si mê người đàn ông đó điên cuồng, thế nhưng ngay đêm hôm đó, cô em gái đã ra tay sát hại chị ruột của mình, vì sao cô em lại làm vậy?"
"Dạ... Để tổ chức một đám tang nữa…………."
"……"
"……"
Sau một buổi làm trắc nghiệm tâm lý rôm rả, cô giáo vươn vai một cái thật dài như thể đã chơi đùa thỏa thích rồi quay trở lại phòng tự học. Bị cuốn theo cái nhịp năng lượng cao vút của cô khiến tôi có cảm giác như bị rút cạn sức lực, đành nằm ườn ra ghế.
"Phù, cảm giác như vừa có một trận cuồng phong càn quét qua đây vậy."
"J... Joon ơi… Phòng câu lạc bộ... Lại rộng ra nữa rồi……………"
"Chắc là cậu nhìn nhầm thôi."
Thời gian còn lại, tôi và Seon-ah ngồi luyên thuyên đủ thứ chuyện trong phòng câu lạc bộ, chẳng mấy chốc trời đã sập tối.
"Ahaha………………"
"Tớ nói thật mà! Lúc đó cậu đã đẩy tớ từ trên sân thượng xuống còn gì!"
"Joon buồn cười quá hà."
.
"Cậu về cẩn thận nha~ Mai gặp lại~"
"Ừm, cậu về nhé…………."
Lúc chia tay, gương mặt Seon-ah lộ rõ vẻ luyến tiếc, dù cậu ấy đã cố gượng cười nhưng trông vẫn đượm buồn. Thấy cũng tội nghiệp thật đấy nhưng tôi đâu thể rước cậu ấy về sống chung được. Sắp đến giờ ăn tối rồi, và tôi cũng phải về nhà chuẩn bị cho ngày mai nữa.
'Dù sao ngày mai cũng gặp lại mà.'
Trên đường đi bộ về nhà sau khi chào tạm biệt Seon-ah, tôi chợt nhận ra vẫn chưa có bất kỳ chuyện gì xảy ra cả.
'Nghĩ lại thì mọi thứ vẫn bình yên vô sự.'
Rõ ràng hệ thống bảo đây là truyện ma cấp C. Tại sao lại không có hiện tượng kỳ quái nào xuất hiện nhỉ.
'Là kiểu tấn công hoãn binh sao?'
Tôi ngẫm nghĩ một hồi nhưng cũng không tìm ra câu trả lời.
'Chẳng việc gì phải tự làm khổ cái đầu một mình.'
Tôi lấy điện thoại chụp lại nội dung bài kiểm tra vừa rồi rồi gửi cho Kyeong-won. Biết đâu cái tên đó lại biết gì đó không chừng.
[Yo. Cái này là bài kiểm tra kẻ tâm thần hôm nay tớ gặp phải. Cậu có đoán ra được điều gì bất thường không.] [Ảnh đính kèm] Chính tôi cũng chẳng biết mình đang muốn cậu ta đoán cái gì nữa, nhưng trước mắt cứ gửi đi cái đã. Cậu ta vốn thông minh, đọc xong nếu thấy có gì lấn cấn thì tự khắc sẽ tìm hiểu giúp thôi. Bạn bè tốt là phải biết lợi dụng nhau những lúc thế này chứ!
Lòng vui phơi phới. Tôi mang một tâm trạng nhẹ nhõm về nhà ăn tối rồi lên giường đi ngủ sớm. Đến tận lúc tôi chìm vào giấc ngủ, Kyeong-won vẫn bận học ở trung tâm hay sao đó mà vẫn chưa thấy rep lại tin nhắn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn