Chương 51: Truyện ma thứ tám: Kỳ thi giữa kỳ bị nguyền rủa (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~33 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 [09: 00 - Thứ Ba, ngày 23 tháng 4 năm 2019] [Lee Joon - Lượt thứ 2] [Điểm truyện ma: 202] [Tỷ lệ nhân quả: 11%] 9 giờ sáng ngày hôm sau.
Ngày đầu tiên của kỳ thi giữa kỳ chính thức bắt đầu.
Kể từ hôm nay, trong vòng 3 ngày từ thứ Ba, thứ Tư đến thứ Năm, chúng tôi sẽ phải hoàn thành tổng cộng 8 môn thi.
'Tiết đầu tiên là Toán sao.'
Tôi vốn không tự tin lắm với môn Toán.
Nếu là các môn như Khoa học hay Lịch sử nước nhà, chỉ cần học thuộc lòng điên cuồng vào ngày hôm trước là đã có thể đạt điểm số khá khía; thế nhưng Toán học lại đòi hỏi năng lực tư duy cốt lõi để giải quyết các bài tập vận dụng.
Sau khi giáo viên chủ nhiệm đưa ra vài lời động viên ngắn gọn, tiết sinh hoạt đầu giờ kết thúc. Ít phút sau, thầy giám thị bước vào lớp.
'A, chết tiệt. Khó hơn mình tưởng rồi.'
Cảm giác ấy ập đến khi tôi nhận đề và giải được khoảng một nửa.
Bởi vì đã sống sót qua 3 năm cuộc đời học sinh ôn thi rồi mới quay về quá khứ, tôi cứ ngỡ mình có thể dễ dàng xử lý mấy đề thi giữa kỳ học kỳ 1 của năm nhất này.
Nhưng thực tế, khi đối mặt với tờ đề, mọi chuyện lại chẳng hề dễ dàng như vậy.
Trước mắt, tôi nhanh chóng lướt qua một lượt và giải quyết những câu nằm trong khả năng trước.
Trong lúc đang vận dụng đủ mọi phương pháp kỳ quặc để cố gắng cào cấu vài câu đòi hỏi tính vận dụng cao thì tiếng chuông báo hiệu vang lên.
"Các em tuyệt đối không được chạm vào bút bi thiên long chuyên dụng nữa nhé. Hành vi đó tính là gian lận đấy."
Ngay sau đó, bạn học bàn dưới tiến lên thu phiếu trả lời trắc nghiệm OMR, tôi cũng giấu đi sự tiếc nuối mà nộp lại bài của mình.
Và rồi thời gian nghỉ giải lao tới.
Dù thời gian để chuẩn bị cho môn tiếp theo còn chẳng đủ, đám học sinh trong lớp vẫn túm tụm lại, bàn tán xôn xao về độ khó dễ của đề thi vừa rồi.
Tôi, Seon-ah và Deok-hoon theo phản xạ tự nhiên cũng kéo nhau vây quanh chỗ ngồi của Kyeong-won.
"Gì thế này? Sao tự nhiên lại kéo hết sang chỗ tớ thế?"
"Chẳng phải cậu là đứa học giỏi nhất nhóm sao?"
"Thế nào rồi, Kyeong-won? Vừa rồi đề Toán khó kinh khủng đúng không?"
Trước câu hỏi dồn dập của tôi, Kyeong-won khẽ gật đầu đồng tình.
"Đúng là khó thật đấy. Có vẻ giáo viên đã thất bại trong việc cân bằng độ khó rồi."
"Phù, biết ngay mà."
Seon-ah cũng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Xem ra ai nấy đều có chung một cảm nhận sau khi làm bài.
Trong khi đó, Ha-yoon lặng lẽ chuẩn bị cho môn thi tiếp theo, còn Jin-hee thì đang im lìm chìm vào giấc ngủ.
Tiết hai là môn Tiếng Anh.
Thời gian nghỉ giải lao kết thúc, tiếng chuông vừa reo, bầu không khí lập tức chùng xuống đầy căng thẳng.
Giữa khoảng lặng của những học sinh đang âm thầm chuẩn bị cho môn thi tới, cánh cửa lớp bỗng mở ra, một giọng nói trong trẻo, vang vọng khắp phòng.
Xoạttttt
"Xin chào các em~!"
Là cô Jang Hwa-eun.
Khác hẳn với vẻ lặng lẽ, dè chừng tâm trạng nhạy cảm vì thi cử của học sinh từ thầy giám thị tiết trước, lời chào của cô tràn đầy năng lượng và sức sống.
Chúng tôi hơi bất ngờ nhưng cũng vui mừng ló đầu lên chào hỏi, và cô cũng đáp lại bằng một ánh mắt mỉm cười dịu dàng.
"Tiết này thi Tiếng Anh nhỉ! Đứa nào làm bài không tốt là biết tay cô đấy!"
Đây có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi gặp cô ngoài các hoạt động của câu lạc bộ.
Bởi vì cô đảm nhận dạy Tiếng Anh cho các khối lớp lớn hơn, nên học sinh năm nhất như chúng tôi hiếm khi có cơ hội chạm mặt.
'Mấy trò Tiếng Anh này á, muỗi.'
Riêng môn Tiếng Anh, tôi thực sự có sự tự tin tuyệt đối.
Đó không phải là môn học đòi hỏi tư duy vận dụng quá cao, mà là một lĩnh vực mà càng học, lượng kiến thức tích lũy sẽ càng dày lên rõ rệt.
Tôi thong thả giải đề, thế nhưng lại bị chặn đứng ở một chướng ngại vật không ngờ tới: Ngữ pháp.
Việc dịch hiểu đoạn văn đối với một kẻ đã có thêm 3 năm đèn sách như tôi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng những phần liên quan đến ngữ pháp như động từ hay cấu trúc câu thì tôi lại chưa từng xem kỹ lại. Sau một thời gian dài mới đụng tới, đầu óc tôi có chút rối bời.
'Hửm, câu trước và câu trước nữa đáp án đều là số 5 rồi, chẳng lẽ người ra đề lại xếp đáp án đúng vào ô số 5 tiếp sao?'
...
...
...
"Sao rồi? Tiếng Anh vừa rồi hình như cũng khó lắm đúng không?"
"Trưởng ban à, thay vì cứ nhảy dựng lên như thế, sao cậu không lo chuẩn bị cho môn tiếp theo đi?"
Ngay khi thời gian nghỉ giải lao vừa bắt đầu, tôi đã lăng xăng chạy lại chỗ các thành viên thì liền bị Kyeong-won buông lời cằn nhằn.
"Đúng vậy đấy, khó thật mà."
Seon-ah khẽ cười khúc khích rồi nói đỡ cho tôi một câu.
...
...
...
Tiết cuối cùng của ngày thi đầu tiên: Khoa học.
Trong những ngày thi giữa kỳ, thay vì học các tiết chính khóa, chúng tôi thường chỉ thi khoảng ba môn một ngày rồi nhanh chóng ra về trước giờ ăn trưa.
Nghĩa là chỉ cần giải quyết xong đề thi Khoa học tổng hợp này, chúng tôi sẽ được tan trường ngay lập tức.
'Sướng rợn người!'
Dù việc thi cử rất quan trọng, nhưng việc được về sớm rõ ràng là một niềm hạnh phúc khó tả.
Xoạttttt— Ngạc nhiên thay, giám thị của phòng thi lần này lại chính là thầy giáo dạy Khoa học khối năm nhất của chúng tôi.
Thầy là kiểu người luôn lầm lì, nét mặt không một cảm xúc, chẳng mấy khi giao lưu với học sinh mà chỉ bước vào dạy đúng bổn phận rồi đi ra.
Đúng với dáng vẻ âm u thường ngày, thầy lặng lẽ phát đề thi cho cả lớp mà không thèm buông một lời chào hỏi.
'Môn Khoa học này chắc mình xử lý trong vòng 10 phút là xong.'
Sự thật đúng là như thế.
So với những bài Toán đòi hỏi thực lực và tư duy dù có nắm vững lý thuyết đi chăng nữa, thì Khoa học lại mang nặng tính chất học thuộc lòng ở một mức độ nhất định.
Ở kiếp trước, tôi luôn đứng top ở môn Khoa học này, thế nên tôi tràn đầy tự tin bắt tay vào làm bài.
Câu 2, câu 4, câu 1, câu 3...
'Tốt lắm. Cứ giữ vững tốc độ này thì mình sẽ có khoảng 30 phút để ngủ.'
Vô tình quay đầu sang, tôi đã thấy Jin-hee nằm gục xuống bàn ngủ từ lúc nào.
Chắc chắn không phải vì cậu ta làm bài tốt hơn tôi đâu.
'Câu 3, câu 2, câu 4, câu 5......'
Tôi nhanh chóng dùng bút chuyên dụng tô vào phiếu OMR, chẳng mấy chốc đã đến câu hỏi cuối cùng.
'Tuyệt, tốc độ hoàn hảo!'
Tôi nhấc cao chiếc bút, hướng mắt nhìn xuống câu hỏi cuối cùng của tờ đề.
[36] Nếu bạn nhớ được câu hỏi này cho đến năm 20 tuổi, vào đúng năm bước sang tuổi 20 ấy, một cuộc điện thoại đột ngột sẽ gọi tới để hỏi câu trả lời.
Một người đàn ông mù cùng vợ bị trôi dạt vào một hòn đảo hoang.
Trước khi suýt chết đói, người vợ đã cố gắng bắt được một con hải âu, nấu cho chồng ăn và cả hai cứ thế lay lắt chờ đợi cứu hộ.
Vài ngày sau, thuyền cứu hộ đến nơi nhưng người vợ bất hạnh đã qua đời từ trước.
Người đàn ông đau đớn ôm nỗi tang thương một mình trở về.
Nhiều năm trôi qua, ông ta bỗng nhớ đến món thịt hải âu mà người vợ từng nấu cho mình năm xưa, bèn tìm đến một nhà hàng chuyên bán thịt hải âu.
Sau khi cắn thử một miếng thịt, người đàn ông liền dùng chiếc dĩa đặt ở phía trước đâm thẳng vào cổ mình để tự sát.
Hỏi, lý do người đàn ông tự sát là gì?
Cái gì thế này.
Trong một khoảnh khắc, tôi cứ ngỡ mắt mình có vấn đề nên đã dụi mắt và đọc lại câu hỏi một lần nữa.
[36. Nếu bạn nhớ được câu hỏi này cho đến năm 20 tuổi......] Tôi không hề nhìn lầm.
Ở trang cuối cùng của đề thi, thay vì một câu hỏi Khoa học thông thường, lại xuất hiện một câu chuyện ma quỷ dị đầy quái đản.
Thậm chí, đề bài còn chẳng có nổi các phương án lựa chọn để tô vào phiếu OMR.
Tôi lặng lẽ nhìn quanh một lượt.
Mấy đứa học sinh đã làm bài xong xuôi đang lật giở tờ đề tanh tách, kiểm tra lại bài từ trang đầu tiên.
Tuyệt nhiên không một ai lộ ra vẻ mặt hoang mang, ngơ ngác giống như tôi.
"...... Thầy ơi, chỗ này ạ."
Tôi rụt rè giơ tay lên.
Thầy giáo chậm rãi sải bước về phía vị trí của tôi.
Thầy khẽ hất cằm, dùng ánh mắt hỏi xem có chuyện gì.
"Ở đây... câu hỏi cuối cùng trong tờ đề này..."
Khi tôi dùng ngón tay chỉ vào mặt giấy, thầy giáo im lặng nhìn xuống tờ đề của tôi một lúc, rồi buông một câu lạnh tanh:
"Bỏ trống đi."
Thầy chỉ ném lại đúng ba chữ ấy rồi quay đầu bước đi thẳng.
Là sao đây.
In lỗi à?
'Chắc không có chuyện đó đâu.'
Tôi bật cười thành tiếng một mình.
'Đã một tháng rồi nhỉ. Lâu lắm rồi mới thấy lại.'
Tùng~ Tùng~ Các~ Tùng~ ♬ Cuối cùng thì ngày thi đầu tiên của kỳ thi giữa kỳ cũng khép lại.
Ngay khi nộp xong phiếu OMR và giáo viên vừa bước chân ra khỏi lớp, tôi lập tức lao nhanh về phía chỗ ngồi của Kyeong-won.
Ngay sau đó, Seon-ah và Deok-hoon cũng bám đuôi đi tới.
Cả Ha-yoon, người vốn dĩ chỉ lo chuẩn bị bài cho môn tiếp theo suốt thời gian qua, giờ đây cũng gia nhập nhóm như muốn cùng chúng tôi so sánh đáp án.
Dù không ngủ nữa nhưng Jin-hee vẫn ngồi thườn thượt ở chiếc bàn cuối lớp với vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt.
"Này các cậu, trong đề thi của tớ có một câu hỏi lạ lắm, của các cậu thì sao?"
"Câu hỏi lạ á?"
Các thành viên trong câu lạc bộ đồng loạt nghiêng đầu thắc mắc.
Tôi giật phắt tờ đề thi mà Seon-ah đang cầm trên tay, đối chiếu thử với tờ đề của mình.
Hoàn toàn bình thường.
Đề thi của các thành viên khác đều không có gì bất thường cả.
Câu hỏi cuối cùng về chuyện người đàn ông tự sát kia, hóa ra chỉ xuất hiện duy nhất trên tờ đề của một mình tôi.
"Này, xem thử đề của tớ đi?"
"Gì đây?"
Cả đám nháo nhào vây quanh, chúi mũi vào nhìn tờ đề của tôi.
"Cái... cái này..."
"Sai bét nhè hết rồi còn đâu."
"Joon học hành chán đời thế à."
"Đỉnh thật đấy chứ."
Tôi bực mình hét lớn một tiếng:
"Không phải! Nhìn câu cuối cùng hộ cái! Câu cuối cùng ấy!"
"Để xem nào, câu 36? Đề của tụi này chỉ đến câu 35 thôi mà. Hửm,
'Nếu bạn nhớ được câu hỏi này cho đến năm 20 tuổi, vào đúng năm bước sang tuổi 20 ấy, một cuộc điện thoại đột ngột sẽ gọi tới để hỏi câu trả lời......'
?"
Kyeong-won vừa đọc đề vừa lầm bầm với vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Hình như là truyện ma thì phải."
Truyện ma.
Lấy tôi làm trung tâm, các thành viên bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Truyện ma gì cơ?"
"Có ai nhớ gì không?"
Giữa lúc cả đám đang xì xầm bàn tán, Deok-hoon bỗng xen ngang vào trả lời:
"Cái đó là truyện ma Nhật Bản đấy, Nhật Bản."
"Truyện ma Nhật Bản?"
"Có một giai thoại kể rằng nếu một người nhớ được cụm từ 'Chân cá heo' cho đến khi trưởng thành, vào ngày tròn 20 tuổi, sẽ có một cuộc điện thoại gọi đến hỏi 'Cá heo có chân không?'. Nếu trả lời sai thì sẽ phải chết. Đó là một truyện ma kiểu như vậy đấy."
"Truyện ma sao......"
Kyeong-won cũng gật gù đồng tình.
"Tớ cũng nhớ ra rồi. Còn có cả truyện ma về 'Chiếc gương màu tím' nữa."
"Chiếc gương màu tím?"
"Cũng giống hệt vụ 'Chân cá heo' thôi. Nội dung là nếu cậu nhớ từ này cho đến khi trưởng thành thì điều bất hạnh sẽ ập đến. Tớ nhớ đây là loại truyện ma đánh vào tâm lý con người, càng cố quên thì lại càng nhớ kỹ hơn."
"Tại sao thứ đó lại được in trên đề thi của tớ chứ......"
Tôi định lên tiếng hỏi nhưng rồi lại khẽ lắc đầu tự thôi.
Không, thực ra cũng chẳng có gì đáng để thắc mắc cả.
Chỉ là một tháng qua cuộc sống của tôi quá đỗi bình yên nên tôi mới quên mất; việc một truyện ma chọn thời điểm kỳ quái này để tấn công tôi vốn dĩ chẳng phải là điều gì quá ngạc nhiên nữa rồi.
Kyeong-won và Deok-hoon nhìn nhau với vẻ đắc ý, như thể hai bộ óc vừa tìm được tiếng nói chung sau khi giải thích xong xuôi.
"Hơ hơ, mà này Deok-hoon, cậu cũng rành mấy thứ truyện ma này gớm nhỉ?"
"A, nếu là mấy thứ liên quan đến Nhật Bản thì— cái gì tớ cũng biết tất."
Hóa ra là một truyện ma có nguồn gốc từ Nhật Bản du nhập sang.
"Vậy theo các cậu, đáp án của câu hỏi này là gì?"
"......"
"Lý do người đàn ông tự sát ấy."
Cả hai đột nhiên im bặt không lời đáp.
"Hình như tớ từng thấy câu này ở đâu đó rồi thì phải, nhưng tự dưng lại không nhớ ra nổi."
Kyeong-won nghiêng đầu suy ngẫm.
Xoạttttt—
"Có bảng đáp án rồi đây~" Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện rôm rả, lớp trưởng lớp tôi — một cậu chàng đẹp trai với bờ vai rộng vững chãi — cầm tờ đáp án bước vào lớp và bắt đầu viết thật lớn các câu trả lời lên bảng đen.
Giữa đám học sinh đang nhốn nháo, ồn ào đối chiếu tờ đề của mình, chiếc điện thoại của một ai đó bỗng vang lên một hồi chuông đầy âm u, rùng rợn.
[Reng... reng... reng... reng...] Một giai điệu rợn người vang lên tựa như tiếng hộp nhạc trong bộ phim kinh dị Cuộc gọi lỡ.
Của ai thế nhỉ?
[Reng... reng... reng... reng...] Nhìn kỹ lại, âm thanh đó hóa ra lại phát ra từ chính túi quần của tôi.
"Cái gì thế này."
Chiếc điện thoại vốn luôn được tắt nguồn suốt từ đầu buổi thi đến giờ.
Tại sao nó lại reo lên được?
Thậm chí, đây hoàn toàn không phải là nhạc chuông mặc định của tôi.
Tôi thọc tay vào túi quần, chậm rãi lấy điện thoại ra và chăm chú nhìn vào màn hình ma mị đang nhấp nháy.
[Số giới hạn người gọi] [Reng... reng... reng... reng...] Giai điệu rợn tóc gáy ấy cứ thế lớn dần lên từng chút một.
"...... Các cậu ơi."
An Kyeong-won lập tức nhận ra biểu cảm không hề bình thường trên gương mặt tôi.
"Tính sao đây chủ tịch. Cậu có định bắt máy không?"
Seon-ah nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Lớp học đang vô cùng náo động vì việc chấm điểm. Giữa cái không gian đó, giai điệu quỷ dị vẫn cứ thế vang lên đầy bất tường.
Vài học sinh bắt đầu ném về phía tôi những ánh mắt bực bội vì tại sao không mau bấm nghe điện thoại đi.
"Tớ sẽ nghe. Mọi người ở bên cạnh tớ nhé."
Các thành viên gật đầu như một lẽ đương nhiên.
...
...
[♪...] — Tôi đặt ngón tay lên nút nhận cuộc gọi trên màn hình điện thoại rồi bấm xuống. Sau đó, tôi chậm rãi áp điện thoại lên tai.
Một khoảng lặng chết chóc trôi qua.
[Lý do người đàn ông tự sát là gì?] Một giọng nói đã bị biến đổi một cách kỳ dị bằng âm thanh cơ khí truyền đến từ đầu dây bên kia.
Tôi nán lại chờ đợi một lát nhưng không có thêm lời nào nữa.
Giữa bầu không gian im ắng đó.
[Năm] [Bốn] [Ba] [Hai] [Một] Giọng nói cơ khí bắt đầu đếm ngược.
Cảm nhận được bầu không khí như thể bắt buộc phải đưa ra câu trả lời ngay lập tức, tôi cuống cuồng nhìn về phía các thành viên.
"N-Nó đang đòi hỏi đáp án?"
Kyeong-won cuống cuồng lật điện thoại ra tra cứu trên mạng internet, và ngay vào khoảnh khắc Seon-ah vừa mở miệng định nói điều gì đó.
[Hết giờ.] Nhói một cái!
Trong tích tắc, lồng ngực tôi như bị thắt chặt lại, một cú sốc cực mạnh giáng thẳng vào tim.
"Hự."
Đôi mắt trợn ngược, tôi ôm chặt lấy ngực rồi đổ gục xuống sàn.
Seon-ah và Kyeong-won hốt hoảng lao đến đỡ lấy tôi.
"Joon à! Joon à!"
"Bộ trưởng! Có chuyện gì thế này!"
Bỏ lại sau lưng tiếng la hét hỗn loạn của các thành viên, ý thức của tôi từ từ chìm vào bóng tối.
"Bộ trưởng! Bộ trưởng..."
"Joon ơi... á... 아..."
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm checkpoint.] [Đang tải dữ liệu...] Tầng 5 trường trung học Nakseong.
Phòng câu lạc bộ.
Giờ nghỉ trưa uể oải.
Jin-hee đang ghép bốn chiếc ghế lại với nhau ở góc phòng câu lạc bộ để nằm ngủ.
"Hộc, hộc."
Deok-hoon ôm một vòng đầy những chiếc ghế ăn trộm từ phòng tự học và đang sải bước đi dọc hành lang.
Chờ chút nhé Deok-hoon ơi. Cho tớ qua nhờ tí."
Ha-yoon tay cầm bộ đồ dùng đánh răng bước lướt qua Deok-hoon để vào phòng.
Và.
"Joon à, việc ôn thi giữa kỳ thế nào rồi?"
Seon-ah tiến lại gần hỏi tôi khi thấy tôi đang đứng đực ra đó.
Cậu ấy chăm chú nhìn tôi—một kẻ chỉ biết đứng ngơ ngác như một thằng đần thay vì đưa ra câu trả lời.
Tôi nhìn quanh một lượt rồi cất tiếng:
"Cái đó, mọi người ơi."
Các thành viên của Câu lạc bộ Truyện ma đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn tôi.
"Tớ vừa mới chết xong đấy dẫu biết chuyện này hơi khó tin..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn