Chương 61: Truyện ma thứ chín: Trò chơi bốn góc (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~41 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Cháu chào cô ạ. Cô ơi, không biết ở đây cô có dư cái thùng các-tông nào không cho cháu xin vài cái với ạ?"
Trong tiết 5, ngay giữa giờ sinh hoạt ngoại khóa CA.
Tôi và Kyeong-won dắt díu nhau xuống căng tin xin mấy cái thùng giấy để mang về che chắn những kẽ hở không cho ánh sáng lọt qua cửa sổ.
May mắn là cô bán căng tin rất xởi lởi, vui vẻ đồng ý ngay và bảo tụi tôi cứ tự nhiên mà lấy.
"Chúng cháu cảm ơn cô ạ."
"Để xem nào… Chắc tầm 5 cái là dư sức dán kín mít rồi đúng không Chủ tịch?"
"Tụi mình định dán bồi thêm vào mấy chỗ bị rò rỉ ánh sáng cho thật khít nữa, nên cứ lấy dư ra một chút cho chắc ăn."
Xoẹt–
"Mấy đứa vất vả rồi!"
Ngay khi tụi tôi ôm một đống thùng các-tông khệ nệ bước vào phòng câu lạc bộ, cô giáo đã lên tiếng chào đón ngay.
Sau đó, các thành viên nữ trong nhóm bắt đầu dùng dao rọc giấy cắt nhỏ các tấm bìa ra theo kích thước vừa vặn rồi dán kín lên cửa sổ.
"Chỗ này sắp bong ra rồi nè, cho thêm ít băng dính đi."
Rẹt– rẹt–
"Xong rồi, phù. Tầm này thì chắc chắn là không một tia sáng nào lọt qua nổi đâu nhỉ? Tắt đèn thử xem nào."
Tạch.
"Có vẻ ổn áp đấy chứ."
Ngoại trừ phần ánh sáng từ phía hành lang le lói hắt qua ô cửa kính gắn trên cửa ra vào, toàn bộ không gian bên trong căn phòng đã chìm vào một màn đêm hoàn toàn.
"Seon-ah ơi, cậu lấy cái gì chắn nốt cái ô kính trên cửa ra vào đi. Tụi mình test thử một phát xem sao."
"Ừm."
Seon-ah nhấc mấy tấm đệm sofa lên rồi căn chỉnh để che khít cái ô kính lại.
Ngay lập tức, bên trong phòng câu lạc bộ biến thành một căn phòng tối không một chút ánh sáng.
"Thế nào rồi? Có ai phân biệt được cái gì xung quanh không?"
"Không. Chẳng nhìn thấy cái mô tê gì hết á."
"Tốt rồi. Tụi mình cứ đứng im thế này một lát cho mắt làm quen với bóng tối xem sao nhé. Nếu sau khi mắt đã thích nghi rồi mà vẫn hoàn toàn không nhìn thấy gì thì coi như tụi mình đã thành công."
Mục đích của tụi tôi là phải tạo ra một màn đêm tuyệt đối ở cả bốn bề xung quanh để tái hiện lại Trò chơi bốn góc một cách chuẩn xác nhất.
Bởi vì nếu mắt vẫn nhìn thấy mờ mờ thứ gì đó thì người ta sẽ dễ dàng phát hiện ra ngay nếu trò chơi có xảy ra sai sót, nên việc thiết lập một phòng tối hoàn chỉnh ngay từ đầu là vô cùng quan trọng. Điều kiện tiên quyết của câu chuyện ma này vốn dĩ dựa trên chính cái ảo giác 'hình như trò chơi đang vận hành được' của những người tham gia mà bộc phát ra cơ mà.
'…Tất nhiên, cái suy luận đó cũng chỉ là một sự nhảy vọt về mặt logic dựa trên những tin đồn thất thiệt của truyện ma mà thôi.'
Tất cả chúng tôi đều nín thở đứng im trong màn đêm đặc quánh, kiên nhẫn chờ đợi cho đôi mắt kịp thích nghi.
Khi khoảng một phút trôi qua.
Bỗng nhiên, có một bàn tay của ai đó bắt đầu sờ soạng khắp người tôi.
Sờ soạng, sờ soạng.
"Ối mạ ơi! Đứa nào đấy!"
Theo phản xạ tự nhiên, tôi vung một cú đấm thẳng về phía trước, trúng ngay chóc vào người nào đó khiến kẻ đó rú lên một tiếng đau đớn.
"Hự!"
"Deok-hoon đấy à?"
"T-Tớ xin lỗi… Tại tớ đang mò mẫm định nép vào sát tường thì vô tình chạm phải thôi."
"Người phải xin lỗi là tớ mới đúng, ra tay hơi nặng."
Giữa bầu không gian yên ắng trở lại, vài phút nữa lại trôi qua.
"Thế nào rồi? Có ai phân biệt được ai với ai chưa?"
Tôi lên tiếng hỏi vọng vào hư không, các thành viên liền xôn xao đáp lại.
"Không. Chẳng nhìn thấy cái gì hết."
"Tối thui hà."
"Tớ cũng vậy…………."
"Ok ngon rồi. Seon-ah ơi, dọn cái cặp ra rồi bật đèn lên giùm tớ với!"
Tạch.
"Á rát mắt quáaaaaaaa"
"C-Cái này có khác gì dính bom choáng đâu chứ."
Mọi người ai nấy đều nhắm tịt mắt lại, nhăn nhó mặt mày trước luồng ánh sáng đột ngột tràn ngập căn phòng.
"Tầm này là tụi mình đã thành công mỹ mãn trong việc tạo ra một phòng tối hoàn hảo rồi đấy. Bắt tay vào chiến luôn thôi nào!"
Sau khi giờ nghỉ giải lao kết thúc, tiết 6 chính thức bắt đầu.
Khi chơi Trò chơi bốn góc, người chơi sẽ phải di chuyển dọc theo mép tường, nên để đảm bảo lộ trình di chuyển không vấp phải chướng ngại vật, tụi tôi đã đẩy hết bàn ghế, sofa và chiếc bảng trắng gom cụm lại ở ngay chính giữa phòng.
"Phù, set up xong xuôi!"
"Được rồi, mọi người tập trung lại đây nào."
Cả hội 7 người ùn ùn kéo nhau đứng tụ lại ở khu vực gần cửa ra vào phòng câu lạc bộ.
"Trò chơi này chỉ dành cho đúng 4 người chơi thôi, mà tổng số thành viên của tụi mình hiện tại là tận 7 người. Thôi thì xin lỗi 3 người nhé, phải chịu khó bước ra ngoài hành lang đợi cho đến khi trò này kết thúc vậy."
"Hay là chơi trò Oẳn tù tì để phân chia đi."
Một trò chơi phân chia đội ngũ quen thuộc vốn được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau tùy thuộc vào từng vùng miền như 'Ngửa hay sấp' hoặc 'Zên-di-tô-ya'.
Cả hội ra sức lật qua lật lại lòng bàn tay một cách nhiệt tình cho đến khi xuất hiện cục diện phân chia rõ rệt '4 người sấp – 3 người ngửa'.
"Oẳn tù tì. Oẳn tù tì."
"Á, ra kết quả rồi nè."
"Tớ, Kyeong-won, Ha-yoon và Jin-hee sẽ là những người ở lại trong phòng. Còn Seon-ah, Deok-hoon với cô giáo thì xin mời bước ra ngoài giùm tụi em nhé."
"Xìuuu."
"Mấy cái đồ như điện thoại di động, máy nghe nhạc MP3 hay máy xem phim PMP – tóm lại là tất cả những món đồ công nghệ không mấy ăn nhập gì với hiện tượng tâm linh – thì làm ơn mang hết ra ngoài luôn đi nha. Dép guốc sục cũng cởi ra hết đi. Đi đứng mà phát ra tiếng động là hỏng hết bánh kẹo đấy."
"Đến mức đó luôn sao…"
"Đã làm thì phải làm cho thật triệt để chứ."
Dù sao thì đồ đạc bỏ ra ngoài cũng sẽ có ba người ngoài hành lang trông coi hộ rồi, nên không lo.
Chẳng mấy chốc, ba người bọn họ gom hết đống điện thoại di động tụi tôi đưa rồi lững thững bước ra ngoài, không quên buông vài lời cằn nhằn than vãn.
Bốn người chúng tôi còn lại ở trong phòng câu lạc bộ, mỗi người nhanh chóng tiến về một góc phòng để cố định vị trí.
"Ai tắt đèn đây?"
"Tớ đứng ngay gần công tắc nên để tớ tắt cho."
Trước câu hỏi của Kyeong-won, Ha-yoon – người đang đứng ở góc phòng ngay sát cửa ra vào – vừa lên tiếng đáp lời vừa đặt sẵn bàn tay lên bảng công tắc.
"Ok. Quy tắc trò chơi thì chắc hẳn ai ở đây cũng đều nắm rõ như lòng bàn tay rồi đúng không?"
Tôi đưa mắt nhìn quanh các thành viên trong phòng một lượt cuối cùng để dặn dò về lộ trình hành động kể từ giây phút này.
"Điều kiện của câu chuyện ma này nằm ở chỗ người chơi phải có ảo giác rằng trò chơi chắc chắn sẽ thành công. Thế nhưng tụi mình đều là những người đã biết trước chân tướng câu chuyện rồi. Vì vậy, để có thể dễ dàng tạo ra cái ảo giác đó, tụi mình sẽ đảo lộn thứ tự di chuyển một chút."
Nếu cứ thế mà lao vào chơi luôn trong khi ai nấy đều biết rõ mười mươi câu chuyện thì sẽ biết trước khi nào trò chơi kết thúc, thành ra mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển hết.
Chính vì thế, kế hoạch của tụi tôi là sau khi tắt đèn xong, cả hội sẽ thay phiên nhau đi vòng quanh phòng tầm 10 vòng. Từ góc phòng này di chuyển sang góc phòng tiếp theo, rồi từ đó lại nối đuôi nhau đi tiếp sang góc phòng kế tiếp, cứ thế xoay vòng liên tục.
Cho đến khi tôi gõ vào tường hai tiếng bóc bóc làm ám hiệu thì tất cả dừng lại, và trò chơi mới chính thức bắt đầu. Người đã bốc thăm ngẫu nhiên từ trước sẽ là người nổ phát súng đầu tiên.
"Sau khi tắt đèn, tụi mình cứ nương theo mép tường mà di chuyển liên tục nhé. Đi cho đến khi nào bản thân bị mất phương hướng hoàn toàn trong bóng đêm và không còn nhớ nổi mình đang đứng ở vị trí nào nữa thì thôi."
"Được rồi."
"Kể từ khoảnh khắc đó trở đi, cứ hễ bị ai chạm (touch) vào người là phải lập tức di chuyển sang ô bên cạnh theo đúng thứ tự."
Jin-hee, Ha-yoon và Kyeong-won đồng loạt gật đầu xác nhận khi đã đứng vững tại góc phòng của mình.
"Tốt lắm, bắt đầu thôi. Tắt đèn đi."
Tạch.
Ha-yoon dứt khoát tắt đèn, và không gian bên trong phòng câu lạc bộ ngay lập tức chìm vào một màn đêm đặc quánh đến mức giơ bàn tay ra trước mặt cũng chẳng thể nhìn thấy ngón nào.
Tất cả là nhờ vào công sức dán kín mít mọi kẽ hở rò rỉ ánh sáng bằng đống thùng các-tông của cả hội ban nãy.
Tích tắc, tích tắc.
Bầu không khí im phăng phắc bao trùm lấy phòng câu lạc bộ.
Chúng tôi bắt đầu chậm rãi nhấc từng bước chân, di chuyển dọc theo bờ tường.
Một bước, hai bước.
'... Căn phòng này rộng hơn mình tưởng đấy chứ.'
Có lẽ là do đèn đã tắt nên các giác quan của cơ thể bỗng chốc trở nên nhạy bén hơn hẳn chăng? Hay là do căn phòng này đã trải qua hai lần nâng cấp không gian rồi nên mới thành ra như vậy? Cảm giác như quãng đường mình bước đi kéo dài hơn hẳn so với ngày thường.
Giữa không gian tĩnh lặng, thỉnh thoảng chỉ vang lên tiếng ma sát khe khẽ của lớp tất chân quẹt trên mặt sàn gỗ.
Sau khi xoay quanh phòng vài ba vòng như thế, chẳng mấy chốc tôi đã hoàn toàn mất đi khái niệm về phương hướng và không tài nào biết nổi mình đang đứng ở góc nào nữa.
'Được rồi. Tầm này chắc là cũng đã xoay vòng đủ nhiều rồi đấy.'
Tôi quyết định gõ vào tường để ra hiệu bắt đầu trò chơi.
Cộc. Cộc.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều khựng lại. Trò chơi chính thức bắt đầu.
'Kẻ tiên phong đang bắt đầu di chuyển rồi sao?'
Căn phòng tối om như hũ nút trôi vào một khoảng lặng im lìm. Có vẻ như người đầu tiên đang di chuyển một cách vô cùng cẩn trọng và dè chừng, bởi vì tôi hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ một tiếng động nào phát ra cả.
Sột soạt.
Một luồng hơi người khẽ thoáng qua, kéo theo đó là tiếng bước chân của ai đó đang rón rén di chuyển một cách nhẹ nhàng như mèo lướt.
'…Đến lượt người thứ hai rồi.'
Dù chỉ đi chân đất bọc tất nhưng tiếng ma sát quẹt trên sàn gỗ vẫn vô tình lọt vào tai tôi một cách tương đối rõ ràng.
'Đi đứng kiểu bất cẩn để lộ tiếng động thế này thì trăm phần trăm là Jin-hee rồi chứ không sai đi đâu được.'
Người đầu tiên di chuyển một cách im hơi lặng tiếng hoàn hảo không một dấu vết kia chắc hẳn phải là Ha-yoon. Còn cái bước chân để lộ tiếng tất sột soạt dù chỉ một chút vào lúc này thì đích thị là Jin-hee rồi.
Cứ như thế, tiếng bước chân ấy có vẻ như đã di chuyển được một quãng khá dài, và ngay khi chạm đến góc phòng tiếp theo, kéo theo một luồng sinh khí sột soạt khẽ động, người thứ ba liền bắt đầu rục rịch chuyển mình.
'Chắc chắn là Kyeong-won rồi.'
Lại là những bước chân được cho là của Kyeong-won đang miệt mài di chuyển.
Vì đèn đã tắt tối thui nên người chơi vừa phải dùng tay sờ soạng lần mò theo mép tường vừa di chuyển, đâm ra tốc độ chắc chắn sẽ bị chậm đi rất nhiều. Chưa kể phòng câu lạc bộ này lại còn trải qua hai lần mở rộng diện tích nên không gian bên trong đã trở nên vô cùng rộng rãi. Khoảng thời gian để di chuyển từ góc phòng này sang góc phòng kế tiếp tốn nhiều thì giờ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chẳng mấy chốc, từ trong bóng đêm ngay trước mặt tôi vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, rồi bỗng có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi một cái.
Chạm.
'Cuối cùng cũng đến lượt mình rồi.'
Dù đối phương không thể nhìn thấy nhưng tôi vẫn khẽ gật đầu một cái, rồi bắt đầu nhấc bước di chuyển sang ô tiếp theo.
'Theo đúng tiến trình thì góc phòng này đáng lẽ phải là vị trí ban đầu của Ha-yoon nhỉ.'
Ha-yoon là người xuất phát đầu tiên và tôi là người cuối cùng. Thế nhưng vì ngay từ đầu Ha-yoon đã di chuyển để chuyển dời vị trí rồi, nên góc phòng này hiện tại chắc chắn phải là một khoảng trống không có người đứng.
Nếu ví von theo bộ môn bóng chày thì tình cảnh hiện tại giống như tôi đang từ gò căn cứ số 3 để chạy một mạch quay trở về gò dĩa nhà (home) vậy.
Tôi vừa dùng tay vịn sát vào bờ tường vừa chậm rãi di chuyển hướng về phía góc phòng cuối cùng đó.
Sột soạt, sột soạt.
Một màn đêm dày đặc đến mức một ngón tay cũng chẳng nhìn thấy nổi. Dù bàn ghế với sofa đã được dọn dẹp gom hết vào giữa phòng rồi, nhưng nếu lỡ bước chệch ra khỏi lộ trình thì vẫn có nguy cơ va quệt như chơi. Tôi cố gắng nép mình sát rạt vào mép tường hết mức có thể, thận trọng tiến lên từng bước một để đảm bảo an toàn.
Theo cảm nhận khách quan của bản thân thì mình đã đi được một quãng đường tương đối dài rồi, chẳng lẽ vị trí đó vẫn còn ở xa đến thế sao? Giữa không gian tối tăm và tĩnh lặng, các giác quan bị đẩy lên mức nhạy cảm tột độ đâm ra hành trình di chuyển cứ có cảm giác như kéo dài vô tận.
Chạm.
Cuối cùng, bàn tay đang chìa ra sờ soạng lần mò của tôi đã chạm trúng vào một thứ gì đó.
Là bức tường.
Tôi đã thuận buồm xuôi gió đặt chân đến góc phòng tiếp theo mà không gặp phải bất kỳ sự cố nào.
'Hửm.'
Vì tò mò không biết có chuyện gì xảy ra hay không nên tôi đã thử giơ tay ra quờ quạng, sờ soạng khắp xung quanh xem sao, nhưng rốt cuộc thứ duy nhất phản hồi lại chỉ là hai bức tường chắn ngang giao nhau tạo thành một góc vuông vắn.
Đây hoàn toàn là một góc tường trống rỗng không có một bóng người.
'Quả nhiên là mấy cái trò đùa trẻ con đơn giản thế này thì làm sao mà gọi truyện ma hiện hình lên được cơ chứ……………'
Mà ngẫm lại thì cũng đúng thôi. Nếu chỉ bằng mấy cái trò nghịch ngợm của lũ học sinh cấp ba này mà truyện ma có thể dễ dàng thực thể hóa rồi xuất đầu lộ diện ra ngoài đời thực thì thế giới này đã chẳng thể nào vận hành một cách bình thường nổi từ lâu rồi.
Hoặc là Ma Vương tung truyện ma đến gieo rắc tai ương, hoặc là Hệ thống tự mình thu thập về. Chẳng lẽ mình bắt buộc phải ngồi im một chỗ để chờ đợi hai cái kịch bản đó xảy đến thôi sao?
'Haiz. Thấy tay thầy giáo dạy Hóa có vẻ như thích xài truyện ma kiểu gì thì xài nên mình mới cao hứng đú đớn thử nghiệm một phát xem sao, ai dè…'
Chẳng lẽ cứ thế này rồi kết thúc luôn à?
…Không ổn.
Cất công dốc hết tâm sức để bày biện ra một căn phòng tối hoàn hảo rồi chuẩn bị nghiêm chỉnh từ đầu đến cuối thế này, hay là mình thử rướn thêm một chút nữa xem sao nhỉ?
Cứ giữ nguyên đà này, nếu mình tự ý di chuyển tiếp sang ô kế tiếp luôn thì sao? Lúc đó chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?
'Chắc Ha-yoon sẽ giật mình một phen cho mà xem.'
…Mà khoan đã, liệu một đứa con gái như cô nàng thì có tồn tại cái gọi là cảm xúc 'giật mình hoảng sợ' hay không nữa kìa. Bất chợt trong lòng tôi dâng lên một niềm tò mò tột độ.
Bề ngoài lúc nào cô nàng cũng trưng ra cái vẻ mặt dửng dưng bình thản, điềm đạm, tốt tính, lại còn là một đứa trẻ trầm tính và vô cùng lễ phép nữa chứ. Thế nhưng thâm tâm bên trong cô nàng rốt cuộc đang ấp ủ những suy nghĩ gì thì tôi hoàn toàn chịu chết, không tài nào đoán định nổi.
Nếu mình cứ thế lao tới hù cho Ha-yoon giật mình một phát thì không biết cô nàng sẽ có phản ứng ra sao đây?
'Thử cái xem nào.'
Dù sao thì sau hơn một tháng trời cùng nhau sinh hoạt và tiếp xúc, dựa theo những gì tôi cảm nhận được về tính cách của Ha-yoon thì cô nàng có vẻ không phải là kiểu người sẽ nổi trận lôi đình vì mấy trò đùa này đâu.
Rón rén, rón rén.
Thế là tôi bắt đầu âm thầm, lặng lẽ lầm lũi tiến về phía vị trí của Ha-yoon trong màn đêm tịch mịch. Lần này hành động còn phải cẩn mật hơn hẳn so với lúc nãy gấp nhiều lần.
'Tuyệt đối không được phép để lộ ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhất.'
Dù đang đi chân đất bọc tất nhưng tôi vẫn dồn hết tâm tư và sự tập trung cao độ vào từng bước chân, đảm bảo ngay cả tiếng ma sát quẹt trên mặt sàn gỗ cũng bị triệt tiêu một cách hoàn hảo.
Tôi nín thở, thận trọng dịch chuyển được một quãng tương đối dài.
Chạm.
Bàn tay đang mọc xúc tu sờ soạng của tôi bỗng va phải một thứ gì đó lành lạnh và cứng ngắc.
'Lại là bức tường.'
Tôi lại đặt chân đến một góc tường trống không.
'…Cái quái gì thế này?'
Tôi nép chặt người vào góc phòng, giơ cả hai tay ra quờ quạng, sờ soạng khắp bốn bề xung quanh để kiểm tra. Quả nhiên đích thị là một góc tường. Đây chính là góc phòng tiếp theo ngay sát vị trí ban nãy của tôi.
Đáng lẽ ra đây phải là nơi Ha-yoon đang đứng chực chờ mới đúng. Thế nhưng ở đây lại hoàn toàn không có một bóng người.
Cớ sự này là sao? Đã xảy ra chuyện gì rồi?
'Chẳng lẽ cô nàng đã đánh hơi thấy điềm báo từ trước rồi sao?'
Dù tự tin là mình đã triệt tiêu tiếng động và di chuyển một cách vô cùng êm ái, nhưng có vẻ như cô nàng vẫn thính tai phát giác ra được, liền lặng lẽ né sang một bên để né đòn chứ gì.
'Đúng là tinh tường thật đấy.'
Mà ngẫm lại thì đúng là từ trước đến nay, Ha-yoon chưa bao giờ là kiểu người ngốc nghếch cả. Trái lại, cô nàng thuộc tuýp người luôn đứng từ trên cao nhìn xuống để thao túng và trêu đùa đối phương thì đúng hơn.
'Hừ, đã thế thì tớ chơi tới bến với cậu luôn.'
Máu ăn thua nổi lên, tôi lại tiếp tục thực hiện những bước đi ngang dọc theo bờ tường để tiến về phía ô tiếp theo. Cứ theo đà này thì trên quãng đường di chuyển kiểu gì mình cũng sẽ bắt gặp Ha-yoon, còn ở góc phòng kế tiếp chắc chắn sẽ là nơi Jin-hee đang đứng.
Sột soạt, sột soạt.
Tôi cứ thế lầm lũi bước đi kiểu cua bò một cách đầy âm hiểm trong màn đêm, hai tay không ngừng quờ quạng vung vẩy khắp nơi, và rồi chẳng mấy chốc bàn tay tôi đã va trúng vào một thứ gì đó.
'Bắt được cậu rồi nhé!'
Là bức tường. Tôi lại một lần nữa đặt chân đến một góc tường trống rỗng.
"......?"
Cứ cho là Ha-yoon đã nhanh chân lẹ mắt lách người đi trốn ở một xó xỉnh nào đó rồi đi, nhưng còn Jin-hee thì sao? Cô nàng biến đâu mất tiêu rồi?
Ủa, hay là cái kịch bản đó xảy ra rồi nhỉ. Ha-yoon cũng đang tự ý phá vỡ quy tắc để tiếp tục trò chơi giống hệt như tôi. Hiện tại, tụi tôi đang vô tình chơi trò đuổi bắt xoay vòng quanh các góc phòng với nhau trong bóng đêm.
'…Quả nhiên là In Ha-yoon. Không phải là một đối thủ dễ xơi chút nào.'
Được lắm! Đã thế thì tụi mình làm một trận đuổi bắt ra trò trong bóng đêm luôn đi nào!
Lúc này tôi chẳng thèm cất giấu tiếng bước chân làm gì nữa, nhanh chóng lướt đi thoăn thoắt dọc theo mép tường để tiến về phía góc phòng tiếp theo.
Và rồi chạm, lại là một góc tường trống không.
'Phải nhanh hơn nữa.'
Nếu tình cờ bị lật ngược thế cờ rồi để cho Kyeong-won – cái đứa đang bám đuôi ngay sát đằng sau tôi – bắt bài rồi vỗ vai hù cho một phát thì cái danh hiệu Chủ tịch câu lạc bộ này coi như vứt xó. Dù sao thì tôi cũng là đứa sống sót dựa vào mưu mẹo và cái đầu đầy sỏi cơ mà.
In Ha-yoon, để xem tớ có chạm được vào người cậu không nhé!
Thoăn thoắt, thoăn thoắt.
Tôi điên cuồng mò mẫm dọc theo bờ tường một cách đầy âm hiểm trong màn đêm đặc quánh.
Sờ soạng, sờ soạng.
Sờ soạng, sờ soạng.
Cứ như thế, tôi xoay hết góc phòng này sang góc phòng khác, rồi lại sang góc phòng kế tiếp.
Góc tường trống.
Góc tường trống.
Thoăn thoắt, thoăn thoắt.
Góc tường trống.
Thoăn thoắt.
Góc tường trống.
Thoăn thoắt.
Góc tường trống.
Thoăn thoắt.
Góc tường trống.
Chính vào khoảnh khắc đó, tôi mới bàng hoàng nhận ra có điều gì đó sai sai vô cùng kỳ quái, liền lặng lẽ cất tiếng gọi phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
"…Mấy đứa ơi?"
"…Này, mọi người ơi?"
"…Tụi mình dừng lại ở đây được rồi đấy. Ai đó bật đèn lên giùm tớ với."
"…Tớ bảo là dừng lại đi mà. Này, mấy đứa ơi?"
"In Ha-yoon. Lee Jin-hee. Lên tiếng trả lời tớ một câu xem nào."
"…Kyeong-won ơi? Kyeong-won à, trả lời tớ đi chứ. Kyeong-won?"
Đáp lại lời kêu gọi của tôi chỉ là một bầu không gian im lặng đến rợn người, hoàn toàn không có bất kỳ một tiếng hồi đáp nào vang lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn