Chương 46: Truyện ma thứ bảy: Bài kiểm tra kẻ tâm thần (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~47 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Bạch— bạch— bạch— bạch— Lại quay trở lại tầng cao nhất, nơi có căn hộ nằm ngay bên dưới sân thượng.
Tôi bước qua mớ dụng cụ dọn dẹp đang ngổn ngang để tiến ra phía hành lang. Định bụng sẽ dùng lại thang máy như lúc nãy, nhưng bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến tôi chột dạ: Có khi nào bản thân đã bị lộ rồi không?
'Nếu mụ ta cứ lảng vảng suốt ở tầng 1, chẳng phải sẽ biết được việc thang máy đang di chuyển sao?'
Bảng đèn LED hiển thị số tầng hiện tại của thang máy. Một kẻ cứ liên tục lượn lờ ở tầng 1 như cô giáo thì rất có thể đã kiểm tra nó.
'Để xem nào.'
Tôi rời khỏi hành lang, rẽ ngược trở lại phía lối đi của cầu thang thoát hiểm. Bên trong lối thoát hiểm tối om, chiếc đèn cảm ứng nhận diện được chuyển động của tôi liền bật sáng.
Cứ thế, tôi ghé mắt nhìn qua khe hở của các tầng chéo nhau xuống lối cầu thang sâu hun hút bên dưới. Giữa muôn vàn những bậc thang xếp chồng lên nhau, tôi chợt thấy ánh đèn cảm ứng của một tầng nào đó vừa mới bật sáng rồi lại vụt tắt.
'…Tầng 7?'
Có lẽ là khu vực xung quanh tầng 7, nơi có nhà của tôi. Chính là cô giáo.
Thay vì sử dụng thang máy, cô giáo đang lẳng lặng leo ngược lên bằng đường cầu thang thoát hiểm để chực sẵn trước cửa nhà tôi. Đèn cảm ứng vừa nãy nhận diện được mụ ta nên mới bật sáng, và giờ thì vừa mới tắt đi.
Tương tự, ánh đèn ở tầng cao nhất nơi tôi đang đứng cũng nhanh chóng vụt tắt ngay sau đó. Bóng tối lại một lần nữa bao trùm lấy tầm nhìn, chỉ còn lại những khe hở đen ngòm của các tầng chung cư.
Tôi đứng im lặng nhìn xuống, cái chiều cao sâu hoắm đột nhiên làm tôi hơi váng đầu nên đành phải quay mặt đi chỗ khác.
'…Giờ phải làm sao đây.'
Tôi thì đang ở tầng cao nhất của tòa nhà. Còn cô giáo thì đang mai phục ở tầng 7.
Nếu bây giờ tôi đi xuống bằng thang máy, cô giáo sẽ lập tức phát hiện ra và nhấn nút chặn ở tầng 7 để tóm gọn tôi ngay. Còn nếu chọn cách đi xuống bằng đường bộ, ánh đèn cảm ứng liên tục bật sáng chắc chắn sẽ đánh động mụ ta khi tôi mò xuống khoảng tầng 8.
Nên tính thế nào cho vẹn cả đôi đường đây?
[Trong căn nhà tối tăm, kẻ sát nhân đang lăm lăm con dao trên tay để truy tìm bạn. Bạn sẽ trốn ở đâu?] …Hãy tự tạo ra một vị trí và tình huống thuận lợi để lật ngược thế cờ nào.
'Tới rồi đấy.'
Cô giáo Jang Hwa-eun vừa giơ cao con dao vừa đăm chiêu suy nghĩ.
Nhìn vào những con số đang nhảy trên bảng LED hiển thị của thang máy. Rõ ràng vừa rồi nó còn ở tầng cao nhất, vậy mà giờ các con số đang chậm rãi dịch chuyển xuống.
Ting.
Thang máy hơi khựng lại một chút ở tầng 11 làm mụ ta có chút hoang mang, nhưng ngay sau đó nó lại tiếp tục đi xuống. Hwa-eun nhanh tay bấm nút gọi thang, sốt ruột chờ đợi chiếc cabin dừng lại ở tầng 7.
10, 9, 8.
Cứ ngoan ngoãn trốn biệt ở trong nhà có phải tốt hơn không, cớ sao thằng ranh đó lại đột ngột chạy lên tận sân thượng làm gì nhỉ? Nhưng mụ ta cũng chẳng buồn thắc mắc sâu xa làm gì. Đối với một kẻ có cảm xúc bị ức chế như mụ ta lúc này, điều quan trọng duy nhất là phải cho thằng nhóc Lee Joon dám cả gan trêu đùa mình một bài học nhớ đời.
'Tao sẽ giết mày.'
Bản thân vốn là một giáo viên, lý do vì sao mình lại lặn lội đến đây vào giữa đêm hôm khuya khoắt để giết học sinh của mình thì ký ức của mụ ta có chút mơ hồ, thế nhưng lúc này mụ ta lại đang cảm nhận được một luồng kích động kỳ lạ chạy dọc khắp cơ thể. Cứ như thể ngay từ đầu mụ ta đã là một kẻ thích tận hưởng những trò biến thái này vậy, một sự bạo ngược đang trỗi dậy mãnh liệt bên trong cơ thể.
Đó là sự bế tắc khi đã bước sang tuổi 34 mà vẫn chưa thể lấy được chồng. Đó là sự cô lập của các đồng nghiệp khi bọn họ rủ nhau lập hội đá cầu cho cán bộ giáo viên rồi tụ tập ăn uống riêng, chừa mỗi mụ ta ra. Đó còn là nỗi uất hận khi bản thân sinh ra trong một gia đình làm nghề đồng cốt nhưng vì thiếu căn số nên không thể kế thừa gia nghiệp, để rồi phải chật vật đi làm cái nghề gõ đầu trẻ đầy áp lực này.
Tại sao mình lại phải sống một cuộc đời đầy rẫy những áp lực và kìm nén như thế này chứ? Thường ngày, mụ ta vẫn hay đem những cảm xúc tiêu cực đó đi xả lên đầu những người xung quanh bằng bộ dạng tăng động, vồn vã của mình, nhưng riêng vào khoảnh khắc này thì không.
Tất cả những cảm xúc dồn nén, mãnh liệt đó giờ đây đang bùng nổ, nhắm thẳng vào Lee Joon — cậu học sinh kém mụ ta tận 17 tuổi.
'Mình muốn hành hạ nó!'
Mụ ta muốn được tận mắt chứng kiến thằng nhóc đang ở độ tuổi dậy thì vừa mới vỡ giọng kia phải khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp dưới chân một người phụ nữ trưởng thành như mụ ta. Mụ ta muốn bắt nó phải bò lổm ngổm bằng cả hai tay hai chân để mụ ta có thể thỏa sức giải tỏa mọi sự kìm nén trong lòng.
Nghĩ đến những viễn cảnh đó, Hwa-eun đưa lưỡi ra liếm láp lưỡi dao thái thịt một cách đầy thèm khát. Bản thân mụ ta thì đang tự huyễn hoặc mình bằng hình tượng của một kẻ sát nhân máu lạnh bước ra từ màn ảnh rộng. Thế nhưng trên thực tế, chiếc tất da chân trùm đầu đang bóp méo, co rúm khuôn mặt mụ ta lại, trông chẳng khác nào một danh hài hạng ba.
Ánh trăng rọi qua ô cửa sổ hành lang chung cư, soi rõ bóng dáng của mụ giáo viên đã biến chất thành một kẻ phản diện rẻ tiền.
[Ting~] Cuối cùng cũng đến tầng 7. Thang máy đã dừng lại.
Hwa-eun không thèm nấp một chỗ để né sự nhận diện của đèn cảm ứng nữa, mụ ta lập tức lao ra chặn ngay trước cửa thang máy để đón đầu Lee Joon.
'Rất vui được gặp lại nhé! Cô giáo đây! Cô lại đến thăm em rồi này!'
Sự kỳ vọng sục sôi khắp cơ thể, Hwa-eun run lên bần bật vì phấn khích, giơ cao con dao trong tay. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra.
Xoạt— Sầm sập!
Hwa-eun lao bổ vào trong với một nụ cười quái dị trên môi. Thế nhưng, không gian bên trong thang máy hoàn toàn trống rỗng. Chỉ có nút bấm tầng 1 do ai đó nhấn sẵn từ trước là đang sáng rực lên sắc đỏ.
'Nó đâu rồi?'
Vừa ngơ ngác nhìn quanh quất cái cabin chật hẹp, mụ ta bỗng chăng tai lên.
Bạch bạch bạch— Đúng lúc đó, có tiếng bước chân dồn dập phát ra từ phía cầu thang thoát hiểm đối diện.
"……!"
Hwa-eun lại hớt hải đuổi theo về hướng cầu thang. Ghé mắt nhìn xuống qua khe hở giữa các tầng, mụ ta thấy ánh đèn cảm ứng đang lần lượt bật sáng ở từng tầng một bên dưới. Có kẻ đang vội vã chạy thục mạng xuống cầu thang!
Hê hê.
Hê hê hê.
Chất Adrenaline hoàn toàn làm chủ toàn bộ cơ thể của bà cô già 34 tuổi Hwa-eun. Vì quá kích động nên mụ ta thậm chí còn không nhận ra mình đang chảy cả nước dãi, mụ ta điên cuồng lao xuống cầu thang với cảm giác của một thợ săn đang bám đuổi con mồi.
'Chạy trốn à! Lee Joon đang chạy trốn kìa!'
Một kẻ luôn khao khát được tham gia vào các câu lạc bộ thể thao đầy rẫy những nam sinh trung học đẹp trai như câu lạc bộ bóng rổ như mụ ta, bỗng dưng lại bị chỉ định làm giáo viên phụ trách cho một cái câu lạc bộ quái gở mang tên CLB Truyện ma, vốn dĩ mụ ta đã ôm cục tức trong lòng từ lâu rồi.
Mụ ta vội vàng đuổi theo dấu chân của Lee Joon, sải bước nhảy cóc một lúc hai, ba bậc thang lao xuống phía dưới.
"Hộc, hộc, hộc."
Tầng 4.
Tầng 3.
Tầng 2.
Ngay khi vừa lao xuống đến tầng 1, mụ ta chợt nghe thấy một âm thanh đầy bất lình xình vang lên: [Cửa đang đóng.]
"……!"
Vừa rẽ qua góc cua của tầng 2 để lao xuống tầng 1, mụ ta đã kịp nhìn thấy bóng dáng Lee Joon đang phi thẳng vào bên trong khoang cabin thang máy đang dần khép cửa.
"Đứng lại đó cho tao!"
Hwa-eun nhảy xổ xuống bậc thềm lao đến, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, cánh cửa thang máy đã đóng sầm lại trước mặt mụ ta.
Boong— [Thang máy đi lên.] Vù u u u—
"Hộc, hộc."
Phải đuổi theo thôi! Mụ ta lại cuống cuồng bấm nút rồi hùng hục lao ngược lên bằng đường bộ từ tầng 1. Thế nhưng thể lực của mụ ta lúc này đã tiêu hao quá nửa, làm sao có thể chạy đua được với tốc độ vận hành của máy móc cơ học cơ chứ.
'Thì ra ngay từ đầu mày đã tính toán như thế này rồi!'
Lee Joon đã chọn một vị trí ở lưng chừng tòa nhà, nhấn sẵn cả hai nút tầng 7 và tầng 1 rồi thả cho chiếc thang máy trống không đi xuống. Trong lúc Hwa-eun còn đang ngơ ngác đứng nhìn chiếc thang máy dừng lại ở tầng 7, cậu đã nhanh chân đi trước một bước, phóng thẳng xuống bằng đường cầu thang thoát hiểm. Và trong lúc hai người đang mải miết rượt đuổi nhau bằng đường bộ, chiếc thang máy trống không kia đã kịp thời tiếp đất xuống tầng 1 trước.
Thời gian được căn chỉnh chuẩn xác đến mức ngay khi cậu vừa đáp xuống tầng 1 thì cửa thang máy cũng vừa vặn mở ra để cậu bước vào.
Đây thực sự là một kế hoạch vô cùng suýt soát, chỉ cần lệch đi chừng 3 giây thôi là mọi thứ sẽ xôi hỏng bỏng không ngay lập tức, thế nhưng dù sao thì Lee Joon đã thực hiện nó một cách hoàn hảo.
'Không được! Đừng có vào nhà! Vào đây học tiếng Anh với cô nào!'
Với tâm trạng tuyệt vọng đến cùng cực, mụ ta quên cả việc mình đang thở không ra hơi, kiên trì leo lên đến tầng 7 trong tình trạng mồ hôi đầm đìa khắp người. Thế nhưng, đập vào mắt mụ ta lúc này chỉ là một khoảng hành lang chung cư tối om và im phăng phắc.
"Hộc, hộc."
Dĩ nhiên là thang máy đã lên tới nơi từ đời thuở nào rồi. Lee Joon chắc chắn cũng đã an tọa trốn biệt ở trong nhà.
'Muộn mất rồi.'
Vẻ mặt của Hwa-eun méo xệch đi như thể vừa đánh mất tờ vé số trúng giải độc đắc vậy. Mụ ta thút thít khóc lóc thảm thiết rồi lảo đảo bước đến trước cửa nhà Lee Joon.
Nấc nghẹn.
Cánh cửa chính đang khép chặt.
Chuyện này… sao chuyện này lại có thể xảy ra cơ chứ……
Rõ ràng đã tóm được đến nơi rồi… ngay trước đầu mũi rồi mà………………
Hức hức. Hức hức.
Vừa đứng trước cửa gạt nước mắt, Hwa-eun bỗng nhiên phát hiện ra một điều gì đó.
Cửa không khóa!
Nhìn thoáng qua thì có vẻ như cánh cửa chính đã được đóng lại. Thế nhưng có vẻ như trong lúc vội vã chạy vào nhà, cậu ta đã lỡ tay cài chốt lệch một chút, khiến cho khóa cửa điện tử vẫn rơi vào trạng thái nửa mở nửa đóng.
"A… a… a!"
Cảm giác như vừa được cứu rỗi từ cõi chết trở về, mụ ta run run nắm lấy tay vịn cửa với một niềm hoan hỉ tột độ. Chiếc chốt cửa đang cài hờ phát ra một tiếng tạch khô khốc rồi bung ra.
Cửa mở rồi!
A ha ha. Ú hi hi. Ú he he. Ứ he he.
Khoác trên mình chiếc áo măng tô, đầu trùm tất da chân, Hwa-eun bật cười một cách âm hiểm và nhớp nhúa như mấy nhân vật trong truyện tranh. Trông mụ ta lúc này không khác gì một tên ác đảng phản diện bước ra từ mấy bộ phim hoạt hình.
Ú hi, ú hi, ú hi hi.
Vừa cười một cách đần độn vừa khẽ khàng đẩy nhẹ cánh cửa chính ra, Hwa-eun cứ thế bước vào— Bốp!
Rầm rầm.
Ngay lập tức, mụ ta bị Lee Joon — kẻ đã phục kích sẵn ngay sau cánh cửa — tặng cho một cú phang trời giáng bằng chảo rán vào thẳng giữa đầu, khiến mụ ta ngã nhào ra đất nện xuống sàn nhà.
"Cô giáo."
Khi mụ ta lờ mờ ngẩng đầu lên thì thấy mình đang ở ngoài hành lang chung cư. Bóng dáng của Lee Joon đang đứng lù lù trước mặt, tay lăm lăm chính con dao của mụ ta lọt vào tầm nhìn đang quay cuồng của Hwa-eun.
"Cô đến nhà em có việc gì thế ạ?"
"…Joon đấy hả em?"
Hwa-eun vờ vịt ngơ ngác hỏi lại.
"Đây là đâu thế này?"
Thế nhưng câu trả lời đáp lại mụ ta lại lạnh rợn tóc gáy.
"Cô lại còn phải hỏi câu đấy à?"
Hwa-eun làm như mình hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, tiếp tục ngước lên hỏi cậu thiếu niên trước mặt:
"Em… cái đó là dao… phải không?"
"Vâng."
"Sao em lại cầm cái thứ nguy hiểm như thế đi lung tung vậy? Bỏ nó xuống đi em."
"Cái này là của cô mà, cô không nhớ gì sao?"
"Của cô?"
Hwa-eun vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác hỏi vặn lại, nhưng trong thâm tâm thì bộ não mụ ta đang hoạt động hết công suất để tính toán. Dĩ nhiên là mụ ta nhớ chứ. Đã vài lần mụ ta rơi vào trạng thái như bị ma xui quỷ khiến rồi đi làm mấy trò quái dị như thế này rồi. Cứ mỗi khi trở lại trạng thái bình thường là mụ ta lại quên sạch sành sanh.
Thế nhưng có lẽ là do hiện tại mụ ta vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái bị mê hoặc nên ký ức vẫn còn vô cùng rõ ràng. Nghĩ bụng mớ lý do này thừa sức để lừa phỉnh thằng ranh con, mụ ta liền tằng hắng giọng để lấy lại tông giọng thường ngày:
"Sao cô lại ở đây thế này nhỉ? Ôi chuỗi."
Hwa-eun định chống tay nhỏm người dậy liền bị Lee Joon lạnh lùng chặn lại.
"Ngồi im đấy. Nếu cô không muốn ăn dao."
"Em…"
Mụ ta cắn chặt môi, trừng mắt lườm cậu học sinh của mình.
"Em định giở trò gì với giáo viên của mình đấy hả?"
"Cô chỉ cần trả lời thật lòng những gì em hỏi là được."
"……."
"Em hỏi cô là tự dưng nửa đêm nửa hôm cô mò đến nhà em làm gì? Không trả lời là dao cắm vào người đấy."
Chỉ là hù dọa thôi. Thằng nhóc Lee Joon mà mụ ta biết hoàn toàn không phải là đứa có gan làm ra loại chuyện đó. Dù bản thân chưa từng nói chuyện sâu sắc với cậu bao giờ, nhưng ngoài việc đứng ra điều hành cái câu lạc bộ truyện ma quái gở kia ra thì cả ngoại hình lẫn tính cách của cậu đều là một học sinh hoàn toàn bình thường và ngoan ngoãn.
Hwa-eun thầm đánh giá Lee Joon trong đầu như vậy rồi lại cất giọng hỏi tiếp:
"Đừng có đùa giỡn nữa, đỡ cô dậy chút được không em? Nha?"
Mụ ta cố tình kéo dài giọng điệu một cách đầy nhớp nhúa và lả lơi.
"Ôi, đầu cô váng vất quá… nha? Mau lên… đỡ cô dậy một tay được không em?"
Nói đoạn, mụ ta chủ động vươn tay về phía Lee Joon như một lời mời gọi.
"Mau lên nào, Joon à… nha em?"
Mụ ta đang cố tình đem mớ kỹ nghệ ứng xử lão luyện của một kẻ đã bươn chải ngoài xã hội ra để đối phó với cậu. Nghĩ bụng trò này đem đi đối phó với một thằng nhóc cấp ba thì dễ như trở bàn tay.
"Nào, Joon à… mau lên em."
Xoẹt— Nhói!
"Á!"
Lee Joon lạnh lùng vung dao rạch một đường nhỏ ngay trên mu bàn tay đang vươn ra của Hwa-eun.
"Đau, đau quá đấy."
Một giọt máu tươi đỏ hỏn rỉ ra, mang lại cảm giác đau nhói nơi đầu ngón tay mụ ta.
"E… em làm cái trò gì thế hả."
"Ăn nói cho hẳn hoi vào."
"……!"
Khác rồi. Bầu không khí xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Không, không chỉ có bầu không khí thôi đâu. Cả cái cảm giác tâm thần quái dị từng chi phối mụ ta từ nãy đến giờ cũng đã biến mất.
Tình thế hiện tại hoàn toàn không đơn giản chỉ là mụ ta bị tước mất hung khí. Từ mối quan hệ động lực học tâm lý, cho đến diễn biến của tình huống và bầu không khí xung quanh, tất cả đã đảo chiều một cách ngoạn mục ngay khoảnh khắc Lee Joon đưa ra những hành động ngược lại với các câu hỏi trong bài trắc nghiệm rồi hoàn tất màn phản công của mình.
Giờ đây, nạn nhân chính là Hwa-eun.
"Joo… Joon à?"
"Quỳ xuống."
"V… vâng."
Trước thứ áp lực vô hình không thể cưỡng lại được kia, Hwa-eun líu ríu vội vàng quỳ rạp xuống trước mặt cậu học sinh của mình.
"Trả lời đi. Đến đây làm gì?"
"Chuyện… chuyện đó là."
Hwa-eun lúng túng ra mặt. Dù có hơi nhục nhã nhưng mụ ta vẫn cố gắng vớt vát chút kỹ nghệ ứng xử của mình một lần cuối:
"Tự dưng cô thấy nhớ em quá nên……………"
"Còn nói nhăng nói cuội một câu nữa là tao đâm thật đấy."
"……!"
Lee Joon lạnh lùng giơ cao con dao lên. Một giọt mồ hôi hột lăn dài trên trán của Hwa-eun.
"Chuyện… chuyện đó là……………"
"……."
"C… cô biết rồi, lý do cô đến đây… t… tự dưng trong lòng cô xuất hiện một cái điềm báo mãnh liệt rằng mình phải đến đây cho bằng được……………"
"Điềm báo?"
"Vâng……………"
"Điềm báo kiểu gì?"
"Nó… nó……………"
Hwa-eun vừa đưa tay giữ chặt lấy cổ tay đang run bần bật của mình vừa khai nhận toàn bộ sự thật:
"Tự dưng trong lòng cô xuất hiện một thứ cảm giác vô cùng mãnh liệt… không thể nào cưỡng lại được………………"
"Tự dưng?"
"Vâng, vâng."
"Nực cười thật đấy."
Lee Joon đứng im lặng, ngón tay xoay xoay con dao một cách đầy nguy hiểm. Hwa-eun nuốt nước bọt cái ực, khép nép quỳ gối chịu trận trước mặt cậu.
Như thể vừa sực nhớ ra điều gì đó, Lee Joon khẽ ồ lên một tiếng rồi cất tiếng hỏi:
"Cô giáo này, hình như hồi trước cô từng giáp mặt em một lần trong nhà vệ sinh rồi đúng không?"
"Nh… nhà vệ sinh ạ?"
"Giấy vệ sinh màu đỏ, giấy vệ sinh màu xanh. Cô vừa lẩm bẩm mấy lời quái dị đó vừa bò lổm ngổm bằng bốn chân còn gì. Không nhớ à?"
Hwa-eun vắt óc cố gắng nhớ lại. Nghĩ kỹ lại thì hình như đúng là mụ ta từng có một ký ức như vậy thật.
"V… vâng… cô nhớ rồi… lúc đó là ở trong nhà vệ sinh nam đúng không em."
"Đúng vậy. Lúc đó sao cô lại làm thế?"
Sao lúc đó mình lại làm thế nhỉ? Mụ ta cố gắng vận dụng bộ não để suy nghĩ nhưng hoàn toàn không có chút ký ức nào về lý do cả.
"Cô cũng không rõ nữa, không biết vì sao lúc đó mình lại làm vậy……………"
"Được rồi. Chuyện cũng lâu rồi nên cô không nhớ cũng là điều dễ hiểu. Thế giờ em hỏi chuyện ngày hôm qua nhé."
"Chuyện… chuyện ngày hôm qua……………"
"Chiều hôm qua, trong lúc đang làm nhiệm vụ giám sát ở phòng tự học, cô đã mò đến tận trước cửa phòng sinh hoạt câu lạc bộ của tụi em rồi cứ đứng im lìm ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ đúng không? Có nhớ không?"
"V… vâng… cô nhớ chứ."
Để tránh làm phật lòng Lee Joon, Hwa-eun vừa khúm núm vừa vội vã gật đầu lia lịa. Tình thế hiện tại buộc mụ ta phải thành thật khai báo mà thôi.
"Thế chuyện đó là sao? Mới ngày hôm qua thôi chắc cô phải nhớ lý do chứ?"
Mụ ta không nhớ. Mụ ta nhớ bản thân mình có làm việc đó, nhưng hoàn toàn không biết nguyên do vì sao. Đầu trùm tất da chân, Hwa-eun mồ hôi vã ra như tắm, chật vật mãi mới nặn ra được một câu trả lời:
"Ch… chuyện đó cũng là do tự dưng cô thấy có một cái điềm báo mãnh liệt thúc giục mình phải làm như vậy……………"
Một ánh mắt sắc lẹm như dao cạo phóng thẳng về phía mụ ta.
"Cô giáo này, hình như trước đây cô từng bảo nhà cô có truyền thống làm nghề đồng cốt đúng không?"
"Vâng."
Mụ ta nhớ mình từng giới thiệu chuyện này trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ đầu tiên.
"Có lẽ chuyện này có liên quan đến cái đó đấy nhỉ?"
"……."
"Mấy kiểu người bị ma quỷ nhập xác rồi đi làm mấy trò quái dị ấy. Em thấy trường hợp của cô trông cũng na ná như vậy đấy."
"V… vậy sao em."
"Ừ."
"……."
"Sao không trả lời đi? Nói thử xem nào."
"N… nói cái gì cơ em?"
"Em bảo là mấy kiểu người bị ma quỷ nhập xác rồi đi làm mấy trò quái dị ấy, trường hợp của cô trông cũng na ná như thế còn gì."
"Vâng, vâng. Đúng là vậy rồi… Quả thực là rất giống ạ."
Hwa-eun vội vàng gật đầu lia lịa như tế sao. Thế nhưng có vẻ như đây hoàn toàn không phải là câu trả lời mà Lee Joon mong muốn, cậu lại tiếp tục trừng mắt nhìn mụ ta một cách đầy lạnh lùng:
"Mẹ kiếp, sao đầu óc cô chậm tiêu thế nhỉ? Đã bảo là nhà làm nghề đồng cốt rồi cơ mà. Cô phải biết đường dựa vào cái chi tiết đó để tự giải thích cho mấy cái hành vi quái đản của mình đi chứ."
"À, vâng, vâng. Thì ra ý em là vậy."
Hwa-eun cuống cuồng quờ quạng hai tay để bắt đầu giải thích:
"Nh… nhà cô đúng là có truyền thống làm nghề đó thật… th… thế nhưng cô hoàn toàn không có chút căn số nào cả… nên mới phải đi làm cái nghề giáo viên công chức này để kiếm cơm qua ngày……………"
Mụ ta vừa khoa chân múa tay một cách đầy cường điệu vừa cố gắng đem hết những gì mình biết ra để giãi bày:
"C… cô thực sự không am hiểu mấy chuyện tâm linh đó đâu. Hồi nhỏ có được học một chút nhưng vì gia đình thấy không có năng khiếu nên đã bỏ cuộc từ lâu rồi………………"
"Được rồi. Sang câu hỏi tiếp theo. Mấy cái hành động quái dị mà cô vừa làm lúc nãy ấy. Những lúc tỉnh táo cô có nhớ gì không?"
"Nh… những lúc tỉnh táo cô hoàn toàn không nhớ gì cả… chỉ có cảm giác như mình vừa mới trải qua một cơn mơ màng mà thôi…"
"Thế thì việc hiện tại cô vẫn đang nhớ như in mọi chuyện chứng tỏ cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo đâu đúng không?"
"……!"
Hwa-eun mặt cắt không còn một giọt máu, cuống cuồng ra sức thanh minh:
"Không phải đâu! Hiện tại cô đang vô cùng tỉnh táo mà!"
"Nói dối."
"……."
"Nhìn một cái là em biết ngay."
'Sao nó lại biết được nhỉ?'
Hwa-eun giật bắn mình kinh hãi.
"Em nói cho cô biết, em chỉ bỏ qua cho cô nốt lần này thôi đấy nhé. Còn dám mở mồm ra nói dối một lần nữa thì…… cô biết hậu quả rồi đấy?"
"Vâng, vâng."
Sự thực đúng là như vậy. Hwa-eun hiện tại vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự thao túng của truyện ma. Ngay cả trong lúc đang quỳ gối chịu nhục như thế này, mụ ta vẫn đang âm thầm dáo dác tìm kiếm cơ hội để lật ngược thế cờ. Dĩ nhiên là Lee Joon biết được điều đó chẳng qua là vì trên bảng hiển thị của hệ thống vẫn chưa xuất hiện thông báo đã trừ khử được truyện ma mà thôi, tất cả chỉ là suy đoán của cậu.
Ngay sau đó, một câu hỏi khác lại được đưa ra.
"Giữa đêm hôm khuya khoắt lại ăn mặc cái kiểu quái dị này rồi còn thủ sẵn cả dao trong người để đi ra ngoài, trong nhà cô không có ai thấy bất thường à?"
"C… cô sống một mình……………"
"Hóa ra là cô giáo đang ở trọ một mình à."
"Vâng."
"Thế cái lúc cô đưa mấy tờ trắc nghiệm tâm lý cho tụi em ở phòng câu lạc bộ ấy. Lúc đó cô có tỉnh táo không?"
"L… lúc đó cô hoàn toàn tỉnh táo thật mà."
"Thế cô bắt đầu cảm nhận được cái 'điềm báo mãnh liệt' thúc giục mình phải mò đến nhà em từ khi nào?"
"L… là sau khi cô ăn tối xong………………"
"Bữa tối cô ăn cái gì?"
"Gà rán……………"
"Gà rán của hãng nào? Loại gì?"
Vì quá căng thẳng nên bộ não của Hwa-eun có chút đình trệ, mụ ta phải vắt óc suy nghĩ một hồi mới nhớ ra được:
"G… gà rán Wow siêu tiết kiệm ạ."
"Thực đơn cụ thể."
"Một nửa gà truyền thống, một nửa gà sốt gia vị……………"
"Lại nói dối rồi."
"……!"
Khuôn mặt của Hwa-eun ẩn sau chiếc tất da chân bỗng chốc trở nên trắng bệch không một giọt máu.
"Chỗ đó là quán chuyên bán combo hai con gà cơ mà. Phải là một con gà truyền thống và một con gà sốt gia vị chứ."
Hwa-eun run rẩy bần bật như cầy sấy trước mặt cậu.
"C… cô không có ý định lừa em đâu, tại thường ngày người ta hay b… bảo là nửa nọ nửa kia… nên cô mới buột miệng nói vậy thôi……………"
"Ăn hết sạch chỗ đấy rồi à?"
"…Dạ?"
"Hai con gà ấy. Một mình cô xử hết sạch luôn rồi à?"
"……."
Khuôn mặt của Hwa-eun bỗng chốc đỏ bừng lên vì ngượng ngùng, mụ ta khẽ lý nhí đáp lại:
"……Vâng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn