Chương 7: Truyện ma thứ hai: Người phụ nữ cười (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~81 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Sáng ngày hôm sau.
Thậm chí trước cả khi mẹ vào gọi thức dậy, đôi mắt tôi đã tự động mở bừng ra. Có lẽ vì chuỗi những sự kiện kỳ dị liên tiếp xảy ra dạo gần đây đã vô tình khiến cho tinh thần tôi luôn rơi vào trạng thái căng thẳng, đề phòng. Nhưng nhờ vậy mà tôi đã đến trường từ rất sớm. Ngày hôm qua vì là lễ khai giảng nên chúng tôi phải tạm thời sử dụng phòng học được phân ban ở tầng trên, còn hôm nay, có vẻ như việc chia lớp đã hoàn tất nên tôi được hướng dẫn bước vào một lớp học nằm ngay tại tầng 1.
Trường Trung học phổ thông Nakseong.
Đây là một ngôi trường cấp ba hệ phổ thông trung học nằm tại quận Gwanak, thành phố Seoul, được thành lập và chính thức đi vào hoạt động từ năm 1984. Những anh chị khóa trên thuộc lứa học sinh tốt nghiệp khóa đầu tiên của trường giờ đây hầu hết cũng đã bước sang cái tuổi ngoài 50 và đang công tác tại khắp các lĩnh vực trong xã hội, thế nên nếu bảo đây là một ngôi trường có bề dày truyền thống thì cũng chẳng có gì là sai.
Theo những gì tôi nghe ngóng được, trường có một quỹ tư nhân đứng sau tài trợ nên được phân loại vào nhóm trường trung học phổ thông tư thục tự chủ (Jasa-go). Thế nhưng, không hiểu vì lý do quái quỷ gì mà trường lại luôn theo đuổi một phong cách vô cùng bình dân, thành ra từ chương trình giảng dạy cho đến bầu không khí học tập ở đây chẳng có chút khác biệt nào so với các ngôi trường công lập thông thường.
Tọa lạc tại một vị trí vô cùng đắc địa, ngay sát cạnh trường Đại học Quốc gia Seoul danh giá, đáng lẽ ra nhà trường phải biết lấy đó làm động lực để nỗ lực chuyển mình thành một ngôi trường chuyên trọng điểm chứ, vậy mà suốt hơn 30 năm đằng đẵng kể từ ngày thành lập, họ dường như chẳng thèm đoái hoài gì đến việc đó, khiến cho chất lượng đầu vào lẫn đầu ra của học sinh nơi đây cứ mãi dừng lại ở mức bình bình, xoàng xĩnh.
'Nhưng cũng nhờ cái sự bình bình đó mà một đứa có học lực tầm trung như mình mới có cơ hội đặt chân vào đây chứ.'
Ngồi lặng thinh một mình trên ghế, tôi bắt đầu lục lọi ký ức để phác họa lại cấu trúc sơ đồ của các tòa nhà trong trường. Tổng thể ngôi trường gồm ba dãy nhà lớn hợp thành một hình chữ "Đ" (ㄷ) vuông vức, ôm trọn lấy khu vực sân vận động nằm chính giữa — một lối kiến trúc vô cùng đơn giản. Lấy mốc nhìn từ cổng chính hướng vào, tòa nhà sừng sững ở ngay trung tâm chính là khu nhà hiệu bộ (bản quán).
Dãy nhà bên tay trái là khu nhà ăn tập thể, còn phía bên tay phải là tòa nhà phức hợp, nơi có nhà thi đấu thể thao kiêm luôn khán đài tổ chức các buổi lễ hội nghị của trường. Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ trông vô cùng bình thường, chẳng có lấy một điểm nào khả nghi.
Thế nhưng, dòng tin nhắn thông báo xuất hiện trong giai đoạn hướng dẫn (Tutorial) thì không thể sai được. Rõ ràng, có một "bí mật" động trời nào đó đang được chôn giấu ngay bên trong ngôi trường này……
'…Nhìn bề ngoài thì rõ ràng chỉ là một ngôi trường hết sức bình thường thôi mà.'
Dù nói là vậy, nhưng nếu xét theo hệ quy chiếu của riêng tôi thì nơi này đã sớm không còn hai chữ "bình thường" nữa rồi. Bởi vì ngay bên dưới nền đất của ngôi trường này, có một thực thể quái thú không rõ nguồn gốc mang danh "Ma vương" đang bị giam cầm và chôn vùi.
'Phù… Rốt cuộc thì mình phải bắt đầu lần mò manh mối từ cái ngóc ngách nào đây?'
Mấy cái khái niệm như bí mật ẩn giấu hay sự trỗi dậy của Ma vương đối với một đứa như tôi lúc này thực sự là một cái đích quá đỗi xa vời. Chính vì vậy, tôi tự nhủ trước hết cứ tập trung giải quyết dứt điểm những rắc rối hiển hiện ngay trước mắt cái đã. Mà chuyện cần phải đối mặt ngay lúc này, không gì khác chính là thông tin về nội dung truyện ma "Người phụ nữ cười" được cài cắm bên trong tờ phiếu hướng dẫn ngày hôm qua.
Cái hiện tượng mang danh truyện ma này, bằng cách này hay cách khác, chắc chắn sẽ có mối liên hệ mật thiết đến con đường sinh tồn mà tôi buộc phải dấn bước sau này.
'Mục tiêu của ngày hôm nay sẽ là điều tra và làm sáng tỏ mọi thông tin xoay quanh "Người phụ nữ cười" xuất hiện trong bản nội quy.'
Để hiện thực hóa điều đó, tôi cần phải nhanh chóng tìm ra một ai đó có khả năng ghi nhớ một cách chính xác từng câu chữ được biên soạn trong mục truyện ma về người phụ nữ cười ở tờ thông báo hôm qua. Thời gian càng trôi đi thì ký ức của đám học sinh về tờ giấy đó chắc chắn sẽ ngày một phai nhạt. Vì vậy, trong ngày hôm nay, tôi buộc phải tận dụng mọi cơ hội để bắt chuyện với càng nhiều đứa trong lớp càng tốt, nhằm dò hỏi xem liệu có đứa nào còn nhớ chút gì về bản nội quy đó hay không.
'Khốn nỗi, bản tính của mình từ trước đến nay vốn dĩ đâu phải là cái kiểu người thích vồn vã, lăng xăng đi kết giao bạn bè đâu chứ…….'
Bạn bè đối với tôi mà nói thì có cũng tốt, nhưng nếu cứ phải gồng mình lên để duy trì các mối quan hệ ấy thì chỉ chuốc lấy sự mệt mỏi vào thân mà thôi. Vậy mà giờ đây, cái số phận trớ trêu lại ép một kẻ như tôi phải bày ra cái bộ mặt vồ vập, cố làm một "hot boy ngoại giao" (Inssa) thế này đây……
Cứ ngồi một chỗ đắm chìm vào những suy nghĩ miên man ấy, ngay trước khi tiếng chuông báo vào lớp vang lên báo hiệu giờ đóng cửa, tôi chợt thấy bóng dáng của Yoon Seon-ah đang thở hồng hộc, vội vã đẩy cửa lao vào lớp học.
'Nhà ở ngay sát vách trường mà cũng phải vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết thế kia à.'
Trong đầu tôi bỗng dưng nảy ra một số liệu thống kê quái dị từng đọc được ở đâu đó: Nhà càng gần trường thì xác suất đi học muộn lại càng cao.
"Nào~ Cả lớp trật tự. Từng bạn ở phía trên lần lượt bước lên đây để bốc thăm phiếu cho thầy nhé."
Vừa nói dứt lời, thầy chủ nhiệm lớp tôi liền bật ra những tiếng cười "Hốt hốt hốt" đầy quái dị, đi kèm với đó là lối xưng hô cung kính, lịch sự một cách kỳ lạ. Thầy là một người đàn ông trung niên với cái bụng phệ đặc trưng, dù mới chỉ tiếp xúc với lũ học sinh chúng tôi được vỏn vẹn một ngày, thế nhưng thầy đã hoàn toàn làm chủ sân khấu, tự tin buông những lời trêu đùa theo đúng nhịp độ của riêng mình.
Trong lúc thầm cảm thán rằng khả năng ngoại giao và mức độ thân thiện của người đàn ông này đúng là không phải dạng vừa, tôi cũng bước lên phía bục giảng và rút cho mình một mảnh giấy.
'Để xem nào, số 26 sao?'
Con số ghi trên mảnh giấy này chính là vị trí chỗ ngồi mới và cũng là thứ quyết định người bạn cùng bàn của tôi sau này. Đối chiếu với sơ đồ vị trí chỗ ngồi được thầy chủ nhiệm phác họa nhanh trên bảng đen, tôi bắt đầu đảo mắt tìm kiếm chiếc bàn học có dán con số 26.
Mang theo một tâm trạng vô cùng háo hức xen lẫn chút hồi hộp với hy vọng biết đâu mình lại được xếp ngồi chung với một bạn nữ xinh xắn nào đó, tôi thong thả di chuyển về phía dãy bàn sát cửa sổ, thế nhưng đập vào mắt tôi lúc này lại là một cậu chàng với thân hình hộ pháp như một ngọn núi đang vị tọa sẵn ở đó.
"Phù úù… Phù úù……."
Thân hình của cậu ta sồ sề, béo tốt đến mức dường như chỉ riêng việc hít thở thôi cũng đã là một nhiệm vụ vô cùng nhọc nhằn và tốn sức rồi. Cậu ta đeo một cặp kính cận dày cộp, hai tay đang loay hoay mân mê sợi dây tai nghe của mình.
'Trông quen quen, hình như mình đã gặp ở đâu ngày hôm qua rồi thì phải.'
Nhanh chóng lục lọi lại ký ức, tôi lập tức sực nhớ ra đây chính là cậu chàng béo đã đồng hành cùng An Kyeong-won trên đường tan học ngày hôm qua, cả hai lúc đó còn ghé tai nhau bàn tán vô cùng xôm tụ chuyện gì đó.
"Chào cậu, rất vui được làm quen nhé. Sau này có gì mong được giúp đỡ nha." — Tôi chủ động mở lời.
"Phù úù… Rất vui được làm quen với thí chủ nà~~……"
Thôi xong, cái thằng này đích thị là một tên Otaku chính hiệu rồi.
Ting.
[Mức độ thấu hiểu đối với nhân vật Oh Deok-hoon đã tăng thêm 15 điểm.] Sau một hồi trò chuyện qua lại, tôi nhận ra cậu ta thực chất cũng không phải là một người xấu tính cho lắm.
Ngoại trừ cái tật xấu là cứ chốc chốc lại lén lút nhét mấy thanh sô-cô-la xuống dưới ngăn bàn rồi phát ra những tiếng "bụ-hịt" đầy kỳ quặc khi lén lút lôi ra gặm nhấm, cộng thêm việc cứ mỗi khi đến giờ nghỉ giải lao là lại lập tức đeo tai nghe vào để dán chặt mắt vào màn hình điện thoại xem mấy bộ anime lập dị ra, thì nhìn chung cậu ta vẫn khá là lành tính.
《 BẢNG TRẠNG THÁI 》 Họ và tên: Oh Deok-hoon Tuổi: 17 Thiên hướng:???
Năng lực đặc biệt:???
Thói tật:???
Mức độ thấu hiểu: 15/100 Tạm thời gác lại chuyện đó, tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề cần dò hỏi.
"Deok-hoon này, mình có chuyện này muốn hỏi cậu chút xíu."
"……?"
"Chẳng là cái tờ phiếu hướng dẫn của trường phát cho tụi mình ngày hôm qua rồi lập tức bị thu hồi lại ấy, cậu đã kịp đọc qua chưa?"
"... Rồi."
"Mình nghe loáng thoáng thấy bảo trong đó có ghi mấy cái điều khoản gì đó kỳ lạ lắm, cậu có còn nhớ nội dung của nó không?"
Cậu chàng vốn đang say sưa đắm chìm vào thế giới anime, vừa nghe thấy tôi bắt chuyện liền đưa tay tháo một bên tai nghe ra, ánh mắt lảng tránh, hướng về một khoảng không vô định nào đó ở ngay sát cạnh tôi rồi lầm bầm đáp: "À cái đó… Ý cậu là đang nói về mục Người phụ nữ cười phỏng……?"
Chắc là do xem quá nhiều phim hoạt hình Nhật Bản nên cái giọng điệu nói năng của cái thằng này sặc mùi văn phong dịch thuật của xứ Phù Tang. Định bụng lên tiếng chấn chỉnh lại chút xíu nhưng dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên hai đứa trò chuyện nên tôi đành nén cục tức xuống, khẽ gật đầu đồng tình: "Ừm, chính xác là cái đó đấy. Cậu còn nhớ nội dung không?"
Nghe vậy, Oh Deok-hoon bỗng bật ra những tiếng cười khúc khích đầy ẩn ý rồi mới từ tốn lên tiếng: "Nếu có vô tình chạm mặt Người phụ nữ cười, dứt khoát tuyệt đối không được làm ra vẻ quen biết hay bắt chuyện với người ta đâu đó nà~"
"Không được làm ra vẻ quen biết sao?"
"Dame (Không được đâu)."
Dame cái con khỉ, nói cái ngôn ngữ gì thế không biết.
"……Ngoài cái chi tiết đó ra thì cậu còn ấn tượng với từ ngữ nào khác nữa không?"
"Zenzen (Hoàn toàn không)."
Buông lại một câu ngắn gọn súc tích bằng tiếng Nhật xong, cậu ta liền nhanh tay nhét chiếc tai nghe trở lại lỗ tai rồi tiếp tục phát ra những tiếng thở phì phò, dồn toàn bộ sự chú ý vào bộ anime dang dở.
'Phù.'
Mục tiêu tiếp theo mà tôi nhắm đến chính là vị trí chỗ ngồi của Yoon Seon-ah. Người bạn cùng bàn của cô bạn là một cô nàng đeo kính cận đang chăm chú đọc sách, sở hữu một gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú trông chẳng khác gì một cô búp bê bằng sứ. Mái tóc đen dài óng ả buông xõa kết hợp cùng làn da trắng ngần không tì vết của cô bạn ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Có vẻ như do phải ngồi cạnh một người bạn mới còn xa lạ nên Yoon Seon-ah tỏ ra vô cùng gượng gạo, lóng ngóng, hai tay cứ mân mê cái hộp bút một cách vô tội vạ, thế nhưng vừa nhìn thấy bóng dáng tôi bước đến, gương mặt cô bạn lập tức rạng rỡ, lộ rõ vẻ mừng rỡ khôn xiết.
"Chào Seon-ah nhé. Hồi nãy mình thấy cậu suýt chút nữa là đi học muộn rồi đấy."
"A ha ha……" — Yoon Seon-ah cất tiếng trả lời, nụ cười lần này của cô bạn rõ ràng đã thêm phần tự nhiên và thoải mái hơn hẳn so với ngày hôm qua.
"Tại sáng nay bà nội gọi mình dậy hơi muộn một chút nên……."
"Cậu đang sinh sống cùng với bà nội thôi hả?"
"Ừm, đúng rồi."
Thế còn bố mẹ cô bạn đâu rồi nhỉ, xem ra hoàn cảnh gia đình của cô bạn này cũng tương đối phức tạp đây.
"Thế cậu đã kịp chào hỏi, làm quen với người bạn cùng bàn chưa?"
"Vẫn chưa nữa……"
Nghe thấy lời thú nhận của Yoon Seon-ah, cô nàng cùng bàn bấy lâu nay vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng khẽ liếc mắt sang nhìn tôi một cái, rồi lại thản nhiên dán chặt mắt vào trang sách với gương mặt không chút biểu cảm.
'Nhiệm vụ chính vẫn là phải dò hỏi thông tin về bản nội quy mới được.'
Sẵn tiện cơ hội này, tôi quyết định bao đồng một chút, chủ động bắt chuyện với người bạn cùng bàn của Yoon Seon-ah với hy vọng có thể giúp hai cô bạn này phá vỡ bầu không khí gượng gạo để mở lời với nhau: "Chào cậu, mình là Lee Joon."
Vừa nghe tôi giới thiệu xong, cô bạn ấy lập tức rời mắt khỏi trang sách, thẳng thắn nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nở một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng đáp lại: "Ừm, chào cậu. Mình là In Ha-yoon."
Mới ban nãy thôi cô bạn này còn trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền làm tôi cứ lo sốt vó lên rằng không biết liệu mình có bị ăn một quả bơ cay đắng vì cái tội "đã là một thằng phế vật (Jjinta) còn bày đặt chuyển sang bắt chuyện với gái xinh" hay không, thế nhưng hành động đáp lại bằng một nụ cười thân thiện này của cô bạn đã đánh tan mọi nỗi lo âu trong tôi.
Trái ngược hoàn toàn với một Yoon Seon-ah suốt ngày chỉ biết rụt rè, e thẹn với cái giọng nói lí nhí như muỗi kêu ngay bên cạnh, giọng nói của In Ha-yoon trong trẻo, thánh thót tựa như những viên ngọc quý đang lăn trên đĩa bạc, phát âm vô cùng tròn vành rõ chữ chẳng khác gì một cô nàng phát thanh viên chuyên nghiệp.
"Không biết cậu có còn nhớ cái tờ phiếu hướng dẫn được phát ngày hôm qua rồi lập tức bị nhà trường thu hồi lại không nhỉ?"
"Mình nhớ chứ. Nhưng có chuyện gì không cậu?"
"Chả là mình nghe bảo bên trong đó có cài cắm mấy cái dòng lưu ý quái dị lắm, không biết cậu có còn ấn tượng gì về nội dung đó không?"
"Nhớ chứ. Cậu muốn biết hả?"
"Ừm ừm, mình tò mò lắm. Cậu có thể chia sẻ lại cho mình được không?"
In Ha-yoon khẽ đưa một ngón tay thon dài lên chạm nhẹ vào bờ môi, bày ra một tư thế vô cùng thanh lịch như thể đang tập trung lục lọi lại trí nhớ. Một bàn tay trắng ngần, thanh tú, những ngón tay thon thả đi kèm với bộ móng được cắt tỉa vô cùng gọn gàng, ngăn nắp. Diện mạo ấy hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với bàn tay thô kệch, đầy vết chai sần vì chẳng thèm chăm chút của tôi, khiến tôi không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt ực một cái.
"Hình như nguyên văn của nó là:
'Trong trường hợp phát hiện một người phụ nữ có điệu cười kỳ quái xuất hiện bên trong khuôn viên nhà trường, hãy giả vờ như không nhìn thấy và tiếp tục hành động một cách tự nhiên cho đến khi người đó đi khuất' …… Đại loại là như vậy đấy."
"……!"
Mức độ ghi nhớ của cô bạn này chi tiết đến mức đáng kinh ngạc!
"Trời đất ơi… Nghe rợn cả tóc gáy luôn ấy, đúng không?"
"Đúng vậy thật."
Một lời cảnh báo sặc mùi rùng rợn, ma quái như thế mà lại được lồng ghép một cách vô cùng thản nhiên, bình dị ngay giữa đống quy định về đồng phục trường học và chiều dài tóc cơ chứ. Hiện tượng này thực sự ngoài hai chữ "quái dị" ra thì chẳng biết phải dùng từ ngữ nào để lột tả cho hết nữa.
"……."
Nhận thấy Yoon Seon-ah hoàn toàn bị gạt ra ngoài rìa cuộc đối thoại, ánh mắt cô bạn bỗng chốc trở nên bất an, đảo liên tục hết nhìn sang bên này lại ngó sang bên kia trông vô cùng tội nghiệp. Tôi liền khéo léo dịch chuyển tầm mắt rồi chủ động kéo cô bạn vào cuộc: "Seon-ah ơi, giờ nghỉ giải lao tiếp theo tụi mình cùng nhau xuống căng-tin trường dạo chơi một chút không?"
"Ừm. Đi chứ, nghe có vẻ vui đấy……." — Yoon Seon-ah khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Sau khi mở lời chào tạm biệt hai cô bạn, tôi lững thững quay trở về chỗ ngồi của mình.
'…Ở kiếp trước mình học ở một ngôi trường nam sinh nên làm gì có cái diễm phúc được tiếp xúc hay thân thiết với mấy bạn nữ đâu chứ, thật may là vừa rồi mình không bị nói vấp hay lắp bắp cái gì, hú vía.'
Năm xưa khi trường Trung học phổ thông Nakseong bị giải thể, ngôi trường mới mà tôi bị ép chuyển đến học thật không may lại là một ngôi trường thuần nam sinh. Ngồi vào ghế và chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, trong lòng tôi thầm cảm thán rằng môi trường học đường nam nữ học chung quả nhiên vẫn là chân ái của cuộc đời.
Tiết học kế tiếp là môn Tiếng Anh, nhưng nhìn chung buổi học diễn ra vô cùng tẻ nhạt, không có biến cố gì đặc biệt. Vì là buổi học đầu tiên nên thầy giáo chỉ yêu cầu từng học sinh đứng dậy tự giới thiệu bản thân bằng tên tiếng Anh mà thôi.
Và rồi giờ nghỉ giải lao tiếp theo cũng đã đến.
Đúng như lời hẹn từ trước, tôi chủ động đến kéo Yoon Seon-ah bước ra khỏi cửa lớp để hướng về phía căng-tin. Thực ra trong thâm tâm, tôi cũng định bụng nếu vô tình chạm ánh mắt với cô bạn cùng bàn In Ha-yoon thì sẽ mở lời rủ cô bạn cùng đi cho vui, thế nhưng cho đến tận lúc hai đứa chúng tôi đứng dậy bước đi, cô bạn vẫn cứ điềm nhiên, im lặng dán chặt mắt vào trang sách. Để lại chút nuối tiếc nho nhỏ ở sau lưng, tôi lẳng lặng đồng hành cùng Yoon Seon-ah sải bước về phía căng-tin.
Mãi cho đến khi hai đứa chuẩn bị đặt chân đến khu vực căng-tin, Yoon Seon-ah mới như sực nhớ ra chuyện gì đó, liền vội vàng lên tiếng: "A, chết rồi. Còn An Kyeong-won nữa cơ mà……."
"Ờ nhỉ, tí nữa thì quên mất."
Do đầu óc tôi bấy giờ đang bị bủa vây bởi mớ suy nghĩ hỗn độn về truyện ma và cơ chế sinh tồn của ngôi trường này nên đã hoàn toàn vô tâm quên khuấy đi mất cậu ta. Dẫu sao thì ngày hôm qua ba đứa cũng đã cùng nhau trốn lễ khai giảng, vừa rúc vào một góc trò chuyện vừa cười đùa vô cùng rôm rả và thiết lập mối quan hệ thân thiết rồi cơ mà, đáng lẽ ra chuyến đi căng-tin này phải rủ cậu ta đi cùng mới đúng.
Ở cái giai đoạn mà mối quan hệ bạn bè mới chỉ đang trong quá trình nhen nhóm, hình thành như thế này, nguyên tắc cốt lõi để tránh xảy ra những xích mích, rạn nứt không đáng có chính là phải luôn duy trì đầy đủ đội hình ban đầu, tuyệt đối không được để bất cứ một thành viên nào rơi vào cảnh bị cô lập hay bỏ rơi.
"Liệu cậu ấy có nghĩ là tụi mình cố tình cô lập rồi sinh ra hờn dỗi không ta?"
"Chắc là có chút chút đấy……"
Mà thôi, cái gã đó nhìn vẻ ngoài nho nhã, lịch thiệp chẳng khác gì một cậu công tử nhà giàu, biết đâu mấy cái món đồ ăn vặt rẻ tiền, bình dân được bày bán ở căng-tin trường lại chẳng hợp khẩu vị của cậu ta đâu. Tôi tự tìm lý do biện hộ để trấn an bản thân như vậy khi hai đứa chính thức đặt chân đến trước cửa căng-tin.
Khu vực căng-tin lúc này quả nhiên đang bị bủa vây bởi một hàng dài dằng dặc những học sinh đang rồng rắn xếp hàng.
"Cái kiểu này thì khéo chưa kịp ngó xem mặt mũi cái gói bánh ngọt nó ra làm sao là đã hết bố nó giờ nghỉ giải lao rồi chứ chẳng chơi."
"Đúng vậy thật……"
Thực ra, mục đích ban đầu của chuyến đi này chủ yếu là để tôi tranh thủ bồi đắp và gia tăng tình cảm với người bạn mới quen mà thôi, chứ bản thân cũng chẳng phải là đói khát gì cho cam, thành ra việc có mua được đồ ăn hay không đối với tôi cũng không quá quan trọng. Thế nhưng, khung cảnh trước mắt lúc này thực sự chẳng khác nào một bãi chiến trường hỗn loạn. Tiếng bàn tán xôn xao, buôn chuyện rôm rả của đám học sinh hòa lẫn với những tiếng gào thét thất thanh kiểu
'Cô ơi lấy cho cháu cái này với, lấy cho cháu cái kia, tính tiền cho cháu chỗ này cô ơi', cộng thêm cái dòng người chen chúc, đứa thì cố rướn người đi vào, đứa lại chật vật lách người đi ra đan xen vào nhau, tạo nên một mớ hỗn độn không ra thể thống gì.
Ngay trong cái khoảnh khắc hỗn loạn ấy, có mấy gã học sinh khóa trên trông có vẻ khá ngổ ngáo, bặm trợn đột ngột từ đâu lao đến, nhẫn tâm dùng lực đẩy mạnh hai đứa chúng tôi sang một bên để ngang nhiên chen hàng. Bị dính một cú đẩy bất ngờ, tôi loạng choạng mất thăng bằng và suýt chút nữa là đã ngã nhào ra đất, theo phản xạ tự nhiên của một kẻ đang cố tìm điểm tựa, tôi vội vã đưa tay ra chộp lấy bàn tay của Yoon Seon-ah để giữ vững trọng tâm cơ thể.
"……!"
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác mềm mại xen lẫn hơi ấm nồng nàn từ lòng bàn tay của Yoon Seon-ah bất ngờ truyền qua da thịt, khiến toàn bộ hệ thống dây thần kinh của tôi lập tức tỉnh táo hẳn ra.
'Vãi chưởng, thôi xong đời mình rồi…….'
"……!"
Yoon Seon-ah cũng lập tức trợn tròn đôi mắt, trưng ra một bộ mặt vô cùng kinh ngạc xen lẫn thảng thốt nhìn chằm chằm vào tôi. Thế nhưng trong cái hoàn cảnh ngặt nghèo lúc này, tôi thậm chí còn chẳng có nổi lấy một giây để mở lời thanh minh hay giải thích.
Giữa cái biển người đang chen lấn xô đẩy kia, hai đứa chúng tôi liên tục bị va quẹt, đẩy tới đẩy lui từ phía này sang phía khác và luôn trong tình trạng chực chờ ngã quỵ, thành ra tôi đành phải cắn răng tiếp tục nắm chặt lấy bàn tay của cô bạn, dùng lực kéo Yoon Seon-ah di chuyển theo mình để chật vật thoát khỏi đám đông.
Vượt qua được cái khu vực cửa vào rùng rợn như một mê cung ấy, hai đứa chúng tôi cũng tiện đà nương theo lực đẩy của đám đông mà lách người chen chân vào được bên trong khu vực bày bán đồ ăn của căng-tin, tình hình lúc này mới có chút khởi sắc, bớt ngột ngạt hơn phần nào.
"……."
"……"
Đứng trước quầy trưng bày các loại bánh kẹo, bàn tay của hai đứa lúc này đang rơi vào một trạng thái vô cùng gượng gạo: bảo là đang nắm chặt thì cũng không phải, mà bảo là đã buông hẳn ra thì lại càng sai, cứ hờ hững, lỏng lẻo đan xen vào nhau một cách đầy mập mờ.
"Phù, cái chỗ này đúng là loạn cào cào cả lên. Ngột ngạt kinh khủng, cậu thấy đúng không?" — Tôi cố tình bày ra một bộ mặt thản nhiên như chưa hề có cuộc chia ly để chủ động phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
"……."
Đáp lại lời tôi chỉ là sự im lặng tuyệt đối từ phía Yoon Seon-ah. Mặc cho không gian xung quanh vẫn đang vô cùng náo nhiệt và ồn ào, giữa hai đứa chúng tôi bấy giờ lại đang có một luồng giao thoa căng thẳng, ngượng ngùng ngầm chảy qua. Ngay sau đó, tôi cảm nhận được một lực khẽ rút nhẹ từ phía ngón tay của Yoon Seon-ah như muốn chủ động thu tay về, nhận biết được tín hiệu ấy, tôi cũng lập tức phối hợp buông lỏng bàn tay của mình ra.
Tôi vờ như đang bận rộn chú tâm vào việc lựa chọn món đồ ăn vặt, khẽ nghiêng đầu sang một bên để lén quan sát biểu cảm trên gương mặt của cô bạn. Một gương mặt căng cứng. Có chút gì đó nghiêm nghị, nghiêm túc. Đó rõ ràng là một khuôn mặt đang biểu lộ sự khó chịu và gượng ép thấy rõ.
'A, chết tiệt thật… Quả nhiên là xôi hỏng bỏng không rồi sao.'
Đến cái nước này rồi thì việc mở lời giải thích hay biện minh xem ra lại càng thêm phần khiên cưỡng và kỳ cục……
"Cậu đã lựa chọn được món nào muốn ăn chưa?"
"……."
Vẫn không có tiếng đáp lời.
"…Seon-ah ơi?"
Yoon Seon-ah khẽ cau mày lại một chút, ánh mắt cố tình lảng tránh sang hướng khác để không phải chạm nhìn tôi.
'…Cô bạn đang tỏ thái độ bực mình với mình đấy à?'
Trong mấy bộ phim điện ảnh lãng mạn, các cặp đôi nam thanh nữ tú thường hay trải qua đủ thứ sự cố trùng hợp quái dị trên đời để rồi chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi là đã có thể tự nhiên nắm tay nắm chân nhau bước đi rồi cơ mà. Phải chăng mấy cái viễn cảnh màu hồng đó thực sự chỉ có thể hiển hiện trong thế giới phim ảnh hư cấu mà thôi sao?
Xét theo lẽ thông thường, một gã đàn ông mới chỉ quen biết người ta được vỏn vẹn một ngày trời mà đã tùy tiện động tay động chân, nắm lấy tay con nhà người ta thì bị quy chụp là một tên biến thái khốn nạn (Byeongshin) cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.
'Khốn khổ thân tôi, cái đó thực sự là do một tai nạn vô ý thôi mà…….'
A, chết tiệt thật… Giờ mình phải mở lời thế nào để cứu vãn tình thế đây? Cái mạch tiến triển tình cảm của hai đứa vốn dĩ đang tiến triển vô cùng thuận lợi và tốt đẹp, vậy mà chỉ vì một cái sơ suất chết người vừa rồi…… Bản thân Yoon Seon-ah vốn dĩ đã là một người có lòng tự trọng thấp, lại thêm khoản vụng về trong việc thiết lập và xử lý các mối quan hệ xã hội, trong khi chính bản thân tôi cũng chẳng phải là kẻ có nhiều kinh nghiệm tình trường hay giỏi giao tiếp với phái nữ cho cam.
Đứng trước tình cảnh éo le này, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, bất lực không biết phải thu xếp làm sao cho vẹn toàn.
'Giá như vòng quay thời gian có thể lập tức tua ngược lại mốc 5 phút trước thì tốt biết bao nhiêu…….'
Ngay chính vào cái khoảnh khắc tuyệt vọng ấy. Từ khu vực phía cửa ra vào của căng-tin bỗng vang lên một tiếng hét "Á" vô cùng nhỏ của một bạn nữ nào đó.
"……?"
Tôi vốn dĩ đang cầm đại một gói bánh gạo mật ong trên tay và chuẩn bị tiến về phía quầy thu ngân để thanh toán tiền, nghe thấy tiếng động liền theo phản xạ tự nhiên quay ngoắt đầu lại nhìn về phía cửa ra vào, để rồi đập vào mắt tôi lúc này là bóng dáng của một người phụ nữ trung niên đang đứng lù lù ngay tại lối ra vào với một nụ cười tươi rói, ngoác tận mang tai trên môi.
"……."
"……."
Nhìn chăm chú vào người phụ nữ đó, lồng ngực tôi không khỏi giật nảy mình vì kinh hãi. Xét về vóc dáng hay trang phục, người này trông chẳng khác gì một người phụ nữ trung niên bình dân ở các khu phố thông thường, thế nhưng toàn bộ gương mặt của bà ta lại được phủ lên một lớp phấn trang điểm trắng bệch, dày cộp đến mức khiến người ta chẳng thể nào phân định nổi các đường nét ngũ quan trên khuôn mặt nữa.
Và điểm kinh dị nhất chính là đôi mắt cùng khuôn miệng của bà ta đang co kéo, xếch ngược lên thành một hình bán nguyệt hoàn hảo, rạch rộng ra tận hai bên mang tai, tạo nên một nụ cười rạng rỡ nhưng sặc mùi quái dị, ghê rợn. Đám học sinh xung quanh vừa trông thấy diện mạo của người phụ nữ này liền giật thót mình, có vài đứa thậm chí còn hét toáng lên vì kinh sợ.
"Cái gì vậy trời, làm hú hồn hà……入"
"Bác kia bị làm sao thế? Đừng có đứng lù lù chắn ngay giữa lối đi như thế chứ, tránh ra cho người khác đi xem nào."
"A, chết tiệt thật, lại còn chơi trò chặn đường nữa cơ đấy……"
Cái dòng người vốn dĩ đã vô cùng đông đúc và chật chội, đám học sinh đang chật vật tìm đường bước ra khỏi căng-tin bỗng nhiên bị khựng lại do va phải cơ thể bất động của người phụ nữ kia liền tỏ thái độ bực dọc, lớn tiếng cằn nhằn rồi tìm cách lách người né sang một bên. Trong cái khung cảnh hỗn độn đó, một vài bạn học sinh đang xếp hàng gần đó khi nhìn cận cảnh lớp hóa trang quái đản cùng nụ cười ghê rợn của bà ta cũng không kìm được mà bật ra những tiếng la hét nhỏ vì hoảng sợ.
Và rồi.
'Cơ mà cái người phụ nữ đó… Rốt cuộc là bà ta cao bao nhiêu mét vậy trời?'
Giữa cái bầu không khí náo loạn ấy, có vẻ như do mải mê chen lấn nên hầu như chưa có một ai nhận ra điểm bất thường này. Khu vực trước cửa căng-tin lúc này đang bị bủa vây bởi vô số học sinh chen chúc tạo nên một mớ hỗn độn. Vậy mà ngay trong cái hoàn cảnh đó, lý do vì sao tất cả mọi người dẫu có đang bận rộn đến mấy vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy khuôn mặt của bà ta để rồi bật ra những tiếng la hét hay buông lời chửi rủa.
Trong cái tình cảnh mà dẫu có là người đứng ngay sát cạnh bên cũng khó lòng phân định rõ ràng được diện mạo của nhau, khuôn mặt của người phụ nữ kia lại sừng sững nhô cao hơn hẳn một cái đầu so với lứa học sinh cấp ba vốn dĩ đã phát triển toàn diện về vóc dáng.
"Se… Seon-ah ơi……" — Theo bản năng tự nhiên, tôi vội vã cất tiếng tìm kiếm Yoon Seon-ah.
Có vẻ như chính Yoon Seon-ah cũng đã tận mắt nhìn thấy người phụ nữ quái dị kia. Cái bầu không khí gượng gạo, ngượng ngùng bao trùm giữa hai đứa chúng tôi mới cách đây vài giây bấy giờ đã hoàn toàn tan biến không còn một dấu vết, cô bạn với gương mặt cắt không còn một giọt máu, tái mét vì kinh hãi liền vội vàng nép chặt vào sát cạnh người tôi.
"V… Vâng……"
"C… Chúng ta phải làm sao bây giờ, cái thứ đó, cái đó… Chính là nó đúng không? Người phụ nữ cười……" — Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi lại có một hành động vô cùng ngớ ngẩn là quay sang hỏi ý kiến định đoạt từ phía Yoon Seon-ah.
"D… Dạ, đ… Đúng vậy rồi… Cậu ơi……" — Yoon Seon-ah run rẩy đáp lời, gương mặt cô bạn bấy giờ đã chuyển sang một màu xanh xao vì quá đỗi sợ hãi.
"Tụi mình… Cứ đứng yên ở đây xem sao đã nha……."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sự sợ hãi của Yoon Seon-ah, khẽ gật đầu đồng tình.
Nếu vô tình chạm mặt Người phụ nữ cười, hãy giả vờ như không nhìn thấy và tiếp tục hành động một cách tự nhiên.
Bản nội quy hướng dẫn của nhà trường rõ ràng đã biên soạn một quy tắc sinh tồn như vậy.
Xôn xao, xôn xao.
Cái dòng người đang điên cuồng dịch chuyển để tìm cách lách qua khu vực căng-tin bỗng chốc khựng lại, mọi ánh mắt bấy giờ đều đổ dồn và dán chặt vào bóng dáng của người phụ nữ trung niên đang nở một nụ cười tươi rói kia. Đám học sinh bắt đầu hạ thấp tông giọng, bàn tán xôn xao với vẻ mặt đầy lo âu và bất an: "Cái quái gì thế kia……."
"Bị điên hay sao thế không biết?"
"KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔNG PHẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢI ĐIÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊNNNNNNNNNNNNNNN đâuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!"
Ngay trong tích tắc ấy, người phụ nữ bỗng nhiên há miệng rộng ngoác, bật ra một tiếng gào thét chói tai, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, rồi đôi bàn tay bà ta bắt đầu vung vẩy, điên cuồng chém loạn xạ một vật dụng gì đó đang cầm trên tay sang hai bên với một tốc độ nhanh như chớp.
Vật đó, xem chừng chính là một con dao rọc giấy.
Mà đó lại không phải là loại dao rọc giấy thông thường mà đám học sinh vẫn hay dùng, mà là loại dao rọc giấy cỡ lớn chuyên dụng trong ngành công nghiệp. Nương theo từng quỹ đạo vung vẩy điên cuồng của lưỡi dao rọc giấy, phần cổ của những bạn học sinh xấu số vô tình di chuyển ngang qua phạm vi của người phụ nữ lập tức bị rạch nát, đứt lìa, cơ thể họ gập xuống tạo thành những góc độ vô cùng quái dị và kinh tởm, những tia máu đỏ thẫm bắn tung tóe khắp không gian.
"Khục… ặc ặc……"
"M… Mẹ ơi, cổ của con……"
Một khoảng không gian tĩnh lặng, chết chóc bao trùm trong giây lát. Và rồi.
"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ CỨU TÔI VỚI!"
"Úi mẹ ơi! Cứu mạng với! Có kẻ giết người!"
"Hộc… Ặc ặc! Thôi xong rồi! Có đứa điên giết người hàng loạt kìa!"
Đám học sinh bắt đầu gào thét thảm thiết, điên cuồng dẫm đạp lên nhau để tìm đường tháo chạy. Thế nhưng khu vực xung quanh căng-tin bấy giờ vốn dĩ đã rơi vào tình trạng quá tải, chật kín người không còn một khe hở. Những đứa học sinh đang cố sống cố chết tháo chạy hòa lẫn với dòng người đang xếp hàng tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, dẫm đạp lên nhau vô cùng kinh hoàng. Ngay tại vị trí trung tâm — lối ra vào của căng-tin, người phụ nữ kia vẫn đang điên cuồng vung vẩy lưỡi dao rọc giấy để thực hiện hành vi đồ sát.
"Khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà"
"ÁÁÁÁÁÁ CỨU MẠNG VỚI!"
"Hộc… Hộc! Tránh ra! Tránh đường ra xem nào!"
"Á! Chạy mau! Mau chạy đi!"
Tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một bóng dáng của khoảng năm sáu bạn học sinh đứng gần đó vừa bị Người phụ nữ cười rạch đứt cổ, cơ thể họ loạng choạng, mất đi toàn bộ sức lực rồi đổ gục xuống. Thế nhưng ngay cả hành động ngã xuống ấy của họ cũng không thể diễn ra một cách bình thường do mật độ học sinh bấy giờ quá đỗi dày đặc, khiến thi thể của họ cứ thế ngả nghiêng, tựa hẳn vào người của những đứa đứng ngay sát cạnh bên.
Một cậu bạn nam vô tình phải gánh lấy cái xác chết vừa đổ rụp vào người mình, chứng kiến cảnh tượng dòng máu tươi phun ra xối xả từ vết cắt ở cổ thi thể liền rơi vào trạng thái hoảng loạn, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
"Khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà."
Người phụ nữ liên tục bật ra những tiếng cười khúc khích điên dại, cánh tay bà ta vung vẩy với một thứ lực lượng và vận tốc kinh hoàng, vượt xa mọi giới hạn vật lý của một con người bình thường, biến khu vực cửa căng-tin thành một lò mổ đúng nghĩa.
"Ááááá, mẹ kiếp!"
"Hộc… Mẹ ơi!"
Do người phụ nữ kia đang chặn ngay tại lối ra vào để thực hiện hành vi giết người dã man, đám học sinh đang kẹt lại bên trong căng-tin như chúng tôi hoàn toàn bị cắt đứt đường lui, không cách nào thoát ra ngoài được, chỉ biết bất lực lùi dần về phía quầy thu ngân, rơi vào tình cảnh chẳng khác nào lũ chuột sa hũ nếp, chỉ biết nhớn nhác dáo dác nhìn quanh tìm kiếm cơ hội sống sót.
"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ—" Vút—
"Khục……"
"Khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà."
"Ááááá!"
Vút—
"Khò khò khò……"
"Se… Seon-ah ơi."
"Hộc… Hộc……." — Yoon Seon-ah bấy giờ vì quá đỗi sợ hãi nên lồng ngực phập phồng, liên tục thở dốc để lấy dưỡng khí.
Người phụ nữ vừa cười khà khà điên dại vừa điên cuồng gặt hái mạng sống của đám học sinh, bóng dáng của bà ta đang xuyên qua cái biển người lớp lớp kia để ngày một tiến lại gần vị trí của chúng tôi. Trong cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này mà hệ thống bắt tụi tôi phải giả vờ như không thấy gì rồi tiếp tục hành động một cách tự nhiên á?
'Bớt nói lời rác rưởi đi, mẹ kiếp!'
Bấy giờ, do nỗi sợ hãi tột độ bủa vây nên cả hai đứa chúng tôi đều đang rơi vào trạng thái bủn rủn chân tay, bả vai không ngừng run rẩy bần bật. Việc cố gồng mình lên để giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rõ ràng là một nhiệm vụ bất khả thi.
"Hít một hơi sâu nào!"
Tôi dứt khoát dùng lực đẩy mạnh Yoon Seon-ah tiến về phía quầy thu ngân. Cô bạn khẽ bật ra một tiếng hét nhỏ vì bất ngờ. Ngay lập tức, tôi quỳ rạp hai đầu gối xuống nền đất, hai bàn tay đan chặt vào nhau tạo thành một bệ đỡ vững chãi rồi hướng về phía Yoon Seon-ah để cô bạn đặt một bàn chân lên đó.
'Trèo. Qua. Ô. Cửa. Sổ. Kia. Mau. Lên.'
Yoon Seon-ah nhìn chăm chú vào khẩu hình miệng của tôi, khẽ giật mình một cái rồi như hiểu ra vấn đề, cô bạn lập tức dẫm mạnh lên bệ đỡ tạo bởi đôi bàn tay đan chặt của tôi, dồn lực leo qua quầy thu ngân rồi thở hồng hộc hướng về phía ô cửa sổ gần đó. Do lối ra vào duy nhất đã bị người phụ nữ quỷ dị kia phong tỏa hoàn toàn, con đường sống duy nhất còn sót lại bấy giờ chính là ô cửa sổ nằm ở góc đối diện hoàn toàn với cửa chính, ngăn cách bởi cái quầy thu ngân này. Lối thoát duy nhất chỉ có thể là nơi đó.
Tôi cũng nhanh chóng bám theo bước chân của Yoon Seon-ah, dùng lực dẫm lên mặt kính của quầy thu ngân để phóng mình nhảy qua. Vừa đáp xuống phía bên kia quầy, tôi chợt phát hiện ra bóng dáng của cô cô bán căng-tin đang ngồi thu rạp người vào một góc khuất, gương mặt tái mét, hai tay run rẩy cầm chiếc điện thoại để gọi điện báo cảnh sát: "A… Alo, cục cảnh sát đấy phải không ạ? Ở đây là khu căng-tin của trường Trung học phổ thông Nakseong ạ! Xin các anh làm ơn đến đây ngay lập tức với ạ!
Có án mạng, vụ án giết người hàng loạt ạ! Nhanh… Nhanh chân lên hộ cháu với, nhanh lên!"
Hai đứa chúng tôi nhanh chóng lướt qua vị trí ẩn nấp của cô cô bán hàng để hướng thẳng về phía ô cửa sổ. Ô cửa sổ này tọa lạc ở một vị trí có độ cao ngang tầm bờ vai của tôi. Dù có hơi cao một chút nhưng đối với một đứa con trai như tôi thì việc dùng hai tay đu bám rồi rướn người nhảy qua là điều hoàn toàn nằm trong tầm tay. Thế nhưng đối với một người có vóc dáng thấp bé, nhỏ nhắn như Yoon Seon-ah thì đây quả thực là một thử thách vô cùng gian nan.
Yoon Seon-ah thở hộc tốc, là người tiếp cận ô cửa sổ đầu tiên, thấy vậy, tôi lập tức lao đến, dùng hai tay ôm chặt lấy cơ thể cô bạn rồi dùng lực nhấc bổng lên để cô bạn có thể dễ dàng dùng hai tay bám vào bậu cửa sổ mà leo ra ngoài.
Sau một hồi chật vật, loay hoay leo trèo, cuối cùng Yoon Seon-ah cũng đã thuận lợi lọt qua ô cửa sổ để đáp xuống bãi đất bên ngoài, giờ là đến lượt tôi.
"J… Joon ơi……"
Vừa đáp xuống phía bên kia, Yoon Seon-ah đã lập tức quay ngoắt người lại, ánh mắt dán chặt vào tôi qua ô cửa sổ ngăn cách, vội vã thốt lên trong cơn hấp tấp: "Hồi nãy… Mình không có ý giận cậu đâu nghe chưa! Cậu biết mà đúng không…?"
Hóa ra cô bạn đang muốn nói về cái biểu cảm nghiêm nghị, khó chịu hồi nãy khi tôi vô tình nắm lấy bàn tay cô bạn sao. Tôi nhanh như cắt gật đầu ra hiệu đã hiểu, hai tay bám chặt vào bậu cửa sổ rồi dùng hết sức bình sinh nhún người bật nhảy lên cao. Dù đã cố sống cố chết giãy giụa, cố gắng vắt một chân lên bậu cửa để leo qua, thế nhưng thật đáng tiếc, thể lực của cái thân xác học sinh này lại có chút thiếu hụt, khiến tôi không thể hoàn thành động tác mà bị rơi rụp trở lại nền đất bên trong.
Phù úù, phù úù…….
Tôi cố gắng điều hòa lại nhịp thở để chuẩn bị cho cú bật nhảy tiếp theo, hai chân khuỵu xuống tạo tư thế lấy đà, thế nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy đôi mắt của Yoon Seon-ah ở phía bên kia cửa sổ bỗng trợn trừng lên một cách kinh hãi, rồi cô bạn điên cuồng hét lên những tiếng la thất thanh đầy tuyệt vọng: "J… Joon ơi……………………! Joon ơi! Joon ơi!! Không được đâu!! ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!"
"……?"
Tôi theo phản xạ tự nhiên quay đầu nhìn lại phía sau.
Người phụ nữ kia, dường như đã đánh hơi thấy mưu đồ trốn chạy của hai đứa chúng tôi.
Bà ta đột ngột tăng tốc độ di chuyển lên gấp 2 lần so với bình thường, điên cuồng dùng lực rẽ đôi cái biển người đang hỗn loạn kia, gương mặt vẫn vẹn nguyên cái nụ cười ngoác tận mang tai ghê rợn, lao thẳng về phía tôi với một vận tốc kinh hoàng.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm—
"Khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà khà!!!!!!!!"
Cảnh tượng tàn sát lúc nãy hóa ra chỉ là một trò đùa tiêu khiển của bà ta mà thôi.
Vút, vút, vút, khớp xương bả vai của người phụ nữ chuyển động điên cuồng với một vận tốc mắt thường không thể bắt kịp, lưỡi dao lướt đến đâu là phần đầu của đám học sinh lập tức bị chặt đứt lìa, bay tứ tung không trung chứ không còn đơn thuần là bị rạch cổ như trước nữa.
Người phụ nữ vừa cười khà khà điên dại vừa dùng một cú bật nhảy kinh hoàng để phóng mình bay qua quầy thu ngân, lao thẳng đến vị trí của tôi, toàn bộ quá trình bà ta tiếp cận rồi găm thẳng lưỡi dao rọc giấy vào giữa đầu tôi chỉ diễn ra vỏn vẹn trong vòng 1 giây ngắn ngủi.
"MÀY KHÔNG ĐƯỢC CHẠY TRỐNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN!!!!!!!!!"
Thanh dao rọc giấy công nghiệp sắc lẹm bổ đôi hộp sọ của tôi.
Toàn bộ nhãn giới lập tức chìm vào một màu tối tăm, tịch mịch.
[Hệ thống tiến hành tái khởi động lượt chơi từ Điểm lưu trữ.] [Đang tải dữ liệu (Loading)……]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn