Chương 47: Truyện ma thứ bảy: Bài kiểm tra kẻ tâm thần (6)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~32 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Không ngờ cô lại một mình xử hết sạch chỗ đấy đấy, thật không thể tin nổi."
"……."
"Đứng dậy."
Cuối cùng cũng chịu thả mình đi rồi sao!
Hwa-eun mừng rỡ, lật đật đứng phắt dậy.
"Ngồi xuống lại."
"……."
"Đứng dậy."
"V… vâng."
"Ngồi xuống."
"Hộc, hộc."
"Đứng dậy. Ngồi xuống. Đứng dậy. Ngồi xuống."
Ánh trăng rọi xuống hành lang chung cư một màu xanh xao vào giữa đêm khuya khoắt.
Cô giáo Jang Hwa-eun bắt đầu bài tập thể dục dưới sự điều khiển theo mệnh lệnh của cậu học sinh.
"Dừng lại. Quay ra sau."
"Vâng."
"Thực hiện chống đẩy 10 lần."
"B… bắt đầu thực hiện."
Mụ ta nằm sấp xuống, dốc hết sức bình sinh để rên rỉ rặn từng cái một, thế nhưng chống chưa quá hai cái thì người ngợm đã nằm im thin thít, chẳng thể nhúc nhích nổi thêm phân nào.
"Hộc, hộc."
"Cái gì vậy chứ. Thường ngày cô không tập tành gì sao?"
"……."
"Em nhớ không nhầm thì các giáo viên trong trường có lập một hội đá cầu để cùng nhau tập thể thao mà nhỉ."
"C… cô không được mọi người rủ rê tham gia………………"
Hwa-eun vẫn nằm sấp ra đất, vừa thở hồng hộc vừa lý nhí thanh minh.
Lee Joon thở dài một tiếng rồi lại kéo mụ ta đứng thẳng dậy.
"Đứng dậy lần nữa xem."
"Vâng."
"Thực hiện nhảy vung tay 50 lần."
"……!"
"Hô khẩu hiệu nhỏ thôi để tránh làm người dân thức giấc, và nhớ là không được đếm các số là bội số của 3. Bắt đầu."
"B… bắt đầu."
Bạch, bạch.
"Một, hai… bốn, năm… bảy, tám…"
"Ba mươi mốt… ba mươi ba……………"
"Sai rồi. Làm lại từ đầu."
"M… một, hai…"
Đã vậy, trên người Hwa-eun lại còn khoác chiếc áo măng tô quấn quanh kín mít.
Mồ hôi mụ ta đổ ra như tắm.
"N… năm mươi………………"
"Tốt rồi. Quay người lại đi."
"Vâng… hộc, hộc."
"Chừng này chắc cũng đủ để tiêu hết chỗ gà rán cô ăn lúc tối rồi đấy."
'Làm sao mà hết nổi cơ chứ', Hwa-eun thầm nghĩ trong bụng.
"Từ bây giờ cấm cô làm mấy cái trò vô bổ nữa, đi thẳng một mạch về nhà ngay lập tức. Bắt đầu."
"B… bắt đầu!"
Hwa-eun cuống cuồng vắt chân lên cổ chạy thục mạng xuống lối cầu thang thoát hiểm.
Rầm rập rầm rập.
Lee Joon đứng im lặng dõi mắt theo bóng dáng ấy.
Sau đó, cậu lẳng lặng bước vào trong nhà, đi ra phía ban công để xác nhận lại lần nữa hình bóng cô giáo đang hớt hải rời khỏi khu chung cư, bấy giờ cậu mới thở phào nhẹ nhõm một tiếng.
"Phùu."
Cùng lúc đó, một dòng thông báo hệ thống hiện ra ngay trước mắt Lee Joon.
Truyện ma cấp C - Bạn đã sống sót sau khi chạm trán với Bài kiểm tra kẻ tâm thần.
Bạn nhận được 10 điểm truyện ma.
Điểm truyện ma hiện tại: 136 Tại sao lại không xuất hiện dòng thông báo đã trừ khử được truyện ma nhỉ?
Đã hành cho mụ ta một trận ra bã như thế rồi, chẳng lẽ mụ ta vẫn còn đang trong trạng thái bị nhập xác sao?
Chẳng lẽ phải thẳng tay tát cho mụ ta mấy phát lật mặt giống như cách Ha-yoon từng làm mới được à, cậu bắt đầu cảm thấy hơi nhức đầu. Thế nhưng, bản thân cậu vừa mới phải sắm vai một kẻ tâm thần biến thái trong truyện ma vừa rồi nên cảm xúc có phần bị chai sạn và vô cảm đi ít nhiều.
Thôi thì đuổi được mụ ta đi là tốt rồi, nghĩ vậy cậu liền lắc đầu một cái cho tỉnh táo rồi vô lo vô nghĩ quay trở lại phòng ngủ, ngả lưng xuống giường.
Đêm hôm đó, cậu hoàn toàn quên mất một sự thật rằng, người nhận được bài kiểm tra từ cô giáo không phải chỉ có một mình cậu, mà vẫn còn một người nữa.
"Seon-ah ơi, có ai đến tìm cháu ngoài cửa kìa… Seon-ah ơi."
Giữa phòng khách tối om, bà nội đang cất tiếng gọi Seon-ah.
"Không có ai đâu ạ, bà nội ngủ đi thôi."
Do ban chiều vừa mới tốn không ít năng lượng để vui đùa cùng với Lee Joon ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ nên đã lâu lắm rồi Seon-ah mới có được một giấc ngủ sâu đến vậy. Cô vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa bước ra khỏi phòng.
"Có ai đến tìm cháu ngoài cửa kìa… có ai đến kìa…"
Bà nội vẫn nằm trên chiếc thảm sưởi điện ở phòng khách, miệng liên tục lẩm bẩm những lời vô nghĩa giống hệt nhau.
Seon-ah chăm chú quan sát kỹ thì nhận ra đầu của bà nội không hướng về phía cửa chính, mà lại đang quay về hướng ban công.
Đờ đẫn nhìn theo hướng chỉ tay của bà, Seon-ah tiến lại gần ban công rồi ngó đầu nhìn xuống bên dưới.
Quả nhiên đúng như lời bà nội nói, ở phía dưới có một bóng người đang đứng sừng sững.
Một chiếc áo măng tô.
Chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp xuống.
Khuôn mặt bị che kín mít bởi một chiếc tất da chân trùm đầu trông như một chiếc mặt nạ.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, yếu ớt của khu chung cư cũ kỹ, kẻ lạ mặt kia đang đứng lặng yên ở đó.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, kẻ lạ mặt liền giơ ngón tay lên chỉ thẳng về phía cô.
'Mụ ta đang đếm số tầng!'
Nhận ra mối đe dọa đang cận kề, Seon-ah lập tức thọc tay vào túi áo đồng phục, lôi ra một chiếc dao rọc giấy màu hồng rồi nhanh chóng quay trở lại phòng.
Kể từ sau cái ngày gã giáo chủ giáo phái tước đoạt đi cha mẹ cô, đồng thời khiến cho tinh thần của bà nội trở nên điên điên dại dại, cô đã hình thành nên một thói quen kỳ lạ như vậy.
Một chiếc dao rọc giấy màu hồng.
Seon-ah lúc nào cũng đem nó theo bên mình trong túi áo.
Giống như cái cách người ta hay bấm bút bi tạch tạch, xoắn tóc, hay bẻ khớp ngón tay để lấy lại sự bình tĩnh vậy.
Mỗi khi xuất hiện một cảm giác bất an vô cớ rằng có ai đó đang âm mưu tước đoạt đi một thứ gì đó của mình, Seon-ah lại lặng lẽ thọc tay vào túi áo để mân mê chiếc dao rọc giấy kia.
Chỉ cần làm như vậy, cõi lòng đang như thiêu như đốt vì lo âu của cô sẽ nhanh chóng dịu lại và trở nên bình thản đến lạ kỳ.
'Mình sẽ không để cho ai cướp đi bất cứ thứ gì nữa đâu.'
Dù tinh thần của bà nội lúc tỉnh lúc mê, thế nhưng bà chính là người thân duy nhất còn sót lại trên đời này của cô.
Là người mà cô vô cùng trân quý.
Chầm chậm.
Tiếng bước chân của kẻ lạ mặt lúc nãy đã lọt vào bên trong khu chung cư từ bao giờ, tiếng bước chân nện xuống hành lang ngày một gần hơn.
Khu chung cư cũ kỹ này hoàn toàn không có khả năng cách âm.
Âm thanh vang lên rõ mồn một như thể ngay trước mắt vậy.
Seon-ah từ từ tiến lại đứng nép mình sau cánh cửa chính, âm thầm chuẩn bị nghênh đón kẻ lạ mặt.
Đúng lúc đó, cô bất chợt nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân thông qua tấm gương cũ kỹ treo ở lối ra vào.
Một đứa trẻ chưa hết nọng sữa trên mặt, khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận đang nắm chặt chiếc dao rọc giấy trong tay.
'…Trông chẳng ra làm sao cả.'
So với đứa bạn cùng bàn Ha-yoon sở hữu một gương mặt trái xoan thanh tú với đường xương hàm thon gọn, cô luôn cảm thấy bản thân mình có phần mũm mĩm và sồ sề.
Không chỉ dừng lại ở ngoại hình.
Tâm lý của cô cũng có phần vặn vẹo, méo mó và lệch lạc hơn rất nhiều so với những cô bạn đồng trang lứa bình thường khác.
Tự nhủ rằng mọi chuyện xảy ra hoàn toàn không phải lỗi của mình, ánh mắt Seon-ah bừng bừng lên sát khí.
Những đứa con gái như Ha-yoon chắc chắn là sinh ra ở vạch đích, gia đình giàu có nên từ nhỏ muốn cái gì là được cái đó rồi.
Thìa vàng. Thìa vàng. Thìa đất. Thìa đất.
Seon-ah ôm hận trong lòng, đôi mắt rực lửa sương nhìn chằm chằm ra phía sau cánh cửa, nơi kẻ lạ mặt vừa mới mò tới và đang định giơ tay gõ cửa vờ vịt hỏi mượn nhà vệ sinh.
Cộc. Cộc. Cộc.
"Xin lỗi, tôi đang có việc gấp nên muốn mượn nhà vệ sinh một chút—" Bốp.
"Cô giáo."
Một lúc sau, Hwa-eun đang nằm sõng soài trên hành lang của khu chung cư cũ kỹ bỗng lảo đảo, ngơ ngác nhỏm người dậy.
"Sao cô lại mò đến tận đây?"
Đầu óc mụ ta vẫn còn choáng váng sau cú va đập mạnh vào cánh cửa chính, mụ giáo viên vắt óc ra sức suy nghĩ suy đoán.
Rõ ràng mình đã cải trang kín kẽ như thế này rồi, sao đứa nào đứa nấy cũng đều nhận ra mình một cách dễ dàng vậy chứ.
"Tôi không phải cô giáo."
"Nói dối."
Seon-ah lạnh lùng cười mỉa mai.
"Lúc nãy… hồi chiều… ở phòng câu lạc bộ… cô đã ở riêng một mình với anh Joon suốt còn gì……"
"……."
"Hai người đã nói chuyện gì với nhau thế?"
Bây giờ mụ ta lại đi tò mò chuyện đó sao?
Hwa-eun đang dáo dác tìm kiếm cơ hội để phản công, thế nhưng khi nghe thấy câu hỏi đó mụ ta cũng phải đứng hình vì cạn lời nên đành hỏi vặn lại:
"Hỏi chuyện đó để làm gì chứ?"
"Nói mau đi, nhanh lên……………"
Seon-ah từ từ đưa chiếc dao rọc giấy kề sát ngay dưới cổ của Hwa-eun.
Một giọt mồ hôi hột lăn dài trên trán mụ giáo viên.
'Lại bị lật kèo rồi.'
Tại sao vậy chứ?
Rõ ràng mình là một kẻ tâm thần máu lạnh đang đi săn lùng và đùa giỡn với các nạn nhân như những món đồ chơi cơ mà.
Vậy mà giờ đây mình lại liên tục bị khuất phục dưới tay những đứa nhóc ranh nít ranh kém mình tận bao nhiêu tuổi.
"Nói nhanh lên."
Seon-ah ấn mạnh chiếc dao rọc giấy vào sát yết hầu mụ ta như một lời đe dọa.
"S… Seon-ah à? Bình tĩnh đã em, bỏ con dao xuống trước đã nào."
Lưỡi dao sắc lẹm của Seon-ah lại ấn mạnh vào yết hầu mụ ta thêm một chút nữa.
Chỉ cần dùng lực thêm một chút nữa thôi là lưỡi dao sẽ cứa rách da thịt mụ ta ngay lập tức.
"A, cô biết rồi. Cô nói là được chứ gì… chỉ là……… làm bài trắc nghiệm tâm lý thôi mà. Giống hệt cái bài trắc nghiệm mà cô từng đưa cho em ấy."
"……Tại sao tự dưng cô lại làm cái trò đó?"
"Lúc đó cô đang làm nhiệm vụ giám sát ở phòng tự học mà. Thấy mấy đứa học sinh đang ngồi lướt điện thoại chơi bời nên cô tịch thu đem về thôi. Nha? Cô khai hết rồi đấy. Cho nên là……………."
Bấy giờ Seon-ah mới chịu từ từ thu lưỡi dao rọc giấy lại.
Thế nhưng ngay sau đó, cô lại nở một nụ cười tanh tưởi rồi cất tiếng hỏi tiếp:
"Thế còn giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, tại sao cô lại đi gặp anh Joon?"
"C… cái gì cơ?"
Hwa-eun lúng túng ra mặt, vội vã hỏi lại xem câu đó có ý nghĩa gì.
"Trên quần áo của cô… có vương lại mùi hương của anh Joon kìa……"
Đúng là đồ con điên mà!
Hwa-eun hốt hoảng dáo dác nhìn quanh hành lang để tìm đường tẩu thoát.
Phía bên trái là đường cụt.
Phải chạy sang phía bên phải rồi lao xuống lối cầu thang thoát hiểm ở chính giữa tòa nhà.
"Th… thì ra là vậy. Thế thôi cô về nhé, chào em Seon-ah."
Hwa-eun dứt lời liền sải bước định phóng thẳng về phía bên phải.
Thế nhưng mụ ta còn chưa kịp bước tiếp bước thứ hai thì đã bị Seon-ah nhanh tay túm chặt lấy cổ áo măng tô kéo giật lại, khiến mụ ta bị mất đà, vấp chân vào nhau rồi ngã nhào ra đất.
Rầm.
"Trả lời đi cô giáo… đêm hôm khuya khoắt hai người gặp nhau để làm cái gì?"
Một cơn giận dữ bừng bừng bốc lên ngùn ngụt bên trong lồng ngực của Hwa-eun.
Tại sao chứ! Tại sao!
Mấy đứa ranh con ngày hôm nay sao đứa nào đứa nấy cũng đều không chịu cam chịu làm nạn nhân ngoan ngoãn vậy hả!
Sự phẫn nộ vì liên tục bị dồn vào đường cùng khiến mụ ta đánh mất hết lý trí, để rồi đưa ra một quyết định sai lầm tai hại.
"Mày bị điên rồi à? Hiện tại tao đang cầm dao mò đến tận nhà mày vào giữa đêm hôm thế này, mày không nhận thức được tình hình hiện tại là như thế nào sao? Tại sao mày lại đi tò mò chuyện đó làm gì chứ?"
"……."
"Được thôi. Để tao trả lời cho mày biết."
Hwa-eun nở một nụ cười toe toét rồi đưa ra một câu trả lời hoàn toàn sai lệch:
"Giữa đêm hôm khuya khoắt nam nữ gặp nhau thì còn làm cái trò gì để vui vẻ được nữa chứ? Cái trò mà những đứa nhóc ranh như mày có nằm mơ cũng không bao giờ làm nổi ấy. Tao vừa mới ban phát và tặng cho thằng nhóc Lee Joon một trận ra trò xong đấy."
Khóe miệng Seon-ah từ từ nhếch lên thành một nụ cười.
Rồi cô thốt ra một câu nói gọn lỏn.
Khúc khích.
"Cô giáo này… xem ra cô cần phải chịu phạt một chút rồi đấy……"
Thành viên câu lạc bộ của bạn đã phát huy trí thông minh xuất chúng, lật ngược thế cờ và đánh bại kẻ tâm thần thành công!
Bạn nhận được 50 điểm truyện ma.
Nhận thêm 10% điểm thưởng cho mỗi thành viên tham gia câu lạc bộ.
Thành viên tham gia: Yoon Seon-ah Nhận thêm 10% điểm thưởng tương đương với 6 điểm trên tổng số 60 điểm thu được.
Điểm truyện ma hiện tại: $136+60+6 Điểm truyện ma hiện tại: 202 Vào thời điểm bình minh vừa ló rạng, trạng thái nhập xác đã được hóa giải hoàn toàn.
Hwa-eun thức dậy giữa một đống rác rưởi ngổn ngang với mớ ký ức trống rỗng như thường lệ.
"Ưm, đây là đâu thế này."
Một góc khuất trong khu chung cư, nơi người dân vẫn hay lén lút đem rác ra vứt trộm.
Hwa-eun ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ, từ từ nhỏm người dậy.
"Áo măng tô? Cái gì thế này……………"
Nhìn quanh quất một hồi và nhận ra đây là một khu phố hoàn toàn xa lạ, mụ ta không khỏi kinh hãi.
"Điên thật rồi, hôm qua mình đã nốc bao nhiêu rượu vậy chứ."
Ký ức cuối cùng còn sót lại trong đầu mụ ta là bản thân đang vừa ăn combo hai con gà rán vừa uống bia, miệng thì liên tục cười khúc khích trước màn hình Netflix.
Mụ ta tự huyễn hoặc mình rằng chắc là do hôm qua uống quá nhiều bia nên mới dẫn đến tình trạng bị mất trí nhớ tạm thời như thế này.
Thế nhưng, mụ ta vẫn còn nhớ mang máng về một cơn ác mộng kinh hoàng đêm qua, trong mơ mụ ta đã bị một thực thể vô cùng đáng sợ rượt đuổi trối chết suốt cả đêm.
"A phiền thật, nóng quá đi mất."
Cởi phăng chiếc áo măng tô kỳ quặc ra rồi vứt chiếc tất da chân trùm đầu sang một bên, mụ ta bỗng chốc giật bắn mình kinh hãi.
Chẳng biết có phải là do đêm qua phải trải qua một cơn ác mộng quá mức kinh hoàng hay không.
Chiếc quần đang mặc trên người bỗng chốc ướt sũng.
Mới đầu mụ ta cứ ngỡ là do mồ hôi đổ ra dính dấp, thế nhưng khi cởi chiếc áo măng tô ra thì một mùi khai nồng nặc bốc lên, ngầm ám chỉ một sự thật hoàn toàn khác.
Mụ ta cuống cuồng lấy tay che chắn phần dưới rồi dáo dác nhìn quanh, may sao xung quanh hoàn toàn vắng bóng người.
'Một giáo viên đường đường chính chính như mình mà lại đi say xỉn đến mức ngủ bờ ngủ bụi như thế này, kiểu này thì có mà ế chồng suốt đời mất thôi.'
Hwa-eun vội vàng mặc lại chiếc áo măng tô kỳ quặc kia vào rồi kéo chặt cổ áo, nhanh chóng lủi mất tăm vào màn sương buổi sớm khi ánh mặt trời đang dần ló rạng.
Trước khi có ai đó kịp nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, mụ ta phải mau chóng tìm đường trở về nhà.
Thành viên câu lạc bộ của bạn đã phát huy trí thông minh xuất chúng, lật ngược thế cờ và đánh bại kẻ tâm thần thành công!
Bạn nhận được 50 điểm truyện ma.
Nhận thêm 10% điểm thưởng cho mỗi thành viên tham gia câu lạc bộ.
Thành viên tham gia: Yoon Seon-ah Cái gì thế này.
Vừa mới mở mắt thức dậy vào buổi sáng, trước mắt tôi đã hiển thị dòng thông báo hệ thống về việc Seon-ah vừa mới triệt hạ được truyện ma.
'Chẳng lẽ nào.'
Sau khi bị mình hành cho một trận ra bã như thế rồi mà mụ ta vẫn chưa chịu tỉnh ngộ, lại còn tiếp tục mò đến tìm Seon-ah nữa sao?
Nghĩ kỹ lại thì người nhận được bài trắc nghiệm tâm lý ngày hôm đó đâu phải chỉ có một mình mình, Seon-ah cũng có một tờ cơ mà.
"……Thôi xong rồi. Seon-ah mới chính là 'hàng thật giá thật' cơ mà."
Khác hẳn với những đứa chỉ biết sắm vai nương theo tình huống truyện ma như tụi mình, Seon-ah hoàn toàn là một sự tồn tại—
"……."
Tôi thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng rằng cô giáo sẽ không bị thương tích gì quá mức nghiêm trọng.
Dù sao đi chăng nữa, bài tập thể dục đêm khuya bất đắc dĩ của những kẻ tâm thần cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn