Chương 49: Mở màn (Tiếp theo)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~49 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Một tay xách túi gà rán, tôi vừa đi lên tầng 5 vừa mông lung suy nghĩ đủ thứ chuyện.
'Cậu ấy rốt cuộc là người thế nào nhỉ.' Tạm gác cái tính cách kỳ lạ kia sang một bên thì làm sao mà……………
Mức độ thấu hiểu của In Ha-yoon vẫn giậm chân tại chỗ đúng bằng con số mà tôi đã kiểm tra lần trước. So với việc mức độ thấu hiểu của Yoon Seon-ah và Ahn Kyeong-won đều đã vượt quá một nửa, thì chỉ số của cậu ấy quả thật là thấp đến mức thảm hại.
'Thân phận thật sự là gì cơ chứ.' Đặc biệt là cái danh hiệu "Đối tượng kết hôn" kia nữa.
Danh hiệu rốt cuộc là cái gì cơ chứ? Nghĩ vậy, tôi liền hồi tưởng lại một lượt các danh hiệu của những người xung quanh mình. Đầu tiên, danh hiệu của tôi là "Nhân vật chính". Seon-ah là "Thìa đất". Kyeong-won là "Chuyên gia chuyên cần trên Namuwiki". Lee Jin-hee là "Chị đại bàn cuối". Cô Jang Hwa-eun là "Bà cô giáo ế chồng". Kim Deok-hoon là "Otaku".
Khi liệt kê ra một chuỗi như thế này, tôi có cảm giác danh hiệu chính là thứ dùng để khái quát đặc điểm nổi bật nhất của một người nào đó bằng một từ ngắn gọn.
'…Nhưng mà lại là "Đối tượng kết hôn" cơ à.' Dĩ nhiên, hồi mới đầu chưa quen biết nhiều, tôi cứ ngỡ cậu ấy là một cô gái trầm tính, lễ phép và tốt bụng. Thế nhưng đến thời điểm hiện tại thì hình tượng ấy đã hoàn toàn sụp đổ và thay đổi 180 độ rồi.
'Chứ làm sao mà cái danh hiệu "Đối tượng kết hôn" lại xuất hiện được cơ chứ.'
Từ những dòng thông báo hệ thống tự ý diễn giải tình huống theo sở thích của nó hồi còn ở màn hướng dẫn tân thủ (Tutorial) hay lúc mới thành lập câu lạc bộ, cho đến cái gu thẩm mỹ của hệ thống này, tất cả đều thuộc tuýp người mà tôi không tài nào có thể hiểu nổi.
Vừa ôm gương mặt trầm ngâm suy nghĩ vừa bước lên các bậc cầu thang, chẳng mấy chốc tôi đã đặt chân lên tầng 5, nơi có phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Tôi khẽ lắc đầu một cái để rũ bỏ mớ suy nghĩ hỗn độn ra khỏi đầu. Giờ có ngồi đây vắt óc suy nghĩ thì cũng chẳng giải quyết được việc gì. Dù không biết cậu ấy có chịu trả lời hay không, nhưng lần tới gặp mặt, cứ thẳng thắn đi trực diện vào vấn đề hỏi thẳng cậu ấy là cách nhanh nhất.
Còn bây giờ, cứ vào tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ ăn gà rán cùng với các thành viên cái đã.
Trượt—
"Gà rán được giao đến rồi đây ạ~" Tôi cố tình buông một lời đùa cợt nhẹ nhàng để khuấy động bầu không khí rồi đẩy cửa bước vào phòng, thế nhưng…
"…Chủ nhiệm."
"Joon ơi."
Chào đón tôi ở bên trong phòng là Seon-ah và Kyeong-won đang nhìn tôi với sắc mặt còn trầm trọng và căng thẳng hơn gấp bội. Và rồi. Một chiếc áo măng tô màu xám tro. Bờ vai rộng vững chãi. Một người đàn ông trung niên toát ra một thứ khí chất vô cùng nguy hiểm đang đứng quay lưng lại phía cửa, lặng im phóng tầm mắt nhìn xuống qua khung cửa sổ.
'Chỗ đó vốn là chỗ ngồi của mình cơ mà.'
Người đàn ông trung niên cứ đứng sừng sững bên bục cửa sổ, không hề có lấy một chút cử động nhỏ nào. Tôi khẽ hất cằm ra hiệu hỏi Kyeong-won và Seon-ah xem rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra, nhưng cả hai đứa chỉ biết trầm nét mặt xuống rồi khẽ lắc đầu bất lực.
"Em xin phép để gà rán ở đây nhé~" Nhận thấy bầu không khí có phần bất bình thường, tôi vội vàng đặt túi gà rán xuống rồi định bụng lủi nhanh ra khỏi phòng câu lạc bộ. Ngay khoảnh khắc đó—
"Cháu chính là Lee Joon đúng không."
Người đàn ông quay đầu lại và đưa mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Một ông chú có khuôn mặt đáng sợ, bặm trợn trông giống hệt như một con gấu. Chính là cái người mà tôi vừa mới nhìn thấy lúc nãy. Trong buổi hướng nghiệp ở tiết 4. Cái người đứng trên bục giảng để thuyết trình ấy. Hình như nghề nghiệp của ông ta là cảnh sát thì phải.
"Ta là cảnh sát hình sự."
Cảnh sát hình sự. Đầu óc tôi bắt đầu hoạt động hết công suất để suy đoán. Tại sao một cảnh sát hình sự lại lặn lội đến tận đây để tìm mình cơ chứ? Quả nhiên trong đầu tôi lúc này chỉ xuất hiện một khả năng duy nhất.
[Đã hoàn tất việc chiêu mộ nhân tài.] [Cảnh sát hình sự Park Kang-woon đã được thêm vào danh sách nhân tài trợ giúp cho Câu lạc bộ Truyện ma.] Đó là dòng thông báo hệ thống từng hiển thị khi tôi giải phóng năng lực "Sức chứa nhân tài" của Câu lạc bộ Truyện ma cách đây ít lâu. Trên đó rõ ràng có ghi một cảnh sát hình sự đã được thêm vào để làm trợ thủ đắc lực cho câu lạc bộ của chúng tôi. Việc ông ấy tìm đến tận đây chắc chắn là do sự sắp đặt này rồi.
"……Không biết chú có việc gì cần tìm tụi cháu ạ?"
Bất chợt tôi cảm thấy vô cùng tò mò. Hệ thống chắc chắn đã thao túng tình huống để đưa chú hình sự này đến tận đây, thế nhưng bản thân người chú này đang mang theo suy nghĩ gì để bước chân vào căn phòng này? Hệ thống sẽ biến một cảnh sát hình sự thành đồng minh của tôi bằng cách nào đây?
"Dạo này ở trong trường học mà các cháu cũng có thể thoải mái đặt gà rán về ăn cơ à."
Thay vì đưa ra câu trả lời, chú hình sự lại đưa mắt nhìn chăm chằm vào túi gà rán tôi đang xách trên tay. Cứ đứng đực ra đó cầm túi đồ ăn thì trông cũng thật ái ngại, thế nên tôi chậm rãi tiến lại gần bàn học rồi đặt túi gà rán xuống.
"Có chuyện gì thế ạ?"
Tôi gặng hỏi lại một lần nữa, chú hình sự liền đứng im lặng lặng im quan sát tôi một lượt.
"Cháu thử đoán xem ta tìm đến đây vì chuyện gì nào?"
Tôi rất muốn thốt lên câu: "Chẳng phải chú đến đây để làm trợ thủ cho cháu sao?", thế nhưng đó là bí mật mà chỉ một mình tôi được biết nên tuyệt đối không thể mở miệng nói ra được.
"Cháu thực sự không biết ạ. Có chuyện gì mà—"
"Một cảnh sát hình sự thì sẽ tìm đến vì chuyện gì được nhỉ."
Ông chú râu quai nón khẽ nở một nụ cười ẩn ý nhìn tôi.
"Lúc nãy trong buổi thuyết trình chắc cháu mải ngủ gật nên không nghe rõ, vậy để ta tự giới thiệu lại nhé. Ta thuộc Đội Cảnh sát Điều tra Tội phạm Trật tự Xã hội của Cơ quan Cảnh sát Thành phố Seoul. Người ta thường hay gọi tắt là Đội Trọng án đấy."
Đội Trọng án. Là kiểu cảnh sát chuyên đi lùng bắt mấy tên sát nhân rồi đối đầu trực diện với bọn xã hội đen giống như trong mấy bộ phim điện ảnh hay chiếu sao?
"Đến mức này rồi mà cháu vẫn không mảy may nghĩ ra điều gì sao?"
"Vâng. Cháu chịu chết thôi ạ."
Chú hình sự vẫn đăm đăm dò xét từng cử động trong ánh mắt của tôi. Lúc nãy đứng từ xa thì không nhận ra, nhưng giờ đây khi đối diện ở khoảng cách gần như thế này, tôi lại có một cảm giác mơ hồ rằng bản thân đã từng trò chuyện với người này ở đâu đó rồi. Không phải là ngày hôm nay, mà là chuyện của một thời gian khá lâu về trước.
"Ta đến đây là vì một vụ án mạng. Mấy đứa mau ngồi xuống ghế đi."
Nghe thấy ba chữ "vụ án mạng", cả ba đứa tụi tôi đều không khỏi giật thót mình kinh hãi.
"Cứ mặc kệ chỗ gà rán ấy đi, không phải lo nó bị nguội đâu. Lát nữa ta sẽ đặt cho mấy đứa một suất mới."
"......."
"Ngồi xuống đi."
Ngoại hình bặm trợn cộng thêm chất giọng khàn khàn, trầm đục khiến ông chú toát ra một thứ áp lực vô cùng nặng nề và đáng sợ, thế nhưng có vẻ như vì đối tượng đối thoại là học sinh nên tôi có thể cảm nhận được ông ấy đang cố gắng kìm nén và kiềm chế bớt cái nhuệ khí của mình lại.
'Vụ án mạng.' Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ. Tôi giữ tinh thần căng như dây đàn, chậm rãi kéo ghế ngồi xuống. Chú hình sự chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt tôi rồi bắt đầu mở lời:
"Cách đây ít lâu, giám đốc của một đài truyền hình đã bị cảnh sát tóm gọn vì cáo buộc sát hại một thực tập sinh rồi chôn xác phi tang ngay trong khuôn viên của đài truyền hình."
"Thế ạ?"
"Đúng vậy."
Chú hình sự lặng im quan sát từng biến chuyển trên nét mặt của tôi.
"Xem bộ dạng kia thì có vẻ như cháu đã biết trước chuyện này từ lâu rồi nhỉ."
"…Thì vụ đó đang nổi đình nổi đám trên các bản tin thời sự suốt còn gì ạ."
"Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cháu thì lại không giống như đang nghe tin từ thời sự chút nào."
Cảm giác của một tên tội phạm khi phải đứng trước mặt cảnh sát hình sự chắc cũng chỉ đến mức này là cùng. Chẳng hiểu sao tôi lại có một thứ áp lực nặng nề vô hình đè nặng lên vai, giống như thể nếu không khai hết sạch sành sanh mọi chuyện ra thì không xong vậy.
"Làm sao cháu biết được?"
"Biết cái gì cơ ạ?"
"Biết chuyện gã ta đã ra tay sát hại rồi chôn xác người ở ngay chỗ đó."
"......."
"Ta hỏi là làm sao cháu biết được chuyện đó cơ mà."
Giọng điệu mang đầy tính chất truy hỏi gắt gao. Thực ra nghe qua thì có vẻ giống như một lời hỏi thăm bâng quơ thông thường, nhưng chính cái diện mạo dữ dằn cùng chất giọng đáng sợ ấy đã biến nó thành một cuộc thẩm vấn tội phạm đích thực. Bầu không khí bên trong phòng câu lạc bộ bỗng chốc đông cứng lại, lạnh ngắt trong tích tắc. Tôi nén chút lo âu, chậm rãi hé môi trả lời:
"Là do cháu xem tivi thời sự thôi ạ."
"Trước đó cơ, từ cái lúc mà bản tin thời sự còn chưa thèm đưa tin ấy. Cháu thừa hiểu là ta đang muốn nói đến điều gì mà."
Hóa ra ông chú này đã nắm thóp và điều tra tường tận mọi chuyện rồi mới mò đến đây. Phùu.
"Chú nghe được chuyện này từ chỗ cô bé út đúng không ạ?"
Thay vì mở miệng trả lời, chú hình sự chỉ khẽ gật đầu một cái nhẹ nhàng. Cô em út Da-som của nhóm nhạc nữ FourIns, một đứa trẻ hiện tại vẫn còn đang là học sinh Trung học Cơ sở. Tôi vẫn còn nhớ như in cái lần mình chủ động liên lạc với cô bé ấy để tìm cách tiêu diệt bài hát mang theo oán hận năm xưa. Chẳng biết bằng cách nào mà người đàn ông này lại có thể cạy miệng để khai thác thông tin từ cô bé ấy được.
"Cô bé ấy đã nói những gì với chú vậy ạ?"
"Ta muốn nghe câu trả lời xuất phát từ chính miệng cháu trước đã."
Chú hình sự dán chặt ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào tôi không rời.
"Làm sao cháu biết được chuyện gã ta đã giết người rồi chôn xác ở ngay chỗ đó?"
Tôi giữ im lặng để đầu óc nhanh chóng hoạt động nhằm phân tích tình hình hiện tại. Hiện tại bản thân tôi đang đứng ở vị trí như thế nào đây? Tên giám đốc đài truyền hình lén lút sát hại người rồi chôn xác phi tang xuống lòng đất. Còn tôi là người nắm rõ mồn một mọi chuyện từ trước, nếu xét theo góc độ nào đó thì chính là người đầu tiên nắm giữ thông tin vụ án (người chỉ điểm đầu tiên).
Một vụ án mạng xảy ra trong âm thầm không một ai hay biết, vậy mà lại có một đứa nhóc ở cách đó tận mấy khu phố biết rõ mồn một rồi mật báo cho người khác. Trong mấy bộ phim điện ảnh, những lúc như thế này cảnh sát thường sẽ ngay lập tức đưa người chỉ điểm đầu tiên vào tầm ngắm diện tình nghi hoặc đồng phạm để tiến hành điều tra phá án. Liệu có phải bản thân mình cũng đang bị nghi ngờ theo diện đó hay không? Và người đàn ông này lặn lội đến tận trường học là để điều tra, xét hỏi mình sao?
Chú hình sự vẫn đang kiên nhẫn khoanh tay chờ đợi câu trả lời từ tôi. Tôi liền đảo ngược dòng suy nghĩ, thử đặt mình vào vị trí của chú hình sự xem sao. Vụ án đã xảy ra, hung thủ cũng đã bị tống giam vào ngục tù từ hơn một tuần trước rồi. Đến nông nỗi này rồi thì ông ấy hoàn toàn chẳng có lý do hay mục đích gì để phải cất công đi lùng tìm tôi nữa. Và mục đích ban đầu khi người này xuất hiện ở ngôi trường này vốn là vì buổi hướng nghiệp kia mà, tất cả chỉ là sự trùng hợp.
Nghĩ đến đây, dù bầu không khí có phần hơi ngột ngạt và đáng sợ khiến tôi có chút nao núng, nhưng có lẽ tình hình hiện tại cũng chẳng đến mức khiến tôi phải rụt rè, sợ sệt như vậy.
"Chú cũng thừa biết cháu không phải là kẻ khả nghi hay có liên can gì đến vụ án đó mà đúng không ạ?"
Chú hình sự vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, không hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào. Nếu ông ấy mang theo lòng hoài nghi để lặn lội đến tận đây, thì chắc chắn trước đó ông ấy đã lén lút điều tra tận gốc rễ lý lịch của tôi từ lâu rồi. Nếu đã là như vậy thì tôi lại càng chẳng có lý do gì để phải rụt rè e sợ cả. Bởi vì thân phận của tôi thật sự chỉ là một học sinh cấp 3 hoàn toàn bình thường không hơn không kém.
Một vị trí hoàn toàn không có lấy một chút mối quan hệ hay điểm giao nhau nào với gã giám đốc đài truyền hình kia cả. Trong tình huống này, cứ đường đường chính chính hỏi gì đáp nấy là thượng sách.
"Tin nhắn cháu gửi cho cô bé út của nhóm FourIns, chú đã đọc qua rồi đúng không ạ?"
Nghe thấy câu hỏi đó của tôi, chú hình sự bỗng chốc nở một nụ cười rạng rỡ.
"Phải, ta đọc hết sạch rồi. Chính vì thế nên ta mới cất công tìm đến tận đây đấy."
Giọng điệu đã có phần dịu đi đôi chút. Trong cái tin nhắn năm xưa, ngoài việc đề cập đến vụ án mạng ra thì rõ ràng nó chứa đầy rẫy những lời lẽ kỳ quặc, mê tín dị đoan nào là ma quỷ này nọ. Nhắc đến đây, tôi mới sực nhớ ra bản thân mình đã từng trò chuyện với người đàn ông này từ khi nào rồi. Chính là ở kiếp trước, sau khi xảy ra vụ án 300 học sinh trường Trung học Phổ thông Nakseong bị nổ tung đầu. Một tay cảnh sát hình sự bặm trợn, đáng sợ như một con gấu đã mò đến tận bệnh viện để tìm tôi.
Chính là người này chứ không ai khác. Thời điểm đó mới đầu ông ta cũng bày ra cái bộ dạng đầy hăm dọa và dữ dằn, nhưng sau khi nhận thấy tôi thực sự không biết một chút thông tin nào thì cũng đành chấp nhận sự thật rồi lặng lẽ ra về.
Cô bé út kia vốn luôn đinh ninh coi tôi là một bậc thầy thầy pháp trừ tà đúng không nhỉ? Nếu đã vậy thì sao mình không nhân cơ hội này để tiếp tục diễn trọn cái vỏ bọc đó luôn cho tiện đường nhỉ.
"Thế thì câu chuyện sẽ trở nên ngắn gọn và dễ hiểu hơn nhiều rồi đấy ạ. Đúng như những gì cháu đã viết trong tin nhắn gửi cho cô bé út, cháu là một người có ngoại cảm vô cùng nhạy bén nên có thể nhìn thấy rõ mồn một linh hồn của người thựcpanh sinh đã khuất kia. Chính linh hồn ấy đã tự miệng nói cho cháu biết vị trí chính xác mà cô ấy đang bị chôn vùi."
Dù sao thì câu trả lời đó cũng có một phần là sự thật. Chuyện tôi chạm trán với linh hồn của người thực tập sinh đã khuất là thật, và chuyện linh hồn ấy tốt bụng tự tay tóm gọn hung thủ đem đến dâng tận miệng cho cảnh sát cũng hoàn toàn là sự thật.
"Như vậy đã đủ chưa ạ?"
"Cháu vừa mới khéo léo lồng ghép sự thật vào câu chuyện để trả lời ta đúng không."
Tôi bỗng chốc giật nảy mình kinh hãi trước câu nói đó. Chú hình sự vẫn ngồi thản nhiên ở đó, đăm đăm nhìn thẳng vào đôi mắt tôi không chớp. Chẳng lẽ chỉ bằng cách đó mà ông ấy có thể dễ dàng thấu tóm được tâm lý xem đối phương có đang nói dối hay không sao? Nhưng không phải là ông ấy đã nhìn thấu được mọi chuyện. Bởi vì cái sự thật sâu xa ẩn giấu đằng sau câu chuyện này lại liên quan đến hệ thống trò chơi, đến việc hồi quy luân hồi này nọ.
Một phạm trù mà một người bình thường có nằm mơ cũng tuyệt đối không thể nào chạm tới được. Người đàn ông này chẳng qua là có một trực giác vô cùng nhạy bén và sắc sảo mà thôi. Ông ta chỉ đang dựa vào nét mặt, giọng điệu và bầu không khí xung quanh để đưa ra lời phán đoán như vậy.
Vụt— [Mức độ thấu hiểu về nhân vật Park Kang-woon đã tăng thêm 10 điểm.] Dòng thông báo hệ thống bất ngờ hiển thị ngay trước mắt tôi.
'…Xem ra là ông ta đoán trúng rồi.'
"Có cái gì vừa mới hiện lên trước mắt cháu à?"
Chỉ một chút biến chuyển nhỏ nhoi trong đồng tử của tôi cũng bị ánh mắt sắc lẹm của chú hình sự tóm gọn không trượt phát nào. Dù biết là không nên nhưng tôi vẫn không kìm lòng được mà giật thót mình một cái ái ngại.
"Chú đang nói cái gì thế ạ. Đùa vừa phải thôi chứ."
"…Xem ra là cháu thật sự nhìn thấy được cái gì đó rồi nhỉ. Đúng là sống lâu thì cái quái gì cũng có thể chứng kiến được mà."
Chú hình sự giống như đã thông suốt và chấp nhận một điều gì đó, ông ấy đứng dậy rũ bỏ bụi bặm trên quần áo. Sau đó, ông ấy lững thững tiến lại gần phía trước mặt tôi.
"Nhìn cháu có vẻ là một đứa nhóc có đầu óc hoạt động khá nhanh nhạy đấy, nên ta cũng sẽ nói thẳng một câu cho cháu nhẹ lòng. Vụ án đã chính thức khép lại rồi nên cháu không cần phải lo lắng đâu. Ta thừa biết cháu hoàn toàn không có chút liên can gì tới vụ đó nên mới mò đến đây mà."
"…Vâng ạ."
"Lời khai của các thành viên trong nhóm cứ nhớ nhớ quên quên, mâu thuẫn đầy rẫy nên ta mới đứng ra âm thầm đào sâu điều tra thêm một chút, không ngờ lại lần ra được manh mối liên quan đến cháu. Ta cứ tạm thời găm chuyện đó trong đầu, ai dè hôm nay lại vừa vặn nhận được lời mời đến trường học thuyết trình luôn. Cháu không cần phải bày ra cái bộ dạng hoảng hốt đến mức đó đâu."
Cháu đâu có hoảng hốt đến mức đó đâu cơ chứ. Tôi thầm nghĩ trong bụng như vậy nhưng tay thì vẫn không quên vuốt ngực để trấn an trái tim đang đập thình thịch liên hồi vì sợ hãi.
"Ngoại cảm cơ à, khục khục…… Ngoại cảm……………"
Chú hình sự khẽ bật cười thành tiếng rồi đưa tay vào túi áo măng tô phía trên để lôi ra một thứ gì đó.
"Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là ta tin vào mấy cái chuyện ma quỷ thần thánh đó đâu nhé. Nhưng ta biết rõ một điều rằng cháu hoàn toàn không hề nói dối ta, Lee Joon."
Dứt lời, ông ấy đưa tay vỗ vỗ mạnh lên bả vai tôi một cách dứt khoát rồi chìa ra một tấm danh thiếp cài vào tay tôi.
"Trên đó có ghi sẵn số điện thoại của ta đấy. Sau này nếu cái 'ngoại cảm' của cháu có vô tình phát tác nữa thì nhớ liên lạc ngay cho ta nhé."
"......."
"Vậy hẹn gặp lại cháu sau nhé. Tiền nong thì ta đã thanh toán xong xuôi cả rồi."
Để lại câu nói gọn lỏn ấy, chú hình sự sải từng bước chân dứt khoát rời khỏi phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Cái gì mà tiền nông ông ấy đã thanh toán xong xuôi cả rồi cơ chứ, câu đó mang ý nghĩa gì vậy nhỉ? Túi gà rán tôi đang cầm trên tay rõ ràng là tiền của tụi tôi tự bỏ ra mua cơ mà.
Câu trả lời cho thắc mắc đó nhanh chóng được giải đáp thông qua anh shipper vừa mới gõ cửa bước vào phòng câu lạc bộ ngay sau đó.
"Cho hỏi đây có phải là Câu lạc bộ Truyện ma không ạ? Có đơn hàng gà rán Wow siêu hời giao đến đây ạ. Thường thì quy định là không được phép giao đồ ăn vào tận bên trong tòa nhà đâu, nhưng vì vị khách kia đã chịu chi một khoản tiền phí hoa hồng cực kỳ hậu hĩnh nên tôi mới lặn lội mang lên tận đây đấy ạ. Lần sau các bạn đừng có nhờ vả mấy chuyện này nữa nhé. Dù có được trả nhiều tiền đi chăng nữa mà vô tình bị ban quản lý nhà trường bắt quả tang thì tụi tôi cũng gặp rắc rối to đấy."
"Vâng, tụi em xin lỗi ạ."
Trong cơn ngơ ngác, tôi vội vàng mở lời xin lỗi, anh shipper liền đặt hai túi giấy đựng đầy gà rán to sụ đến mức hai tay ôm không xuể lên trên bàn học rồi nhanh chóng ra về.
"Trời đất ơi, chỗ này rốt cuộc là bao nhiêu con gà vậy trời."
"Oa."
Bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt bao trùm căn phòng lúc nãy bỗng chốc tan biến sạch sành sanh ngay khi đống gà rán đồ sộ hiện ra trước mắt. Nào là gà rán truyền thống, gà sốt gia vị, gà sốt nước mắm, gà sốt cay Kkanpung, gà rắc bột phô mai tuyết, gà sốt hành tây, gà sốt hành lá……………. Chưa dừng lại ở đó, đống đồ ăn kèm đi kèm theo cũng hoành tráng không kém với bánh bóng phô mai, khoai tây lắc gia vị, vòng hành tây chiên xù, cho đến cả thịt cua tuyết chiên giòn nữa.
Giữa lúc chúng tôi đang đứng đực mặt ra nhìn cái bàn học đang chực chờ chìm nghỉm dưới đống đồ ăn chất cao như núi, thì các thành viên còn lại của câu lạc bộ cũng vừa vặn có mặt để chuẩn bị cho giờ sinh hoạt ngoại khóa CA.
"Oa, chết tiệt thật! Cái quái gì thế này hả trời!"
Lee Jin-hee vừa mới bước chân vào phòng đã phải nhảy dựng lên vì kinh hãi.
"Đ… đỉnh đỉnh chóp."
Kim Deok-hoon vừa bước vào phòng vừa nuốt nước miếng ừng ực vì thèm luồng.
"Joon à, cậu đặt nhiều đồ ăn ghê nhỉ."
In Ha-yoon vẫn giữ gương mặt tỉnh bơ không chút cảm xúc bước vào phòng.
"Mấy đứa ơi! Cái gì thế này! Trời đất ơi!"
Cô giáo hét lên một tiếng thất thanh đầy phấn khích rồi lao thẳng về phía bàn đồ ăn.
Nhờ có đống đồ ăn thịnh soạn ấy mà suốt cả giờ ngoại khóa CA, chúng tôi chỉ việc tập trung chuyên môn vào công cuộc xử lý đống gà rán. Nhưng dù đã dốc hết sức bình sinh để ăn uống vô độ, lượng gà rán còn sót lại vẫn nhiều đến mức khiến cả lũ tụi tôi phải nằm lăn lộn, bò rạp ra sàn nhà vì quá no, duy chỉ có Deok-hoon và cô giáo là vẫn kiên trì nhai nhồm nhoàm cho đến tận những giây phút cuối cùng. Miếng gà rán cuối cùng còn sót lại trên bàn đã vinh dự thuộc về phần của cô giáo Jang Hwa-eun.
"Ngon quá đi mất thôi!"
"Chết tiệt thật."
Cô giáo tuy sở hữu một thân hình khá cân đối và khỏe khoắn, lại còn có gương mặt rất xinh đẹp nữa nên nếu không tận mắt chứng kiến thì tôi không tài nào tin được cô ấy lại có sức ăn phi thường đến nhường này.
Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, bản thân tôi cũng đã tìm ra được đối tượng cần phải hỏi tội nên đã âm thầm lén lút bấm máy gọi điện thoại đi.
[Alo?]
"Alo."
[A, lâu rồi không liên lạc với anh... Dạo này anh vẫn khỏe cả chứ ạ?]
"Không khỏe chút nào cả. Có một tay cảnh sát hình sự vừa mới mò đến tận nơi để thẩm vấn tôi đây này."
[Trời, trời đất ơi………………] Biết mình vừa mới gây ra tội lỗi tày đình nên chất giọng của cô em út Da-som nhóm FourIns bỗng chốc lí nhí, nhỏ dần đi trông thấy.
[E… em xin lỗi ạ. Tại chú hình sự đó cứ liên tục gặng hỏi một cách vô cùng dồn dập và dai dẳng… Em đã liên tục bảo là mình không biết gì rồi, nhưng chú ấy không chịu tin… Nhưng mà chuyện này chỉ có một mình chú ấy biết thôi ạ! Không có bất kỳ người cảnh sát nào khác biết chuyện này đâu, chú ấy bảo sẽ tự mình giữ kín bí mật này mà—]
"Khi nào thì đợt quảng bá của nhóm em mới kết thúc vậy?"
[Chắc… chắc là phải tầm khoảng mùa hè, trước khi bắt đầu chuẩn bị cho đợt tái xuất (Comeback) tiếp theo thì em mới có chút thời gian rảnh rỗi ạ. Đến lúc đó em nhất định sẽ chủ động hẹn gặp anh bằng được, rồi bù đắp và thiết đãi anh một bữa thật ra trò để tạ lỗi cho lần lỡ hẹn trước luôn ạ! Em thật sự xin lỗi anh nhiều lắm! Giờ em lại phải chuẩn bị đi có việc gấp rồi… Em xin phép cúp máy trước nhé, em xin lỗi anh nhiều ạ!] Tút—
"Phùu."
Tôi chỉ biết buông một tiếng thở dài thườn thượt. Cái kiểu thiết đãi và đền đáp ơn nghĩa của ân nhân cứu mạng gì mà kỳ quặc thế này không biết.
'But mà thôi, suy cho cùng cô bé cũng mới chỉ là học sinh Trung học Cơ sở, lại còn đang ở trong một lịch trình công việc vô cùng bận rộn và dày đặc như thế nên cũng không thể trách móc gì thêm được.'
Tính ra từ giờ cho đến mùa hè thì vẫn còn phải đằng đẵng tầm ba tháng trời nữa cơ à, vừa ngẫm nghĩ tôi vừa lặng im đưa mắt ngước nhìn lên bầu trời cao trong xanh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn