Chương 11: Truyện ma thứ ba: Khăn giấy đỏ, khăn giấy xanh (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~54 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Cậu hiểu chưa? Yếu điểm là ở chỗ, cái tin đồn hamburger có hại cho sức khỏe hoàn toàn là nhảm nhí. Trái lại, có thể coi nó là một loại thực phẩm hoàn chỉnh vì có sự trộn lẫn vừa vặn giữa carbohydrate, protein và chất béo. Tại sao bánh mì, xà lách, cà chua với thịt bò lại có hại cho cơ thể được chứ?"
Bên trong một cửa hàng thức ăn nhanh vắng vẻ.
Kyeong-won, cậu công tử nhà giàu hợm hĩnh luôn tự vỗ ngực là thành phần trí thức, đang đặt chiếc hamburger trước mặt và thao thao bất tuyệt để khoe khoang mớ kiến thức mình vừa đọc được trên mạng.
"Bảo là vì có chất tạo màu và phụ gia nên gây hại cho cơ thể á? Đúng là cái bọn thiếu hiểu biết. Kể từ hồi cái tin đồn nhảm mì chính MSG có hại cho sức khỏe rộ lên đến nay, cái đất nước này vẫn cứ bị dắt mũi bởi sự kích động của truyền thông đại chúng như cũ. Mà giờ đang mất điện, sao cái quán này vẫn sáng đèn nhỉ? Nói tóm lại, nếu trừ khoai tây chiên với coca ra thì hamburger chính là một loại thực phẩm lành mạnh, hiểu chưa?"
Tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa ậm ừ đáp lại cho qua chuyện.
Ngay bên cạnh, Seon-ah đang dặm lại lớp trang điểm.
Hình ảnh cô bạn cùng lớp vốn dĩ nhìn chỉ thấy ra vẻ con nít, nay lại đang dặm phấn tô son, mang đến một sự kích thích không hề nhỏ đối với một cậu chàng đang tuổi dậy thì.
Tôi vừa ăn hamburger vừa ngẩn ngơ ngắm nhìn gương mặt vốn bầu bĩnh, non nớt của Seon-ah đang dần trở nên sắc sảo, xinh đẹp hơn dưới từng nét cọ.
"Thứ mà truyền thông đại chúng dễ đem ra làm trò đùa nhất chính là đồ ăn thức uống đấy. Nhân danh việc bóc phốt thực phẩm bẩn, các đài truyền hình từ trước tới nay đã gây ra biết bao nhiêu là tai tiếng, phiền hà rồi? Nhưng điều khiến tớ thấy thảm hại hơn cả chính là đám đại chúng ngu muội cứ bị cuốn theo cái trò đó, đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoà—đoàng!!!"
Đầu của Kyeong-won bỗng nhiên nổ tung.
Máu và những mảnh thịt vụn bắn tung tóe, đổ xuống rào rào khắp không gian quán.
Dưới dư chấn của vụ nổ đầu, chiếc kính cận của Kyeong-won bay thẳng về phía tôi rồi đáp chuẩn xác ngay trên sống mũi.
Và một dòng thông báo hiện lên ngay trước mắt.
[Hộc, hộc! Kỹ năng bị động Nữ thần may mắn đã được kích hoạt rồi nha~!] Cái gì cơ, hóa ra Nữ thần may mắn lại là cái loại năng lực kiểu này sao?
Nghe cái mác cấp S làm mình kỳ vọng biết bao nhiêu, hóa ra chỉ để đeo kính vào mắt mà không cần dùng tay thôi à.
Thật là một sự thất vọng tràn trề…………….
Trong khi đó, Seon-ah vẫn thản nhiên tiếp tục dặm lại mặt.
"Seon-ah à, cậu trang điểm lên nhìn xinh đẹp quá."
Tôi thẫn thờ lẩm bẩm như kẻ bị mê hoặc. Seon-ah bỗng chuyển động đôi vai nhanh như thể đang tua nhanh băng hình với tốc độ x2, thoăn thoắt đưa tay trang điểm tiếp.
Tốc độ của cô ấy càng lúc càng nhanh khủng khiếp, cho đến khi tạo ra những tiếng xé gió vù vù vù đầy kỳ quái, đôi tay di chuyển nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
Tôi có thể nhìn thấy các khớp vai của Seon-ah vì không chịu nổi tốc độ đó mà bắt đầu lỏng lẻo, lắc lư dơ dở.
Cơn ớn lạnh lập tức ập đến, tôi sợ hãi lên tiếng:
"S-Seon-ah à. Thôi dừng lại đi. Ở đây có gì đó kỳ lạ lắm. Tụi mình mau ra ngoài đi."
Seon-ah liền ngừng tay. Cô ấy quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười toe toét, ngoác rộng đầy dị hợm y như một gã hề rồi gầm lên:
"KHÔNG ĐƯỢC RA NGOÀI!!!"
Bật dậy.
'Hộc, hộc, chết tiệt……………….'
Khi định thần lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường trong phòng riêng.
'Phù, mấy giờ rồi nhỉ?'
<< Màn hình chính >> [Ngày 6 tháng 3 năm 2019, Thứ Tư, 02: 32] [Lee Joon - Lượt chơi thứ 2, đang trong phần hướng dẫn] [Điểm truyện ma: 5] [Tính nhân quả: 5%]
'Vẫn còn là nửa đêm.'
Tôi tự nhủ bản thân vẫn còn có thể ngủ thêm được 4 tiếng nữa, thật là may mắn.
Kể từ khi nhận ra việc kiểm tra bảng hệ thống còn tiện lợi và nhanh chóng hơn nhiều so với việc mò mẫm tìm điện thoại để xem giờ, tôi đã thường xuyên áp dụng cách thức này.
'Đúng là một giấc mơ kỳ quái hết chỗ nói.'
Ở kiếp trước, tôi chỉ toàn gặp phải những cơn ác mộng về việc đầu của bạn bè bị nổ tung.
Sang đến kiếp này, do phải nếm trải thêm những sự kiện còn quái đản hơn khiến tổn thương tâm lý bị chồng chất, kết quả là hệ thống đã hào phóng tặng cho tôi một combo ác mộng toàn diện, có kèm cả sự xuất hiện của người đàn bà cười.
'Chết tiệt thật.'
Điều đó đồng nghĩa với việc những sự kiện vừa qua đã để lại cú sốc quá lớn trong lòng tôi.
Từ trước đến nay, thứ áp lực duy nhất mà tôi phải đối mặt trong đời chỉ có áp lực thi cử mà thôi.
Đây là lần đầu tiên tôi bị một thứ gì đó ám ảnh đến mức thập tử nhất sinh, thậm chí dẫn đến chấn thương tâm lý và bị ác mộng hành hạ như vậy.
Tôi lắc mạnh đầu cho tỉnh táo rồi bước xuống giường, đi thẳng vào bếp rót một cốc nước uống.
Phía sau tấm kính cửa sổ ban công, dòng sông Hàn tối sẫm đang lẳng lặng trôi.
'Mà nhắc mới nhớ…………….'
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, hình ảnh bản thân cô độc đứng nhìn ra sông Hàn lúc này bỗng chốc trùng khớp một cách kỳ lạ với những giây phút cuối cùng của tôi ở kiếp trước.
Khi đó, ngay trước thềm lễ tốt nghiệp, tôi đã bị đánh thức giữa đêm bởi một tin nhắn cảnh báo thiên tai khẩn cấp trên điện thoại.
Và rồi, từ phía bên kia sông Hàn, tôi đã tận mắt nhìn thấy sự hiện diện của Ma Vương.
Vị trí mà Ma Vương đứng sừng sững lúc bấy giờ chính là khu Sillim-dong, nơi tôi đang sinh sống hiện tại.
Ngôi nhà ở kiếp trước và ngôi nhà ở kiếp này của tôi nằm ở hai vị trí đối diện nhau, ngăn cách bởi duy nhất một dòng sông Hàn.
'Cái thứ đó rốt cuộc là thực thể gì vậy chứ?'
Nếu chỉ coi nó là một con đại quái thú thông thường thì mọi chuyện lại có phần quá đỗi kỳ quặc.
Bóng đen khổng lồ chuyển động chậm rãi phía sau những ánh đèn thành phố lập lòe bên kia sông Hàn ngày ấy vẫn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí tôi, khiến tôi không khỏi nổi da gà.
Và cả cái cách mà tôi phải đón nhận cái chết không tài nào hiểu nổi khi đó nữa.
'…Một sinh vật quái dị không rõ lai lịch như thế lại đang ẩn mình ngay dưới lòng ngôi trường này sao?'
Và ở ngay phía trên nó, đám học sinh cấp ba vẫn vô tư cười đùa, trò chuyện suốt những năm tháng thanh xuân mà không hề hay biết một chút gì.
Rùng mình.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi bước nhanh trở lại giường ngủ.
Dù sao thì ngày cái thứ đó thức tỉnh cũng là ngày lễ tốt nghiệp.
Còn hiện tại, lễ khai giảng mới chỉ trôi qua được vỏn vẹn hai ngày.
Tôi vẫn còn đến tận 3 năm thời gian ở phía trước, và bản thân cũng chỉ vừa mới chập chững bước đi những bước đầu tiên mà thôi.
Nghĩ bụng có lo lắng ngay lúc này cũng chẳng giải quyết được gì, tôi liền nhắm mắt dỗ dành giấc ngủ một lần nữa.
Sáng hôm sau.
Vừa bước chân vào lớp, tôi đã thấy trên bảng tin đã dán sẵn thời khóa biểu cùng thực đơn nhà ăn.
Nếu như ngày hôm qua không khí vẫn còn đôi chút hỗn độn, xuất hiện nhiều tiết trống thay vì học tập do mới là ngày đầu tiên sau lễ khai giảng, thì bắt đầu từ hôm nay, tôi đã cảm nhận được nhịp sống học đường chính thức chuẩn bị bắt đầu.
Chẳng mấy chốc đã đến 8 giờ, thầy chủ nhiệm—một người đàn ông trung niên với quả đầu hói—bước vào lớp và lên tiếng:
"Ủa kìa, cái người không có mặt ở chỗ ngồi là sao ta?"
Chắc chắn là có học sinh đi trễ rồi.
"Nào. Hãy cùng thầy kiểm tra sĩ số nhé. Những em nào không có mặt ở chỗ ngồi thì giơ tay lên xem nào~"
"Ha ha ha."
Vài tiếng cười khúc khích vang lên trong lớp.
Đã không có mặt ở chỗ ngồi thì làm sao mà giơ tay cho được?
Thế nhưng mấy cái trò đùa nhạt nhẽo kiểu ông chú này, một khi được tung ra từ một người có ngoại hình hoàn toàn khớp với nó thì lại mang đến một cảm giác khá vui vẻ.
Tôi quay đầu nhìn ra phía cửa sổ thì thấy Seon-ah đang lạch bạch chạy phạt quanh sân trường.
Có vẻ như quy định của ngôi trường này là cứ đi trễ thì phải chịu phạt chạy vòng quanh sân.
"À, với lại có học sinh nào tên là Lee Joon ở đây không?"
"Dạ? Em đây ạ."
"Joon à, em chịu khó đi theo thầy lên phòng hội đồng một lát nhé. Vậy thì buổi sinh hoạt đầu giờ sáng nay kết thúc ở đây. Các em vất vả rồi."
Tôi nhanh chóng bước theo gót thầy ra ngoài hành lang.
"Được rồi. Em ngồi xuống đây đi."
Khi tôi đã ngồi ngay ngắn trong phòng hội đồng, thầy chủ nhiệm bắt đầu lật qua lật lại xấp tài liệu trên tay rồi rút ra một tờ giấy.
"Hửm… Câu lạc bộ Truyện ma."
À, hóa ra thầy gọi mình lên là vì chuyện này.
"Ngôi trường của chúng ta hiện tại chưa hề có câu lạc bộ này… Nhưng nếu em thực sự kiểu 'Em nhất định phải tham gia mới chịu!', thì Joon em sẽ phải tự mình thành lập mới, rồi đứng ra làm chủ nhiệm để quản lý đấy, như vậy có ổn không?"
Khá bất ngờ là thầy lại chẳng mấy bận tâm đến cái concept có phần quái dị của Câu lạc bộ Truyện ma.
"Vâng ạ! Không vấn đề gì đâu thầy!"
Thực chất, cái câu lạc bộ kỳ quặc như thế này…
Tôi chẳng hề muốn thành lập, lại càng không muốn tốn công quản lý một chút nào.
Chẳng qua vì hệ thống đã ra lệnh nên tôi mới bấm bụng làm theo với hy vọng nó sẽ giúp ích được gì đó mà thôi.
"Được rồi, vậy thầy sẽ in cho em một bản kế hoạch, em cứ hoàn thành nó rồi nộp lại cho thầy trong ngày hôm nay nhé. Sĩ số tối thiểu là 4 thành viên, nên ngoại trừ em ra thì em cần phải lôi kéo thêm ít nhất 3 người nữa."
"Vâng ạ."
"Còn cái ô trống ở phía trên tờ giấy này là nơi điền tên giáo viên phụ trách đúng không? Tức là giáo viên cố vấn cho Câu lạc bộ Truyện ma ấy, cái này thì phía nhà trường sẽ tự động sắp xếp một thầy cô còn trống lịch cho các em, nên em cứ để trống chỗ đó nhé~ Vậy thì vất vả cho em rồi~"
"Vâng! Em cảm ơn thầy ạ!"
Sau khi rời khỏi phòng hội đồng để quay về lớp, tôi vừa đi vừa trầm ngâm suy nghĩ.
'3 người lận à... Trước mắt cứ nhờ Seon-ah với Kyeong-won xem sao, còn một vị trí nữa thì biết mở lời với ai bây giờ?'
Tính đến thời điểm hiện tại, số người mà tôi từng mở miệng nói chuyện cùng trong lớp học này chỉ đếm trên đầu ngón tay: tên bạn cùng bàn Deok-hoon và cô bạn cùng bàn của Seon-ah là Ha-yoon.
'Khoan đã, hình như chuyện nói chuyện với Ha-yoon là ở mốc thời gian trước khi quay ngược thì phải. Tính ra hiện tại hai đứa vẫn là người dưng nước lã.'
Vậy là rốt cuộc lựa chọn duy nhất còn sót lại chỉ có tên ngồi cạnh Deok-hoon thôi sao?
Tôi thở dài thườn thượt.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị bước chân vào cửa lớp, tôi chợt thấy từ phía cuối hành lang có hai nữ sinh đang rảo bước về hướng này.
Một người là Seon-ah, người còn lại là một cô nàng tóc vàng nhìn qua đã thấy có vẻ khá gắt gỏng.
Chắc là hình phạt chạy bộ quanh sân trường vì tội đi trễ đã kết thúc nên hai đứa mới dắt díu nhau vào lớp đây mà.
'Cái cô nàng nhuộm tóc kia tên là Jin-hee thì phải.'
Chính là cô nàng nữ sinh đáng sợ đã nằm bò ra bàn ngủ không biết trời trăng mây đất gì suốt cả buổi lễ khai giảng.
Tôi nhớ mang máng hồi kiểm tra bảng trạng thái lúc đó, cái tên hiển thị trên đó là Lee Jin-hee.
'Khoan đã. Chẳng phải trong cái nhiệm vụ đầu tiên mình nhận được, hệ thống có tính cô ta là bạn của mình sao?'
Hồi nhận nhiệm vụ gom đủ 3 người bạn để thành lập câu lạc bộ, chính nhờ sự hiện diện của cô nàng đáng sợ này mà hệ thống đã tính thêm một lượt vào số lượng bạn bè, giúp tôi hoàn thành mục tiêu.
Nếu đã được hệ thống công nhận là bạn bè, thì liệu mình có nên đặt cược niềm tin vào việc này một lần không?
'Được rồi.'
Tôi quyết định sẽ mở lời rủ rê cô ta tham gia Câu lạc bộ Truyện ma xem sao!
Tôi đứng nép bên cạnh cửa lớp chờ sẵn, ngay khi cô ta vừa bước đến gần, tôi liền cất tiếng gọi:
"Này, cậu gì ơi—" Cô nàng kia cứ thế giữ nguyên tốc độ, thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái mà bước thẳng một mạch vào trong lớp.
Seon-ah đi ngay phía sau lại cứ ngỡ tôi đang bắt chuyện với mình nên liền nở một nụ cười hớn hở.
"A, chào cậu."
"Hôm nay lại đi trễ nữa rồi kìa Seon-ah. Rất vui được gặp lại cậu nhé."
Seon-ah ngượng ngùng khúc khích cười.
Sau đó, tôi liền mở lời rủ rê cô ấy. Đúng như dự đoán về kiểu tính cách hay xuôi theo sự dẫn dắt của người khác, Seon-ah lập tức gật đầu đồng ý một cách vô cùng sảng khoái.
'Giờ chỉ còn lại Kyeong-won với Deok-hoon thôi nhỉ.'
Đúng chuẩn phong cách của một con mọt sách chính hiệu, Kyeong-won đang ngồi ngay ngắn ở dãy bàn đầu tiên.
Tôi quyết định sẽ ra tay với mục tiêu ở gần trước, quay sang nói chuyện với tên bạn cùng bàn Deok-hoon:
"Deok-hoon à, cậu đã quyết định chọn câu lạc bộ nào chưa?"
"Úm m?"
Tên Deok-hoon tự phát ra một thứ âm thanh hiệu ứng kỳ quặc bằng miệng rồi quay sang nhìn tôi chằm chằm.
"………"
"………"
Người ta đã có lòng hỏi thăm thì cũng phải mở miệng trả lời một câu chứ cái tên này.
"Tớ đang tính lập một câu lạc bộ mới này. Concept là chuyên đi tìm hiểu và nghiên cứu về mấy câu chuyện kinh dị, cậu có hứng thú tham gia thử không?"
Nghe tôi dứt lời, Deok-hoon khẽ đưa tay đẩy gọng kính lên rồi nở một nụ cười đầy vẻ mờ ám.
"Yare yare."
Tiếp đó, cậu ta đắc ý lắc đầu nguầy nguậy rồi bắt đầu lẩm bẩm một mình:
"Năm nay mình đã muốn trải qua một cuộc sống thật yên bình rồi mà vậy mà…"
"………"
"Vừa mới đầu học kỳ đã có một người bạn cùng bàn chủ động đến bắt chuyện thế này sao~ Cứ ngỡ mấy chuyện này chỉ có trong thế giới ảo thôi chứ, cuộc đời này quả là vi diệu mà."
"………"
"Demo, watashi đang tính tham gia vào câu lạc bộ anime mất rồi. Gomen~" Deok-hoon chắp hai tay lại trước ngực làm bộ dạng tạ lỗi.
'Phù, nghe mà lộn cả ruột.'
"Câu lạc bộ Truyện ma?"
Giờ ra chơi tiếp theo.
Tôi liền tìm đến Kyeong-won để ngỏ lời mời cậu ta gia nhập câu lạc bộ.
"Là câu lạc bộ do cậu tự mình thành lập à?"
"Ừ."
"Hửm…"
Vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự đắn đo suy nghĩ. Tôi cứ ngỡ một kẻ nắm rõ nhiều câu chuyện kinh dị như cậu ta sẽ lập tức đồng ý ngay cơ chứ, hóa ra không phải vậy.
Trong tình huống này, mình nên dùng văn mẫu nào để thuyết phục cậu ta đây nhỉ.
"Thế ban đầu cậu tính tham gia câu lạc bộ nào vậy?"
"Câu lạc bộ học thuật hoặc câu lạc bộ sách. Tớ tính vào mấy chỗ có ích cho việc xét tuyển đại học ấy. Để còn làm đẹp học bạ bằng vài dòng hoạt động ngoại khóa nữa chứ."
"Ra là vậy."
Tôi nhanh chóng vận dụng bộ não, lục lọi lại ký ức về 3 năm cày cuốc thi cử ở kiếp trước để tìm cách đối phó.
"Học sinh năm nhất mà đâm đầu vào mấy câu lạc bộ đó chỉ có thiệt thân thôi. Bởi vì khi có mấy suất tham gia hoạt động ngoại khóa được tính điểm cộng cho kỳ thi đại học, không đời nào người ta lại ưu tiên cho học sinh năm nhất cả."
"…Cái gì cơ?"
Đúng như tôi dự đoán, cái tên này tuy trong đầu chứa đầy chữ nghĩa nhưng thực chất lại là kiểu mọt sách chỉ biết nghe theo lời cha mẹ sắp đặt, bản thân chưa từng có một chút trải nghiệm thực tế nào.
Ở khoản này thì một kẻ đã có kinh nghiệm lăn lộn thêm 3 năm như tôi hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
"Tất cả là vì các anh chị khóa trên đấy. Đứng ở góc độ nhà trường, người ta sẽ ưu tiên rót các suất hoạt động ngoại khóa cho khối 11 và khối 12—những người đang cần điểm số gấp để xét tuyển đại học. Cho dù câu lạc bộ có đi thi giật giải mang danh tiếng về đi chăng nữa, thì những cái tên được vinh danh đầu tiên luôn là các tiền bối khóa trên, còn học sinh năm nhất chỉ được thêm vào như một sự bố thí nếu như danh sách còn thừa chỗ trống mà thôi."
"…Cậu, dựa vào cái gì mà lại đứng đây lên lớp dạy đời tớ hả?"
"………"
Nghe xong những lời tôi nói, cậu ta lập tức sừng sộ lên như thể bị chạm tự ái.
'Gì đây trời.'
Cơn tức giận trong lòng tôi suýt chút nữa đã bùng lên.
"………"
Nhưng tôi đã kịp kìm nén cảm xúc, giữ khuôn mặt bình thản và nhanh chóng xoay chuyển tư duy. Xem ra mình vừa mới vô tình dẫm phải cái đuôi tự tôn của cậu ta rồi.
Cái tên này, có vẻ thuộc kiểu người rất thích đi chỉ dạy người khác nhưng lại cực kỳ dị ứng với việc bị kẻ khác dạy bảo đây mà.
Đặc biệt là trong những lĩnh vực mà cậu ta vô cùng tự tin như chuyện học hành, điểm số hay thi cử.
[Mức độ thấu hiểu nhân vật An Kyeong-won tăng thêm 5!] Thế nhưng, trước cái thái độ hợm hĩnh đáng ghét của cậu ta, máu nóng trong người tôi bỗng chốc nổi lên, khiến tôi không tự chủ được mà buông lời khích tướng:
"Có đủ tư cách thì mới khuyên bảo chứ. Cậu học giỏi lắm à?"
"…Tớ nghĩ là vẫn thừa sức giỏi hơn cậu."
Cái thằng nhóc này nói chuyện nghe ngứa tai thật đấy.
Mà cái câu đó mang ý gì đây chứ?
Ý bảo nhìn mặt tôi trông giống kẻ học dốt lắm chắc?
Dù đó là sự thật mười mươi đi chăng nữa nhưng máu ăn thua nổi lên khiến tôi quyết định vạch một đường chém gió thành bão.
"Giỏi hơn tớ cơ à? Thế hồi cấp hai cậu đứng hạng mấy trong trường?"
"Luôn duy trì trong top 10. Còn cậu?"
"Tớ thì lúc nào cũng nằm trong top 3."
"……Nói điêu."
Cơ mặt cậu ta khẽ co giật một chút.
"……Thế học giỏi như vậy sao lại đâm đầu vào cái trường này làm gì? Đáng lẽ phải vào trường chuyên lớp chọn chứ."
"Thì tớ vào đây cũng vì cái mục đích giống hệt cậu thôi mà."
"Mục đích… giống tớ sao……………?"
Cậu công tử nhà giàu lộ rõ vẻ hoang mang trên khuôn mặt.
Đối với một kẻ đã nếm trải đủ 3 năm sương gió của đời học sinh như tôi thì cái tim đen của cậu ta đã bị nhìn thấu từ lâu rồi. Một đứa trẻ thuộc gia đình có điều kiện, học lực lại luôn nằm trong top 10 toàn trường, lý do duy nhất khiến nó từ bỏ các ngôi trường danh tiếng để đâm đầu vào một ngôi trường bình thường như thế này chỉ có một.
Chính là tư tưởng thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi trâu.
"Chẳng phải cậu, An Kyeong-won, chọn vào đây cũng chỉ vì muốn dễ dàng lướt qua kỳ thi học bạ sao? Thay vì vào trường chuyên rồi phải chật vật ngụp lặn ở dưới đáy, thì thà chọn một ngôi trường có chất lượng kém hơn một chút để dễ dàng giật top 1, từ đó đường hoàng tiến thẳng vào Đại học Quốc gia Seoul, mục tiêu của cậu là vậy chứ gì."
"…Tớ đang tính thi vào KAIST đấy chứ. Đã không biết gì thì đừng có—"
"Thì cũng cá mè một lứa cả thôi. Gom sạch điểm số ở một ngôi trường bình thường để làm bệ phóng tiến vào trường đại học danh tiếng. Tớ với cậu chung một chí hướng cả."
"………"
Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.
Có vẻ như trong đầu cậu ta đang bắt đầu nảy sinh nghi vấn kiểu: 'Cái tên này thực sự học giỏi đến mức đó sao?'
"Vì thế nên nghe tớ nói cho kỹ đây này. Đảm bảo cậu sẽ không phải chịu thiệt thòi đâu."
"………"
Cậu ta khẽ gật đầu, im lặng chờ đợi.
"………Tớ đang nghe đây. Cậu rốt cuộc là muốn nói cái gì?"
"Đầu tiên, mấy cái câu lạc bộ học thuật giúp ích cho việc thi cử mà cậu tính tham gia ấy. Đối với học sinh năm nhất hoàn toàn là vô dụng. Cậu sẽ phải tốn một năm trời chỉ để chạy vặt và dọn dẹp chiến trường cho các anh chị khóa trên thôi."
"Nhưng mẹ tớ đâu có nói như vậy…"
Cái thằng nhóc này, đã 17 tuổi đầu rồi mà hở một tí là lôi mẹ ra nói chuyện vậy.
"Phụ huynh cho dù có am hiểu đến mấy thì cũng chỉ là nắm rõ quy chế thi cử bề nổi thôi, chứ làm sao mà hiểu thấu được mấy cái chiêu trò chính trị ngầm diễn ra bên trong nội bộ nhà trường được. Nghe tớ đi. Vào câu lạc bộ học thuật là xác định vứt đi một năm trời một cách vô ích. Nhưng cái Câu lạc bộ Truyện ma mà tớ chuẩn bị lập thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác."
"…………"
"Tụi mình chính là những thành viên 'đời đầu'. Hoàn toàn không cần phải nhìn sắc mặt hay chịu sự chi phối của bất kỳ ai trong trường cả. Chỉ cần có năng lực, cho dù là đi thi đấu giật giải hay làm bất cứ điều gì, thành quả thu về sẽ do chính tay tụi mình thâu tóm toàn bộ. Không cần phải lãng phí một năm thanh xuân để làm chân sai vặt cho mấy kẻ bất tài khóa trên."
"Ồ."
Cậu ta bắt đầu lộ rõ vẻ hứng thú, bị những lời nói của tôi thuyết phục hoàn toàn. Tôi đã thành công trong việc hạ thấp các anh chị khóa trên thành những kẻ bất tài chuyên bóc lột sức lao động của đàn em, từ đó đánh trúng vào tư tưởng tinh hoa của cậu ta.
"Nguồn kinh phí hỗ trợ từ nhà trường cũng sẽ được chia đều cho một nhóm nhỏ tụi mình một cách rủng rỉnh, chứ không bị các tiền bối hớt tay trên. Thêm vào đó, vì tớ là chủ nhiệm câu lạc bộ nên sẽ tuyệt đối không có bất kỳ cái luật lệ cũ kỹ, hủ bại nào hết. Khoảng thời gian sinh hoạt câu lạc bộ sẽ hoàn toàn là thời gian tự do của tụi mình. Cậu thấy sao?"
Chắc chắn là đã cắn câu rồi.
Mục đích cậu ta vào trường này, cộng thêm cái tính cách luôn vỗ ngực tự xưng là thành phần tinh hoa.
Đây là một lời đề nghị được tổng hợp và nhào nặn từ tất cả những yếu tố đó để ném thẳng về phía cậu ta mà.
Ngay khoảnh khắc Kyeong-won khẽ gật đầu định mở miệng nói chuyện, bảng thông báo lập tức lóe lên rực rỡ.
[Mức độ thấu hiểu đối với An Kyeong-won tăng mạnh 20!]
"……Đầu óc cậu cũng biết nhạy bén đấy chứ. Tớ xin lỗi vì đã vội vàng coi thường cậu lúc đầu."
Ngon lành! Trúng phóc luôn!
Dù cho cái việc phải đứng dưới trướng người khác làm cậu ta có chút không thoải mái, nét mặt không được tươi tỉnh cho lắm, nhưng sau khi ngồi nhấm nháp và suy ngẫm kỹ lại kế hoạch của tôi, nhận thấy nó hoàn toàn đáp ứng được các tiêu chuẩn của bản thân, cậu ta liền đưa tay lên chống cằm, buông lời cảm thán:
"Thay vì đâm đầu vào mấy cái câu lạc bộ nửa mùa để rồi phải tốn một năm trời cung phụng cho mấy anh chị khóa trên, thì thà để những người có năng lực như tụi mình tự đứng ra thâu tóm toàn bộ thành quả… Tuyệt vời đấy."
"Thì thế chứ lị. Việc gì phải lãng phí thời gian vô ích làm gì."
"Dù cái việc lấy tên Câu lạc bộ Truyện ma nghe có hơi quái dị một chút… Nhưng mà thôi, việc đóng gói bao bì là quyền tự do của tụi mình, và chính nhờ cái sự độc lạ không đụng hàng đó mà tụi mình sẽ không phải cạnh tranh với bất kỳ ai, lúc đi thi đấu cũng dễ dàng thu hút sự chú ý của ban giám khảo hơn."
Đang mải mê sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, cậu ta bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó liền cất tiếng hỏi:
"……Nhưng mà học sinh năm nhất cũng được phép tự thành lập câu lạc bộ sao? Nếu được thì thà để tớ đứng ra làm chủ nhiệm có phải tốt hơn không."
Cái tên này. Định phớt tay trên của ông đây à. Đây là ý tưởng do tôi nghĩ ra trước cơ mà.
"Thông thường thì học sinh năm nhất không có cửa đâu. Nhưng vì tớ có mối quan hệ tay trong với giáo viên nên chuyện này mới khả thi đấy."
"…………"
Kyeong-won lặng im nhìn tôi một lúc lâu rồi thốt lên một tiếng trầm trồ đầy thán phục:
"Cậu khác xa so với ấn tượng ban đầu của tớ đấy. Nhìn cậu hoàn toàn không giống kiểu người như vậy một chút nào."
Ờ, cái đồ ngốc này. Toàn bộ đều là bốc phét hết đấy nha~ Nghe những lời tán thưởng của Kyeong-won, tôi liền hí hửng đặt bút điền tên vào bản kế hoạch: Chủ nhiệm câu lạc bộ: Lee Joon Thành viên 1: Yoon Seon-ah Thành viên 2: An Kyeong-won Thành viên 3: Sau khi kết thúc bữa trưa, tôi vừa rảo bước đi về phía nhà vệ sinh vừa vắt óc suy nghĩ xem nên lôi kéo thêm ai cho đủ vị trí cuối cùng.
Bỗng nhiên, từ phía trước có tiếng cười hụt hụt hụt quen thuộc vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn thì thấy thầy chủ nhiệm đang đứng ở đó.
"Là em Joon đấy à. Bản kế hoạch viết đến đâu rồi em?"
Thầy chủ nhiệm với cái bụng bia của một người đàn ông trung niên.
Trên tay thầy vẫn cầm chiếc bàn chải đánh răng, có vẻ như thầy vừa mới đi vệ sinh cá nhân xong.
"Dạ, cũng tàm tạm rồi thầy ạ."
"Hì hì, Câu lạc bộ Truyện ma sao, nghe thú vị đấy chứ. Xem ra em có vẻ khá thích mấy câu chuyện kinh dị nhỉ."
"Dạ, cũng không hẳn là thích đâu ạ, chẳng qua em thấy mình có việc cần phải nghiên cứu về nó một chút thôi. Từ bây giờ em sẽ bắt đầu tìm hiểu dần ạ."
Nghe tôi nói vậy, thầy chủ nhiệm bỗng dáo dác nhìn quanh hành lang một hồi để chắc chắn không có ai xung quanh.
Sau đó, thầy khẽ rỉ tai tôi hỏi nhỏ:
"Có phải em đang tính đi đến nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang không?"
"Dạ vâng."
"Ở cái buồng vệ sinh thứ 4 trong đó có ma hiện hình đấy."
"………"
"Nó sẽ hỏi em là 'Muốn lấy khăn giấy đỏ hay khăn giấy xanh?', nhớ chọn câu trả lời cho cẩn thận nhé. Thầy đi trước đây."
Dứt lời, thầy chủ nhiệm liền quay lưng đi thẳng một mạch.
'Cái chuyện từ đời thuở nhà ai rồi không biết.'
Mấy cái câu chuyện kiểu đó từ hồi tôi còn học mẫu giáo, cái thời mà mấy truyền thuyết đô thị về bà già Hồng Kông hay khẩu trang đỏ còn đang làm mưa làm gió cơ.
Cộng thêm cả trò đùa nhạt nhẽo hồi sáng nữa, xem ra thầy chủ nhiệm của tụi tôi sở hữu một bộ óc hài hước đậm chất ông chú quá mức quy định rồi.
Hay là thầy cố tình tạo nét như vậy nhỉ?
Nhưng mà một người đàn ông trung niên bụng phệ lại còn hói đầu…
Khi cái ngoại hình đó kết hợp với cái gu thẩm mỹ đậm chất ông chú này, nó lại vô tình tỏa ra một thứ sức hút vô cùng kỳ quái.
'Ngầu thật đấy. Ước gì mình cũng có thể sống một cuộc đời bất chấp ánh nhìn của người khác, cứ thoải mái giữ vững nhịp điệu của riêng mình như thầy nhỉ.'
Tôi khẽ nở một nụ cười bất giác rồi thong thả bước chân vào nhà vệ sinh nam.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn