Chương 21: Truyện ma thứ năm: Tiết 4 không hồi kết (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~37 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100 Tiết bốn kết thúc, tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên giòn giã.
Giữa đám đông học sinh đang náo nức, ồn ã ùa ra khỏi lớp, bốn đứa chúng tôi vẫn ngồi im phăng phắc tại chỗ.
"……."
Tôi đờ đẫn nhìn ra hành lang, nơi những bóng áo đồng phục đang rầm rập phóng như bay đi ăn cơm. Giữa dòng người hỗn loạn đó, tôi thoáng thấy một người đàn ông trung niên đang ra sức chen lấn, chạy còn nhanh hơn cả học sinh.
Là thầy chủ nhiệm.
"……."
Chỉ đến khi những người giao hàng bắt đầu lái xe máy lao qua cổng chính vào sân trường, tôi mới phá vỡ bầu không khí im lặng để lên tiếng:
"Mấy bồ ơi."
Seon-ah và Ha-yoon khẽ quay lại nhìn tôi. Còn Kyeong-won thì vẫn cúi gầm mặt, miệng lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa kiểu: "Sao chuyện này lại xảy ra được chứ…".
"Trước mắt cứ ra ngoài đã."
Hồi quy.
Đối với những đứa trẻ này, đây là lần đầu tiên tụi nó phải trải qua, nhưng với tôi, tôi đã bắt đầu bước vào giai đoạn thích nghi rồi.
"Đứng dậy trước đã. Đi ăn cơm thôi, nhanh lên."
Tôi kéo Seon-ah đang mải cắn móng tay và Ha-yoon đang ngơ ngác đứng dậy, rồi vỗ vỗ vai thúc giục cả Kyeong-won, hướng về phía nhà ăn. Trong tình cảnh này, có cố ép bản thân giải thích điều gì đi nữa thì đầu óc tụi nó cũng chẳng thể nào tiếp thu nổi. Phải cho tụi nó những kích thích bình thường như đi bộ hoặc ăn uống để sốc lại tinh thần trước đã.
Trên đường đến nhà ăn, tôi khẽ lẩm bẩm trong miệng:
'Bảng trạng thái.'
Quả nhiên không xuất hiện.
Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dù chỉ mới trải qua khoảng một tuần ngắn ngủi với đủ thứ chuyện, nhưng từ đó đến nay, tôi đã hình thành một thói quen vô thức là mỗi khi hồi quy sẽ bật bảng trạng thái lên để kiểm tra thời gian. Giữa tình cảnh hỗn loạn của việc chết đi sống lại, điều đầu tiên cần làm là xác nhận thời gian để trấn tĩnh bản thân. Vậy mà lúc này, nó lại không hiện ra.
'Phù, rốt cuộc là bị sao thế này?'
Nghĩ lại thì, rõ ràng lúc trước tôi còn mạnh miệng tuyên bố với Kyeong-won mình là "hệ trải nghiệm", nhưng thật ra chính tôi bây giờ cũng đang hoàn toàn mất phương hướng trước tình huống này. Những gì tôi biết cùng lắm cũng chỉ gói gọn trong việc "nếu chết thì thời gian sẽ quay ngược trở lại" và "chuyện ma sẽ biến thành hiện thực". Có hỏi tôi góc nhìn về chuyện này thì ngoài câu "đây là kiểu game mà nếu không biết thì cứ chết đi sống lại để học khôn" ra, tôi cũng chẳng biết nói gì thêm.
Tình hình hiện tại.
Tại sao Ma Vương lại xuất hiện vào đúng thời điểm này cơ chứ? Con quái vật đó đáng lẽ phải ít nhất 3 năm nữa mới xuất hiện.
'Quá nhanh, nhanh đến mức vô lý.'
Và tại sao chúng tôi lại cùng hồi quy với nhau? Rồi chút nữa thôi, tất cả đám đông đông đúc đang náo nhiệt ngoài kia sẽ biến mất đi đâu?
'Những người biến mất… Trong dòng thời gian lần này, phải kiểm tra chuyện đó trước tiên!'
Bốn đứa chúng tôi đến nhà ăn, lấy khẩu phần ăn qua loa rồi ngồi xuống.
Thực đơn hôm nay là canh tương đậu Doenjang và cá rán. Nói là cá nướng thì đúng hơn, nhưng các cô nhà bếp đổ nhiều dầu đến mức trông nó chẳng khác gì cá chiên xù cả.
Mùi thơm nồng của canh tương đậu kết hợp với hương vị kích thích vị giác của cá rán bốc lên, có vẻ như Sun-ah bắt đầu tỉnh táo lại đôi chút, cậu ấy cầm thìa đũa lên.
Lạch cạch
"Nhoàm nhoàm."
Sun-ah vừa nhai vừa tỉ mẩn gỡ xương cá. Ha-yoon cũng lấy đũa chọc chọc, gẩy gẩy vài hạt cơm một cách uể oải. Chỉ có Kyeong-won là dù có khay cơm trước mặt vẫn trố mắt nhìn xuống đất lầm bẩm.
Ăn xong xuôi, vừa ra khỏi nhà ăn thì thấy thầy chủ nhiệm đang vừa đi vừa xoa bụng. Bắt gặp bốn đứa, thầy thốt lên một tiếng "Ồ hố" đầy hào hứng rồi vui vẻ chào hỏi:
"Là trò Joon và hội bạn đấy à. Cơm trưa ngon miệng chứ?"
"Dạ vâng." - Tôi trả lời cho có lệ.
"Ừ. Các trò định đến phòng CLB luôn đấy à?"
"Dạ không, tụi em tính ở lại lớp."
Để tìm ra manh mối xem mọi người trong trường sẽ biến mất đi đâu sau một tiếng nữa, tôi dự định sẽ bám trụ tại lớp học.
"Hừm hừm, ra là vậy."
Thầy chủ nhiệm liếc nhìn xung quanh xem có ai đang nghe lén không, rồi đột ngột hạ giọng, nét mặt trở nên nghiêm túc và cẩn trọng lạ thường:
"Dù vậy thì hết giờ nghỉ trưa cũng là tiết sinh hoạt CLB ngoại khóa rồi, các trò vẫn định đến phòng CLB đúng không? Nếu thế thì có một điều này các trò nhất định phải biết."
"……."
"Trong căn phòng đó hiện đang có một thứ vô cùng tà ác rình rập. Có lẽ các trò sẽ cần đến cái này đấy."
Ngay khoảnh khắc thầy chủ nhiệm định thò tay vào túi quần sau để rút thứ gì đó ra.
"À thôi, không cần đâu thầy. Tụi em giải quyết xong xuôi rồi."
Tôi xua tay từ chối, rồi kéo đại mấy đứa thành viên trong CLB bước qua mặt thầy.
"Thế à."
Thầy chủ nhiệm ỉu xìu cúi đầu xuống.
Khi tôi vừa ngồi vào chỗ, ba đứa kia cũng tự động lấy tôi làm tâm điểm mà ngồi vây quanh.
"Khủ, khủ khủ. Chỗ đó là chỗ của tôi mà."
Deok-hoon vừa bước vào lớp đã đứng hình khi thấy Seon-ah đang ngồi chễm chệ ngay cạnh ghế tôi.
"……."
"À, à phải rồi. Hôm nay bên CLB Anime có buổi phỏng vấn thành viên mới, phải rồi."
Trước áp lực vô hình từ bầu không khí của bốn đứa chúng tôi, Deok-hoon phát ra một tiếng rên rỉ "Phù hụt", bờ vai sụp xuống rồi lủi thủi quay người bước ra khỏi lớp.
"Nè Joon à. Tụi mình… giờ phải làm sao đây?"
Sun-ah là người rụt rè lên tiếng trước. Ha-yoon cũng đăm đăm nhìn tôi. Người duy nhất vẫn chưa hồn siêu phách lạc là Kyeong-won.
Tôi ho khục khục một tiếng rồi nói ra suy nghĩ của mình:
"Tớ nghĩ trước mắt cứ im lặng quan sát xem tình hình tiến triển thế nào đã."
Tôi chậm rãi nhìn thẳng vào mắt từng đứa một.
"Chúng ta đang mù tịt thông tin. Rốt cuộc ngần ấy học sinh đã biến mất đi đâu, và tại sao đồng hồ lại đứng im thin thít như vậy."
Seon-ah gật gật đầu đồng tình.
"Ngay lúc này không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào cả. Cứ bất động quan sát trước đã."
"Khục khục, khục khục khục."
Kyeong-won nãy giờ vẫn cúi gầm mặt bỗng nhiên bật cười một cách quái dị.
"Cậu đang nói cái quái gì thế hả, chủ nhiệm CLB?"
"Gì cơ?"
"Tình cảnh lúc này ấy! Làm sao có thể là hiện thực được chứ~!"
Tật xấu của An Kyeong-won: Trốn tránh thực tại.
Cậu ta bật dậy khỏi chỗ ngồi, phóng thẳng lên trên mặt bàn.
"Tớ luôn muốn thử làm thế này một lần! Ha ha ha ha ha ha!"
Nói rồi, cậu ta bắt đầu nhảy qua nhảy lại giữa các dãy bàn, lao dọc ngang khắp phòng học.
"Nhảy nè! Nhảy nè~! Ha ha ha ha ha!"
Ba đứa chúng tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt cạn lời.
"Quan sát cái nỗi gì chứ~! Nhảy chung cho vui đi! Dù sao cũng có phải thật đâu mà!"
"……."
"Tớ luôn muốn được chạy nhảy tung tăng thế này màaa~! Ha ha ha ha!"
Kyeong-won điên cuồng cười lớn, đôi chân ra sức dậm thình thịch trên mặt bàn.
Bật. Bật.
Ngay khoảnh khắc tôi thở dài định lên tiếng ngăn lại.
Đoành—!
Một tiếng nổ điện vang lên chói tai, toàn bộ đèn tuýp trong lớp phụt tắt, ngôi trường chìm vào bóng tối. Dù vẫn có ánh nắng từ bên ngoài hắt vào, nhưng sự sụp tối đột ngột khiến Kyeong-won mất đà khi đang nhảy giữa chừng, cậu ta trượt chân và ngã nhào xuống đất.
Rầm rầm—!
"Á á á á!"
"……."
Ha-yoon tình cờ ngồi ngay trước chỗ Kyeong-won đo sàn. Cậu ấy lặng lẽ chìa tay ra.
"Đau không?"
"..."
Kyeong-won vừa xuýt xoa xoa mông vừa vịn tay Ha-yoon để lồm cồm bò dậy. Đúng lúc đó, hệ thống loa phát thanh của trường vang lên rè rè.
Thông báo từ phòng phát thanh. Hiện tại toàn trường đang gặp sự cố mất điện cục bộ. Tiết sinh hoạt CLB ngoại khóa sẽ được chuyển ra tổ chức tại sân trường, đề nghị toàn thể học sinh di chuyển và tập trung tại sân trường. Xin nhắc lại…………. …
"……!"
Tôi giật nảy mình đứng phắt dậy khiến Seon-ah hốt hoảng hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
"Không được ra ngoài!"
Tiếng hét của tôi làm cả bọn ngơ ngác, nhưng rồi cũng gật đầu theo bản năng. Kyeong-won vừa xoa xoa mông vừa tiến lại gần bảo:
"Sao thế. Cậu lại đoán ra được cái gì rồi à à à, à à, à à à. Bụ ụ ụ."
Khuôn mặt của Kyeong-won đột nhiên sưng phồng lên một cách dị thường.
"……!"
"Á á á!!"
Ha-yoon không nói không rằng lùi bắn ra sau, Seon-ah cũng hét lên kinh hoàng.
"Bụ, bụ, bụ ụ ụ ụ ụ ụ……………!"
Bùm—!
Đầu của Kyeong-won nổ tung, những mảnh thịt vụn bắn tung tóe khắp phòng học tối tăm. Ngay sau đó, mặt của Seon-ah và Ha-yoon cũng bắt đầu sưng phù lên một cách kỳ quái.
"Bụ ụ ụ, bụ ụ ụ."
Chính tôi cũng cảm nhận được một cảm giác quái dị như thể bộ não của mình đang liên tục phình to ra không ngừng.
Và rồi.
Bùm—!
Xoẹt— Tôi chậm rãi mở mắt ra.
"Chính vì thế! Lũ Nhật Bản khốn kiếp đã đóng cọc khắp nơi trên đất nước ta để triệt hạ tận gốc long mạch..."
"……."
Tôi lẳng lặng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Chúng ta tuyệt đối đừng tiêu tiền cho nước Nhật, làm ơn đấy! Phải tìm hiểu cho kỹ, ơ, ơ kìa? Gì thế em?"
Thầy giáo dạy Sử đang giảng bài hăng say bỗng giật mình nhìn tôi.
"Thưa thầy, cho em xin phép đi vệ sinh..."
"Ờ, ờ được rồi. Đi đi em."
Khi tôi vừa bước ra khỏi cửa lớp, tôi liếc thấy Seon-ah và Ha-yoon cũng lập tức đứng dậy theo.
"Thầy ơi cho em đi vệ sinh với ạ~"
"Em, em nữa ạ……………"
"Ơ, ơ kìa? Cái tụi này?"
Bỏ mặc thầy giáo đang ngơ ngác phía sau, hai đứa tụi nó lon ton chạy theo tôi ra ngoài hành lang.
"Cậu nhìn ra được manh mối gì rồi hả?" - Ha-yoon nhìn tôi hỏi.
"…Sao bồ lại nghĩ vậy?"
Tôi hỏi vặn lại thì Seon-ah liền lên tiếng thay:
"Thì tại vì… Joon này, cậu..." - Seon-ah ngập ngừng một chút rồi nói tiếp - "Từ nãy đến giờ trông cậu bình tĩnh đến lạ lùng..."
Tôi gật đầu:
"Lý do tớ bảo lập CLB lúc nãy, cái gọi là 'hệ trải nghiệm' ấy, chính là để nói về mấy hiện tượng quái dị này đây."
Seon-ah tròn xoe mắt:
"Ra là vậy, thế thì bây giờ tụi mình phải làm gì tiếp theo……………."
"Xin lỗi. Chuyện đó tớ cũng chưa rõ."
Gương mặt vừa mới nhen nhóm chút hy vọng của Seon-ah lại lập tức chùng xuống.
"Những gì tớ biết chỉ là chuyện ma đang liên tục đồng hóa vào hiện thực. Để giải quyết hiện tượng này, tụi mình buộc phải tìm ra xem bản thân đang bị vướng vào chuyện ma nào."
Và để làm được điều đó, cần phải có An Kyeong-won.
Tớ thì không nói làm gì, nhưng cả Seon-ah lẫn Ha-yoon chắc chắn đều không hiểu sâu về mấy chuyện ma quỷ bằng cậu ta.
'Dù có phải tẩn cho một trận tơi tả cũng phải bắt cái thằng đó tỉnh táo lại.'
Xôn xao. Xôn xao.
Học sinh từ các lớp bên cạnh bắt đầu lục tục kéo ra ngoài. Có vẻ như sắp đến giờ ra chơi rồi.
Tùng! Tùng! Tùng! ♬ Tôi bảo với hai đứa:
"Tụi mình cần Kyeong-won. Cái tên cuồng kiến thức đó chắc chắn phải biết điều gì đó."
"... Ừm!" - Sun-ah gật đầu.
Tôi đẩy cửa bước vào lớp một lần nữa.
Và ngay tại đó, một người phụ nữ trung niên, mặt chát phấn trắng bệch, đang đứng ngay giữa lớp học nở một nụ cười ngoác tận mang tai.
"……!"
Đám học sinh đang háo hức chuẩn bị đi ăn trưa. Thầy dạy Sử thì mặt mũi ỉu xìu. Kyeong-won vẫn cúi gầm mặt. Giữa khung cảnh đó, người đàn bà kia đứng trơ trơ, miệng cười như muốn rách toạc ra.
"Nè..."
"Để tớ vào lôi cậu ta ra."
Ha-yoon có vẻ đã đánh hơi thấy điềm chẳng lành, cậu ấy lách người phóng ngay vào lớp để kéo Kyeong-won ra.
Phía sau lưng, thầy chủ nhiệm đang hớt hải chạy dọc hành lang để đi ăn trưa thì bắt gặp tôi và Seon-ah đang đứng ngẩn ngơ trước cửa lớp. Thầy thốt lên một tiếng "Ồ hố" đầy niềm nở:
"Là trò Joon và bạn đấy à. Đang tính đi ăn trưa đấy hả?"
"……."
"Không phải sao? Thế là định đến thẳng phòng CLB luôn à?"
"Em không biết." - Tôi trả lời cộc lốc, mắt chẳng thèm nhìn thầy.
Kyeong-won vẫn với vẻ mặt mất hồn, miệng lầm bầm cái gì đó, còn Ha-yoon thì đang hì hục sốc nách lôi cậu ta dậy để dìu ra ngoài. Người đàn bà kia vẫn đứng bất động giữa lớp học, nụ cười ngoác miệng bất di bất dịch.
"Hừm hừm, thôi thì sao cũng được."
Thầy chủ nhiệm có chút ngượng ngùng trước phản ứng thờ ơ của chúng tôi liền nói:
"Các trò sẽ cần đến cái này đấy."
"……."
Thầy chủ nhiệm rút từ túi quần sau ra một thứ gì đó rồi đặt vào tay tôi. Tôi định giơ một tay ra nhận lấy cho có lệ mà không thèm nhìn, nhưng rồi chợt khựng lại.
"…Cái này là gì thế thầy?"
Không phải chìa khóa. Nó là một món đồ trang sức có kích thước tương đương, nhưng cầm vào lại thấy nặng trịch so với vẻ bề ngoài. Một món đồ tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Hô hô hô, dùng cho tốt nhé."
Thầy chủ nhiệm vừa ngân nga huýt sáo vừa chạy biến về phía nhà ăn.
"……."
"Không phải sự thật. Đây không phải sự thật……………"
Kyeong-won được Ha-yoon dìu đến trước mặt chúng tôi. Cái thằng này vẫn chưa chịu tỉnh hồn.
"Này, An Kyeong-won!"
Tôi quát lớn:
"Tỉnh lại đi! Đây là hiện thực!"
Tôi túm chặt lấy cậu ta mà ra sức lay mạnh.
"Cậu phải nhớ ra cho tớ. Nhanh lên!"
"…Nhớ cái gì cơ?"
Kyeong-won để mặc cho tôi túm cổ áo lôi sền sệt, miệng thều thào hỏi lại.
"Tụi mình đang bị vướng vào chuyện ma nào! Tụi mình bị cái gì ám mà thời gian cứ liên tục quay ngược trở lại thế này!"
"…Chuyện ma?"
"Phải, cái thằng khốn này, chuyện ma đấy!"
Tôi lại ra sức lắc mạnh cậu ta một cái rồi hét lên:
"Tại sao toàn bộ học sinh lại biến mất! Tại sao đồng hồ lại đứng im! Tại sao tụi mình cứ chết đi sống lại liên tục như vậy!"
"Mấy cái đó làm sao tớ biết được……………"
"Mẹ kiếp!!"
Khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc Phía sau lưng Kyeong-won, ở bên trong lớp học, người đàn bà kia đang cầm một con dao rọc giấy, cơ thể bắt đầu uốn éo, di chuyển một cách chậm chạp. Đám học sinh hốt hoảng dạt ra xung quanh. Thầy dạy Sử mồ hôi nhễ nhại tiến lại gần hỏi xem bà ta có phải phụ huynh học sinh hay không.
Tôi túm ngược cổ áo Kyeong-won lên, nhìn thẳng vào mắt cậu ta mà gằn giọng:
"Làm ơn nghĩ kỹ lại đi."
"……."
"Tất cả học sinh biến mất. Thời gian đóng băng. Chúng ta cứ hồi quy liên tục."
"……."
"Có chuyện ma nào kiểu như vậy không, hoặc tương tự thế cũng được."
Cậu ta vẫn trả lời bằng giọng điệu yếu ớt, bất lực:
"Tớ không biết… Trên đời này làm gì có câu chuyện kỳ quái nào như thế chứ."
Tôi nhắm nghiền mắt bất lực, rồi chợt nghĩ ra điều gì, tôi chìa món đồ vừa nhận từ thầy chủ nhiệm ra trước mặt cậu ta xem có giúp ích được gì không.
"Cái này thì sao? Cậu nghĩ gì về cái này?"
Tôi thì chịu chết rồi, nhưng biết đâu cái bộ não toàn chữ của thằng này lại nhận ra.
"Cái gì đây?"
"Tớ cũng chịu."
Kyeong-won nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một thằng điên.
Khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc Người đàn bà kia vừa chậm rãi vung vẩy con dao vừa tiến về phía chúng tôi. Thầy dạy Sử đã bị rạch một đường ngay cổ, thầy đang ra sức dùng hai tay bịt cái vũng máu đang phun ra xối xả. Đám học sinh thét lên kinh hoàng, chen lấn xô đẩy va cả vào vai chúng tôi để tháo chạy.
"Á á á á—"
"Bà ta điên rồi—"
"Không phải đâuuuu!"
Giờ có chết tại đây hay chết trên đường chạy trốn thì kết cục cũng như nhau thôi. Tôi vẫn ghì chặt cổ áo Kyeong-won, nhìn thẳng vào mắt cậu ta mà cầu xin:
"Nghĩ ra đi mà. Làm ơn."
"……."
"Xin cậu đấy."
Kyeong-won đờ đẫn nhìn chằm chằm vào món đồ tôi nhận từ thầy chủ nhiệm.
Và rồi.
"……!"
Đồng tử của cậu ta đột ngột giãn to ra, rung lên dữ dội.
"……!"
Tôi cũng giật mình, hai tay càng siết chặt cổ áo cậu ta hơn nữa. Seon-ah và Ha-yoon ở bên cạnh thì sốt ruột giậm chân bình bịch.
"Cậu nhớ ra cái gì rồi hả?"
"…À."
Ánh mắt của Kyeong-won nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin vốn có.
"Hì hì, hì hì hì."
Cậu ta bật cười một cách chậm rãi.
"Hóa ra là vậy."
Cậu ta thong thả dùng ngón tay đẩy gọng kính lên, trên môi nở nụ cười tự mãn quen thuộc.
"Ngay từ đầu chủ nhiệm đã sai bét nhè rồi."
"…Cái gì cơ?"
Kyeong-won nhe răng cười, lắc đầu quầy quậy:
"Ngay từ đầu chủ nhiệm đã sai bét rồi."
"…Rốt cuộc là có ý gì?"
Tôi giật mạnh cổ áo cậu ta, kéo sát vào đến mức mũi hai đứa suýt chạm nhau. Vì vóc dáng nhỏ con nên gót chân cậu ta dễ dàng bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
"Khủ hủ hủ."
"Mẹ kiếp, cái gì mới được chứ. Cậu tưởng tình cảnh này là trò đùa đấy à? Nói mau!"
"Lần này, tự cậu đi mà nghĩ đi."
"Gì?"
Cậu ta lắc đầu rồi thở dài một tiếng:
"Chẳng phải cậu là chủ nhiệm CLB Chuyện Ma sao. Thế thì tự mà nghĩ ra đi chứ."
"……!"
Khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc Người đàn bà cười quái dị đã tiến đến ngay sau lưng, tay vung vẩy con dao rọc giấy. Đám học sinh vừa chạy trốn vừa xô đẩy mạnh vào vai chúng tôi. Nhưng giữa dòng người hỗn loạn ấy, hai đứa chúng tôi vẫn trố mắt lườm nhau, một đứa túm áo, một đứa bị túm.
"Joo… Joon à! Phải chạy thôi—!" - Seon-ah sốt ruột hét lên đầy bất an.
Kyeong-won thì vẫn nở nụ cười tanh tửi:
"Cái thằng khốn nạn này, mày tưởng đây là trò đùa thật đấy à! Nói mau lên!"
Kyeong-won chỉ mỉm cười nhìn tôi chằm chằm đầy thách thức:
"Chứng minh đi xem nào. Xem cậu có đủ tư cách để đứng trên đầu tớ hay không."
Dù đang bị tóm cổ áo nhưng cậu ta vẫn cố rướn người đẩy gọng kính:
"Xem cậu có xứng đáng để tớ đầu tư 3 năm cuộc đời hay không. Có đáng để tớ giúp đỡ hay không."
"Mày……………"
"Chớ hòng nghĩ rằng nếu bây giờ chết đi là sẽ kết thúc nhé?"
"Không, chừng đó thì tớ thừa biết."
"Hì hì… Thế thì việc gì phải cuống cuồng lên như vậy."
Cái thằng ranh này, nó đang cân đo đong đếm giá trị của tôi.
Nó biết rõ bản thân uyên bác hơn tôi nhiều, vậy nên nó đang thắc mắc tại sao tôi lại là đứa chễm chệ ở cái ghế chủ nhiệm CLB. Liệu tôi có xứng đáng để nó làm thành viên dưới trướng suốt 3 năm tới hay không. Nó muốn tôi phải chứng minh năng lực ngay tại đây.
"Hẹn gặp lại sau nhé."
"……."
Khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc khặc Vút— Xoẹt.
"Á á á á á á! Joon à á á á!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn