Chương 22: Truyện ma thứ năm: Tiết 4 không hồi kết (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~44 phút đọc · Tạo 11/08/2026
1-100
"Chính vì thế! Lũ Nhật Bản khốn kiếp đã đóng cọc khắp nơi trên đất nước ta để triệt hạ tận gốc long mạch! Dạo này đang có phong trào No Japan đấy thôi! Chúng ta tuyệt đối đừng tiêu tiền cho nước Nhật, làm ơn đấy! Phải tìm hiểu cho kỹ………………"
Giữa lúc thầy dạy Sử đang vừa giảng bài hăng say vừa bắn cả nước bọt, Lee Joon tôi đây lại lặng lẽ chìm vào dòng suy nghĩ.
'Lần này, lại bảo mình tự đi mà nghĩ sao… Mình thì biết làm thế quái nào được chứ?'
Dù trong đầu nảy ra ý nghĩ đó, nhưng ngẫm lại, người ép cậu ta phải đưa ra câu trả lời trước đó lại chính là tôi.
'Phù.'
Mặc kệ thầy giáo có nhìn thấy hay không, tôi vẫn khoanh tay sau gáy rồi khẽ thở dài một tiếng.
Ahn Kyeong-won. Nếu có cơ hội, nhất định tôi phải tẩn cho cái thằng đó một trận mới được.
'Nhưng trước mắt thì phải làm sao bây giờ? Mình vốn dĩ có biết tí gì về chuyện ma đâu.'
Điều đó thì chính Kyeong-won, đứa ở bên cạnh quan sát tôi suốt bấy lâu nay, là người hiểu rõ nhất. Ấy vậy mà để thử thách tôi, cậu ta lại bảo tôi "tự đi mà nghĩ ra", câu nói đó rốt cuộc mang hàm ý gì? Chẳng lẽ tình cảnh hiện tại là thứ có thể dùng tri thức thông thường để nhìn thấu sao?
Và còn nữa.
'Mình đã sai sao? Tất cả sao?'
Tất cả những suy đoán từ trước đến nay của tôi về tình huống quái dị này đều sai bét. Tôi bắt đầu tỉ mẩn lật lại từng lập luận mà mình từng quả quyết.
Đầu tiên, đồng hồ đứng im thin thít. Tiếp đến, toàn bộ học sinh biến mất. Các chuyện ma ập đến với thứ tự đảo lộn lung tung, và mỗi khi đối mặt với cái chết, chúng tôi lại liên tục quay ngược thời gian.
Nếu lật ngược lại những điều đó thì sao?
Đồng hồ không hề đứng im. Toàn bộ học sinh không hề biến mất. Và chúng tôi cũng chẳng phải đang quay ngược thời gian?
'Làm sao có thể như thế được?'
Hoàn toàn phi logic. Mà không, thứ phi logic đâu chỉ có bấy nhiêu.
Ma Vương đáng lẽ phải 3 năm nữa mới xuất hiện. Khi mất điện, nếu nghe theo loa thông báo mà ở lại lớp học thì đáng lẽ phải sống sót chứ. Rồi cả người đàn bà cười ngoác miệng kia nữa, bà ta từ đâu chui ra vậy không biết? Và tại sao không phải một mình, mà cả bốn đứa chúng tôi lại cùng hồi quy………………
'Không, đây không phải hồi quy.'
Tôi nhớ lại lời của Kyeong-won rồi lập tức uốn nắn lại suy nghĩ.
Phải rồi. Dù không cách nào thấu hiểu nổi, nhưng chúng tôi lúc này không hề hồi quy.
Còn tôi đã nói những gì nữa nhỉ? Lúc túm cổ áo thằng chạ đó ấy.
'Chẳng lẽ…'
Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Hãy đập nát Nintendo đi… Ơ kìa? Có chuyện gì thế em?"
"……."
"…Trò gì ơi?"
Thầy giáo đang giảng bài hăng say bỗng đứng hình, đầy ngơ ngác trước sự đường đột của tôi. Ánh mắt của cả lớp cũng đồng loạt đổ dồn về phía này.
Thằng đó bị gì vậy?
Hình như tên nó là Lee Joon đúng không?
Tự dưng đứng phắt dậy làm gì thế nhỉ?
Ai biết.
Xì xào, bàn tán.
Cộp. Cộp.
Mặc kệ những tiếng xầm xì bàn tán xung quanh, tôi sải bước băng qua các dãy bàn học, tiến thẳng về phía bàn đầu tiên, nơi Kyeong-won đang ngồi.
"Ơ kìa, trò gì ơi? Trò ơi?"
Bỏ ngoài tai tiếng ngăn cản của thầy giáo, tôi đứng khựng lại ngay sau lưng Kyeong-won. Tôi nhìn chằm chằm vào cái lưng đó rồi cất tiếng:
"Chuyện này không phải hiện thực đúng không."
"Khục khục."
Kyeong-won khẽ bật cười, cậu ta vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng lại phía tôi mà hỏi vặn:
"Thế thì sao? Nếu không phải hiện thực thì là gì?"
Tôi hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc trả lời:
"Đây là một giấc mơ. Cả thầy giáo, cả ngôi trường này, cả đám bạn học ở đây. Tất cả."
"Khục khục."
"Ngoại trừ tôi, cậu, Seon-ah và Ha-yoon. Ngoài bốn đứa mình ra, tất cả những người còn lại đều là nhân vật trong mơ."
"Cậu chứng minh được không?"
"Được chứ."
Cậu ta khẽ nở nụ cười, vẫn không thèm ngoảnh mặt lại mà thách thức:
"Thử xem."
"……."
Tôi sẽ chứng minh bằng một phương thức khiến cái thằng này buộc phải tâm phục khẩu phục. Dẹp cái mớ lý thuyết "hệ trải nghiệm" gì đó sang một bên đi, bởi vì tôi sở hữu một tài năng hoàn toàn khác biệt so với cậu ta. Một thứ vũ khí của riêng tôi mà cái kiểu người chỉ biết cậy vào khối lượng tri thức để giành chiến thắng một cách rập khuôn như cậu ta có nằm mơ cũng không bao giờ bắt chước được.
"…Ơ kìa, trò ơi?"
Cả lớp bắt đầu nhốn nháo nhìn tôi chăm chặp.
"Trò gì ơi? Mơ mộng gì tầm này chứ. Mau về chỗ ngồi đi em, hắng hắng."
Thầy giáo lộ rõ vẻ ái ngại trên khuôn mặt:
"Dẫu biết là chán học nhưng đến mức hoang tưởng là mơ thì… Ha ha, thật là… Nào, ngồi xuống giùm thầy."
Xôn xao, bàn tán.
Đám bạn học nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một kẻ dở người. Tôi liếc thấy gương mặt thảng thốt của Seon-ah, và cả Ha-yoon ở ngay bên cạnh cũng đang dồn hết sự chú ý về phía mình.
"Đừng đứng trơ trơ ra đó nữa, về chỗ đi em. Bình tĩnh lại nào. Thầy còn phải giảng nốt chuyện nước Nhật đây."
"Không, đây rõ ràng là mơ thì mắc gì em phải về chỗ? Đã là mơ thì em thích làm gì theo ý mình chẳng được."
"Thầy đã bảo đây không phải mơ rồi, mau về chỗ ngồi đi!" - Thầy giáo cố dùng giọng điệu điềm đạm để khuyên răn.
Tôi làm ra vẻ hoang mang rồi hỏi lại:
"Thế ạ? Không phải sao thầy?"
"Phải, không phải! Thầy không biết em đang nhầm lẫn cái gì nhưng trước mắt cứ ngồi xuống đi đã."
"Thật sự không phải mơ ạ?"
"Này, đã bảo không phải rồi mà cái trò này. Ha ha, thật là."
Đám học sinh trong lớp cũng nhìn tôi rồi xì xầm, khúc khích cười.
Nhìn nó kìa.
Gì vậy trời, dị hợm thế.
"Thật không thầy? Không phải mơ ạ?"
"Làm người ta ngại quá đi mất! Không phải mơ mà là hiện thực, hiện thực đấy! Làm ơn đi!"
"Nhưng ngộ nhỡ là mơ thì sao! Kể cả trong mơ em cũng không muốn học bài đâu!"
"Cái thằng này! Thế nếu là hiện thực thì tính sao hả! Vì là hiện thực nên thầy mới bảo em quay về chỗ ngồi đấy thôi!"
"Thầy là nhân vật trong mơ nên thầy mới quả quyết như vậy chứ gì!!"
"Tổ sư anh! Tôi là người bằng xương bằng thịt ở hiện thực nên mới nói thế đấy! Về chỗ ngay!"
"Không thích, không thích đâu! Em cứ thích tin đây là mơ đấy!"
"Đã bảo về chỗ cơ mà! Cái thằng 17 tuổi đầu rồi còn làm cái trò gì thế hả!"
"Thật sự không phải mơ mà là hiện thực ạ?"
"PHẢI I I I I! LÀ HIỆN THỰC ĐẤY Y Y Y Y!"
"Thầy dám cam đoan không?"
"Thầy dám cam đoan."
"Thật không thầy?"
"Nếu là mơ thì tôi đi đầu xuống đất! Không phải mơ mà là hiện thực, HIỆN THỰC!"
"Thế bây giờ là mấy giờ ạ?"
"Cái đó thì dĩ nhiên là BA VẠN SÁU NGÀN NĂM TRĂM TÁM MƯƠI GIỜ chứ còn gì nữa ĐÂUUUUUUUUUUU!!!!!!!!!!!!!"
"Mấy giờ cơ ạ?"
"HAI VẠN TÁM NGÀN CHÍN TRĂM BA MƯƠI SÁU GIỜ! Có bảo nói lại bao nhiêu lần thầy cũng nói được!"
"Ra là vậy. Thế thầy cho em hỏi luôn hôm nay là ngày mấy tháng mấy năm nào được không ạ? Trí nhớ em dạo này hơi kém."
"Cái đó thì dĩ nhiên LÀÀÀÀÀ!"
Mặt thầy giáo đỏ gay đỏ gắt, thầy gân cổ lên hét lớn:
"NĂM BA VẠN MỘT NGÀN CHÍN TRĂM NĂM TRĂM HAI MƯƠI BA, THÁNG MỘT HAI BỐN, NGÀY KHÔNG SÁU BẢY CHÍN TRĂM chứ còn gì NỮAAAAAAAÀÀÀÀÀATTTTT!!!!!!!!!!!!!"
"……."
Trong tích tắc, bầu không khí trong lớp rơi vào im lặng phăng phắc.
Ha-yoon chậm rãi giơ tay lên, cậu ấy dùng chất giọng trong trẻo của mình để chỉ ra điểm bất thường:
"Thầy ơi, những con số đó lạ lắm ạ."
Nghe vậy, thầy dạy Sử đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định một hồi rồi thốt lên một câu:
"Vậy à? Bị lộ mất rồi."
Cộp. Cộp.
Xoạt— Thầy giáo trưng ra bộ mặt không cảm xúc, lẳng lặng dọn dẹp sách giáo khoa cùng đồ đạc rồi bước thẳng ra khỏi lớp.
"……."
Seon-ah trố mắt nhìn theo cánh cửa lớp đang mở toang, gương mặt lộ rõ vẻ cạn lời.
"Phù."
Tôi thở dài một tiếng, bước vòng qua bục giảng rồi di chuyển đến chỗ ngồi cạnh Kyeong-won. Tôi nhìn sang tên lớp trưởng có bờ vai rộng với gương mặt điển trai đang ngồi cạnh cậu ta rồi bảo:
"Nè, né ra chỗ khác coi."
"Ờ."
Lớp trưởng trả lời với gương mặt vô cảm rồi lẳng lặng đứng dậy nhường chỗ.
Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế đó rồi hỏi:
"Hài lòng chưa?"
"…Chủ nhiệm." - Kyeong-won nở nụ cười đầy thỏa mãn rồi đáp - "Cũng biết động não đấy."
Seon-ah và Ha-yoon cũng đứng dậy bước về phía chúng tôi. Ha-yoon ra hiệu cho hai học sinh ngồi dãy ghế phía sau tránh ra, bọn họ cũng ngơ ngác đứng dậy nhường chỗ mà không một lời thắc mắc.
Bốn đứa chúng tôi xoay ghế lại đối diện nhau. Những học sinh khác trong lớp chỉ trố mắt, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bốn đứa với gương mặt không một chút cảm xúc.
"Nè, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tớ vẫn chưa hiểu lắm…"
Seon-ah vừa len lén để ý sắc mặt của đám học sinh xung quanh vừa toát mồ hôi hột.
Tôi bắt đầu giải thích cặn kẽ từng chút một như muốn khơi gợi lại ký ức cho cậu ấy:
"Lần đầu tiên tụi mình nhận ra điểm bất thường là khi nào hả Seon-ah?"
"Thì là… khi tụi mình đang kể chuyện ma ở phòng CLB, lúc nhìn lên đồng hồ thì thấy nó đứng im thin thít nên mới………………"
Tôi gật đầu:
"Tụi mình đến phòng CLB bằng cách nào?"
Seon-ah tỏ vẻ thắc mắc trước câu hỏi của tôi, cậu ấy nghiêng đầu nghĩ ngợi:
"Thì ăn cơm xong đến tiết sinh hoạt ngoại khóa… nên tụi mình đi lên đó thôi chứ sao?"
"Không phải."
"……?"
"Nếu bảo là vì đến tiết sinh hoạt ngoại khóa nên đi lên đó thì có một điểm cực kỳ vô lý."
Seon-ah trầm ngâm suy nghĩ một lát, nhưng rồi vẫn trưng ra bộ mặt tò mò vì không thể tìm ra câu trả lời:
"Điểm vô lý? Là gì thế?"
"Các thành viên khác."
"Thành viên… khác? …… À!" - Seon-ah như sực nhận ra điều gì, mắt cậu ấy mở to hết cỡ - "Jin-hee!"
"Chính xác."
Tôi gật đầu rồi bổ sung thêm:
"Và cả cô Jang Hwa-eun, giáo viên phụ trách CLB của chúng ta nữa."
Phải rồi. Dù chưa từng diện kiến, nhưng cô ấy là giáo viên phụ trách được ghi danh chính thức trên giấy tờ của CLB chúng tôi. Nếu là buổi sinh hoạt đầu tiên của CLB thì dĩ nhiên cô phải có mặt để hướng dẫn chứ.
Còn cả Jin-hee nữa. Dù có là thành viên bị ép buộc tham gia đi chăng nữa, thì một khi đã đến tiết ngoại khóa, trừ khi có lý do đặc biệt như Ha-yoon, ai ai cũng phải có mặt tại CLB của mình. Vậy mà cả hai người họ đều vắng mặt.
Suốt một tuần qua do ba đứa chúng tôi thường xuyên dính lấy nhau nên không cảm thấy có gì cấn, nhưng nếu khoảng thời gian đó thực sự là tiết ngoại khóa thì việc Jin-hee và cô Hwa-eun không có mặt rõ ràng là một điều vô cùng bất thường.
"Đây là một giấc mơ nằm trong một giấc mơ khác." - Tôi đúc kết lại một cách ngắn gọn - "Cậu xem phim Inception chưa?"
"Chưa."
"Đó là bộ phim nói về đề tài mơ trong mơ. Chưa xem à. Thế cậu từng bị bóng đè bao giờ chưa?"
"Rồi, tớ bị vài lần……………."
"Thế có bao giờ cậu rõ ràng đinh ninh là mình đã tỉnh giấc rồi, nhưng hóa ra bản thân vẫn đang ở trong mơ chưa?"
"Trong… mơ."
Seon-ah ngước mắt lên trần nhà, đăm chiêu suy nghĩ một hồi rồi trả lời:
"Vài lần… không, là thường xuyên ấy chứ. Buổi sáng rõ ràng tớ đã thức dậy, rửa mặt… đánh răng xong xuôi hết rồi nhưng hóa ra lại là mơ… Đến khi tỉnh dậy thật thì tớ cuống cuồng chuẩn bị, ai dè vẫn lại là mơ tiếp……………"
Seon-ah đang nói nửa chừng thì bỗng đỏ bừng mặt. Đối với một đứa có lịch trình ngủ nghỉ vô tội vạ nên thường xuyên đi học muộn vào buổi sáng như cậu ấy thì chuyện này có vẻ như cơm bữa.
"Hiện tượng tụi mình đang trải qua chính là thứ đó đấy. Mỗi khi tỉnh giấc, chúng ta lại quay về điểm bắt đầu của giấc mơ. Và cách dễ nhất để tỉnh dậy khỏi một giấc mơ chính là cái chết."
"……?"
"Tụi mình đã chết đi sống lại bao nhiêu lần và cứ đinh ninh là thời gian đang quay ngược trở lại, nhưng thật ra tụi mình chỉ đang tỉnh dậy từ một giấc mơ trong một giấc mơ khác, rồi cứ thế lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ mà thôi."
"……!"
Seon-ah há hốc mồm kinh ngạc.
Phải rồi, chúng tôi không hề hồi quy. Manh mối rõ ràng nhất cho việc này chính là…
Bắt đầu lại từ điểm lưu (Check point).
Đang tải (Loading)………………
Mỗi khi đối mặt với cái chết và ý thức dần mờ nhạt đi, phải sau khi những dòng chữ như vậy hiện lên trong tiềm thức xa xăm hết lần này đến lần khác thì tôi mới quay trở lại. Thế nhưng lần này, dòng chữ đó hoàn toàn bốc hơi. Dù cho tôi đã chết đi sống lại bao nhiêu lần đi nữa.
"Mơ sao? Cả đám cùng mơ chung một giấc mơ? Làm sao chuyện như vậy có thể xảy ra được chứ……………"
"Xin lỗi. Đến mức đó thì tớ cũng chịu chết."
Tôi nhún vai rồi quay sang nhìn Kyeong-won.
Cậu ta gật đầu đầy vẻ tán thưởng:
"Hì hì, chủ nhiệm. Giải thích tốt lắm."
Cậu ta đẩy gọng kính lên, chuẩn bị tiếp quản phần còn lại của màn giải thích như để thỏa mãn bản năng của một kẻ cuồng giảng giải:
"Việc đồng hồ có vẻ như đứng im và phản ứng kỳ quái của ông thầy lúc nãy, cái đó được gọi là RC check."
"RC check?"
"Là viết tắt của 'Reality Check'. Dịch ra nghĩa là kiểm tra thực tại."
Đôi mắt kính của Kyeong-won lóe lên tia sáng:
"Trong lúc ngủ, nhiều chức năng của não bộ sẽ được nghỉ ngơi, đặc biệt là năng lực nhận thức sẽ trở nên cực kỳ mơ hồ và thiếu chính xác. Dù trong mơ cậu có cảm giác mình đang phán đoán và trò chuyện vô cùng bình thường đi chăng nữa, thì sau khi tỉnh dậy và ngẫm nghĩ lại, cậu sẽ nhận ra mạch logic của nó hoàn toàn có vấn đề."
"…… Rồi sao nữa?"
"Thứ thể hiện điều đó một cách cực đoan nhất chính là những con số. Chúng ta có thể thông qua các con số để kiểm tra xem lúc này là mơ hay thực."
Kyeong-won rút chiếc điện thoại từ trong túi quần ra.
"Nào, nhìn xem bây giờ là mấy giờ?"
Trên màn hình điện thoại đang hiển thị con số 11 giờ 35 phút.
"11 giờ 35 phút… Quả nhiên vẫn đứng im mà."
"Không phải đứng im. Lần này cậu hãy nhìn nó liên tục đi."
Kyeong-won lấy tay che những con số đi một lát rồi lại bỏ tay ra.
"……!"
Con số trên đồng hồ đã nhảy sang 12 giờ 28 phút. Không chỉ dừng lại ở đó.
5 giờ 73 phút.
13 giờ 24 phút.
75 giờ 52 phút.
Cứ mỗi khi ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi nhìn lại, những con số trên đồng hồ lại biến đổi khôn lường.
"Hiểu chưa? Khi ngủ, não bộ sẽ trở nên cực kỳ yếu kém trong việc xử lý các con số. Mạch cảm xúc có thể trôi chảy y như ngoài đời thực, nhưng riêng khoản tư duy toán học thì lại trở nên vô cùng hỗn loạn."
"Trời đất, sao lại có thể………………"
Seon-ah vẫn chưa tin vào mắt mình, cậu ấy cứ chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào cái màn hình điện thoại.
"Con số 11 giờ 35 phút có lẽ là khoảng thời gian gần nhất mà một ai đó trong số chúng ta kiểm tra trước khi chìm vào giấc ngủ. Thứ đó hằn sâu vào ký ức nên trong mơ nó mới hiển thị đầu tiên, nhưng nếu cứ nhìn liên tục thế này thì sẽ thấy nó thay đổi xoành xoạch."
"Kỳ diệu thật."
"Chính vì thế nên trong mơ, có đôi lúc chúng ta cuống cuồng lên vì không tài nào nhớ nổi số điện thoại của người thân, hoặc quên béng mất mật khẩu cửa nhà, hay cứ bấm sai mã số tài khoản ngân hàng liên tục là vì vậy."
"Oa oa." - Seon-ah nghe giảng với vẻ mặt vô cùng hiếu kỳ.
"Việc chủ nhiệm có thể đuổi ông thầy lúc nãy đi cũng là nhờ thay đổi góc nhìn, lật ngược lại để tận dụng RC check đấy thôi. Xuất sắc. Khoản này tớ buộc phải công nhận."
"Hóa ra Joon đã biết từ trước rồi……………."
Thấy Kyeong-won tán dương tôi đầy vẻ hài lòng, Seon-ah liền nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ ngập tràn. Ha-yoon cũng chống cằm, hướng ánh mắt về phía tôi.
Tôi có chút ngượng ngùng gãi đầu đáp:
"À thì, cũng không có gì to tát đâu. Quan trọng là từ bây giờ tụi mình tính sao đây."
"Phải, đó mới là vấn đề."
Kyeong-won thở dài thườn thượt:
"Cậu nghĩ tụi mình nên làm gì đây, chủ nhiệm?"
"Hả?"
Lời của Kyeong-won khiến ánh mắt của tất cả mọi người lại đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Gì đây trời. Sao tự dưng lại đi hỏi tôi chứ.
"Sao lại hỏi tớ? Cậu đã biết thừa đây là mơ từ trước rồi mà. Cậu bảo tớ đoán thử xem, thế chẳng lẽ cách thoát ra ngoài cậu cũng không biết luôn sao?"
"Chuyện là thế này." - Kyeong-won lại thở dài một tiếng - "Mấy cái chuyện ma về mơ trong mơ mà tớ biết, cái nào cái nấy kết cục đều là cứ loanh quanh một hồi rồi tự dưng tỉnh dậy thôi."
"Hở?"
Trước cái sự ngơ ngác hỏi vặn lại của chúng tôi, Kyeong-won khẽ đẩy gọng kính:
"Thì cứ loanh quanh luẩn quẩn trong ác mộng rồi tự dưng tỉnh giấc, kết cục toàn kiểu như vậy thôi."
"Cái thằng này, cậu……………."
Cơn giận trong tôi bắt đầu âm ỉ bốc lên. Bản thân cậu ta cũng mù tịt mà dám bày đặt tinh tướng để thử thách tôi cơ đấy!
"Lúc nãy còn vênh váo bảo tớ đoán đi cơ mà."
"…Tớ xin lỗi, chủ nhiệm. Tại tớ sĩ diện quá."
"Xin lỗi mà kiểu đó hả."
Tôi bắt đầu xắn tay áo lên:
"Cởi kính ra, cắn chặt răng vào."
"……!"
Như đã chuẩn bị tâm lý đón nhận hình phạt, cậu ta ngoan ngoãn tháo kính ra rồi nhắm tịt hai mắt lại.
"Tới đây."
"Joon à……………!"
Mặc kệ Seon-ah có kịp can ngăn hay không, tôi vung mạnh cánh tay, giáng một cú ngay giữa trán cậu ta.
Vút— Cộc!
"Á!"
Kyeong-won khẽ giật mình, cậu ta vừa xoa xoa cái trán vừa trưng ra bộ mặt ngơ ngác. Có vẻ như cậu ta cứ đinh ninh là tôi sẽ ra tay nặng lắm.
"Đừng có dè chừng nhau nữa, tụi mình kết bạn thân thiết đi, Kyeong-won à."
"……."
Cậu công tử nhà giàu đăm đăm nhìn tôi trân trân. Xét về tính cách, một kẻ lười biếng đầy ranh ma như tôi kiểu gì cũng sẽ át vía được một tên mọt sách sống bằng cái sự kiêu hãnh như cậu ta, nên tôi chẳng có lý do gì để thua cả. Thế nhưng cứ lo đi giữ kẽ, đấu đá nội bộ thế này thì cái CLB này làm sao mà vận hành ra hồn được. Chuyện này cứ giải quyết dứt điểm tại đây đi.
"Bắt tay cái rồi bỏ qua hết nhé."
"……."
"Nào."
Tôi chìa tay ra, cậu ta nhìn chằm chằm một lát rồi cũng chậm rãi giơ tay phải ra bắt tay tôi.
"Xong. Vậy đi."
"……."
"Giảng giải tiếp đi chứ. Sao cậu lại đinh ninh là tớ sẽ biết câu trả lời?"
"À, chuyện đó là vì……………"
Tên nhóc đờ đẫn mất một lúc, nhưng hễ cứ chạm đúng mạch cần giải thích là đầu óc cậu ta lại tỉnh táo ngay lập tức, cậu ta đưa tay nắn lại gọng kính.
"…Lý do tớ nghĩ chủ nhiệm sẽ biết cách giải quyết, đó là vì những câu hỏi mà cậu từng đặt ra cho tớ từ trước đến nay, chính là vì phương thức tư duy đó của cậu."
"……?"
Câu hỏi sao? Chẳng lẽ là cái đó.
Từ vụ chuyện ma loa thông báo cho đến chuyện ma ma quỷ hiện hình. Và dù chính bản thân cậu ta không nhớ, nhưng ngay cả vụ chuyện ma người đàn bà cười ngoác miệng theo cẩm nang nữa. Tôi đã từng đưa ra những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn và ba chấm cho Kyeong-won không biết bao nhiêu lần. Bởi vì tôi là một kẻ mù tịt, hoàn toàn không có một chút hiểu biết nào về thể loại kinh dị này cả.
"Cái kiểu người như tớ chỉ biết tiếp nhận thông tin được ban sẵn một cách rập khuôn, rồi cắm đầu cắm cổ nhồi nhét kiến thức vào đầu mà thôi. Chính vì thế, mỗi khi chủ nhiệm chất vấn về những điểm còn bỏ ngỏ trong câu chuyện, lần nào tớ cũng rơi vào trạng thái cực kỳ hoang mang."
"……."
"Tớ nghĩ cậu sở hữu một góc nhìn độc nhất vô nhị mà cái loại chỉ biết nhét chữ vào đầu một cách đơn thuần như tớ có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ ra được. Tớ muốn cậu hãy phát huy thứ vũ khí đó."
Cậu ta đã lấy lại được phong độ vốn có của mình, vừa chỉnh lại gọng kính thì ánh nắng từ cửa sổ hắt vào làm mặt kính lóe lên một tia sáng lấp lánh. Cái thằng này tuy lòng tự trọng cao ngút trời nhưng được cái một khi đã phục là thừa nhận rất nhanh chóng.
"Nguyên liệu đều đã có đủ cả rồi. Danh tính chuyện ma, cốt truyện, tình thế, tất cả. Bây giờ tớ muốn cậu hãy nhào nặn đống nguyên liệu này để đưa ra giải pháp."
"……."
"Dù có chút đột ngột nhưng cậu hãy nghĩ kỹ lại xem."
"Tớ á?"
"Tớ có cảm giác cậu sẽ làm được. Giác quan thứ sáu của tớ bảo vậy."
"……."
Hóa ra kết luận rút ra từ đống thông tin phân tích của cậu ta lại là cái thứ này sao.
'Nếu là mình thì sẽ làm được'………………..
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, ngả đầu ra sau ghế. Seon-ah nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hồi hộp và mong chờ. Ha-yoon cũng nhìn tôi với vẻ vô cùng hứng thú.
Cái gọi là góc nhìn độc nhất vô nhị của riêng tôi mà cậu ta vừa ca tụng, chẳng qua là đang ám chỉ cái sự khôn lỏi bẩm sinh của tôi mà thôi. Bỗng dưng được công nhận thế này có chút ngượng ngùng thật, nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng sai.
Trong một tình cảnh mà mọi thứ đã phơi bày ra mồn một thế này, thứ chúng tôi cần không phải là một kẻ tiếp tục trút thêm kiến thức, mà là một người biết cách nhào nặn, vặn vẹo những manh mối sẵn có theo nhiều hướng khác nhau.
'Và mình chính là người thích hợp nhất cho vị trí đó chứ gì.'
Hừm. Tính sao đây. Giấc mơ lặp đi lặp lại. Làm thế nào để tỉnh giấc đây.
Cái chết không phải câu trả lời. Có chết đi thì kết cục cũng chỉ là đối mặt với một sự tỉnh giấc giả tạo khác mà thôi. Dẫu cho có ra sức đập phá, quậy tung cái nơi này lên thì cũng chẳng giải quyết được gì. Chúng tôi đã từng chạy đến hụt cả hơi, từng chịu chấn động mạnh, thậm chí từng bị phanh thây xẻ thịt rồi mà vẫn chẳng thể thoát khỏi giấc mơ này.
Nếu đã vậy thì… Phương thức duy nhất chỉ có thể là cái đó thôi sao.
"Tớ vừa nảy ra một ý này."
"Ý gì thế?" - Seon-ah tò mò hỏi gặng.
Cả ba người đồng loạt quay sang nhìn tôi chăm chặp.
"Tụi mình phải thử suy nghĩ theo hướng hoàn toàn ngược lại xem sao."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn